Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 3: Thiếu nữ dũng cảm, chiến đấu nào!

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:40:43
Lượt xem: 100

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm nay Phạm Lam mới , hóa shipper thật sự thể cứu mạng!

Chỉ thấy shipper từ từ dậy, cơn lốc xoáy quanh "vù” Một tiếng tản dọc theo mặt đất, thổi bay thứ tạo thành một trống sạch sẽ.

Văn phòng im phăng phắc, tất cả đều ngơ ngác chằm chằm vị ân nhân cứu mạng .

Anh shipper mặc bộ đồng phục giao hàng màu vàng, giày bốt chiến thuật màu đen, lưng thẳng tắp. Anh nhấc vành mũ lên, liếc một cái.

Đó là một khuôn mặt trai, mắt một mí, môi đỏ, đến mức gần như nét của con gái.

"Đẹp trai quá!" các đồng nghiệp thốt lên.

"Ở yên gốc cây đào, đừng động đậy." Ánh mắt chuyển sang Phạm Lam, vẻ do dự: "Cô...”

"Cẩn thận!”

Phạm Lam hét lớn.

bóng đen bay vọt lên, chuột máy tính mà là bàn phím. Các nút phím b.ắ.n lách cách như s.ú.n.g máy, ám khí bay tứ tung, sắc như dao, nhanh như gió.

Mọi hét lên rạp xuống đất. Phạm Lam hai tay ôm đầu, cảm thấy vô luồng gió sắc lẹm lướt qua đỉnh đầu. Anh shipper di chuyển biến ảo giữa vô nút phím đang bay, biến tay thành dao, c.h.é.m nát tất cả các bàn phím.

vô dụng, bàn phím vỡ thì còn bút, kéo, tẩy, thước kẻ, băng dính trong. Phạm Lam còn thấy cả hộp Bích Loa Xuân của Vương Tư Địch, lọ vitamin C của Trương Hiểu Hiểu, thậm chí cả chai nước hoa của Phạm Lam cũng biến thành vũ khí, tấn công áp đảo về phía shipper.

Anh shipper tay trái c.h.é.m đôi hai lọ keo dán, tay cầm điện thoại vẽ một hình dạng phức tạp giữa trung.

"Giới Chú... Khai!"

Một lá bùa trong suốt từ màn hình điện thoại của bay , phình to giữa trung, biến thành một quả bóng bay khổng lồ bao trọn cả văn phòng. Ánh đèn chớp tắt, màu sắc của bộ gian đổi, như thể phủ một lớp filter màu hoài cổ.

Đống ám khí văn phòng phẩm lơ lửng giữa trung vài giây loảng xoảng rơi xuống đất.

Anh shipper bàn việc, xuống bốn phía, chép miệng một tiếng.

Anh bấm vài cái điện thoại.

Điện thoại vang lên giọng nữ máy móc: [Số dư pháp lực của Thiên Nhãn Chú đủ]

[Số dư pháp lực đủ]

[Số dư pháp lực đủ]

Mọi : "..."

Vương Tư Địch yếu ớt giơ tay: "Anh trai, là để nạp tiền cho nhé?"

Anh shipper: "Im miệng!"

Vương Tư Địch: "Đáng sợ quá!"

Anh shipper cất điện thoại, quanh.

Vẻ mặt quá nghiêm trọng, bất giác nín thở.

Văn phòng yên tĩnh đến nghẹt thở. Phạm Lam nhớ trải nghiệm đêm qua.

Cặp Hắc Bạch Vô Thường đó cũng dùng điện thoại để triệu hồi một lá bùa gì đó, chẳng lẽ shipper cũng là nhân viên của địa phủ?

Có lẽ thể gọi điện cầu cứu viện binh?

Như thể đáp suy nghĩ của Phạm Lam, chuông điện thoại của shipper reo lên.

Anh shipper: "A lô, Mộc, đến ? Lạc đường? cài định vị cho mà? Thôi bỏ , Mộc, còn dư tài khoản , chuyển cho 500 hộc."

[Ting, bạn nhận 455 hộc pháp lực.]

