Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 46: Thanh Khâu Cảnh
Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:41:27
Lượt xem: 58
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nam Sơn Kinh : Núi Thanh Khâu... loài thú, hình dáng như cáo mà chín đuôi, tiếng kêu như trẻ sơ sinh, thể ăn thịt ... thấy nó thì gặp may... khiến gặp tà khí.”
Phạm Lam đầu mây, lắp ba lắp bắp cuộn giấy trong tay, càng lúc càng cảm thấy giống như một kẻ mù chữ. Tất cả tài liệu trong miếu Thổ Địa đều bằng chữ tiểu triện, đúng là gài bẫy mà.
Phạm Lam thở dài, ngẩng đầu về phía bầu trời xa xăm.
Cô lái Tường Vân từ miếu Thổ Địa ngoài hơn hai tiếng . Trời sáng bừng, mây đen giăng kín, u ám y hệt tâm trạng của cô lúc .
Định vị điện thoại hiển thị còn 20 phút nữa là đến Cảnh Thanh Khâu. Tường Vân 007 hiện tiêu tốn 800 hộc pháp lực. Tệ hơn nữa là bây giờ cô đang lái mây bằng lái, chỉ thể cầu nguyện gặp thiên binh tuần tra, nếu kiểu gì cũng phạt tiền.
“Hay là thi một cái bằng lái mây nhỉ?”
Phạm Lam lẩm bẩm.
“Tuổi tối thiểu để thi bằng lái mây là 180 tuổi, bà còn xa lắm.” Bính Thiện thò đầu từ trong ba lô, tạt ngay gáo nước lạnh.
Phạm Lam: “...”
Phạm Lam vẫn quen lắm với việc Bính Thiện bây giờ là một giấy, trông cứ như tác phẩm nghệ thuật cắt giấy . Đây là đầu tiên cô , thì tinh quái của miếu Thổ Địa thể rời khỏi phạm vi quản lý của miếu, nếu rời sẽ ép hiện nguyên hình, mà nguyên hình của Bính Thiện là “giấy”.
“Thanh Khâu là nơi như thế nào?”
Phạm Lam hỏi: “Ghi chép trong tài liệu trừu tượng quá.”
“Cảnh Thanh Khâu là đào hoa nguyên của Hồ tộc, nơi thờ phụng những vị tiền bối vĩ đại nhất của tộc cáo, cô thể hiểu nó giống như thần miếu hoặc nhà thờ tổ .”
“Thanh Khâu là nơi ở của Hồ tộc ?”
“Trước đây là .” Bính Thiện vai Phạm Lam, thở dài vẻ ông cụ non: “Một nghìn bốn trăm năm , do tỷ lệ sinh của Hồ tộc quá thấp, dòng m.á.u thuần chủng gần như tuyệt chủng. Tộc trưởng Hồ tộc khi suy nghĩ kỹ đưa một quyết định khó khăn và đau đớn: Liên hôn với các yêu tộc khác.”
“...”
“Sau hơn một nghìn năm nỗ lực ngừng, Hồ tộc cuối cùng thực hiện việc di dời bộ tộc quần 68 năm , thành công an cư lạc nghiệp ở Nhân giới. Từ đó về , Cảnh Thanh Khâu thiết lập kết giới, trở thành vùng đất tín ngưỡng của Hồ tộc.”
“Nói trắng là bỏ hoang Cảnh Thanh Khâu chứ gì.”
“...Cũng thể toẹt như , nó vẫn ý nghĩa tượng trưng to lớn mà.”
“Trong Cảnh Thanh Khâu Hồ tộc, chúng đến đó gì?”
“Nghe trong Cảnh Thanh Khâu vẫn còn lưu giữ một lượng lớn tài liệu lịch sử của Hồ tộc.”
“...”
[Còn 5 phút nữa là đến Cảnh Thanh Khâu, xin hãy chuẩn nhập cảnh.]
Phạm Lam lôi gương , nhổ mấy sợi tóc cháy, dùng ngón tay vuốt vuốt hàng lông mày sém trắng, cố gắng chỉnh trang dung mạo của Thần tộc.
Đám mây từ từ dừng .
Phía là một kết giới hình bầu d.ụ.c khổng lồ, như một quả trứng đà điểu siêu cấp bóng loáng sừng sững giữa trời đất. Những đám mây mềm như bông bay lượn phân tầng xung quanh vỏ trứng, mỗi đám to bằng mấy trăm đám mây 007 cộng .
Định vị điện thoại hiển thị: [Đã đến đích Cảnh Thanh Khâu, định vị kết thúc.]
