Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 25: Sự Nghiệp Thoát Nghèo Đạt Được Bước Tiến Triển Mới
Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:41:05
Lượt xem: 63
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xuyên qua lớp vỏ Trái Đất, đến vùng giữa quyển mềm và thạch quyển, nơi đó một dòng sông dài chảy ngừng từ cổ chí kim, hề đổi, gọi là "Vong Xuyên". Đây cũng chính là ranh giới giữa thế giới con và Địa phủ.
Mấy ngàn năm trôi qua, nước sông Vong Xuyên vẫn đục ngầu, gió tanh xộc mặt. Vô cô hồn dã quỷ thể đầu thai, cứ thế trôi nổi bất tận, ảnh hưởng nghiêm trọng đến công tác xây dựng nền văn minh sinh thái của Địa phủ. Năm trăm năm , Tân Diêm Vương nhậm chức, với phương châm "Một bước thanh lọc Địa phủ là một bước tiến lớn trong xây dựng Tam Giới hài hòa", tiến hành quản lý một cách hệ thống và bền vững, khai thông sông Vong Xuyên, đầu tư một lượng lớn Thần lực và Pháp lực, quyết tâm giải quyết vấn đề nan giải . Nhờ , công trình thanh lọc sông Vong Xuyên đạt những bước tiến đột phá.
Ngày nay, sông Vong Xuyên sớm rũ bỏ danh hiệu "sông ô nhiễm". Nước sông trở nên trong vắt thể thấy đáy, chất lượng đạt đến cấp độ nước uống. Hàng ngàn sinh vật Địa phủ bắt đầu di cư đến đây, bao gồm cá Vòng Vàng, cá Vòng Bạc, hạc Vong Xuyên, vịt Tam Đồ, rùa Vọng Hương... Cục Phát triển Môi trường Địa phủ thậm chí còn thiết kế các tuyến du lịch mới du thuyền, ví dụ như từ trạm 4 Hoàng Tuyền đến trạm 2 cầu Nại Hà. Dọc hai bên bờ là những đóa hoa Bỉ Ngạn ngàn năm tàn, thể xem là danh lam thắng cảnh, liên tục năm mươi năm bình chọn là điểm du lịch vàng cư dân Địa phủ vô cùng yêu thích.
Tuy nhiên, vẫn còn một đoạn sông Vong Xuyên cấm lưu thông... Đó là đoạn từ trạm 1 đường Hoàng Tuyền đến trạm 2 cầu Nại Hà. Đoạn sông dài 1.156 km, uốn lượn quanh co. Bên bờ xây dựng gần 760 đài cao với hình dáng kỳ lạ: phía thon, phía rộng, từ xa giống như những tấm bia mộ tam giác ngược sừng sững, mỗi đài cao đến hàng trăm mét... Đó chính là "Vọng Hương Đài" nổi tiếng khắp Địa phủ. Sau khi linh hồn của yêu c.h.ế.t thoát ly khỏi thể, họ đều sẽ dừng ở Vọng Hương Đài ba ngày, thông qua dòng nước Vong Xuyên để ngắm cuối những cảnh tượng nơi dương gian. Đợi đến ngày thứ bảy, đầu trâu mặt ngựa sẽ đến dẫn linh hồn họ về nhân giới thăm viếng lục quyến thuộc. Nhân giới thường gọi đây là "Đêm Thất Hồi Hồn"(*).
(*) Lục quyến thuộc: Lục chỉ cha , em, vợ con; quyến thuộc chỉ chung những quan hệ huyết thống.
"Đêm Thất Hồi Hồn": Theo truyền thuyết dân gian, trong vòng bảy ngày khi c.h.ế.t, giờ Hợi, c.h.ế.t sẽ trở về dương gian một để thăm .
Bạch Huyên trong khu nghỉ ngơi dành cho nhân viên Vọng Hương Đài 796, nhàn nhã chơi game. Đây là trò chơi phổ biến nhất Tam Giới tên "Thiên Ma Đại Chiến phiên bản 13.6", lượt theo dõi hơn trăm vạn. Đáng tiếc là Bạch Huyên chơi hơn ba mươi năm ròng vẫn chỉ dậm chân ở level Đồng.
