Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 59: Long Tuyền Đạo Quán

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:41:40
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cổ Đạo Lâm, giới tính nam, chứng minh thư... ừm, cái bỏ qua . Trọng điểm là gia tộc tu đạo nhiều đời, còn là chi nhánh của phái Mao Sơn. Số liệu sổ công đức bên đó thế nào?”

Phạm Lam hỏi.

Kế Ngỗi đáp: "Hộ khẩu thuộc khu Bạch Hổ, tra con cụ thể."

Phạm Lam thắc mắc: "Lần chẳng điều tra giá trị công đức của vợ chồng Vương Thư Nhiên ?"

"Đó là nhờ Cơ Đan hỗ trợ, nhưng khu Chu Tước và khu Bạch Hổ thì..."

Kế Ngỗi ngước lên cô qua gương chiếu hậu với biểu cảm kiểu "cô hiểu mà".

Phạm Lam: "..."

Á , thì "bàn tay vàng" của Kế Ngỗi chính là Cơ Đan hả.

Thân xe xóc nảy một cái, Ly Trạch đang ngủ đùi Dung Mộc trở , miệng rên hừ hừ.

"Mang nó theo gì? Cả xe mùi hồ ly.”

Phạm Lam cằn nhằn.

"Hôm nay đơn vị tổng vệ sinh, Giáp Dịch bảo khử trùng bộ.”

Dung Mộc giải thích: "Vừa mang Ly Trạch ngoài hít thở khí."

Phạm Lam: "Anh cứ chiều nó ."

Dung Mộc chỉ .

GPS điện thoại thông báo: [Còn 500 mét nữa là đến nơi.]

Ngoài cửa sổ xe là "Công viên Nhân dân ngoại ô phía Tây Xuân Thành", nơi cải tạo năm ngoái. Liễu xanh rậm rạp, sông nhỏ róc rách, các cụ ông cụ bà tụ tập thành từng nhóm, thì hòa tấu nhạc cụ dân tộc, thì nhảy dân vũ, khí tràn ngập nét nghệ thuật bình dân.

Cách cổng công viên 200 mét về phía Tây một đạo quán nhỏ... đó chính là điểm đến trong chuyến của Phạm Lam.

Đạo quán lớn, cổng khiêm tốn, bên treo tấm biển "Long Tuyền Quán". Trải qua sương gió, góc tường phủ đầy rêu phong, bờ tường còn một con mèo mướp già đang phơi nắng.

Trong sân trồng hai cây thông cổ thụ, quả thông rụng đầy gốc, ánh mặt trời nghiêng nghiêng chiếu xuống, ngọn cây bên trái một sợi dây điện đè trĩu.

Điều khiến Phạm Lam ngạc nhiên là trong đạo quán thế mà hơn hai mươi . Bọn họ đều ăn mặc giản dị, ít nông dân và phụ nữ thôn quê, tất cả đang chen chúc vây quanh một chiếc ghế băng nhỏ, thì thầm bàn tán chuyện gì đó.

Dung Mộc và Kế Ngỗi bước qua cửa, ánh mắt thoáng , bộ đạo quán bỗng chốc trở nên tĩnh mịch.

Dung Mộc ôm chặt Ly Trạch, Kế Ngỗi lặng lẽ kéo thấp vành mũ xuống.

"Chúng đến gặp Long Tuyền đạo trưởng, xin hỏi cần xếp hàng ?”

Phạm Lam lên tiếng.

Ở góc cuối cùng, một bác gái dậy hỏi: "Các ai giới thiệu? Có tín vật gì ?"

Phạm Lam: "..."

Vãi thật, đạo quán chẳng lẽ còn cả chế độ hội viên?

"Là bác sĩ Trương khoa Tim mạch Bệnh viện Nhân dân 1 Xuân Thành giới thiệu.”

Phạm Lam rút tấm danh dính bẩn: "Cái tính là tín vật ?"

