Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 61: Hồ Ly Nhà Chúng Tôi, Chúng Tôi Tự Nuôi!

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:41:42
Lượt xem: 52

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phạm Lam tưởng tai vấn đề. Cô dường như thấy kẻ chế giễu Ly Trạch là "trụi lông".

Sao thể chứ?! Đây là trụ sở của Hồ tộc cơ mà. Ly Trạch là Cửu Vĩ Hồ duy nhất còn sót , đáng lẽ là tôn thất cao quý và đáng kính nhất của Hồ tộc mới đúng...

"Phụt!"

"Xì xì!"

"Làm màu cho cố , kết quả chỉ thế thôi ?"

Lần thì Phạm Lam rõ mồn một. Những tiếng cợt nhả phát từ đám hồ yêu. Mặt bọn chúng ẩn trong bóng tối, chỉ đôi mắt lóe lên ánh sáng xanh lục đầy rợn .

Còn tên Cửu Hạ như điếc, nụ mặt vẫn hảo tì vết, hệt như một chiếc mặt nạ.

Ly Trạch cứng đờ tại chỗ.

Phạm Lam cảm thấy m.á.u nóng dồn lên não, đang định xông lên thì nhanh hơn cô.

Dung Mộc cúi bế Ly Trạch lên. Anh một lời, nụ dịu dàng thường trực môi tắt ngấm. Xung quanh tỏa thần quang màu xanh băng, thuần khiết đến chói mắt, uy áp tỏa mạnh đến đáng sợ.

Khoảnh khắc , Phạm Lam hoảng hốt như thấy vị thần linh lạnh lùng của vạn năm về .

Không gian đột nhiên tĩnh lặng như tờ.

Nụ mặt nạ của Cửu Hạ nứt một đường.

"Thượng Thần Dung Mộc, đây là...?"

Dung Mộc đáp, chỉ lặng lẽ Cửu Hạ. Thần quang của dấy lên từng lớp gợn sóng, va chạm kết giới của trụ sở Hồ tộc tạo tiếng ma sát chói tai kèn kẹt.

Đám hồ yêu hai bên sắc mặt đại biến, đồng loạt bịt tai . Những giọt mồ hôi hột to như hạt đậu lăn dài trán Cửu Hạ.

"Dung Mộc!" Móng vuốt mềm mại của Ly Trạch vỗ nhẹ mu bàn tay .

Dung Mộc liếc Ly Trạch, từ từ thu thần quang. Đám hồ yêu mồ hôi đầm đìa, im thin thít.

"Vừa nãy, là kẻ nào lên tiếng?”

Kế Ngỗi hỏi gằn.

"Kẻ nào bậy bạ hả! Còn mau lăn đây xin Ly Trạch đại nhân!" Cửu Hạ quát lớn.

Đám hồ yêu xô quỳ rạp xuống đất: "Chúng tội !"

"Thượng Thần Dung Mộc, Kế Ngỗi thượng thần, là do quản lý nghiêm, xin hai vị thứ ." Cửu Hạ liên tục cúi đầu tạ : "Ly Trạch đại nhân, bọn chúng đều là tiểu bối, hiểu quy củ, xin đừng để bụng."

Ly Trạch thở dài: "Dẫn đường ."

"Cung nghênh Ly Trạch đại nhân..."

Phạm Lam theo Dung Mộc trong, loáng thoáng thấy tiếng lầm bầm từ đám hồ yêu lưng. Cô phắt , thế giới lập tức yên tĩnh trở .

Cơ Đan huýt sáo đầy vẻ thích thú.

Nội thất trụ sở Hồ tộc thể hiện rõ thế nào là sự kết hợp giữa hiện đại và cổ điển, thế nào là "nhà giàu mới nổi". Cột đá cẩm thạch trắng, sàn lát đá lưu ly xanh biếc, trần nhà nạm kim cương lớn nhỏ chi chít. Suốt dọc đường thấy một ngọn đèn nào, như thể bản các bức tường tự phát sáng. Vừa hoa lệ lạnh lẽo.

