Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 71: Chỉ Có Hận Ý Mới Duy Trì Được Vạn Năm

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:42:07
Lượt xem: 58

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dung Mộc… Là Dung Mộc đến … Còn Kế Ngỗi… và Ly Trạch…

Cổ họng Phạm Lam nghẹn ứ, hốc mắt cay xè. Cô vội lau nước mắt, thầm khinh bỉ chính : “Phạm Lam, cô là một vị thần chính hiệu, đừng vô dụng như !"

Kế Ngỗi vút lên trung, ngọn lửa Dung Đao rít gào phần phật. Hơi nóng nhuộm đỏ cả bầu trời, tựa như hổ gầm rồng hú c.h.é.m thẳng về phía Thần Chủ.

Thần sắc Thần Chủ khẽ động, hình hóa thành tàn ảnh né tránh, Kế Ngỗi lập tức đuổi sát theo . Hai giao chiến kịch liệt trung. Ánh lửa sắc bén và rồng nước cuồn cuộn va chạm, bùng cháy bốc , phun những luồng nước siêu nóng.

Dung Mộc cưỡi Tường Vân loạng choạng lao xuống. Anh nhảy khỏi đầu mây, chân vấp thứ gì bèn lảo đảo, quỳ một gối xuống mặt Phạm Lam.

"Phạm…"

"Phạm Lam, cô chứ? Quần áo của cô ?!" Ly Trạch nhảy phắt khỏi vai Dung Mộc, nhưng kịp lao lòng Phạm Lam Dung Mộc túm gáy lôi sang một bên.

"Ly Trạch, trông chừng đám giáo chúng ."

Ly Trạch tặc lưỡi một tiếng "chậc", nhe răng lao về phía đám giáo chúng. Trong đám đông vang lên tiếng kinh hô hỗn loạn mạnh ai nấy bỏ chạy tứ tán.

Phạm Lam ngây Dung Mộc. Rõ ràng mới gặp bao lâu, thế mà cô cảm thấy như trôi qua lâu, lâu .

Hốc mắt Dung Mộc đỏ hoe như thể bảy ngày bảy đêm ngủ. Anh dường như gì đó, nhưng há miệng chẳng thốt nên lời.

Trái tim Phạm Lam như kim châm, nhói lên một cái. Cô gượng : " , chỉ là cái 'tay cầm' nợ cước khóa thôi."

Dung Mộc mím chặt môi, giơ tay lên, nhẹ nhàng chạm hõm xương quai xanh của Phạm Lam, nơi vốn dĩ nên đeo Lang Thanh. Tuy chỉ là một khoảnh khắc, nhưng Phạm Lam cảm nhận đầu ngón tay lạnh như băng và đang khẽ run rẩy.

" , thật đấy.”

Phạm Lam nắm lấy cổ tay , nhẹ giọng trấn an.

Ánh mắt Dung Mộc lóe lên. Anh lật tay nắm lấy cổ tay Phạm Lam, mạnh mẽ kéo một cái, ôm chặt cô lòng.

Hơi thở thanh khiết như sương sớm tràn ngập khoang mũi Phạm Lam. Cô thấy tiếng tim đập của Dung Mộc, từng nhịp từng nhịp, nhanh và gấp gáp vô cùng. kỳ diệu , thấy âm thanh , cơ bắp đang căng cứng cô đột nhiên thả lỏng, mềm nhũn nép lòng .

Trị Liệu Chú mát lạnh bao phủ cô, nhất là đôi chân gia cố thêm ba lớp trị liệu. Da thịt và móng chân hồi phục với tốc độ thể thấy bằng mắt thường. Dung Mộc nhẹ nhàng bế cô lên, cẩn thận đặt lên Tường Vân, giật thêm mấy đám mây nữa vây cô ở giữa. Phạm Lam cảm thấy như nhét một cục bông khổng lồ.

"Cái đóh...”

Phạm Lam chỉ Đào Khôi đang đất.

Dung Mộc khẽ cau mày, túm lấy thắt lưng Đào Khôi ném phía đuôi mây, cách Phạm Lam ít nhất hai mét: “Nguy hiểm, tránh xa ." Anh khẽ .

"Khoan , và vị Thần Chủ đó là..." Tường Vân bay vụt lên trung, nửa câu của Phạm Lam gió thổi bạt mất.