Anh đột ngột cúp máy, chằm chằm văn phòng của Chu Lột Da.

Cửa "cạch” Một tiếng mở , Chu Lột Da bước .

Ông sững sờ xung quanh, ngây vài giây gầm lên: "Chuyện quái gì thế ?!"

Hai bóng đen từ lưng ông lao , đó là máy chủ và dây mạng.

Anh shipper lóe lên, dịch chuyển tức thời đến lưng Chu Lột Da tung một cú đá, Chu Lột Da bay ngang . Anh shipper lao chiến đấu với máy chủ.

Mọi bảy tay tám chân kéo Chu Lột Da gốc cây đào.

"Chu Lột Da, ông chứ?" Vương Tư Địch tát bôm bốp mặt ông .

Chu Lột Da mặt mũi bầm dập, ngất lịm .

Cuộc chiến trong văn phòng đến hồi gay cấn, shipper đá bay máy chủ chiến đấu với bàn ghế. Phạm Lam phát hiện cách chiến đấu của kỳ lạ, chỉ phòng thủ chứ chủ động tấn công.

Ví dụ như bây giờ, Phạm Lam rõ ràng thấy ngăn kéo bàn việc lưng bốc lên khói đen nhưng dường như hề .

"Cẩn thận đằng !”

Phạm Lam hét lớn.

Vài con d.a.o rọc giấy từ ngăn kéo b.ắ.n nhắm thẳng lưng shipper.

Anh shipper bay lên xoay tròn, cuộn đáp xuống đất, mấy con d.a.o rọc giấy "vèo vèo vèo" găm xuống sàn.

Phạm Lam suýt nữa thì ngừng tim.

Anh shipper: "Cô... thấy ?"

Phạm Lam: "Gì cơ?"

"Túy."

"...Cái quái gì ?"

Anh shipper trở tay c.h.é.m đứt một cây kéo: "Luồng khí đen, ở ?"

Phạm Lam: "..."

Phạm Lam: "Chỗ nào chả ! Anh mù !"

Sắc mặt shipper đổi: "Vị trí cụ thể!"

"Chỗ đó đó đó đó...”

Phạm Lam tiện tay chỉ vài chỗ, kinh hãi hét lên: “Ở !"

Mọi thuận theo ánh mắt của cô lên trần nhà, mặt mày ngơ ngác.

Anh shipper: "Cô thấy gì?"

"Một cái bánh kếp Ấn Độ khổng lồ, lúc nãy biến mất , giờ xuất hiện!”

Phạm Lam hét lớn.

Mọi : "A a a a a a a! Đâu!"

Anh shipper: "Màu gì?"

"Màu đen... .”

Phạm Lam dụi mắt: “Màu nhạt , hình như là màu xám xanh!"

"Thôi !” Anh shipper lùi mấy bước, điên cuồng bấm điện thoại.

[Đang gửi báo cáo hình thành Túy, đang gửi... đang... đang... Tín hiệu khu vực của bạn , đang gửi ... gửi ... Gửi thất bại.]

Anh shipper: "..."

Phạm Lam: "..."

Mọi phát điên.

"Kết nối 5G !"

"Kết nối wifi !"

"Màu đổi !”

Phạm Lam hét lớn.

Anh shipper: "Màu gì?"

Phạm Lam: "Màu đỏ!"

Cái đĩa khổng lồ bắt đầu hóa lỏng, chất lỏng màu đỏ tươi nhỏ giọt xuống, dừng giữa trung, hút , tiến gần, ngưng tụ, dường như sắp tạo thành một thứ gì đó.

"Sắp biến thành quái vật !”

Phạm Lam hét lên.

Mọi : "Phạm Lam bà ghê quá á á á!"

Phạm Lam: " còn ghê hơn á á á!"

Anh shipper đột nhiên im lặng. Anh gốc cây đào nơi đang trú ẩn, đột nhiên tung một chưởng đó. Gốc cây đào vỡ thành nhiều mảnh, nhặt một mảnh lớn hơn cầm trong tay.

Anh liếc Phạm Lam: “Này, cô ."

Phạm Lam: " tên là Phạm Lam."

