Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 26: Giấc Mơ Kỳ Quái
Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:41:06
Lượt xem: 60
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phạm Lam bất ngờ ngả , lưng ghế đập mạnh tường, "cốp" một tiếng.
"Sao thế?" Vương Tư Địch sờ sờ mặt : "Trên mặt dính thứ gì ?"
Cánh tay xuyên qua cô gái - cô thực thể.
Chuyện gì đang xảy ?
Linh hồn?
Linh hồn thường ánh sáng vàng cam ? Sao cô tỏa thứ ánh sáng xanh lục như ?
Là một dạng đột biến?!
Phạm Lam quan sát kỹ "cô gái". Trang phục của cô mang phong cách cổ điển: kiểu váy xếp ly dáng chữ A phổ biến từ mấy chục năm , tất trắng, giày vải đen dây buộc. Điểm đáng chú ý nhất là mái tóc dày, mỗi b.í.m tóc to bằng ba ngón tay, rõ ràng là kiểu tóc của hiện đại. Vậy nên, đây là một linh hồn c.h.ế.t từ lâu ?
Chẳng lẽ là một oan hồn ngàn năm tuổi nào đó?
"Anh Vương, chúng đổi quán khác .”
Phạm Lam đề nghị.
"Hả?"
Ánh mắt cô gái rời bát hoành thánh, hướng về phía Vương Tư Địch. Cô khẽ nghiêng đầu, mỉm . Đáng lẽ đó là một nụ dịu dàng, nhưng ánh sáng xanh lục, nó trở nên rùng rợn.
Phạm Lam đập tay xuống bàn bật dậy: " mời ăn món khác..."
"Yêu nghiệt! Xem mi còn chạy !" Một thanh niên mặc áo trắng xông , theo là một mặc đồ đen, vung một sợi dây vàng chói lóa.
"Nằm xuống!”
Phạm Lam dùng một tay ấn đầu Vương Tư Địch úp mặt bát hoành thánh, nước dùng và nhân thịt b.ắ.n tung tóe khắp bàn.
Quán ăn đột nhiên im phăng phắc, đều sửng sốt Phạm Lam.
"Ái chà, con bé ?"
"Cô thấy ? Đó là nhân viên bán bảo hiểm đấy, phiền phức c.h.ế.t !"
"Bực thật, loại đáng dạy cho một bài học!"
Phạm Lam vẫn giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u Vương Tư Địch, trừng mắt hai vị Hắc Bạch Vô Thường mặt.
"Ôi, tiểu Lam ? Thật trùng hợp ghê." Bạch Huyên vẫy tay chào.
Hắc Diệp từ từ siết chặt sợi dây vàng trong tay. Đầu dây đang trói chặt cô gái , nhưng cô hề hoảng sợ, chỉ ngẩng đầu lên với vẻ mặt ngơ ngác.
"Hai đang gì ? Suýt nữa thương !”
Phạm Lam gằn giọng.
Bạch Huyên: "Dây Thu Hồn của Lão Hắc hại sống , yên tâm ."
Phạm Lam: "..."
Phạm Lam lặng lẽ rút tay đang đè lên đầu Vương Tư Địch.
"Phạm, Phạm Lam, cô, cô đang gì ?" Vương Tư Địch mặt mũi dính đầy nước dùng, đầu còn găm hai miếng vỏ hoành thánh, trông vô cùng t.h.ả.m thương.
"Xin , vội.”
Phạm Lam nhanh chóng quét mã thanh toán, như bay khỏi quán. kịp hai bước, cô một và một vị thần chặn .
Bạch Huyên chặn đường: "Bữa thịt nướng hai nợ bọn bao giờ mới trả?"
Vương Tư Địch chắn lối: "Phạm Lam, gói bảo hiểm cô xem thử ."
Phạm Lam nghiến răng: " tiền!"
Bạch Huyên: "Bọn sẽ lo nguyên liệu, Kế Ngỗi chỉ cần phụ trách nướng thôi!"
Vương Tư Địch: "Chính vì tiền nên mới càng quản lý tài chính chứ!"
" thời gian!"
"Xì! còn miếu của các nữa ? Ngày nào cũng chuyện lặt vặt, bận đến mức nào chứ?"
"Thời gian thành vấn đề, chỉ cần Phạm Lam cô rảnh, chúng thể trao đổi bất cứ lúc nào!"
Phạm Lam: "..."
Thật là phiền phức!
