Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 44: Đau Quá
Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:41:25
Lượt xem: 57
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phạm Lam bàng hoàng.
Cô chắc giấc mơ của là thật chỉ là ảo giác, nhưng sự trùng hợp đáng sợ mang dự cảm cực kỳ chẳng lành.
Cô nhớ cuộc đối thoại lấp lửng giữa Dương Tiễn và Dung Mộc đêm qua. Việc Thất Cẩm và Đổng Vĩnh ly hôn dường như chỉ là chuyện tình cảm cá nhân lợi ích kinh tế, mà còn liên quan đến vấn đề an ninh tam giới, đến mức Thiên Binh Bộ cuộc.
Giấc mơ của cô tuy vô lý, nhưng đôi khi linh ứng đến rợn .
Phạm Lam yên nữa, lôi điện thoại nhắn tin ngay cho Dung Mộc.
[Lam Dương Dương]: Thất Cẩm và Đổng Vĩnh ly hôn ảnh hưởng đến Càn Khôn Tam Tài Đại Trận ?
Mất cả phút Dung Mộc mới trả lời.
[Thần Thổ Địa]: Ai cho cô ?
[Lam Dương Dương]: Có ?!
[Thần Thổ Địa]: Có lẽ.
"Đùa chắc!”
Phạm Lam nhảy dựng lên giữa lớp.
Không gian im phăng phắc. Cao Lộ bục giảng mặt đen như đ.í.t nồi cháy khét.
"Phạm Lam! Ra ngoài cho !"
Ba phút , Phạm Lam xổm cửa lớp như một con nấm mọc mưa, chằm chằm đoạn chat, mặt đầy vạch đen.
[Lam Dương Dương]: Chuyện gì thế?! Giải thích rõ ràng !
[Thần Thổ Địa]: (Mặt )
[Lam Dương Dương]: Hậu quả là gì?!
[Thần Thổ Địa]: (Mặt )
[Lam Dương Dương]:
[Lam Dương Dương]: Lỗ hổng của đại trận sẽ tăng lên ?
[Thần Thổ Địa]: (Mặt ) (Mặt )
Gã rõ ràng đang coi cô là trẻ con để dỗ dành đây mà! Phạm Lam tức giận bấm điện thoại gọi , nhưng ai bắt máy.
Phạm Lam chuyển sang liên lạc với Kế Ngỗi, nhưng điện thoại kịp kết nối thì mắt đột nhiên xuất hiện một cái đầu.
"Cô gì đấy?"
"Oái!”
Phạm Lam giật , sợ đến mức ném văng cả điện thoại.
Người đến bật , hóa là Hạo Ngọc.
"Bị Cao Lộ đuổi phạt hả?" Anh hỏi.
Phạm Lam nhặt điện thoại, lau ống quần.
"Lạ thật, Cao Lộ đ.á.n.h giá cô cao mà." Hạo Ngọc ôm gối xổm xuống bên cạnh Phạm Lam: "Rốt cuộc cô gì?"
Hạo Ngọc trông nho nhã, đeo kính, mặc vest chỉnh tề, nhưng con ngươi cặp kính luôn đảo liên tục, toát một vẻ yên phận. Phạm Lam nhớ , còn là giảng viên môn "Thuyết Cân bằng Tam giới".
"Hạo Ngọc Thượng Thần, một vấn đề học thuật nhờ ngài giải đáp.”
Phạm Lam .
Hạo Ngọc nhướng mày: "Được thôi."
"Thất Cẩm và Đổng Vĩnh ly hôn ảnh hưởng đến sự định của Càn Khôn Tam Tài Đại Trận ?"
"Khụ... khụ khụ! Cô hỏi cũng thẳng thắn quá nhỉ."
Phạm Lam chằm chằm Hạo Ngọc, một chút lơ là.
Hạo Ngọc đẩy gọng kính: "Nói chung, tình trạng hôn nhân của Thần tộc ảnh hưởng đến Càn Khôn Tam Tài Đại Trận. trường hợp của Thất Cẩm và Đổng Vĩnh thì đặc biệt."
Phạm Lam: "Vì địa vị của họ khá cao ?"
Hạo Ngọc lắc đầu: "Vì câu chuyện của họ đưa hệ thống thần thoại."
"Hả?"
"Dù là Đổng Vĩnh và Thất Tiên Nữ, là Ngưu Lang và Chức Nữ, thực đều là các dị bản của câu chuyện hôn nhân giữa Thất Cẩm và Đổng Vĩnh. Chuyện tình lưu truyền vạn năm, đông đảo chúng sinh đến, trở thành một truyền thuyết của Tam giới. Nói cách khác, nó trở thành một phần của thần thoại Trung Hoa."