Phạm Lam giơ cao điện thoại, hiển thị giấy phép việc điện t.ử của nhân viên Thần Thị ứng dụng Thần Tín.
“ là Bà Thổ Địa Phạm Lam của miếu Thổ Địa khu Thanh Long, Thành phố Xuân, mạch Côn Luân. Có việc đến thăm Thanh Khâu, xin phép thông quan.”
Giọng cô vang xa, tạo thành từng lớp tiếng vọng giữa các tầng mây. Cảnh Thanh Khâu bất kỳ phản ứng nào.
“Có còn cần thủ tục gì nữa ?”
Phạm Lam hỏi.
Bính Thiện: “Chẳng lẽ cần xin hộ chiếu dị cảnh?”
“Xin thế nào?”
“Đến Cục Quản lý Dị cảnh Thiên Đình. Thủ tục rườm rà, hiệu quả cực chậm, mất năm mươi năm.”
“...”
“Không kịp nữa .”
Phạm Lam một tay nắm chặt đám mây, một tay nắm chặt thủ phù: “Bính Thiện, nãy cô cái kết giới thiết lập bao nhiêu năm ?”
“68 năm ...”
Bính Thiện hoảng hốt: “Bà, bà định xông đấy chứ? Cảnh Thanh Khâu bảo vệ mạnh kinh khủng khiếp, họ sẽ diệt chúng đấy!”
“Sau ngày lập quốc thành tinh!”
Phạm Lam vung pháp chú.
Phù chú vàng theo gió lớn dần, như một tấm t.h.ả.m khổng lồ, “bẹp” một tiếng dán lên bề mặt kết giới. Bính Thiện hét toáng lên, chui tọt trong ba lô của Phạm Lam.
Bề mặt phù chú sáng lên những đường ánh sáng phức tạp tinh xảo, dần dần hòa kết giới. Toàn bộ kết giới phát tiếng rít đinh tai nhức óc, nung chảy một cái lỗ. Phạm Lam lái mây “vèo” một tiếng lao trong, bỏ tất cả tiếng rít phía lưng.
Phạm Lam kinh ngạc.
Trước mắt cô là một biển cỏ bao la, những bông hoa sặc sỡ điểm xuyết trong đó: màu vàng, màu đỏ, màu tím, li ti như vạn vì . Gió nhẹ thổi qua, biển cỏ dâng lên từng lớp sóng xanh. Bầu trời xanh biếc, trong vắt và thông thấu như viên đá quý nước rửa sạch, một gợn mây. Nơi giao giữa đường chân trời và bầu trời lơ lửng những dãy núi chập chùng như tranh thủy mặc.
Đây là một nơi , đúng như Bính Thiện , tựa chốn đào hoa nguyên nơi thế ngoại. Duy chỉ điều, bất kỳ khí tức nào của sinh vật sống.
Phạm Lam lái mây bay sát biển cỏ. Trong bộ Cảnh Thanh Khâu, ngoài tiếng gió , chỉ tiếng “phì phì phì” của đám mây phun khí thải.
Bính Thiện thò đầu từ ba lô: “Lạ thật, bảo vệ Thanh Khâu ?”
“Tám phần là trốn việc . Nơi cất giữ tài liệu lịch sử ở ?”
Phạm Lam hỏi.
Bính Thiện trèo lên đầu Phạm Lam, giấy mỏng manh gió thổi xào xạc. Cô bé quanh một vòng chỉ về phía nam.
“Vùng Hồ Từ.”
Phạm Lam đầu mây, bay về phía đường chân trời. Khí thải từ đuôi mây đập biển cỏ khiến cánh hoa bay lượn tứ tung, hương hoa thoang thoảng trong khí, một vị mát lạnh thấm tâm can.
Phạm Lam cảm thấy mùi hương chút quen thuộc, dường như giống với mùi hương trong phong ấn núi Bạch Cách.
Không đợi cô phân biệt kỹ, phía xuất hiện một công trình kiến trúc hùng vĩ, cao hơn trăm trượng, cột đỏ ngói xanh, mái cong đèn đồng, sừng sững giữa biển hoa bao la. Vô con bướm bay lượn mái hiên, tĩnh lặng và kiều diễm.
Dưới mái hiên treo một tấm biển bằng lưu ly sáng bóng, hai chữ “Hồ Từ”.
Phạm Lam nhảy xuống mây, cánh cửa lớn màu đỏ son. Đang định gõ cửa, đột nhiên sống lưng cô lạnh toát. Theo phản xạ, cô cúi lộn một vòng đất.