"Sao cảm giác Hồ tộc chào đón Ly Trạch lắm nhỉ?”

Phạm Lam thì thầm hỏi Cơ Đan.

"Hồ tộc chia hai phe lớn. Cửu Hạ thuộc phe Cải cách, cũng là tộc trưởng hiện tại. Hắn quản lý Hồ tộc hơn một nghìn năm nay, phong cách khá táo bạo, việc thông hôn với dị tộc là đề xuất của . Nhờ mà Hồ tộc từ bờ vực tuyệt chủng trở thành một trong bảy thành viên thường trực của Hội đồng Liên hợp Yêu tộc Tam giới. Công lao nhỏ ." Cơ Đan giải thích: "Lý tưởng của phe Cải cách là dung hợp và đổi mới. Còn Ly Trạch là Cửu Vĩ Hồ duy nhất, đại diện cho huyết thống thuần chủng nhất."

"Thế thì vấn đề gì?"

"Phe còn là phe Kế thừa, họ sùng bái sức mạnh thuần huyết, cho rằng chỉ huyết thống tinh khiết nhất mới duy trì sức mạnh tối thượng. Ngàn năm qua, phe Kế thừa kịch liệt phản đối thông hôn, đấu đá với phe Cải cách bao giờ dứt. Mà cái lý luận để phe Kế thừa vin chính là sức mạnh tuyệt đối của Cửu Vĩ Hồ thuần chủng."

Kế Ngỗi tiếp lời: "Nếu Ly Trạch về Hồ tộc, theo một nghĩa nào đó, chính là ủng hộ phe Kế thừa."

Phạm Lam vỡ lẽ. Với phe Cửu Hạ, sức mạnh của Ly Trạch là mối đe dọa lớn nhất. Nếu Ly Trạch còn đủ chín đuôi thì còn kiêng nể. giờ Ly Trạch đến nửa cái đuôi cũng chẳng còn, thậm chí giữ nổi hình , đây quả là cơ hội nhất để "dậu đổ bìm leo".

Hồ tộc thuần huyết cổ xưa nhất... Phạm Lam bóng lưng Dung Mộc, chợt hiểu tại cưng chiều Ly Trạch đến .

Bởi vì Dung Mộc cũng là thần tộc thuần mạch cổ xưa nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-61-ho-ly-nha-chung-toi-chung-toi-tu-nuoi.html.]

Sảnh đón khách ở tầng 48. Giữa sảnh đặt bộ sofa da khổng lồ, chiếc bàn pha lê sương khói lượn lờ. Phạm Lam đoán Hồ tộc và Tây Vương Mẫu chắc order nội thất cùng một chỗ.

Cửu Hạ khách sáo vài câu thẳng vấn đề: "Không Ly Trạch đại nhân giá lâm việc gì quan trọng?"

Phạm Lam mở video TikTok của Thánh nữ Thiên Duyên đưa cho Cửu Hạ xem, cố soi kỹ biểu cảm của nhưng chẳng phát hiện gì.

" quen mấy hot girl mạng của loài ." Cửu Hạ hờ hững .

"Anh bối cảnh phía xem.”

Phạm Lam chỉ trỏ: "Có cái lư hương kìa."

Kế Ngỗi: "Đó là lư hương Tam Đàn đặc chế của Hồ tộc."

Cửu Hạ phóng to màn hình, lắc đầu: "Đây hàng thật, dấu chống hàng giả."

Hắn sai mang một chiếc lư hương thật , dùng app quét mã QR lư, lập tức hiện giấy chứng nhận điện t.ử chi tiết.

"Các vị xem, lư hương trong video dấu ." Cửu Hạ chốt hạ: "Đây là hàng fake cao cấp thôi, Ly Trạch đại nhân nhầm ."

Ly Trạch chằm chằm màn hình, im lặng.

