Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 6: Tam Tinh Phúc Lộc Thọ

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:40:46
Lượt xem: 65

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phạm Lam mơ cũng ngờ, đời cô một ngày như thế , trong Đại Sảnh Chính Vụ Thiên Đình tiên khí lượn lờ, hít thở tiên khí mấy vạn năm tuổi, đám yêu quái tu luyện mấy trăm năm thao thao bất tuyệt bàn luận về... chuyện phiếm... của thần giới...

Miêu Hạ Sơn: "Các vị xem tin nhắn mà Bạch nương nương đăng cộng đồng Thần Tín Thiên Đình hôm qua ? Hội chứng rụng vảy của ngài nặng thêm . Cái đám ăn hại ở Cục Nghiên Cứu và Phát Triển Kỹ Thuật Tam Giới, nghiên cứu cả nghìn năm mà ngay cả một loại sữa tắm chống rụng cho loài cũng , đúng là lãng phí tiền thuế của chúng !"

Phạm Lam: Vãi chưởng, còn cả sự tồn tại như Cục Nghiên Cứu và Phát Triển Kỹ Thuật Tam Giới nữa ?

Cáp Thu: "Cậu của ông chú bên nhà bà dì ba của , vị ở Nguyệt Cung gần đây mới nuôi một con thỏ ngọc robot, nũng, đáng yêu, còn chụp ảnh siêu ..."

Phạm Lam: Chẳng lẽ họ đang về xe Thỏ Ngọc mặt trăng?*

*Chú thích:

Ngạc Nghĩa Viễn: "Ông cố của vinh dự tham dự Cuộc thi kiến thức tu tiên dành cho Khuyển Yêu thứ một nghìn lẻ bốn do Hao Thiên Thượng Thần tổ chức. Ông ngài vô cùng thất vọng, cuộc sống của loài quá an nhàn, loài ch.ó đều từ bỏ tu luyện, những thú vui thực tại cướp ý chí và linh tính, tương lai của Khuyển Yêu thật đáng lo ngại."

Phạm Lam: Hao Thiên Thượng Thần chẳng lẽ là Hao Thiên Khuyển?

Tiếp theo, chủ đề của họ bao gồm "Bàn về sự sụp đổ của hình tượng thần tượng thần thoại truyền thống”, “Sự kết hợp hữu cơ giữa truyền thuyết thần thoại và công nghệ hiện đại”, “Suy ngẫm về nút thắt và triển vọng tu luyện của Yêu tộc", v.v...

Phạm Lam vài phút, cảm thấy... mệt quá!

Một lượng lớn thuật ngữ thần thoại cổ đại xen lẫn với các luận cứ khoa học hiện đại khiến cô cảm thấy lúc thì phiêu du trong đại dương của truyền thuyết thần thoại, lúc kéo về thế giới của chủ nghĩa duy vật vô thần... đây là quá trình rèn luyện tam quan mà một con bình thường nên chịu đựng.

Quả nhiên, linh cảm của cô là đúng.

Ban đầu khi Dung Mộc thông báo cho cô đến tham gia "Đại Điển Sính Thần", trong lòng Phạm Lam thực là từ chối.

Lý do đơn giản, cứ bộ dạng nghèo rớt của Thần Thổ Địa và Hắc Bạch Vô Thường thì , rõ ràng "Thần tiên" là một nghề dễ .

Tuy nhiên...

"Thiếu nữ , nếu cô từ chối, hậu quả sẽ khó lường." Lúc đó Dung Mộc một cách nghiêm túc: “Cô do duyên phận tình cờ mà tu thành Nhân Tiên, nếu gì bất ngờ, nhanh sẽ thiên lôi giáng xuống. cô một pháp khí, hai pháp lực, ba thần chức, nếu thiên lôi đ.á.n.h trúng, tất sẽ hồn bay phách tán, tan thành tro bụi."

Hắc Bạch Vô Thường và shipper lưng đồng loạt gật đầu.

