Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 47: Là Chân Tướng...Sao?
Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:41:28
Lượt xem: 57
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chuyện gì thế ?! Phạm Lam kinh hãi.
Quả cầu ánh sáng phù chú kêu ken két, bề mặt nổi lên từng giọt chất lỏng màu đỏ lơ lửng .
Tóc của Ly Trạch dựng , gân xanh đỏ nổi lên thái dương, má và cổ. Miệng mọc răng nanh sắc nhọn, khoang miệng phun sương khí màu máu.
“Các... các ... đang ... gì?!”
Trưởng lão : “Ly Trạch, chúng tàn nhẫn. Bây giờ Cảnh Thanh Khâu sắp sụp đổ , chỉ dùng bộ sức mạnh của Cửu Vĩ Hồ tộc mới thể duy trì .”
Ly Trạch: “Các ... chặt hết chín cái đuôi của ... ?”
“Đây là mệnh của Cửu Vĩ, cũng là trách nhiệm của Cửu Vĩ!”
“Cửu Vĩ Hồ tộc sinh là vì điều !”
“Tất cả đều vì tương lai của Hồ tộc!”
Bảy dải ánh sáng pháp chú đột nhiên siết chặt, trói nghiến lấy Ly Trạch. Ly Trạch gầm lên một tiếng giận dữ, da thịt mọc lông màu đỏ rực, biến thành hình thú. Năm cái đuôi còn điên cuồng quẫy đập, đập nát mặt đất.
“Nực ! Nực !! Nực !!”
Ly Trạch như dã thú, cái đuôi thứ năm của biến mất. Trong đồng t.ử vàng óng chảy chất lỏng màu máu, lông mao bùng phát ngọn lửa chói mắt, đốt đứt tất cả phong ấn ngôn chú. Bốn cái đuôi còn mang theo gió mạnh quét về phía đám trưởng lão, đ.á.n.h bay hai trong họ.
“Chỉ bằng các ?!”
Cơ thể Ly Trạch đột nhiên phình to, đ.â.m gãy xà nhà và cột gỗ của từ đường. Mái nhà sập xuống, ngói vỡ rơi loảng xoảng, hồ hỏa đốt thành tro bụi.
Năm trưởng lão còn phun m.á.u ngã rạp xuống đất.
Ly Trạch ngửa mặt lên trời hú dài. Tiếng kêu t.h.ả.m thiết cùng với hồ hỏa đỏ như m.á.u xông thẳng lên trời, nóng bỏng và rực rỡ.
“Cửu vĩ bạo hóa! Cửu vĩ bạo hóa!” Trưởng lão hét lớn: “Mau sơ tán tộc nhân!”
lúc , một luồng ánh sáng xanh băng từ trời giáng xuống, dập tắt hơn nửa hồ hỏa.
Trên trời xuất hiện một vị thần. Anh mặc áo choàng trắng rộng, tay cầm kiếm nước màu xanh băng. Kiếm khí và hồ hỏa giao chiến , hình thành một cơn lốc băng hỏa. Tóc đen của bay loạn, vạt áo tung bay trong gió. Anh giơ thanh trường kiếm trong tay lên, nhẹ nhàng quét một đường.
Bốn cái đuôi cáo còn của Ly Trạch chặt đứt tận gốc, m.á.u tươi phun ngút trời.
Phạm Lam thấy khuôn mặt của vị thần đó.
Thanh tú, lạnh lùng, mắt đen như đêm.
Là Dung Mộc!
Phạm Lam giật tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa.
“Bà, cuối cùng bà cũng tỉnh !” Bính Thiện lao sống mũi Phạm Lam lớn, nước mắt ướt đẫm nửa cô bé, nhăn nhúm cả .
Phạm Lam gỡ Bính Thiện xuống. Họ vẫn còn ở trong “Vùng Hồ Từ”, tay cô đang nắm chặt cuộn giấy mở, một phần ba chữ cuộn giấy biến mất.
“Di sản văn hóa của Hồ tộc chúng ! ăn thế nào với các trưởng lão Hồ tộc đây!” Lão cáo nức nở.