Mặt đất ngày càng xa, Phạm Lam thấy Ly Trạch như một con ch.ó chăn cừu dũng mãnh, dồn tất cả giáo chúng thành một đống. Cô thấy kết giới gian thứ nguyên vỡ nát và biến mất. Thì họ đang ở bầu trời Thượng Hải, xuyên qua kết giới hình cầu khổng lồ, thể thấy tháp truyền hình Minh Châu Phương Đông và sông Hoàng Phố tấp nập bên .

Kế Ngỗi cuồng nộ múa Dung Đao, ngọn lửa hóa thành từng con hỏa long tung hoành trong kết giới. Những tia lửa lác đác c.h.é.m lên vách kết giới, lóe lên từng tia sét đỏ rực. Đối mặt với đòn tấn công sắc bén như , vị Thần Chủ hề hoang mang. thỉnh thoảng gọi một hai con rồng nước để chống đỡ, chỉ thủ công, dường như rơi thế hạ phong, dần dần ép đến rìa kết giới.

Dung Mộc tham gia chiến đấu. Anh lơ lửng ở trung tâm kết giới, hai tay đút tay áo, nhắm chặt mắt. Toàn tỏa từng vòng thần quang xanh băng, trông hệt như một cục phát wifi đang phát tín hiệu.

"Lão Mộc đang ?" Sau lưng vang lên một giọng .

Phạm Lam giật đầu . Cơ Đan đang thò đầu từ đám mây bên cạnh, vẫy vẫy tay với cô. Phạm Lam sớm đoán , đám Tường Vân thoải mái mềm mại như thế , rõ ràng là do Cơ Đan tài trợ.

"Anh vị Thần Chủ đó ?”

Phạm Lam hỏi.

"Ai? Cái tên đang đ.á.n.h với Lão Kế á?" Cơ Đan nheo mắt: "Chắc là một con Yểm..."

Phạm Lam: "Cái gì?!"

"Khoan khoan... để xem ." Cơ Đan tự ném cho một cái Thiên Nhãn Chú: “Không đúng, ma. Trên là cái gì ? Thần quang Đại Thừa?!"

"Đó là thần quang của Dung Mộc, cướp từ Lang Thanh của .”

Phạm Lam giải thích: “Anh thật sự ?"

"Điều khoa học! Sao thể hấp thụ thần quang của Thần tộc, còn là Thần quang Đại Thừa? Cái ..."

Cơ Đan đột ngột về phía Phạm Lam. Nhìn biểu cảm của , Phạm Lam ngay họ đang nghĩ đến cùng một chuyện.

"Sùng Mại và Ẩn Đồng?" Cơ Đan hét lớn.

Phạm Lam đáp, chính cô cũng chắc chắn. vị Thần Chủ luôn khiến cô liên tưởng đến Sùng Mại, chính xác hơn là con Yểm khi Sùng Mại biến . Nếu con Yểm đó thể hấp thụ năng lượng pháp chú của Thần tộc, thì việc vị Thần Chủ hấp thụ thần quang cũng thể. Chẳng lẽ là phiên bản tiến hóa của Yểm?

Nếu thật sự là , theo nguyên lý , thể đang lợi dụng lỗ hổng của Càn Khôn Tam Tài Đại Trận!

Dung Mộc chắc chắn đang tìm cái lỗ hổng !

Phạm Lam ngẩng đầu, tập trung thị lực quét kỹ bầu trời. Thế nhưng, do ngâm trong quả trứng quá lâu vì lý do gì khác, thiên phú Thiên Nhãn của cô dường như gặp trục trặc. Ngay cả đường viền kết giới trong mắt cô cũng lúc ẩn lúc hiện, gì đến việc xuyên thấu để thấy Đại Trận Pháp.

"Cơ Đan, cho mượn 2000 hộc pháp lực!”

Phạm Lam hét lớn.

Cơ Đan: "Lại nữa? ngân hàng của khu Thanh Long các !"

"Nhanh!"

" đúng là nợ các mà..."

Điện thoại Phạm Lam kêu "ting" một tiếng.

[Nhận 2000 hộc pháp lực chuyển từ Cơ Đan]

Phạm Lam hít sâu một : "Khai Thiên Nhãn Chú!"

Cơ Đan hoảng hốt: "Này, cô ?"