Sau đó, cô thấy một... một con hồ ly bằng hai chân, mặc bộ Hán phục màu đỏ rộng thùng thình, móng vuốt cầm một cây gậy bằng dây leo, hai hàng lông mày trắng xóa kéo lê thê đất.
Phạm Lam: “...”
“Yêu nghiệt phương nào? Dám tự tiện xông Cảnh Thanh Khâu?!” Lão cáo nhe răng gầm lớn: “Bản tiên nhất định sẽ nghiền xương ... Khụ khụ khụ!”
Phạm Lam: “Chẳng lẽ con là ' bảo vệ Thanh Khâu mạnh kinh khủng' trong truyền thuyết đấy ?”
Bính Thiện: “...”
Lão cáo: “Bản tiên chính là... khụ khụ khụ... lũ yêu nghiệt các , đợi... đợi bản tiên...”
“Chào , là Bà Thổ Địa của miếu Thổ Địa khu Thanh Long, Thành phố Xuân, mạch Côn Luân.”
Phạm Lam giơ giấy phép việc : “ đến tra cứu tài liệu.”
Lão cáo chạy lon ton , nheo mắt hồi lâu chắp tay cúi đầu: “Thì là Bà Thổ Địa, thất lễ, thất lễ.”
Phạm Lam: “Chúng thể trong ?”
“ giấy phép tra cứu ?”
“Cái quái gì ?”
“Giấy phép tra cứu cần đến Tổng hội sự vụ Hồ tộc ở Ma Đô để xin, hoặc tải ứng dụng WeChat công vụ của Hồ tộc để online, mất 200 ngày việc...”
Phạm Lam: “...”
Phạm Lam vớ lấy điện thoại gõ cái "cốp" đầu lão cáo.
Đầu lão cáo nổi lên một cục u to tướng, nhảy dựng lên tức giận: “Một Bà Thổ Địa quèn mà dám đ.á.n.h bảo vệ Cảnh Thanh Khâu! Mấy chán sống , tin cho các ăn hết thì gói đem về...”
“ cần tìm tài liệu về cái đồ đằng . Thời gian gấp, nhiệm vụ nặng, nếu mi dám trì hoãn, bà đây sẽ vặt lông mi nấu lẩu đấy!”
Phạm Lam dí màn hình điện thoại mặt lão cáo.
Hai mắt lão cáo lồi .
“Đây là... huy hiệu của Ly Trạch đại nhân?!”
Phạm Lam cảm thấy mắt đủ dùng. Ban đầu Bính Thiện miêu tả, cô tưởng vùng Hồ Từ là một thư viện, nhưng bây giờ xem nơi giống một bảo tàng hơn.
Công trình kiến trúc sáu tầng, mỗi tầng cao hơn hai mươi mét. Đại sảnh vô cùng rộng rãi, bày các loại tủ kính lưu ly, bên trong đặt những thứ kỳ lạ. Có ly rượu lưu ly bảy màu, lược pha lê, lông hồ ly dài hơn ba mét, còn lá cỏ cắm trong bình hoa. Tất cả các vật phẩm đều phủ một lớp yêu quang màu đỏ thuộc tính Hỏa.
“Ly Trạch đại nhân là ai?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-46-thanh-khau-canh.html.]
Phạm Lam hỏi.
Móng vuốt của lão cáo lướt sàn nhà xanh biếc phát tiếng động, chỉ thở của ông là gấp gáp.
“Ly Trạch đại nhân là công thần của cả Hồ tộc. Anh hy sinh bản để sửa chữa bộ Cảnh Thanh Khâu.”
Phạm Lam: “...”
Nghe vẻ là một xả vì nghĩa lớn.
Men theo cầu thang xoắn ốc lên tầng cùng, xuyên qua hành lang pha lê dài là một đại sảnh rộng lớn. Giữa bốn cây cột ngọc đỏ đặt một tủ pha lê hình vuông cao hơn hai mét, một cuộn giấy đang lơ lửng bên trong.
Dấu sáp niêm phong cuộn giấy chính là cái “huy hiệu đồ đằng” đó.
“Di vật của Ly Trạch đại nhân chỉ cuộn giấy . Các trưởng lão Hồ tộc đặt phong ấn, nếu giấy phép mượn ủy quyền thì thể mở .” Lão cáo vẻ mặt đầy oan ức: “Không cố ý khó các vị .”
Phạm Lam xắn tay áo: “Tránh .”
Lão cáo: “Cô đừng phí pháp lực nữa, phong ấn do bảy vị trưởng lão mới cùng thi triển, dù là pháp chú siêu cao cấp cũng thể...”
