Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 35: Mất mặt quá!

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:41:16
Lượt xem: 64

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phạm Lam đón ánh mặt trời bước khỏi ga tàu điện ngầm, quét mã mở khóa một chiếc xe đạp công cộng, ngân nga hát rẽ qua phố, băng qua chợ, chui tọt cánh cổng sắt lớn của Hội Liên hiệp Phụ nữ.

Bong bóng kết giới trong suốt tan biến mắt, lá bạch quả vàng rực che khuất nửa bầu trời. Dưới mái hiên xanh biếc, Đinh Tứ đang cầm chổi lông gà quét bụi tấm biển "Miếu Thổ Địa".

"Chào Bà buổi sáng." Đinh Tứ chào hỏi: "Tâm trạng thế ạ?"

"Hehe, bình thường thôi, bình thường thôi.”

Phạm Lam hỏi: "Sao thấy Giáp Dịch ?"

Đinh Tứ lắc đầu: "Sáng sớm thấy bóng dáng ."

"À.”

Phạm Lam vứt cái túi da sang một bên, chạy lịch bịch lên lầu.

Hôm qua nhận lời hứa trả 20.000 hộc từ Bạch Huyên, cộng thì dư pháp lực của cô là 20.670 hộc.

Ấm no, tiến lên Tiểu Khang (*). Tất nhiên là hạnh phúc. *(Tiểu Khang: Trạng thái cuộc sống đầy đủ, sung túc)

"Xã Công đại nhân chào buổi sáng, Trù Thần đại nhân chào buổi sáng.”

Phạm Lam xoay chỗ.

Kế Ngỗi đang gặm bánh kếp, Dung Mộc nhâm nhi công phu. Hai vị Thần đồng thời gật đầu với Phạm Lam.

Phạm Lam pha một tách dưỡng nhan, bật máy tính lên lướt tin tức.

[Số liệu thống kê nửa đầu năm của Cục Nguyệt Lão công bố: tỷ lệ kết hôn Thần tộc tiếp tục giảm, thấp hơn 3,33% so với cùng kỳ năm ngoái. Ngược , tỷ lệ ly hôn của Thần tộc cao nhất trong 50 năm qua. Cục Nguyệt Lão kêu gọi: Trăm năm tu mới chung thuyền, ngàn năm tu mới chung chăn gối, hãy trân trọng duyên phận, chớ xúc động mà ly hôn.]

[Cổng đăng ký nội bộ cho kỳ thi thăng chức trung cấp nhân viên Tam Giới mở. Được , đề cương thi sẽ đổi lớn.]

[Cục Nghiên cứu và Phát triển Kỹ thuật Tam Giới thành lập Viện Nghiên cứu Trận pháp, nỗ lực đưa kỹ thuật AI nhân giới nghiên cứu trận pháp để lấp đầy trống lớn trong kỹ thuật pháp trận.]

Công nghệ AI? Trận pháp!

Phạm Lam giật tỉnh táo, vội mở chi tiết tin tức xem.

Đáng tiếc, bản tin vô cùng ngắn gọn, là từ ngữ chuyên ngành cao siêu cộng thêm một đống lời tâng bốc thương mại... Phạm Lam mà chẳng hiểu mô tê gì. Tuy nhiên, cô dự cảm viện nghiên cứu hẳn liên quan đến lỗ hổng của "Càn Khôn Tam Tài Đại Trận" mà Dung Mộc từng nhắc đến.

Dung Mộc bưng chén , mắt xuống, dường như cảm nhận ánh của Phạm Lam nên ngẩng đầu lên.

"Chuyện gì ?"

Phạm Lam chỉ tiêu đề tin tức màn hình.

Dung Mộc gật đầu nhẹ.

Tốt lắm!

Phạm Lam nắm c.h.ặ.t t.a.y phấn khích.

"Mấy cái trò gì đấy?”

Kế Ngỗi hỏi.

