Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 41: Môn Thực Chiến Đòi Mạng

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:41:22
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phạm Lam vật ghế trong nhà ăn, ngửa cổ lên trời, cảm thấy hồn vía như sắp bay khỏi miệng.

"Thức ăn của Viện nghiên cứu quả nhiên phong phú như lời đồn." Ngạc Nghĩa Viễn bưng khay cơm xuống bên cạnh cô, cảm thán.

Phạm Lam: "..."

Công bằng mà , đồ ăn ở đây khá . Tám món một canh, mười mấy loại trái cây, tất cả đều giới hạn. Món nào cũng phủ một lớp linh quang nhàn nhạt, rõ ràng đều là đặc sản cao cấp của mạch Thiên Sơn.

Phạm Lam thật sự nuốt trôi.

Mới một buổi sáng mà cô tuyệt vọng với khóa đào tạo . Nhất là khi Hạo Ngọc tuyên bố, mỗi ngày sẽ để Phạm Lam dẫn nhảy "Dã Lang Disco" bài tập thể d.ụ.c buổi sáng. Cuộc sống thể tiếp tục nữa!

Càng nghĩ càng thấy nuốt trôi cục tức , Phạm Lam tức giận bấm gọi cho Dung Mộc. Chuông reo hồi lâu, cuối cùng đầu dây bên cũng bắt máy.

Phạm Lam gào lên: "Dung Mộc, ngài hại c.h.ế.t ..."

"Phạm Lam... chuyện lớn ..."

Giọng Dung Mộc yếu ớt như tơ, chữ cuối cùng còn run rẩy.

Phạm Lam lập tức thẳng dậy: "Sao ?!"

"Đội ngũ luật sư của Thất Cẩm và Đổng Vĩnh đàm phán thất bại, đ.á.n.h to trong sân ..." Giọng Dung Mộc khiến Phạm Lam liên tưởng ngay đến biểu cảm quen thuộc của : nhíu mày, cụp mi, vẻ mặt tủi : “ can ngăn, kết quả biến thành hỗn chiến luôn..."

Trong điện thoại còn vang lên tiếng hét của Giáp Dịch nền: "Đổng Vĩnh , tất cả tổn thất bồi thường, chúng ít nhất cũng lãi ròng 400.000 hộc! Trù Thần đại nhân cố lên! Đánh c.h.ế.t gã đó !"

Phạm Lam: "..."

"Haizz...”

Dung Mộc thở dài thườn thượt, như thể đang gánh cả bầu trời vai.

"Khụ, ngài cũng đừng lo quá, dù cũng bồi thường, vấn đề lớn.”

Phạm Lam đành an ủi: "Cùng lắm thì chúng sửa chữa bộ miếu là ."

"Ừm...”

Dung Mộc ngập ngừng một chút hỏi: "Cô ở Viện nghiên cứu thế nào?"

"...Rất , thầy giáo hiền, các bạn học cũng dễ thương."

"Vậy thì ..."

Phạm Lam cúp máy, thở hắt . Giây tiếp theo, cô đột nhiên nhận : Không gọi điện để tính sổ với Dung Mộc ? Tại thấy giọng yếu ớt của , tự động chuyển từ chế độ "bà chằn" sang chế độ "bảo mẫu" thế ?

Điều quá đáng sợ! Phạm Lam nghĩ, Dung Mộc nắm thóp điểm yếu của !

"Đồ ăn hợp khẩu vị ?" Ngạc Nghĩa Viễn hỏi: "Sắc mặt cô trông tệ lắm."

Mũi Phạm Lam cắm bát cơm, chẳng buồn chuyện.

"Phạm Lam chắc chắn quen ăn sơn hào hải vị do Kế Ngỗi đại nhân nấu, nên coi trọng đồ ăn nhà ăn ." Mục Hằng xuống đối diện, nhưng kịp ấm chỗ Tây Ngư Ngư chen hất sang một bên.

"Phạm Lam, cô ảnh của Thượng Thần Dung Mộc ?" Tây Ngư Ngư háo hức hỏi.

