Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 54: Ngọc Đế
Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:41:35
Lượt xem: 65
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Na Tra là ai? Ở Cửu Châu ai mà chẳng công thức: Na Tra = Rút gân rồng + Đại náo Long cung + Bất khả chiến bại = Cấm chọc !
Thế nên khi hai chữ "Na Tra", bắp chân Phạm Lam giật giật liên hồi. "Anh... Anh bảo tên là gì cơ?"
Mặt bé càng nhăn nhó hơn. Dưới đế giày thể thao bỗng bùng lên hai bánh xe rực lửa, đưa bay vèo lên trung. "Nhanh cái chân lên, đ.á.n.h thì bảo?"
Phong Hỏa Luân! Vãi chưởng! Hàng thật kìa! Phạm Lam nên phấn khích nên sợ tè quần nữa.
"... xác nhận chút, đang thi chức danh trung thần đúng ạ?”
Na Tra: "Phải.”
“Đối thủ của là thí sinh khác chứ?”
“Cô vòng trống. Giám khảo bốc thăm trúng .”
Na Tra cáu kỉnh: "Sao cô lắm thế? Đánh ?”
“Khoan, để load ..."
Chưa dứt lời, Na Tra đạp Phong Hỏa Luân lao tới, lửa nóng rực cháy sém cả lông mày cô.
Phạm Lam lập tức trượt xuống quỳ rạp: " nhận thua!”
Na Tra há hốc mồm: "Cái gì?”
“ nhận thua! bỏ thi! nghỉ chơi!"
Phạm Lam co giò chạy về phía cửa, nhưng đầu đập cái Cốp! kết giới vô hình. Cửa đóng then cài, hết đường lui.
Giọng nữ máy móc vang lên: [Cảnh báo: Thí sinh bỏ thi.] Tiếp đó là giọng Dương Tiễn oang oang: [Phạm Lam! Cô là học trò do Dương Tiễn dạy dỗ, nếu dám lâm trận bỏ chạy, xem xử lý cô thế nào!]
Phạm Lam: "..." Đây là ép đường c.h.ế.t ?!
"Ái chà, cô là học trò của Lão Dương hả?”
Na Tra lơ lửng , giọng thích thú: "Nghe đồn lớp lão sở hữu Thiên nhãn, là cô ?”
Phạm Lam chối bay biến: "Không !”
“Chắc chắn là cô .”
Na Tra khẩy: "Tốt lắm, ngứa mắt cái tên ba mắt đó lâu !"
Cổ tay Na Tra rung lên, cây Hỏa Tiêm Thương hiện . múa một đường thương mắt, khí thế hung hãn lao xuống. Phạm Lam thét: Chỉ là thi thôi mà, cần căng thế !
Mũi thương xé gió lao đến, tạo thành những vòng xoáy sắc lẹm.
"Tự do, bình đẳng, công chính, pháp trị!" Khiên pháp chú hiện theo tiếng hô, chèn quỹ đạo tấn công của Hỏa Tiêm Thương, lệch phong mạch mười centimet. Phạm Lam chớp thời cơ lộn vòng , kéo giãn cách.
Na Tra sững sờ: "Pháp chú gì lạ ? Chưa thấy bao giờ. Còn nữa ?”
Phạm Lam chạy trối c.h.ế.t: "Hết !”
“Điêu! Chắc chắn còn!"
Cú thương thứ hai ập đến, phong mạch chia ba luồng bủa vây. "Phú cường, dân chủ, văn minh, hài hòa!”
Phạm Lam tự buff "Cường Hóa Chú", tốc độ chạy trốn tăng 30%, m.ô.n.g bốc khói né đòn trong gang tấc.
Na Tra đuổi sát nút: "Nữa ! Nữa !"
Hỏa Tiêm Thương múa như rồng lửa, kết hợp với gió từ Phong Hỏa Luân tạo thành mười mấy cơn lốc ép Phạm Lam đường cùng. Cô thể né, đành đỡ.
"Tự do, bình đẳng, công chính, pháp trị!" Tấm khiên vàng chặn mặt. lốc xoáy đ.á.n.h úp từ lưng, đ.á.n.h tan thần quang hộ thể của cô. Phạm Lam vung pháp chú thứ tư cái mà cô từng dùng thực chiến.
"Ái quốc, kính nghiệp, thành tín, hữu thiện!" Một pháp chú màu xanh lục khổng lồ b.ắ.n từ điện thoại, bao bọc lấy Phạm Lam. Thần quang hộ thể vỡ nát lập tức hồi phục.
Na Tra dừng tay: "Wow.”
Phạm Lam cũng ngớ . Vãi, hóa đây là pháp chú hồi máu, sát thương.
"Cái nha!”
Na Tra nhe hai chiếc răng khểnh: "Tiếp !”
“Hết ! Thật sự hết vốn !”
