Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 68: Thiện Văn Thành
Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:42:04
Lượt xem: 47
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Theo kết luận hội chẩn từ các bác sĩ trưởng khoa tại Bệnh viện Trung ương Tam Giới, Đinh Bành rơi trường hợp hồn thể tổn thương nặng, dẫn đến ảnh hưởng sang nhục thể và suy kiệt sức mạnh tinh thần. Nói một cách dễ hiểu, tam hồn thất phách của tổn hại, cơ thể suy dinh dưỡng, thêm chứng trầm cảm nghiêm trọng.
Theo quy định của Luật Bảo Mật Tam Giới, Bệnh viện Trung ương Tam Giới chỉ thể điều trị phần hồn thể cho . Các vấn đề về thể chất và tinh thần buộc chuyển về bệnh viện nhân gian giải quyết. Giả Đạo Lâm ép đóng vai đại diện cho mê tín dị đoan, dùng những lời lẽ bịp bợm của phối hợp với Chú Quy Nguyên của Kế Ngỗi, dựng lên hình tượng Đinh Bành là một kẻ vì thất tình mà tuyệt thực, dẫn đến trầm cảm nặng, thuyết phục thành công gia đình Đinh Bành đưa viện.
Còn về cô tu tiên của Đinh Bành, tuy cứu về, nhưng ký ức của cô cũng tổn hại giống hệt trường hợp của Tiết Lợi Ngang, thể moi manh mối giá trị nào.
Thiên Duyên Thánh Giáo bày vẻ như mặt khắp nơi, nhưng khi điều tra kỹ thì phát hiện tất cả ngóc ngách đều xóa sạch.
Dung Mộc bảo cần lo lắng, vụ án cứ giao cho Thiên Binh Bộ xử lý là . Rồi bộ như một ông chủ lớn, phủi tay ngoài, đến giờ uống thì uống , đến giờ sách thì sách, dường như chuyện chẳng còn dính dáng gì đến miếu Thổ Địa của họ nữa.
Phạm Lam , chuyện tuyệt đối đơn giản như .
Cô cảm nhận Dung Mộc luôn chất chứa tâm sự nặng trĩu. Cô hỏi Kế Ngỗi, nhưng tên thần kinh thô kệch đó chẳng hề nhận điều gì. May mà Ly Trạch mách với Phạm Lam, bảo rằng Dung Mộc dạo , bằng chứng là lúc chải lông cho , Dung Mộc cứ ngẩn , còn chải trụi mất một mảng lông lưng .
Phạm Lam cũng trực tiếp hỏi Dung Mộc, nhưng mỗi chỉ lảng tránh. Điều càng khiến cô thêm chắc chắn: nhất định đang giấu diếm chuyện gì đó, giống như phận trụ cột của Càn Khôn Tam Tài Đại Trận lúc , điều gì đó mà cô và Kế Ngỗi , hoặc cách khác, bất kỳ ai .
Phạm Lam dùng đủ cách hỏi bóng hỏi gió, nhưng chẳng ăn thua, miệng kín như bưng. Ông già bề ngoài hiền lành, tính tình , nhưng kỳ thực là một kẻ cực kỳ bướng bỉnh.
Điều khiến Phạm Lam bực nhất là Thiên Binh Bộ tuy tuyên bố sẽ điều tra "Thiên Duyên Thánh Giáo" và "Tịnh Thạch", nhưng đến giờ vẫn chẳng động tĩnh gì.
Thời gian trôi qua, miếu Thổ Địa vẫn duy trì nhịp sinh hoạt thường ngày, tháng ngày yên ả, thứ dường như chẳng gì đổi.
Bảy giờ tối, Phạm Lam giường lướt ứng dụng giao đồ ăn suốt nửa tiếng, cuối cùng quyết định chọn bún cá muối chua cho bữa tối. Đặt xong đơn, cô tiếp tục lướt xem tin tức bạn bè.
Dì Hai đăng trạng thái mới nhất, ngày ngày ca hát, đêm đêm nhảy ở quảng trường, tinh thần phơi phới. Tình trạng của Dượng Hai cũng hồi phục khá , xem việc Phạm Lam giúp ông đòi ba mươi triệu hiệu quả trị liệu rõ rệt.
Chị họ Lý Miểu Miểu đăng ảnh siêu âm bốn chiều, còn đặc biệt tag Phạm Lam . Phạm Lam cảm thấy lạ lùng thú vị, bức ảnh siêu âm tuy thật rõ nét, nhưng khung hình tổng thể khá giống với những gì cô từng thấy bằng thiên nhãn.
Nhắc đến thiên nhãn, dường như lâu cô mơ.
