Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 7: Thật Là Keo Kiệt Quá Đi!

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:40:47
Lượt xem: 88

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Phạm Lam.” Thọ Tinh gõ gõ hai cái lên điện thoại: “Hồ sơ tu hành, trống. Nghiên cứu học thuật, trống. Kinh nghiệm rèn luyện, trống, hừm…" Ông đẩy gọng kính lão: “Cô thế nào trộn đây ?"

Phạm Lam: "Một ông lão giới thiệu tới."

"Giới thiệu?" Thọ Tinh đưa điện thoại xa, nheo mày hồi lâu: “Dung Mộc?! Người giới thiệu cô là Thượng Thần Dung Mộc?!"

Tiếng hét , nhưng điện thoại của Phúc Tinh và Lộc Tinh ở vách bên cạnh rơi xuống bàn, đồng thời vang lên một đoạn nhạc bi tráng.

[Thần Ma Đại Chiến, ải BOSS, thách thức thứ 20145 thất bại, mời các vị thần .]

Phạm Lam: Ra là hai vị nãy giờ đang chơi game?!

"Thượng Thần Dung Mộc giới thiệu? Để xem!" Phúc Tinh giật lấy điện thoại của Thọ Tinh, lướt nhanh mấy cái: “Trời đất quỷ thần ơi, nha đầu mà là Nhân Tiên!"

Lộc Tinh gì, ông dùng một ánh mắt âm u chằm chằm Phạm Lam: "Cô và Thượng Thần Dung Mộc quan hệ gì?"

Quan hệ suýt chút nữa hãm hại c.h.ế.t!

Phạm Lam mỉm : "Ngài là ân nhân cứu mạng của ."

Lộc Tinh: "Cô tu luyện bao nhiêu năm ?"

Phạm Lam: "Chưa từng tu luyện."

Lộc Tinh: "Vậy cô tu thành Nhân Tiên bằng cách nào?"

Phạm Lam: "Chắc là di chứng của việc sống ."

"Đây nè đây nè, trong điều khoản bổ sung ghi!" Phúc Tinh kêu lên: “Phạm Lam, tháng Mậu Dần, ngày Tân Mão, giờ Sửu c.h.ế.t đột ngột do lao lực quá độ. Đội Hắc Bạch Vô Thường 8004001314 của Địa Giới dẫn hồn thất bại, đó sống , hỗ trợ Thần Thổ Địa của mạch Côn Luân tại Thành phố Xuân diệt trừ tà túy công, tu thành thể Nhân Tiên, vì đề cử Đại Điển Sính Thần. Tái bút: Người sở hữu Thần Phú Thiên Nhãn, và miễn nhiễm với Chú Quy Nguyên. Wow!"

Phúc Tinh: "Bây giờ bao nhiêu vị Thần Phú Thiên Nhãn?"

Thọ Tinh: "Thiên nhãn sơ cấp quá mười , thiên nhãn cao cấp hình như chỉ Lão Dương."

Lộc Tinh: "Miễn nhiễm Chú Quy Nguyên, lẽ nào là do cấp bậc của Chú Quy Nguyên quá thấp?"

Phúc Tinh: "Lão Lộ, cái pháp chú cao cấp mà cục của ông nghiên cứu , vẫn tìm đối tượng thí nghiệm phù hợp ?"

Lộc Tinh nhướng mày, về phía Phạm Lam, đột nhiên ông lơn.

Phạm Lam bỏ chạy: "Tạm biệt!"

Giây tiếp theo, cô Lộc Tinh túm lấy cánh tay.

"Yên tâm, chúng thí nghiệm cơ bản yêu thú , hiện tại phát hiện bất kỳ tác dụng phụ nào." Lộc Tinh .

Ông nhận ông y hệt bọn buôn ?!

Phạm Lam hét lên, nhưng chỉ thể phát âm tiết "a, a, a".

