Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 45: Kết Giới Núi Bạch Cách

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:41:26
Lượt xem: 72

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phạm Lam dùng chìa khóa mở cửa: "Vào ."

Dung Mộc lẳng lặng nhà, ở cửa do dự vài giây định quỳ xuống.

"Ngồi đây!”

Phạm Lam kéo chiếc ghế lười .

Dung Mộc dường như quen với loại ghế sofa hình túi đậu . Anh cố gắng thẳng lưng, nhưng cứ như thể m.ô.n.g đinh, lắc qua lắc yên.

Phạm Lam cắm đầu ăn cơm.

Trong phòng yên tĩnh, chỉ thấy tiếng nhai của cô. Hai ánh mắt nóng rực phía gần như sắp xuyên thủng lưng cô.

Phạm Lam nhịn vài giây, thể nhịn nữa, đầu .

Dung Mộc ngay ngắn ghế lười, trợn tròn đôi mắt to ngây thơ, treo một nụ vô hại.

Vãi thật!

Anh cậy trai để ép cô mềm lòng đây mà.

Phạm Lam đặt đũa xuống: "Nói ."

Dung Mộc: "Hả?"

"Anh đến đây gì? Không lẽ là đến ăn chực!"

Dung Mộc cúi đầu cổ tay áo của , hồi lâu mới lí nhí: "Tiểu Thất gọi điện thoại cho , họ định Thất Tịch sẽ công bố ly hôn."

Phạm Lam nhảy dựng lên, trừng mắt Dung Mộc vài giây từ từ xuống.

"Càn Khôn Tam Tài Đại Trận sẽ thế nào?"

"Có thể sẽ hư hại một phần nhỏ."

"Ý của 'một phần nhỏ' là ?"

" cũng chắc."

"Vậy còn ?"

"Hả?"

Phạm Lam hít một sâu: "Thần quang phản phệ thì ?"

Dung Mộc cứng đờ : "Cô... cô ..."

"Biết gì? Biết là Thần Trụ của Càn Khôn Tam Tài Đại Trận? Biết nếu đại trận hư hại sẽ phản phệ? Hay Lang Thanh thực là... khụ khụ khụ!"

Xương sườn mới chữa lành của Phạm Lam đột nhiên đau nhói, cô ho sặc sụa.

Dung Mộc nhảy dựng lên, một tay nắm lấy mạch môn của Phạm Lam, sắc mặt đại biến.

"Tại thương nặng như ? Lang Thanh ?!"

Phạm Lam ho đến đỏ cả mắt, nhét Lang Thanh tay Dung Mộc: " cần."

"Tại ? Nó thể bảo vệ cô!"

"Sau đó để tất cả các đòn tấn công đều phản phệ ?"

"Điều đó đối với đáng kể..."

"...”

Phạm Lam : "...sẽ đau đấy!"

Dung Mộc sững .

Phạm Lam tay ấn lên xương sườn: " thử , đau lắm."

Dung Mộc dường như thấy điều gì đó thể tin . Anh ngây hồi lâu, dần dần, trong đồng t.ử đen láy dâng lên những gợn sóng nước. Anh khẽ .

" từng trải qua Cửu Thiên Lôi Kiếp, chút đau đớn với cũng chỉ như muỗi đốt thôi."

"Thật ?"

"Ừm."

Phạm Lam nụ của Dung Mộc, cảm thấy xương sườn càng đau hơn. Lý trí cho cô những gì Dung Mộc thể là thật, nhưng giác quan thứ sáu mách bảo rằng Dung Mộc đang lừa cô.

Dung Mộc cẩn thận đặt Lang Thanh lòng bàn tay Phạm Lam: "Đeo ."

Phạm Lam chằm chằm Lang Thanh, mắt cay cay: "Kế Ngỗi cũng một miếng ngọc bội, cũng là quang khí ?"

"Ngỗi là Thượng Thần, thần quang bản thể thể tự hộ thể. Còn thần thể của cô yếu ớt... Sao? Sao ?"

Phạm Lam thu ánh mắt: "Không gì."

Cô hiểu . Vì cô quá yếu, cô là phế vật trong giới thần tiên, nên chỉ thể dựa thần quang của Dung Mộc để bảo vệ mạng sống.

Nghĩ , cô càng thấy khó chịu hơn!

Dung Mộc cẩn thận quan sát biểu cảm của Phạm Lam: "Cái... cái đó, thể cho Ngỗi ?"

Phạm Lam: "Anh ngốc . Ngọc bội thần quang chẳng lẽ ?"

" chuyện về Càn Khôn Tam Tài Đại Trận ...”

Dung Mộc cụp mi mắt xuống: " dám để ..."

Phạm Lam: "..."

Tại dám để Kế Ngỗi ? Biểu cảm của Dung Mộc lên tất cả: sợ Kế Ngỗi buồn, sợ Kế Ngỗi lo lắng, sợ Kế Ngỗi đau lòng...

Còn chuyện cho cô , e là chỉ vì cô quá yếu, đủ để tin tưởng...

Phạm Lam cảm thấy tim như một quả chanh đập mạnh , chua đau.

Phạm Lam: "Ngày Thất Tịch tự nhiên sẽ thôi."

Dung Mộc: "Lúc đó Tiểu Thất ly hôn , Ngỗi thể nào cầm d.a.o ép họ tái hôn nữa."

"..."

"Khoan , lý do dám để Kế Ngỗi là..."

Dung Mộc nghiêm túc gật đầu: " sợ Ngỗi cầm d.a.o c.h.é.m c.h.ế.t cả Tiểu Thất, Đổng Vĩnh lẫn đội ngũ luật sư."

Phạm Lam: "..."

Phạm Lam lặng lẽ nhặt quả chanh đang đè lên tim lên, ném thùng rác. Tự suy diễn lung tung thói quen , sửa!

"Nếu Tiểu Thất ly hôn thành công, sẽ đến tìm than phiền nữa. May quá, may quá...”

Dung Mộc vẻ mặt đầy khao khát .

Phạm Lam tiếp tục cắm đầu ăn cơm.

Sự phản phệ của Càn Khôn Tam Tài Đại Trận rốt cuộc sẽ gây tổn thương lớn đến mức nào? Thật sự như Dung Mộc , thể bỏ qua tính ?

Phạm Lam hỏi nữa. Vì cô , dù cô hỏi cũng sẽ câu trả lời thật sự. Ông già tám vạn tuổi thực khó tin tưởng bất kỳ ai.

...

Những ngày gần Thất Tịch trôi qua vô cùng vất vả.