Bác gái nhận lấy danh , vội vàng nội viện. Vài phút , đưa cho Phạm Lam một mảnh giấy nhỏ, đó tay con : "24".

"Chờ gọi tên." Bác gái dặn: "Đừng lung tung, đừng linh tinh."

Phạm Lam quanh, vị trí đều chiếm hết, chỉ còn chỗ trống ngay cửa, ghế mà chỉ mấy viên gạch lót tạm.

Kế Ngỗi khoanh tay: " ."

Dung Mộc: "Dung mỗ cũng ."

" mệt.”

Phạm Lam xếp gạch xong thì phịch xuống.

Kế Ngỗi và Dung Mộc dựa lưng tường. Con mèo đầu tường đột nhiên xù lông, bỏ chạy thục mạng như gặp ma.

Ly Trạch trong lòng Dung Mộc phát tiếng gừ ừ ừ trong cổ họng.

"Đây là mèo ?" Một trai trẻ bên cạnh tò mò hỏi.

Phạm Lam: "Là chó."

"Giống gì thế?"

"Chó cỏ."

Kế Ngỗi: "Phụt."

Chàng trai trẻ: "Sao đuôi?"

Phạm Lam: "Nó tự c.ắ.n cụt ."

Dung Mộc: "Khụ khụ khụ."

"Ngủ ngon kìa. sờ nó một cái ?" Cậu hỏi.

Phạm Lam: "Nó c.ắ.n đấy."

"......"

Chàng trai vươn cổ lưu luyến Ly Trạch thêm chút nữa.

"Mọi đừng chấp, cháu trai từ nhỏ thích chó, nhưng ngặt nỗi nuôi ." Bà cụ bên cạnh trai lên tiếng, trông bà hiền lành và thiện.

Dung Mộc mỉm : "Không ạ."

Ánh mắt trai chuyển từ Ly Trạch sang mặt Dung Mộc, ngẩn một chút hỏi: "Vị , hình như gặp thì ?"

Dung Mộc nở nụ vô hại: "Chắc là ."

Mặc dù , nhưng lặng lẽ lùi nửa bước về phía Phạm Lam.

Phạm Lam cảm thấy gì đó sai sai, cô liếc mắt trai .

Cậu hơn hai mươi tuổi, da mặt và cổ ngăm đen, nhưng da cổ tay trắng, hẳn là quanh năm việc ngoài trời, mái tóc cắt ngắn xen lẫn vài sợi bạc. Lông mày rậm dày, nhưng "Khí" sạch sẽ hơn bình thường, hiện màu xám nhàn nhạt.

Nhất là đôi mắt trong veo , tròn xoe, đen sáng.

Đôi mắt trong veo...

Phạm Lam nhớ .

"Anh là cái shipper ở Bệnh viện Nhân dân 1 Xuân Thành đây mà!”

Phạm Lam thốt lên: "Anh là cứu cô y tá , hôm đó chúng cũng mặt tại hiện trường."

Chàng trai ngơ ngác: "À, hình như là... hèn gì thấy quen quen."

"Trùng hợp thật, hahaha.”

Phạm Lam , tay thì nhanh chóng nhắn tin.

[Lam lười biếng]: Chuyện gì thế , Quy Nguyên Chú xóa sạch ký ức của ?

[Thần Thổ Địa]: Tâm cảnh thuần khiết nên Quy Nguyên Chú tác dụng triệt để.

[Kế Ngỗi]: Hiếm đấy.

" tên là Thiện Văn Thành, là nhân viên chuyển phát nhanh kiêm nhân viên chạy việc vặt đa năng." Chàng trai đưa danh mời chào: "Mua sắm mua đồ ăn đều thể tìm chạy vặt nhé."

Trên danh in tên, điện thoại, mã QR WeChat, còn một câu slogan: "Chỉ việc bạn nghĩ đến, việc ."

Ánh mắt Kế Ngỗi tấm danh bỗng sáng lên lấp lánh.

"Mô hình kinh doanh tồi."

