Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 42: Ai Gia Không Làm Được!

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:41:23
Lượt xem: 52

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phạm Lam thể nào ngờ, ngày cô ăn lẩu cùng Nhị Lang Thần Dương Tiễn trong truyền thuyết.

"Muốn ăn gì cứ gọi, đừng khách sáo, mời.”

Dương Tiễn hào phóng .

Tuy , nhưng các vị thần cùng bàn đều căng thẳng c.h.ế.t. Chỉ là nguồn gốc của sự căng thẳng giống .

Nhóm Tây Ngư Ngư, Tiêu Bình, Điền Canh, Ngạc Nghĩa Viễn đều cúi gằm mặt, thi thoảng lén lút liếc trộm Dung Mộc. Đồng t.ử của Mục Hằng thì sắp dán chặt Kế Ngỗi . Kế Ngỗi cạnh Dương Tiễn, mặt đỏ bừng bừng - đây là đầu tiên Phạm Lam thấy Tr Quân ngượng ngùng như thiếu nữ mới lớn.

căng thẳng nhất là Dung Mộc.

Ngài ép ở ghế chủ vị, hai tay giấu tịt trong tay áo, hàng mi dài chớp chớp liên tục, bộ dạng như đào lỗ chui xuống đất bất cứ lúc nào.

Dương Tiễn hắng giọng: "Khụ, là Phạm Lam gọi món ?"

Phạm Lam: "Được..."

Quán lẩu tên là "Tứ Hải Long Đằng". Lúc cửa, Phạm Lam thấy lớp kết giới ngụy trang bên ngoài, thường thể thấy, khách hàng là thần tộc và yêu tộc. Phòng riêng của họ còn thêm lớp kết giới cách âm và bảo mật.

Thực đơn thì ôi thôi, sang chảnh hết mức. Các món đặc trưng đều là "Series thịt bò Đổng thị", cộng thêm đặc sản mạch Thiên Sơn, giá cả đắt đến vô lý.

Kệ xác nó, dù cũng là Dương Tiễn mời, ăn thì phí của giời. Phạm Lam tích điên cuồng menu.

"Thượng Thần Dung Mộc, ngài dùng ạ?" Tiêu Bình khúm núm hỏi.

Dung Mộc: "... , cảm ơn."

Mục Hằng: "Ngài ăn trái cây ạ?"

"Không, cần , cảm ơn."

Điền Canh: "Ngài c.ắ.n hạt dưa cho vui miệng nhé?"

"Không... thôi, cảm ơn."

Tây Ngư Ngư: "Em thể chụp ảnh cùng ngài ạ?"

"Hả?”

Dung Mộc khựng , nuốt nước bọt cái ực: "Được."

"Woa! Em cũng !"

"Em nữa!"

Các học viên nhao nhao xúm , vây kín Dung Mộc ở giữa. Cả Dung Mộc cứng đờ, mắt thẳng, trông y hệt con chim cút dọa sợ.

"Phạm Lam, chụp giúp chúng với!" Tây Ngư Ngư gọi với .

Phạm Lam: "..."

Cô giơ điện thoại lên, lách cách chụp bảy tám tấm. Nghĩ ngợi một lúc, cô sang hỏi Kế Ngỗi: "Hai chụp chung kiểu nào ?"

Kế Ngỗi mắt long lanh Dương Tiễn đầy mong đợi.

Dung Mộc sang Kế Ngỗi, Dương Tiễn. Dương Tiễn : "Được thôi."

Cả Kế Ngỗi bừng sáng hào quang hạnh phúc.

Mười lăm phút , đồ ăn lên đầy đủ nhưng chẳng ai động đũa, chỉ mải mê ôm điện thoại ngắm trai .

"Thượng Thần Dung Mộc cưng xỉu!"

"Kế Ngỗi thượng thần ngầu quá mất."

"Thượng Thần Dung Mộc đúng là cực phẩm moe."

Phạm Lam lặng lẽ nhúng hai miếng thịt bò nhét miệng.

Dung Mộc ngước mắt cô cầu cứu.

Phạm Lam nhai thịt bò mặt ngơ: Sao?

Dung Mộc chớp mắt lia lịa, liếc Kế Ngỗi, liếc Dương Tiễn, liếc Phạm Lam đầy ẩn ý.

"Thượng Thần Dung Mộc, ngài ăn gì ạ? Để em gắp cho ngài." Tây Ngư Ngư cầm đôi đũa chung lên, giọng ngọt xớt.