Chương trình học của Viện nghiên cứu ngày càng nặng. Mỗi giảng viên đều dốc hết sức , cố gắng nhồi nhét nhiều kiến thức nhất thể đầu học viên trong thời gian ngắn nhất.

Phạm Lam vốn tưởng là kẻ "nửa mùa" chắc chắn sẽ khổ sở nhất. tình hình thực tế ngoài dự đoán. Ngoài những môn học về thế giới quan cơ bản như "Sơ lược các loài Tam giới", trình độ của các bạn học khác gần như hơn cô là mấy.

Thậm chí với những môn lý thuyết như "Tổng quan Mã nguồn Pháp chú", "Thuyết Cân bằng Tam giới", tốc độ tiếp thu của cô còn nhanh hơn nhiều so với các học viên khác, trở thành học bá thứ hai chỉ Ngạc Nghĩa Viễn.

Tất nhiên, Phạm Lam cũng điểm yếu.

Ví dụ như môn "Tổng quan Sổ công đức", cô học thế nào cũng . Không do chỉ IQ, mà là vì giảng viên môn là Chung Quỳ cực kỳ ưa cô.

Hầu như nào lên lớp, Chung Quỳ cũng tìm cách để hành hạ cô, moi móc một đống nội dung ở những góc khuất trong chú thích sách giáo khoa để hỏi. Dù mỗi ngày Phạm Lam dành hai tiếng để chuẩn bài cũng thể đoán "ý đồ" của .

Cuối cùng, Phạm Lam quyết định buông xuôi. Tất cả các tiết của Chung Quỳ cô đều chuyển sang chiến lược "mặt dày".

Dù Chung Quỳ hỏi gì, cô chỉ dùng đúng một chiêu: nở một nụ ngây thơ rạng rỡ. Đừng đùa, chiêu "giả ngu" của Dung Mộc thế mà tác dụng. Có mấy Phạm Lam thấy khóe mắt Chung Quỳ giật giật kiềm chế , tần suất hỏi khó cô cũng giảm rõ rệt.

Đây cũng thể coi là một bước tiến lớn của Phạm Lam.

ở môn võ học, sự tiến bộ của cô vô cùng nhỏ bé.

Sau khi Dương Tiễn "tra tấn", các bạn học lớp Giáp Hồng Hoang đều học cách kiểm soát thần quang hộ thể ở các mức độ khác , trừ Phạm Lam.

Mặc dù Dung Mộc dặn dặn đeo Lang Thanh, nhưng trong giờ võ học, Phạm Lam vẫn chọn cách cận chiến dùng pháp khí. Mỗi ngày Dương Tiễn đ.á.n.h cho tơi bời, bầm dập, nhưng chẳng tác dụng gì.

"Phong mạch" mà cô thấy ngày càng rõ ràng, tốc độ chạy trốn cũng ngày càng nhanh, nhưng cô vẫn thể kiểm soát thần quang.

Dương Tiễn đ.á.n.h giá về điều là: "Phạm Lam, cô ham sinh tồn."

Phạm Lam cãi: " sợ c.h.ế.t mà!"

"Ý của là, cô quá an phận.”

Dương Tiễn đắn đo hồi lâu mới tìm một từ: "Cô quá lười."

"..."

Phạm Lam cạn lời.

Thế là, trong cái vòng tuần sáng vò đầu bứt tai học thuộc lòng, chiều đ.á.n.h tơi bời , cuối cùng ngày Thất Tịch cũng đến.

Sáng sớm ngày Thất Tịch, từ lúc thức dậy Phạm Lam cảm thấy tim đập nhanh, khó thở. Trên tàu điện ngầm thấy quảng cáo ngày Thất Tịch giăng khắp nơi, mí mắt bắt đầu giật liên hồi, mà còn giật cả hai bên nữa chứ.

Khi đến lớp, linh cảm của cô càng tồi tệ hơn.

"Phạm Lam, hôm nay nghỉ nửa ngày, chúng ăn tiệc ! Đi cùng nhé!" Tây Ngư Ngư rủ rê.

"Ăn tiệc? Tại ?”

Phạm Lam ngơ ngác.

"Hôm nay là Thất Tịch mà!" Mục Hằng : "Ồ, quên mất cô đây là Nhân tộc, chắc truyền thống ."

Phạm Lam: "Con cũng ngày Thất Tịch mà..."

"Thất Tịch là một trong những lễ hội long trọng nhất của Tam giới." Ngạc Nghĩa Viễn giải thích: "Vào giờ Tuất tối nay, Thiên Đình sẽ truyền hình trực tiếp cảnh tượng gặp cầu Ô Thước, tất cả Thần tộc và Yêu tộc trong Tam giới đều sẽ xem."

Tiêu Bình tiếp lời: "Một triệu con chim khách vàng của Tây Vương Mẫu sẽ phủ kín cả bầu trời, cực kỳ hoành tráng. Thất Cẩm Thượng Thần và Đổng Vĩnh Thượng Thần sẽ phát hành loại tơ hồng mới nhất của miếu Nguyệt Lão ngay cầu Ô Thước. Một vạn đầu tiên giành còn thể nhận quà kỷ niệm nhân duyên nữa đấy."

Điền Canh: "Nghe ai nhận quà kỷ niệm, trong vòng một trăm năm chắc chắn sẽ thoát ế."

Phạm Lam: "..."

Cô cảm thấy tình hình còn tồi tệ hơn.

"Cái đó...”

Phạm Lam : "Thực hôm nay hẹn với Xã Công đại nhân và Kế Ngỗi ..."

Các bạn học lập tức xúm , ai nấy đều trợn tròn mắt Phạm Lam.

"Mời Thượng Thần Dung Mộc và Kế Ngỗi Thượng Thần cùng !"

"Không cần các cô trả tiền !"

"Chúng mời!"

"Đi mà! Đi mà!"

"Được cùng Thượng Thần Dung Mộc đón Thất Tịch, chuyện thể đem khoe mười vạn năm đấy!"

Tây Ngư Ngư lao ôm chầm lấy Phạm Lam, hai tay quàng chặt cổ cô: "Đi mà! Đi mà! Hãy để chúng thực hiện ước mơ mà!"

Phạm Lam siết đến trắng cả mắt: "Hôm nay thật sự tiện..."

"Phạm Lam, cô định độc chiếm Thượng Thần Dung Mộc và Kế Ngỗi Thượng Thần đấy chứ?" Mục Hằng nghi ngờ.

Phạm Lam: "...Thật sự mà..."

Tây Ngư Ngư: "Please please please!"

Phạm Lam: "..."

"Để hỏi Thượng Thần Dung Mộc." Ngạc Nghĩa Viễn nhanh nhảu: "Lần xin WeChat của ."