Phạm Lam: "Giao tiếp xã giao bình thường thôi."

Kế Ngỗi "xí" một tiếng, còn Dung Mộc cúi đầu khẽ.

Giáp Dịch gõ cửa, bước nhanh văn phòng, chất một đống văn kiện cao ngất lên bàn Dung Mộc.

"Xã Công đại nhân, đây là công văn tồn đọng trong thời gian ngài công tác, tổng cộng 587 bản, xin ngài mau chóng phê duyệt."

Dung Mộc hoảng hốt: "Sao ... nhiều thế?"

"Ngài một lời tự ý bỏ công tác tám ngày mà!" Giáp Dịch ngoài da nhưng trong : "Hôm nay khi tan , nhất định xong đấy!"

"..."

Giáp Dịch đặt ba chồng văn kiện xuống bàn Kế Ngỗi: "Trù Thần đại nhân, đây là báo cáo sổ công đức trong thời gian ngài vắng, 3.002 bản báo cáo dị thường cần ngài đích kiểm tra."

Mặt Kế Ngỗi đen sì.

"Trước khi tan , nhất định xong cho ."

Mặt Kế Ngỗi chuyển sang trắng bệch.

Mẹ ơi! Hôm nay chỉ nộ khí của Giáp Dịch vẻ cao nha!

Phạm Lam lẳng lặng cúi đầu, giả vờ con rùa rụt cổ.

"Phạm Lam ~ Bà ơi ~" Giáp Dịch lướt đến bàn Phạm Lam.

"Chào buổi sáng ~”

Phạm Lam vẫy vẫy tay cầu hòa.

Giáp Dịch tít mắt, thả một tập văn kiện xuống.

"Đây là của Bà."

"... Của á?"

Giáp Dịch gật đầu.

Phạm Lam nuốt nước bọt, run run mở văn kiện .

Không tài liệu, báo cáo, chỉ ba tờ đơn và một phong bì lớn.

Trang 1: [Bảng kê chi tiết chi phí của Miếu Thổ Địa quận Thanh Long]. Vé tàu hỏa, vé máy bay của Phạm Lam, Dung Mộc và Kế Ngỗi, chi phí ăn uống, v.v... Tổng cộng tiền tệ nhân giới là 26.096 Nhân dân tệ.

Phạm Lam thở phào nhẹ nhõm.

Cũng may, quy đổi sang pháp lực chỉ 26 hộc.

Trang 2: [Bảng kê chi tiết sử dụng pháp lực trong chuyến công tác từ ngày 5/6 đến 7/6]

Tổng cộng pháp lực dùng: 60.300 hộc.

"Cái gì?!”

Phạm Lam suýt tắc thở: "Làm thể?!"

"Bà xem , mỗi mục đều ghi chú chi tiết đấy." Giáp Dịch bình thản .

Phạm Lam soi từng dòng một.

[Thống kê pháp lực Dung Mộc sử dụng: Sơ Cấp Giới Chú 17 , Nhị Trọng Giới Chú 6 , Tam Trọng Giới Chú 5 , Thanh Minh Chú 90 , Tẩy Linh Chú 43 . Tổng cộng: 40.050 hộc.]

Mắt Phạm Lam tối sầm .

[Thống kê pháp lực Kế Ngỗi sử dụng: Viêm Chú 13 , Võ Triệu Chú 1 , Dung Đao Giải Phong Chú 1 . Tổng cộng: 17.950 hộc.]

[Thống kê pháp lực Phạm Lam sử dụng: Kiến Quốc Hậu Bất Chuẩn Thành Tinh Chú 2 , Giới Chú 3 , Tam Trọng Giới Chú 1 , Phụ trợ cao cấp 2 . Tổng cộng: 2.300 hộc.]

[Lưu ý: Theo quy định tạm ứng công tác phí của Thần Thổ Địa, chi phí pháp lực do Miếu Thổ Địa trả.]

