Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 139: Đó là thần tích cuối cùng trong truyền thuyết
Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:43:35
Lượt xem: 58
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhân loại vĩnh viễn thể nào quên ngày hôm đó.
Đó là ngày mà Mẹ thiên nhiên dường như thể chịu đựng thêm sự tham lam vô độ của con , trút xuống cơn thịnh nộ kìm nén bấy lâu.
Động đất, cháy rừng, sóng thần, bão cát, lốc xoáy... Từng đợt t.h.ả.m họa quét qua khắp các lục địa.
Ngày hôm đó, vốn dĩ sẽ trở thành ngày tận thế.
cũng chính ngày hôm đó, nhân loại tận mắt chứng kiến thần tích của các vị Thần trong truyền thuyết.
________________________________________
Ngày 14 tháng 5 năm 2020 Dương lịch (tức ngày 8 tháng 4 Âm lịch). Bờ biển phía Đông, thôn Hồi Ngư. 7:00 sáng.
Trung tâm chỉ huy khẩn cấp của ủy ban thôn đang trong tình trạng căng thẳng tột độ. Hơn mười nhân viên dán mắt bản đồ vệ tinh điện thoại, trơ mắt cơn bão lớn nhất trong lịch sử đang hình thành và bao trùm gần như bộ đại dương. Không khó để dự đoán rằng, khi cơn bão đổ bộ, hơn một nửa quốc gia lục địa sẽ chịu thiệt hại nặng nề thể ước tính.
[Cảnh báo bão đỏ kích hoạt!]
[Tốc độ di chuyển của bão đang tăng nhanh!]
[Dự kiến đổ bộ trong vòng 13 giờ tới!]
[Yêu cầu các ban ngành liên quan công tác chuẩn phòng chống và cứu trợ thiên tai khẩn cấp!]
Trưởng thôn Trương chằm chằm sắc trời đen kịt ngoài cửa sổ, trán vã mồ hôi to như hạt đậu. Ông trực chiến tại trung tâm suốt mười ngày nay. Đây là mười ngày đầu tiên kể từ khi ông nhậm chức, và trong mười ngày ngắn ngủi đó, xuất hiện ba cơn bão. Thế nhưng, cứ hễ sắp đổ bộ thì bão đột ngột tan biến... Ông vốn tưởng "đại nạn c.h.ế.t tất hậu phúc", nào ngờ chỉ mới qua năm ngày xuất hiện thêm một cơn bão khổng lồ khác.
Đây là cơn bão khủng khiếp nhất từng ghi nhận trong lịch sử khí tượng.
"Trưởng thôn, cấp phản hồi ! Lực lượng cứu hộ đang thiếu hụt nghiêm trọng, yêu cầu chúng tự chuẩn công tác ứng phó khẩn cấp!"
"Xuân Thành xảy động đất cấp 8 !"
"Rừng vẫn đang cháy! Trời ơi, giá mà chút nước thì mấy!"
"Dựa theo quy mô đổ bộ của bão, bộ bờ biển phía Đông sẽ san phẳng trong chốc lát!"
"Chúng ở trong thôn thế liệu an ?!"
"Đừng gở! Thôn chúng là đất phong thủy bảo địa, mấy trăm năm qua bão đều chỉ lướt qua chứ !"
" tình hình vẻ chút nào!"
"Đừng nữa, im lặng hết !" Trưởng thôn Trương hét lên.
Tất cả lập tức câm như hến.
Mưa lớn che khuất bầu trời, gió giật gãy cây cối, đèn tắt, điện mất. Bên ngoài căn nhà tối đen như mực, chỉ thấy tiếng gió rít gào giận dữ tựa như hàng ngàn vạn con quái thú đang gào thét.
"Không là còn 13 tiếng nữa ?" "Hay là tốc độ bão đột nhiên tăng lên? Hoặc là..."
Không ai dám lên tiếng nữa. Họ đồng loạt cửa sổ, về phía bờ biển xa xôi đen kịt, nơi những con sóng dữ tợn đang vỗ bờ như yêu ma.