"Ngạc Nghĩa Viễn tuyệt vời!"

"Nhanh nhanh nhanh!"

Ngạc Nghĩa Viễn gọi video cho Dung Mộc. Vài giây , đôi mắt to tròn của Dung Mộc xuất hiện màn hình.

Mọi : "Wow~~"

Dung Mộc: "Hả?"

Mọi : "Chào Thượng Thần Dung Mộc ạ!"

Dung Mộc: "Chào... chào ."

"Thượng Thần Dung Mộc, hôm nay ăn tiệc với chúng con ạ!"

"Chúng con đặt chỗ ở nhà hàng Úy Kính Thành , xem trực tiếp ở đó là tuyệt nhất!"

"Chúng con mời ạ!"

"Đi mà, xin đấy!"

Dung Mộc dường như dọa sợ, ngửa cổ , da mặt đỏ lên thấy rõ.

"Miễn phí ?”

Kế Ngỗi chen nửa cái đầu khung hình hỏi.

Mọi đồng thanh: " ạ~~"

Kế Ngỗi chốt hạ: "Vậy thì ."

Mọi : "Yeahhh~~"

Dung Mộc: "Ngỗi, chờ..."

Kế Ngỗi: "Phạm Lam, giữ cho chúng một chỗ nhé."

Màn hình điện thoại đen kịt, cuộc gọi ngắt.

Phạm Lam: "..."

Vãi?!

Các bạn học vô cùng kích động, thi thảo luận về thực đơn và trang phục buổi tối. Phạm Lam lén lút gõ tin nhắn.

[Lam Dương Dương]: Không vấn đề gì chứ? [Thần Thổ Địa]: Chắc là .

[Lam Dương Dương]: ...

Ba giờ chiều, khi Phạm Lam đến nhà hàng Úy Kính Thành, cô mới hiểu tại Dung Mộc " ".

thấy giảng viên các môn của Viện nghiên cứu, bao gồm cả Dương Tiễn, thậm chí cả Chung Quỳ, nhưng tuyệt nhiên thấy bóng dáng Hạo Ngọc. Cộng thêm hơn nửa học viên của Viện, quá chứ cái nhà hàng gần như quy tụ hết tinh hiện tại và tương lai của Tam giới .

Hơn nữa, Phạm Lam để ý thấy thần quang của tất cả nhân viên nhà hàng đều đặc biệt. Tuy cố gắng thu liễm nhưng vẫn toát cảm giác tấn công mạnh mẽ. Cộng thêm ánh mắt cảnh giác khi họ trao đổi với , và việc thỉnh thoảng lượn lờ bên cạnh Dương Tiễn, rõ ràng đây là của Thiên Binh Bộ do Dương Tiễn cài .

Xem Thiên Binh Bộ chuẩn kỹ lưỡng. Lỡ đại trận xảy sự cố gì thì cũng kịp thời khắc phục.

Phạm Lam thở phào nhẹ nhõm, chọn một ly đồ uống lượn lờ đến bên cửa sổ.

Nhà hàng Úy Kính Thành ở tầng trời thứ nhất. Hình dáng bên ngoài phía dẹt, phía tròn, tường vàng lấp lánh bao bọc bởi một lớp kết giới màu trắng sữa. Lúc Phạm Lam nhờ mây của Ngạc Nghĩa Viễn đến, cô còn tưởng đây là một cái trứng ốp la khổng lồ lơ lửng giữa trời.

Vật liệu xây dựng của nhà hàng cũng đặc biệt. Trần nhà, cửa sổ đều bằng pha lê trong suốt, ánh nắng lung linh chói mắt. Qua cửa sổ thể thấy hàng vạn Thần tộc đang lái những đám Tường Vân đủ hình thù, tranh chọn vị trí nhất biển mây để xem trực tiếp.

Đây là đầu tiên Phạm Lam thấy một hoạt động tập thể quy mô lớn như của Thần tộc, chút kinh ngạc. Thì Thần tộc cũng thích hóng chuyện như ai.

"Này." Có gọi cô từ phía .

Phạm Lam , thấy khuôn mặt đen như bao công của Chung Quỳ, lập tức lấy ly đồ uống che mặt, định chuồn êm.

Chung Quỳ bước tới, chắn ngay mặt Phạm Lam.

Khóe mắt Phạm Lam giật giật: "Chung Quỳ Thượng Thần, chào , ha ha ha."

Ánh mắt Chung Quỳ lướt một vòng mặt Phạm Lam.

" thấy Thiên Binh Bộ . Xảy chuyện gì ?"

Phạm Lam: "Cái hỏi Dương Tiễn Thượng Thần chứ, chỉ là một Hạ Thần quèn, ."

Sắc mặt Chung Quỳ vẻ : " và Dương Tiễn chuyện với ."

Phạm Lam thầm nghĩ: Với cái mặt thối của thì chuyện với ai chứ?

"Dung Mộc... vẫn chứ?" Chung Quỳ hỏi.

Phạm Lam: "..."

Vãi, cô thấy biểu cảm "lo lắng" mặt Chung Quỳ ư??? Thế giới ???

Chẳng lẽ Chung Quỳ và Dung Mộc chỉ là bề ngoài hòa hợp, thực gì đó "gian tình"... khụ, uẩn khúc?

Chung Quỳ: "Cô cái vẻ mặt gì đấy?"

Phạm Lam: "Vẻ mặt bình thường thôi mà."

"..."

"Yo, Lão Chung! Anh cũng đến !" Từ xa vọng một tiếng hét lớn.

Bạch Huyên, Hắc Diệp và Cơ Đan vỗ đuôi mây nhà hàng. Phạm Lam thấy Dung Mộc và Kế Ngỗi cùng, chắc là nhờ "siêu xe" của Cơ Đan.

Các bạn học lớp Giáp Hồng Hoang lập tức xúm , tiếng líu ríu thu hút sự chú ý của các học viên khác. Dung Mộc và Kế Ngỗi ngay lập tức trở thành tâm điểm, một đám học viên vây kín, chụp ảnh xin chữ ký. Cơ Đan, Bạch Huyên ép vệ sĩ bất đắc dĩ cho Dung Mộc. Cuối cùng vẫn là Dương Tiễn nổi nữa, tay dẹp loạn, cứu Dung Mộc và Kế Ngỗi ngoài.

May mà các học viên còn nhớ đến sự kiêu hãnh của Thần tộc, náo nhiệt một lúc cũng trật tự trở .

Lúc Phạm Lam mới nhớ đến Chung Quỳ, đầu thì Quỷ Vương đại nhân biến mất từ đời nào.