"Tháng thâm hụt ngân sách 60.000 hộc. Bà ơi, bà nghĩ cách giải quyết nhé." Giáp Dịch nhắc nhở.

Phạm Lam chống tay lên bàn, trừng mắt hai gã Thần mặt. Dung Mộc vùi mặt đống văn kiện, Kế Ngỗi dùng báo cáo che kín mặt.

Phạm Lam ôm ngực, tự ép bình tĩnh.

Quỷ sơ sinh thực sự khó đánh, đây là nhu cầu công việc. Bình tĩnh, bình tĩnh.

"Bà ơi, còn trang thứ ba nữa." Giáp Dịch nhắc nhẹ.

Phạm Lam hít sâu một .

Chắc thể tệ hơn nữa .

[Bảng kê chi tiết mua sắm nguyên liệu nấu ăn của Miếu Thổ Địa quận Thanh Long]

Phạm Lam: Cái quái gì thế ?!

[Bò bít tết Đổng Gia Thần Dũng 50 cân: 5.000 hộc]

[Gân trâu Đổng Gia Thần Dũng 30 cân: 3.500 hộc]

[Nạc vai bò Đổng Gia Thần Dũng 20 cân: 2.800 hộc]

[Linh Chi Thiên Trì 50 cây: 1.200 hộc]

[Củ cải Linh Quang Thiên Trì 20 cân: 600 hộc]

[Khoai tây Linh Quang Thiên Trì 10 cân: 4.500 hộc]

...

[Tổng chi phí: 54.000 hộc]

"Cái đống là cái gì?!”

Phạm Lam gào lên.

"Nguyên liệu đồ nướng.”

Kế Ngỗi vọng : "Cô hứa mà, về sẽ mời chúng ăn cơm."

" là bữa ăn nhẹ! Cơm hộp hiểu ?! Cơm hộp!”

Phạm Lam sắp phát điên: "Cùng lắm là mì khô nóng ở tiệm bên cạnh thôi!"

Kế Ngỗi: "Anh Mộc duyệt . Nguyên liệu nửa tiếng nữa là tới nơi."

Phạm Lam sang trừng mắt Dung Mộc.

"Đây là buổi tiệc chào mừng nhân viên mới đầu tiên của đơn vị trong suốt một trăm năm qua, thể qua loa .”

Dung Mộc lí nhí.

Phạm Lam: "Ai trả tiền?!"

Dung Mộc chớp chớp đôi mắt to, nở nụ vô tội.

C.h.ế.t tiệt!

" trả hàng!”

Phạm Lam hét lớn.

"Không kịp nữa ." Giáp Dịch rút một xấp hóa đơn dày cộp từ trong phong bì : "Đây là hóa đơn hôm qua ký nhận."

Phạm Lam: "Cái..."

Giáp Dịch buông tay, cúi đầu chào nhẹ nhàng lướt mất.

Phạm Lam: "..."

Phạm Lam phịch xuống ghế.

Trong đầu cô nhảy múa một đống con .

Chuyện quái gì đang xảy ?

Vừa nãy còn là Tiểu Khang no ấm, đầy một tiếng thành nghèo kiết xác ?!

Hai tên phá gia chi t.ử !

Phạm Lam đầu, hung tợn lườm hai vị đồng nghiệp.

Kế Ngỗi vội : "Nguyên liệu đều là đồ tươi sống do Cơ thị cung cấp, Cơ Đan bảo thể giảm giá."

Dung Mộc bồi thêm: "Còn thể trả góp nữa."

"Hai các ! Bây giờ, ngay lập tức...”

Phạm Lam híp mắt đe dọa: "Trả 27.500 hộc pháp lực đang nợ đây!"

Dung Mộc và Kế Ngỗi liếc , đồng thời đạp bay lên, chạy biến về phía bức bình phong.

"Chạy trời khỏi nắng !”