"Cô gái lười biếng cho rõ đây, khoảnh khắc nó thành hình là lúc nó yếu nhất. Đến lúc đó hãy cho ."

Phạm Lam: "Nó sẽ biến thành hình gì? Tiêu chuẩn là gì? Hình vuông, hình chữ nhật, hình tam giác hình tròn?"

"..."

"Này!"

Anh shipper kéo mũ xuống: "Nói chung, là khoảnh khắc đó!"

Phạm Lam: "..."

Nhảm!

Chất lỏng màu đỏ ngày càng tụ nhiều hơn, chúng vặn vẹo, quấn lấy , như thể sinh mệnh mà xâu xé lẫn .

Phạm Lam: "Đổi !"

Mọi : "A a a a a!"

Anh shipper: "Đừng vội, đợi, !"

Phạm Lam: "Lại đổi !"

Mọi : "Mẹ ơi a a a a a!"

Anh shipper: "Đừng ồn!"

Phạm Lam nheo mắt: "Là hình dài, đúng, là hình thoi, đúng, là hình lập phương!"

Anh shipper bật lên, lướt giữa trung, mảnh gỗ đào phát ánh lửa chói mắt, biến thành tro bụi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-3-thieu-nu-dung-cam-chien-dau-nao.html.]

Cùng lúc biến mất còn khối lập phương màu đỏ m.á.u kỳ dị .

Phạm Lam: "Biến mất ..."

Anh shipper nhẹ nhàng đáp xuống đất, vung tay, thở phào một dài.

Mọi ôm , lóc t.h.ả.m thiết.

"Được cứu !"

"Mẹ ơi, con về nhà!"

Phạm Lam vịn tường, hai chân run lẩy bẩy: "Rốt cuộc đó là thứ gì ?"

Anh shipper lôi điện thoại , vẽ một hình dạng kỳ lạ khác giữa trung.

[Đang xin Quy Nguyên Chú... đang xin... kết nối tín hiệu thất bại, xin thất bại.]

"Không !” Anh shipper hét lớn: “Nó vẫn còn!"

Phạm Lam thấy, lưng shipper xuất hiện một , bụng bia, đầu hói, tay cầm một con d.a.o rọc giấy, là Chu Lột Da.

Lần chỉ Phạm Lam, tất cả đều thấy.

Mắt của Chu Lột Da đen kịt như thể khảm hai viên pha lê đen. Sau lưng ông , những sợi dây điện, dây mạng giương nanh múa vuốt, tạo thành một tấm lưới nhện khổng lồ ập xuống phía .

lúc , shipper giơ điện thoại lên chắn mặt tất cả .

Phạm Lam chỉ cảm thấy một luồng nóng ập mặt, cô hất văng , đầu đập tường, đau điếng. Khi mở mắt , cô và tất cả các đồng nghiệp dồn góc tường, shipper quỳ một gối ở phía , hai tay giơ cao điện thoại, như thể đang đẩy một vật gì đó nặng, cánh tay run run.

Bên ngoài điện thoại bao bọc bởi một lớp màng mỏng màu đỏ lửa, thể thấy lờ mờ những tia lửa bay lượn. Chu Lột Da ngăn cách bên ngoài lớp màng, những sợi dây điện lưng như xúc tu bạch tuộc lốp bốp đập lớp màng, mỗi đập, tia lửa vơi một ít.

Phạm Lam hiểu , đây lẽ là một thứ giống như kết giới, và xem , nó trụ bao lâu.

"Anh trai chứ?!” Mọi hét lớn.

Anh shipper trả lời, cau mày, vẻ mặt vẻ khó chịu. Tệ hơn nữa, ốp lưng điện thoại của dần dần xuất hiện những vết nứt.

Các đồng nghiệp suy sụp.

" c.h.ế.t."

" còn xem concert của Châu Kiệt Luân."

" vẫn còn zin."

"..."

Phạm Lam thở dài, dứt khoát ườn đất.

Bận rộn cả buổi, kiểu gì cũng c.h.ế.t. Haizz, tranh thủ một lát . Lần c.h.ế.t, chắc vẫn là hai con ma Hắc Bạch Vô Thường đến dẫn đường nhỉ. Phạm Lam nghĩ, đừng hồi sinh nữa nhé.