[Khiêu chiến thất bại, xin Thượng Thần chỉnh đốn lực lượng, ngày khác chiến đấu tiếp.]
Trên màn hình hiện lên hai chữ "Chiến Bại" màu đỏ chói. Bạch Huyên tức giận khóa màn hình.
Trên chiếc ghế sofa nhỏ bên cạnh, Hắc Diệp đang cắm tai , nhắm mắt dưỡng thần.
Bạch Huyên lên màn hình thông báo.
[Chuyến tàu Hồi Hồn T-3675 sắp ga, thời gian dự kiến là 6 giờ 15 phút]
Màn hình lớn hiển thị lúc 6 giờ đúng.
"Lão Hắc, tỉnh dậy , chuyện ." Bạch Huyên : "Tàu đến trễ ."
Hắc Diệp dựng màn hình điện thoại lên, phía hiện một tin nhắn.
[5:58 sáng nay, lớp vỏ Trái Đất xảy dị động, kết giới Địa phủ xuất hiện hiện tượng giông bão. Vì sự an của hồn thể và nhân viên việc, tất cả các chuyến tàu nhập cảnh trì hoãn ga. Thời gian nhập cảnh chính xác sẽ thông báo .]
"Một trăm năm qua, xảy giông bão rõ ràng tăng lên nhiều." Bạch Huyên vươn cổ về phía màn hình thông báo.
Bên ngoài đài cao rộng ba trăm mét là bầu trời xanh lam mênh mông. Biển hoa Bỉ Ngạn đỏ rực men theo dòng sông Vong Xuyên trải dài. Ở phía chân trời xa xôi, một hàng điểm sáng màu xanh biếc lấp lánh.
Những điểm sáng càng lúc càng lớn, đó biến thành hàng ngàn ngọn đèn xe, dẫn theo hơn hai trăm đoàn tàu cao tốc đỏ rực gào thét bay về phía Vọng Hương Đài. Những cánh hoa Bỉ Ngạn bên bờ theo gió bay lên, tựa như ngọn lửa thiêu đốt khắp đất trời.
[Chuyến tàu Hồi Hồn T-3675 đến ga, mời Hắc Bạch Vô Thường các nhà ga công tác dẫn hồn và giao nhận.]
Cửa tàu đồng loạt mở , đám đầu trâu mặt ngựa mặc áo ngắn màu đen nhảy xuống . Tuy gọi là đầu trâu mặt ngựa, nhưng thực tế hề đầu trâu mặt ngựa. Họ về cơ bản đều là những linh hồn của và yêu xuất sắc, vượt qua kỳ thi tuyển chọn nhân viên khắc nghiệt của Địa Phủ. Tuy rằng bổng lộc và phúc lợi vẫn kém hơn biên chế Thần chức của Hắc Bạch Vô Thường, nhưng dù cũng là một Âm tiền đồ.
Đầu trâu mặt ngựa dẫn các đội linh hồn thủ tục nhập cảnh. Duy chỉ một đội Âm chạy về phía Bạch Huyên. Họ đều là những linh hồn mới mất nửa năm . Đầu trâu c.h.ế.t năm hai mươi lăm tuổi, là một trạch nam tên Mao Kiếm. Mặt ngựa c.h.ế.t năm bốn mươi tuổi, nguyên là nhân viên văn phòng tên Dương Đại Phàm.
"Bạch Huyên đại nhân." Mao Kiếm mặt mày tái nhợt: "Xảy chuyện ."
Bạch Huyên: "Sao thế?"
"Đoàn tàu khi chờ cơn bão qua ở ngoài kết giới, đột nhiên chặt đứt nguồn pháp lực, cửa xe mở vài giây..." Dương Đại Phàm hạ giọng: "Có hai linh hồn chạy mất ."
Bạch Huyên: "Gì cơ?!"
Hắc Diệp: "Ở ?"
"Mạch Côn Luân, thành phố Xuân."
Sáng hôm , nô lệ của Thiên Đình - Phạm Lam, bước lên tàu điện ngầm trong giờ cao điểm buổi sáng, bắt đầu hành trình ngày đầu tiên đầy u ám.
