Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 36: Lại nằm mơ
Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:41:17
Lượt xem: 50
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ nhỏ đến lớn, Phạm Lam chẳng mấy khi khác phái để ý. Vào tuổi dậy thì, khi hormone trong cơ thể bùng nổ, các thầy cô và phụ đều sức ngăn chặn chuyện "yêu sớm", thế nhưng của Phạm Lam chẳng bao giờ lo lắng.
Lý do đơn giản: Phạm Lam quá lười. Có thể ngủ thêm một phút thì tuyệt đối chịu ngủ ít hơn sáu mươi giây. Thời gian dành cho việc chăm sóc ngoại hình như rửa mặt, đ.á.n.h răng, chải đầu vì thế mà rút ngắn đáng kể. Vốn dĩ nhan sắc gì nổi bật, giờ càng tệ hơn.
Giữa vô vàn những cô gái xinh xắn, rạng rỡ, ai thèm để ý đến một Phạm Lam lúc nào cũng ngái ngủ, ngoại hình tầm thường chứ?
Lên đại học, Phạm Lam cuối cùng cũng ý thức việc là con gái, bắt đầu chú trọng hơn đến ngoại hình. hiểu vì thức tỉnh quá muộn , đám mụn trứng cá ủ bấy lâu nay bùng phát dữ dội đúng thời điểm . Để cứu vãn chút nhan sắc ít ỏi còn , Phạm Lam dùng đến một biện pháp vô cùng hiệu quả: rửa mặt bằng xà phòng lưu huỳnh. Giữa một đám nữ sinh đại học thơm phức, mùi lưu huỳnh đặc trưng của Phạm Lam nổi bật một cách kỳ lạ, trở thành rào cản hiệu quả ngăn cách cô với sự quan tâm từ phía khác giới.
Rồi mụn cũng lặn, thời đại học cũng qua . Người cần yêu thì yêu, kẻ cần chia tay thì cũng chia tay, chỉ riêng Phạm Lam vẫn tiếp tục kiếp FA.
Đi , khụ, một nhân viên văn phòng bận rộn tối mắt tối mũi như Phạm Lam, ngủ còn chẳng đủ giấc, gì đến chuyện yêu đương.
Tóm , Phạm Lam thực chẳng chút kinh nghiệm nào trong việc tiếp xúc mật với đàn ông, đặc biệt là với một ở đẳng cấp như Dung Mộc. Hơn nữa, còn suốt ngày với cô...
"Ai...”
Phạm Lam thẳng cẳng giường, âm thầm kiểm điểm từng lời , hành động của .
Hôm nay, cô ba hành động đúng mực.
Thứ nhất, cô khen Dung Mộc trai...
Emmm...
Tuy cô chỉ sự thật, và khí lúc đó thực sự mơ hồ, nhưng như là đúng!
Đối mặt với lãnh đạo, thể nghiêm túc như !
Đối mặt với lãnh đạo, thể mê trai đến mức !
Đối mặt với lãnh đạo, thể mất nguyên tắc như thế!
Ý chí quá kém cỏi!
Phạm Lam thầm khinh bỉ bản một trận.
Thứ hai, việc cô hỏi lý do Dung Mộc tặng Lang Thanh. Sau đó, Kế Ngỗi dùng sự thật phũ phàng tát thẳng mặt cô: đó chỉ là trang tiêu chuẩn cho nhân viên miếu Thổ Địa khu Thanh Long.
"Mình đúng là ảo tưởng quá ... còn suy diễn nữa chứ...”
Phạm Lam lẩm bẩm: “May mà hỏi thêm, nếu thì mất mặt c.h.ế.t.”
Thứ ba, cô thậm chí còn định sờ Dung Mộc.
Phạm Lam vỗ trán.
Suýt nữa thôi, chỉ suýt nữa thôi là cô trở thành kẻ quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c nơi công sở !
Ý nghĩ thật đáng sợ!
Phải dập tắt ngay!
"Tóm , hôm nay là do ý chí bản đủ kiên định, nhận thức về bản đúng đắn, giao tiếp với lãnh đạo còn thiếu sót nên mới gây sai lầm nhỏ. Sau khi tự kiểm điểm, nhận thức đầy đủ về những thiếu sót của .”