Cùng với việc thiên nhãn nâng cấp từ sơ cấp lên trung cấp, những giấc mơ của cô ngày càng nhiều và nội dung cũng ngày một kỳ quái. Thế nhưng gần đây chúng đột nhiên biến mất, khiến Phạm Lam chút bất an, như thể thiên nhãn đang âm thầm chuẩn cho một kế hoạch lớn nào đó.
"Cốc cốc." Có tiếng gõ cửa.
Phạm Lam liếc điện thoại, chắc là đồ ăn tới.
Anh shipper ngoài cửa, xách túi đồ ăn, mũ bảo hiểm gắn đôi tai thỏ đáng yêu.
"Đồ ăn của bạn đây, chúc bạn ngon miệng."
"Cảm ơn."
Phạm Lam nhận đồ, định đóng cửa thì bỗng giật dừng .
Vừa nãy, dường như cô thoáng thấy một luồng khí bất thường phát từ đôi tai thỏ mũ bảo hiểm của shipper .
"Khoan !”
Phạm Lam hô lớn: "Anh..."
"Ể? Chị ? Là chị thật ư? Trùng hợp quá!" Anh shipper tháo mũ bảo hiểm , hì hì.
Làn da ngăm đen, mái tóc ngắn bạc trắng, đôi mắt đen láy - đúng là shipper đó, Thiện Văn Thành.
"Tháng nay em mới chuyển đến phụ trách khu vực . Sau chị gì ăn, mua, cứ nhắn tin hoặc gọi điện cho em, em sẽ nhanh chóng mang đến tận nơi." Thiện Văn Thành đưa cho cô một tấm danh : "Chị cứ gọi em là Tiểu Thiện là ."
"Được, cảm ơn.”
Phạm Lam đáp lời, mắt rời đỉnh đầu của Thiện Văn Thành.
"Khí" của giờ đây thuần khiết hơn nhiều, mang màu vàng trong trẻo như của trẻ sơ sinh, chất khí cũng đổi, dường như đang chuyển dần từ trạng thái "khí" sang trạng thái "quang".
Phạm Lam hỏi: "Tiểu Thiện, dạo sống chứ?"
"Tốt lắm ạ." Thiện Văn Thành vui vẻ đáp: "Chị việc gì thì em nhé."
trông khỏe mạnh, mặt mày hồng hào, đôi mắt sáng rỡ, tinh thần và khí sắc đều cực kỳ .
"Thế còn bà của , dạo bà khỏe ?"
"Bà cháu khỏe ạ. Chị ơi, em còn một đơn hàng nữa, hôm khác chuyện tiếp nhé." Thiện Văn Thành vội vã rời . Phạm Lam thấy tiếng ngâm nga hát trong hành lang, rõ ràng tâm trạng đang thoải mái.
Chẳng lẽ giá trị công đức của tăng cao, khiến trạng thái khí chất đổi? Ngày mai tìm Kế Ngỗi tra sổ công đức của mới .
Phạm Lam bàn, mở hộp đồ ăn , thấy tiếng xe máy điện khởi động lầu, liền mở cửa sổ xuống.
Thiện Văn Thành leo lên xe, lắc lư cái đầu, chắc đang nhạc, đôi tai thỏ mũ bảo hiểm cũng đung đưa theo, trông khá dễ thương.
Phạm Lam bật , nhưng đột nhiên mặt cô đờ .
Cô thấy móc khóa của Thiện Văn Thành, là một chiếc lư hương tinh xảo, hình dáng giống lư hương Tam Đàn của hồ tộc, và đó phủ một lớp khí màu tím nhạt.
Phạm Lam dụi mắt, nhưng Thiện Văn Thành phóng xe mất, khiến cô chắc nãy hoa mắt .
Phạm Lam nhanh chóng gọi cho Thiện Văn Thành.
[Alô, chào chị, em là Tiểu Thiện chạy việc vặt đây, chị cần giúp gì ?]
"Tiểu Thiện, là chị đây, nãy chúng mới gặp ."
[Chị ơi, đồ ăn vấn đề gì ?]
"Không, chị chỉ nhờ mua hộ một chai Coca."
[Được ạ, chị chờ em hai mươi phút nhé.]
"Ừ."
Phạm Lam gọi cho Dung Mộc, nhưng thấy giọng của Ly Trạch trong điện thoại.
[Alô, việc gì thế?]
"Dung Mộc ?"
[Ra ngoài .]
"Đi ?"
[ , vội lắm, quên cả mang điện thoại.]
"..."
Phạm Lam gọi cho Kế Ngỗi.
Điện thoại reo hồi lâu mới bắt máy.
[Số máy quý khách gọi hiện trong vùng phủ sóng, xin quý khách vui lòng gọi .]
"Vãi!"
Phạm Lam qua trong phòng mấy vòng, thời gian trôi qua từng phút. Cô gọi cho Kế Ngỗi thêm hai cuộc, gửi ba tin nhắn, thậm chí còn hỏi cả Cơ Đan, nhưng vẫn thể liên lạc với Kế Ngỗi.