Giờ cao điểm sáng nay cực kỳ chật chội. Sau khi hết một tiếng đồng hồ, Phạm Lam cảm thấy suýt nữa ép thành giấy. Nếu là Thần tộc, lẽ cô ngạt thở mà c.h.ế.t .
Điều khiến cô bực bội hơn là ở cửa tàu điện ngầm, hiểu đang gì mà cái buổi sáng tấc nắng tấc vàng thế , họ tụm năm tụm ba ở ngã tư, ảnh hưởng nghiêm trọng đến giao thông đường phố.
"Anh đang chờ ai ?"
"Oa, trai quá!"
"Chụp trộm ."
"Nhìn ngầu thật."
Phạm Lam liếc đồng hồ, nhanh chóng vòng qua đám đông chạy . điều kỳ lạ là đám đang chặn đường đuổi theo cô.
Hả?
Phạm Lam đầu , thì thấy một chiếc xe đạp Nhị Bát đang đuổi theo phía . Phía xe là ánh mắt chăm chú của mấy cô gái.
Ánh nắng ban mai chiếu lên gương mặt , môi đỏ răng trắng, mắt mỏng như tranh vẽ.
"Kế Ngỗi?!”
Phạm Lam ngạc nhiên: "Anh gì ở đây ?"
Kế Ngỗi dừng xe , một chân chống đất càng tôn lên đôi chân dài.
"Đón em ." Anh .
Vô ánh mắt đổ dồn về phía Phạm Lam khiến cô thấy run rẩy.
Phạm Lam: "Anh ăn nhầm t.h.u.ố.c ?"
Kế Ngỗi: "Lên xe."
Phạm Lam: "Thần kinh... Mẹ ơi!"
Phạm Lam Kế Ngỗi nhấc bổng, ấn phịch lên ghế , đợi cô kịp phản ứng đạp xe vút như gió, nhanh đến mức thắt lưng Phạm Lam kêu răng rắc, cả đều cảm thấy .
Gã điên ?
Yêu thầm ?!
Hừ hừ, gì chuyện đó!
Đang yên đang lành bỗng dưng tỏ ân cần, gian trá thì cũng là trộm cướp!
Phạm Lam đội một dấu chấm hỏi to tướng bước miếu Thổ Địa. Giáp Dịch từ xa chạy nghênh đón, tư thế gật đầu khom lưng khiến Phạm Lam lập tức liên tưởng đến mấy tên thái giám trong các bộ phim cẩu huyết.
"Chào bà, bà vất vả . Bà chậm thôi ạ. Đinh Tứ, nhanh giúp bà xách túi!"
Đinh Tứ giật lấy ba lô nhỏ của Phạm Lam, Giáp Dịch đỡ cánh tay Phạm Lam, còn Kế Ngỗi thì theo cách đó ba bước, hề tỏ bất mãn.
Chuyện quái gì đang xảy ?!
Cho đến lúc bước văn phòng, cảm giác kỳ quái mới đạt đến đỉnh điểm.
Chủ nhân miếu Thổ Địa khu Thanh Long, Thần Thổ Địa Dung Mộc đại nhân, đang cầm một miếng giẻ lau bàn việc của Phạm Lam. Vừa lau, giơ kính lúp lên kiểm tra. Nhìn thấy Phạm Lam đến, lập tức nở một nụ rạng rỡ.
"Bà Phạm Lam, mời ."
Phạm Lam đầy nghi hoặc xuống ghế. Dung Mộc đưa cho cô một chén , Giáp Dịch giúp cô treo áo khoác, Kế Ngỗi bưng lên một mâm trái cây, Đinh Tứ đặt một lư hương lên bàn cô, tiện tay thắp luôn ba nén hương.
"Bà, chào bà buổi sáng ạ!" Các vị Thần bàn Phạm Lam đồng loạt chắp tay thi lễ.
Phạm Lam: "..."
Phạm Lam: "..."
Phạm Lam lấy điện thoại : "Alo, bệnh viện trung ương Tam Giới ? Cho hỏi điện thoại khoa Tâm thần của các là bao nhiêu? Ở đây mấy vị Thần hình như trúng tà ."
"Bà bình tĩnh!"