"Rất , cô đồng ý ." Lộc Tinh cầm điện thoại lên, vẽ một hình thù hoa cả mắt trong trung, màn hình điện thoại sáng lên một luồng sáng màu tím sẫm.

[Đang gửi yêu cầu sử dụng Pháp Chú Tẩy Xóa Ký Ức Cao Cấp, cảnh báo, pháp chú uy lực cực mạnh, cực độ nguy hiểm, chắc chắn khởi động ?]

Lộc Tinh: "Chắc chắn."

Phạm Lam: Khoan á á á á á!

[Yêu cầu duyệt, chương trình pháp chú khởi động, mời chuẩn … 3]

Ông Phúc chui xuống gầm bàn.

[2]

Thọ Tinh co trốn lưng ghế.

[1]

"Ầm" một luồng sáng xanh tím tà ác từ điện thoại của Lộc Tinh lao , đ.â.m thẳng giữa trán Phạm Lam.

Thị giác, thính giác, xúc giác, khứu giác của Phạm Lam đều biến mất trong khoảnh khắc , cả cô chìm trong bóng tối vô tận, cô ngón tay, ngón chân của nuốt chửng từng chút một, như thể chìm đầm lầy vô biên.

Trong lòng Phạm Lam dâng lên một cảm giác kỳ lạ, cô sợ hãi, cũng bi thương, bóng tối xung quanh giống như chiếc chăn bông giường, mang cho cô cảm giác an đặc biệt. Cô lật , vặn eo một cái, ngờ rút một bàn tay khỏi bóng tối.

thấy ánh , nhỏ như đầu kim, cô vặn vẹo cơ thể, rút thêm một bàn tay nữa, hai tay giơ cao lên, đón lấy ánh yếu ớt đó.

Ánh càng lúc càng lớn, càng lúc càng sáng, rơi lòng bàn tay cô, run rẩy nhè nhẹ như sinh mệnh, từ từ đổi hình dạng.

Nó biến thành một lá bùa màu trắng bạc, bên dùng chu sa vẽ những hoa văn phức tạp, là cách vẽ bùa của Đạo gia, chỉ chữ ở giữa kỳ lạ.

Phạm Lam từ từ nhận diện.

"Ha... ku... la... ma... la... ... ..."

Bóng tối xung quanh ngưng tụ thành một cơn xoáy khổng lồ, cuồng lan rộng, trong nháy mắt biến mất.

Phạm Lam vẫn trong đại điện phỏng vấn, Phúc Tinh, Thọ Tinh vẫn giữ tư thế đó, chỉ biểu cảm của Lộc Tinh là lắm.

Ông giơ điện thoại, hai tròng mắt gần như lòi ngoài.

"Sao cô mã nguồn của pháp chú ?!"

Phạm Lam: "Hả?"

"Là câu cô đó!"

"Ý ông là…”

Phạm Lam nghĩ một lúc: “Hakula Malatata?"

Lộc Tinh lùi về hai bước, bày tư thế phòng ngự.

Phạm Lam: "..."

Ông đang đùa đấy ?!

"Ngài bớt giận.”

Phạm Lam động tác xoa dịu: “Câu … ừm... lời thoại ở thế giới loài độ truyền miệng cao, cũng gì lạ."

"Vớ vẩn, chính vì độ truyền miệng cao, nó mới thể trở thành mã nguồn của pháp chú cao cấp! hỏi là cô từ nguồn nào!"

"... Nhìn thấy."

"Cái gì?!"

"Vừa nãy, trong bóng tối một lá bùa rơi xuống, đó .”

Phạm Lam .

Lộc Tinh: "..."

Lộc Tinh dường như trầm cảm, sa sầm mặt về chỗ , ngón tay gõ điên cuồng điện thoại, vẻ đang gửi tin gì đó.

Phúc Tinh vẫy vẫy tay: "Cô triệu chứng đau đầu, sốt mất trí nhớ gì ?"

Phạm Lam: "Không ."

"Wow!"

