Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 27: Không Phải Quỷ/ Là Quỷ

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:41:07
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trời ơi, %¥#@*&!

Khóe mắt Phạm Lam giật giật, cô từ từ tách khỏi Dung Mộc, lùi về vị trí an , hai tay giơ cao, dấu đầu hàng.

Hai tay Dung Mộc ép sát đùi, giữ tư thế thẳng, đến cả lông mi cũng động đậy. Cổ áo ngài kéo lệch, để lộ nửa xương quai xanh. Mặt, tai, cổ đều đỏ bừng. Yết hầu lớp da mỏng khẽ chuyển động, phát tiếng "ực".

Giáp Dịch, Đinh Tứ và Kế Ngỗi Phạm Lam bằng ánh mắt vô cùng phức tạp, như thể đang một vết bẩn viên ngọc mỹ.

Phạm Lam: "Vừa nãy quỷ, sợ quá nên mới hành động bột phát..."

Giáp Dịch: "Bà, miếu Thổ Địa pháp trận hộ mệnh, bách quỷ xâm phạm ."

Ánh mắt Kế Ngỗi: Cô cứ việc giả vờ , giả vờ tiếp .

"Thật mà! Ngay bàn ...”

Phạm Lam đơ , cô thấy một lọn tóc rủ xuống từ xà nhà, lơ lửng cách đầu Dung Mộc đến nửa mét.

"Dung Mộc!”

Phạm Lam hét lớn, rút điện thoại lao tới, định quyết chiến với ác quỷ để rửa sạch nỗi oan.

Dung Mộc lùi nhanh chóng, sắc mặt biến đổi, như đối mặt với kẻ thù.

Phạm Lam nhảy vọt lên, , giữa trung, dừng ... ... ...

Kế Ngỗi túm cổ áo nhấc bổng lên.

Kế Ngỗi: "Đừng quậy."

Phạm Lam: "Này, mấy thấy , cái ..."

"Cút xuống!”

Kế Ngỗi quát, xách Phạm Lam sang một bên.

Lúc Phạm Lam mới nhận , Kế Ngỗi đang với cô, mà là lệnh cho con "quỷ" .

Chỉ thấy lọn tóc dài đó trượt từ xà nhà xuống đất, lảo đảo dậy. Váy trắng, chân trần, tóc che kín mặt.

Kế Ngỗi: "Đưa đây."

Cô gái váy trắng duỗi thẳng tay, xòe lòng bàn tay . Trong đó là ba viên sô cô la - món đồ ngọt mà Phạm Lam cất riêng.

Phạm Lam: "..."

Giáp Dịch: "Khụ, bà, để giới thiệu, đây là em gái thứ ba của , Bính Thiện, phụ trách quản lý hộ tịch và tài liệu, ngày thường trốn trong phòng tư liệu. Em sở thích gì, chỉ thích ăn đồ ngọt thôi."

Bính Thiện lướt tới, cúi đầu chào Phạm Lam: "Xin ."

Giọng cô nhỏ nhẹ, yếu ớt như đóa bồ công bay trong gió.

Nghe giọng đúng là một cô gái dễ thương.

Phạm Lam nghiêng đầu, rõ khuôn mặt Bính Thiện mái tóc rậm, nhưng hành động khiến Bính Thiện sợ hãi, "vèo" một tiếng biến mất.

Phạm Lam: "..."

"Bính Thiện nhiều sách, am hiểu cổ tịch pháp điển, tính cách nhút nhát.”

Dung Mộc , ngài liếc Phạm Lam vội như điện giật.

Phạm Lam: "..."

Xã Công đại nhân, ngài còn nhút nhát hơn chứ.

"Khụ, thực chúng bàn với Xã Công đại nhân, định tối nay tổ chức một bữa tiệc chào mừng cho bà, rảnh ?" Giáp Dịch hỏi.

Phạm Lam: "Có ngân sách ? Ai trả tiền?"

Đinh Tứ giả vờ ngơ ngác, Kế Ngỗi chỗ khác, Dung Mộc giả vờ ngắm cảnh.

Giáp Dịch: "Hay là phiền bà ứng ?"

He he.

" từ chối!"

Cuối cùng, do sự phản đối kịch liệt của Phạm Lam, bữa tiệc chào mừng đành hủy bỏ.

Phạm Lam toại nguyện, chín giờ tối chui chăn, tận hưởng thời gian tự do nhất trong ngày.