Phạm Lam thở dài: “Vấn đề lớn, thể phòng ngừa, thể kiểm soát, ngủ thôi."
Phạm Lam ép nhắm mắt, nhưng khuôn mặt Dung Mộc cứ lởn vởn trong đầu, khiến cô nóng bừng cả . Cô đành trở dậy uống một cốc nước lớn, hạ nhiệt độ điều hòa, lúc mới dần chìm giấc ngủ.
Phạm Lam cảm thấy ý thức trôi dần, bay cao, bay xa, thoát khỏi cửa sổ, vượt qua những tòa nhà cao tầng. Màn đêm ôm lấy cơ thể cô, gió đêm lướt qua mái tóc. Phạm Lam thấy vô vàn ánh đèn chân, lấp lánh như dải Ngân Hà.
Cơ thể cô tiếp tục bay cao, xuyên qua lớp mây dày. Vầng trăng treo lơ lửng bầu trời xanh thẫm, những miệng núi lửa khổng lồ in bóng như tranh thủy mặc.
Phạm Lam mây, chân trần. Đám mây dày ngập qua mu bàn chân, mang theo chút lạnh, như đang giẫm lên kẹo bông gòn ướp đá.
Dưới lớp mây là dải Ngân Hà rộng lớn, vô vì tạo thành những con sóng lấp lánh, theo gió, theo trăng, từ từ trôi .
Phạm Lam bên rìa mây, chân buông thõng. Những vì trong suốt nhảy lên ngón chân cô, trượt xuống, để những vệt sáng ướt át, nhột.
Phạm Lam đang mơ.
Cảnh sắc lộng lẫy, cảm giác mộng ảo , chắc chắn chỉ trong giấc mơ.
Phạm Lam vung vẩy chân, ngâm nga hát, cảm thấy lòng trong trẻo như nước gột rửa.
Đột nhiên, đám mây bên cạnh lún xuống, xuống cạnh cô.
Phạm Lam đầu, kinh ngạc.
Gương mặt nghiêng của bên cạnh đón ánh trăng, trong trẻo như nước.
Là Dung Mộc!
Phạm Lam thở dài.
là ngày nghĩ đêm mơ, ý chí của yếu đuối thật.
Dung Mộc mặc một chiếc áo choàng trắng mỏng, ống tay áo rộng bay nhẹ theo gió. Ngài khoanh tay ngực, ngẩng đầu. Cổ áo vạt chéo gió thổi, lộ một mảng da nhỏ trắng như ngọc.
Không hổ là giấc mơ của , Phạm Lam nghĩ, ngay cả một chi tiết hài hòa như cũng xuất hiện.
Đáng ghét nhất là, dù đây chỉ là mơ, cô vẫn dám thẳng.
Dung Mộc mắt quá chân thực, từng tấc da, từng sợi lông mi, thậm chí cả mùi hương ngài, đều giống hệt như thật.
"Nhìn kìa, chúng đến .”
Dung Mộc .
Phạm Lam: Trời ơi, đến cả giọng điệu cũng y hệt.
"Gì ?”
Phạm Lam hỏi.
Dung Mộc chỉ về phía .
Từ chân trời xa, vô đốm sáng vàng bay tới. Chúng vỗ đôi cánh vàng, xuyên qua mây, lượn lờ ánh trăng, tạo thành từng dải cầu vồng ánh sáng. Đó là hàng vạn con chim sẻ, với bộ lông vàng, mỏ đỏ, móng trắng như tuyết.
"Đây là chim gì?”
Phạm Lam hỏi.
"Chim khách.”
Dung Mộc đáp.
Phạm Lam: "..."
Phạm Lam: "Ngài tưởng mù chữ ? Chim khách gì màu ."
Dung Mộc , đồng t.ử phản chiếu ánh của dải Ngân Hà, say đắm quyến rũ.
"A a a a, dừng !”
Phạm Lam hét lên: “Đừng dụ dỗ phạm tội!"
Dung Mộc ngẩn , nghiêng đầu.
Đây đúng là một đòn chí mạng!
Phạm Lam ôm ngực, cảm thấy sắp chảy m.á.u cam.
Những con "chim khách" bầu trời đêm ngày càng nhiều, chúng chia thành hai đội ánh trăng, nối thành hai vòng cung, bắc qua hai đám mây ở hai đầu dải Ngân Hà. Ngày càng nhiều chim khách vàng bay đến lấp đầy trống của vòng cung, tạo thành một cây cầu vòm vàng óng ánh dải Ngân Hà.