Phạm Lam đuổi theo, đ.â.m sầm cửa "Khôn Cảnh".

"Bùm!" Pháo giấy từ trời giáng xuống, nổ tung phủ đầy mặt Phạm Lam.

Phạm Lam ngơ ngác.

Trong Khôn Cảnh, mây ngũ sắc đang vờn trăng, mặt hồ phẳng lặng như gương treo một tấm băng rôn đỏ thẫm dài cả trăm thước.

[Nhiệt liệt chào mừng Bà Thổ Địa Phạm Lam trở thành nhân viên chính thức]

Phạm Lam: "Hả?"

thấy Bạch Huyên, Hắc Diệp, còn cả Giáp Dịch, Đinh Tứ, Ất Nhĩ, và Bính Thiện đang núp lưng Đinh Tứ. Mỗi bọn họ tay đều cầm pháo giấy. Cơ Đan thì nâng ly cocktail đến run cả .

Dung Mộc và Kế Ngỗi bên hồ, một dịu dàng, một mắt cong cong.

Bạch Huyên: "Ngạc nhiên ? Bất ngờ ? Có..."

Hắc Diệp tiếp lời: "Cảm động ?"

Cơ Đan: "Nguyên liệu bữa nay đều do Bổn Thần đặc biệt tài trợ, đừng khách sáo, cứ ăn thoải mái!"

Giáp Dịch, Ất Nhĩ, Bính Thiện, Đinh Tứ đồng loạt chắp tay: "Chúc mừng Bà Thổ Địa chính thức nhậm chức!"

Phạm Lam sững sờ hồi lâu, đó dùng cánh tay che mắt... Cô nghĩ nếu bây giờ mà thì mất mặt quá.

Bốn phía vang lên tiếng rộn ràng, Phạm Lam ai đẩy đến chỗ . Cô ngửi thấy mùi thịt nướng thơm lừng.

Kế Ngỗi lò nướng trổ tài, Hắc Diệp bê mâm chồm hỗm canh chừng, Bạch Huyên và Cơ Đan xổm bên cạnh thèm thuồng nhỏ dãi. Đám Giáp Dịch, Đinh Tứ, Ất Nhĩ, Bính Thiện thì bận rộn phụ giúp một tay.

"Tay nghề của A Ngỗi là nhất Tam Giới đấy, cô nhất định nếm thử.”

Dung Mộc .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-35-mat-mat-qua.html.]

Anh đối diện Phạm Lam, ánh mắt lúc tỏ lúc mờ ánh trăng.

Phạm Lam: " suýt dọa c.h.ế.t khiếp đấy!"

Dung Mộc hé miệng : "Ý cô là ai cơ?"

Dung Mộc nháy mắt, vẻ mặt đầy vô tội.

"..."

Phạm Lam hiểu , mắt tuy thoạt ôn nhu vô hại, nhưng tuyệt đối là kẻ xa nhất.

"Ba trăm bảy mươi tám năm bốn tháng mười hai ngày, cuối cùng cũng ăn thịt nướng của lão Kế!" Bạch Huyên nhào tới đè lên Dung Mộc, một tay ôm cổ , tay xách vò rượu: "Lão Mộc, thật sự cảm động quá mất."

Dung Mộc thở dài, dùng đầu ngón tay kẹp lấy cánh tay Bạch Huyên nhấc sang một bên.

"Nào, lão Mộc, uống một chén !" Bạch Huyên lớn.

Dung Mộc bưng chén rượu trắng lên uống cạn một , mặt đổi sắc.

Phạm Lam thầm nghĩ: Mẹ ơi?

"Hử?" Bạch Huyên nheo mắt: " cũng cạn! Lại nữa!"

Dung Mộc: "Tửu lượng của thắng nổi Dung mỗ ."

"Cậu coi thường đấy ! Phải cạn!"

Dung Mộc thở dài, nhấc luôn cả vò rượu từ gầm bàn lên, ngửa cổ uống một cạn sạch.