Đột nhiên, bầu trời vang lên một tiếng sấm rền vang, cả mặt đất rung chuyển ầm ầm, bầu trời như nứt toác.
Tất cả lặng hai giây.
"A a a a a, động đất!" "Đệt, chứ?!" "Không bão dính động đất ?!" "Không đúng, ngoài cửa sổ !"
Sóng đen gầm thét dâng lên. Chỉ trong vài giây, nó cao tới mấy trăm mét, giống như một bức tường khổng lồ uốn lượn cả trăm dặm đang ầm ầm đổ sập xuống.
Tất cả đều sợ đến c.h.ế.t lặng, quên cả la hét, quên cả chạy trốn, chỉ ngơ ngác bức tường sóng đen đang nghiền nát mặt biển, ngày càng gần, ngày càng cao, treo lơ lửng bầu trời thôn Hồi Ngư, tạo thành một đường hầm đáy biển khổng lồ. Từng đàn cá đen nhanh chóng bơi xuyên qua đường hầm như đang tháo chạy.
Bất chợt, một bóng xanh lóe lên. Nhìn qua thì giống một con trăn khổng lồ, nhưng hình thô to hơn mãng xà nhiều, vảy xanh, móng vuốt, sừng và hai sợi râu thật dài.
"Đó là... rồng ?" Có thốt lên.
Ngay đó, một ráng mây đỏ rực bay đến, tựa như ánh hoàng hôn bao phủ bộ đường hầm biển.
Trong ánh sáng đỏ m.ô.n.g lung , dường như thấy hai ngọn lửa đang rực cháy... , là hai bánh xe lửa lướt qua ráng chiều! Một luồng ánh sáng bạc rộng lớn tựa như cây thương khổng lồ xuyên thủng bức tường biển đen, phát tiếng nổ đinh tai nhức óc.
Bức tường nước ầm ầm lùi , càng lùi càng xa, càng lùi càng thấp. Mọi chỉ một tiếng rồng ngâm xông thẳng lên trời, bóng lớn màu xanh phá vỡ mặt biển bay , lượn vòng quanh chân trời. Đám mây đen móng vuốt của nó bắt đầu chuyển động. Trong cơn lốc xoáy, hai luồng ánh sáng vàng rực rỡ quét qua bầu trời – đó là đôi mắt khổng lồ của rồng.
Thật sự là một con Rồng!
Vô tia chớp giáng xuống, viền mây đen tỏa một tầng lửa đỏ, dường như cả tầng mây đang bốc cháy. Mưa lớn đầy trời hóa thành sương mù trắng xóa. Thanh Long ngâm dài một tiếng bay vút lên, xuyên qua mây mù, há miệng hút trọn hết thảy mây đen, sương trắng và cả cơn mưa to đang trút xuống.
Mặt biển dần trở nên yên tĩnh, mây đen tan biến. Một chùm ánh sáng vàng từ trời giáng xuống, phản chiếu nơi đường chân trời.
Trong ánh sáng vàng hiện một bóng . Tay ngắn chân ngắn, rõ ràng vẫn chỉ là một đứa trẻ. Cả bé tỏa hào quang sáng ngời, chân đạp Phong Hỏa Luân, tay cầm Hỏa Tiêm Thương, đầu còn búi hai chỏm tóc cực kỳ đáng yêu.
Cự long màu xanh bơi đến bên cạnh bé, lượn hai vòng, trong chớp mắt ánh sáng vàng bùng lên rực rỡ.
Mọi phản xạ điều kiện nhắm nghiền mắt . Vài giây , ánh sáng tắt hẳn, thứ trở bình thường.
Mưa tạnh, gió ngừng, mây tan. Tất cả trở về sự tĩnh lặng vốn .
Điện thoại đồng loạt hiện lên thông báo thời tiết mới nhất.
[Thời tiết diễn biến bất ngờ. Bão tan, cảnh báo bão hủy bỏ! Xin nhắc , bão tan và cảnh báo hủy bỏ!]