Hai mươi phút trôi qua nhanh chóng, Phạm Lam thấy tiếng gõ cửa.
"Chị ơi, Coca của chị đây." Thiện Văn Thành ngoài cửa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-68-thien-van-thanh.html.]
"Cảm ơn, chị gửi lì xì cho em nhé, kết bạn .”
Phạm Lam .
"Được ạ."
Phạm Lam bấm điện thoại : "Móc khóa của em trông thú vị đấy."
"Ể?" Thiện Văn Thành ngẩn một lúc.
"Móc khóa xe máy điện .”
Phạm Lam nhắc.
Sắc mặt Thiện Văn Thành biến đổi, gượng: "Có gì ạ, chỉ là bạn tặng thôi. Chị ơi, em đây, thường xuyên liên lạc nhé."
Thiện Văn Thành vội vã chạy xuống lầu. Từ đầu đến cuối, hề rút chùm chìa khóa , cũng thắc mắc tại Phạm Lam thấy móc khóa của .
Không gì bất thường mới chính là điều bất thường.
Phạm Lam vội khoác áo, xỏ giày, nhét điện thoại túi, chạy đến bên cửa sổ.
Thiện Văn Thành khởi động xe và nhanh chóng rời .
Lần , cô rõ: xung quanh chiếc móc khóa lư hương quả thật đang lưu chuyển một luồng khí màu tím.
Phạm Lam nhảy vọt khỏi cửa sổ, gió đêm lạnh lẽo lướt qua má, cô nhẹ nhàng tiếp đất nóc quán hoành thánh ở tầng , đạp lên các mái nhà của những quán ăn nhỏ, đuổi sát theo Thiện Văn Thành.
Thiện Văn Thành rẽ đường lớn, hòa dòng xe đông đúc. Phạm Lam nhân lúc trời tối, bay nhảy qua giữa các tòa nhà cao tầng, luôn giữ cách hơn năm mươi mét phía .
Nếu là một tháng , Phạm Lam tuyệt đối dám chuyện . bây giờ khác, truy đuổi Tiết Lợi Ngang giúp cô nhận thần thể của tiến bộ vượt bậc - việc bay nhảy mái nhà, leo tường còn là vấn đề, thêm thần quang hộ thể, lực lượng vũ trang của thường chắc chắn là đối thủ của cô.
Thực , cảm giác bay nhảy leo trèo cũng khá thú vị, dễ gây nghiện.
Phạm Lam theo chân Thiện Văn Thành vượt qua hơn nửa Thành phố Xuân. Thiện Văn Thành quả là một tấm gương lao động, cưỡi chiếc xe máy điện nhỏ bé len lỏi khắp các con phố lớn nhỏ, giao đồ ăn, giao hoa quả, giao gạo mì, giao giấy vệ sinh, mãi đến hơn mười một giờ đêm, khi còn đơn hàng nào nữa, mới chuẩn về nhà.
Phạm Lam theo qua cầu Xuân Thủy, chạy qua khu công nghệ cao, đến một khu làng trong thành phố ở phía Nam. Đây là khu vực chờ quy hoạch, những ngôi nhà tự xây san sát , cách giữa chúng chỉ năm mươi centimet, từ cao xuống như những chiếc hộp diêm xếp chặt .
Vào giờ , khu làng vẫn còn sáng đèn, từ các cửa sổ vọng tiếng mạt chược loảng xoảng, thỉnh thoảng thấy tiếng lớn mắng trẻ con.
Thiện Văn Thành đỗ xe một tòa nhà sáu tầng, ngâm nga hát lên lầu.
Phạm Lam nóc nhà đối diện, đèn cảm ứng âm thanh trong tòa nhà sáng dần từ tầng một lên đến tầng sáu, thấy tiếng cửa sắt mở , chắc là Thiện Văn Thành nhà.
Đèn ban công căn hộ đối diện con hẻm bật sáng, đúng là nhà của Thiện Văn Thành. Bà của bước phòng khách, múc cho một bát canh. Thiện Văn Thành chuyện múa máy chân tay, còn bà thì bên cạnh vui vẻ lắng .
Phạm Lam khỏi mỉm .
Tuy rõ họ gì, nhưng chỉ thôi cũng đủ thấy ấm áp.
Nửa tiếng , hai rời khỏi phòng khách, đèn tắt.
Chắc họ ngủ .
Lúc gần mười hai giờ đêm.
Phạm Lam liếc điện thoại, vẫn hồi âm từ Kế Ngỗi và Dung Mộc.
Gió đêm càng lúc càng lạnh, Phạm Lam kéo chặt áo khoác. Khu làng vẫn còn hơn nửa cửa sổ sáng đèn, tiếng mạt chược thưa thớt hòa cùng tiếng gió, khiến màn đêm càng thêm hiu quạnh.