Phạm Lam: "...Hình như ."

Tây Ngư Ngư: "Cho xem ?"

"Hả?”

Phạm Lam ngơ ngác: "Tại ?"

"Chúng đều thấy chân của ngài ." Tiêu Bình xen : "Hầu như tất cả các phương tiện truyền thông công khai đều tin tức hình ảnh gì của ngài cả."

Phạm Lam: "Không chứ? Miếu của chúng năm nào GCV (Tổng giá trị công đức) cũng đội sổ tam giới, nghèo đến mức nổi tiếng cơ mà?"

Điền Canh: "Đó là do Thượng Thần Dung Mộc khiêm tốn!"

Phạm Lam: "..."

"Thượng Thần Dung Mộc là một huyền thoại ghi sử sách thần thoại Trung Hoa! Là thần tộc thuần mạch duy nhất còn tồn tại từ thời thượng cổ đến nay! Là một sự tồn tại vô cùng cao quý, thánh khiết!" Biểu cảm sùng bái đến mê của Tây Ngư Ngư khiến Phạm Lam rùng .

"Mọi lố quá . Dung Mộc, Xã Công đại nhân chỉ là một thần tộc bình thường thôi.”

Phạm Lam phẩy tay: "Ngạc Nghĩa Viễn gặp đấy, hỏi xem."

Tất cả đồng loạt sang Ngạc Nghĩa Viễn.

Ngạc Nghĩa Viễn đặt đũa xuống, lưng thẳng tắp, nghĩ đến cái gì mà mặt đỏ bừng lên.

"Thượng Thần Dung Mộc... khó thể dùng lời để hình dung sự của ngài ."

Các vị thần đồng thanh: "Waooo..."

Phạm Lam: "..."

Cái quái gì ???

Tây Ngư Ngư giục: "Ảnh , mau mau mau!"

Phạm Lam mở album ảnh điện thoại lật tung lên, chợt phát hiện cô từng chụp ảnh nghiêm túc cho Dung Mộc. Bức duy nhất là do Kế Ngỗi gửi sáng nay: Dung Mộc với tạo hình đáng thương trong cuộc hỗn chiến...

Ừm...

Phạm Lam tắt màn hình: " ảnh của ngài ."

Thôi, cứ để họ giữ gìn hình tượng huy hoàng của Thần Thổ Địa nhà .

Các vị thần đồng loạt lộ vẻ thất vọng.

"Vậy cô thể đưa chúng đến miếu Thổ Địa tham quan ?" Mục Hằng hỏi.

Phạm Lam: "Hả?"

"Chúng sẽ phiền Thượng Thần , chỉ từ xa một cái thôi." Tây Ngư Ngư nài nỉ.

"Gần đây... lẽ tiện lắm."

"Vậy khi khóa đào tạo kết thúc thì ?"

" sẽ xin phép."

"Cảm ơn!" Tây Ngư Ngư nắm c.h.ặ.t t.a.y Phạm Lam, hai mắt sáng rực, khuôn mặt rạng rỡ như hoa nở.

Mấy nam thần xung quanh đều ngây , Phạm Lam cũng nuốt nước bọt. Gái xinh đúng là sức sát thương lớn.

Người duy nhất còn giữ bình tĩnh là Ngạc Nghĩa Viễn, lướt điện thoại thông báo: "Có thời khóa biểu ."

Thời khóa biểu đúng như lời giảng viên Hạo Ngọc . Buổi sáng là các môn văn hóa, chia hai loại: Văn sử (gồm "Tổng quan Lịch sử Thần thoại Trung Hoa", "Tổng quan các loài Tam giới", "Tổng quan Sổ công đức") và Lý thuyết kỹ thuật (gồm "Ứng dụng Pháp chú học", "Tổng quan Mã nguồn Pháp chú", "Thuyết Cân bằng Tam giới").

Phạm Lam để ý, ngoài môn "Thuyết Cân bằng Tam giới" xác định giảng viên là Hạo Ngọc, các môn khác đều ghi là "Chưa xác định".