Lướt tin tức, xem video ngắn, theo dõi tiểu thuyết và phim truyền hình dài tập - đó là những việc Phạm Lam ngày nào dù mệt mỏi đến cũng sẽ . Thực đến giờ , cô buồn ngủ, nhưng luôn cảm thấy nếu những việc , ngày hôm đó coi như bỏ .

Phạm Lam từng một câu : Nếu một việc dù bạn bận rộn, mệt mỏi thế nào cũng dành thời gian để , thì dù trong mắt khác nó nhàm chán đến , đối với bạn, đó là nghi thức cần thiết để sống.

Đối với Phạm Lam, nghi thức đó là lướt điện thoại.

Chỉ như , cô mới tìm thấy chính trong đêm, tận hưởng thời gian riêng tư, cảm nhận nhịp đập của cuộc sống.

Nhìn những trong video sống thật rực rỡ và phóng khoáng, cô dường như cũng nhận chút năng lượng để tiếp tục kiên trì.

Reng reng reng reng...

Điện thoại reo, cô gọi.

Phạm Lam: "Alô, ."

[Lại trong chăn ?]

"Vâng."

[Công việc mới bận ?]

"Cũng tạm ạ."

[Tạm là ? Bận thì bận, bận thì bận.]

"Không bận ạ."

[Không bận trả lời tin nhắn?!]

"Mẹ nhắn cho con ? Con thấy."

[Là trong nhóm "Gia Đình Vui Vẻ" đấy! Vào chào hỏi , dì cả của con hỏi mấy , còn tưởng con tu tiên , cả năm trời lên tiếng, thật là vô lễ!]

Mẹ Phạm Lam cúp máy. Phạm Lam lôi nhóm "Gia Đình Vui Vẻ" từ đáy WeChat lên.

Gia tộc Phạm Lam hơn năm mươi . Trước khi công nghệ thông tin phát triển, chỉ tụ tập dịp lễ Tết. kể từ khi các bậc trung niên và cao niên học dùng WeChat, cách giao tiếp của cả gia tộc đổi chóng mặt.

Bảng tin ảnh của các cụ chiếm lĩnh, trong nhóm họ hàng ngày càng đông, việc "thích" cho mỗi bài đăng của trưởng bối trở thành nhiệm vụ bắt buộc. Phiền nhất là hoạt động chào buổi sáng tập thể mỗi ngày.

Dì cả đăng ảnh " đến , chào buổi sáng!", dì ba thêm ảnh "Chào buổi sáng, sức khỏe", chịu thua, đăng hai tấm "Phật Bà Quan Âm", ba gửi đoạn tự đàn tự hát, dì út đăng bài thơ tự sáng tác... Sau vài vòng "so kè", cơ bản ai yên.

Còn đám con cháu, tuy đều ở trong nhóm nhưng hầu như đều "giả c.h.ế.t". Phạm Lam đoán cũng giống cô, chặn nhóm từ lâu.

Ngày thường các cụ tự vui với , hôm nay đột nhiên bắt cô lên tiếng?

Phạm Lam lướt qua lịch sử trò chuyện, hiểu .

Con gái dì hai, cũng là chị họ Phạm Lam, Lý Miểu Miểu, kết hôn một năm, đang m.a.n.g t.h.a.i tháng thứ năm, chuẩn đồ sinh, lên nhóm hỏi ý kiến các trưởng bối.

Các trưởng bối thi khen chị họ hiểu chuyện, đồng thời chê một cháu khác vô tâm.

Đặc biệt là Phạm Lam, vì bao giờ phát ngôn trong nhóm, liệt "danh sách đen". Các trưởng bối đồng loạt tuyên bố sẽ tổ chức một buổi "tâm sự" mật với cô trong bữa cơm tất niên. Cậu cả, tư, dì út còn đề nghị đặc biệt quan tâm đến vấn đề hôn nhân của cô...

Phạm Lam: "..."

Phạm Lam lên mạng tìm vài cái meme mà trung niên và cao niên yêu thích, gửi một loạt lên nhóm, đợi phản hồi, lập tức chặn nhóm, khóa màn hình.

Hoàn thành nhiệm vụ là , phần còn , thuận theo tự nhiên.

Phạm Lam hài lòng cuộn tròn trong chăn, nhắm mắt .

pháp đàn của Càn Khôn Tam Tài Đại Trận.

Pháp trận màu xanh băng giá bầu trời thành, lấp lánh ánh sáng thuần khiết, lộng lẫy.

Phạm Lam cảm thấy chiếc đĩa ngọc chân ấm lên, ấm đến mức các ngón chân cũng thư giãn.