Phạm Lam vuốt ve bề mặt cuộn giấy. Những chữ đó tuy biến mất nhưng hình ảnh như khắc sâu mắt cô, đau nhói chịu nổi.
Cô thấy gì ? Ký ức ghi trong cuộn giấy ?
Vị thần xuất hiện cuối cùng, thật sự là Dung Mộc?!
Tim Phạm Lam đập thình thịch. Vì tiếng gầm giận dữ của Ly Trạch, vì hồ hỏa đỏ như m.á.u đó, và vì... khuôn mặt quen lạ của Dung Mộc.
“Dung Mộc” và Dung Mộc mà cô quen , quả thực là hai khác !
“Bà, bà chứ?” Bính Thiện vỗ vỗ cơ thể ướt sũng: “Bây giờ chúng ?”
Phạm Lam nắm chặt cuộn giấy: “Về.”
“Các vị thể !” Lão cáo nhảy cao ba thước, ôm chặt lấy chân Phạm Lam.
Phạm Lam túm cổ áo ông ném sang một bên, xông khỏi Hồ Từ, triệu hồi 007 bay như bay khỏi Cảnh Thanh Khâu.
Chỉ còn đầy hai tiếng nữa là phong ấn núi Bạch Cách phá vỡ, mà định vị hiển thị đường về mất tới ba tiếng. Không kịp nữa .
“Bà, thể dùng máy gia tốc Tường Vân.” Bính Thiện đề nghị.
“Có thứ đó ?”
Phạm Lam mở hệ thống định vị Tường Vân, quả nhiên ở phía cùng thấy một nút đỏ, chữ “Thuấn” (Nhanh).
[Chức năng gia tốc Tường Vân, thể đến đích ngay lập tức, chi phí 5.000 hộc/1000 km]
Phạm Lam: Đắt quá!
“Có thanh toán ?”
Phạm Lam hỏi.
Bính Thiện: “Giới hạn tiêu thụ pháp lực Tường Vân công tác cao nhất là 1.000 hộc.”
“...”
“Liều thôi!”
Phạm Lam nghiến răng, ấn mạnh chữ “Thuấn”.
[Vui lòng đặt đích đến và thắt dây an .]
Phạm Lam nhập tọa độ của núi Bạch Cách. Giây tiếp theo, một đám mây bật lên, “bẹp” một tiếng ép cô dẹp lép mây.
[Chương trình gia tốc Tường Vân khởi động, chúc quý khách đến nơi an .]
Tường Vân 007 rung lên vài cái đột nhiên xoay tròn nhanh chóng. Phạm Lam chỉ cảm thấy biến thành một con . Trời, đất, mây mắt xoắn thành những sợi mì bảy màu. Sợi mì ngày càng lớn, biến thành một đường hầm cong cong. Bên tai Phạm Lam vang lên tiếng rít chói tai, như đang chiếc tàu lượn siêu tốc đáng sợ nhất thế gian, cả chúi đầu lao vút đường hầm.
“A a a a... ọe!”
Những màu sắc sặc sỡ khuấy thành một nồi cháo, từ bốn phương tám hướng tràn mắt, tai, mũi và miệng Phạm Lam. Cả cô lộn nhào, xoay tròn, axit dày và dịch mật như đảo lộn tùng phèo.
Đột nhiên, mắt trắng xóa, cô chui khỏi đường hầm. Đám mây “vèo” một tiếng dừng , cả thế giới trở nên yên tĩnh.
Phạm Lam bẹp đầu mây nôn khan hồi lâu, cuối cùng cũng hồi phục ngũ quan bình thường.
Mười giờ tối. Ga tàu điện ngầm núi Bạch Cách qua tấp nập, đường xe cộ như nước chảy, ai chú ý đến kết giới màu m.á.u khổng lồ đang bao trùm núi Bạch Cách.
Bính Thiện chui từ ba lô của Phạm Lam, hiện hình trong gió, biến thành tạo hình Sadako tóc dài váy trắng.
“Một cô thể về miếu Thổ Địa ?”
Phạm Lam hỏi: “Trong kết giới là hồ hỏa, cô sẽ đốt cháy đấy.”
Bính Thiện: “... thể nương theo gió bay về, vấn đề gì.”