Điền Canh thắc mắc: "Các khóa giảng viên đều tên khi khai giảng, kỳ lạ thế?"

"Chẳng lẽ định cho chúng một bất ngờ?" Tiêu Bình đoán.

Mục Hằng rùng : "Là kinh hãi thì đúng hơn."

Phạm Lam lầm bầm: "Không là sợ chúng tên giảng viên bỏ chạy hết chứ?"

"Các thấy môn võ học còn đáng sợ hơn ?" Tây Ngư Ngư chỉ màn hình: "Bốn tiếng thực chiến buổi chiều, giảng viên cũng xác định."

Ngạc Nghĩa Viễn bổ sung: "Trong sách giáo khoa võ học hai cuốn là tác phẩm của thượng thần Dương Tiễn."

Xung quanh im lặng vài giây.

Điền Canh phá lên: "Ha ha ha ha, thể! thượng thần Dương Tiễn là Tư Pháp Thiên Thần, bận trăm công nghìn việc, thời gian đến dạy đám nhóc chúng ."

Mục Hằng gật đầu lia lịa: " đúng đúng, thể nào."

Tây Ngư Ngư mơ màng: "Nghe đồn thượng thần Dương Tiễn siêu trai, ai thấy chân bao giờ ?"

Tiêu Bình: " chỉ thấy qua tranh vẽ thôi."

Phạm Lam: "Thượng thần bây giờ đều khiêm tốn, ẩn dật ?"

Ngạc Nghĩa Viễn lắc đầu: "Cũng hẳn. Thượng thần Na Tra phô trương, ngày nào cũng đăng ảnh tự sướng lên mạng xã hội."

"Ha ha ha, chỉ là nổi tiếng lắm thôi."

"Dù ngài năm vạn tuổi nhưng ngoại hình vẫn là một đứa trẻ mà."

"Thật sự thể hâm mộ nổi kiểu trẻ con đó."

Phạm Lam: "..."

Cô mở lịch sử tìm kiếm điện thoại, mục đầu tiên đập mắt: ["Chín nghìn năm tu tiên của Dương Tiễn" (bản chữ ký), lượng: 0]

---

Lớp học võ tổ chức tại sân vận động của Viện nghiên cứu. Diện tích ở đây rộng ít nhất bằng bốn sân bóng đá gộp , bãi cỏ xanh biếc, khán đài hình tròn màu trắng sức chứa cả vạn .

Phạm Lam thấy lạ, sân to thế mà chỉ mỗi lớp họ đến học.

"Đây là gian thứ nguyên mới mở , giới hạn bởi gian vật lý, mỗi lớp đều một sân riêng." Ngạc Nghĩa Viễn giải thích.

Phạm Lam: "Má ơi! Xịn sò !"

Ngoài Phạm Lam , những khác đều quen, nhất là "học sinh lưu ban" Điền Canh còn tâm trạng bình phẩm: "Quả nhiên là gian mới, khí trong lành hẳn."

" căng thẳng, giảng viên dễ tính ." Mục Hằng .

Mấy còn tuy nhưng mặt là cũng đang lo sốt vó.

Phạm Lam quan sát xung quanh, cả sân vận động bao phủ bởi năm lớp kết giới. Lớp màng mỏng ánh nắng lấp lánh những đốm sáng bảy màu. Đột nhiên, bên kết giới hiện lên những gợn sóng bảy sắc, một đường hầm rực rỡ mở , và một đàn ông bước từ đó.

Anh mặc một chiếc áo dài màu xanh thẫm, kiểu dáng giao thoa giữa thời Đường và Tống, thắt lưng đen, tóc dài búi gọn cài trâm gỗ, thong thả bước , mặt .

Tất cả học viên đồng thời nín thở.

Khí chất của quá đỗi nho nhã, mày mắt như tranh vẽ, đường nét tỉ mỉ như tạc tượng, thoáng qua cứ tưởng một thư sinh tuấn tú chuẩn thi Trạng nguyên.

