Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 17: Một Mục Tiêu Nho Nhỏ

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:40:57
Lượt xem: 60

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phạm Lam chậm rãi bước , xung quanh cô là bóng tối vô tận. Cô thấy tay , cơ thể , cũng thấy bất kỳ ánh sáng nào, chỉ theo trực giác. Cô hiểu tại , theo lý mà , trong một môi trường yên tĩnh và tối tăm thế , đáng lẽ nên xuống ngủ một giấc mới .

Nghĩ , cô quả nhiên dừng . Trong bóng tối, thứ gì đó lướt qua mắt cá chân cô, phát tiếng sột soạt như vảy cá trơn trượt.

Phạm Lam thử dùng chân đá một cái, một vật thể hình que màu đen nhảy lên, tạo một chuỗi gợn sóng màu mực trong bóng tối... rõ ràng là màu đen, rõ ràng thể thấy , nhưng Phạm Lam thấy , đúng hơn là cảm nhận .

Trung tâm của gợn sóng nổi lên một bong bóng đen, bong bóng từ từ phình to, biến dạng, cuối cùng hóa thành một hình , như bóng đen trong truyện Conan. Nó từ từ xoay , đối mặt với Phạm Lam, mở một khe mắt dài.

Lòng trắng mắt sáng như ngọc, trở thành ánh sáng duy nhất trong bóng tối.

Khóe mắt nó rách , ánh sáng từ khe mắt tức thì lan , tạo thành mạch m.á.u và kinh mạch của cơ thể . Lớp da đen dọc theo đường sáng vỡ thành hàng vạn mảnh, bong từng mảnh một, để lộ trán, lông mày, thái dương, cằm, yết hầu...

Ánh sáng lớp da đột nhiên bùng lên dữ dội, như một vụ nổ vầng thái dương. Trước mắt Phạm Lam trắng xóa, cô giật mở mắt, thấy hai lỗ mũi đầy lông.

"Tỉnh , cảm thấy khó chịu ở ?" Chủ nhân của hai lỗ mũi là một bác sĩ mặc áo blouse trắng.

Phạm Lam đảo mắt, thấy Dung Mộc và Kế Ngỗi lưng bác sĩ, vẻ mặt tái mét của hai khiến Phạm Lam cảm giác hồn bay phách tán.

"Đây là ?”

Phạm Lam hỏi.

"Nhịp tim huyết áo đều bình thường." Bác sĩ .

"Cô đột nhiên ngất , bất tỉnh nhân sự.”

Dung Mộc .

"Toàn lạnh ngắt.”

Kế Ngỗi .

Bác sĩ: "Có thể là do quá đông nên thiếu oxy, hoặc là hạ đường huyết."

Dung Mộc: "Cô là Thần tộc, thể thiếu oxy."

Kế Ngỗi: "Trước khi sân cô uống Coca, thể hạ đường huyết ?"

Phạm Lam: "Này!"

Bác sĩ: "Các chỉ sinh tồn và độ sáng của thần quang đều bình thường..."

"Đây rốt cuộc là nơi nào?!”

Phạm Lam hét lớn.

"Hét cái gì mà hét, tất nhiên là bệnh viện !" Bác sĩ gào lên.

"Bệnh viện?”

Phạm Lam cố gắng dậy, nhưng cả mềm nhũn chút sức lực nào. Dung Mộc và Kế Ngỗi mỗi một bên cẩn thận đỡ cô dậy, Dung Mộc kê gối lưng cô, Kế Ngỗi rót cho cô một ly nước ấm.

Cách bài trí trong phòng bệnh khác gì bệnh viện thông thường, bên cạnh giường đặt một thiết giống máy theo dõi, nhãn ghi "Máy dò Thần quang/Yêu khí", còn một dòng chữ nhỏ "Khoa cấp cứu Bệnh viện Trung ương Tam Giới".