Phạm Lam gào lên.
Na Tra bỏ ngoài tai, Hỏa Tiêm Thương quét ngang dọc, ép thẳng linh đài của Phạm Lam. Mắt cô nổ đốm trắng do dùng Thiên nhãn quá độ, còn thấy quỹ đạo gió nữa.
"Mẹ kiếp!" Biết là vô dụng, Phạm Lam vẫn tung lá bùa cuối cùng.
"Sau ngày lập quốc cấm thành tinh!"
Một pháp chú vàng rực khổng lồ mở trung, chụp thẳng xuống đầu Na Tra cái Vèo! Na Tra tò mò pháp chú sáng lên quanh , tắt ngóm. "Cái gì ? Chẳng tác dụng gì sất." Cậu xị mặt.
Giây tiếp theo, cái bờm tóc đầu gãy đôi Cạch!, rơi xuống đất. Phong Hỏa Luân và Hỏa Tiêm Thương bốc khói đen xì biến mất. Na Tra rơi tự do từ xuống, lộn một vòng tiếp đất bằng một tay một gối.
Phạm Lam: "..." Chuyện quái gì xảy thế?
Na Tra ngẩn ngơ vài giây hét lên thất thanh: "A!!! Bộ thu phát pháp lực của !”
Phạm Lam: "Gì cơ?”
Na Tra nhặt cái bờm gãy lên, hai búi tóc giả vỡ vụn thành tro bụi. "Đây là phiên bản giới hạn Cao Lộ mới cho 50 năm đấy!"
Lúc Phạm Lam mới nhớ . Na Tra chiến đấu dùng thủ phù, mà vũ khí hiện khi đeo bờm tóc. Cái bờm đó chính là thiết kích hoạt pháp lực! Mà thiết cách đây 50 năm, tức là khi lập quốc, trong phạm vi tấn công của pháp chú "Sau ngày lập quốc cấm thành tinh"! Thế mà cũng tính hả trời?!
"Cô đền cho !”
Na Tra gào lên. "Hả?”
“Một trăm ngàn hộc!”
“Ớ ớ ớ??"
[Khụ, chú ý, công bố kết quả thi.] Giọng Dương Tiễn vang vọng: [Phạm Lam, kỳ thi võ chức danh trung thần: Đỗ.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-54-ngoc-de.html.]
"Dựa chứ?! Cô đ.á.n.h trúng cái nào !”
Na Tra phản đối kịch liệt.
[Na Tra, đây là kết luận của hội đồng giám khảo.]
"Cô hỏng đồ chơi của ! Lão Dương, ông đền !"
[...]
Phạm Lam: Sự im lặng là ý gì đây? "Cô nợ 100.000 hộc!”
Na Tra nghiến răng: "Phạm Lam, ghim cô đấy!"
Phạm Lam bệt xuống đất thở phào.
[Kỳ thi nhóm A kết thúc. 38 thí sinh đỗ. Chúc mừng!]
Tên Phạm Lam xếp cuối cùng bảng A, hạng C, đỗ vớt.
Xung quanh reo hò vang dội. Kết giới gian tan biến. Hàng ngàn thần tộc cưỡi mây vây quanh vỗ tay nhiệt liệt. Hóa nãy giờ livestream bộ trận đấu.
Phạm Lam thấy Tường Vân 007. Dung Mộc dịu dàng, Kế Ngỗi đảo mắt lên trời, còn Cao Lộ thì phấn khích tột độ. Má ơi, hình tượng nãy của hèn nhỉ?
Phạm Lam định chuồn êm thì bầu trời bỗng sáng rực. Sấm chớp x.é to.ạc gian, tiếng nổ rung chuyển trời đất. Mây đen cuồn cuộn kéo đến, mang theo hàng vạn tia sét.
"Là Lôi vân ứng kiếp!”
“Nhanh ?!”
“Chuyện gì thế? Ai mở kênh xin lôi kiếp?”
Dương Tiễn hét lớn. Nhân viên xung quanh hoảng loạn: "Không đơn vị nào xin cả! Đây là lôi kiếp tự nhiên! Không thể hủy!"
Đám mây đen treo lơ lửng đầu Phạm Lam. "Dương Tiễn thượng thần, đây là lôi kiếp của Nhân Tiên!"
Nhân Tiên? Phạm Lam ngẩng đầu lên. Đoàng! Một tia sét trắng xóa bổ thẳng xuống. Mắt cô tối sầm .
Trong cơn mơ hồ, cô ngửi thấy mùi hương thanh khiết như sương sớm. Có ai đó nhẹ nhàng nắm lấy vai cô. Phạm Lam mở mắt, thấy thần quang màu xanh băng bao phủ, và Dung Mộc đang đó.
một tay ôm vai cô, tay vẽ những đường nét tuyệt lên trung, tạo thành một cái lồng bảo vệ cao ba mét. Sét đ.á.n.h ầm ầm bên ngoài, nhưng bên trong vẫn bình yên.