"Chào các bạn, là giảng viên võ học của lớp các bạn, Dương Tiễn."

Một giây, hai giây, ba giây trôi qua.

Tiêu Bình "bịch" một tiếng bệt xuống đất.

Tây Ngư Ngư kinh ngạc thốt lên, Mục Hằng kích động đến đỏ cả mắt, Điền Canh hét lớn: "Sống lâu mới thấy cảnh !!!"

Nội tâm Phạm Lam gào thét như con cầy hương: Má ơi! Dương Tiễn! Nhị Lang Thần! Còn sống! Đang thở!

Khoan , chỉ hai mắt?!

Trán của Dương Tiễn nhẵn bóng, đừng là con mắt thứ ba, đến cả cái mụn cũng .

Dương Tiễn dường như chú ý đến ánh mắt soi mói của Phạm Lam, liếc cô, gật đầu chắp tay chào. Mọi vội vàng thẳng hành lễ đáp .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-41-mon-thuc-chien-doi-mang.html.]

"Hôm nay là buổi học đầu tiên, tìm hiểu trình độ của .”

Dương Tiễn giọng nhẹ nhàng: "Người nào gọi tên, lên đây đấu với ."

"Hả?!"

"Thế... thế ạ!"

"Chúng thể là đối thủ của ngài !"

"Động thủ với ngài là phạm thượng!"

"Cuộc thi hôm nay dùng bất kỳ pháp lực, pháp chú pháp khí nào. sẽ thu thần quang, đảm bảo các cô thương nặng.”

Dương Tiễn khẽ : "Đừng căng thẳng."

Nụ như hoa mai nở trong gió tuyết, đến mức tất cả đều ngây , chỉ gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

"Mục Hằng.”

Dương Tiễn gọi tên đầu tiên.

Mục Hằng loạng choạng tiến lên, cúi đầu sát đất.

"Gia tộc Mục của tộc Báo, các đời đều là tinh của Thiên Binh Bộ. quen ông nội là Mục Hoành Văn, thực sự là một mãnh tướng. mong chờ biểu hiện của ."

Phạm Lam thì thầm: "Nhà Mục Hằng 'khủng' thế ?"

Ngạc Nghĩa Viễn thì thầm : "Nghe cả gia tộc đều trong Thiên Binh Bộ."

"Vãi chưởng!"

"Xin Thượng thần Dương Tiễn chỉ giáo!" Mục Hằng lùi một bước, khuỵu gối, đưa chưởng, bày tư thế tấn công. Bãi cỏ chân như một cơn gió mạnh thổi dạt tạo thành vòng sóng. Phạm Lam thấy thần quang màu đỏ rực tỏa quanh Mục Hằng, ngày càng sáng, tụ ở hai cánh tay.

Đột nhiên, lao như tên bắn, thần quang kéo theo một vệt sáng chói lòa, c.h.é.m mạnh về phía mặt Dương Tiễn. Gió mạnh thổi bay tóc mai của vị thượng thần.

Dương Tiễn hề di chuyển bước chân nào, chỉ vung tay nhẹ nhàng gạt cánh tay của Mục Hằng , đồng thời nhấc gối thụi thẳng bụng đối thủ.

Chỉ một tiếng "BỐP" chấn động.

Mục Hằng phun một ngụm m.á.u tươi, vẽ một đường parabol tuyệt trung, bay xa tít tắp đ.â.m sầm kết giới, dính ở đó hai giây mới trượt xuống đất.

Mục Hằng im bất động. Mọi cũng im bất động.

Cả sân vận động im phăng phắc, chỉ tiếng kết giới kêu vo vo.

"Không tệ.”

Dương Tiễn gật đầu tán thưởng, bấm điện thoại. Chỉ một tiếng "phụt", một bong bóng màu xanh lục bay từ màn hình, lơ lửng bay đến bao bọc lấy Mục Hằng.

Khoảng nửa phút , Mục Hằng rên "ối ối" bò dậy, miệng vẫn còn rỉ máu.