Rời khỏi trụ sở Hồ tộc, nhóm Phạm Lam quyết định đến ở nhờ biệt thự của Cơ Đan vì khách sạn do Cửu Hạ sắp xếp.

Trên đường , Phạm Lam vẫn ấm ức: " thấy tên Cửu Hạ đó trung thực. Hắn chắc chắn thấy qua cái lư hương pha kè . Biểu cảm bình thản quá mức, rõ ràng là tật giật ."

Ly Trạch bừng tỉnh: " cũng nghĩ thế! Chắc chắn biến!"

Đang bàn tán thì Cơ Đan phanh gấp đám mây . Phía xuất hiện một hàng rào hồ yêu mặc đồ đen tuyền, dẫn đầu là một ông lão râu tóc bạc phơ, lông mày dài đến ba bốn mét bay phấp phới.

"Ly Trạch đại nhân ơiiiiiiii!" Lão già lông mày dài quỳ sụp xuống mây, nước mắt nước mũi tèm lem: "Chúng đến muộn rồiiiiii! Để chịu uất ức rồiiiiii! Xin thứ tội ơiiiiii!"

Lông Ly Trạch dựng , rúc tọt lòng Dung Mộc.

Phạm Lam: "Ông già hát rap là ai thế?"

Cơ Đan: "Trưởng lão phe Kế thừa của Hồ tộc, Phi Tần."

Sau màn lóc t.h.ả.m thiết, Phi Tần thao thao bất tuyệt về việc phe Cải cách của Cửu Hạ tồi tệ thế nào, và phe Kế thừa mong ngóng Ly Trạch về lãnh đạo gia tộc . Ông còn hứa sẽ điều tra vụ lư hương trong vòng ba ngày.

"Ly Trạch đại nhân yên tâm, sắp xếp mười hầu chuyên phục vụ , đảm bảo ..."

"Không cần.”

Dung Mộc ôm Ly Trạch dậy: "Cơ Đan thượng thần mời chúng đến biệt thự riêng, thịnh tình khó chối từ."

Phi Tần chặn : "Thế hợp lý, về đến địa bàn Hồ tộc mà ở nhà ngoài..."

Phạm Lam , gắt lên: "Ông già, ông xem nào. Ai là ngoài?"

"Ông Ly Trạch thích ăn thức ăn cho ch.ó hiệu gì ? Thích ăn vặt loại nào? Ngủ mấy tiếng? Thích gối kiểu gì? Thích chơi cây trêu mèo nào ?"

Lông mày Phi Tần giật giật: "Cô ý gì?"

Phạm Lam xả một tràng: "Từ đầu đến cuối ông hỏi lấy một câu Ly Trạch sống , khỏe . Ông chỉ chăm chăm phe , đòi Ly Trạch về công cụ giúp các ông tranh quyền đoạt lợi. Lại còn giả nhân giả nghĩa nhận vơ nhà. Ông già, ông hai chữ 'vô liêm sỉ' thế nào hả?"

Phi Tần tím mặt: "Chúng cùng là huyết thống thuần chủng, tất nhiên là một nhà!"

"Đem cái tư duy cổ lỗ sĩ của ông vứt ! Tiêu chuẩn nhà ở huyết thống, mà là...”

Phạm Lam vỗ ngực: "Ở đây !"

Phi Tần khẩy: "Chẳng lẽ vì Cửu Hạ mỗi tháng chu cấp cho các 2 vạn hộc tiền ăn, còn chúng cho, nên các bênh ?"

Phạm Lam lớn: "Mấy đồng bạc lẻ đó của các còn đủ cho Ly Trạch xỉa răng! cho ông , chúng thiếu tiền!"

Dung Mộc: "Cái... cái đó, khoan ..."

Kế Ngỗi: "Này..."

Phạm Lam trừng mắt quát: "Hồ ly nhà bà, bà tự nuôi!"

 

Loading...