Các thành viên trong ủy ban thôn ngơ ngác , , cùng đồng loạt đưa tay dụi mắt.
"Đó... đó là cái gì?" "Hình như thấy rồng." "Hình như thấy một đứa trẻ con?" "Hình như thấy..."
Mọi đồng loạt về phía trưởng thôn Trương.
Vị trưởng thôn hơn năm mươi tuổi sững sờ vài giây, run run lấy điện thoại , ứng dụng video, mở một đoạn phim hoạt hình lên.
Tiêu đề: [Na Tra náo hải]
Mọi xúm xem, trầm mặc vài phút đồng loạt quỳ sụp xuống.
"Vãi chưởng, thật sự là Na Tra!"
________________________________________
Khu bảo tồn rừng Hưng Toàn Lĩnh. 8:30 sáng.
Các thành viên của đội cứu hỏa 18 thành phố Hắc Long nhảy xuống xe c.h.ế.t lặng cảnh tượng mắt.
Ngọn lửa biến khu rừng tươi thành địa ngục trần gian. Khói lửa che khuất bầu trời, khí nóng rực đến nghẹt thở.
Trong bộ đàm truyền tiếng la hét hỗn loạn, dường như là tiếng cầu cứu nhưng thể rõ.
"Đội... đội trưởng..." Cậu lính mới tên Tiểu Lý sợ đến mức chân nhũn , suýt thì òa .
"Sợ cái gì! Mở đường phòng cháy chữa cháy !" Đội trưởng gào lên.
"Rõ!"
Các đội viên lập tức chia ba nhóm: hai nhóm dập lửa, một nhóm chặt cây tạo vành đai cản lửa. Đang lúc việc đấy thì bất ngờ gió đổi chiều. Ngọn lửa nương theo gió ập tới. Chỉ trong vài giây, sóng nhiệt cực nóng vây kín các đội viên. Ai nấy đều hoảng loạn biến sắc, lưng tựa lưng giữa vòng vây lửa, dùng hết cách để thoát nhưng vô dụng. Tất cả thiết chữa cháy đám cháy khủng khiếp chỉ như muối bỏ bể.
Tiểu Lý: "Đội trưởng, chúng sắp c.h.ế.t ? Khụ khụ!"
Đội trưởng: "Không! Tiếp tục ! Khụ khụ, cố lên!"
"Tiểu Lý đừng bỏ cuộc! Chúng nhất định sẽ thoát !"
"Cố lên!"
"Cố... khụ khụ khụ!"
Ngọn lửa hung hãn dâng cao, lượn một vòng mắt trung hung hăng bổ nhào xuống. Đội trưởng gầm lên giận dữ, giương bình chữa cháy lên chuẩn nghênh chiến.
"Đội trưởng!"
lúc ngàn cân treo sợi tóc, bỗng thấy một tiếng "leng keng".
Đó là tiếng chuông xe đạp.
Một giây , chỉ thấy một chiếc xe đạp sườn ngang kiểu cũ x.é to.ạc tường lửa lao , phanh "kít" một tiếng dừng ngay mặt họ. Người đạp xe đội mũ lưỡi trai của đoàn du lịch "Hoàng Hôn Đỏ", mặc đồng phục shipper màu vàng tươi, yên gắn một thùng hàng. Anh chống một chân dài xuống đất, một tay đỡ xe, tay nắm lấy tay đội trưởng.
Các lính cứu hỏa: "..."
Anh shipper đặt tay đội trưởng một tờ hóa đơn.
"Là đội cứu hỏa 18 thành phố Hắc Long ?"
Cả đám đồng thanh: "Hả?"
"Trà sữa đá của mấy đến đây."
"Gì cơ?"
"Tên đặt là: Một dân thành phố bình thường."
"......"
Các lính cứu hỏa ngây , ngơ ngác shipper chậm rãi lấy sữa trong thùng , nhét từng ly tay từng .