Phạm Lam thấy tiếng nuốt nước bọt đồng loạt của cả lớp, và cả tiếng tim ngừng đập.

"Đa tạ Thượng thần Dương Tiễn." Mục Hằng hành lễ, cà nhắc về hàng.

"Cậu ?" Điền Canh hỏi thăm.

"Gãy bốn xương sườn, vỡ lá lách, gãy chân trái, chắc còn chấn động não nhẹ." Mục Hằng báo cáo thương tích.

"Mẹ ơi!" Tiêu Bình sắp đến nơi.

Ngạc Nghĩa Viễn chọc cái bong bóng bao quanh Mục Hằng: "Đây là pháp chú chữa trị cao cấp, trong vòng ba tiếng sẽ hồi phục."

Tây Ngư Ngư mắt lấp lánh: "Quả nhiên là Thượng thần Dương Tiễn, dù thu thần quang vẫn là vô địch thiên hạ."

Phạm Lam: "..." Mấy SM hết ?

Phạm Lam cảm thấy hôm nay lẽ cô sẽ bỏ mạng tại đây.

"Người tiếp theo, Ngạc Nghĩa Viễn."

Ngạc Nghĩa Viễn hít sâu một , tiến lên: "Xin chỉ giáo."

Anh bay lên trung, tung một loạt cú đá tàn ảnh mắt, đó... Dương Tiễn một cước đá bay ngực.

Giữa tiếng ù ù của kết giới, Ngạc Nghĩa Viễn phun máu, đội bong bóng chữa trị trở về hàng.

"Gãy sáu xương sườn, dập tim."

Lần , đến cả Tây Ngư Ngư cũng tắt đài, còn tâm trạng khen ngợi nữa.

"Người tiếp theo, Tây Ngư Ngư."

"Tây Ngư Ngư, cô yên tâm, Thượng thần Dương Tiễn nổi tiếng ôn hòa nho nhã, ngài sẽ tay nặng với con gái ." Điền Canh động viên.

Tây Ngư Ngư vuốt tóc đầy phong thái: " ."

Năm giây , Tây Ngư Ngư ôm nửa bên đầu đầy m.á.u trở về.

"Chỉ vỡ xương gò má và nứt sọ thôi." Cô nàng : "Thượng thần Dương Tiễn quả thật nương tay."

Tiếp theo, Tiêu Bình gãy hai tay, Điền Canh vỡ nội tạng. Phạm Lam giữa năm cái bong bóng xanh lục, run rẩy như cầy sấy.

Dương Tiễn: "Người tiếp theo, Phạm Lam."

Phạm Lam gào thét trong lòng: ! Đừng gọi !!

Ngạc Nghĩa Viễn cổ vũ: "Phạm Lam, cố lên! Kinh nghiệm thực chiến của cô là phong phú nhất!"

Tiêu Bình: " tin cô!"

Tây Ngư Ngư: "Đừng mất mặt Thượng Thần Dung Mộc nhớ."

Mục Hằng: "Nghĩ đến thịt nướng của Kế Ngỗi đại nhân !"

Điền Canh: "Tất cả dựa cô đấy!"

Đừng nữa! Càng càng quỳ xuống đầu hàng!

Phạm Lam lê bước chân nặng trĩu lên, cúi đầu hành lễ: "Xin... xin Thượng thần Dương Tiễn chỉ giáo."

Dương Tiễn gì, quan sát Phạm Lam hồi lâu, đột nhiên mỉm .

"Thần phú thiên nhãn?"

"Hả?"

"Tốt, tấn công ."

"..."

Tấn công? Tấn công thế nào? Cô võ vẽ gì !

"Báo cáo Thượng thần Dương Tiễn, tấn công."

Dương Tiễn: "Cô giỏi phòng thủ?"

"Không..."

"Vậy tấn công."

"Khoan ..."