"Cốc cốc, cốc cốc, cốc cốc", lưng đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.

Phạm Lam giật dậy, lưng rõ ràng là tường... đúng, vị trí , vốn dĩ là cửa chính của công ty.

Các đồng nghiệp vẫn đang la hét lóc, dường như ai để ý đến âm thanh .

"Cốc cốc, cốc cốc.” Tiếng gõ cửa lớn hơn, còn cả tiếng .

"Xin hỏi, ai ? Có thể giúp mở cửa ?"

Phạm Lam nhớ , giọng , là của đàn ông mặc áo len đỏ rõ mặt mà cô gặp buổi sáng.

Phạm Lam đưa tay sờ dọc theo bức tường, quả nhiên, ở vị trí trong trí nhớ, cô sờ thấy tay nắm cửa. Nắm chặt, vặn, một cánh cửa đột nhiên hiện bức tường trắng, một xuất hiện bên ngoài.

Anh trong ánh sáng trắng, vạn trượng hào quang, chiếu rọi ngũ quan của đến mức thánh thiện, rõ gì cả.

Mọi : "A a a a a!"

Phạm Lam: Vãi chưởng?

"Chà-chào .” Anh áo len đỏ cúi bước , khẽ vẫy tay: “Xin , lạc đường."

"Anh Mộc...” Anh shipper : “Phần mềm định vị của nên nâng cấp đấy."

"Ngỗi.” Anh áo len đỏ lóe lên một cái đến bên cạnh shipper: “Thế nào ?"

"Đã xin Thiên Nhãn Chú ?"

"Hả?"

"Anh thấy tin nhắn gửi ? Con Túy kết giới chặn tín hiệu."

"...Xem tin nhắn ở ?"

Anh shipper phun một ngụm máu.

"Không .” Anh áo len đỏ : “Phá kết giới cần mở Thiên Nhãn, mở Thiên Nhãn cần Thiên Nhãn Chú, xin Thiên Nhãn Chú cần kết nối tín hiệu, kết nối tín hiệu cần phá kết giới... Ừm..."

Phạm Lam coi như hiểu, mới đến là cứu tinh mà là một tên báo hại!

Các đồng nghiệp: "C.h.ế.t chắc á á á!"

"Rắc” Một tiếng, điện thoại của shipper nứt một đường, kết giới cũng đồng thời nứt một khe hở, một sợi dây điện "vèo” Một cái chui , b.ắ.n thẳng về phía Phạm Lam.

Một tia sáng xanh lóe lên, sợi dây điện đứt lìa. Anh áo len đỏ chắn mặt Phạm Lam, chiếc ốp điện thoại màu xanh băng tay lóe lên ánh nước lạnh lẽo.

"Có thương , thiếu nữ?” Anh hỏi.

Phạm Lam: "..."

Thiếu nữ cái con khỉ!

kịp để Phạm Lam phàn nàn, cô thấy một luồng khí đen len lỏi qua khe hở của kết giới.

"Nó !”

Phạm Lam hét lớn.

Anh áo len đỏ: "Ở ?"

Phạm Lam chỉ một cái, chiếc điện thoại màu xanh băng vỗ tới, khí đen tan biến.

Anh áo len đỏ nghiêng đầu: "Cô... chẳng lẽ mở Thiên Nhãn?"

Phạm Lam: "Hả?"

"Ngỗi, vị thiếu nữ Thiên Nhãn ?” Anh hỏi.

Anh shipper phun một ngụm máu, rõ ràng là nữa.

"Không thể chậm trễ.” Anh áo len đỏ : “Thiếu nữ dũng cảm, hãy thế gian ."

Phạm Lam: "Nói tiếng !"

"Nín thở tập trung, quan sát con Túy , phát hiện điều gì bất thường ?"

Phạm Lam nheo mắt, cố gắng Chu Lột Da bên ngoài kết giới.