Phạm Lam nhớ , đây là bệnh viện tiếp nhận gia đình Điền Ngạo Nhu.

Phạm Lam vị bác sĩ , vẻ ngoài ông ngoài bốn mươi, tóc tai bết bát, bảng tên n.g.ự.c ghi [Bác sĩ điều trị khoa cấp cứu: Lục Phường (Yêu quái cây liễu)]

"Bác sĩ, ông là yêu quái ?”

Phạm Lam hỏi.

"Nói thừa." bác sĩ nhanh chóng bệnh án: "Không gì thì xuất viện , về nhà nghỉ ngơi nhiều ."

Phạm Lam dụi mắt: "Bác sĩ, bệnh ."

"Này, cô cứng đầu thế? , cô bình thường, khỏe mạnh!"

" thấy yêu quang của bác sĩ."

Trong khí im lặng vài giây.

Dung Mộc, Kế Ngỗi: "Cái gì?!"

Phạm Lam: "Thiên Nhãn của hỏng ."

Cả đời Phạm Lam bao giờ thấy nhiều thiết kỳ lạ như .

Nửa giờ , vị bác sĩ điều trị tên Lục Phường khi Phạm Lam là một "thần phú Thiên Nhãn" hiếm , quyết đoán triệu tập bốn khoa sáu trưởng khoa tám phó trưởng khoa, tiến hành một cuộc kiểm tra diện 720 độ đối với Phạm Lam.

Phạm Lam đầu tiên nhét dụng cụ tương tự như MRI mấy vòng, đó đội mũ bảo hiểm giống như ở trong khoang oxy cao áp hai mươi phút, cuối cùng dụng cụ kiểm tra cận thị, năm vì bác sĩ chủ nhiệm phiên mắt, trong dụng cụ bùa chúa giống như bão táp kêu bùm bùm, khiến cho Phạm Lam hai mắt loé lên đầy vàng.

Tóm , khi các chuyên gia hội chẩn, đưa kết luận.

"Thần thể của cô vững chắc, năng lực thần phú Thiên Nhãn quá cao, thần thể thể chịu đựng nổi, cộng thêm dùng mắt quá độ tiết chế, chịu một cú sốc năng lượng lớn, cho nên gây tình trạng mù Thiên Nhãn tạm thời."

"Ý là cấp độ phần cứng của cơ thể quá thấp, cấp độ phần mềm của Thiên Nhãn quá cao, tương thích?”

Phạm Lam hỏi.

Bác sĩ: "Mô tả chính xác."

Phạm Lam: "..."

Dung Mộc: "Có phương án điều trị ?"

"Tăng cường củng cố thần thể của cô . Thần thể của cô bây giờ chỉ ở giai đoạn 'phổ', gần như khác gì con bình thường, cứ thế , cho dù Thiên Nhãn hồi phục, cũng duy trì bao lâu." Bác sĩ .

"Cái củng cố thế nào ạ?”

Phạm Lam hỏi: "Hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt?"

Khóe mắt bác sĩ giật một cái, gõ đơn t.h.u.ố.c máy tính: "Trúc Cơ Linh Hoàn, mỗi ngày một , mỗi một viên, uống bữa ăn. Linh Khu Thông Thể Hoàn, một ngày ba , mỗi hai viên, uống bữa ăn. Thuốc bột Thần Quang Thuần Hóa, pha với nước vô căn, nước khoáng cũng , uống khi ngủ nửa tiếng, mỗi hai túi, pha tối đa 50ml. Về nhà ăn nhiều đồ , tiên quả, tiên đan linh khí đậm đặc cũng dùng một ít ! Miếu Thổ Địa các vị cũng ăn lương nhà nước, đừng tiết kiệm chút pháp lực đó."

Phạm Lam tổng giá tiền màn hình máy tính nhảy lên "Pháp lực: 105 hộc", cảm thấy khó thở.

" bảo hiểm y tế ?”

Phạm Lam hỏi.