Phạm Lam thấy buồn ngủ, mệt mỏi và khát nước. Cô về nhà ngủ, chai Coca mà Thiện Văn Thành mua hộ vẫn động đến.
Thế nhưng, cô vẫn nhúc nhích. Một sức mạnh kỳ lạ nào đó giữ chân cô , buộc cô kiên trì. Dạo gần đây, cô thỉnh thoảng nhớ đến Sùng Mại, nhớ đến Ẩn Đồng, nhớ đến những hâm mộ cuồng nhiệt của Sùng Mại, nhớ đến hình gầy gò của Đinh Bành, nhớ đến khuôn mặt oán khí bao phủ của Tiết Lợi Ngang, và cả viên Tịnh Thạch luyện từ hồn thể cha .
Cô dám bỏ , nhất là khi thấy ngôi nhà ấm áp của Thiện Văn Thành, cô thể nào ngọn đèn biến thành bóng tối.
Phạm Lam tiếp tục chờ đợi, ngay cả cô cũng ngờ thể kiên nhẫn đến .
Mười hai giờ ba mươi... một giờ sáng... một giờ ba mươi... hai giờ sáng, Phạm Lam chịu nổi nữa, cô bắt đầu gật gù, đầu lắc lư trong gió đêm.
Đột nhiên, vai cô nặng trĩu. Phạm Lam giật tỉnh giấc.
"Cô gì ở đây ?" Một cục lông màu đỏ rực mặt cô hỏi.
Phạm Lam định thần: "Ly Trạch? Sao ở đây?"
"Dung Mộc mãi về, đ.á.n.h tìm tới đây." Khi câu , giọng Ly Trạch ngập ngừng, dường như chút ngại ngùng.
Phạm Lam: "Cậu đang lo cho đấy hả?"
"Rốt cuộc cô đang gì thế?"
" đang theo dõi, suỵt...”
Phạm Lam giơ ngón tay lên: "Có động tĩnh ."
Thiện Văn Thành xuống lầu, xe máy điện mà bộ.
Ly Trạch nhảy lên vai Phạm Lam, một thần một hồ lặng lẽ theo sát từ xa.
Trạng thái của Thiện Văn Thành khác hẳn so với ban ngày. mặc một bộ vest nhăn nhúm, đôi giày da đen mới tinh, thẳng, bước vội vã. Phạm Lam để ý thấy đang nắm chặt chùm chìa khóa trong tay.
ngoại ô khu làng, men theo sườn núi lên, hai bên đường nhà cửa càng lúc càng thưa thớt, dần dần, cả đèn đường cũng biến mất. Xung quanh yên tĩnh và tối đen đến rợn .
Phạm Lam cảm thấy lạnh, Ly Trạch gần cô hơn một chút, bộ lông hồ ly lướt qua mặt cô, mềm mại và nhột.
Phạm Lam thấy ấm hơn.
Cuối cùng, Thiện Văn Thành dừng một tòa nhà màu trắng.
Tòa nhà đặc biệt, cao năm tầng, tường ngoài gạch men thông thường mà sơn trắng, tạo cảm giác hạt đặc biệt. Kiến trúc thời thượng, giống như một biệt thự cao cấp, với cửa kính lớn sát đất, sân thượng mắt, mái hiên treo đèn màu. Tất cả đèn đều sáng, khiến bức tường như phát ánh sáng lấp lánh, giống hệt một tòa lâu đài thu nhỏ.
Một tòa nhà như xuất hiện giữa vùng đất hoang, trông thật kỳ quái.
Thiện Văn Thành sửa vạt áo, duỗi thẳng tay, cúi , áp trán lên tay, thực hiện một nghi lễ đặc biệt.
Phạm Lam và Ly Trạch nấp trong bụi cỏ, nín thở.
Cửa biệt thự mở , một bước .
"Chào Tu Vân đạo trưởng." Thiện Văn Thành cúi đầu.
Phạm Lam và Ly Trạch đồng thời giật .
Vãi! Thật là "mòn giày tìm chẳng thấy , chẳng tốn công"!
Không ngờ rằng Tu Vân đạo trưởng ở ngay tại Thành phố Xuân, và còn ở gần cô đến !
Tu Vân đạo trưởng mặc một bộ đạo bào trắng thướt tha, đầu búi tóc cài một cây trâm ngọc trắng. Ánh đèn từ trong cửa chiếu phía lưng , khiến như tỏa hào quang.
"Không cần đa lễ." Tu Vân đạo trưởng cúi , đỡ Thiện Văn Thành dậy.
Trong ánh sáng mờ ảo, Phạm Lam rõ khuôn mặt .
Đó chính là t.ử đích truyền của phái Mao Sơn, Đào Khôi.