Phạm Lam trố mắt: Đệt?!

" cũng cạn, ha ha ha..." Bạch Huyên uống hai ngụm lớn, nhưng mới nuốt xuống một ngụm ngã lăn đất, may mà Hắc Diệp đỡ , lôi sang một bên đặt ngủ ghế.

"Mấy ngàn năm cũng chẳng chịu nhớ." Hắc Diệp lắc đầu.

Phạm Lam: "..."

"Rượu Đỗ Khang ba trăm năm, một vò hai ngàn hộc, bình thường nỡ uống .”

Dung Mộc giơ vò rượu lên .

Hai mắt cong cong, sóng mắt trong veo như nước. Phạm Lam thấy cảnh , tim đập loạn mấy nhịp, vội vàng bỏ chạy.

Cuộc chiến lò nướng càng lúc càng kịch liệt. Hắc Diệp và Cơ Đan trấn thủ bếp lò, mỗi khi mẻ thịt nướng bưng , hai liền lao tranh cướp sống c.h.ế.t, đừng là thịt, ngay cả cái xiên nướng ngoài cũng cướp nổi.

Phạm Lam đợi gần nửa giờ, tức quá liền gia nhập luôn đại chiến cướp thịt. cô chỉ là một hạ Thần mới nhậm chức, đối thủ của hai lão thượng Thần , chỉ trong một giây hạ gục.

Đáng ghét hơn là Kế Ngỗi chẳng những giúp đỡ mà còn châm chọc cô.

"Phạm Lam, công phu kém quá."

Phạm Lam: "Này, chúng cùng cơ quan đấy nhé."

Cơ Đan: " là nhà tài trợ độc quyền."

Hắc Diệp: "Là mấy bảo bồi thường bằng thịt nướng mà."

Phạm Lam: "..."

Được ! Đánh thì bà đây tránh !

Phạm Lam hậm hực trở chỗ . Bạch Huyên bên cạnh đang ngủ say sưa, nước miếng chảy dài như thác, còn Dung Mộc thì chẳng thấy nữa.

Phạm Lam đang buồn bực thì cảm thấy kéo tay áo . Là Bính Thiện, cô bé xổm gầm bàn, len lén dúi cho Phạm Lam năm xiên thịt nướng.

Phạm Lam: "Cảm ơn em."

Bính Thiện lẳng lặng bỏ .

Phạm Lam: "..."

Vẫn thấy mặt mũi .

Tay nghề của Kế Ngỗi quả nhiên kinh thiên động địa, miếng thịt miệng liền tan, mùi thơm trong nháy mắt lan tỏa lục phủ ngũ tạng. Phạm Lam chỉ cảm thấy gân mạch nóng rực, cả trở nên lâng lâng choáng váng. Năm xiên thịt trôi xuống bụng, tim cô đập nhanh đến một trăm hai mươi nhịp.

Có vẻ như loại thịt thể ăn nhiều .

Phạm Lam lấy tay quạt quạt cho đỡ nóng, tính tìm một chỗ mát mẻ để . Cô chậm rãi dọc theo bờ hồ. Con đường chân hoa văn trúc đặc biệt, mặt đường phủ một tầng nước ướt sũng, lấp lánh ánh trăng.

Mặt trăng trong Khôn Cảnh dường như lúc nào cũng tròn vành vạnh, cứ như một chiếc đĩa bạc khổng lồ treo lơ lửng bầu trời. Nước hồ róc rách, như than như kể. Những chú cá nhỏ như bảo thạch dường như đều ngủ say, thấy bóng dáng , chỉ ánh trăng phản chiếu mặt hồ, dập dềnh từng tầng sóng nước.

Phạm Lam chợt thấy một .

Anh mặc chiếc áo sơ mi rộng thùng thình, hai tay đút ống tay áo, khoanh chân hồ.