Ánh mắt của Dung Mộc và Kế Ngỗi lảng .

Phạm Lam: "..."

Xem .

Phạm Lam thà mù còn hơn, mắt thấy tim phiền.

"Trọng điểm vẫn là tăng cường tu luyện, củng cố thần thể." Bác sĩ khuyên nhủ: "Không gì thì thủ tục xuất viện , nhà theo ."

Kế Ngỗi thủ tục xuất viện, Dung Mộc lấy thuốc, trong phòng bệnh chỉ còn một Phạm Lam.

Phạm Lam dư pháp lực trong mục quản lý của Thần Tín Thiên Đình từ 398 hộc tụt xuống 293 hộc, ôm lấy ngực, trong lòng kêu oai oái.

Vất vả kiếm chút tiền, bệnh viện một cái là bay sạch, đúng là lừa thần mà!

Tên Sùng Mại rốt cuộc là cái thứ gì, xuất hiện suýt nữa cô phá sản!

Mối thù coi như kết!

Đột nhiên, cả căn phòng rung lên một cái.

Ngoài phòng bệnh truyền đến tiếng bước chân, nặng, như một con voi đang dọc hành lang. Cửa phòng bệnh "két" một tiếng mở , năm sáu chen , dẫn đầu giữa phòng, tất cả các giường bệnh rung đến kêu loảng xoảng.

Đó là một đàn ông to như một ngọn núi, râu quai nón, đầu hói, cơ bắp cuồn cuộn suýt nữa thì rách chiếc áo mã quái bằng lụa màu xanh đậm, hai tay chắp lưng, cao ít nhất hai mét ba. Phạm Lam cảm thấy ông , cả phòng bệnh đều tối sầm .

"Cô là Bà Thổ Địa thực tập của khu Thanh Long, Phạm Lam?" ông hỏi.

Phạm Lam trả lời thận trọng: "Xin hỏi ngài là?"

Sau lưng đàn ông cao lớn chui một , gầy dài, thon dài như một con lươn: "Vị là Uy Linh Công Hòa Uyên đại nhân của sở Thành Hoàng phủ Thành phố Xuân."

Phạm Lam: "Ai cơ?"

"Là cấp trực tiếp của miếu Thổ Địa các ngươi!"

"Ồ... ồ ồ ồ, đại nhân quang lâm, thật thất lễ.”

Phạm Lam vội vàng chắp tay chào.

Hòa Uyên vẫy tay một cái, lập tức mang ghế đến mời ông .

"Nghe ngươi thần phú Thiên Nhãn?"

Phạm Lam gượng: "Vừa mới ạ."

"Khi nào thể hồi phục?"

Phạm Lam trả lời, cô chằm chằm mấy mặt... , là thần.

Họ đều mặc đồng phục áo mã quái màu xanh đậm, kiểu dáng y hệt Giáp Dịch và những khác, rõ ràng là đồng phục tiêu chuẩn. Hơn nữa đây là Bệnh viện Trung ương Tam Giới, họ thể nghênh ngang ai cản, phận rõ ràng là thật.

Vậy vấn đề là, tại Sở Thành Hoàng quan tâm đến một Bà Thổ Địa nhỏ bé như cô.

Nghe câu hỏi của ông , là vì thần phú Thiên Nhãn?

Phạm Lam cảm thấy chắc là .

"Trước khi mù, ngươi đến concert của Sùng Mại?" Hòa Uyên hỏi: "Đã thấy gì?"

Quả nhiên, thần phú Thiên Nhãn là mấu chốt, Sùng Mại mới là.

"Ngài hỏi cái là?"

"Ngươi chỉ cần trả lời câu hỏi của , những cái khác đừng hỏi."

Khi ông câu , đôi mắt đỏ rực chằm chằm Phạm Lam, Phạm Lam cảm nhận một luồng áp lực.

Phạm Lam cảm thấy chuyện chút thú vị.