Phạm Lam kinh ngạc: “Cầu Ô Thước?!"
Dung Mộc: "Ừm."
"Hôm nay là mùng bảy tháng bảy?"
Dung Mộc lắc đầu.
Hai đầu cầu Ô Thước hiện hai cánh cửa lớn màu đỏ son, phía treo mái hiên xanh biếc. Từ trong cửa bước hai , là hai vị thần tộc.
Người bên trái mặc áo lông vũ bảy màu, mày ngài môi đào, búi tóc như mây, dải lụa trong suốt dài bay lượn quanh . Người bên , tóc đen áo choàng đen, đai đen giày đen, mày rậm mắt to, khí thế ngút trời.
Phạm Lam: "Ngưu Lang Chức Nữ?"
Dung Mộc: "Coi như ."
"Sao thấy... giống lắm?"
Dung Mộc thở dài.
Chỉ thấy hai vị thẳng tắp ở hai bên cầu Ô Thước, bước lên cầu, cũng chẳng năng gì. Một chau mày, một lạnh lùng, cả hai trừng mắt hồi lâu, đồng thời đầu, đóng sầm cửa .
Cánh cửa biến mất, Phạm Lam cũng ngơ ngác.
Cái quái gì thế ?
Tình tiết giấc mơ cũng khó hiểu quá .
Phạm Lam gõ đầu, định điều khiển tế bào não chuyển sang một giấc mơ bình thường hơn. Đột nhiên cô giật , phát hiện Dung Mộc đang chăm chú .
"Có chuyện gì ?”
Phạm Lam hỏi.
"Hôm, hôm nay, uống, uống nhiều.” Ánh mắt Dung Mộc chút lơ đãng: “Hơi, choáng, váng..."
Mặt ngài ửng hồng, dái tai như hai viên mã não đỏ trong suốt.
Những con chim khách "vèo” một tiếng tản , đôi cánh vàng xoay tròn ánh trăng, lộng lẫy.
Tim Phạm Lam ngừng đập vài giây, đập thình thịch.
Cô cảm thấy, với tình , cảnh , nếu gì đó, thật sự với giấc mơ .
Thế là, cô một việc mà ngoài đời nhưng dám.
Cô khẽ nghiêng về phía Dung Mộc, giơ hai tay lên, từ từ, nhẹ nhàng, véo lấy dái tai của Dung Mộc.
Cả Dung Mộc "bùm” một tiếng biến thành màu hồng.
"Ha ha ha ha ha, sướng quá!”
Phạm Lam lớn.
"Phạm Lam!"
Ánh vàng rực rỡ nổ tung mắt, cơ thể Phạm Lam đột nhiên lơ lửng, rơi thẳng xuống, đập sầm xuống đất.
"Á!”
Phạm Lam bật dậy, áo ngủ ướt đẫm mồ hôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-36-lai-nam-mo.html.]
Cô ngây xung quanh, đây là phòng ngủ của . Ngoài cửa sổ trời sáng bừng, nắng hè và gió nhẹ lướt qua rèm cửa. Điện thoại rung lên, hiện lên dự báo thời tiết.
[Ngày 23 tháng 6, mùng 3 tháng 5 âm lịch, 16-20 độ C, gió nhẹ, trời nắng]
Phạm Lam chằm chằm, mất cả một phút, hai tay ôm lấy mặt.
"He he~"
Tục ngữ câu: Mơ thì sướng, tỉnh dậy đối mặt với hiện thực phũ phàng.
Phạm Lam trong tàu điện ngầm, vô cùng trốn .
Cứ nghĩ đến việc sắp gặp Dung Mộc, liên tưởng đến chuyện tối qua và giấc mơ, cô thấy ngột ngạt.
Không hiểu , một cảm giác tội khó tả.
Như thể cô vấy bẩn thứ gì đó trong trắng thuần khiết. Khụ, khụ, đây là cách hình dung gì thế !
Phạm Lam đeo tai , quyết định dùng âm nhạc để thanh lọc tâm hồn.
Trong điện thoại đang phát album của ca sĩ cô yêu thích nhất, mệnh danh là giọng ca thiên thần còn sót thế giới, mỗi bài hát đều sức mạnh chữa lành kỳ diệu.