Thiện Văn Thành: "Anh... là ai?"

"Shipper của Mỹ Đoàn*."

"Vậy chúng là đồng nghiệp ."

"Chạy vặt đa năng kiếm nhiều ?"

"Cũng tàm tạm ạ."

Hai vị tinh trong ngành giao hàng bắt đầu trao đổi chuyện ăn, Phạm Lam mà đầu đầy vạch đen.

Bà Thiện bên cạnh trông vẻ vui.

"Thằng bé từ nhỏ hướng nội, hiếm khi thấy nó tán gẫu vui vẻ với lạ như ."

Phạm Lam hỏi: "Bà đến đây gì ạ?"

"Tiểu Thiện bảo Long Tuyền đạo trưởng ở đây cao tay lắm, cứ nằng nặc đòi dẫn đến khám bệnh, còn bảo là bác sĩ Trương giới thiệu. Haiz, sức khỏe của tự , chữa cũng thế thôi." Bà Thiện lộ biểu cảm tinh quái: "Thật đến đây là xem đường nhân duyên cho Tiểu Thiện."

Phạm Lam: "..."

"Mọi ..." Bà Thiện Dung Mộc Phạm Lam: "Cũng đến xem nhân duyên ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-59-long-tuyen-dao-quan.html.]

Dung Mộc: "Khụ."

Phạm Lam: "Chúng hỏi xem bao giờ cái đuôi của thằng nhóc mới mọc ."

Bà Thiện lớn.

Nụ của bà rạng rỡ vui vẻ như một đứa trẻ. khí đỉnh đầu bà là một màu xanh đen nồng đậm.

sớm bệnh khí quấn .

________________________________________

Công cuộc tư vấn của Long Tuyền đạo trưởng tốn nhiều thời gian hơn tưởng tượng.

Phạm Lam đợi gần ba tiếng đồng hồ mới đến lượt 22 là hai bà cháu Thiện Văn Thành. Bọn họ trong nửa giờ, lúc sắc mặt Thiện Văn Thành lắm, còn bà Thiện tươi.

Phạm Lam vốn định hỏi thăm tình hình, nhưng Thiện Văn Thành dường như chuyện, chỉ vội vàng rời .

Số 23 là một cặp vợ chồng già, mười phút thì . Cuối cùng cũng đến lượt Phạm Lam.

Nội viện đạo quán còn bé hơn bên ngoài, chỉ một gian phòng cũ kỹ, khe tường nứt toác, cảm giác như chỉ cần dán thêm một tờ thông báo giải tỏa nữa là sập. Dưới mái hiên treo nhiều thịt khô, thở cuộc sống.

Long Tuyền đạo trưởng Cổ Đạo Lâm ngay cửa, mặt là một cái bàn việc. Bên tay trái đặt xấp bùa chú và cây phất trần, bên tay là bút nghiên giấy mực cùng một hộp chu sa.

Anh mặc đạo bào màu vàng, búi tóc cài trâm gỗ, mặt mày cúi gằm. Làn da trắng bệch lộ rõ cả gân xanh, gần thể thấy tỉa lông mày, cố tình vẽ thành dáng lông mày kiếm sắc bén.

Khí đỉnh đầu màu vàng cam, mơ hồ phát sáng, dường như tiệm cận với cấu trúc yêu quang.

Phạm Lam thầm nghĩ: Xem tìm đúng !

Cổ Đạo Lâm: "Ba vị cần hỏi gì?"

Phạm Lam: "Anh thật sự là t.ử phái Mao Sơn?"

" ."

"Anh Đào Khôi ?"

Cổ Đạo Lâm ngước mắt lên, lẳng lặng Phạm Lam vài giây. Bỗng nhiên sắc mặt biến đổi lớn, nhảy dựng lên, ngờ chân vướng cạnh bàn, cả ngã chỏng vó xuống đất, tạo tiếng động lớn.

Dung Mộc và Kế Ngỗi: "..."