Phạm Lam: "Xin hỏi cái ' nhanh' đó là nhanh đến mức nào?"

Dung Mộc: "Không quá bảy bảy bốn mươi chín ngày!"

Hắc Bạch Vô Thường, shipper gật đầu vẻ nghiêm trọng.

Phạm Lam: "...Có thể cho trả hàng về bình thường ?"

Dung Mộc với giọng đầy ẩn ý: “Tu thành Nhân Tiên là cơ duyên nghìn năm khó gặp, là đại công đức trăm kiếp cũng tu , là sự lựa chọn của Thiên Đạo, là trí tuệ của vũ trụ, là...”

"Tóm chứ gì!"

"...Chính xác là ."

"Lỡ như ứng tuyển thất bại, thành thần, thì sẽ thế nào?"

"Thiên Đạo vô tình, xin nén bi thương."

"..."

Nói tóm , nếu trong vòng bốn mươi chín ngày cô thể thành thần thì sẽ sét đ.á.n.h c.h.ế.t.

Mẹ nó, thế thà lúc đầu c.h.ế.t quách cho xong, cái mệt quá mất.

Ba vị Yêu Tiên vẫn đang thảo luận sôi nổi về tình yêu và hòa bình của Tam Giới. Phạm Lam thở dài, trượt m.ô.n.g ghế, gối đầu lưng ghế.

Buồn ngủ quá, để kịp giờ, cô dậy từ sáu giờ rưỡi sáng, tắm rửa, sấy tóc, trang điểm nhẹ. Giờ cao điểm tàu điện ngầm quá đông, bữa sáng còn kịp ăn...

Buồn ngủ quá, ngủ một lát .

Phạm Lam nhắm mắt .

[Thí sinh 18888, Phạm Lam, mời đến đăng ký tại Thổ hệ Ất đẳng hàng thứ tư, ghế 26!]

Phạm Lam giật bật dậy, ba vị thí sinh Yêu Tiên biến mất, cả khu chờ chỉ còn một cô. Màn hình vàng lớn đầu nhấp nháy tên và báo danh của cô, cuối cùng còn một dấu chấm than khổng lồ, rõ ràng là chút mất kiên nhẫn.

Phạm Lam chỉnh trang phục, chạy một mạch đến khu việc, ngay ngắn.

Người phụ trách tiếp đón là một vị tiên... nga... nhỉ, vẻ ngoài hơn năm mươi tuổi, mặc một chiếc váy hoa mẫu đơn, tóc uốn xoăn lọn len màu đỏ rượu, từ cổ chiếc váy hoa thể thấy lớp áo giữ nhiệt viền ren, mặt mày rõ dòng chữ "đừng chọc bà".

Tiên nga: "Thẻ dự thi!"

Phạm Lam: " chỉ thư giới thiệu."

"Cũng ."

Phạm Lam cung kính dâng lên.

Tiên nga đặt thư giới thiệu lên một tấm bảng pha lê, bề mặt phong bì lóe lên một lớp ánh sáng xanh biến mất.

Ngón tay tiên nga lách cách gõ bàn phím.

"Họ tên?"

"Phạm Lam."

"Giới tính?"

"Nữ."

"Chủng tộc?"

"Loài ."

"Không tu thành hình thì là loài , hỏi là chủng tộc nguyên bản của cô."

" từ khi sinh là loài ."

Bàn tay đang gõ phím của tiên nga dừng . Cô trừng mắt Phạm Lam một lúc lâu, di chuột chằm chằm màn hình cả một phút, nhấc điện thoại lên gọi.

"A lô, bộ phận kỹ thuật ? Đây là Thổ hệ Ất đẳng hàng thứ tư, ghế 26, hệ thống đăng ký Sính Thần , hiển thị chủng tộc là 'Nhân Tiên', kiểm tra xem, mật khẩu là *****.” Ông dừng vài giây: “Hệ thống hoạt động bình thường, chắc chứ? Được , ."