Một tầng Thiên Nhãn Chú mở , Phạm Lam rõ đường viền của kết giới. Rất .

"Khai Thiên Nhãn Chú! Khai Thiên Nhãn Chú! Khai Thiên Nhãn Chú!"

Bốn tầng Thiên Nhãn Chú đồng loạt khởi động. Da đầu cô ong lên một tiếng như nổ tung.

"Cô điên !" Cơ Đan túm lấy cánh tay Phạm Lam: “Bốn tầng pháp chú chỉ Thượng Thần mới thi triển , sức mạnh tinh thần của cô chịu nổi !"

"Ồn ào c.h.ế.t !”

Phạm Lam giằng tay Cơ Đan , nín thở chằm chằm bầu trời.

Đầu cô ngày càng đau. Cơn đau len lỏi theo dây thần kinh lan như hàng ngàn mũi kim thép châm từng mao mạch, đau đến mức cơ bắp co rút . tầm của cô rõ ràng hơn bao giờ hết.

Ánh mắt cô xuyên qua kết giới, xuyên qua tầng tầng biển mây, bay qua bảy tầng kết giới Thiên Đình, chạm đến pháp đàn của Càn Khôn Tam Tài Đại Trận. Cô thấy ánh sáng vàng của đại trận đan xen dày đặc, tuôn chảy trong lưới trận như m.á.u chảy trong huyết quản con .

Vẫn đủ, cô đủ rõ.

Ánh mắt cô tiếp tục vút lên cao, đột phá tầng khí quyển, tiến gian vũ trụ. Cô thấy Trái Đất xanh biếc như một viên ngọc lam lấp lánh lơ lửng giữa màn đêm đen kịt.

Đại trận tỏa ánh sáng vàng dịu dàng bao bọc lấy hành tinh nhỏ bé. Loáng thoáng, Phạm Lam thấy từng đợt ánh sáng xanh băng từ một điểm nào đó mặt đất tỏa , nhẹ nhàng lay động đại trận. Lưới trận vui vẻ rung lên, cộng hưởng cùng ánh sáng xanh .

Là thần quang của Dung Mộc.

Trái tim đang treo lơ lửng của Phạm Lam dần bình tĩnh . Cô lặng lẽ lắng âm thanh cộng hưởng của đại trận, êm đềm như nắng tan trong sương sớm, như trăng chảy mây, như tiếng thở nhẹ nhàng của Dung Mộc.

Tâm trí Phạm Lam ngày càng tĩnh lặng, cô còn cảm thấy đau đớn nữa. Cô dường như hòa một với vũ trụ. Cô thấy giữa lưới vàng đại trận hiện mấy trăm khiếm khuyết nhỏ bé, sự cộng hưởng càng lúc càng rõ nét, đó là những đốm sáng màu tím.

Một mạng lưới màu đen dần hiện , như đang vẽ , trùng khớp với những đường sáng vàng của đại trận. Trên đó lấp lánh những đám khí đen tựa như những cơn lốc xoáy thu nhỏ, trùng khớp hơn tám mươi phần trăm với vị trí các đốm sáng tím.

Tìm thấy !

Phạm Lam chằm chằm điểm xoáy khí đen dữ dội nhất. Ánh mắt cô lao nhanh xuống điểm đó, xuyên qua tầng khí quyển, rơi xuống lưới trận.

Tại đó, ánh sáng đứt một đoạn nhỏ, từ vết đứt túa dòng sáng vàng. Một sợi dây màu tím quấn lấy dòng sáng kéo rơi xuống. Ánh mắt Phạm Lam men theo dòng sáng, đột phá pháp đàn, xuyên qua kết giới Thiên Đình và biển mây, lao thẳng đến kết giới nơi họ đang . Vô dòng sáng tím nhỏ bé rơi xuống như mưa phùn mùa xuân, thấm kết giới và Thần Chủ từ từ hấp thụ.

Phạm Lam thấy trong n.g.ự.c một luồng thần quang xanh băng, màu của Lang Thanh. Những dòng sáng hấp thụ chảy Lang Thanh, khiến ánh sáng quanh Thần Chủ biến thành màu trắng trong trẻo, tinh khiết.