“Trên đường cẩn thận.”
Phạm Lam kéo chặt ba lô, nắm chặt dây chuyền, duỗi thẳng tay, lùi vài bước lấy đà lao tới, “bốp” một tiếng đ.â.m xuyên kết giới.
Cảnh tượng trong kết giới đổi. Quả cầu lửa biến mất, cũng còn lửa cháy phừng phừng, nhưng phần lớn cây cối đều thiêu rụi, chỉ còn tro tàn. Độ ẩm và nhiệt độ đều cao đến kinh ngạc, như một phòng xông khổng lồ cháy khét.
Phạm Lam bấm gọi cho Kế Ngỗi nhưng ai bắt máy. Cô dựa trí nhớ cẩn thận tiến về phía . Chỉ vài phút nóng đến toát mồ hôi, hòa cùng mùi khét xung quanh tạo nên một thứ mùi vô cùng "gợi cảm".
Đường núi ngày càng khó , khắp nơi là đèn đường gãy đổ, thùng rác nung chảy biến dạng, đường nhựa đen sì dính dấp. Phạm Lam dùng hết sức bình sinh, cuối cùng cũng leo lên đỉnh núi.
Cây đa già vẫn nguyên vẹn, nhưng kết giới xung quanh biến mất. Phạm Lam thấy bia đá phong ấn vỡ nát.
Kết giới phá ?! Kế Ngỗi ? Dung Mộc ?!
Xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ, thậm chí tiếng gió, như thể cả gian đều c.h.ế.t lặng.
Lông tơ gáy Phạm Lam dựng . Giác quan thứ sáu mách bảo cô nơi nên ở lâu.
Phạm Lam nắm chặt điện thoại, từ từ lùi . Đột nhiên, lưng vang lên tiếng bước chân. Cô phắt , và thấy Dung Mộc.
Dung Mộc giữa vùng hoang tàn, khuôn mặt tái nhợt tương phản rõ rệt với màn đêm đen đặc.
Tim Phạm Lam hẫng một nhịp.
Dung Mộc mắt giống mà cô thấy trong ảo cảnh cuộn giấy: lạnh lùng, cao ngạo, một chút nhân khí.
“Dung Mộc?”
Phạm Lam tiến lên một bước.
Đột nhiên, một quả cầu lửa từ trời giáng xuống, lao thẳng về phía Dung Mộc, nhưng như ngây , hề cử động.
Cơ thể Phạm Lam phản ứng nhanh hơn não. Cô lao tới, ôm lấy Dung Mộc lăn trong bụi cây cháy xém. Quả cầu lửa rơi xuống mặt đất cách đó vài mét, bốc lên một làn khói khét lẹt.
Dung Mộc trong vòng tay cô lạnh đến đáng sợ, như một tảng băng.
“Dung Mộc! Dung Mộc!”
Phạm Lam vỗ vỗ mặt .
Dung Mộc chằm chằm Phạm Lam. Sâu trong đồng t.ử ẩn hiện ánh sáng xanh băng, dần dần hình thành hai chữ: “Ảo”.
là Dung Mộc!
Nhiệt độ lưng đột nhiên tăng vọt, ngọn lửa nóng bỏng gào thét l.i.ế.m tới. Phạm Lam lồm cồm lăn sang một bên. “Dung Mộc” đó trong ánh lửa biến thành một luồng nước tan biến.
Giây tiếp theo, ba luồng hồ hỏa gào thét lao đến. Lần mục tiêu chính là Phạm Lam.
Phạm Lam ba chân bốn cẳng bỏ chạy, dùng hết cả sức bình sinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-47-la-chan-tuong-sao.html.]
thể lực của cô quá kém, chạy mấy phút trắng cả mắt, phổi đau nhói, hai chân run rẩy. Không hồ hỏa lưng đốt c.h.ế.t thì cũng mệt c.h.ế.t.
“Tự do, bình đẳng, công chính, pháp trị!”
Phạm Lam vung điện thoại hét lớn.
Một tấm khiên vàng óng hiện từ hư , chặn một luồng hồ hỏa. Phạm Lam chớp thời cơ, drift đổi hướng chạy thục mạng. Luồng hồ hỏa thứ hai ập đến.