Ngọn lửa còn hung hăng là thế, mà khi thấy shipper dám bén mảng tới gần, như đang e sợ điều gì đó.
"Người đặt hàng nhắn : Các vất vả , đều là hùng, hãy nghỉ ngơi cho ."
Anh shipper mặt chút cảm xúc xong lời nhắn, xoay bước xuống xe, lấy điện thoại trong túi .
Đội trưởng hổ là từng trải, là đầu tiên hồn: "Anh... là ai?! Anh ... gì?!"
Anh shipper kéo vành mũ xuống thấp: "Hoàn thành yêu cầu của khách hàng: để các nghỉ ngơi."
"Anh linh tinh gì thế, nguy hiểm lắm..."
Đội trưởng còn dứt câu thấy shipper dùng điện thoại vẽ một ký tự kỳ quái giữa trung.
[Dung Đao lâm thế!]
Một thanh đao rực lửa hiện trong lòng bàn tay . Chỉ thấy giơ cao thanh đao, hung hăng quét một đường. Cả núi rừng bỗng chốc chấn động. Lửa lớn khắp các ngọn núi, rừng cây như thứ gì đó triệu hồi, vù vù bay lên tranh chui tọt lưỡi đao của shipper. Ngọn lửa đao sáng rực lên dần dần tắt ngấm.
Anh shipper động tác như thu đao vỏ, thanh đao lập tức biến mất.
Đám cháy rừng bộ ngọn núi dập tắt , thậm chí đến một sợi khói cũng còn.
"Nếu hài lòng với dịch vụ, xin vui lòng đ.á.n.h giá năm ." Anh shipper nhảy lên xe, ngón tay đẩy nhẹ vành mũ, để lộ gương mặt lạnh lùng điển trai: "Chúc dùng bữa vui vẻ."
Tiếng chuông "leng keng" xa dần biến mất. Các lính cứu hỏa tay cầm ly sữa lạnh buốt, ngơ ngác chôn chân tại chỗ. Phải đến cả phút mới hồn.
Tiểu Lý: "Không chứ... chúng gặp Thần Núi ?"
Đội trưởng: "Thần Núi mà cũng ship đồ ăn... ?"
Các đội viên: "Có lẽ... Thần Núi... dạo nghèo?"
Đội trưởng: "..."
________________________________________
Huyện X, Bệnh viện khu vực chịu ảnh hưởng động đất, cửa phòng cấp cứu. 11:09 trưa.
"Lúc cứu vẫn còn ý thức, nhưng đưa đến đây thì hôn mê sâu !" Đội viên cứu hộ Tiểu Vương hai mắt đỏ hoe, sốt ruột : "Chúng đào bới suốt sáu tiếng đồng hồ mới cứu . Bác sĩ, cô nhất định cứu sống !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-139-do-la-than-tich-cuoi-cung-trong-truyen-thuyet.html.]
Vị bác sĩ mặt đeo khẩu trang phẫu thuật, là một phụ nữ trẻ tuổi. Đôi mắt cô cực kỳ trong sáng, khiến liền cảm thấy tin cậy.
"Mọi vất vả , tiếp theo là việc của chúng . Chúng sẽ cố gắng hết sức."
Cửa phòng phẫu thuật đóng . Tiểu Vương đèn phẫu thuật sáng lên, đầu định thì cô y tá bên cạnh túm .
"Tay thương , nhất định băng bó ngay."
Vết thương cánh tay Tiểu Vương dài hơn mười phân, m.á.u vẫn đang rỉ , chắc chắn chuyện nhỏ.
"Không cần , đang vội, hiện trường ngay."
"Không !" Cô y tá kiên quyết.
Tiểu Vương gạt tay y tá, lách qua đám đông ồn ào định xông ngoài. kịp chạy hai bước, đụng một .
Đó là một thanh niên mặc bộ đồ thể thao màu trắng. Đứng giữa chốn bệnh viện hỗn loạn, bẩn thỉu, nhưng bộ đồ của trắng tinh tì vết, sạch sẽ đến lạ kỳ.