Phạm Lam thể ngờ, nhà hàng Úy Kính Thành trông sang chảnh thế thực là một nhà hàng chay 100%. Các món ăn đặc trưng đều như tranh vẽ, hương vị cũng tệ, nếm chứa đầy linh khí. mà... miếng thịt nào!

Người khác thì , chắc từ lâu. Kế Ngỗi dường như sốc văn hóa. Từ món đầu tiên xị mặt, đến khi đồ ăn lên hết thì mặt dài như núi Trường Bạch.

Dung Mộc bên cạnh, tật giật mà im thin thít, dám hó hé tiếng nào, y như cái bao cát chịu trận. Ngược , hội bạn cũ của Dương Tiễn là Bạch Huyên, Hắc Diệp và Cơ Đan ở bàn bên cạnh ăn uống vui vẻ.

Rất nhanh, đến giờ trực tiếp gặp cầu Ô Thước.

Phạm Lam vốn tưởng sẽ là màn hình chiếu các kiểu, kết quả ngoài dự đoán.

Giờ Tuất, trời vang lên tiếng chuông trong trẻo, như hàng vạn chiếc chuông bạc cùng ngân lên từ khắp nơi thế giới. Toàn bộ trần nhà của Úy Kính Thành từ từ mở , để lộ bầu trời nhuộm đỏ bởi ráng chiều.

Gió đêm của tầng trời thứ nhất thổi mặt mát rượi. Thần tộc biển mây phát từng tràng reo hò. Tim Phạm Lam đập mỗi lúc một nhanh hơn.

Hàng ngàn vạn con chim khách xuất phát từ nơi hoàng hôn còn sót , đôi cánh vàng rực phủ kín cả bầu trời. Chúng bay lượn, tụ tản , rắc xuống từng lớp ánh sáng lấp lánh.

Trời tối dần, phía tây chỉ còn một vệt mây đỏ rực, bầu trời phía đông hiện lên màu xanh thẫm kỳ diệu, tựa như nhung xanh mềm mại tĩnh lặng. Ánh sáng của các vì hiện , tụ , chảy thành dải ngân hà lấp lánh.

Những con chim khách cánh vàng bay qua hai đầu ngân hà, bắc nên một cây cầu Ô Thước vô cùng hùng vĩ. Cánh cửa cổ màu đỏ son hiện ở hai đầu cầu. Đổng Vĩnh và Thất Cẩm trong trang phục lộng lẫy bước lên cầu.

Các vị thần reo hò, nhảy múa, mong chờ sự kiện long trọng hàng năm . Mặt ai cũng đỏ bừng, là vì phấn khích vì men rượu.

Phạm Lam về phía Dung Mộc. Gương mặt nghiêng của tĩnh lặng và xa xăm, như ánh trăng yên bình nhất trời đất ngưng tụ .

Thất Cẩm và Đổng Vĩnh giữa cầu Ô Thước. Tiếng reo hò đạt đến đỉnh điểm.

"Cảm ơn sự ủng hộ của . Thực , hôm nay chúng một việc quan trọng thông báo." Thất Cẩm hít một thật sâu: " và Đổng Vĩnh thỏa thuận ly hôn ."

Mọi tiếng reo hò tắt ngấm. Trời đất chìm trong sự im lặng c.h.ế.t chóc.

"Cảm ơn sự ủng hộ của trong suốt mấy vạn năm qua. Cảm ơn." Đổng Vĩnh và Thất Cẩm đồng loạt cúi đầu.

Các vị thần trợn mắt há mồm, mặt đầy vẻ thể tin nổi. Vài giây , đám đông bùng nổ. Có lớn, c.h.ử.i bới, ngây như phỗng. Cầu Ô Thước tan rã, những con chim khách vàng phát tiếng kêu bi thảm, bay lượn điên cuồng trời.

"Sao như ?! tin!" Tây Ngư Ngư gào lên: "Đổng Vĩnh và Thất Cẩm là biểu tượng tình yêu của Tam giới cơ mà! Tại như !"

Hầu như tất cả học viên đều hóa đá.

[Xè... xè... xè... rắc...]

Phạm Lam thấy âm thanh kỳ lạ, như tiếng vỏ trứng vỡ ngay bên tai.

Môi Dung Mộc đột nhiên tái nhợt, ánh mắt đen đến đáng sợ.

Phạm Lam hét lên: "Kế Ngỗi!"

"Anh Mộc?”

Kế Ngỗi kinh hãi: "Sao ?"

Dung Mộc loạng choạng dậy: "Đến pháp đàn của Càn Khôn Tam Tài Đại Trận! Nhanh lên!"

Kế Ngỗi đỡ Dung Mộc lao khỏi nhà hàng. Phạm Lam cũng nhảy vội lên đám mây siêu lớn của Cơ Đan để bám theo. Sau lưng vang lên tiếng gọi ới của Cơ Đan. Cô đầu , thấy Bạch Huyên, Hắc Diệp và Chung Quỳ dùng kéo gian xé rách hư , nhảy đường hầm gian. Thiên Binh Bộ mặc giáp đen chia hai đội: một đội duy trì trật tự, hướng dẫn Thần tộc phân luồng; đội còn sự dẫn dắt của Dương Tiễn, xếp hàng bay thẳng lên tầng trời thứ ba mươi ba.

Kế Ngỗi lái mây lao thẳng lên một góc 90 độ. Gió thốc tai Phạm Lam, cô thấy âm thanh đó. Lần giống như lớp băng bám dây điện nứt vỡ, bong tróc .

"Tiếng gì thế?!”

Phạm Lam hét lớn.

Kế Ngỗi: "Gì cơ?!"

Dung Mộc gì, sắc mặt trắng bệch như giấy.

Đám mây xuyên qua kết giới Thiên giới, vẫy đuôi dừng ngay pháp đàn của Đại Trận.

Thiên Binh Bộ do Dương Tiễn dẫn đầu đến nơi. Mấy ngàn thiên binh lơ lửng trung pháp đàn, tay cầm các loại pháp khí lấp lánh thần quang ngũ sắc chói mắt. Điểm tập trung của thần quang là một vết đứt gãy của Càn Khôn Tam Tài Đại Trận, giống hệt vị trí trong giấc mơ của Phạm Lam, nhưng bây giờ bằng mắt thường nó dài đến cả trăm mét. Hàng ngàn tia thần quang ngưng tụ bám đó, vô cùng cẩn thận hàn gắn điểm đứt gãy của trận mạch.

"Lên !”

Dung Mộc nhỏ.

Kế Ngỗi lái mây định bay lên thì một đám mây khác chặn .

"Cậu thể ." Vị Thần Thị đầu mây vẻ mặt nghiêm trọng, đeo kính gọng, là Hạo Ngọc.