“Tự do, bình đẳng, công chính, pháp trị!”
Tấm khiên và hồ hỏa giao chiến , nổ tung. Tàn lửa rơi xuống loảng xoảng. Phạm Lam hai tay ôm đầu, lăn mấy vòng đất chạy như điên xuống núi.
Pháp lực của cô cạn, còn đến 1.000 hộc. Cô tung chiêu cuối.
“Sau ngày lập quốc thành tinh!”
thể nào ngờ , pháp chú tấn công cao cấp đây luôn bất khả chiến bại, nay gặp hồ hỏa vô dụng, trực tiếp đốt thành tro.
Phạm Lam: “...”
Vãi! Cô quên mất, Cửu Vĩ Yêu Hồ thành tinh từ cái đời nảo đời nào khi lập quốc , phù chú đối với nó vô hiệu!
Hồ hỏa dường như chọc giận. Màu sắc ngọn lửa trở nên nồng đậm hơn, hình thành một con hồ ly khổng lồ trung. Phạm Lam thậm chí còn thấy rõ hàm răng sắc nhọn trong miệng nó.
“Má ơi ơi ơi ơi ơi!”
Phạm Lam tiếp tục chạy bán sống bán c.h.ế.t. Cô quyết định khỏi kết giới để bảo tính mạng. Mắt thấy kết giới ngày càng gần, các đòn tấn công của hồ hỏa lưng cũng ngày càng dày đặc.
Cách kết giới năm mươi mét. Tóc cô bắt đầu cháy.
Cách kết giới ba mươi mét. Lông mày sém khét lẹt.
Mười mét. Đế giày đốt xuyên.
Một mét.
Phạm Lam lao tới, cắm đầu húc kết giới. “Bốp” một tiếng, cô bật ngược trở . Giày rơi , chân đau điếng.
Hồ hỏa đỏ rực lao về phía kết giới, ngay lập tức đ.á.n.h tan.
Phạm Lam chớp thời cơ, lồm cồm bò về phía kết giới. Đột nhiên, mắt cá chân cô lạnh toát. Có một bàn tay nắm lấy chân cô, kéo mạnh xuống. Phạm Lam chỉ cảm thấy mắt tối sầm, đất khét tràn mũi miệng. Cô kéo tuột xuống lòng đất, rơi tự do.
Vãi, chứ!
Phạm Lam theo phản xạ nhắm mắt, nhưng cảm giác ngạt thở dự đoán xuất hiện. Thay đó, cô ngửi thấy mùi sương sớm.
Phạm Lam từ từ mở mắt, thấy một khuôn mặt quen thuộc.
Thanh tú, trắng nõn, đồng t.ử đen láy, hàng mi dài vẽ một đường cong dịu dàng.
“Dung Mộc?!”
“Cô... cô chứ?” Hàng mi của Dung Mộc hoảng loạn chớp chớp.
Lúc Phạm Lam mới phát hiện cô đang Dung Mộc bế ngang, tư thế chi là mờ ám.
“Xin... xin .”
Dung Mộc cẩn thận đặt Phạm Lam xuống, lùi hai bước.
Lòng bàn chân Phạm Lam chạm đất, đau đến mức hít một lạnh. Giây tiếp theo, cô Dung Mộc bế bổng lên. Tốc độ quá nhanh khiến cô kịp phản ứng.
“Xin... xin , nãy để ý.”
Dung Mộc lí nhí.
Phạm Lam: “...”
Không cần thiết khách sáo thế ... nhỉ...
“Này!” Một giọng khó chịu vang lên.
Kế Ngỗi cách đó ba mét, dựa lưng tường, khoanh tay, vẻ mặt như cả thế giới đều nợ năm triệu.
Lúc Phạm Lam mới để ý họ đang ở trong một đường hầm lòng đất. Tường xung quanh chằng chịt những rễ cây to lớn, giống với gian kết giới mà Dung Mộc ở đây.
Phạm Lam: “Đây là ?”
Kế Ngỗi: “Sao cô mới đến?”
Dung Mộc: “ giúp cô chữa trị .”
Một giây im lặng.
