Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 37: Cằn nhằn hơn bốn vạn năm, cứu mạng

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:41:18
Lượt xem: 63

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyện gì thế ?

Đó là một giấc mơ ?

Giấc mơ của cô liên quan đến thực tế?

Hay đó là mơ, mà là...

Văn phòng miếu Thổ Địa đầu hè vốn nóng nực, nhưng Phạm Lam toát hết cả mồ hôi lạnh.

đầu biểu cảm của Dung Mộc, nhưng cổ và vai như đè bởi tảng đá nặng hai trăm cân, thể cử động.

Hít một thật sâu, cô tự trấn an: Chắc chắn là trùng hợp thôi, cũng giống như mấy , là do thần phú thiên nhãn nên mới thấy ảo cảnh, đúng , chắc chắn là như thế!

Cô dán mắt màn hình máy tính, cố gắng dùng những tin tức lá cải để lấp đầy tâm trí đang hỗn loạn.

vô ích.

Đầu ngón tay cô nóng ran, thậm chí còn như cảm nhận cảm giác khi véo tai Dung Mộc tối qua.

Phạm Lam nóng hết cả , từ từ cúi xuống, định chui đầu xuống gầm bàn.

Đột nhiên, từ bàn thò một bàn tay trắng toát.

“Oa!”

Phạm Lam giật nhảy dựng lên. Bàn tay đó chộp lấy hai viên sô cô la trong ngăn kéo, hóa thành một bóng trắng biến mất.

“Bính Thiện!”

Phạm Lam nhân cơ hội đuổi theo. Vừa chạy hành lang, cô thấy tiếng ồn ào khổng lồ “tạch tạch tạch” từ bên ngoài, như tiếng gầm rú của hàng trăm chiếc xe máy.

Phạm Lam nép cửa sổ , kinh ngạc.

Một đám Tường Vân khổng lồ từ trời hạ xuống, khí thải từ đuôi mây che khuất nửa bầu trời. Rìa mây quét qua ngọn cây ngân hạnh, lá rơi lả tả.

Phạm Lam: Trời ơi?

Dung Mộc và Kế Ngỗi tới, vẻ mặt hết sức kỳ lạ. Dung Mộc cúi gằm mặt, lưng gù, trông vô cùng sầu não. Còn mặt Kế Ngỗi thì đen như nồi rang muối cháy hai trăm năm, cạo chắc cũng hai cân tro.

Chuyện gì ? Chủ nợ tìm đến cửa? Hay kẻ thù tìm tới?

Phạm Lam đầy nghi hoặc.

Hai vị thần bước nặng nề xuống lầu. Giáp Dịch, Đinh Tứ đợi sẵn ngoài cổng. Đám mây “phì phì phì” lơ lửng cách mặt đất một mét, Cơ Đan mặc một bộ đồ cổ V sâu đầy khêu gợi nhảy xuống.

“Yo, Lão Mộc, Lão Kế, còn tiểu Lam Lam, chào buổi sáng.”

Phạm Lam: “...”

Kế Ngỗi đảo mắt, Dung Mộc im lặng.

Chỉ thấy Cơ Đan lùi nửa bước, động tác mời. Một làn hương thơm thoảng qua, Phạm Lam thấy một vị mỹ nhân.

Nàng búi tóc cao, đai ngọc phấp phới, chiếc váy dài tinh xảo bay trong gió, để lộ đôi giày thêu tinh tế. Đôi mày như vẽ, mắt hạnh môi , da trắng như ngọc, giống hệt tiên nữ trong bích họa.

Phạm Lam kinh ngạc, vì tiên nữ mắt quá , mà là vì nàng chính là Chức Nữ mà cô thấy cầu Ô Thước trong mơ tối qua?!

Cả Phạm Lam bỗng thấy .

“Thất Cẩm mắt Thượng Thần Dung Mộc.” Tiên nữ thi lễ.

Dung Mộc thở dài: “Vào .”

Phạm Lam ngơ ngác theo , Cơ Đan thì thầm với Kế Ngỗi:

cho hai , thịt nướng hôm qua đều do tập đoàn Đổng thị tài trợ đấy, ăn của thì miệng mềm, hai tự liệu .”

Kế Ngỗi: “Anh quả nhiên ý .”

Tập đoàn Đổng thị là cái gì? Phạm Lam càng thêm mơ hồ.

Tình tiết tiếp theo càng kỳ quái hơn.

Dung Mộc và Thất Cẩm đối diện trong văn phòng, trông như sắp sửa đối chất công đường. Phạm Lam dám chỗ của , đành học theo Kế Ngỗi và Cơ Đan, nép bên cửa sổ.

Dung Mộc: “Ta tự nhiên là ủng hộ Tiểu Thất...”