Là Dung Mộc.

Phạm Lam kìm bước nhẹ chân gần.

Dưới bầu trời đêm xanh thẳm, bóng lưng tỏa sáng mờ ảo, hòa quyện rực rỡ cùng ánh trăng, kết nối thành một luồng sáng giao thoa giữa đất trời.

Cơn nóng trong m.á.u Phạm Lam từ từ dịu , gió hồ thổi khiến cô bình tâm thỏa mãn.

Cô cứ Dung Mộc như , qua bao lâu. Dường như lâu, dường như chỉ mới vài giây.

Đột nhiên, Dung Mộc động đậy, nhích sang trái, dừng một chút, chậm rãi nghiêng sang , dừng , nhích sang trái.

Trái, , , trái. Cơ thể đung đưa từ từ, biên độ nhẹ, nhỏ nhưng nhịp nhàng. Giống như một đứa trẻ bài hát yêu thích, tự chủ mà lắc lư theo điệu nhạc.

Phạm Lam mỉm .

Cái tên , trông vẻ đang hạnh phúc.

Dung Mộc.

Bóng lưng cứng đờ, đầu .

"Hi...”

Phạm Lam vẫy tay.

Dung Mộc chớp mắt, cũng vẫy vẫy tay .

"Không phiền Xã Công đại nhân nữa, qua bên dạo một vòng đây."

Phạm Lam cất bước rời , nhưng hai bước, đầu thấy Dung Mộc tò tò theo phía .

"Có việc gì thế?”

Phạm Lam hỏi.

Dung Mộc lắc đầu.

"Vậy... tạm biệt nhé?"

Dung Mộc vẫn yên nhúc nhích.

Tên trúng gió gì thế nhỉ?

Phạm Lam tiếp tục về phía , Dung Mộc tiếp tục theo.

Phạm Lam thở dài: "Xã Công đại nhân gì phân phó ?"

Dung Mộc lẳng lặng Phạm Lam, lời nào, cũng chẳng biểu lộ cảm xúc gì.

Lúc , ngũ quan toát lên vẻ sắc bén như đao gọt rìu đẽo... khiến Phạm Lam nhớ tới khoảnh khắc tàu cao tốc.

Cảm giác như Dung Mộc là Dung Mộc, mà là một ai đó khác...

Trong lòng Phạm Lam chút bối rối, cô lùi nửa bước.

Dung Mộc giơ tay lên, ngón tay chỉ n.g.ự.c Phạm Lam... một luồng sáng màu lam băng chậm rãi hiện lên... là Lang Thanh.

Ý ?!

Phạm Lam cảm thấy chút .

Dung Mộc bước lên một bước, viên Lang Thanh rơi lòng bàn tay .

Hiện tại gần Phạm Lam, chóp mũi hai chỉ cách chừng 20cm. Phạm Lam thể tiếng hít thở, thấy hàng lông mi dài, và ngửi thấy mùi hương sương mai .

Ngón áp út của nhẹ nhàng vuốt ve viên bảo thạch màu lam. Đầu ngón tay khẽ gảy một cái, hai cái, ba cái. Động tác nhẹ nhàng mập mờ, giống như đang vuốt ve Lang Thanh, mà là...

Đầu Phạm Lam ong lên một tiếng, cô vội lùi một bước.

Viên bảo thạch trượt khỏi lòng bàn tay , rơi xuống xương quai xanh của Phạm Lam, cảm giác như muỗi đốt một cái, đau ngứa.

Dung Mộc Phạm Lam, đồng t.ử trong veo như nước, đuôi mắt rũ xuống, hàng mi dài che ánh . Phạm Lam chợt nhớ tới lời của Bạch Huyên... Dung Mộc, đến kinh tâm động phách.

Anh quá...

Phạm Lam thầm nghĩ.