"Đây... đây là cái gì?!”
Phạm Lam run rẩy. Dung Mộc , mỉm : "Chúc mừng, cô sắp thăng chức trung thần ."
Một tia sét đ.á.n.h trúng đỉnh lồng, mặt Dung Mộc thoáng trắng bệch. Phạm Lam hiểu : Dung Mộc đang đỡ đòn cho cô.
"Dung... Dung Mộc... Anh...”
“Bình thường sẽ Cửu Long Lôi Hỏa Tráo để đỡ. Chắc do cô là Nhân Tiên 500 năm mới một nên thiên đạo tự động giáng lôi kiếp bất ngờ.”
Dung Mộc nhanh.
Ba tia sét liên tiếp giáng xuống. Mày Dung Mộc nhíu chặt. Phạm Lam túm áo : "Dung Mộc! Để tự...”
“Một cô chịu nổi . Hồn bay phách tán đấy."
Phạm Lam cứng đờ, nuốt nước bọt: "Vậy... phiền . Đại ân lời nào cảm tạ hết, chỉ thể...”
Dung Mộc cô chằm chằm, má ửng hồng. "... pháp lực nợ , tháng trả cũng ."
Dung Mộc cụp mắt: "...Ồ."
Đoàng đoàng đoàng! Năm tia sét liên . Dung Mộc nín thở, bàn tay vai Phạm Lam siết chặt. "Còn tia cuối cùng. Cẩn thận."
Lôi vân trời xoắn thành một vòng xoáy đen kịt, sấm sét tích tụ như rồng cuộn. Phạm Lam: "Nó đang tích nộ tung chiêu cuối ?”
Dung Mộc: "Tia cuối là Quán Thiên Lôi. Một đòn xuyên trời, thần hồn tiêu tán một nửa.”
“Lúc dầu sôi lửa bỏng mà còn phổ cập kiến thức hả?!"
"Đến !"
Một tia sét trắng pha tím lao xuống, xé nhỏ thành lưới điện bao trùm lồng bảo vệ. Lồng kêu rắc rắc, nứt như mạng nhện. Dung Mộc bước lên, thủ phù phát sáng chói lòa, trực tiếp đón đỡ. Sét và thần quang giao hòa, tạo thành cột sáng xuyên thủng mây trời.
Trong khoảnh khắc, mây tan sấm tạnh. Trời quang mây tạnh.
Dung Mộc thở phào, thu hồi lồng bảo vệ. Tiếng vỗ tay reo hò vang dội khắp tầng trời thứ mười. "Đỉnh của chóp! Thượng Thần Dung Mộc muôn năm!"
Phạm Lam chôn chân tại chỗ. "Anh Mộc, Phạm Lam! Không chứ?”
Kế Ngỗi lao tới. Dung Mộc : "Không ." Ly Trạch vỗ vỗ má Phạm Lam: "Này, sợ đến ngu hả?"
Phạm Lam dần hồi tỉnh. Đột nhiên, Dung Mộc và Kế Ngỗi lùi . Cơ thể Phạm Lam phát ánh sáng vàng rực rỡ. Ánh sáng tụ thành cột sáng đầu cô.
"Wow, bản mệnh pháp khí sắp đời!”
“Các đoán xem là gì? Chắc cũng là vũ khí khủng như Dung Mộc và Kế Ngỗi thôi!"
Ánh sáng càng lúc càng chói. Một giọng vang lên trong đầu Phạm Lam: [Cô gì?]
Phạm Lam: Hả? [Hãy theo nội tâm. là sức mạnh sâu thẳm nhất của cô.] Phạm Lam: Nhanh lên giùm cái, sắp hút khô ! [Hãy trả lời cẩn thận, cô gì?] Phạm Lam: mệt c.h.ế.t cha , giờ chỉ về nhà ngủ thôi! [...Như cô mong .]
Ánh vàng nhạt dần, ngưng tụ thành một vật thể, nhẹ nhàng rơi tay Phạm Lam.
Đó là một chiếc chăn lông cừu san hô mềm mại, màu hồng phấn, in hình Heo Peppa, góc chăn còn đính mác "Phạm Lam sản xuất".
Không khí ngưng đọng ba giây. Rồi bộ thần tộc phá lên như điên dại. Có đến mức rơi cả mây. "Ha ha ha ha! Hoành tráng thế mà cái chăn!”
“Cười ẻ! Cứu với!"
Phạm Lam: "...”
Kế Ngỗi co giật cơ mặt. Ly Trạch rớt cằm. Chỉ Dung Mộc nghiêng đầu, mỉm dịu dàng: "Rất ."
Phạm Lam: "..." Tốt cái khỉ mốc!