Thất Cẩm: “Việc thể nhịn nữa.”

“Đừng để hận thù che mờ đôi mắt...”

“Mối hận miên man dứt.”

“Hay là đôi bên cùng lùi một bước...”

“Lùi một bước tức là tự hại bản !”

“Nếu nhịn...”

“Nhịn một lúc chỉ tổ thêm u uất!”

Phạm Lam suýt nữa bật thành tiếng.

Kế Ngỗi liếc cô một cái.

“Vị là ai ?”

Phạm Lam hỏi.

Cơ Đan: “Cô ?”

Phạm Lam lắc đầu.

“Nàng là con gái thứ bảy của Thượng Đế tiền nhiệm, là Chức Nữ nổi tiếng ở Nhân giới.” Cơ Đan giải thích: “Chồng nàng là Ngưu Lang Tinh Quân Đổng Vĩnh.”

“Ngưu Lang và Chức Nữ, Thất Tiên Nữ và Đổng Vĩnh là hai câu chuyện khác ?”

Phạm Lam ngạc nhiên: “Ngưu Lang phàm ?”

“Thực đều là hai họ thôi, mấy vạn năm nay quá nhiều phiên bản, truyền sai .”

“...”

Phạm Lam cảm thấy hệ thống kiến thức thần thoại của sụp đổ.

“Dung Mộc và nàng đang ? Đánh đố ?”

Phạm Lam hỏi.

Kế Ngỗi: “Mâu thuẫn hôn nhân.”

Phạm Lam: “Gì cơ?”

Cơ Đan: “Thất Cẩm và Đổng Vĩnh vốn là cặp đôi kiểu mẫu của Thiên giới, mệnh danh là cặp thần tiên nhất, còn từng đoạt giải gì đó nữa?”

Kế Ngỗi: “Thiên tiên xứng đôi.”

Phạm Lam: “...”

đó chỉ là bề ngoài thôi.” Cơ Đan nhíu mũi: “Thực hai vợ chồng hòa hợp hơn năm trăm năm , giờ cơ bản là ly . vì nhiều lý do, mỗi năm đến Thất Tịch họ vẫn diễn màn gặp cầu Ô Thước.”

“...”

Phạm Lam hỏi: “ một thắc mắc, thần tộc kết hôn thể ly hôn ?”

“Có thể thì thể, nhưng hai họ phức tạp.” Cơ Đan : “Thất Cẩm huyết thống Phượng Hoàng, là con gái Thượng Đế tiền nhiệm, phận cao quý. Còn tập đoàn Đổng thị là tập đoàn thương mại siêu cấp của Thiên giới, hôn nhân của họ thực chất là...”

Phạm Lam: “Liên minh giữa hai tập đoàn lớn.”

“Rắc rối hơn nữa là, Thất Tịch là ngày lễ tình nhân cố định của tam giới, việc gặp cầu Ô Thước là hoạt động chính thức của Thiên Đình. Nếu họ thật sự ly hôn, thể sẽ trở thành scandal chấn động Thiên giới.”

Phạm Lam: “...”

Phạm Lam: “Chuyện lớn như , tìm chúng ?”

“Lão Mộc là bạn cũ của Thượng Đế tiền nhiệm, coi như là bậc trưởng bối của Thất Cẩm.” Cơ Đan giải thích.

“Trời ơi, nếu tính vai vế, Dung Mộc coi như là chú, hoặc ông của Thất Cẩm...”

Phạm Lam đang tính toán thì cảm thấy lưng lạnh gáy.

Dung Mộc nheo mắt cô, vẻ mặt khó chịu.

Thất Cẩm cũng sang: “Cô là, cô bé đêm qua ở cùng Thượng Thần Dung Mộc?”

Cơ Đan: “Ể?!!!”

Kế Ngỗi liếc một cái lạnh lùng khiến tóc Phạm Lam dựng .

, á? Ha ha ha ha, chuyện đó!”

Phạm Lam vẫy tay lia lịa: “Tối qua ở nhà ngủ một ngon lành, bằng chứng ngoại phạm.”

Ánh mắt Dung Mộc kiên định: “Tuyệt đối chuyện đó.”

Ánh mắt Thất Cẩm lướt qua Dung Mộc và Phạm Lam, nhướng mày: “Cô bé, xưng hô thế nào?”

là Bà Thổ Địa của miếu , Phạm Lam.”

Phạm Lam thi lễ.

Thất Cẩm: “Cô là nhân tiên thần phú thiên nhãn đó .”

“...Ngài khen quá lời.”

“Nếu cô thần phú thiên nhãn, chắc hẳn khả năng quan sát nhạy bén, cô đến phân xử thử xem.”

Phạm Lam: “Chuyện rõ!”

“Không , sẽ kể rõ cho cô .” Thất Cẩm .