Hắc Diệp kéo linh hồn cô gái từ từ gần. Cô gái đó vẻ hứng thú với thứ xung quanh, liên tục ngó. Cô bay đến bên cạnh Vương Tư Địch, xoay một vòng.
Hắc Diệp giật sợi dây, cô gái bay trở về. lúc , cô bỗng thở dài một tiếng não nề, hóa thành một làn khói xanh biến mất.
Tất cả chìm im lặng.
Phạm Lam, Bạch Huyên, Hắc Diệp .
Bạch Huyên rút điện thoại : "Giới Chú, Mở!"
"Khoan !”
Phạm Lam ngăn nhưng quá muộn. Vương Tư Địch bao bọc trong kết giới, nhưng , vẫn đang thao thao bất tuyệt quảng cáo bảo hiểm.
Hắc Diệp vung Dây Thu Hồn quét một vòng trong kết giới: "Không còn ở đây nữa."
Bạch Huyên: "Vô lý! Một khi Dây Thu Hồn khóa , con quỷ nào thể thoát !"
Hắc Diệp: "Dây Thu Hồn vẫn bình thường."
"Chẳng lẽ là oan hồn?"
"Cô sát khí."
"Quỷ? Không là linh hồn ?”
Phạm Lam hỏi.
Vương Tư Địch: "Gói bảo hiểm ... Phạm Lam, cô gì ?"
Hắc Diệp giơ một lá bùa tay lên.
[Giải thích: Quỷ - Chỉ những linh hồn khi c.h.ế.t, vì lý do chủ quan hoặc khách quan mà thể nhập cảnh Âm giới một cách bình thường, lang thang ở nhân gian. Đa mang theo oán niệm mãnh liệt. Trong điều kiện nhất định, sẽ biến thành oan hồn, thậm chí là Mị.]
Phạm Lam: "Trời ạ."
"Phạm Lam, cô đang gì thế?" Vương Tư Địch xoa xoa tay: "Này, cô cảm thấy xung quanh gì đó ?"
Cả con hẻm một bóng , yên tĩnh đến đáng sợ. Thế nhưng chỉ cách đó vài mét, con hẻm bên cạnh đông đúc, nhộn nhịp.
"Chả trách ánh sáng của nó khác với linh hồn bình thường.”
Phạm Lam xoa cằm .
Vương Tư Địch: "Rốt cuộc cô đang cái gì , Phạm Lam?!"
Bạch Huyên liếc Hắc Diệp một cái.
Hắc Diệp thoắt cái lưng Vương Tư Địch, thổi một gáy .
Vương Tư Địch nhảy dựng lên: "A a a a a!"
Hắc Diệp: "Anh là bình thường."
Bạch Huyên: "Chậc!"
Phạm Lam: "Này , các đang gì ?"
Vương Tư Địch sắp đến nơi: "Rốt cuộc cô đang chuyện với ai , Phạm Lam?!"
"Chuyện rắc rối , Lão Hắc, chúng thôi." Bạch Huyên thu hồi Giới Chú, cùng Hắc Diệp biến mất một lỗ đen giữa trung.
Không gian trở bình thường, nhưng Vương Tư Địch thì hề bình thường chút nào.
Anh dựa lưng tường, hai chân run lẩy bẩy, mặt mày nhăn nhó, trắng bệch như tờ giấy.
"Phạm Lam, cô thật , cô thấy thứ gì đó sạch sẽ ?"
"Anh đừng sợ, liên quan đến .”
Phạm Lam an ủi.
Vương Tư Địch nấc lên một tiếng, run rẩy rút từ trong cặp một cuốn brochure giới thiệu bảo hiểm.
"Cái, cái cái cái thể chất đặc biệt của cô, càng, càng càng càng cần mua bảo hiểm. , còn một gói bảo hiểm tai nạn, cô hãy, hãy tìm hiểu thử xem..."
Phạm Lam: "..."
Thật là bó tay!
Đối với một Nhân viên Thần Thị từng tiêu diệt cả Mị như Phạm Lam, việc tình cờ gặp vài con quỷ nhỏ còn chẳng đáng gọi là chuyện. Rất nhanh, cô quẳng chuyện đầu.
Sau khi chuyển thành Nhân viên Thần Thị chính thức, Phạm Lam cuối cùng cũng quyền xem chi tiết quy tắc chức trách của miếu Thổ Địa. Những điều khoản dài dằng dặc thể tóm gọn thành mấy mục chính: Thứ nhất, quản lý sổ sách yêu tinh, tiên tịch trong địa bàn. Thứ hai, quản lý sổ công đức trong khu vực. Thứ ba, xử lý các sự kiện trị an bất thường. Thứ tư, các công việc tạm thời khác do cấp giao. Tóm , nó tương đương với việc kết hợp giữa ủy ban phường và đồn công an cơ sở.