Giây tiếp theo, vô cảnh tượng rời rạc hiện trong đầu cô: sóng nước sông Hoàng Phố, tiếng còi tàu sắc nhọn, phố xá tấp nập, dòng hối hả, những nhà máy bỏ hoang, khói hương nghi ngút từ lư hương Tam Đàn...

Phạm Lam đột ngột mở mắt, phun một ngụm m.á.u tươi.

"Má ơi! Lão Mộc! Lão Kế!!" Cơ Đan hét lớn.

Trong tích tắc, khuôn mặt Dung Mộc xuất hiện ngay mắt Phạm Lam: “Cô đang ?!”

Dung Mộc gầm nhẹ.

" thấy ...”

Phạm Lam quệt m.á.u miệng: “Lỗ hổng của đại trận... là nguồn năng lượng của Thần Chủ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-71-chi-co-han-y-moi-duy-tri-duoc-van-nam.html.]

Sắc mặt Dung Mộc lạnh đến đáng sợ. Răng hàm nghiến chặt kêu lên một tiếng ken két: "Cô hồn về với đất ?"

" thấy vị trí của những lỗ hổng đó...”

Phạm Lam đập tay cái trán đang đau như búa bổ: “ cần bản đồ..."

Đột nhiên, một bàn tay đỡ lấy gáy cô, ấn đầu cô về phía . Phạm Lam cảm thấy trán áp một tảng băng.

Thần quang xanh băng như dòng nước bao phủ đôi mắt cô, mang cảm giác bạc hà mát lạnh. Trước mắt Phạm Lam mờ , loáng thoáng thấy hai chóp mũi kề sát . Cô ngửi thấy thở của Dung Mộc, nóng rực và gấp gáp, trái ngược với nhiệt cực thấp của .

Khoảng vài giây , hoặc thể là vài trăm năm, trán rời . Cơ thể Phạm Lam lảo đảo, mềm nhũn ngã xuống Tường Vân.

Dung Mộc giơ tay, rút một sợi sáng mỏng từ giữa trán , vẽ một lá bùa vàng trung, lật tay vỗ mạnh một cái. Chữ lá bùa bừng sáng, hiện dòng chữ "Thiên Lý Truyền Tức Chú", vỡ tan thành hàng vạn mảnh bùa nhỏ, hóa thành vô tia sáng bay tản khắp đất trời bao la.

"Ánh sáng Thần Chủ biến thành màu trắng...”

Phạm Lam thều thào.

dứt lời, thấy Dung Đao của Kế Ngỗi đang giao chiến đằng xa đột ngột đ.á.n.h bật , ánh lửa phụt tắt ngấm. Kế Ngỗi hình lóe lên, lùi xa cả trăm mét.

Dung Mộc dậy, Thần Chủ từ xa.

Thần Chủ lơ lửng , mỉm , dường như để Kế Ngỗi mắt mà chỉ chằm chằm Dung Mộc: “Dung Mộc, ngươi chơi đủ ? Ta sắp hết kiên nhẫn đấy."

[Dung Đao Lâm Thế!]

[Dung Đao Giải Phong!]

Lưỡi đao lửa dài bốn mươi mét một nữa c.h.é.m về phía Thần Chủ.

Sắc mặt Dung Mộc đại biến, hóa thành tàn ảnh lao : “Kế Ngỗi, tránh ! Cơ Đan, cho mượn 5 vạn hộc!"

"Lại nữa?!" Cơ Đan miệng thì than phiền nhưng tay thao tác nhanh như chớp.

[Chuyển 5 vạn hộc pháp lực]

Kế Ngỗi bay dạt xa, Dung Đao một nữa tắt ngấm. Cả kết giới rung chuyển dữ dội, phát tiếng răng rắc đinh tai.

giọt nước trong suốt từ bốn phương tám hướng hội tụ tay Dung Mộc, ngưng tụ thành một thanh kiếm nước trong vắt, Thương Kiếm.

Vạt áo sơ mi rộng thùng thình của bay phần phật. Xung quanh Thương Kiếm cuộn lên xoáy nước đáng sợ, lao thẳng về phía Thần Chủ.

Thần Chủ mỉm . xòe tay , lòng bàn tay như nam châm hút hết đòn tấn công của Thương Kiếm. Đột nhiên, lật tay tung một chưởng, nước ngưng tụ trong lòng bàn tay biến thành tấm khiên nước khổng lồ, gào thét ập về phía Dung Mộc.