Dung Mộc trừng mắt Hạo Ngọc. Hạo Ngọc mặt biểu cảm trừng . Hai đấu mắt mấy giây, Hạo Ngọc là chịu thua .

"Dung Mộc, hãy tin tưởng Thiên Binh Bộ." Hạo Ngọc nhẹ giọng khuyên.

Yết hầu Dung Mộc chuyển động. Anh bệt xuống đám mây, ngẩng đầu pháp trận khổng lồ bao phủ trời đất, đôi môi trắng bệch còn chút máu.

Kế Ngỗi: "Anh Mộc, giấu em chuyện gì ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-45-ket-gioi-nui-bach-cach.html.]

Dung Mộc: "..."

"Anh Mộc!"

"Không , đều là chuyện nhỏ thôi."

Kế Ngỗi nổi giận, phắt sang trừng mắt với Hạo Ngọc.

"Rốt cuộc là chuyện gì?!"

Hạo Ngọc ấp úng: "Cái ... khụ... cái đó..."

"Võ Triệu Chú..."

"Đừng kích động! Đừng kích động! Chúng bình tĩnh , chuyện thì dài..."

Hạo Ngọc Kế Ngỗi lôi xềnh xệch. Phạm Lam cảm thấy Kế Ngỗi sắp phát điên , và thể lát nữa cô cũng sẽ Trù Thần đại nhân dần cho một trận tơi bời.

bây giờ những chuyện đó đều quan trọng.

xuống bên cạnh Dung Mộc, nương theo ánh mắt lên bầu trời.

Trên nền trời đêm xanh thẫm, mạng lưới trận pháp đẽ mộng ảo đang thần quang hàn gắn từng tấc một. Công bằng mà , cảnh tượng . Phạm Lam , đại trận hư hại sửa chữa, cũng tương đương với việc da thịt của Dung Mộc xé rách, lột , khâu một cách cưỡng ép...

"Dung Mộc, đau ?" Cô nhẹ giọng hỏi.

Dung Mộc sang Phạm Lam. Khuôn mặt tái nhợt nở một nụ giỏi nhất, nụ che giấu tất cả.

"Không đau."

Nụ của như một cây kim thép, đ.â.m thẳng tim Phạm Lam.

cô đau quá. Tim cô đau quá.

---

Đau quá! Tại đau thế ?

Phạm Lam cuộn tròn trong chăn, ngón tay day day thái dương, trơ mắt đồng hồ nhảy sang ba giờ sáng.

Từ khoảnh khắc đại trận sửa chữa , đầu cô bắt đầu đau như búa bổ. Lúc đầu chỉ là đau nhói từng cơn, nhưng khi về đến nhà thì càng ngày càng dữ dội. Cảm giác bây giờ như một con d.a.o nhỏ đang rạch động mạch não dọc theo da đầu, thỉnh thoảng phun vài tia máu.

Thuốc giảm đau của con vô dụng. Rõ ràng t.h.u.ố.c trần gian trị bệnh của Thần tộc.

Phạm Lam định nhắn tin hỏi Dung Mộc, nhưng nghĩ đến khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt và hình liêu xiêu sắp đổ của ... thôi bỏ .

Hay là gọi cho Kế Ngỗi? Phạm Lam nhớ biểu cảm của Kế Ngỗi khi sự thật. Anh chắc sẽ gì Dung Mộc, nhưng chắc chắn sẽ vắt cô bã mất.

Ngủ ! Ngủ sẽ đau nữa.

Phạm Lam ép nhắm mắt, dùng ý niệm tự thôi miên.

Một Dung Mộc, hai Kế Ngỗi, ba Cơ Đan, bốn Bạch Huyên, năm Hắc Diệp, sáu Hạo Ngọc, bảy Chung Quỳ...

Phạm Lam thấy trong một vùng tối tăm, khí ẩm ướt mang theo mùi đất nồng nặc. Cô giơ tay lên, sờ thấy một bức tường nhẵn thín, trái đều , thậm chí cả đầu cũng .

Chuyện gì thế ?! Cô chôn sống ?!

Phạm Lam cố gắng dậy, đầu đụng cái "cốp" thứ gì đó, ngã vật xuống. Dưới phát một tiếng "bẹp" nhớp nháp.

Nỗi sợ hãi vô hình từ bốn phương tám hướng ập đến, còn ngột ngạt hơn cả bóng tối bao trùm.

Phạm Lam sờ soạng phía , cảm giác ướt át dính dáp, như keo hồ hoặc chất nhầy gì đó.

Từ đất truyền đến âm thanh.

[Bịch, bịch, bịch]

Là tiếng tim đập! Giống hệt tiếng cô trong đường hầm tàu điện ngầm đây. Là do cùng một trái tim phát .

Dưới ?! Hay là động vật?! Hoặc là...

Da đầu cô đau dữ dội, như ai đang lột cả mảng da đầu . Tiếng ù tai chói lói xuyên thủng giấc mơ.

Phạm Lam choàng tỉnh, trần nhà phản chiếu ánh sáng đỏ chói mắt, điện thoại phát tiếng hú cảnh báo inh ỏi.

[Cảnh báo! Cảnh báo! Xuất hiện Yêu tộc dị hóa! Xuất hiện Yêu tộc dị hóa! Miếu Thổ Địa khu Thanh Long, Thành phố Xuân lập tức đến xử lý!]

[Địa chỉ: Khu Thanh Long, Thanh Bạch 66.2 độ.]

Là núi Bạch Cách.

Ba giờ sáng gọi xe. Phạm Lam quét một chiếc xe đạp công cộng ở ngã tư đạp như điên về phía núi Bạch Cách.

Đường phố vắng tanh một bóng , đèn đường xanh lét bao phủ con đường trắng bệch. Không ảo giác , Phạm Lam ngửi thấy mùi m.á.u tanh trong gió.

Điện thoại của Dung Mộc và Kế Ngỗi đều liên lạc . Phạm Lam gửi liên tiếp năm sáu tin nhắn nhưng ai trả lời.

Dự cảm chẳng lành ngày càng nặng nề, khuôn mặt tái nhợt của Dung Mộc cứ lởn vởn mắt cô. Cô lo lắng đến mức quên cả cơn đau đầu...

Khoan , là thật sự đau nữa.

Cơn đau đầu biến mất từ lúc nào, đó là tiếng tim đập kỳ dị văng vẳng bên tai.

Phạm Lam dồn hết sức đạp xe. Định vị hiển thị đích đến ngày càng gần, sương mù đỏ rực nhuộm cả bầu trời đêm thành màu máu.