Sắc mặt Dung Mộc, Kế Ngỗi và Cơ Đan đồng loạt đổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-37-can-nhan-hon-bon-van-nam-cuu-mang.html.]

còn việc, xin phép !”

đến phòng máy sổ công đức.”

“Ta còn công văn xử lý.”

Trong nháy mắt, ba vị thượng thần tranh bỏ chạy, chỉ còn Phạm Lam và Thất Cẩm đối mặt với .

Phạm Lam: “...”

Sao cảm giác lành thế ?

“Tiểu Lam, đây .” Thất Cẩm vẫy tay: “E rằng kể chi tiết đấy.”

Phạm Lam dời ghế cạnh Thất Cẩm.

Thất Cẩm thở dài một : “Nguồn gốc của chuyện , từ đêm bốn vạn ba nghìn sáu trăm năm mươi ba năm sáu tháng lẻ bảy ngày ...”

Mắt Phạm Lam tối sầm: “Bốn vạn...”

“Đêm đó, dùng gấm mây ba mươi sáu tầng trời dệt một tấm gấm, mời thợ may nổi tiếng Thiên Cung là Liễu Khanh Khanh may cho một bộ váy, hí hửng tìm Đổng Vĩnh, ai ngờ, thèm một cái, chỉ hừ một tiếng, he he.”

“Thất Cẩm thượng thần, ngài chờ một chút...”

“Hai vạn ba nghìn ba trăm bảy mươi hai năm , m.a.n.g t.h.a.i Đổng Đại, thèm ăn chua, nhờ tiên hạc đồng t.ử gọi Thiên Sơn Mạch mua ít quýt, kết quả thì , quên mất.”

“Ờ...”

“Hai vạn hai nghìn hai trăm hai mươi năm , Đổng Đại đời, vì họp mà mặt, he he, đàn ông...”

“...”

“Còn hai vạn năm nghìn một trăm bảy mươi ba năm , ...”

Phạm Lam cảm thấy sắp phát điên.

Người mắt còn là Thất Tiên Nữ cao quý nữa, công lực “than thở” của nàng vượt xa cô vài cấp độ. Nước mắt tuôn rơi ngớt, rõ ràng là luyện tập nhiều , oán thán bốn vạn năm, kể từng chi tiết một, đúng là trời hoang đất già, biển cạn đá mòn.

Phạm Lam trơ mắt mặt trời từ đông lên đến đỉnh đầu, từ từ lặn về phía tây, cuối cùng hoàng hôn buông xuống. Trong thời gian đó, một ai đến cứu cô, chỉ Bính Thiện bay , mang cho cô hai bữa cơm và mấy ly nước. Thậm chí khi cô vệ sinh, Thất Cẩm cũng theo sát rời.

Cứ như kể đến nửa đêm, Phạm Lam cuối cùng chịu nổi, .

Phạm Lam đám mây, ánh trăng như nước, dải Ngân Hà trôi chầm chậm. Vầng trăng chiếu rọi biển mây, tĩnh lặng và cô độc. Những tia sáng xanh băng ngưng tụ bầu trời đêm, biến thành một mạng lưới ánh sáng dịu dàng, nối liền tất cả các chòm .

Đột nhiên, một tia sáng lóe lên, rơi xuống vài đốm , bầu trời khẽ rung động.

Cô ngửi thấy mùi sương sớm.

Phạm Lam giật , mở mắt.

dài ghế trong văn phòng, đắp một chiếc chăn san hô. Thất Cẩm từ lúc nào, ánh trăng xuyên qua song cửa rọi xuống đất, bóng đổ loang lổ.

Dung Mộc mặt cô ba bước, ánh trăng chảy ngài, như ngọc như sương.

Phạm Lam ngủ còn mơ màng, cô dậy, dụi mắt: “Mấy giờ ?”

“Đã qua giờ Tý .” Ánh mắt Dung Mộc lơ đãng.

Ký ức mơ hồ về, Phạm Lam nhớ giấc mơ , và cả giấc mơ đêm qua.

Dung Mộc, Dung Mộc cũng lúc cô. Khoảnh khắc bốn mắt chạm , Phạm Lam hiểu , tối hôm qua là mơ, mà là chuyện thật xảy .

Cô và Dung Mộc mây ngắm trăng, thấy cầu Ô Thước, thấy Đổng Vĩnh và Thất Tiên Nữ, cô còn... véo tai Dung Mộc.

Trời ơi ơi ơi ơi!

còn mặt mũi nào nữa a a a a!

Nội tâm Phạm Lam gào thét, nhưng vẻ mặt hề đổi, cách khác, mặt cô cứng đờ, nên bày biểu cảm gì.

Sự ngượng ngùng lơ lửng giữa hai một hồi lâu...