Tiên nga cúp máy, chằm chằm Phạm Lam.

"Loài ?"

Phạm Lam: "Vâng."

"Nhân Tiên."

"Các vị thì là ."

"Cô gái, tầm thường !" Tiên nga nở nụ : “Điểm xuất phát cao như , chắc chắn sẽ bay thẳng lên Thượng Thần!"

"...Cảm ơn."

Tiên nga múa tay bàn phím, gõ lách cách một hồi, cuối cùng gõ mạnh phím Enter. Chỉ một tiếng "đing đoong", tấm bảng pha lê hiện lên một quầng sáng, một tấm thẻ bài bằng ngọc trắng xuất hiện.

"Đây là thẻ dự thi của cô."

Thẻ bài ngọc dài hai mươi centimet, rộng mười centimet, chất liệu ôn nhuận, ẩn hiện tỏa ánh sáng trắng dịu dàng. Khi ngón tay Phạm Lam chạm , bề mặt thẻ bài lóe lên một lớp sóng ánh sáng, hiển thị chữ "Phạm Lam".

Trước mắt Phạm Lam hoa lên, cảnh vật xung quanh đột nhiên đổi.

Cô đang một ma pháp trận khổng lồ... , ma pháp trận... Phạm Lam dụi mắt, chắc là "Ngũ Hành Trận"?

Đây là một ngọn núi lơ lửng nhỏ, xung quanh sương mù mờ ảo. Chính giữa là một pháp trận ngũ hành phát ánh sáng vàng, mỗi góc trận một tòa đình hóng mát bát giác, mái cong cột ngọc, trong suốt. Trước mỗi đình hóng mát đều một tiên nga đó, giơ điện thoại lên, màn hình điện thoại chiếu lên trời, hiển thị "Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ".

Trước các đình hóng mát đều xếp hàng dài, già trẻ trai gái cao thấp béo gầy, thảo luận sôi nổi, náo nhiệt.

Duy chỉ đình hóng mát hệ Thổ là một bóng , chỉ ba thí sinh cô đơn mái hiên hóng mát, là ba vị Yêu Tiên gặp ở khu chờ lúc .

"Phạm Lam.” Miêu Hạ Sơn nhiệt tình vẫy tay: “Hệ Thổ ở bên !"

Phạm Lam vòng qua các hàng khác, đủ loại âm thanh.

"Hệ Thổ t.h.ả.m quá, bốn , ngay cả lượng tiêu chuẩn của Thang Mây cũng đủ."

"Trước đây hệ Thổ là hệ lớn đấy, nhưng tại , bây giờ ngày càng ít ."

"Dù cũng là hệ LOW nhất, hỗ trợ , tấn công cũng xong, dù chọn, nhiều nhất cũng chỉ thể công việc văn phòng."

"Không năm nay hệ Thổ một Nhân Tiên ?"

"Anh tin đồn ở thế? Nhân Tiên tuyệt tích năm trăm năm ."

Phạm Lam dùng tay che trán, bước nhanh lên đình hóng mát.

Sàn của đình hóng mát trong suốt, cột treo một tấm biển, "Thang Mây 5, giới hạn 5 , dừng tại Nhất Trọng Thiên, Nhị Trọng Thiên, Tam Trọng Thiên, Thập Bát Trọng Thiên, Nhị Thập Trọng Thiên, Nhị Thập Tứ Trọng Thiên."

Phạm Lam: Cái là thang máy ư!

Tiên nga: "Mời các thí sinh thắt dây an ."

Còn cần cả dây an ?

Phạm Lam thấy đều đang cưỡi ghế dài của đình hóng mát, ôm cột, thấy dây an nào cả.

"Mời xuống, thắt dây an !" Cô tiên nga vẻ mất kiên nhẫn.

Phạm Lam bắt chước ôm cột xuống, ghế dài bay những dải lụa như nước, mềm mại quấn quanh eo Phạm Lam.