Dung Mộc lùi mà tiến. Lưỡi Thương Kiếm và khiên nước cọ xát tạo những mũi thương nước sắc lẻm, b.ắ.n tứ phía như mưa đinh. Có cái cắm kết giới tạo thành vết nứt, cái b.ắ.n xuống đất. Ly Trạch nhảy lên trung, phun ngọn hồ hỏa khổng lồ miễn cưỡng bốc những cây đinh nước, nhưng vẫn vài cái b.ắ.n về phía Phạm Lam.

"C.h.ế.t c.h.ế.t c.h.ế.t !" Cơ Đan túm lấy đầu mây điên cuồng lạng lách, vẽ một đường cong hình chữ S đầy nghệ thuật trung mới miễn cưỡng né đợt công kích .

Phạm Lam bẹp đầu mây, đầu càng đau dữ dội, bụng quặn lên buồn nôn.

"Hắn giống hệt Sùng Mại, thể hấp thụ pháp lực." Có bên cạnh.

Phạm Lam và Cơ Đan đồng thanh: "Wow!"

Kế Ngỗi từ lúc nào, cả đầu lẫn mặt ướt sũng như chuột lột, trông vô cùng t.h.ả.m hại.

"Anh ở đây gì?!" Cơ Đan hét lên: “Còn qua giúp?"

"Gã đó và Mộc đều là hệ Thủy, Thủy khắc Hỏa, bó tay .”

Kế Ngỗi : “Cầm cự lâu như là kỳ tích."

"Đừng , là hệ Mộc, chiến lực bằng ." Cơ Đan phân trần.

"Không trông mong gì ở .”

Kế Ngỗi sang: “Phạm Lam, cô là hệ Thổ, Thổ khắc Thủy."

"Đùa gì .”

Phạm Lam phản đối: “ lên đó chỉ bia đỡ đạn thôi."

Kế Ngỗi: "Pháp chú 'Không Được Thành Tinh' của cô ?”

“Lúc nãy dùng , chẳng tác dụng gì.”

“Con lợn của cô ?”

“..." Có thể đừng nhắc đến chuyện con lợn lúc ?!

Phạm Lam trầm ngâm: "Lần giống vụ Sùng Mại, cảm thấy vị Thần Chủ ..." Cô diễn đạt thế nào, dù suy đoán đều dựa giấc mơ đáng tin cậy, thiếu bằng chứng.

"Này , các thấy kỳ lạ ?" Cơ Đan lên tiếng: “Cách chiến đấu của Lão Mộc và gã đó... hình như giống ."

"Anh bậy bạ gì...”

Kế Ngỗi đang định mắng thì im bặt.

, ngay cả kẻ mù tịt về chiến đấu như Phạm Lam cũng nhận . Cuộc chiến giữa Dung Mộc và Thần Chủ kỳ lạ. Chi bằng là diễn tập so tài thì đúng hơn là c.h.é.m g.i.ế.c. Hai họ dường như quá quen thuộc với cách tấn công và phòng thủ của đối phương, mỗi chiêu tung đều , nhịp nhàng. Hơi nước bao quanh họ, Thương Kiếm và khiên nước giao tranh tạo những giọt nước trong suốt, nương theo vạt áo một đen một trắng bay lượn tản , tạo nên một vẻ mãn nhãn đến lạ lùng.

Phạm Lam nén cơn đau kịch liệt, mở to mắt cố rõ biểu cảm của hai .

Khóe miệng Thần Chủ vương vấn nụ như như , ánh mắt Dung Mộc giống lúc cô, hoài niệm từ ái. Giờ thì Phạm Lam hiểu, lúc đó cô, mà là đang Lang Thanh, đúng hơn, là thông qua Lang Thanh để Dung Mộc.

Ngược , hốc mắt Dung Mộc càng lúc càng đỏ, thần sắc càng thêm lạnh lẽo. Khí tức của hiện tại gần như trùng khớp với Dung Mộc lãnh đạm của vạn năm , trở nên tàn khốc vô cùng.

Đột nhiên, Thần Chủ phất mạnh tay áo. Một màn nước dày đặc từ trời giáng xuống, ngăn cách và Dung Mộc. lùi về màn nước. Dung Mộc đuổi theo, hai cách một bức màn nước, lẳng lặng .