Phạm Lam drift một cú cháy phanh, dừng xe .

chân núi núi Bạch Cách. Một kết giới khổng lồ đang bao phủ bộ ngọn núi. Ngọn núi tỏa ánh sáng đỏ kỳ dị, cách kết giới cũng thể cảm nhận luồng nhiệt tanh hôi bốc .

Phạm Lam đ.ấ.m mạnh kết giới, chỉ một tiếng "bốp", nắm đ.ấ.m bật , tay bầm tím một mảng.

Đây là kết giới Giới Chú bình thường. Kết giới trong suốt mà ẩn chứa những gợn sóng màu xanh lam nhạt. Khi tay chạm , Lang Thanh cổ tay cô vang lên tiếng vo ve trầm thấp.

Là kết giới của Dung Mộc.

Phạm Lam bấm gọi, nhưng chỉ tiếng máy bận. Điện thoại của Kế Ngỗi cũng .

Dấu chấm than màn hình điện thoại tăng lên ba cái.

[Cảnh báo! Yêu tộc cao cấp dị hóa!]

[Cảnh báo! Yêu tộc siêu cao cấp dị hóa!]

[Cảnh báo! Cảnh báo! Cảnh báo!]

Yêu tộc siêu cao cấp? Chẳng lẽ là... con Cửu Vĩ Yêu Hồ phong ấn ?!

Phạm Lam đập kết giới hét lớn: "Dung Mộc! Kế Ngỗi! Hai ở trong đó ?!"

Kết giới rung chuyển dữ dội, nhưng hồi âm.

Phạm Lam hai vòng, đột nhiên lóe lên một ý nghĩ. Cô tháo Lang Thanh dán lên kết giới.

Điều kỳ diệu xảy , Lang Thanh tan chảy một lỗ hổng kết giới. Phạm Lam mừng rỡ, ép sát , đầu, cổ và nửa chui lọt trong.

Đột nhiên, một luồng ánh lửa sắc bén từ trời giáng xuống. Gần như cùng lúc đó, Lang Thanh phun thần quang màu xanh băng, hình thành một tấm khiên ánh sáng.

Trong khoảnh khắc, tia lửa b.ắ.n tung tóe, sóng nhiệt gào thét. Cổ tay Phạm Lam chấn động kêu "rắc" một tiếng, Lang Thanh rơi xuống đất.

Ánh lửa biến mất, thần quang cũng tắt ngấm.

Phạm Lam thấy núi Bạch Cách bên trong kết giới. Núi non, cây cối, đèn đường, đường xá... tất cả đều chìm trong biển lửa đỏ rực, như thể cả ngọn núi đang bốc cháy.

Phạm Lam lau mồ hôi, định rút ngoài nhưng phát hiện cử động . Cô kẹt! Nửa ở trong kết giới, nửa lơ lửng bên ngoài.

Phạm Lam vội với tay nhặt Lang Thanh đất, nhưng cô cúi xuống . Tay cách mặt đất ít nhất cũng ba mươi phân, dù cố rướn thế nào cũng tới.

Phạm Lam: "..."

Phạm Lam: "Vãi?!"

Nhiệt độ trong kết giới cực cao, ít nhất cũng 40 độ, trong khi bên ngoài gió lạnh thổi vù vù. Phạm Lam thật sự trải nghiệm cảm giác "băng hỏa lưỡng trọng thiên".

kêu cứu, nhưng trực giác mách bảo rằng bây giờ lên tiếng là ý . Trong núi Bạch Cách dường như đang ẩn giấu thứ gì đó, một đôi mắt vô hình đang chằm chằm cô từ bốn phương tám hướng.

thấy tiếng tim đập. Không đứt quãng mà là liên tục, rõ ràng, mang theo tiếng vọng rung chuyển trời đất vang vọng khắp gian kết giới.

Phạm Lam toát mồ hôi đầm đìa. Cô cố gắng lùi nhưng , cố gắng bò tới cũng xong. Khóc nước mắt.

Cô sẽ trở thành Thần tộc đầu tiên trong lịch sử kẹt c.h.ế.t giữa kết giới chứ?! Mất mặt quá!

Nhiệt độ ngày càng cao, da mặt nướng đến đau rát. Đáng sợ hơn là trời bắt đầu xuất hiện từng chuỗi quả cầu lửa, nổ tung rơi xuống như mưa bom, thiêu rụi thứ.

Một quả cầu lửa bay lên, xoắn ốc lao thẳng về phía Phạm Lam. Ánh lửa chói mắt, nóng phả mặt mang theo mùi t.ử khí ngột ngạt.

Cô sắp c.h.ế.t !

Vị đắng từ gốc lưỡi trào , đó là mùi vị của sự sợ hãi tột cùng.

Trong khoảnh khắc , Phạm Lam cảm thấy một cơn đau nhói đ.â.m xuyên linh hồn, như vô cây kim thép len lỏi theo mạch m.á.u chui tim.

Một luồng sáng màu vàng cam từ cơ thể cô bùng phát, tựa như một khối thạch dẻo dai chắn ngay mặt.

Quả cầu lửa đ.â.m sầm đó, tia lửa b.ắ.n tung tóe. Khối thạch vàng cam ép dẹp lép, rung lên bần bật "bùm" một tiếng bật ngược trở . Quả cầu lửa lệch quỹ đạo, lăn sang bên cạnh, đốt cháy cả mảng đường nhựa.

Phạm Lam kinh ngạc khối thạch đó nảy tưng tưng hai cái mặt đất hóa thành vô đốm sáng hòa tan cơ thể .

Chẳng lẽ đây là... thần quang hộ thể của cô?

Sao cảm giác nó cứ... phèn phèn thế nào nhỉ?

Không đợi Phạm Lam kịp bình phẩm, quả cầu lửa thứ hai, thứ ba, thứ tư lao tới. , thần quang "cục thạch" của cô mất linh.

Phạm Lam: "Cứu mạng a a a a a!"

Nói thì chậm mà xảy thì nhanh, một lưỡi đao lửa cuộn theo gió mạnh gào thét lao đến, "rắc" một tiếng c.h.é.m vỡ tan quả cầu lửa.

Hàng ngàn vạn tàn lửa như pháo hoa nở rộ . Kế Ngỗi tay cầm Dung Đao, ngạo nghễ bước từ trong biển lửa.

Phạm Lam ngây .

"Cô cái quái gì đấy?”

Kế Ngỗi hỏi.

Phạm Lam: "...Kẹt ."

Khóe mắt Kế Ngỗi giật giật. Anh nhặt Lang Thanh đất nhét tay Phạm Lam, túm cổ áo cô lôi xềnh xệch ngoài. Phạm Lam cảm thấy như một con lươn lôi tuột trong kết giới.