Bên cạnh còn một thanh niên áo đen với gương mặt dài thượt.
Thanh niên áo trắng cầm điện thoại lách qua Tiểu Vương, thẳng về phía phòng phẫu thuật cấp cứu như chốn : "Bên trong là 45.677, sổ sinh t.ử ghi chép vẫn còn bốn mươi năm dương thọ, nhưng hồn lìa khỏi xác, cần cột hồn xác nữa. Bà nội nó chứ, còn hơn ba vạn cái hồn khác cần cột , thật là..."
Thanh niên áo đen than thở: "Mệt c.h.ế.t ."
Tiểu Vương ngạc nhiên ngoái đầu thì cô y tá đuổi theo tóm .
Y tá: "Vào trong băng bó với mau!"
Tiểu Vương: "Hai lạ thật đấy!"
Y tá: "Lạ cái gì mà lạ, đừng kiếm cớ nữa, băng bó vết thương ngay, nhiễm trùng thì rắc rối to!"
"À, là Vương Đại Lực đúng ?" Thanh niên áo trắng đột nhiên xoay , lướt lướt điện thoại: "Trùng hợp ghê, khéo gặp ở đây. Đến 10 giờ 59 phút hôm nay cứu tổng cộng 19 , điểm công đức tăng 5%, quy đổi thành dương thọ là 11 năm. Wow, tiểu tử..."
"Làm lắm." Thanh niên áo đen đột nhiên xuất hiện ngay cạnh Tiểu Vương, vỗ vỗ vai .
Tiểu Vương: "Hả?"
Anh còn kịp phản ứng thì thấy thanh niên áo trắng với , lộ hai lúm đồng tiền. Trước mắt Tiểu Vương chợt lóe lên ánh sáng trắng. Một giây , cả thanh niên áo trắng và áo đen đều biến mất tăm.
Tiểu Vương: "Người ?"
"Sao cứng đầu thế nhỉ!" Cô y tá nổi cáu, lôi xềnh xệch Tiểu Vương phòng xử lý vết thương.
Tiểu Vương ngơ ngác xung quanh, chỉ thấy qua khe cửa phòng phẫu thuật lóe lên một luồng ánh sáng cam. Sau đó đèn phẫu thuật tắt, nữ bác sĩ trẻ tuổi lúc nãy bước . Cô đến mặt Tiểu Vương, mỉm và dấu tay "OK".
Tiểu Vương bật trong nước mắt.
________________________________________
Thôn X, khu vực động đất, hồ Yến Hàn. 14:28 chiều.
"Nhanh nhanh nhanh! Phải nhanh lên! Sơ tán dân và nhân viên ở khu vực hạ lưu ngay! Đội cứu hộ chú ý, sắp lũ quét!"
Kỹ sư địa chất Chu Công hét bộ đàm chỉ tay xuống sườn núi nơi đang . Một hồ nước lớn – hồ Yến Hàn – hình thành do sạt lở, nước dâng ngập tràn nguy cơ, đê vỡ lúc nào .
Chuyên gia nổ mìn đang bố trí t.h.u.ố.c nổ, lệnh sơ tán khẩn cấp ban , tất cả đều tranh thủ từng giây từng phút.
Đột nhiên mặt đất rung chuyển ầm ầm, khói bụi bốc lên mù mịt, ngay đó là tiếng la hét thất thanh.
"Sạt lở đất! Có chôn vùi !"
Chu Công kinh hãi, giữ chặt mũ bảo hiểm chạy khập khiễng tới. Chỉ thấy bụi mù trời, sườn núi sụp đổ, hơn mười nhân viên đang hoảng loạn, mấy định xông cứu đồng đội.
"Cẩn thận sạt lở tiếp! Mau sơ tán !" Chu Công gào lên: "Đội khảo sát ? Mau ..."
"Anh trai, cần hỗ trợ ?"
Một giọng bất ngờ vang lên. Chu Công giật , thấy một cô gái buộc tóc đuôi ngựa, đeo ba lô ngay lưng, mỉm với .