Thọ Tinh đẩy gọng kính lão: "Phạm Lam, cô thể ngoài."

Phạm Lam mang theo một đầu đầy dấu chấm hỏi khỏi đại điện, phỏng vấn tiếp theo là Miêu Hạ Sơn, Hà Thu đang túm lấy Ngạc Nghĩa Viễn ôn bài tạm thời, Phạm Lam , bèn tiếp tục cột đá nghỉ ngơi.

Cô nhớ cảm giác kỳ lạ khi pháp chú đ.á.n.h trúng ban nãy.

Tại , cô cảm thấy quen thuộc?

Tại , ở trong bóng tối cô cảm thấy sợ hãi?

Hơn nữa xem mức độ căng thẳng của Lộc Tinh, vẻ như cái gọi là "mã nguồn pháp chú" là dữ liệu cơ mật, tại thể tùy tiện thấy?

Nếu đây cũng là di chứng sống thì cũng khoa trương quá .

Hay là...

Phạm Lam lên đỉnh đầu, nhướng mày.

Đáp án quá rõ ràng !

Hiển nhiên là vì cô hào quang nhân vật chính a ha ha ha ha!

Ba mươi phút , buổi phỏng vấn của các thí sinh hệ Thổ đều kết thúc.

Tiên đồng cúi dài một cái: “Buổi phỏng vấn hôm nay đến đây là kết thúc, mời chư vị thí sinh tạm thời về nhà, chờ tin vui."

"Xin hỏi kết quả đợi bao lâu?”

Phạm Lam hỏi.

"Việc còn tùy cơ duyên.” Tiên đồng : “Nhanh thì ba năm năm, chậm thì bảy tám năm, thậm chí ba bốn mươi năm cũng ."

Miêu Hạ Sơn: "Wow, nhanh hơn tưởng nhiều!"

Hà Thu: "Tốt quá !"

Ngạc Nghĩa Viễn: "Quả nhiên là Thiên Đình, hiệu suất cao thật!"

Phạm Lam: "..."

Hào quang nhân vật chính cái quái gì!

Phạm Lam tấm bia mộ mắt.

Chất liệu đá đen thùi rõ là gì, phông chữ Phỏng Tống tiêu chuẩn, văn bia khắc ngang.

[Nguyên nhân t.ử vong: Bị sét đánh. Di ngôn: Hiệu suất việc của Thiên Đình quá thấp!]

Bên còn một dòng chữ nhỏ:

[Từ chối sống , lười động đậy.]

Emmmmm...

Phạm Lam vạch đen đầy đầu mở mắt , vớ lấy điện thoại xem ngày.

Ngày 8 tháng 4 năm 202*, 7:30 sáng.

Cách ngày cô sống qua 40 ngày, cách ngày thiên lôi giáng xuống còn 7 ngày.

Phạm Lam thở dài, điều chỉnh tư thế trong chăn, quyết định ngủ thêm lát nữa.

Tiếc là trời chiều lòng , chuông điện thoại vang lên, là Thái hậu nắm quyền nhà họ Phạm.

[Phạm Lam, chị họ con con nghỉ việc ? Có con lười đến mức thèm nữa ?! Con lười c.h.ế.t dí ở nhà luôn !]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-7-that-la-keo-kiet-qua-di.html.]

Phạm Lam: "Mẹ, con mà còn ở công ty đó nữa là c.h.ế.t vì lao lực quá độ đấy."

Trong điện thoại im lặng vài giây.

[Vớ vẩn, kiểu c.h.ế.t khả dĩ nhất của con là lười khỏi nhà c.h.ế.t đói ở nhà.]

Phạm Lam: ... Còn khả năng sét đ.á.n.h c.h.ế.t.

[Thôi , cái công việc vớ vẩn đó thì thôi. Mẹ cho con , kỳ thi chứng chỉ công chức sắp bắt đầu đấy, con mau chuẩn .]

"... Mẹ, mấy hôm con tham gia một... buổi phỏng vấn của một đơn vị."