Phạm Lam cuối cùng cũng thả lỏng tâm trạng, vô định đường hầm tối om ngoài cửa sổ.
Đột nhiên, trong tai vang lên một tiếng "bịch".
Phạm Lam theo phản xạ liếc danh sách bài hát.
Đó là bài hát chủ đề của album, nhạc đệm là piano, nhạc cụ gõ.
Nghe nhầm chăng?
Phạm Lam nghĩ.
nhanh, cô thấy.
"Bịch... bịch...”
Phạm Lam tháo tai .
"Bịch, bịch, bịch...”
Không âm thanh trong tai .
Phạm Lam quan sát xung quanh, đều là thường, màu sắc, chất liệu, trạng thái của "khí" cũng bình thường.
"Bịch!" Lại một tiếng nữa, Phạm Lam rõ, âm thanh phát từ ngoài cửa sổ, dường như từ trong đường hầm, dường như xa hơn...
Tàu điện ngầm lao vun vút, vài giây , âm thanh biến mất.
[Đã đến ga Đào Sơn, cửa xe bên trái sắp mở. Ga thể đổi sang tuyến 4, tuyến 6.]
Phạm Lam liếc bản đồ tuyến tàu điện ngầm. Tuyến 4 là tuyến vòng, xuống ga , ngược chiều kim đồng hồ một ga là đến ga trung chuyển lớn nhất của Thành phố Xuân, Bạch Cách Sơn.
Phạm Lam rùng , nhớ những ký ức mấy .
Quả nhiên là may mắn.
Phạm Lam nghĩ.
Lúc bước cửa, Dung Mộc đang lưng với Phạm Lam tưới hoa. Sau đó, ngài đột nhiên cứng đờ, im hai ba giây, chậm rãi như con lười đặt bình nước xuống, đến bàn việc, cầm lên cuốn sách đóng gáy chỉ.
Từ đầu đến cuối, Phạm Lam thấy mặt ngài.
Kế Ngỗi ném hai quả cam máy ép, cả vỏ lẫn thịt ép rầm rầm, âm thanh bực bội.
Phạm Lam lặng lẽ xuống bàn việc, âm thầm mở máy tính.
Cô cảm nhận bốn ánh mắt mấy thiện cảm đang dán lưng .
Đầu tiên là Kế Ngỗi, liếc Phạm Lam một cái, ngửa cổ ừng ực uống cạn một ly nước cam, khóe mắt giật một cái.
Phạm Lam: "..."
Anh bạn, thấy đắng ?
Tiếp theo là Dung Mộc, cả khuôn mặt căng cứng.
Phạm Lam: ?
Lông mày Dung Mộc hạ xuống, từ từ nheo mắt, vẻ vui.
Phạm Lam: ??
Dung Mộc nghiến chặt răng, vô cùng hài lòng.
Phạm Lam: ???
Dung Mộc đầu, tiếp tục cuốn sách của .
Phạm Lam: "..."
Sao cảm thấy mối quan hệ đồng nghiệp của ?
Vì ? Tuy tối qua cô mê trai một chút, nhưng qua một đêm , đến nỗi nghiêm trọng hóa vấn đề như chứ.
Không thể để tình trạng tiếp diễn, mấu chốt của giao tiếp giữa với là duy trì sự trao đổi tích cực và hiệu quả.
"Khụ, Xã Công đại nhân, Trù Thần đại nhân, chúng chuyện chút .”
Phạm Lam lên tiếng: “Hai vị ý kiến gì với ? Cứ thẳng, thể xem xét sửa đổi."
Kế Ngỗi trừng mắt Phạm Lam hồi lâu, nặn một tiếng "hừ".
Phạm Lam: Trời?
"Xã Công đại nhân, còn ngài? Chúng thẳng thắn với ."
Không câu chạm dây thần kinh nhạy cảm nào của Dung Mộc, tai ngài đỏ lên, hai mắt trợn tròn, mắt ngài thật sự to, và sáng.
Phạm Lam cảm thấy khó thở.