Phạm Lam: "Này..."

"Yêu... yêu nghiệt phương nào?! Dám đến Long Tuyền Đạo Quán của càn?!" Cổ Đạo Lâm lồm cồm bò dậy, vớ lấy cây phất trần bàn bày tư thế bọ ngựa quyền.

Phạm Lam: "...Anh bình tĩnh ."

"Ồn ào c.h.ế.t mất! Có để cho ngủ hả!" Ly Trạch nhảy từ trong lòng Dung Mộc lên bàn, nghiến răng gào lên: "Cái chỗ quỷ quái gì thế , thối thế?!"

"Hồ ly tinh!" Cổ Đạo Lâm kêu lên như heo chọc tiết: "Các gì? là đạo sĩ đắn! Không chuyện song tu với yêu vật !"

Kế Ngỗi: "Xem đúng là phái Mao Sơn ."

Dung Mộc: "Đích truyền luôn."

Phạm Lam: "..."

________________________________________

Cổ Đạo Lâm bó gối bên thềm cửa, vẻ mặt ngẩn tò te. Anh đưa ngón tay chỉ lượt về phía Dung Mộc, Phạm Lam, Kế Ngỗi và Ly Trạch: "Thần Thổ Địa? Trù Thần? Bà Thổ Địa? Còn ... hồ ly tinh?!"

"Là Cửu Vỹ Hồ." Ly Trạch l.i.ế.m lông chỉnh .

Cổ Đạo Lâm liếc mắt cái m.ô.n.g trần trụi của Ly Trạch, dám ho he tiếng nào.

"Chúng quả thực là Thần tộc.”

Phạm Lam giơ màn hình điện thoại lên: " thẻ nhân viên bằng chứng đây."

Cổ Đạo Lâm nheo mắt soi nửa ngày: "Mẹ ơi, lời Đào Khôi sư thế mà là thật!"

Phạm Lam lập tức chộp lấy cơ hội: "Đào Khôi là sư của ?! Hắn đang ở , lôi cổ đ.á.n.h một trận, dám block bà mày!"

"... lâu lắm cũng gặp sư ." Cổ Đạo Lâm ấp úng: "Tháng , ảnh bảo gặp một vị thần, còn tưởng thần kinh ảnh vấn đề, khuyên ảnh khám khoa tâm thần. Sau đó ảnh nhắn tin cho , bảo là điều tra cái gì đó, ... " Cổ Đạo Lâm gõ gõ điện thoại: " liên lạc với ảnh nữa."

Phạm Lam: "..."

Cái quái gì ?

"Mấy vị tìm ảnh việc gì ?" Cổ Đạo Lâm trợn tròn mắt: "Chẳng lẽ cần phái Mao Sơn chúng giúp các hàng yêu trừ ma, cứu vớt chúng sinh?!"

"Chúng tìm để xin một cái ủy quyền.”

Kế Ngỗi đưa điện thoại đến mặt Cổ Đạo Lâm: "Dấu vân tay."

Cổ Đạo Lâm: "Các gì?"

Kế Ngỗi nheo mắt đe dọa: "Mau ấn ."

Cổ Đạo Lâm giật , rón rén ấn ngón cái màn hình.

[Đơn xin tra cứu sổ công đức liên khu nộp. Đã chính chủ ủy quyền. Báo cáo sổ công đức hình thành, xin vui lòng kiểm tra.]

Phạm Lam, Dung Mộc và Kế Ngỗi cùng chụm đầu màn hình, một bản báo cáo công đức hiện .

[Giá trị công đức gia tộc: 588.000 (Gia tộc tu đạo cộng 5%)]

[Giá trị công đức tích lũy nhiều đời: 200.900.000]

[Giá trị công đức đời : 131.500]

[Các yếu tố ảnh hưởng khác: 0]

Phạm Lam: "Thế nào ?"

Dung Mộc: "Giá trị công đức gia tộc còn kém 300.000, giá trị công đức tích lũy nhiều đời thiếu 1.000.000."