Dung Mộc giật : "Gì cũng , cảm ơn."

Nói xong, ngài theo phản xạ nở nụ xã giao.

"Á á á..." Tây Ngư Ngư ôm mặt hú hét trong lòng.

"Em cũng gắp cho ngài!"

"Ngài cần đồ uống ?"

"Đây là trái cây mới cắt !"

Lớp Giáp Hồng Hoang bắt đầu vòng hai của hoạt động "dâng ân cần". Phạm Lam bó tay tập.

Kế Ngỗi mặt cảm xúc nhúng thịt, dường như bình tĩnh trở cơn say thần tượng.

"Vừa nãy dùng Dung Đao ?”

Dương Tiễn hỏi Kế Ngỗi.

Kế Ngỗi thẳng lưng ngay lập tức: "Vâng, Thượng thần Dương Tiễn."

"Ngọn lửa là Tam Muội Chân Hỏa chứ?"

"Tam Muội Chân Hỏa cần giải phong ấn, tốn kém lắm ạ."

Dương Tiễn bật : "Dung Mộc, miếu của vẫn nghèo như xưa nhỉ. Khụ."

"Thượng thần Dương Tiễn và Thượng Thần Dung Mộc quen ạ?" Ngạc Nghĩa Viễn tò mò hỏi.

"Là bạn cũ, chỉ là lâu gặp.”

Dương Tiễn đáp: "Cũng hơn ba vạn năm nhỉ."

Dung Mộc gượng gạo.

"Xã Công đại nhân bao giờ ngài quen Thượng thần Dương Tiễn cả.”

Kế Ngỗi , giọng dỗi.

Phạm Lam húp một ngụm nước ép, thầm hả hê. Kế Ngỗi gọi Dung Mộc là "Anh Mộc" nữa mà đổi sang dùng tôn xưng "Xã Công đại nhân", rõ ràng là đang giận lẫy .

Nụ của Dung Mộc méo xệch, liếc Phạm Lam cầu cứu. Phạm Lam nhướng mày, Dung Mộc chớp mắt điên cuồng hiệu.

Phạm Lam thở dài, , nể tình đồng đội.

"Thượng thần Dương Tiễn, nhớ ngài từng xuất bản cuốn tự truyện 'Chín nghìn năm tu tiên của Dương Tiễn', vinh hạnh ngài tặng một bản chữ ký ạ?"

Câu thốt , biểu cảm của Kế Ngỗi lập tức đổi 180 độ, ánh mắt Phạm Lam sáng rực lên như đèn pha.

Các học viên khác cũng kích động kém.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-42-ai-gia-khong-lam-duoc.html.]

" đúng đúng, cũng !"

"Thượng thần Dương Tiễn, tặng một cuốn ạ?"

Dương Tiễn tỏ vẻ khó xử: "Sách đó hết bản in từ lâu . nhớ trong nhà hình như còn đúng một cuốn. Hay là thế ...”

Dương Tiễn ranh mãnh: "Trước khi khóa đào tạo kết thúc, ai thể đấu tay đôi với năm hiệp trong lớp võ học, sẽ tặng cuốn sách độc nhất vô nhị đó cho ."

"Sao thể chứ!"

"Thượng thần chơi quá!"

"Khó hơn lên trời!"

"Thêm mười vạn năm nữa cũng nổi!"

Phạm Lam: "..."

Thôi, cô quyết định chiến đấu với nồi lẩu cho lành. miếng thịt kịp trôi xuống họng cảm thấy hai luồng ánh mắt nóng rực như lửa quét qua da đầu.

Là Kế Ngỗi.

Khóe mắt Phạm Lam giật giật, cô lôi điện thoại nhắn tin.

[Lam Dương Dương]: Bổn cung !

[Trù Thần]: Bản giới hạn duy nhất còn sót đấy!

[Thần Thổ Địa]: tin cô!

[Lam Dương Dương]: Dung Mộc, ngài bạn của Dương Tiễn ? Ngài mở lời xin một tiếng là mà!

Dung Mộc rụt rè sang Dương Tiễn: "Dương Tiễn... cái đó..."

Dương Tiễn cắt ngang: " Dung Mộc, hai triệu hộc pháp lực nợ định bao giờ trả?"

Dung Mộc cứng họng. Mặt Kế Ngỗi đen như đ.í.t nồi.

Phạm Lam: Vãi?!

"Nếu dùng Phạm Lam để ép mặt, còn định trốn nợ đến bao giờ?"