"Các yếu tố cấu thành cơ bản của pháp trận là pháp chú, và những siêu pháp trận như Càn Khôn Tam Tài Đại Trận dệt nên từ hàng tỷ pháp chú. Hình dung thế nào nhỉ..." Hạo Ngọc ngẫm nghĩ một lúc: "Giống như một chiếc đồng hồ cực kỳ lớn và tinh xảo, bên trong vô bánh răng, tất cả các bánh răng đều khớp với một cách hảo thì pháp trận mới thể vận hành định."
Phạm Lam nhớ nội dung bài học lúc nãy: "Các yếu tố cấu thành cơ bản của pháp chú là văn tự và ngôn ngữ..."
" . Đặc biệt đối với những siêu pháp trận như thế , nguồn gốc cơ bản của pháp chú cực kỳ định. Mà hệ thống thần thoại là những văn tự lưu truyền rộng rãi nhất, tự nhiên sẽ là lựa chọn hàng đầu."
"Câu chuyện thần thoại của Đổng Vĩnh và Thất Tiên Nữ là một trong những bánh răng của Càn Khôn Tam Tài Đại Trận?!"
"Cũng gần như ."
"Vậy nếu họ ly hôn, cái bánh răng sẽ hỏng mất!"
"Cũng gần như ."
"Vậy Càn Khôn Tam Tài Đại Trận sẽ ?!"
"Ừm..." Hạo Ngọc gãi cằm: "Trước đây từng gặp trường hợp , khó mà dự đoán hậu quả. theo ước tính của , ảnh hưởng thì sẽ , nhưng sức phá hoại chắc lớn , dù cũng chỉ là một cái bánh răng nhỏ thôi mà."
Phạm Lam: "..."
Mọi cũng quá lạc quan đấy.
"Chẳng lẽ thể ngăn cản ?”
Phạm Lam hỏi.
"Ngăn cản thế nào? Bắt Thất Cẩm và Đổng Vĩnh đừng ly hôn ?" Hạo Ngọc hỏi ngược .
Phạm Lam sững .
"Là để bảo vệ Càn Khôn Tam Tài Đại Trận mà hy sinh hạnh phúc của họ? Hay là chấp nhận rủi ro đại trận hư hại để thành cho họ?" Hạo Ngọc : "Chọn thế nào đây?"
Phạm Lam nên lời.
"Vốn dĩ chẳng câu trả lời nào là đúng cả." Hạo Ngọc thở dài: "Chắc hẳn Ngài đưa lựa chọn ."
Phạm Lam: "Ai?"
Hạo Ngọc sâu mắt Phạm Lam: "Thần Trụ của Càn Khôn Tam Tài Đại Trận."
"Cái gì... Trụ?"
"Vị thần sáng tạo đại trận. Ngài dùng thần quang của chính để ngưng tụ hàng tỷ pháp chú thành trận pháp, bảo vệ Tam giới. Còn chính Ngài, vì hiến tế quá nhiều thần quang mà từ vị trí Tôn Thần giáng xuống thành Thượng Thần." Nói đến đây, Hạo Ngọc dừng : "Nếu đại trận hư hại, thần quang chắc chắn sẽ phản phệ chính Ngài."
Da đầu Phạm Lam tê dại, trái tim từ từ chìm xuống.
"Ngài là ai?"
Hạo Ngọc im lặng vài giây: "Không cô đoán từ lâu ?"
Trái tim Phạm Lam như rơi xuống đáy vực.
Là Dung Mộc.
...
"Thần quang là gì?”
Dương Tiễn hỏi.
"Là dấu hiệu của Thần tộc, tương tự như vân tay của Thần tộc ạ." Mục Hằng giơ tay trả lời.
Dương Tiễn lắc đầu: "Chưa đầy đủ. Ngạc Nghĩa Viễn?"
Ngạc Nghĩa Viễn lên: "Thần quang là năng lượng hộ thể cơ bản nhất của Thần tộc, tồn tại cộng sinh với thần thể. Thần quang sẽ phân tầng theo cấp bậc của Thần tộc, cấp bậc càng cao, tầng càng nhiều. Hạ Thần ba tầng thần quang, Trung Thần năm tầng, Thượng Thần bảy tầng, Tôn Thần trở lên mười tầng."
Dương Tiễn gật đầu: "Rất ."
Ánh mắt quét một vòng, dừng ở chỗ Phạm Lam.
"Phạm Lam, cô hiểu ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-44-dau-qua.html.]
Phạm Lam ngơ ngác quanh, lúc mới phát hiện cô bắt đầu lớp võ học buổi chiều từ lúc nào . Cô thậm chí còn nhớ đến gian thứ nguyên bằng cách nào. Kiến thức về "thần quang" lướt qua trong đầu, mơ hồ khớp với những gì Hạo Ngọc .
"Thần quang phản phệ ?”
Phạm Lam đột nhiên hỏi.