Dung Mộc: “Chúc mừng.”

Phạm Lam: “Hả?”

“Cô thể thần thức xuất khiếu.”

“...”

Phạm Lam hiểu .

Tối hôm qua, cô là thần thức rời khỏi thể xác.

Nghe mà khó tin thế nhỉ?

Tại cô ngủ ngon lành mà thần thức xuất khiếu? Lỡ mà về thì ? Không c.h.ế.t một cách khó hiểu nữa chứ.

Chuyện quan trọng, Phạm Lam lập tức ném chuyện “véo tai” vặt vãnh sang một bên.

“Tại thần thức xuất khiếu?”

Phạm Lam hỏi.

Dung Mộc dường như nghẹn, ánh mắt từ từ, từ từ lướt sang một bên.

“Vậy Xã Công đại nhân, tối qua ngài là?”

Ánh mắt Dung Mộc trở , nở một nụ trong sáng: “Tình cờ ngang qua thôi.”

“...”

Phạm Lam nheo mắt. Cô cảm thấy chuyện gì đó , nhưng . Mấu chốt là, cô cảm thấy biểu cảm của Dung Mộc lạ, dường như chút... chột .

Hửm?

Dung Mộc vẫn giữ nụ tiêu chuẩn, thẳng lưng: “Chỉ là tình cờ, ngoài gì khác.”

Nói xong, ngài chằm chằm Phạm Lam.

Phạm Lam hiểu .

Ý của ngài là, chỉ cần cô đào sâu nguyên nhân, ngài cũng sẽ truy cứu những hành động đúng mực của cô.

Hiểu , đây là sự ngầm hiểu của lớn.

Thôi , ngài là lãnh đạo, ngài gì thì là cái đó, cô cũng lười nghĩ.

Phạm Lam gật đầu: “Xã Công đại nhân .”

Dung Mộc dường như thở phào nhẹ nhõm.

“Xã Công đại nhân còn chuyện gì ạ?”

Dung Mộc lắc đầu.

“Vậy xin phép tan .”

Phạm Lam xách túi lạch cạch xuống lầu, chui khỏi cổng sắt của Hội Phụ nữ mở ứng dụng gọi xe. Bên cạnh một làn gió nhẹ, Dung Mộc bên cạnh cô.

Phạm Lam trừng mắt Dung Mộc.

Dung Mộc cẩn thận lùi nửa bước: “Ta cũng về nhà.”

Phạm Lam: “...”

Phạm Lam: “Ngài gọi xe ?”

Dung Mộc lắc đầu.

“Có cần gọi giúp một chiếc ?”

Dung Mộc gật đầu.

“Chẳng lẽ, còn cần trả tiền xe giúp ngài?!”

Dung Mộc gật đầu, lập tức lắc đầu, suy nghĩ một lúc, hiểu nở nụ với Phạm Lam.

Phạm Lam cảm thấy sắp phát điên.

nổi giận, nhưng khuôn mặt của Dung Mộc nổi giận , cả như một quả pháo tịt ngòi.

“Hay là, gọi xe, tiện thể đưa ngài về nhà?”

Dung Mộc gật đầu lia lịa.

Phạm Lam cố nén cơn đảo mắt, bấm bấm ứng dụng gọi xe. Rất nhanh tài xế nhận đơn, ở gần, chỉ cần ba phút.

Phạm Lam lướt điện thoại đợi xe, những tin tức sặc sỡ mạng xã hội lướt qua, nhưng cô chữ nào.

Toàn bộ sự chú ý của cô đều Dung Mộc thu hút.

Dung Mộc thực khá xa, cách cô gần một mét, nhưng sự tồn tại của ngài quá mạnh mẽ, như một viên nam châm khổng lồ, chỉ cần yên đó đủ khiến thể phớt lờ.

Tim Phạm Lam hiểu đập nhanh hơn, cô chút bực bội.

Cô vươn cổ cổng chợ, nhanh thấy ánh đèn xe. Một chiếc xe thương vụ màu đen từ từ dừng mặt. Chắc là xe cô đặt.

Phạm Lam vội vàng bước tới, đột nhiên, nắm lấy khuỷu tay cô.

Phạm Lam sững , đầu.

Sắc mặt Dung Mộc trầm xuống, ngài chắn mặt Phạm Lam, bóng lưng toát vẻ lạnh lùng.

Cửa xe mở , một vị quý bà mặc váy đen phong thái uy nghi bước xuống, lưng còn hai thiên binh áo giáp đen.

Dung Mộc nhíu mày: “Tây Vương Mẫu?”

Phạm Lam: Ể?

Tác giả lời : Kịch nhỏ:

Phạm Lam OS: Chẳng lẽ Tây Vương Mẫu sa sút đến mức lái xe dịch vụ ?

 

Loading...