Phạm Lam: “ .”
Kế Ngỗi: “Đồ ?”
Dung Mộc: “Đây là pháp đàn phong ấn Thiên Sơn Bách Cách.”
Hai giây im lặng.
Phạm Lam ôm trán, Kế Ngỗi đảo mắt, Dung Mộc trừ. Anh thi triển hai pháp chú chữa trị mát lạnh lên chân Phạm Lam. Phạm Lam cảm thấy như đang một đôi dép bằng miếng dán hạ sốt, mụn nước chân lập tức biến mất.
Phạm Lam lôi cuộn giấy từ ba lô.
“ chỉ tìm cái thôi.”
Kế Ngỗi: “Chỉ thế thôi ?”
Phạm Lam: “Không thì tự mà tìm.”
“Xì.”
Dung Mộc dùng tay lướt qua dấu sáp rách nát cuộn giấy, khẽ thở dài. Ánh mắt trở nên lạnh lùng, vài phần trùng khớp với vị Thần Thị cao cao tại thượng trong cuộn giấy .
Trong lòng Phạm Lam đột nhiên dâng lên một cảm giác khó tả.
Đường hầm lòng đất phức tạp hơn Phạm Lam tưởng tượng. Nếu hình dung thì nó giống như một đường hầm tàu điện ngầm cỡ nhỏ, độ sâu cũng tương tự. Có thể thấy tiếng rung của tàu điện ngầm đang chạy, chắc là ở ngay bên cạnh.
“Này, nãy cô dùng ánh mắt gì Mộc thế?”
Kế Ngỗi hỏi.
Phạm Lam: “? Khi nào? Ánh mắt gì?”
“Ánh mắt ăn đòn.”
“...”
Phạm Lam lười đôi co với : “Sau khi xảy chuyện gì? Sao hai chạy xuống lòng đất?”
“Phong ấn Cửu Vĩ Hồ phá vỡ, trận pháp Thiên Sơn Bách Cách chỉ còn một phần mười pháp lực kết giới, tình thế ngàn cân treo sợi tóc.”
Kế Ngỗi giải thích: “Cho nên Mộc đặt mồi nhử mặt đất, tạm thời chuyển hướng tấn công của Cửu Vĩ Hồ để bảo vệ pháp đàn lòng đất.”
“Mồi nhử là cái gì?”
“Ảo ảnh của Mộc.”
“...Thì Dung Mộc giả nãy là do hai ! Suýt nữa thì hại c.h.ế.t !”
“Ai mà ngờ cô ngốc như con hồ ly chứ.”
Phạm Lam thật sự đá đ.í.t Kế Ngỗi hai cái.
“Bây giờ ?”
“Trung tâm pháp đàn, nơi phong ấn chân của Cửu Vĩ Hồ.”
Cái gọi là trung tâm pháp đàn thực là cái hồ nước nhỏ mà Phạm Lam thấy đây. Lúc hồ nước cạn, để lộ đáy hồ khô cằn như một cái chậu hoa lớn. Đáy hồ khắc hình xoắn ốc huy hiệu của Ly Trạch.
Tuy nhiên, Phạm Lam thấy chân của Ly Trạch .
Dung Mộc cầm cuộn giấy qua. Tim Phạm Lam đột nhiên đập mạnh.
“Dung Mộc, trong cuộn giấy gì ?”
“Là sự thật.”
“Khoan !”
Phạm Lam hét lớn: “ chắc chắn chứ?”
Bước chân Dung Mộc dừng , đầu: “Cô nhận triện ngôn của Cửu Vĩ Hồ ?”
“ nhận mặt chữ, nhưng thấy hình ảnh. Dung Mộc, ...”
Mắt Dung Mộc mở to. Hàng mi cụp xuống, ngước lên, nở một nụ .
: “Những gì cô thấy đều là thật.”
Phạm Lam trợn mắt.
“Cho nên, tất cả những điều đều là nghiệp chướng đáng gánh chịu.”
Dung Mộc đặt cuộn giấy xuống.
Thịch, thịch, thịch!
Phạm Lam thấy tiếng tim đập rõ ràng. Lần , nó vang lên ngay chân cô.