Phạm Lam đoán, công việc của các Bà Thổ Địa ở địa bàn khác cũng tương tự, nhưng đến lượt cô, chức trách khiến khó hiểu.
Cô trở thành trụ cột tài chính của miếu Thổ Địa khu Thanh Long.
Danh hiệu "trụ cột tài chính" khiến Phạm Lam buồn tức.
Kể từ khi mã nguồn pháp chú "Cấm Thành Tinh Sau Ngày Lập Nước" nhận giải thưởng, cả miếu Thổ Địa đều mặc nhiên coi việc chính của cô là tiếp tục khai thác mã nguồn để kiếm tiền thưởng. Những công việc lặt vặt khác hầu hết đều do Giáp Dịch và Đinh Tứ đảm nhận. Thỉnh thoảng cần nộp báo cáo tổng kết sổ công đức thì cũng Kế Ngỗi và Ất Nhĩ lo.
Phạm Lam cuối cùng cũng đạt ước mơ: mỗi ngày ở văn phòng chẳng gì, xem phim, lướt show giải trí, ăn vặt, buồn ngủ thì chợp mắt một lát, ăn no thì dạo trong sân. Thêm đó, buổi trưa còn cơm hộp đặc biệt do Kế Ngỗi cung cấp. Nhắc đến tay nghề của Trù Thần, quả thật dạng - đơn giản là kinh thiên động địa! Lần đầu tiên Phạm Lam thưởng thức, cô còn tưởng cho thêm mấy loại tiên quả, tiên d.ư.ợ.c đắt đỏ nào đó. Sau khi xác nhận nhiều , cô mới rằng dù là nguyên liệu bình thường nhất, chỉ cần qua tay Kế Ngỗi chế biến là thể biến đá thành vàng.
Đây đúng là cuộc sống thần tiên. Không, bây giờ cô chính là thần tiên mà. Phạm Lam cảm thấy cứ sống như đến thiên thu cũng chẳng tệ, cho đến khi cô thấy cân nặng của .
[59.5KG]
Chưa đầy nửa tháng, cô tăng 4 ký!
Khuôn mặt trong gương tròn hẳn một vòng, trắng trẻo, mũm mĩm như chiếc bánh bao.
Trời ạ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-26-giac-mo-ky-quai.html.]
Người xưa quả sai: Vui quá hóa buồn, lo cái lo xa, tự thì tự chịu - chính là đây!
"Chuyện gì ?”
Dung Mộc từ bàn việc cất tiếng hỏi.
"Không gì ạ!"
Phạm Lam lặng lẽ nhét gương túi, liếc Dung Mộc.
Dung Mộc chớp mắt, theo thói quen nở một nụ .
Ánh nắng ngoài cửa sổ rọi lên gò má ngài, làn da mịn màng như ngọc, vòng eo thon gọn. Phạm Lam nhớ bóng lưng của Kế Ngỗi lúc nãy xách cặp tài liệu vội vã rời - cũng là vai rộng, eo thon...
Emmmmm...
Không thể ăn nữa.
Phạm Lam dọn dẹp đống đậu phộng da cá bàn, phát hiện sô cô la trong ngăn kéo chỉ còn tám miếng.
Lại thế nữa !
Phạm Lam đếm cẩn thận, lục lọi trong ngăn kéo, xác nhận rằng sô cô la của cô đúng là vơi .
Ba ngày cô phát hiện , sô cô la cô cất trong ngăn kéo đang biến mất với tốc độ ba miếng mỗi ngày. Hôm qua còn mười một miếng, hôm nay chỉ còn tám, và do cô ăn - dù loại nhập khẩu mỗi miếng giá đến năm mươi ba tệ rưỡi, bình thường Phạm Lam chỉ dám ăn nửa miếng.
Rõ ràng, kẻ đang ăn vụng sô cô la của cô.
He he.
Theo quan sát của Phạm Lam, Kế Ngỗi tuy ham ăn nhưng thích đồ ngọt. Còn Dung Mộc...
Vị chính thần của miếu Thổ Địa , ngày thường nghiêm túc, cử chỉ đoan trang, ừm, miêu tả thế nào nhỉ - giống như một quả cà chua ép lớn lên trong khuôn vuông, thành quả cà chua hình vuông .