"Đại nhân, chuyện cần xin chỉ thị của Xã Công đại nhân chúng ."

"Rầm!" Hòa Uyên dậm mạnh chân một cái, cả căn phòng rung lên ba , Phạm Lam sợ đến mức vịn đầu giường.

"Ta lệnh cho ngươi báo cáo ngay lập tức!"

"Hòa Uyên đại nhân, hành động của ngài dường như hợp quy trình thì ."

Giọng trong trẻo dịu dàng như gió từ cửa truyền đến, nhưng hôm nay chút lạnh lẽo đến rợn .

Dung Mộc xách một túi ni lông lớn, rẽ đám đông tới, bờ vai gầy gò che Phạm Lam.

"Không Hòa Uyên đại nhân hỏi gì?"

Hòa Uyên im lặng vài giây: "Nó thấy gì Sùng Mại?"

Phạm Lam kéo áo Dung Mộc, mắt chớp loạn xạ: Có ? thấy chuyện kỳ kỳ.

Dung Mộc đầu , , để lộ hàm răng trắng như vỏ sò, khẽ gật đầu.

" thấy khí tím.”

Phạm Lam .

Hòa Uyên: "Chỉ ?"

Phạm Lam: "Vâng."

Hòa Uyên gì nữa, ông trừng mắt Phạm Lam, dường như xác định xem cô dối .

Phạm Lam tỏ thản nhiên.

"Hòa Uyên đại nhân, còn việc gì ạ?”

Dung Mộc hỏi.

Hòa Uyên: "Vụ án do Sở Thành Hoàng tiếp quản, miếu Thổ Địa khu Thanh Long nhúng tay nữa."

Gì cơ?

Phạm Lam liếc Dung Mộc.

Dung Mộc cau mày: "Tại ?"

"Đây là lệnh của cấp !" Hòa Uyên dậy: "Phạm Lam từ hôm nay, tạm điều đến Sở Thành Hoàng việc."

"Khoan .”

Dung Mộc che mặt Phạm Lam: "Phạm Lam hiện nay mù Thiên Nhãn, cần tĩnh dưỡng củng cố thần thể, thể lao lực."

Hòa Uyên: "Đây là mệnh lệnh!"

Dung Mộc mặt cảm xúc Hòa Uyên.

Đây là đầu tiên Phạm Lam thấy một Dung Mộc như . Ngày thường, mặt luôn mang ba phần nụ dịu dàng như sương sớm ban mai, cho cảm giác trong trẻo và vô hại. khi , Phạm Lam mới phát hiện khuôn mặt của thực góc cạnh, hương vị của đao khắc búa đục.

"Ngươi ý gì? Ta đường đường là Thành Hoàng Uy Linh Công, thể cướp một Bà Thổ Địa của ngươi ?!"

Dung Mộc: "Năm mươi năm , miếu Thổ Địa khu Bạch Hổ phụng mệnh Hòa Uyên đại nhân, từ sở chúng tạm điều một Bà Thổ Địa, đến nay về."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-17-mot-muc-tieu-nho-nho.html.]

"Đó là điều chuyển."

"Dung mỗ bao giờ nhận lệnh điều chuyển."

"Sau bổ sung."

"Lần xin hãy cấp lệnh tạm điều chuyển chính quy .”

Dung Mộc : "Chỉ là, lệnh phong thần của Phạm Lam là do Ngọc Đế đặc biệt phê duyệt, nếu tạm điều chuyển, cũng cần Ngọc Đế đồng Ý."

Bộ râu quai nón của Hòa Uyên dựng cả lên.như một con nhím khổng lồ.

Dung Mộc cúi mắt chắp tay chào: "Ngỗi, tiễn Hòa Uyên đại nhân."

"Vâng!”

Kế Ngỗi vác một cây chổi , cắm đầu chổi xuống giữa sàn, ngẩng đầu: "Đi thong thả."