Phạm Lam: "..."

Cái dây an trông an chút nào thế.

Cô tiên nga lùi khỏi đình hóng mát, đưa điện thoại lên miệng: "Thang Mây 5 sẵn sàng, yêu cầu khởi động chương trình đằng vân."

[Yêu cầu gửi... Yêu cầu chấp thuận... Chuẩn đếm ngược.]

[10, 9, 8...]

Dây an đột nhiên siết chặt, xương sống Phạm Lam kêu "rắc” Một tiếng, cả dán chặt cột pha lê, mặt ép đến bẹp dí.

Phạm Lam: "Chờ một chút, tại đếm ngược...”

[4, 5, 3, 2...]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-6-tam-tinh-phuc-loc-tho.html.]

Phạm Lam: "Có tên lửa ...”

[1, Thang Mây phóng!]

"Ầm!" Đáy Thang Mây phụt những đám mây màu đỏ rực, cả cái Thang Mây b.ắ.n vút .

Nội tạng của Phạm Lam lộn tùng phèo, tiếng la hét chực trào khỏi miệng gió mạnh ép ngược . Mặt cô áp suất gió ép thành một cái bánh hồng, hai con mắt lồi , chắc trông giống hệt con ếch c.h.ế.t vì thiếu oxy.

"A a a a a, ơi, cứu mạng!"

Cáp Thu ôm chặt cột, hai tai cô "bụp” Một tiếng biến thành đôi tai thỏ trắng lông xù, gió thổi thành hai đường thẳng.

Phạm Lam đang định hét lên thì ngậm miệng .

Mẹ ơi, là thỏ tinh.

" sợ độ cao á á á á!"

Miêu Hạ Sơn kêu còn t.h.ả.m hơn, m.ô.n.g mọc một cái đuôi mèo xù lông, màu đen.

Phạm Lam: "..."

Quả nhiên, mèo thể thành tinh!

Vậy Ngạc Nghĩa Viễn là chủng tộc gì?

Phạm Lam chuyển ánh mắt sang Ngạc Nghĩa Viễn, tiếc là bình tĩnh, vững như bàn thạch, tóc gió lớn thổi thành kiểu vuốt ngược.

"Khi Thang Mây phóng thể đạt đến tốc độ vũ trụ cấp một, đừng hoảng, nhanh sẽ đến kết giới Thiên Giới."

hoảng, buồn nôn!

Phạm Lam hét lên một câu, nhưng chỉ cần mở miệng là axit dày sẽ trào , đành ngậm chặt miệng.

Thang Mây xuyên qua từng tầng mây, gió ngày càng lớn, ngày càng lạnh, thổi đến mức ngũ quan và Phạm Lam lạnh cóng.

Chờ ! Bây giờ đến ? Tầng đối lưu tầng bình lưu?

Hàm lượng oxy là bao nhiêu? Nhiệt độ là bao nhiêu?

c.h.ế.t vì thiếu oxy đây?!

lúc Phạm Lam sắp suy sụp thì chóp của Thang Mây đ.â.m thứ gì, khí xung quanh gợn lên một lớp sóng. Thang Mây chậm .

Cơn gió mạnh cắt da cắt thịt biến thành làn gió nhẹ dịu dàng, thổi qua má Phạm Lam. Thang Mây di chuyển về phía một cách định như một con thuyền nhỏ du ngoạn biển mây.

Bốn vị thí sinh vẫn còn kinh hồn bạt vía, dáo dác ngó xung quanh.

Bầu trời xanh biếc trong như mặt gương, mặt trăng khổng lồ treo đầu, gần đến nỗi, sáng đến nỗi, thể thấy rõ các miệng núi lửa bề mặt bằng mắt thường. Dưới chân là biển mây bao la, phóng tầm mắt xa, thể thấy những dãy núi hùng vĩ, những dòng sông cuồn cuộn, những khu rừng bạt ngàn, những thành phố sầm uất điểm xuyết trong đó, lấp lánh như những viên ngọc quý. Mái cong pha lê của Thang Mây kéo tám vệt mây dài , những con hạc đầu đỏ cánh trắng bay lượn giữa đó, cất tiếng kêu vang dội.