"Bà, bà hiểu lầm ạ!"
"Quả nhiên là quá ."
"Chúng mà trúng tà ."
Mấy vị Thần ba chân bốn cẳng giật lấy điện thoại của Phạm Lam.
"Nói , rốt cuộc các gì?”
Phạm Lam đập bàn.
Mấy vị Thần liếc .
Dung Mộc: "Chẳng lẽ cô vẫn phát hiện ?"
Phạm Lam: "Cái gì?!"
Kế Ngỗi trả điện thoại cho Phạm Lam: "Nhìn dư pháp lực của cô ."
Phạm Lam trừng mắt mấy vị Thần một lượt, đó liếc qua APP Thần Tín Thiên Đình.
[Số dư pháp lực trong tháng : 30550 hộc.]
"Ể?!!!”
Phạm Lam nhảy dựng lên khỏi ghế.
"Còn nữa, còn nữa." Giáp Dịch đưa màn hình iPad cho cô: "Miếu Thổ Địa chúng cũng thưởng nữa!"
[Miếu Thổ Địa khu Thanh Long, tháng nhận giải thưởng đặc biệt vì những cống hiến, đ.á.n.h giá GCV giữa năm tăng 15%, pháp lực khen thưởng: 50.000 hộc.]
Phạm Lam: "Chuyện gì thế ?! Sao đột nhiên... Chẳng lẽ vụ án Sùng Mai phần thưởng mới?!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-25-su-nghiep-thoat-ngheo-dat-duoc-buoc-tien-trien-moi.html.]
"Sao thể." Giáp Dịch : "Tất cả đều là nhờ công lao to lớn của Bà Thổ Địa chúng đó!"
" gì cơ chứ?”
Phạm Lam hỏi.
Giáp Dịch mở chi tiết phần thưởng.
[Thông báo: Xét thấy những đóng góp xuất sắc của Bà Thổ Địa Phạm Lam ở khu Thanh Long, thành phố Xuân trong việc cung cấp mã nguồn pháp chú cao cấp, khi nghiên cứu, Cục Nghiên cứu và Phát triển Kỹ thuật Tam Giới quyết định trao thưởng đặc biệt cho cá nhân và đơn vị của bạn. Hy vọng bạn sẽ tiếp tục nỗ lực, lập thêm nhiều thành tích hơn nữa.]
Phạm Lam sửng sốt vài giây, lướt xem phần giải thích về pháp chú.
[Tên Pháp Chú: Kiến Quốc Hậu Bất Chuẩn Thành Tinh chú; Cấp bậc: Cao cấp; Người sáng lập mã nguồn: Phạm Lam; Hiệu quả: Giam cầm, khống chế, cắt đứt nguồn cung cấp pháp lực; Lực sát thương: Năm ; Mức độ nguy hiểm: Năm . Đính kèm: Lần thí nghiệm chú thành công +1.]
Phạm Lam: "..."
Tiền thưởng của cái thứ cao đến ?!
Mấy vị Thần trong phòng việc tiếp tục bận rộn. Giáp Dịch và Đinh Tứ mỗi một bên bóp vai cô, Phạm Lam thậm chí còn thấy tiếng xương kêu răng rắc. Kế Ngỗi đút một quả táo miệng cô, suýt nữa cô nghẹn c.h.ế.t. Dung Mộc cũng lấy từ một cái quạt, điên cuồng quạt cô, thổi đến mức tóc tai cô rối bù.
"Dừng !”
Phạm Lam hét lớn: "Tất cả dừng cho !"
Bốn vị Thần: "Bà, bà gì dặn dò ạ!"
Phạm Lam nghiến răng: "Nói thẳng , rốt cuộc các gì?"
Giáp Dịch: "Hê hê, bà , thể thưởng chút pháp lực cho đơn vị ? hi vọng thể cập nhật thiết mới."
Đinh Tứ: "Ừ ừ ừ."
Kế Ngỗi: "Cho mượn 5000 hộc."
Dung Mộc: "Dung Mộc cần nhiều lắm, chỉ cần 20000 hộc thôi."
Phạm Lam: Mẹ kiếp!