“Sau ngày lập quốc thành tinh!”
Phù chú “bẹp” một tiếng dán lên tủ pha lê. Tủ pha lê rung lên hai cái tan chảy như nước.
Lão cáo “oái” một tiếng phịch xuống đất.
Phạm Lam chộp lấy cuộn giấy, xé niêm phong sáp, “xoạt” một tiếng mở . Cô chằm chằm, chằm chằm, ... đến trầm cảm.
Những chữ đó cô nhận chữ nào. Chữ kỳ lạ, chắc là biến thể lai tạp giữa chữ tượng hình và chữ Maya.
“Cái gì ?”
Phạm Lam suy sụp.
“Đây là triện ngôn của Cửu Vĩ Hồ tộc, thất truyền mấy nghìn năm .” Lão cáo .
“Để xem.” Bính Thiện nhảy lên đầu Phạm Lam, kỹ vài giây im lặng.
Phạm Lam: “Sao ?”
“Không nhận .”
“...”
“Kệ xác nó!”
Phạm Lam “xoạt” một tiếng cuộn : “Đi!”
“Các vị thể mang cuộn giấy ! Đây là di sản văn hóa của Hồ tộc chúng !” Lão cáo ôm c.h.ặ.t c.h.â.n Phạm Lam, cố sức kéo .
Phạm Lam dừng bước: “Tiếng gì ?”
Lão cáo: “Hả?”
Bính Thiện: “Không tiếng gì cả.”
Phạm Lam thấy. Là tiếng của trẻ con, tiếng ồn ã, tiếng bước chân, tiếng ngựa hí, ch.ó sủa, gà gáy, mèo kêu, và cả tiếng rao của những bán hàng rong.
Âm thanh phát từ trong cuộn giấy.
Phạm Lam mở cuộn giấy , những âm thanh đó lập tức lớn hơn. Cô như đang giữa một khu chợ náo nhiệt, thậm chí thể thấy thở, tiếng ho và cả nhịp tim của những bên cạnh.
Thịch, thịch!
Cuộn giấy trong tay đột nhiên nóng lên, như da đang tỏa nhiệt. Những chữ kỳ lạ rung động bay lên, hình thành những chuỗi chữ vàng trung, một vòng quanh Phạm Lam “vèo” một tiếng chui tọt mắt cô.
Trước mắt Phạm Lam trắng xóa. Giây tiếp theo, cô thấy đang một mái nhà. Bên là một khu phố cổ sầm uất, đường phố đông đúc. Người đường và bán hàng rong gân cổ mặc cả, trẻ con đùa chạy xuyên qua làn nóng của những xửng bánh bao hấp, ông lão bán kẹo hồ lô gà gật bên đường.
Giống hệt tất cả các khu chợ cổ trang thường thấy, chỉ khác là lưng đều thêm một cái đuôi xù.
Chẳng lẽ đây là thế giới trong cuộn giấy?
Phạm Lam quanh, phát hiện mái nhà bên cạnh một bé.
Cậu bé trông chín tuổi, tóc ngắn màu đỏ rực, mặc bộ đồ ngắn màu đen thêu hoa văn vàng, chân trần, đang ngửa mái nhà phơi nắng.
“Ly Trạch đại nhân! Ly Trạch đại nhân! ở ?”
Trên đường phố một tiểu đồng chạy tới, mồ hôi đầm đìa la hét.
Cậu thiếu niên chép miệng, nhảy từ mái nhà xuống. Tầm của Phạm Lam đột nhiên đổi, như thể cô là một phim, cả ống kính cũng theo “Ly Trạch” hạ thấp xuống.
“Gì ?” Ly Trạch hỏi.
“Trưởng lão mời đến Hồ Từ bàn việc quan trọng.”
Ly Trạch vẻ mặt tình nguyện theo tiểu đồng. Những bán hàng rong ven đường thấy đều vui vẻ chào hỏi.
“Ly Trạch đại nhân, hôm nay học thuộc bài ?”
“Đã luyện chữ ?”
“Có thầy giáo mắng ?”
“Nào, ăn hai quả hỏa tương , sẽ nhanh cao lớn đấy.”
“ là giá đỗ!” Ly Trạch hét lớn.
Xung quanh vang lên một tràng ồ.
Phạm Lam quan sát kỹ khuôn mặt của Ly Trạch. Phải rằng Hồ tộc ưu thế ngoại hình bẩm sinh. Cậu bé ngũ quan lộng lẫy, da trắng nõn nà, khó để thấy lớn lên chắc chắn sẽ là một kẻ "họa quốc ương dân", nhan sắc ít nhất cũng bằng năm Cơ Đan.