Dung Mộc chớp đôi mắt to tròn, nở nụ ngây thơ vô tội.

Khóe mắt Dương Tiễn giật một cái: "Cậu đừng tưởng dùng chiêu 'tỏ vẻ dễ thương' hết cách nhé. Nói cho , chạy trời khỏi nắng!"

Dung Mộc tiếp tục trừ.

"Thôi , cho khất thêm mười năm nữa!"

Phạm Lam: Thì là 'siêu chủ nợ'! Hèn gì Dung Mộc giấu nhẹm chuyện quen Dương Tiễn.

Điện thoại "ting" một tiếng.

[Trù Thần]: Phạm Lam, ơn mà.

Phạm Lam: "..."

[Lam Dương Dương]: Bổn cung thật sự lực bất tòng tâm.

Kế Ngỗi lặng lẽ cúi đầu, trông tội nghiệp đáng thương. Phạm Lam cảm thấy lương tâm đang c.ắ.n rứt dữ dội.

...

Một bữa ăn khiến Phạm Lam mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần. Khi tàn tiệc là chín giờ tối. Vì sáng mai còn lớp, mặc dù các học viên vô cùng lưu luyến nhưng vẫn Dương Tiễn nghiêm khắc đuổi về.

Phạm Lam buồn ngủ rũ rượi, vốn định gọi xe công nghệ, ngờ Dương Tiễn đề nghị đưa họ về, tiện tay triệu hồi một đám mây Tường Vân.

Màu sắc của đám mây lạ, pha trộn giữa tím, cam và hồng như ráng chiều rực rỡ nhất. Diện tích tuy "khủng" như mây của đại gia Cơ Đan nhưng bốn vẫn rộng rãi chán.

Phạm Lam bao giờ thấy đám mây nào "nghệ" thế , tò mò sờ chỗ nắn chỗ .

"Đây là bản phái sinh của Cân Đẩu Vân mà Lão Tôn tặng . Kế Ngỗi lái thử ?”

Dương Tiễn hỏi.

Kế Ngỗi phấn khích nhảy lên vị trí "ghế lái" ở đầu mây.

Đám mây bay cực êm và nhanh, khí thải trong suốt, tiếng ồn, còn chắn gió tuyệt đối. Lần đầu tiên Phạm Lam giữ nếp tóc khi bay lượn.

ở đuôi mây, quan sát bóng lưng Dung Mộc và Dương Tiễn ở hàng . Họ nhiều, nhưng Phạm Lam cảm nhận một sự ăn ý đặc biệt giữa hai , một cảm giác an lạ kỳ tỏa từ họ.

"Nghe Tiểu Thất và Đổng Vĩnh đang đòi ly hôn ?”

Dương Tiễn bất chợt hỏi.

Dung Mộc: "Ừ."

"Không chứ?"

"..."

"Nếu Hạo Lâm sẽ ngày hôm nay..."

"Dù là ngài cũng thể dự đoán chuyện của vạn năm ."

"Thôi , sẽ thông báo cho Thiên Binh Bộ tăng cường cảnh giác."

"Đa tạ."

Dương Tiễn thở dài: "Dung Mộc, cứ khách sáo cung kính với như ?"

"...Dù thì còn nợ hai triệu hộc pháp lực."

Dương Tiễn lắc đầu khổ: "Thôi bỏ , tùy ."

Phạm Lam: "..."

Cô ngửi thấy mùi "tình xã hội chủ nghĩa" nồng nặc!

Mạng lưới quan hệ của Dung Mộc phức tạp thật: Kế Ngỗi, Dương Tiễn, cả Chung Quỳ... thiết , ôn chuyện cũ , yêu hận tình thù đủ cả. Không hổ danh là ông già tám vạn tuổi, kinh nghiệm sống (và nợ nần) quá phong phú.

Dương Tiễn đột nhiên đầu Phạm Lam. Cô giật thon thót.

Dương Tiễn đầy ẩn ý: "Cẩn thận nhé."

Dung Mộc: "Hả?"

Phạm Lam: "Gì cơ?"

"Cẩn thận đừng để cướp mất."

Dung Mộc và Phạm Lam: "???"

Dương Tiễn chỉ , giải thích thêm.

Phạm Lam cảm thấy trong nụ đó cái gì đó ... “gian".

Ngày hôm , Phạm Lam mới hiểu , cái cảm giác đó gọi là "hả hê khi thấy khác gặp họa".

 

Loading...