Nửa câu của Phạm Lam kịp thốt , Dương Tiễn biến mất. Gần như cùng lúc đó, chưởng phong ập đến mặt. Trong khoảnh khắc sinh tử, Phạm Lam thấy khí xung quanh lòng bàn tay Dương Tiễn lưu chuyển, như vô đường kẻ tốc độ trong suốt, sắc bén, dày đặc, chỉ thẳng về phía bên .

Anh định tấn công bên !

Phạm Lam dùng hết sức bình sinh lao xuống đất, lồm cồm lăn mấy vòng, da mặt cọ xuống cỏ nóng rát.

thấy chưởng của Dương Tiễn đập kết giới phía , phát tiếng nổ đinh tai nhức óc.

Phạm Lam suýt nữa thì tè quần. Cú mà trúng thì c.h.ế.t cũng liệt nửa !

Tiếng ù ù dần ngừng, trong sân im phăng phắc. Các bạn học trong bong bóng đều trố mắt .

Dương Tiễn cách đó năm mét, từ từ thu chưởng, vẻ mặt Phạm Lam đầy kinh ngạc.

"Cô thể thấy phong mạch?"

Phạm Lam: "Gì cơ?"

"Cú thứ hai."

Chưởng theo tiếng mà đến. Phạm Lam thấy những đường lưu chuyển trong suốt. Lần còn đáng sợ hơn, nó biến thành một vòng xoáy khổng lồ, đường kính ít nhất một mét, như một cái máy ép thịt gào thét lao về phía cô.

Không thể né !

Phạm Lam buông xuôi, thẳng cẳng nhắm mắt chờ c.h.ế.t. Thôi kệ, dù cũng pháp chú chữa trị...

"BÙM..."

Cả Phạm Lam bay ngang ngoài, lướt sát mặt đất mấy chục mét mới dừng .

Kỳ lạ , cô gãy xương, chỉ là lưng cỏ trầy xước nhẹ.

Các bạn học ồ lên kinh ngạc.

Phạm Lam từ từ dậy, thấy Dương Tiễn đang quỳ một gối xuống đất, mặt đầy vẻ khó tin. Dưới chân một vệt đất đen kéo dài, rõ ràng là một sức mạnh nào đó đẩy lùi.

Lúc Phạm Lam mới phát hiện, xung quanh cô bao bọc bởi một lớp ánh sáng xanh lam nhạt, trong veo như nước. Viên đá Lang Thanh n.g.ự.c đang lơ lửng, nhấp nháy liên tục.

Là thần quang của Dung Mộc bảo vệ cô.

"Đại thừa thần quang?”

Dương Tiễn dậy, vung vẩy cánh tay tê rần, lớn. Xung quanh dần sáng lên thần quang màu vàng kim, chói lóa như mặt trời.

Anh : "Cú thứ ba."

Lần Phạm Lam thấy gì cả, ánh vàng rực rỡ gần như mù mắt cô. Cô cảm thấy thọ mệnh của đến đây là hết.

[Dung Đao Lâm Thế!]

Ngọn lửa đỏ rực x.é to.ạc ánh vàng, Phạm Lam ngửi thấy mùi tóc khét. Cô thấy một một đao xông luồng thần quang vàng kim . Bộ đồng phục shipper quen thuộc giúp cô nhận ngay đến: Kế Ngỗi.

Có ai đó nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay cô, đầu ngón tay mát lạnh giấu trong tay áo dập tắt tia lửa tóc cô. Cô ngửi thấy mùi sương sớm dịu nhẹ.

Phạm Lam đầu, bắt gặp gương mặt nghiêng của Dung Mộc.

Anh nhíu mày, dường như chút nghi hoặc, đó trợn tròn mắt.

"Ngỗi! Dừng tay! Đó là Dương Tiễn!"

Ngọn lửa đỏ rực đang hừng hực khí thế bỗng chốc tan biến, Kế Ngỗi giơ cao cây Dung Đao, cứng đờ tại chỗ như tượng.

Tay áo của Dương Tiễn cháy đen một mảng, thở dài, bật sảng khoái.

"Dung Mộc, lâu gặp."

 

Loading...