Không gian chìm im lặng, tất cả các bạn học đều lộ vẻ nghi hoặc.
Yết hầu Dương Tiễn khẽ động.
"Có." Anh đáp.
Cả lớp đồng thanh: "Hả?"
"Thượng Thần thể tách các tầng thần quang , ngưng tụ pháp khí, linh vật, thậm chí là pháp chú, trận pháp... gọi là 'quang khí'. Khi quang khí tấn công, thần quang sẽ tự động cảnh báo và hình thành giáp bảo vệ. Tất cả các đòn tấn công và sát thương mà quang khí chịu sẽ phản phệ một-một lên bản thể."
Phạm Lam nắm chặt Lang Thanh. Viên đá quý băng giá lúc tựa như than hồng đốt cháy lòng bàn tay cô.
"Vậy Thượng Thần tách thần quang chẳng nguy hiểm ?" Tây Ngư Ngư thắc mắc.
Dương Tiễn nhạt: "Thần thể của Thượng Thần trải qua hàng ngàn vạn năm tu luyện, sức chịu đựng gì sánh . Chút phản phệ của thần quang thể lay chuyển căn cơ của họ."
"Có đau ?”
Phạm Lam hỏi.
Dương Tiễn sững , rõ ràng ngờ Phạm Lam sẽ hỏi câu . Anh suy nghĩ một lúc: "Chắc là... một chút."
Một chút ư...
Phạm Lam nhắm mắt .
"Đây cũng là trọng tâm của tiết học .”
Dương Tiễn cao giọng: "Nếu thăng chức Trung Thần, việc đầu tiên các cô, là điều khiển thần quang theo ý . Nhất là trong chiến đấu, thành thạo việc mở thần quang hộ thể."
"Làm thế nào ạ?" Điền Canh hỏi.
"Điều khiển bằng sức mạnh tinh thần.”
Dương Tiễn .
Cả lớp ngơ ngác: "Hả?"
"Chỉ thể tự cảm nhận chứ thể diễn tả bằng lời.”
Dương Tiễn bí hiểm: "Chỉ trong thực chiến, các cô, mới thể ngộ ."
Xung quanh vang lên một tràng than ai oán.
Dương Tiễn: "Ai lên ?"
Mọi đồng loạt lùi mấy bước, chỉ Phạm Lam yên tại chỗ, trông vô cùng nổi bật.
Dương Tiễn vẻ ngạc nhiên.
Phạm Lam tháo Lang Thanh đưa cho Ngạc Nghĩa Viễn: "Giữ giúp ." Cô tiến lên một bước, chắp tay: "Dương Tiễn Thượng Thần, xin chỉ giáo."
Các bạn học hò reo cổ vũ nhiệt liệt.
Dương Tiễn: "Vẫn là tấn công?"
Phạm Lam: "Xin mời."
Dương Tiễn nhướng mày. Giây tiếp theo, biến mất.
Không khí cuộn lên những đường vân trong suốt, dày đặc xoắn thành hình dạng như một chiếc bánh cuốn trứng kỳ dị. Từ trung tâm của "chiếc bánh cuốn" xuất hiện một lòng bàn tay, là chưởng phong của Dương Tiễn.
Trong một khoảnh khắc, Phạm Lam phán đoán hướng tấn công, lăn hai vòng sang bên né đòn. Chưởng phong của Dương Tiễn đ.á.n.h lệch, quét qua kết giới phát tiếng rít chói tai.
Phạm Lam lồm cồm bò dậy chạy về phía , bên tai vang lên tiếng gió rít, phong mạch tấn công lao thẳng tới. Cô rạp xuống đất, cảm giác như một lọn tóc gáy cuốn phăng .
"Dùng sức mạnh tinh thần điều khiển thần quang hộ thể!”
Dương Tiễn hét lớn.
Cú thứ ba đến, như một cuộn len quấn quanh vô đường lưu chuyển đáng sợ, ép xuống từ . Các luồng khí rít lên bay tứ tán, thể phán đoán hướng .
Áp lực gió cắt đứt tóc Phạm Lam, cổ họng trào lên vị tanh của sắt. Cô mất khả năng kiểm soát cơ thể, ngã rầm xuống đất...
BÙM!
Trước mắt Phạm Lam hiện lên một màn ánh sáng trắng xóa, cả hất bay lên vài giây rơi xuống.
Cơn đau dữ dội bùng lên từ lồng ngực, như vô chiếc búa tạ đập nát xương sườn cô. Xương gãy biến thành lưỡi dao, đ.â.m ngược tim phổi.
Phạm Lam ngưng thở vài giây, thở gấp như một cái ống bễ rách. Cổ họng cô phát tiếng khò khè, nước mắt kiểm soát mà trào , cơ bắp co giật.