"Dung Mộc, thế mới là ngươi chứ." Thần Chủ : “Cái vẻ mặt lúc nào cũng treo nụ ngốc nghếch hàng ngày của ngươi, thật khiến buồn nôn."

Dung Mộc lạnh lùng . Thương Kiếm tay mòn nhiều, chỉ còn một thước.

Thần Chủ: "Thương Kiếm g.i.ế.c ."

Dung Mộc: "Ngươi sớm hồn về đại địa. Anh của hiện tại, chỉ là một luồng oán khí mà thôi."

Thần Chủ , hỏi : "Là ?"

Nụ của rạng rỡ như một đứa trẻ thực hiện trò nghịch ngợm. Đầu Phạm Lam đau như búa bổ, cô đột nhiên cảm thấy tim đập nhanh dữ dội, n.g.ự.c thắt đến mức thở nổi.

Không đúng! Chắc chắn chỗ nào đó đúng!

Trên trung vang lên tiếng sấm rền vang động đất trời. Tia chớp x.é to.ạc biển mây, mây đen ùn ùn kéo tới bao vây kín mít bộ kết giới. Những bóng lờ mờ chín tầng mây. Phạm Lam thấy Dương Tiễn mặc giáp bạc tay cầm Tam Tiên Kích, Na Tra đạp Phong Hỏa Luân quấn Hỗn Thiên Lăng, cùng vô Thiên binh mặc hắc giáp lưng họ. Thiên binh áp sát, uy áp kinh .

"Dung Mộc, lỗ hổng của Càn Khôn Tam Tài Đại Trận sửa chữa tất!" Giọng Dương Tiễn vang vọng khắp trời đất: “Giáo chúng của Thiên Duyên Thánh Giáo rải rác khắp Tam giới đều tóm gọn."

"Tên đầu sỏ tà giáo bên trong , bản lĩnh thì đây đ.á.n.h với !”

Na Tra chĩa mũi Hỏa Tiêm Thương khiêu khích.

"Kèo thắng chắc !" Cơ Đan phấn khích giơ tay reo hò.

"Ngươi tận .”

Dung Mộc khẽ .

Thần Chủ nghiêng đầu, bàn tay . Dòng sáng vốn liên tục chảy cơ thể biến mất. Ánh sáng trắng trong dần tan rã, để lộ luồng khí tím vẩn đục. Khi khí tím tan , chỉ còn một đốm thần quang xanh băng yếu ớt nơi lồng ngực, tựa như ngọn nến gió.

Đường nét cơ thể bắt đầu trở nên mờ ảo và rung lắc dữ dội. Đột nhiên, một bóng từ trong xác tách , rơi thẳng xuống đất. Ly Trạch nhanh như chớp nhảy lên, c.ắ.n lấy cổ áo đó và hạ cánh an . Là Thiện Văn Thành.

Thần Chủ hiện tại chỉ còn một cái bóng bán trong suốt, trạng thái giống hồn thể, nhưng mang màu tím quỷ dị.

"Cách ba vạn năm mới gặp , vẫn vui." Thần Chủ : “Ngươi còn nhớ lời ?"

Dung Mộc đáp, chỉ từ từ giơ thanh Thương Kiếm trong tay lên.

"Trên thế gian , chỉ hận thù mới thể kéo dài vạn năm."

Dung Mộc dịch chuyển tức thời đến mặt , đ.â.m mạnh Thương Kiếm n.g.ự.c . Bóng hình Thần Chủ rung chuyển kịch liệt, từ đường viền cơ thể tỏa những mảnh sáng vụn vỡ.

"Cho nên, dù qua vạn năm, mười vạn năm, ngàn vạn năm, vẫn sẽ trở về... Trở về tìm , Dung Mộc..."

Hắn hóa thành những đốm sáng li ti, tựa như cánh bướm gió cuốn , tan biến trung, quy về tịch diệt.

Dung Mộc buông thõng cánh tay, Thương Kiếm trong tay tan thành nước. Anh cụp mắt, hàng mi dài khẽ run rẩy trong luồng sáng lưu chuyển.

Rõ ràng cách xa như , nhưng Phạm Lam vẫn rõ tiếng của .

Anh : "Anh sai , Dung Lăng."

 

 

Loading...