Điều gì sẽ xảy khi một giàu đột ngột xuất hiện trong một đơn vị nghèo rớt mùng tơi?
Phạm Lam dùng kinh nghiệm cá nhân của để chứng minh, chỉ bốn chữ để hình dung: sói nhiều thịt ít.
Sau sáu tiếng đồng hồ chiến đấu, Phạm Lam cuối cùng thất bại .
Giáp Dịch là chiến thắng đầu tiên, dù phần thưởng pháp lực cho miếu Thổ Địa cũng chỉ thể tính sổ công, nên mục đích cụ thể dùng việc gì, Phạm Lam đành thuận theo.
Kế Ngỗi chiến thắng giờ trưa, nguyên nhân đơn giản: dùng một hộp cơm tự tay nấu để chinh phục dày Phạm Lam. Hương vị đó chỉ cần nếm một miếng, tất cả các món ngon thế gian đều trở nên vô vị như nhai sáp. Kèm theo đó là lời hứa mỗi ngày sẽ chuẩn cơm trưa cho Phạm Lam.
Còn Dung Mộc, Phạm Lam quyết tâm chống cự đến cùng... 20000 hộc pháp lực thật sự quá lớn. mà... nhưng!
Phạm Lam lúc như đống lửa, trăm ngàn móng vuốt đang bấu tim gan cô.
Đôi mắt long lanh đẫm nước của Dung Mộc chiếu thẳng lưng cô, đáng thương bất lực.
Phạm Lam đầu , chỉ thấy Dung Mộc đang bàn việc, dùng ánh mắt mong chờ cô, hốc mắt ửng đỏ, long lanh gợn sóng.
Phạm Lam vội vàng : Mắt thấy, tim đau.
Dung Mộc đến bên cửa sổ giả vờ tưới hoa. Tưới một chậu, đầu Phạm Lam một cái. Tưới thêm một chậu, thở dài. Tưới chậu thứ ba, cúi đầu mặt đất, căng cứng như đang gánh một trọng trách khổng lồ.
Phạm Lam: "..."
Phạm Lam, cô nhất định giữ vững tinh thần, đó là 20 triệu mà!
20 triệu! 7 con 0 đó!
"Haizz...”
Dung Mộc thở dài.
Anh dựa lan can cửa sổ về phía chân trời. Ánh mặt trời xuyên qua tán lá rơi chiếc áo sơ mi cũ kỹ của , từng đốm sáng lấp lánh vẻ bi thương, ấm ức.
Lông mày nhíu khiến Phạm Lam nhớ tới một câu thơ.
[Mày nhíu , tim quặn đau]
Phạm Lam đ.ấ.m đấm lên huyệt thái dương.
Để cô lý trí phân tích một chút: Thứ nhất, vị Thần tuổi cao, Thần mạch rộng, nguồn gốc thâm sâu, đắc tội là điều sáng suốt. Thứ hai, là cấp trực tiếp của cô, còn việc trướng bao nhiêu năm nữa, đắc tội là điều sáng suốt. Thứ ba, vị Thần quả thực... quá trai... phi phi phi, vị Thần tuy thoạt ngây ngô đáng yêu, nhưng thời khắc mấu chốt vẫn trượng nghĩa, từng cứu cô nhiều ...
Emmmmm......
"Xã Công đại nhân.”
Phạm Lam thở dài: "Số pháp lực khi nào ngài thể trả cho ?"
Bóng Dung Mộc lóe lên một cái bên cạnh Phạm Lam: "Tháng lập tức trả ."
"...... Được."
Dung Mộc mỉm . Lông mi và đuôi mắt cong cong, để lộ hàm răng trắng sáng gọn gàng, giống như ánh nắng mặt trời chiếu miếng phô mai ngọt ngào.
Trái tim Phạm Lam ngừng đập nửa nhịp.
Cô đột nhiên hiểu tâm trạng của những hôn quân thời cổ đại.
Đây rõ ràng là dùng nhan sắc để g.i.ế.c mà!
Một ngày gian nan cuối cùng cũng kết thúc.