"Nhìn kìa, ở đó!” Miêu Hạ Sơn chỉ về phía .

Phía , từng đám mây trắng tụ , nối liền tạo thành một con đường mây rộng lớn, giống như đang chào đón họ.

Cầu vồng bảy sắc treo ở cuối con đường mây, phía lấp lánh dòng chữ vàng lớn: "Thi Cử Văn Minh, Cạnh Tranh Công Bằng".

Phạm Lam: "..."

Cái gu thẩm mỹ , vẻ quê mùa thế nhỉ?

Thang Mây men theo con đường lên, nhanh đến cuối. Sau cầu vồng là một đại điện hùng vĩ, ngói đỏ cột xanh, ánh vàng chói lọi, hào khí ngút trời. Một tấm bia ngọc khổng lồ dựng ở bên trái, lấp lánh chữ "Tam Trọng Thiên".

Phạm Lam nhảy xuống Thang Mây, đám mây chân dẫm lên như một tấm t.h.ả.m len dày. Hai tiểu đồng áo trắng mũ đỏ tới, chắp tay chào.

"Mời các thí sinh theo ."

Bước lên bậc thềm ngọc trắng, đến cửa đại điện, cửa treo tấm biển "Điện Tam Tinh", bên dán một băng rôn: "Phòng phỏng vấn thí sinh hệ Thổ", hai bên còn treo đôi câu đối, vế "Tuyển chọn thần tài bình đẳng công chính, đoàn kết lực lượng thể đoàn kết", vế "Đồng tâm hiệp lực bảo vệ Tam Giới, rèn giũa thần cách trong sạch liêm chính".

Phạm Lam: Hoàn vần điệu gì sất!

"Thí sinh gọi tên mời theo điện phỏng vấn, các thí sinh còn vui lòng chờ bên ngoài.” tiểu đồng : “Thí sinh 15960, Ngạc Nghĩa Viễn."

Ngạc Nghĩa Viễn chắp tay: "Tiên đồng, mời."

Cửa lớn của đại điện mở đóng . Phạm Lam thở phào, quanh xuống hành lang bên ngoài đại điện, duỗi dài hai chân, vươn vai một cái.

Cáp Thu và Miêu Hạ Sơn thì thời gian nghỉ ngơi, họ hai tay kết ấn, hai mắt nhắm nghiền, liên tục dậm chân, miệng lẩm bẩm một tràng, trông giống đang...

"Hai gì thế? Lên đồng ?”

Phạm Lam hỏi.

Cáp Thu: "Tai thu !"

Miêu Hạ Sơn: "Đuôi lòi !"

Phạm Lam: "..."

Phạm Lam: "Hai cứ tự nhiên."

Hai con yêu bận rộn cả mười phút, cuối cùng cũng thu tai và đuôi.

Miêu Hạ Sơn lau mồ hôi trán: “Phạm Lam, tuy cô tu hành thời gian ngắn, nhưng đạo tâm vững vàng."

Cáp Thu: "Giỏi quá, ?"

Phạm Lam: "...Bẩm sinh."

Hai : "Woa! Đỉnh!"

Phạm Lam gượng: "Cái buổi phỏng vấn quy trình thế nào ?"

Miêu Hạ Sơn: " ông nội , chắc là hỏi về lịch sử gia tộc, tình hình , một cuộc điều tra cơ bản."

Cáp Thu: "Cậu của ông chú bên nhà bà dì ba của , còn kiểm tra vài pháp chú đơn giản, đều là những cái cơ bản nhất."

Phạm Lam: "Nani?"

Miêu Hạ Sơn: "Còn thi cả chú pháp ? Thông báo đăng ký cũng !"