Bên đĩa ngọc, hóa cũng một pháp trận khổng lồ, những đường nét màu vàng tương ứng với pháp trận trời, các cạnh dần hòa một. Pháp trận trời càng lên cao, pháp trận đất càng chìm sâu, lượt hòa trời và đất.

Phạm Lam thấy mây cuồn cuộn, sấm chớp rền vang, tuyết rơi lả tả, thấy núi non trùng điệp, sông ngòi uốn lượn, biển cả mênh mông. Pháp trận khổng lồ bảo vệ vạn vật, thời gian trôi chảy.

Thì .

Đây là Càn Khôn Tam Tài Đại Trận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-27-khong-phai-quy-la-quy.html.]

Trong lòng Phạm Lam dâng lên một cảm xúc khó tả, bi ai, nhiệt huyết, tự hào, xót thương. Cảm giác tràn ngập lồng ngực, như sức sống trào lên khóe mắt, cô đột nhiên .

Reng reng reng!

Tiếng chuông chói tai đ.â.m màng nhĩ, Phạm Lam bất chợt mở mắt, thấy trần nhà trơ trụi.

Điện thoại rung dữ dội, chiếc gối cũng rung lên.

Phạm Lam bực bội chộp lấy điện thoại, là một lạ.

Chắc là quảng cáo.

Phạm Lam tức giận cúp máy.

đầy hai giây, điện thoại reo, vẫn là đó.

Này! Đã bảo mà!

Phạm Lam nhấn , hít một chuẩn chửi.

"Cứu... cứu ..."

Giọng yếu ớt vang lên từ ống , lạnh lẽo đến rợn . Da gà nổi khắp Phạm Lam.

Chơi khăm ?!

"Cứu... ... Phạm... Lam... ... quỷ..."

Phạm Lam nhận , đó là giọng của Vương Tư Địch.

"Gì ?”

Phạm Lam hỏi.

"Cứu... cứu ..." Vương Tư Địch trong điện thoại đang .

Phạm Lam bật dậy: "Anh đang ở ?!"

"...KFC."

"Cụ thể!"

"Đường Tây Xương, ngã tư..."

Điện thoại đứt kết nối, chỉ còn tiếng tút tút.

Phạm Lam nhảy xuống giường, mặc quần áo bấm gọi cho Dung Mộc, nhưng bấm xong tắt.

Bây giờ là 2 giờ sáng, chỉ vì một cuộc gọi vô căn cứ mà gọi sếp dậy tăng ca, vẻ lắm.

Thôi thì cứ đến xem tình hình .

Thành phố Xuân về đêm yên tĩnh, đường thỉnh thoảng ánh đèn xe lướt qua, bóng cây ven đường trông kỳ quái. Phạm Lam khoác áo khoác chạy bộ. Đường Nam Xương cách chỗ cô ở chỉ hai mươi phút, nhanh cô thấy cửa hàng KFC 24 giờ ở ngã tư.

Đây là một cửa hàng cũ, màu sắc biển hiệu phai. Trong quán gần như ai, quầy một nhân viên đang gà gật. Cửa hàng trống trải, ánh đèn trắng đến chói mắt.

Phạm Lam thấy một luồng khí đen mờ ảo bay từ phía nhà vệ sinh. Cô thấy Vương Tư Địch, co ro chiếc ghế ở góc, hai tay ôm đầu, cả run rẩy.

"Chuyện gì ?!”

Phạm Lam kéo ghế xuống.

Vương Tư Địch từ từ ngẩng đầu, mặt trắng bệch, đôi mắt đỏ ngầu, má hóp , trông như sút mất mười cân. Anh mặc đồ ngủ, cúc áo cài lệch, một vạt dài một vạt ngắn. Trên bàn là một cốc sữa rỗng, điện thoại đặt bên cạnh, màn hình nứt một đường.

", quỷ ám ..." Anh .

Phạm Lam nheo mắt, ánh mắt quét một vòng .

Luồng khí đen đầu như tơ nhện quấn quanh cơ thể và tứ chi, vẻ vẫn còn dính.

Anh bạn, quỷ ám, mà là oán khí ám .

"Gần đây gì?”

Phạm Lam hỏi.

"Ngày nào cũng chăm chỉ mà." Vương Tư Địch : "Gọi điện cho khách hàng tiềm năng, đăng bài mạng xã hội, gửi tin nhắn, đến tận công ty và nhà họ để thăm hỏi. cố gắng như , tại gặp chuyện ?"