Bộ râu của Hòa Uyên mềm xuống, mặt ông đen sì, lườm Dung Mộc một cái sắc lẹm, dậm chân "rầm rầm" , mấy thuộc hạ lủi thủi theo , cuối cùng hình như là một văn thư, hình mảnh khảnh, ôm một chồng tài liệu, đầu gần như cúi gằm xuống ngực, đột nhiên ngẩng đầu, chớp mắt với Phạm Lam.

Phạm Lam ngẩn .

Văn thư nhe răng , giơ điện thoại lên lắc lắc, chạy biến.

Đó là... yêu quái thỏ... Cáp Thu gặp lúc phỏng vấn ?

Vãi thật, cô bé Sở Thành Hoàng, quả nhiên là chống lưng.

đến "chống lưng"...

Phạm Lam sang Dung Mộc.

Thổ Địa Công đại nhân sớm còn khí thế , giờ đang phồng má bực bội sắp xếp hộp t.h.u.ố.c của Phạm Lam.

Kế Ngỗi bên cạnh Dung Mộc, thỉnh thoảng liếc Phạm Lam.

"Xã Công đại nhân, ngài , phong thần là do Ngọc Đế đặc biệt phê duyệt ?"

Tay của Dung Mộc cứng đờ, một lúc lâu : "Ừm."

"Tại ? Vì thiên phú dị bẩm, mang kỳ duyên, gia thế hiển hách, xinh đep vô song? Chắc là nhất kiến... khụ!”

Phạm Lam nuốt bốn chữ nhất kiến chung tình xuống.

"Cô nghĩ nhiều .”

Kế Ngỗi : "Là vì nghèo."

Phạm Lam: "..."

Phạm Lam: "Cái quái gì ?"

"Năm mươi năm qua, đ.á.n.h giá hiệu suất của sở chúng chót bảng Tam Giới, ngân sách cũng chót, vì quá nghèo, dẫn đến Bà Thổ Địa nào chịu đến nhậm chức, trừ khi..."

Phạm Lam: "Trừ khi gì?"

"Trừ khi...”

Dung Mộc nhỏ: "Thần Thổ Địa nếu thể tiến cử năng lực phong thần thành công, thì vị thần mới đó sẽ mặc định coi là nhân viên Thần Thị của sở đó."

Phạm Lam nhớ . Thảo nào lúc phỏng vấn ở Thiên Đình, khác cầm thẻ dự thi, chỉ cô là thư giới thiệu.

"Nói cách khác, khoảnh khắc tiến cử, mặc định là Bà Thổ Địa nhà ?!"

Dung Mộc gật đầu.

"Vậy đây nếu thần, trong vòng bảy bảy bốn mươi chín ngày sẽ thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t..."

"Nhân Tiên năm trăm năm khó gặp, cơ hội thể bỏ lỡ..."

"Anh lừa ?!"

"Giờ cô mới ?”

Kế Ngỗi vẻ mặt chê bai.

Phạm Lam: "..."

Phạm Lam nhắm mắt , siết chặt nắm đấm.

"Nếu thần, chỉ Nhân Tiên thì sẽ thế nào?"

Dung Mộc: "Bị sét đánh..."

"Hửm?"

"Chín chín tám mươi mốt năm sét đánh."

Kế Ngỗi: "Khả năng cao sẽ hồn phi phách tán."

Dung Mộc nở nụ trong sáng vô tội: "Dung mỗ cũng coi như lừa cô..."

Phạm Lam mỉm giơ nắm đấm: "Vậy thì thật sự là đa tạ !"

"Ái!"

...

Dung Mộc mặt mày đưa đám, dùng trứng gà lăn con mắt thâm quầng.

Giáp Dịch ở bên cạnh sốt ruột : "Sao mới ngoài nửa ngày, một thì mù Thiên Nhãn, một thì thâm mắt, đây là gặp thượng cổ thần thú là tàn dư của Ma giới ?"