Chỉ là bây giờ còn nhỏ, khí thế quá yếu, nhất là quá lùn, chắc chỉ cao một mét ba, đầu to cổ nhỏ, trông thật sự giống một cây giá đỗ thiếu dinh dưỡng.
Qua hai con hẻm, Phạm Lam thấy “Hồ Từ”. Đó là một ngôi nhà sân vườn hai gian mấy nổi bật, tường rào mọc đầy rêu xanh, chỉ tấm biển ở cửa là còn chút khí thế.
Trong từ đường bảy ông lão đang , ai nấy râu tóc bạc trắng, mặt đầy nếp nhăn, thoáng qua như bảy cái gốc cây già cỗi.
“ nhé.” Ly Trạch dựa ghế, vắt chân chữ ngũ: “Không đ.á.n.h thầy giáo thương . Là hôm qua ông lượng sức đuổi theo nên tự ngã đấy.”
Bảy vị trưởng lão đồng loạt thở dài sườn sượt.
“Ly Trạch đại nhân, là hy vọng của Hồ tộc chúng , thể chí tiến thủ như !”
“Không sách thể hiểu chuyện? Không hiểu chuyện thể lãnh đạo Hồ tộc?”
“Ly Trạch đại nhân , đổi hai trăm năm mươi thầy giáo . Đổi nữa chỉ thể thuê thầy giáo ngoại tộc thôi.”
“Dừng dừng dừng!” Ly Trạch ngoáy tai: “ là hy vọng của Hồ tộc, cũng ý định lãnh đạo Hồ tộc. Các đừng đội mũ cao cho .”
“Ly Trạch đại nhân, đây là trách nhiệm của Cửu Vĩ Hồ!” Một trưởng lão đập bàn dậy.
“Ồ~” Ly Trạch đổi tư thế, gác một chân lên tay vịn ghế lắc lư: “ nhớ , đến kỳ hạn năm trăm năm nhỉ? Lần định lấy của mấy cái đuôi?”
Phạm Lam đang lỏm giật kinh ngạc. Ý gì đây?
Bảy vị trưởng lão im lặng.
“Để nghĩ xem, nữa là một cái, là hai cái, chắc là ba cái nhỉ.” Ly Trạch lắc mông. Chín cái đuôi cáo đỏ rực từ áo chui , xòe thành hình quạt lưng , lắc qua lắc .
Sắc mặt của các trưởng lão lắm.
“Ly Trạch đại nhân, tất cả đều vì Hồ tộc. Anh là con Cửu Vĩ duy nhất còn sót trong suốt mấy vạn năm, gánh vác trách nhiệm bảo vệ Cảnh Thanh Khâu, duy trì sự định của kết giới Thanh Khâu...”
“Được , tai đến mòn cả .” Ly Trạch ngắt lời: “Dù thì vài chục năm nữa cũng mọc thôi. nhé, một cái đuôi đổi lấy một trăm năm tự do, bắt sách chữ nữa!”
Phạm Lam bàng hoàng.
Vậy những trưởng lão định dùng đuôi của Ly Trạch để duy trì kết giới Thanh Khâu? Là định cắt đuôi của ?
Ly Trạch dậy, đến giữa bảy vị trưởng lão.
Các trưởng lão chắp tay niệm quyết, miệng tụng chú. Chỉ thấy bảy dải phù chú màu đỏ rực hình thành những dải chữ bay lượn, quấn quanh Ly Trạch trong phạm vi một mét, dần dần tạo thành một quả cầu bán trong suốt.
Ly Trạch lơ lửng giữa quả cầu, nhắm mắt .
“Nhanh lên, tối nay còn hát nữa.”
Dải chữ nhanh quanh bề mặt quả cầu, tiếng tụng chú của bảy vị trưởng lão ngày càng lớn, quả cầu tỏa ánh sáng đỏ chói mắt. Một cái đuôi của Ly Trạch tan chảy trong quả cầu ánh sáng, các ký tự hấp thụ.
Môi Ly Trạch mím chặt, trán lấm tấm mồ hôi.
Tiếp đó, cái đuôi thứ hai, thứ ba cũng hấp thụ.
Ly Trạch mở mắt, mồ hôi vã như tắm. Cậu định gì đó, nhưng đột nhiên trợn to mắt.
Bề mặt quả cầu ánh sáng đỏ rực lên, như nhuộm bởi m.á.u tươi.
Cái đuôi thứ tư của biến mất.