"Xã Công đại nhân, thừa nhận, đây quả thật từng thấy vị thần tiên nào phong độ tuấn tú như ngài, vì , lời hành động tối qua của thể bay bổng, tổn hại đến uy nghiêm của chính thần miếu Thổ Địa. Ngài là một vị Thần Thị kỳ cựu tám vạn năm tuổi, đừng chấp nhặt với một tiểu thần như chứ."
Dung Mộc lẩm bẩm: "Ta mới bảy vạn chín nghìn bảy trăm bốn mươi hai tuổi..."
Phạm Lam giơ tay: " kiểm điểm và tự phê bình sâu sắc, trong công việc nhất định sẽ nghiêm khắc với bản , tuyệt đối tái phạm thứ hai."
Vẻ mặt Dung Mộc đổi mấy , cuối cùng một câu: “Thôi bỏ qua ."
Phạm Lam: "Trù Thần đại nhân thấy thế nào?"
Kế Ngỗi: "Tiến độ công việc của cô quá chậm."
"Hả?"
"Ngân sách eo hẹp."
"..."
"Hay là tại hai tay chơi phá gia chi t.ử nhà các hoang phí quá đấy!"
Phạm Lam cố nén tiếng thét.
" là năng lực việc của đủ, nhất định sẽ lập kế hoạch chi tiết hơn..."
"Bà~~~" Giáp Dịch hớn hở chạy , mặt mày hồng hào: "Bà đúng là Thần Tài của miếu chúng !"
Phạm Lam: "Sao thế?"
"Lại ba mã nguồn pháp chú của bà duyệt nữa , thưởng cho miếu chúng 90.000 hộc pháp lực, cuối năm CGV cộng thêm 5%!" Giáp Dịch hai mắt sáng rỡ: "Bà, hôn bà một cái quá."
"Thôi ! Không dám nhận !”
Phạm Lam lùi nửa bước, lôi Thần Tín kiểm tra dư.
[Xét thấy những cống hiến xuất sắc của bạn trong dự án mã nguồn pháp chú, bạn thưởng 50.000 hộc]
Ba pháp chú mới thưởng 50.000 hộc, chỉ một cái 30.000 hộc, chẳng lẽ do hiệu quả của pháp chú khác ?
Phạm Lam cảm thấy cô cần nghiên cứu sâu hơn về mã nguồn pháp chú.
Tuy nhiên, trọng điểm lúc là chuyện đó, mà là—
Phạm Lam nhướng mày, liếc Kế Ngỗi.
Anh bạn, thấy , đây mới là thực lực!
Mặt Kế Ngỗi đen , im ghế, năng gì.
Phạm Lam Dung Mộc, Dung Mộc tránh ánh mắt cô.
Quả nhiên, vững ở chốn công sở, thực lực cứng mới là vũ khí lợi hại nhất!
Phạm Lam lập tức cảm thấy khí huyết lưu thông, lưng thẳng hơn, trong lòng còn đắc ý.
"Bà, bà xem ngân sách tháng nên phân bổ thế nào ạ?" Giáp Dịch hỏi.
"Cứ theo quy trình như khi, quen còn gì."
"Tuân lệnh!"
Giáp Dịch vui vẻ , Phạm Lam tiếp tục lướt tin tức.
[Kênh bán vé concert vòng quanh thế giới của Bạch Nương Nương chính thức mở, một vé khó cầu]
[Đề cương thi chức danh trung cấp cho nhân viên Thần Thị dự kiến phát hành đầu tháng Bảy.]
[Lễ Thất Tịch hàng năm sắp đến, rạng sáng mùng 3 tháng 5, mười vạn chim khách vàng tụ tập bên bờ Ngân Hà, đầu tiên diễn tập cảnh tượng "Cầu Ô Thước".]
Khoan !
Mùng 3 tháng 5, là rạng sáng hôm nay ?
Cầu Ô Thước?!!!
Phạm Lam nhanh chóng bấm xem chi tiết.
Bài báo ngắn gọn, chỉ vài câu cùng một tấm ảnh đóng dấu watermark.
Tấm ảnh mờ như cám, nhưng Phạm Lam vẫn nhận vài chi tiết quan trọng.
Mặt trăng tròn vành vạnh, lớn khác thường, những đám mây xốp tựa kẹo bông, dải Ngân Hà lấp lánh, và—một cây cầu vồng tạo thành từ vô chim khách vàng.
Giống hệt những gì cô thấy trong mơ đêm qua!