"Gặp đồ móng heo.”

Phạm Lam liệt ghế văn phòng .

*Chú thích: 大猪蹄子 , dịch là móng heo, là từ ngữ mạng dùng để chỉ mấy thằng đàn ông dối gạt lòng đổi .

Giáp Dịch: "Bây giờ móng heo cũng thể thành tinh ?"

Phạm Lam lườm Dung Mộc một cái, Dung Mộc gượng.

Kế Ngỗi lấy các loại hoa quả kỳ dị đủ hình dáng từ trong cái rương lớn bàn, rửa sạch, gọt vỏ, bỏ máy ép trái cây đều, từng ly từng ly chất lỏng sền sệt rót trong bình giữ nhiệt.

"Anh đang ?”

Phạm Lam hỏi.

"Ép nước.”

Kế Ngỗi .

"Tại những loại trái cây kỳ quái như ?"

"Bàn đào Nhị Thập Trọng Thiên sáu mươi năm mới chín, 50 hộc, Huyết Long Quả của Thanh Khâu Cảnh, 35 hộc một cân, cỏ Vân Sơn Mạch ở Hoa Sơn Cảnh, 30 hộc một bó, quả Oa Oa của Thiên Sơn mạch Tam Tinh Cảnh, 20 hộc một khối.”

Kế Ngỗi đem tất cả cốc giữ nhiệt bỏ trong một cái hộp cỡ lớn để thùng ship: "Tổng cộng 5102 hộc."

Lưng Phạm Lam như gãy, suýt nữa thì ngã khỏi ghế.

"Anh lấy nhiều pháp lực ?"

Kế Ngỗi: "Xin Sở Thành Hoàng thanh toán ."

Phạm Lam: "Ngân sách tăng ?"

Giáp Dịch: "Tháng thâm hụt 8972 hộc."

Phạm Lam: "Vậy cái là mang bán ?"

Kế Ngỗi: "Tặng ."

Phạm Lam: "..."

Mẹ nó chứ cuối cùng cô cũng tại cái miếu Thổ Địa nghèo đến , là do hai tên phá gia chi t.ử gây !

Phạm Lam cảm thấy bây giờ chỉ Thiên Nhãn mù, mà mắt thường cũng tối sầm từng cơn, quyết định lướt điện thoại xem tin tức lá cải để xoa dịu tâm hồn đang sụp đổ.

[Có tin đồn, hôn nhân của thần tượng Tam Giới Bạch nương nương nghi ngờ đang gặp trục trặc.]

[Công tác tuyển dụng của Cục Nghiên Cứu và Phát Triển Kỹ Thuật Tam Giới kết thúc thành công , mong quảng đại dân chúng Tam Giới tiếp tục cung cấp ý tưởng mã nguồn pháp chú.]

[Nghiên cứu pháp trận Càn Khôn Tam Tài Đại Trận bước đột phá mới, sẽ lấp đầy trống nghìn năm trong nghiên cứu pháp trận.]

[Bảng xếp hạng GCV tháng 4 công bố, xem thành phố của bạn xếp thứ mấy.]

[Thỏ Con Thu Nguyệt gửi lời mời kết bạn]

Hửm?

Phạm Lam mở yêu cầu xác nhận: [ là Cáp Thu.]

Chấp nhận yêu cầu, nhanh đối phương gửi tin nhắn qua.

[Thỏ Con Thu Nguyệt]: Phạm Lam?

[Lam Dương Dương]: Ừ.

[Thỏ Con Thu Nguyệt]: Thiên Nhãn của cô đỡ ?

[Lam Dương Dương]: Vẫn mù.

[Thỏ Con Thu Nguyệt]: Ăn nhiều đồ , bồi bổ .

[Lam Dương Dương]: Cảm ơn, việc gì ?

[Đối phương đang nhập tin nhắn...]

Qua cả một phút, tin nhắn của Cáp Thu mới hiện .