Bong bóng chữa trị màu xanh lục bao phủ xuống, dòng nhiệt ấm chảy huyết mạch, xương sườn chữa lành. Phạm Lam từ từ bò dậy.
"Không . Sức mạnh tinh thần của cô đủ tập trung.”
Dương Tiễn lắc đầu: "Chưa hình thành thần quang hộ thể."
Phạm Lam chắp tay, loạng choạng về hàng.
"Người tiếp theo, Ngạc Nghĩa Viễn."
Ngạc Nghĩa Viễn trả dây chuyền cho Phạm Lam bước bắt đầu luyện tập thực chiến.
Các học viên liên tục ồ lên kinh ngạc. Phạm Lam xòe tay, Lang Thanh trong lòng bàn tay. Thần quang màu xanh băng, trong như nước, lạnh như băng.
Pháp chú chữa trị lành bảy phần vết thương, nhưng cơn đau dữ dội trong vài giây như khắc sâu linh hồn, khiến cô đau đớn đến mức sống.
Đây gọi là " đau một chút" ?
...
Bảy giờ tối, Phạm Lam lết cái xác mệt mỏi chen lên tàu điện ngầm giờ cao điểm.
Viện nghiên cứu ký túc xá cho học viên ngoại tỉnh, mấy bạn học khác đều ở đó, cách viện chỉ một trạm, bộ 10 phút là tới. Còn học viên bản địa của Thành phố Xuân như Phạm Lam thì chỉ thể sáng tối về.
Phạm Lam ghen tị với họ, nhất là khi phí ký túc xá mỗi mỗi ngày là 50 hộc. Cô cảm thấy về trong ngày cũng , ít nhất thể tiếp xúc với khí đời thường, hít thở chút "nhân khí" tàu điện ngầm.
Xung quanh là thường, ai nấy đều dán mắt điện thoại, chìm đắm trong thế giới riêng. "Khí" đầu nhiều bạn trẻ chuyển sang màu hồng, hiệu ứng khúc xạ của tơ hồng từ miếu Nguyệt Lão.
TV tàu liên tục phát các loại quảng cáo: coca, bánh ngọt, sô cô la, kẹo cao su, mì ăn liền... Phong cách quảng cáo đều ngập tràn màu hồng phấn, còn thêm các từ khóa như "Thất Tịch", "Lễ tình nhân truyền thống", "Tặng yêu".
Sắp đến mùng bảy tháng bảy . hai nhân vật chính trong truyền thuyết Thất Tịch sắp ly hôn.
Lòng Phạm Lam nặng trĩu. Cô ép dời mắt , chú ý đến những luồng khí hồng và biển quảng cáo đó nữa.
Cô lôi điện thoại , lướt cuộc đối thoại với Dung Mộc. Ảnh đại diện của Dung Mộc là một bức tranh phong cảnh: cỏ xanh, trời xanh, mây trắng, gu thẩm mỹ giống " cao tuổi". Người chắc sẽ tưởng là một ông cụ sáu bảy mươi.
Mà đúng là một ông già tám vạn tuổi thật, ngoại trừ vẻ ngoài trông còn trẻ, các hành động khác thì...
Phạm Lam nghiến răng, gửi một tin nhắn cho Kế Ngỗi.
[Lam Dương Dương]: Vụ ly hôn của Đổng Vĩnh và Thất Cẩm tiến triển thế nào ?
[Trù Thần]: Đang thương lượng, một mớ hỗn độn.
[Lam Dương Dương]: Anh hậu quả của việc họ ly hôn ?
[Trù Thần]: Cổ phiếu của tập đoàn Đổng thị sẽ giảm mạnh, Cơ Đan sẽ lỗ chổng vó, gã sẽ đòi nợ khắp nơi.
[Lam Dương Dương]: ...
Giọng điệu phàn nàn của Kế Ngỗi chút buồn , nhưng Phạm Lam nổi.
Cô đoán , Kế Ngỗi cũng .
Cho nên Dương Tiễn , Hạo Ngọc , chỉ cô và Kế Ngỗi là giấu.
Trong lòng Phạm Lam bùng lên một ngọn lửa vô danh.
Tàu điện ngầm quá đông đúc. Cô vất vả chen khỏi ga, xương sườn bắt đầu âm ỉ đau. Phạm Lam mua một hộp cơm ở quán nhỏ đầu hẻm, chậm rãi bước về.
Trời tối, đèn đường sáng. Không nhà ai đứa trẻ đang tập piano, tiếng đàn lộn xộn vang lên.
Phạm Lam dừng bước.
Một đang cửa khu nhà trọ của cô. Hai tay đút tay áo, ngẩng đầu hàng vạn ngọn đèn. Chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình khoác lỏng lẻo , tựa như phủ lên một lớp ánh trăng bàng bạc.
Là Dung Mộc.