Dung Mộc mỉm . Nụ giống ngày, đầu nghiêng, dường như chút ngượng ngùng. Lông mi khẽ chớp, nụ càng lúc càng rạng rỡ, tiếng tim đập của Phạm Lam cũng càng lúc càng lớn. Làn da nơi viên Lang Thanh chạm bắt đầu tê dại, cảm giác nhanh lan cả nửa .

Một ý nghĩ táo bạo hiểu nảy trong lòng Phạm Lam. Giống như một hạt giống phá đất mà lên, cẩn thận từng li từng tí thăm dò nhú chồi non.

"Anh tặng Lang Thanh... liệu hàm ý gì đặc biệt ?"

Nụ của Dung Mộc đổi, trở nên ôn nhu xa xăm.

Hai tay giấu ống tay áo, cơ thể lắc lư trái , nhẹ nhàng, chậm rãi, theo cái tiết tấu đặc biệt .

Đôi mắt dường như gom hết ánh sáng của mặt trăng trong đó.

Phạm Lam đến ngẩn ngơ, cô bất giác giơ tay lên, chạm đôi mắt .

lúc , Dung Mộc phồng má lên thổi một phù, gục đầu xuống, còn động tĩnh gì nữa.

Phạm Lam: "..."

Phạm Lam: "Này!"

Phạm Lam: "Này !"

Dung Mộc mắt nhắm nghiền, hô hấp đều đều, nghiễm nhiên lăn ngủ.

Hóa , say rượu ư?

Cho nên, những hành động đó đều là vô thức?

cứ tưởng... Đệt...

Da mặt Phạm Lam nóng bừng, cô lấy tay che mặt, hé kẽ ngón tay quanh bốn phía.

Ánh trăng sáng vằng vặc, hồ nước trong veo, gian tĩnh mịch.

May quá, ai cả.

Cũng may, chỉ hoảng hốt một chút, hành vi gì quá đáng.

Phạm Lam vỗ vỗ trán, hít sâu vài cái, định gọi điện cho Kế Ngỗi.

Tiếng chuông điện thoại reo lên gần, ngay phía lưng cô!

Kế Ngỗi cách cô chừng mười mét, khoanh tay n.g.ự.c với vẻ mặt lạnh lùng. Gió thổi chiếc tạp dề của bay phấp phới, trông vài phần sát khí.

Phạm Lam: "Anh đến từ bao giờ ?"

Kế Ngỗi: "..."

"Anh thấy gì ?"

Kế Ngỗi trả lời, thẳng tới mặt Phạm Lam, lôi từ trong n.g.ự.c một miếng ngọc bội màu lam băng, to cỡ đồng xu. Ánh ngọc ôn nhu, ẩn chứa vầng sáng như sóng nước, màu sắc và cảm giác y hệt viên Lang Thanh.

"Đây là thứ Mộc tặng lúc thăng chức Thượng Thần.”

Kế Ngỗi .

Phạm Lam: "Hả?"

"To hơn của cô."

"... Ờ..."

"Đắt hơn của cô."

"..."

"Đẹp hơn của cô."

"..."

Kế Ngỗi Phạm Lam từ cao xuống... Vốn dĩ cao hơn cô hai cái đầu, ánh mắt hôm nay đặc biệt ngạo nghễ, như kẻ ngốc.

Phạm Lam gào thét trong lòng: Có ý gì hả?!

Kế Ngỗi lướt qua Phạm Lam, cõng Dung Mộc đang ngủ say lên lưng, chân đạp gió bay mất.

Để Phạm Lam chôn chân tại chỗ hứng gió lạnh vù vù.

Hai phút , Phạm Lam mới vỡ lẽ.

Kế Ngỗi cho cô rằng: Chỉ cần là nhân viên thần chức của miếu Thổ Địa, Dung Mộc đều sẽ tặng một món quà lưu niệm tương tự...

Bảo cô đừng mà tưởng bở...

Mẹ ơi!

Thật là nhục quá mất!

 

 

 

Loading...