"Khụ, cảm ơn.”

Phạm Lam hồn: "Dung Mộc ? Tình hình ở đây thế nào?"

"Phong ấn núi Bạch Cách phá .”

Kế Ngỗi nhanh: "Anh Mộc..."

Anh đột nhiên xoay , Dung Đao c.h.é.m ngang hư , hai quả cầu lửa đang lao tới nổ tung vỡ vụn.

Phạm Lam kinh ngạc mất hai giây: "Thật sự là Cửu Vĩ Yêu Hồ ?!"

"Đi!”

Kế Ngỗi giải thích nhiều, túm cổ áo Phạm Lam, dậm chân bay vút lên.

Phạm Lam: "A a a a a a a!"

Tốc độ của Kế Ngỗi nhanh kinh khủng, lúc cao lúc thấp, lúc trái lúc , biến thành một chiếc tàu lượn siêu tốc hình . Vô quả cầu lửa sượt qua tai, tóc, chân Phạm Lam. Cô la hét vỗ vỗ dập lửa quần áo, cả như cái bao tải rách Kế Ngỗi quăng quật.

Dung Đao c.h.é.m trái, c.h.é.m , mở một con đường máu. Kế Ngỗi đạp lên cột đèn đường, lao vút lên đỉnh núi. Đầu Phạm Lam đ.â.m xuyên qua một lớp màng lạnh lẽo, Kế Ngỗi thả cô đáp xuống đất.

Tất cả quả cầu lửa biến mất, nhiệt độ trở bình thường. Phạm Lam phát hiện đang trong một kết giới khác, kết giới năm tầng.

Giữa kết giới là một cây đa cổ thụ sáu ôm xuể. Rễ phụ rủ xuống đất mọc thành những cây mới. Lớp rêu dày phủ kín vỏ cây, tỏa mùi tanh nồng của nước.

Gốc cây đa một tấm bia đá cao 50 phân, đen sì, phủ đầy rêu, mép phong hóa bong tróc. Mặt bia khắc bốn chữ tiểu triện: Thiên Sơn Bạch Cách.

Phạm Lam: "..."

Đây là bia đá phong ấn đấy ? Trông còn "uy tín" bằng cái thùng rác bên cạnh.

"Dung Mộc ?”

Phạm Lam hỏi.

Kế Ngỗi chỉ bia đá: "Anh Mộc phong ấn."

"Anh ở trong đó?"

Kế Ngỗi gật đầu: " cảm nhận , nhưng thấy ."

Nói xong, chằm chằm Phạm Lam.

"Hiểu ! Để xem!"

Phạm Lam một vòng quanh bia đá, xổm xuống, tập trung . Tầm xuyên qua lớp đất, thấy hệ thống rễ cây khổng lồ lớp lá khô, thấy cả những con giun đang ngo ngoe. Hơi nước ẩm ướt tràn mắt cô.

Phạm Lam cảm thấy như tách đôi, một nửa ở mặt đất, một nửa trượt xuống lòng đất sâu thẳm. Cô như một chiếc lá khô lơ lửng trong vùng tối tăm.

Tiếng tim đập rõ mồn một, rung chuyển cả gian. Những đốm sáng lấp lánh hiện lên, ngày càng nhiều, dần dần chiếu sáng bóng tối. Cuối cùng Phạm Lam cũng rõ: cô đang lơ lửng trong một hang động hình bán nguyệt tạo thành từ rễ cây.

Trung tâm hang động là một hồ nước màu xanh băng. Một đang tĩnh lặng giữa hồ, vạt áo rộng rủ xuống mặt nước, lan từng vòng gợn sóng.

Là Dung Mộc.

Phạm Lam bay đến, lượn một vòng quanh Dung Mộc. Anh khẽ cúi đầu, im lặng mặt nước như đang chăm chú thứ gì đó.

Phạm Lam theo ánh mắt . Mặt nước phản chiếu bóng Dung Mộc. Không do ánh sáng gì mà Dung Mộc trong nước, đôi mắt ẩn hiện ánh sáng đỏ quạch.

Phạm Lam gọi nhưng thể phát âm thanh, chỉ lo lắng bay qua bay .

Thân hình Dung Mộc khẽ run lên. Anh từ từ giơ tay, đầu ngón tay lướt nhẹ qua mặt nước, vẽ một đường cong tuyệt .

lúc , một ngọn lửa đỏ rực đột ngột phun trào từ mặt nước. Phạm Lam kịp né, ngọn lửa tạt trúng. Cơn đau dữ dội đ.â.m mắt, cô hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết ngã vật đất.

"Cô chứ?!"

Phạm Lam mở mắt, thấy khuôn mặt đầy lo lắng của Kế Ngỗi.

"Cô thấy gì?”

Kế Ngỗi hỏi gấp.

"Một hang động rễ cây... hồ nước... Dung Mộc giữa hồ...”

Phạm Lam day day thái dương đau nhức: "Trong nước lửa..."

Kế Ngỗi nhíu chặt mày.

"Để xem .”

Phạm Lam định thử nữa. tầm chạm bia đá, mắt nóng rát đau đớn chịu nổi, gần như thể mở .

"Thiên nhãn của cô tiêu hao quá mức , thể thử nữa .”

Kế Ngỗi ngăn , ngẫm nghĩ một lúc : "Anh Mộc chắc đang trấn thủ trận nhãn của trận Thiên Sơn Bách Cách, e là nhất thời cử động ."

"Ngọn lửa trong nước là gì?"

"Cửu Vĩ Yêu Hồ thuộc Hỏa, chắc là yêu khí bản thể của nó. Xem con hồ ly đó sắp thoát khỏi phong ấn ."

"Đang yên đang lành phong ấn đột nhiên phá...”

Phạm Lam nửa câu thì chợt nhận , liếc Kế Ngỗi.

Sắc mặt Kế Ngỗi cực kỳ khó coi: "Càn Khôn Tam Tài Đại Trận là nền tảng của vòng tuần năng lượng Tam giới. Đại trận lỗ hổng, tất cả các hệ thống pháp trận khác đều sẽ ảnh hưởng."

Phạm Lam hít một lạnh: "Con hồ ly chín đuôi lợi hại ? Ra ngoài nguy hiểm lắm ?"

Kế Ngỗi lắc đầu: "Nó phong ấn chín nghìn năm . Nghe là yêu thú thượng cổ. Tình hình cụ thể lúc phong ấn thế nào cũng rõ."

Phạm Lam nhớ trạng thái của Dung Mộc trong pháp trận: "Hay chúng gọi viện trợ ."