[Đơn vị nào?]

"... Chắc là doanh nghiệp nhà nước."

[Tuyển thẳng ? Hay là tuyển nội bộ?]

"Có giới thiệu."

[Có hy vọng ?]

"Hy vọng... chắc là khá lớn."

[Vậy thì . Mẹ con , rảnh rỗi ngoài vận động nhiều , ăn cơm đúng giờ, đừng suốt ngày giường xem điện thoại, riết thành đồ phế đấy! Nghe thấy !]

"Vâng...”

Phạm Lam vươn vai.

[Có con vẫn dậy ?! Mẹ giọng là !]

Phạm Lam cứng đờ, im lặng dậy.

"Dậy ạ."

[Vậy , khi nào rảnh chúng đến Thành phố Xuân thăm con. Cúp máy đây.]

"Mẹ…"

[Gì?]

"Nếu lỡ ngày nào đó, con chuyện gì...”

Phạm Lam : “Mẹ và bố nhớ để dành nhiều tiền một chút."

[Con bé , linh tinh gì thế! Hôm qua chùa cầu bùa bình an cho con, giờ gửi qua cho con đây.]

Mẫu đại nhân cúp điện thoại, một tấm ảnh Wechat nhảy .

Là một lá bùa bình an phiên bản điện t.ử trông chỉn chu.

Phạm Lam liếc mắt một cái là lá bùa tác dụng gì, vì "ánh sáng".

Trong một tháng , Phạm Lam dần dần thích nghi với "Thiên Nhãn" của .

Nói là thiên nhãn, thật cũng chẳng tác dụng quái gì, thấy khoáng mạch lòng đất, xuyên thấu két sắt, giám định nổi đồ cổ quý báu, càng hiệu ứng của thiên lý nhãn kính hiển vi.

Tác dụng duy nhất là thể rõ hai thứ, "khí" và "ánh sáng".

"Khí" thường trôi nổi đỉnh đầu loài , phần lớn là ba màu "xám", “hồng", “cam". Màu xám nhiều nhất, chiếm hơn 90%, đa phần xuất hiện trưởng thành, và hình như mức độ mệt mỏi của con càng cao, màu xám càng đậm. Phạm Lam cảm thấy chắc là liên quan đến trạng thái tinh thần và tình trạng sức khỏe của con .

Màu hồng thì khá đáng ghét, Phạm Lam gặp nhiều , nhưng gần như nào cũng là ở đầu các cặp đôi, Phạm Lam gọi đây là màu ngược cẩu.

Màu cam cũng hiếm, tần suất xuất hiện ở trẻ sơ sinh, trẻ nhỏ 7 tuổi tương đối cao. Khí của trẻ em 7 tuổi thì còn thuần khiết như nữa, thường xen lẫn màu xám, khi lên cấp hai thì gần như đều biến thành màu xám, điều cho thấy rõ học sinh bây giờ khổ sở đến mức nào.

Còn như oán khí màu đen thấy Chu Lột Da , một tháng nay Phạm Lam gần như gặp , chắc hẳn là màu sắc vô cùng nguy hiểm.

Loại "ánh sáng" tương tự như yêu tiên thì càng hiếm hơn, ở thế giới loài gần như thấy. Phạm Lam chỉ gặp ở một quán vằn thắn lâu đời, cây cán bột trong tay đầu bếp tỏa ánh sáng yếu ớt, cô hỏi thăm mới cây cán bột đó là gia truyền của nhà họ. Phạm Lam suy đoán, “ánh sáng" chắc là thứ thường gọi là "yêu khí", “tiên khí" "linh khí".

rõ ràng, Mẫu đại nhân thần côn trong chùa lừa .

Phạm Lam nhấn nút lưu, ngoan ngoãn cất lá bùa điện t.ử mục sưu tầm trong album ảnh.