Sở thích lúc rảnh rỗi của Dung Mộc chỉ ba thứ: sách, uống , chữ.
Lúc Phạm Lam xem phim, ngài ngay ngắn sách. Lúc Phạm Lam ngả ngốn ghế ăn vặt, ngài ngay ngắn uống . Lúc Phạm Lam dài ghế ngủ, ngài ngay ngắn thư pháp.
Chẳng lẽ vì cuộc sống tẻ nhạt kéo dài tám vạn năm, nên mới nảy sinh tật ăn vụng?
là "vợ bằng yêu, yêu bằng ăn vụng"...
"Phạm Lam.”
Dung Mộc đột nhiên lên tiếng.
Phạm Lam: " , , liên tưởng đến gì cả."
Dung Mộc: "Hả?"
"Xã Công đại nhân, ngài điều gì hỏi ạ?”
Phạm Lam .
"Việc phát triển mã nguồn pháp chú tiến triển gì ?"
"..."
"Dung Mộc ý thúc giục cô, chỉ là hôm qua Giáp Dịch nhắc, ngân sách tháng ..."
"Thuộc hạ nhất định sẽ cố gắng hết sức."
Dung Mộc gật đầu, dậy, đến cửa văn phòng, dừng một chút: "Nếu gặp khó khăn, thể báo cho Dung Mộc bất cứ lúc nào."
"Đa tạ Xã Công đại nhân."
Rõ ràng, sếp đang hài lòng với thái độ việc tiêu cực, lười biếng của cô gần đây.
Sau một tháng, Phạm Lam truy cập trang của Cục Nghiên cứu và Phát triển Kỹ thuật Tam giới Thần Tín, ngây nút [Kênh Nhanh Gửi Ý Tưởng Mã Nguồn].
Lần thành công với pháp chú, thẳng là do may mắn, thể nào cũng gặp hên như .
Mã nguồn pháp chú chắc chắn quy luật.
Nếu tìm quy luật đó, tỷ lệ duyệt chắc chắn sẽ tăng lên nhiều.
rốt cuộc quy luật là gì?
Cơ chế vận hành và nguyên lý hoạt động của pháp chú là gì?
Phạm Lam cảm thấy, ít nhất cũng hiểu rõ nguyên lý bên trong thì mới thể nhắm trúng mục tiêu.
Cô tìm kiếm các từ khóa như "thủ phù", "pháp lực", "pháp chú" trong Thần Tín, nhưng chỉ tìm thấy tên các loại pháp chú từ sơ cấp đến cao cấp, thậm chí cả quảng cáo mẫu thủ phù mới nhất của Tam giới, duy chỉ giải thích chi tiết về các từ khóa đó.
Có lẽ vì đây là những kiến thức cơ bản nhất, nên mục từ riêng.
Ting
Điện thoại hiện tin nhắn WeChat.
[Vương Tư Địch]: (Chia sẻ: Bảo hiểm là một công cụ quản lý rủi ro phòng xa.)
[Vương Tư Địch]: (Chia sẻ: Bảo hiểm là chiếc ô bạn mang theo khi ngoài.)
[Vương Tư Địch]: (Chia sẻ: Nước hiện nay mỗi năm 1,5 triệu mới mắc ung thư... Mỗi năm dùng một khoản chi phí nhỏ để mua bảo hiểm bệnh hiểm nghèo và bảo hiểm y tế...)
Lại nữa !
Kể từ tình cờ gặp Vương Tư Địch, mỗi ngày Phạm Lam đều nhận hàng chục tin nhắn "bom hàng" như , phiền chịu nổi.
Ban đầu cô định lờ , nghĩ vài ngày sẽ thôi. Phạm Lam rõ ràng đ.á.n.h giá thấp sự kiên trì của nhân viên bảo hiểm. Nhìn , nửa tháng trôi qua, những bỏ cuộc, mà còn tích cực hơn.
Xem dùng biện pháp mạnh thì đường mà lùi.
Phạm Lam hùng hổ chặn của Vương Tư Địch.
Ngay giây tiếp theo, chuông điện thoại reo, màn hình hiển thị [Vương Tư Địch].
Ôi trời, xong !
Phạm Lam cương quyết tắt máy, thế giới lập tức yên tĩnh.
Bị tin nhắn rác của Vương Tư Địch cho mỏi mắt, mí mắt nặng trĩu, Phạm Lam kìm cơn ngáp. Cô đắp chiếc chăn lông cừu san hô, kê gối chữ U và đeo bịt mắt.