Không ảo giác , dường như thấy một tầng ánh kim quang rực rỡ bao quanh cô gái.
"Cô là ai? Sao ở đây? Dân thường hả? Đi ngay , chỗ nguy hiểm lắm!" Chu Công nổi giận: "Ai cho dân đây thế hả?!"
Lời còn dứt, bóng cô gái loáng cái bay đến sườn núi sạt lở.
"Mau ! Nguy hiểm!" Mọi hét lên.
Cô gái dường như thấy, rút điện thoại , hờ hững xoay một vòng: "Võ Triệu Chú – Khai!"
Một tấm chăn san hô hình heo Peppa khổng lồ chui từ màn hình điện thoại. Trên sườn đồi sạt lở vang lên vài tiếng ầm ầm, đất đá tách để lộ một cái hang lớn.
Mọi sợ đến biến sắc.
Cô gái trở tay cất điện thoại. Tấm chăn san hô phồng lên bay về chỗ an , "phì phì" phun bảy tám bệt xuống đất. Đó chính là những nhân viên chôn vùi, mặt mũi ai nấy đều ngơ ngác nhưng ngợm sạch bong, như thể mới tắm xong.
"Rất , việc gọn gàng đấy, đáng biểu dương." Cô gái vỗ tay tán thưởng.
Tấm chăn san hô mở bốn góc động tác như đang hoan hô, nấc cụt một cái chui tọt điện thoại.
Mọi trợn mắt há hốc mồm. Chu Công dụi mắt liên tục.
Điện thoại của cô gái vang lên tiếng "ting ting ting".
"Trời ạ, lạc đường hả? Đừng gấp, để gửi định vị cho!" Cô gái giơ điện thoại lên lớn: " đúng đúng, qua ngọn núi phía , đúng , đến nơi !"
Trên trung truyền đến tiếng gió rít vù vù. Mọi ngẩng đầu lên, cảnh tượng mắt khiến ai nấy kinh hãi tột độ.
Một cái... bánh bao thịt khổng lồ đang bay tới, còn là cái bánh bao mọc sáu cái cánh! Trên bánh bao một đôi mắt to tròn kiểu hoạt hình. Kỳ lạ hơn nữa là lưng bánh bao một thanh niên đang . Anh mặc áo hoodie, mắt to tròn xinh nhưng sắc mặt trắng bệch dọa , chân mày cau , vẻ mặt như đang cực kỳ buồn nôn.
"Cuối cùng... cuối cùng cũng đến." Anh thều thào.
"Đó là hồ Yến Hàn đấy, chịu khó chút nữa." Cô gái hiệu.
Chu Công kinh ngạc: "Mấy ... định gì?"
Cô gái giơ ngón tay cái lên: "Yên tâm, Miếu Thổ Địa chúng việc cực kỳ uy tín!"
Cô gái còn dứt lời thì thấy thanh niên xinh lưng bánh bao, hai chân run rẩy, vung tay lên hô: "Võ Triệu Chú – Khai!"
Từ lòng bàn tay bay một thanh thủy kiếm màu băng lam chói mắt, cực kỳ lộng lẫy. Anh cầm trường kiếm chỉ về phía . Chợt bên trong hồ Yến Hàn chấn động nhẹ, một cơn lốc nước màu xanh biếc xoay tròn bốc lên, vẽ một đường cung duyên dáng trung vui vẻ bay về phía thủy kiếm. Lưỡi kiếm tỏa ánh sáng xanh ôn nhu, hút trọn cơn lốc nước bên trong.
Dưới ánh mặt trời, nước gợn sóng sánh, kiếm quang lấp lánh, áo hoodie của thanh niên bay phần phật trong gió, dáng vẻ đúng chuẩn "ngọc thụ lâm phong".
Chỉ trong vòng một phút, bộ nước trong hồ Yến Hàn hút cạn. Thanh niên thu kiếm , thủy kiếm lập tức biến mất.