Ngủ thì ngủ nữa , Phạm Lam rửa mặt đ.á.n.h răng, mặc bừa một bộ quần áo, lê dép xuống lầu ăn sáng.

Cư dân tầng một cho một quán ăn sáng thuê nhà, biển hiệu là sữa đậu nành, quẩy, tào phớ, khách hàng chủ yếu là trung niên và cao tuổi gần đó, họ ăn ở đây mấy chục năm, mưa gió nghỉ, độ trung thành với thương hiệu là trăm phần trăm. Ngược , trẻ nhiều, đa là mua mang .

"Chủ quán, một cái quẩy, một bát sữa đậu nành.”

Phạm Lam dùng điện thoại quét mã: “Ăn ở đây."

Chủ quán ăn sáng là một thanh niên hơn hai mươi tuổi, quán là bố truyền , tiếp quản, cũng coi như kế thừa tổ nghiệp. Chắc là khói dầu hun nhiều quá, cằm lúc nào cũng lủng lẳng hai nốt mụn trứng cá.

"Ok, hôm nay mang ?"

"Nghỉ ngơi.”

Phạm Lam bưng sữa đậu nành đến bàn nhỏ ven đường xuống, rút đôi đũa dùng một bẻ, cọ cọ cho hết dằm.

Đối diện là một ông chú mặc áo lụa kiểu Trung, da dẻ bóng nhẫy, miệng thì uống sữa đậu nành, nhưng mắt thì cứ liếc về phía Phạm Lam.

"Quẩy đây!" Chủ quán bưng hai đĩa , một cái quẩy đặt mặt Phạm Lam, ba cái quẩy đặt mặt ông chú.

Phạm Lam xé quẩy nhúng sữa đậu nành, ông chú đối diện coi như thấy quẩy, tiếp tục uống sữa đậu nành liếc Phạm Lam.

Phạm Lam cảm thấy . Cô dụi mắt, chằm chằm ông chú mấy giây. Cô thấy gì cả, "khí", cũng "ánh sáng".

Thiên nhãn của cô hỏng ?!

Phạm Lam xung quanh, đầu đường qua vẫn bay lượn luồng khí ẩn hiện, thiên nhãn của cô vấn đề, thì, vấn đề là…

Phạm Lam nhanh chóng dậy. Cô quyết định về nhà ngay lập tức.

lúc , ông chú đột nhiên lên tiếng.

Ông : "Đến ."

"Boong… boong… boong…"

Tiếng chuông ngân xa từ trời vọng , chấn động đến mức da đầu Phạm Lam tê dại.

Những xung quanh hề , chỉ ông chú ngẩng đầu lên.

Phạm Lam theo ánh mắt của ông , bầu trời dợn lên một lớp sóng mây nhạt, như tấm màn nhanh chóng lùi bốn phía, bầu trời hiện một màu xanh lam trong vắt, sâu thẳm mà xa xăm.

Chuông vang lên một tiếng, bầu trời chấn động một cái, Phạm Lam đếm, nhưng bằng trực giác cũng ít nhất vang lên mấy chục tiếng. Tiếng chuông dừng , cả bầu trời tĩnh lặng.

Phạm Lam: "..."

Ý gì đây?

Thiên lôi đến sớm ?!

Bây giờ giáng một cái thiên lôi cần dàn trận thế ?

Ông chú kỳ lạ dậy, hai tay chắp ngực, giống một nghi lễ kỳ lạ, ông ngẩng đầu, vẻ mặt sùng kính.

Bầu trời dợn lên một lớp sóng gợn tinh tế, xuất hiện một hàng chữ lớn màu vàng rực rỡ:

[Thông báo về việc tuyển dụng Thần mới cho Đại Điển Sính Thần Tam Giới thứ 349]

Phạm Lam: Mẹ ơi?!

Tiêu đề biến mất, những chữ Phỏng Tống màu vàng từ từ tiến về phía xa dọc theo bầu trời, vài phần giống với đoạn mở đầu của "Star Wars".