Trên mặt Chu Lột Da nổi lên những đường gân xanh, vẻ mặt hung tợn đáng sợ. Ông dạng chân giữa văn phòng, miệng hé mở, phát những tiếng gầm gừ rõ ràng, như một lão địa chủ đang giám sát, lệnh cho tất cả các dây điện tấn công kết giới ngừng nghỉ.

"Ông , giống dã thú.”

Phạm Lam .

"Cái đó chúng cũng thấy mà!" các đồng nghiệp hét lên.

"Thiếu nữ, đừng để vẻ bề ngoài mê hoặc, hãy chú ý bên trong.” Anh áo len đỏ : “Cố lên, xem."

"Rốt cuộc cái gì?"

"Là...” Anh áo len đỏ suy nghĩ một lát: “Nơi khí tụ ."

Phạm Lam cố gắng nữa.

Đôi mắt cô dường như thêm một năng lực đặc biệt nào đó, quần áo và da của Chu Lột Da dần trở nên trong suốt, cơ thể ông biến thành một khối chất lỏng màu đỏ, như robot lỏng trong phim khoa học viễn tưởng. Luồng khí đen chảy ẩn hiện trong cơ thể ông ... Phạm Lam thấy hướng chảy của những luồng khí đó, Chu Lột Da, mà là ở lưng ông ...

"Trong cái bàn phím cơ lưng ông một tinh thể màu đen!”

Phạm Lam hét lớn.

Anh áo len đỏ: "Ngỗi, mở kết giới!"

Kết giới màu đỏ "ầm” Một tiếng tan , shipper sóng xung kích quét ngã. Anh áo len đỏ lao , ốp điện thoại rạch một đường ánh sáng xanh băng trong gió, bàn phím cơ vỡ tan tành. Toàn bộ gian rung chuyển, phai một lớp màu, sáng sủa hơn vài phần.

[Triệu Võ Chú... Khai]

[Dung Đao Lâm Thế]

Hai giọng nữ máy móc gần như vang lên cùng lúc, shipper đạp bay lên, trong tay xuất hiện một ngọn lửa, c.h.é.m mạnh xuống đầu Chu Lột Da.

Ầm!

Lửa cháy rực rỡ, tia lửa b.ắ.n tung tóe. Chu Lột Da hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, điên cuồng lăn lộn đất. Toàn ông lửa thiêu đốt, Phạm Lam thấy chất lỏng màu đỏ và khí đen trong cơ thể ông hóa thành nước, tan biến trong khí.

Vài giây , Chu Lột Da ngừng giãy giụa, da và vẻ ngoài của ông trở bình thường, thoi thóp đất.

Mây đen ngoài cửa sổ tan , ánh nắng chiếu văn phòng, trời quang mây tạnh.

Anh shipper động tác thu đao, ngọn lửa trong tay biến mất.

Các đồng nghiệp ngây vài giây ôm đầu nức nở.

"A a a a, cứu !"

" tưởng c.h.ế.t chắc á á á!"

"Cảm ơn! Cảm ơn!"

"Cảm ơn Chúa Jesus, cảm ơn Thượng Đế, cảm ơn Quan Âm Bồ Tát!"

"Tạ ơn sai thần .” Anh shipper lẩm bẩm một câu.

Phạm Lam đông tây, cuối cùng xác định khí đen trong văn phòng biến mất, chân cô mềm nhũn phịch xuống đất.

Mệt c.h.ế.t ! Phải nghỉ một lát thôi.

"Thiếu nữ dũng cảm.” Anh áo len đỏ xổm mặt Phạm Lam: “Làm lắm!"

Phạm Lam chớp mắt một cái, cô thấy lớp sương mù mặt áo len đỏ hóa thành vô mảnh sáng, bay lượn trong trung.

Phạm Lam cuối cùng cũng rõ mặt .

Một lọn tóc mái của vểnh lên, để lộ vầng trán đầy đặn, sống mũi cao thẳng, mắt to sáng, lông mi dài cong.

Anh khẽ , để lộ hàm răng trắng như vỏ sò.

Khoảnh khắc , Phạm Lam nghĩ đến một câu thơ.

Mưa lành chọn mùa, khi xuân về trổ hạt.

 

Loading...