Cáp Thu: " cũng chỉ thôi..."

Mẹ nó! Phạm Lam nghĩ, tên Dung Mộc đó chuẩn cho vài cuốn "Tổng hợp đề thi 7 năm và 5 năm mô phỏng", đúng là báo hại mà!

Miêu Hạ Sơn: "Dẫn Hỏa Chú thế nào? Tuy là chú văn cấp thấp, nhưng ưu điểm là chỉ dùng linh lực, cần pháp lực hỗ trợ."

Nói , giơ ngón tay lên, một vòng theo bước chân bát quái, dậm mạnh chân một cái, đầu ngón tay bùng lên một ngọn lửa nhỏ.

Cáp Thu vỗ tay: "Giỏi quá!"

Phạm Lam: "..."

Quẹt diêm bật lửa nhanh hơn .

" giỏi Bào Thổ Chú.” Cáp Thu miệng lẩm bẩm, dậm dậm chân, đám mây chân xuất hiện một cái hang thỏ.

Miêu Hạ Sơn: "Không tệ!"

Phạm Lam: "..."

Máy xúc đất cũng mà!

"Phạm Lam, cô chú pháp cơ bản nào ? Nói cho tham khảo với.” Miêu Hạ Sơn .

" ?”

Phạm Lam co một chân lên, lưng dựa cột cọ cọ: “Chú Ngủ Gật."

Hai : "Hả?"

"Bất cứ lúc nào, bất cứ nơi cũng thể ngủ gật."

Hai mắt lấp lánh: "Giỏi quá!"

Phạm Lam dở dở .

Cửa lớn mở , Ngạc Nghĩa Viễn vẻ mặt nghiêm trọng bước . Miêu Hạ Sơn và Cáp Thu vội vàng chạy tới, Phạm Lam cũng dậy.

Miêu Hạ Sơn: "Thế nào ? Thi chú pháp gì ?"

Cáp Thu: "Giám khảo hung dữ ?"

Ngạc Nghĩa Viễn: "Họ xem 15 bài luận văn của , yêu cầu một bài phát biểu ứng khẩu 5 phút về chủ đề 'Làm thế nào để Thần tộc nâng cao chỉ tín ngưỡng của dân trong xã hội hiện đại', cho ."

Cáp Thu: "Còn chuẩn cả luận văn nữa ?!"

Miêu Hạ Sơn: "Còn diễn thuyết nữa?! tiêu !"

Phạm Lam: "..."

Cô thà về nhà tắm rửa ngủ sớm, chuẩn đón thiên lôi còn hơn!

"Thí sinh 18888, Phạm Lam.” Tiên đồng : “Mời theo điện phỏng vấn."

"...Được."

Phạm Lam cứng đầu theo tiên đồng bước qua ngưỡng cửa, lưng cánh cửa "rầm” Một tiếng đóng . Trước mắt lóe lên một ánh sáng trắng, cô ở chính giữa đại điện.

Ba vị giám khảo một chiếc bàn gỗ đỏ dài, đều đang cắm cúi lướt điện thoại.

Người bên trái, mặc một chiếc áo choàng đỏ rực rỡ, đầu đội mũ quan cánh dài, mặt to như mâm bạc, ốp lưng điện thoại in hình Ngọc Như Ý.

Vị ở giữa, trán cao mặt tròn, hai hàng lông mày bạc dài rủ xuống bàn, sống mũi đeo một cặp kính lão, ốp lưng điện thoại là hình quả đào tiên mọng nước.

Người ngoài cùng bên , trông mày thanh mắt tú, chỉ điều da ngăm đen, ăn mặc như một thư sinh, ốp lưng điện thoại là một thỏi vàng.

Phạm Lam: "..."

Mẹ ơi! Cô gặp Tam Tinh "Phúc Lộc Thọ" bằng xương bằng thịt đang sống sờ sờ đây !

 

Loading...