Kế Ngỗi mặt lạnh tanh giơ điện thoại lên.

Một loạt dấu chấm than đỏ nhảy chớp tắt liên hồi.

[Cảnh báo! Khu Bạch Hổ, Thành phố Xuân xuất hiện Yêu tộc dị hóa! Thương vong của Nhân tộc vượt quá 30 .]

[Cảnh báo! Khu Huyền Vũ... Yêu tộc bạo động diện rộng!]

[Cảnh báo! Khu Chu Tước... Dây chuyền sản xuất Tường Vân hư hại!]

[Cảnh báo! Đại trận hệ thống luân hồi Âm giới xảy lỗ hổng! Địa Binh Bộ chi viện!]

[Cảnh báo! Dữ liệu dị hóa Yêu tộc Cửu Châu Ngũ Mạch bất thường! Thiên Binh Bộ cứu viện khẩn cấp! Cục Nghiên cứu và Phát triển Kỹ thuật Tam giới triệu tập họp khẩn!]

Phạm Lam: "..."

Phạm Lam: "Vãi chưởng!"

"Tự cứu thôi.”

Kế Ngỗi cất điện thoại.

"Cứu thế nào?”

Phạm Lam hỏi: "Anh trong diệt hồ ly ?"

Da mặt Kế Ngỗi giật giật: "Cửu Vĩ Hồ thuộc Hỏa, Dung Đao cũng thuộc tính Hỏa, hơn nữa nó đạo hạnh hàng vạn năm..."

Phạm Lam: "Anh đ.á.n.h chứ gì!"

Kế Ngỗi lườm Phạm Lam một cái cháy mắt: "Trước khi Mộc dặn, nếu phát hiện manh mối về miếng vá phong ấn sẽ tìm cách báo cho . Cô nghĩ kỹ xem, còn thấy gì nữa ?"

Phạm Lam vỗ trán: "Anh hình như vẽ một cái hình..."

"Vẽ xem nào."

Phạm Lam cố nhớ động tác tay của Dung Mộc, dùng cành cây vẽ ngoằn ngoèo đất. Một hình thù giống vỏ ốc sên, xung quanh còn mấy đường tia phóng xạ khó hiểu.

Kế Ngỗi: "...Cô chắc chắn là cái chứ?"

Phạm Lam: "Cũng... gần như ..."

Kế Ngỗi: "..."

"Anh thấy bao giờ ?”

Phạm Lam hỏi.

"Thấy mới lạ đấy!”

Kế Ngỗi lôi điện thoại chụp ảnh gửi . Vài giây , tin nhắn trả lời.

[Đây là đồ đằng của một tộc nào đó thuộc Thanh Khâu Hồ Tộc.]

Người trả lời là Bính Thiện.

Kế Ngỗi đang định hỏi thêm chi tiết thì đột nhiên cả mặt đất rung chuyển dữ dội. Cây đa phát tiếng nứt vỡ kèn kẹt đáng sợ, bia đá phong ấn nứt toác một đường dài hai mươi phân.

"Kết giới sắp vỡ !”

Kế Ngỗi túm cổ áo Phạm Lam, ba chân bốn cẳng bỏ chạy.

Phạm Lam: "Ớ ớ ớ ớ?!"

Hai lao khỏi kết giới năm tầng, chạy thục mạng giữa những quả cầu lửa đang nổ tung. Sóng nhiệt nướng mặt Phạm Lam mùi thịt cháy.

"Cô ngoài !”

Kế Ngỗi hét lớn trong tiếng gió.

Phạm Lam: "Hả?"

"Muốn phong ấn Cửu Vĩ Yêu Hồ, một đòn chí mạng. Cô tìm manh mối về miếng vá phong ấn ."

"Vớ vẩn! còn học xong môn Tổng Quan Các Loài Tam Giới cơ mà!"

"Tự nghĩ cách!”

Kế Ngỗi vung tay ném Phạm Lam về phía kết giới ngoài cùng: "Kết giới nhiều nhất chỉ trụ 12 canh giờ nữa thôi! Nhanh lên..."

"A a a a... còn thì ..."

Cả Phạm Lam đ.â.m sầm kết giới. Thần quang từ Lang Thanh bừng sáng bao bọc lấy cô, biến cô thành một viên đạn lao vút ngoài.

Trong giây cuối cùng, cô thấy tiếng quát của Kế Ngỗi vọng : " canh giữ kết giới..."

Những âm thanh còn thấy nữa. Cô rơi tự do từ xuống, tiếng gió vù vù lấp đầy màng nhĩ. Lông tơ dựng ngược, mặt đất ngày càng gần, da đầu tê dại.

Thần quang màu vàng cam xuất hiện bao bọc lấy chân cô, đàn hồi như thạch. Cô nảy tưng tưng hai mặt đất lăn lông lốc mấy vòng, miễn cưỡng coi như hạ cánh an .

Phạm Lam lồm cồm bò dậy, đầu . Khí nóng kết giới núi Bạch Cách ngày càng dày đặc, như thể sắp sửa thiêu rụi cả bầu trời.

Phạm Lam vớ lấy chiếc xe đạp công cộng, đạp như điên. Chắc do adrenaline tăng vọt, cô về đến miếu Thổ Địa khu Thanh Long chỉ trong vòng mười lăm phút.

"Bà ơi, xảy chuyện gì ?" Giáp Dịch, Đinh Tứ hớt hải chạy đón.

Phạm Lam: "Bính Thiện ?"

"Ở đây..." Bính Thiện bay từ khe cửa.

"Cái đồ đằng nãy cô thấy ở ?”

Phạm Lam hỏi dồn.

Bính Thiện lôi từ trong tay áo một cuộn giấy cũ kỹ, mở . Đó là một bức tranh thủy mặc vẽ phong cảnh, góc bên trái đóng một con dấu đỏ, hình dáng giống cái mà Phạm Lam thấy trong kết giới.

"Về cái totem còn tài liệu gì khác ? Tìm hết !”

Phạm Lam hét lớn.

Bính Thiện lắc đầu buồn bã: "Hết ."

"Không chỉ mỗi cuộn giấy chứ?"

"Ừm."

Phạm Lam suýt ngất. Cô trong phòng, ruột gan như lửa đốt.

"Ngoài miếu Thổ Địa của chúng , còn nơi nào thể tra tài liệu về cái đồ đằng ?"

Bính Thiện nghĩ ngợi một lúc: "Có thể đến nơi khởi nguồn của Hồ tộc để tra."

"Ở ?"

Bính Thiện chỉ ngón tay dòng chú thích nhỏ xíu bên cuộn giấy:

[Cảnh Thanh Khâu]

 

Loading...