Phạm Lam lê bước cái thể mệt mỏi chen chúc tàu điện ngầm, trải qua thêm một giờ "cá hộp" nữa mới trở về khu Tây Thành. Cửa hàng sủi cảo lầu vẫn còn mở, Phạm Lam bước gọi một suất sủi cảo nước dùng gà, phá lệ gọi thêm hai món ăn kèm để an ủi tâm trạng đau khổ lúc .
Phạm Lam ăn sủi cảo đếm dư pháp lực.
5550 hộc, tương đương 5,55 triệu nhân dân tệ.
Từ một chỉ mong no ấm bỗng nhiên trở thành đại gia, Phạm Lam cảm giác một đêm trở nên giàu .
Phạm Lam đổi 50 hộc pháp lực gửi tài khoản ngân hàng, 5500 hộc pháp lực còn cô dám động tới.
Ai ngày nào đó nhảy cái thứ Túy Yểm Yêu Nghiệt gì đó, pháp lực bên thì nhiều tiền hơn nữa cũng chẳng phúc mà hưởng!
"Ấy, đây là Phạm Lam ?" Một thanh niên bước , phịch xuống đối diện Phạm Lam: "Ông chủ, cho một bát sủi cảo lớn."
Người tới hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, mày rậm mắt to. Phạm Lam sửng sốt vài giây mới nhớ là đồng nghiệp cũ trong công ty cũ, Vương Tư Địch.
"Xin chào...”
Phạm Lam : "Thật trùng hợp."
"Trùng hợp gì chứ, quán sủi cảo là giới thiệu cho cô đó, năm mươi năm tuổi, hàng thật giá thật!" Vương Tư Địch : "Này, bây giờ cô việc ở ?"
"Một công ty ở Đông Thành."
"May mà cô sớm. Cô từ chức một tháng, công ty của Chu Lột Da phá sản, tất cả đều gặp nạn, tự lo . À, bây giờ đang ở đây..." Vương Tư Địch đưa cho cô một tấm danh .
[Giám đốc kinh doanh công ty bảo hiểm, Vương Tư Địch, điện thoại: 188***]
Phạm Lam: "..."
Vương Tư Địch: "Gần đây một loại bảo hiểm hot, Phạm Lam cô nhất định tìm hiểu một chút. mấy tài liệu chi tiết, gửi cho cô xem thử nhé."
Phạm Lam cúi đầu chăm chú ăn, từ chối giao tiếp.
"Một bát sủi cảo!" Bà chủ bê đồ ăn đến.
"Cô xem loại bảo hiểm , ngoài bảo hiểm t.a.i n.ạ.n cá nhân còn chức năng đầu tư, mỗi năm chỉ cần đóng 6000 tệ, mười năm thể một thu về lợi nhuận 84000 tệ... bla bla..."
Cảnh ngộ sụp đổ nhất trong xã hội hiện đại đó là: Bạn bè và bán bảo hiểm cho bạn.
Phạm Lam dám đáp lời, cúi đầu chăm chú ăn. cô ăn càng nhanh, Vương Tư Địch đối diện càng hăng. Mồ hôi lạnh lưng Phạm Lam ngừng chảy.
"Xin hỏi, chỗ ?" Một vị khách mới đến hỏi chỗ bên cạnh.
Phạm Lam: "Không."
Vương Tư Địch: " đúng, bất kỳ rủi ro nào, bảo cả vốn lẫn lãi..."
Khách mới: " thể đây ?"
Phạm Lam: "Có thể."
Vương Tư Địch: "Đương nhiên là ! Phạm Lam, quyết định của cô chính xác."
Vị khách mới xuống bên cạnh Vương Tư Địch, ngửi thấy mùi sủi cảo của : "Ồ, thơm thật..."
Vương Tư Địch vẫn đang thao thao bất tuyệt: "Phạm Lam, cam đoan với cô, loại bảo hiểm chỉ lời chứ lỗ... Biểu cảm của cô là ý gì?"
Nửa miếng sủi cảo mắc kẹt trong cổ họng Phạm Lam.
Vị khách mới bên cạnh Vương Tư Địch là một cô gái hai mươi tuổi, mặc váy xếp ly hoa văn, tóc đen nhánh chải thành hai bím, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn tủm tỉm cô.
Thân thể cô trong suốt, tỏa một lớp ánh sáng xanh biếc.