Ngủ ngon thì sức khỏe mới , sức khỏe thì công việc mới hiệu quả.
Cứ ngủ một giấc tính .
Phạm Lam chân trần một chiếc đĩa ngọc trắng rộng lớn. Bầu trời trong xanh, gió thổi vi vu, biển mây cuồn cuộn chân.
Đây là... nơi tổ chức lễ chuyển chính, gọi là gì nhỉ?
À, pháp đàn của Càn Khôn Tam Tài Đại Trận.
Đây là... một giấc mơ?
Phạm Lam xung quanh, ngoài tiếng gió, cô thấy bất kỳ âm thanh nào khác, như thể giữa trời đất chỉ còn một cô.
Đột nhiên, ngay phía pháp đàn, giữa trung tâm bầu trời, một đường cong màu xanh băng giá sáng lên. Màu sắc còn xanh hơn cả bầu trời, sâu thẳm hơn đại dương, và lấp lánh hơn cả đá quý.
Đường cong từ từ uốn lượn, xoay tròn, biến ảo thành một hoa văn khổng lồ, như thể ai đó dùng bột pha lê xanh t.h.u.ố.c nhuộm, vẽ nên một pháp trận lộng lẫy giữa trung. Hoa văn ngày càng mở rộng, lan dần đường chân trời, bao phủ bộ bầu trời trong tầm mắt. Thỉnh thoảng vài đốm sáng xanh rơi xuống, đậu lên Phạm Lam.
Màu sắc của ánh sáng thật , tựa như giọt sương đầu tiên của buổi sớm mai, trong veo và mát lạnh.
Phạm Lam bất chợt mở mắt, mắt là một màu tối tăm. Cô ngây vài giây mới hồn, tháo bịt mắt .
Trong văn phòng yên tĩnh, ánh nắng xuyên qua cửa sổ tạo thành những vệt vàng. Hơi nước từ bồn hoa bốc lên uốn lượn.
Mùi hương lúc nãy, ngửi giống như...
Phạm Lam rùng , xoa xoa lớp da gà tay.
Sao tự nhiên thấy lạnh thế...
Một luồng khí lạnh chạy dọc từ mu bàn chân lên, Phạm Lam cảm thấy bắp chân thứ gì đó chạm .
Dưới gầm bàn, một búi tóc đen xuất hiện, tựa như rong biển đang từ từ lan rộng mặt đất.
"Trời ạ!”
Phạm Lam nhảy dựng lên.
Một thứ gì đó giống hình bò từ bàn. Mái tóc đen rối bù che kín mặt, móng tay trắng bệch cào xuống sàn nhà, phát tiếng kêu ken két.
Đầu óc Phạm Lam ong ong, cô vớ lấy ốp điện thoại đập xuống.
Ốp điện thoại đập khí, thứ đó biến mất.
Cả văn phòng yên tĩnh đến đáng sợ, nhiệt độ thấp kinh .
Cái quái gì ?
Bất kể là gì, thể miếu Thổ Địa gây sự, chắc chắn hạng tầm thường!
Phạm Lam quyết đoán chạy cửa, nhưng kịp chạy hai bước cảm thấy vai thứ gì đó đè xuống, một luồng lạnh màu trắng phả tai.
Móng tay Phạm Lam phủ một lớp sương mỏng, cô như trúng Định Thân Chú, cử động , thậm chí thể phát âm thanh. Luồng khí lạnh men theo tai xuống cổ, lan lưng, thấm cột sống.
"Phạm Lam?"
Một bóng xuất hiện ở cửa, ngược sáng, đường nét ánh nắng tô điểm bằng một lớp ánh vàng ấm áp.
Phạm Lam giật nảy - cô cử động ! Theo bản năng, cô lao về phía , ôm chặt lấy cơ thể ánh vàng bao phủ đó.
Người cô ôm cứng đờ như tượng đá.
Phạm Lam ngửi thấy mùi hương trong mơ, mát lạnh như sương sớm.
Emmmmm...
Phạm Lam lùi hai bước, rõ khuôn mặt của Dung Mộc. Ngài trợn tròn mắt, vành tai đỏ ửng, đầu mũi lấm tấm mồ hôi.
"Ôi trời ơi!" Có kinh ngạc kêu lên.
Phạm Lam thấy Giáp Dịch đang trợn mắt há hốc ở hành lang, Đinh Tứ che mắt, và Kế Ngỗi hóa đá.