[Thỏ Con Thu Nguyệt]: Vụ án của Sùng Mại, nội tình.

[Lam Dương Dương]: Đã thuộc về Sở Thành Hoàng .

[Thỏ Con Thu Nguyệt]: việc ở phòng thư ký của Sở Thành Hoàng. Cô tại Sở Thành Hoàng tiếp nhận ?

[Lam Dương Dương]: ?

[Thỏ Con Thu Nguyệt]: Vụ án liệt trọng án cấp cao, Đô Thành Hoàng lệnh treo thưởng, bất kể cấp nào sở nào, nếu thể tra rõ vụ án, chỉ trọng thưởng, mà đ.á.n.h giá GCG giữa năm còn cộng thêm 10 điểm.

Phạm Lam bật dậy khỏi ghế.

[Lam Dương Dương]: Chúng nhận thông báo!

[Thỏ Con Thu Nguyệt]: Hòa Uyên đại nhân chỉ gửi thông báo cho khu Bạch Hổ thôi.

[Lam Dương Dương]: ???

[Thỏ Con Thu Nguyệt]: Thần Thổ Địa khu Bạch Hổ là em họ của Hòa Uyên đại nhân.

[Lam Dương Dương]: Đệt! Họ định cướp công ?!

[Thỏ Con Thu Nguyệt]: Hòa Uyên đại nhân đây phái mấy đợt điều tra Sùng Mại, thu gì, Thiên Nhãn Chú tác dụng với , cô là duy nhất thể điều bất thường.

[Lam Dương Dương]: !!

[Thỏ Con Thu Nguyệt]: Hòa Uyên đại nhân về là xin lệnh điều chuyển cô ngay, nhưng bác bỏ. Quả nhiên là Dung Mộc đại nhân, chống lưng sâu hậu.

[Lam Dương Dương]: ...

Chống lưng cái con khỉ, nếu thật sự chống lưng thì thể nghèo đến mức ?

[Thỏ Con Thu Nguyệt]: gửi ảnh tài liệu cho cô, các cô cơ hội thì điều tra xem. (Ảnh)

[Lam Dương Dương]: Tại giúp chúng , cô là nhân viên của Sở Thành Hoàng ?

[Thỏ Con Thu Nguyệt]: Thần Thổ Địa khu Bạch Hổ là rể cũ của , ngoại tình, chị đau khổ tám trăm năm!

[Lam Dương Dương]: Hiểu!

[Thỏ Con Thu Nguyệt]: Cố lên!

Ảnh tài liệu mà Cáp Thu gửi là một văn bản đầu vàng, con dấu vàng của Kinh Sư Sở Thành Hoàng.

[Lệnh treo thưởng trọng án (78) chữ Kinh: Nay phát hiện Yêu tộc tại Thất Mạch Cửu Châu xảy hàng loạt hiện tượng dị hóa bất thường, gây nhiều vụ việc hoảng loạn trong cộng đồng Nhân tộc, ảnh hưởng nghiêm trọng đến an ninh trật tự Tam Giới, nguy cơ rò rỉ bí mật lớn, vi phạm nghiêm trọng các quy định pháp luật liên quan đến bảo mật của Tam Giới, tình tiết vụ án vô cùng nghiêm trọng. Nay ban hành lệnh treo thưởng trọng án đến các miếu Thành Hoàng cấp Đô, cấp Phủ, phá vụ án sẽ trọng thưởng (phương pháp khen thưởng cụ thể xem phụ lục). Nay ban lệnh, tuân lệnh! Tuân lệnh!]

Phạm Lam thấy tiền thưởng phụ lục: 10 vạn hộc pháp lực.

Tương đương với nhân dân tệ ...

Một trăm triệu!

Phạm Lam nhướng mày .

"Hai vị đại thần, bây giờ một mục tiêu nhỏ để thoát nghèo giàu, tìm hiểu ?"

 

Loading...