Phạm Lam: "..."

Cô đoán nguồn gốc của oán khí .

"Anh gặp chuyện gì?"

Vương Tư Địch rùng : "Chính, là từ gặp cô, chuyện ngày càng tệ! Lưng cứ lạnh toát, cả nổi da gà, vai cảm thấy nặng, như thứ gì đó đè lên. Còn đặc biệt xui xẻo: qua đường suýt xe đâm, ăn cơm thì nghẹn, uống nước thì cốc rò, còn nữa..." Anh nuốt nước bọt: "Hôm qua cái điện thoại , ngay mắt tự nhiên nứt !"

Chắc chắn là do oán khí ám, gây hiện tượng dị thường.

Phạm Lam: "Hay là xem xét đổi việc ."

"Tại ?" Vương Tư Địch giật : "Chẳng lẽ công ty chúng sạch sẽ?!"

Là cách việc của quá dễ chiêu mời oán khí .

"Phạm Lam, cô cứu !" Vương Tư Địch nắm c.h.ặ.t t.a.y Phạm Lam, tay lạnh như băng, khiến cô rùng .

Oán khí Vương Tư Địch vẫn thành hình, chắc còn một thời gian nữa mới thành Tà. Làm thế nào để hóa giải oán khí, Phạm Lam cũng manh mối. Phương pháp của Chu Bóc Lột đây rõ ràng áp dụng , thể nào livestream đ.ấ.m một trận cho khách hàng xem.

Trước đây Kế Ngỗi hình như , pháp chú thể xua tan oán khí, chỉ là đắt.

Phạm Lam nhập từ khóa [Hóa giải oán khí] Thần Tín.

Một loạt pháp chú hiện : "Khứ Oán Chú", "Lượng Thiện Chú", "Thanh Tâm Chú", "Thủy Tẩy Chú"... là pháp chú trung cấp và cao cấp, giá trung bình 500 hộc.

Emmmmm...

Hay là ngày mai hỏi sếp xem .

"Anh về nhà ngủ , mai sẽ tìm một cao nhân hỏi giúp. Yên tâm, vấn đề lớn .”

Phạm Lam .

"Không ! về nhà!" Vương Tư Địch hét lên: "Nhà quỷ!"

"Anh quỷ ám, mà là..."

"Nhà thật sự quỷ! cảm nhận !" Vương Tư Địch trợn mắt: "Vừa nãy, lúc ngủ, thứ gì đó đè lên giường, trong phòng lạnh, còn gió! thấy cửa sổ nhà mở, góc chăn tự quấn lên vai , giống như, giống như ai đó kéo !"

Phạm Lam sững : "Rồi ?"

"Rồi chạy ngoài chứ ! Gọi điện cho cô, cô còn chặn , mượn điện thoại của nhân viên đấy, cô quá đáng thật... hu hu hu..."

Phạm Lam xoa cằm.

Sao gì đó kỳ lạ.

Không giống Tà, chẳng lẽ con nữ quỷ về?

"Nhà , đưa đến xem."

Mười phút , Phạm Lam ngoài cửa khu nhà trọ của Vương Tư Địch.

Đây là một tòa nhà cũ kỹ, cửa sổ hẹp và nhỏ, tường ngoài bằng gạch đỏ, cầu thang xi măng hư hỏng nặng, gần như sập một phần ba.

Nhà Vương Tư Địch thuê ở tầng bốn, tầng cao nhất. Bên cạnh còn hai hộ khác, nhưng lớp bụi cửa, chắc lâu ở.

Cửa sổ thông gió ở hành lang kính, khung cửa in bóng cây đen kịt, gió thổi qua phát tiếng vù vù, như đang thầm.

Phạm Lam: "..."

Nơi , nhà ma mà còn đáng sợ hơn nhà ma.

" hai tháng chốt đơn nào, chỉ lương cơ bản, tiền thuê ở đây rẻ..." Vương Tư Địch co ro lưng Phạm Lam .

Phạm Lam: "Mở cửa."

"Thật sự mở ?"

"Nhanh lên."

Vương Tư Địch run rẩy lôi chìa khóa , cắm ổ: "Cô, cô mở ."

Phạm Lam đành chịu, nắm lấy chìa khóa vặn một cái, cửa mở , bản lề kêu cọt kẹt. Từ khe cửa tỏa một luồng khí lạnh thấu xương, ngưng tụ thành sương mù màu xanh lục.

Không oán khí, là quỷ khí!

 

Loading...