Kế Ngỗi: "Giá trị công đức kiếp cao, tiếp tục duy trì thì hy vọng."

Phạm Lam: "Hy vọng đến mức nào?"

Kế Ngỗi: "Duy trì tốc độ tăng trưởng , chuyển kiếp thêm ba năm bảy nữa, tầm 400 năm ."

Dung Mộc: "Có thể đưa danh sách dự tu tiên."

Phạm Lam: "..."

"Rốt cuộc các đang cái gì thế?" Cổ Đạo Lâm ngơ ngác hỏi.

Phạm Lam Dung Mộc, Dung Mộc gật đầu hiệu.

"Khụ, vị đạo trưởng , hứng thú thần tiên ?”

Phạm Lam tự cảm thấy giọng điệu của vô cùng thiện, nhưng biểu cảm của Cổ Đạo Lâm như thể cô đang ép c.h.ế.t .

"Không cần! Không ! Không hứng thú!" Anh hét toáng lên.

Phạm Lam: "Anh cứ suy nghĩ kỹ hẵng..."

"Các đừng hòng lừa , Đào Khôi sư kể hết cho ! Ảnh bảo thần tiên sống khổ cực, nghèo rớt mồng tơi còn thê thảm. Đã thế nguy hiểm đến tính mạng, lãnh đạo lạm quyền chèn ép! Lại còn đấu đá nội bộ nữa chứ!"

Phạm Lam: "..."

Rốt cuộc tên Đào Khôi phổ cập kiến thức quái gì cho ... Khoan , nghĩ thì hình như sự thật!

Sắc mặt Dung Mộc và Kế Ngỗi sa sầm. Ly Trạch thì lăn lộn: "Ha ha ha, chuẩn quá, ba bọn họ nghèo t.h.ả.m còn đen đủi."

"Ba vị thần tiên, Cổ mỗ thật sự cái phúc phận , các tìm tài khác ." Cổ Đạo Lâm xua tay: " gần đây môn phái tu tiên đang hot lắm, chi bằng các vị qua bên đó tìm xem?"

Phạm Lam: "Ngoại trừ phái Mao Sơn các thì mấy môn phái tu tiên cơ bản là tuyệt chủng còn ."

"Môn phái mới sáng lập, chỉ trong vài tháng ngắn ngủi mà tín đồ vượt mốc hai triệu ."

"Đệt, thật c.h.é.m gió thế? Nó ở ?"

Cổ Đạo Lâm mở một video TikTok .

Trong video là một cô gái da trắng xinh , filter bật maximum khiến hai mắt to đến đáng sợ, đang livestream nhảy múa. Cô nàng mặc Hán phục phiêu dật, vũ đạo cũng chuyên nghiệp, phối hợp với nền nhạc cổ phong đang thịnh hành nhất hiện nay. Tài khoản tick xanh xác nhận là "Thiên Duyên Thánh Nữ".

3 triệu theo dõi, 400.000 bình luận.

"Đây là hot girl mạng ?”

Phạm Lam thắc mắc.

"Không giống lắm." Cổ Đạo Lâm : "Trước đây mấy khách hàng của đều trở thành tín đồ của Thiên Duyên Thánh Giáo , đồn thể bắt quỷ trừ tà, chữa bệnh cứu , bản lĩnh lắm."

Dung Mộc và Kế Ngỗi liếc .

Phạm Lam: "Sao mùi lừa đảo thế nhỉ?"

Ly Trạch dùng móng vuốt lướt video, biểu cảm vô cùng khinh bỉ: "Nhảy nhót kiểu gì đau đớn thế mà cũng donate? Cái phông nền cũng giả trân, còn cả cái lư hương nữa..."

Cậu đột nhiên giật , dí sát mặt màn hình.

"Cái quái gì thế ! Đây là Lư hương Tam Đàn của Hồ tộc mà!"

 

Loading...