[Sau khi Cục Quản lý Tài nguyên Thần Tiên Tam giới xét duyệt nghiên cứu và Ngọc Đế phê chuẩn, đồng ý tuyển dụng các Yêu Tiên, Nhân Tiên đây nhân viên Thần Tiên cấp cơ sở của Thiên Đình, mong chư vị Thần mới nhậm chức lấy sự hài hòa của Tam giới nhiệm vụ của , việc nghiêm túc, nỗ lực vươn lên.

Cục Quản lý Tài nguyên Thần Thị Tam giới (Ấn vàng)

Đính kèm: Danh sách Thần mới nhậm chức]

Phạm Lam thấy một danh sách dài dằng dặc, ít nhất cũng mấy trăm cái tên, từ từ cuộn bầu trời. Cô thấy tên của Ngạc Nghĩa Viễn, xếp trong top 10, Miêu Hạ Sơn và Hà Thu xếp ở giữa. Sau đó, cô thấy "Phạm Lam", ở vị trí cuối cùng.

[Yêu cầu các nhân viên Thần Thị nêu trong thời gian quy định, đến các cơ quan trực thuộc báo danh nhậm chức, chi tiết xin liên hệ với nhân viên Thần Thị công tác liên quan.]

Phạm Lam: "..."

Khoan !

Nhân viên Thần Thị liên quan là thằng nào? Liên hệ thế nào?!

Số điện thoại là bao nhiêu? QQ là bao nhiêu? Còn Wechat thì ?!

Thông báo chữ vàng khổng lồ dừng , tất cả các cái tên bùng nổ ánh sáng rực rỡ, hóa thành vô băng ban ngày bay về bốn phương tám hướng, chiếu sáng cả bầu trời.

Phạm Lam ngôi băng thuộc về rạch một vệt sáng chói lòa, lao thẳng về phía , cô thậm chí còn kịp phản ứng, thì cảm thấy đầu óc ong lên một tiếng, một luồng sáng nóng rẫy từ đỉnh đầu chui ngũ tạng lục phủ, trong nháy mắt tràn đến huyết mạch .

Máu của cô sôi trào, như dung nham nóng bỏng, cô giơ tay lên, thấy da trở nên trong suốt, ánh sáng vàng lưu chuyển trong tĩnh mạch, động mạch, thậm chí cả trong mao mạch.

Đây là một cảm giác thật thần kỳ, Phạm Lam cảm thấy da đổi thịt.

Sự đổi kỳ diệu kéo dài ba bốn phút, ánh sáng vàng dần dần cơ thể cô hấp thụ. Phạm Lam sờ sờ ngón tay , cảm thấy vô cùng khó tin.

Cô... thế là thành "Thần" ?!

Vậy thì sẽ sét đ.á.n.h nữa chứ?

Chắc là... nhỉ.

Phạm Lam thở phào một , xuống, vớt miếng quẩy ngâm mềm trong bát nhét miệng.

Vấn đề bây." giờ là thế nào liên hệ với "nhân viên Thần Thị công tác liên quan" ... hửm?

Ông chú kỳ lạ đối diện thẳng tắp, ánh mắt sắc bén chằm chằm Phạm Lam.

Khách trong quán ăn sáng thấy tình thế , lập tức chuồn , xung quanh Phạm Lam trống một lớn.

Phạm Lam ực một tiếng nuốt miếng quẩy, chùi miệng, dậy.

"Anh là ai? Muốn gì?"

Giờ cô ít nhiều cũng là Thần , cũng là Thiên Đình chống lưng.

Ai sợ ai!

Ông chú đột nhiên nở nụ , vơ lấy ba cái quẩy trong đĩa, bày thành hình nén hương trong tay, cúi vái.

"Chúc mừng tiên hữu phong thần!"

Phạm Lam: "..."

Phạm Lam: Cho nên quà mừng nhậm chức của Thiên Đình là ba cái quẩy ?!

Keo kiệt quá đó!

 

Loading...