Mọi khiếp sợ. Mọi trợn mắt. Mọi há hốc mồm.
"Được , xong việc!" Cô gái lướt điện thoại, vẻ mặt bỗng sụp đổ: "Hả? Còn nhiều việc thế ? Tiền lương thêm giờ cắt giảm một nửa?! Cái gì? Đây là thông báo kiểu gì ? Pháp lực khan hiếm nên Quy Nguyên Chú cũng tiết kiệm ? Hạo Ngọc, thế là thất đức lắm đấy!"
"Ọe..." Thanh niên lưng bánh bao đột nhiên nôn thốc nôn tháo, rạp xuống đầu bánh bao thở hổn hển.
Mọi : "..."
"Ôi chao, xin xin ! Cái đồ hàng sợ độ cao, say mây còn say cả bánh bao nữa, xin nha!" Cô gái liên tục cúi đầu trừ, nhún chân nhảy phắt lên lưng bánh bao, lấy chai nước suối trong ba lô đưa cho thanh niên: "Anh chứ?"
Thanh niên đỏ hoe mắt: "Khó chịu quá."
"Hỗn Độn, bay êm êm chút coi!"
Cái bánh bao kêu "chi chi" hai tiếng, vỗ cánh bay mất hút.
Bầu trời xanh thẳm, gió thổi vi vu bên tai. Mọi c.h.ế.t lặng một lúc lâu mới hồn, vội vàng leo lên sườn núi kiểm tra.
Hồ Yến Hàn còn ngập tràn nguy cơ vỡ đê, giờ đây đến một giọt nước cũng còn.
Vừa nãy... là mơ chứ?!
Anh kỹ sư lắp bắp: "Chúng ... gặp thần tiên thật ?"
"Sao là 'chúng '?" Chu Công hỏi .
"Anh thấy ?" Anh kỹ sư mở Weibo giơ lên.
Đó là một chủ đề mới toanh với từ khóa #_gặp__thần_tiên.
Lượng thảo luận về chủ đề vượt mốc hai tỷ lượt.
[ dám thề với trời, tuyệt đối thấy Na Tra, còn cả Rồng nữa!]
[Bây giờ nhớ thì đôi thanh niên chắc chắn là Hắc Bạch Vô Thường .]
[Có khi nào shipper Thần Núi mà là Thần Lửa ?]
[ mới là lạ nhất nè! một con hồ ly ba đuôi cứu! Đã thế lưng nó còn một bé gái siêu siêu đáng yêu nữa!]
[ còn tưởng điên, vì ân nhân cứu mạng của là một đạo sĩ. Nhìn thấy chủ đề mới hóa vẫn bình thường hahaha.]
[Vậy chắc chắn điên , ân nhân cứu mạng của là một cái bánh bao bay.]
[Lầu thắng , ha ha ha!]
[Người cứu là một soái ca siêu cấp trai, mỗi tội thẹn thùng.]
[Cứu là một vị tướng quân mặc hắc giáp, miệng chúm chím như trái đào. Soái ca ơi, nếu dòng , cho em xin mã màu son dùng !]
[Người cứu là một cô gái, ngáp ngắn ngáp dài ném cái meme hình đầu ch.ó . Sao cảm giác phong cách hợp với chủ đề thần tiên lắm nhỉ ( nước mắt).]
[Người chặn bão cát là một soái ca cổ trang, còn dắt theo một con chó, mãnh liệt nghi ngờ đó là Nhị Lang Thần!]
[Tại cứu là một ông già tay bưng cái ấm giữ nhiệt hình tháp sắt chứ? Sao hẩm hiu !]
[Lúc sắp c.h.ế.t hình như thấy một đại mỹ nữ tóc bạc cực kỳ xinh . Cô tát một cái tỉnh cả , bảo đến c.h.ế.t. Hù c.h.ế.t !]
[Người cõng là một bé gái, hình như còn thấy cô bé đuôi nữa, giống đuôi thỏ ?]
[ thì một bầy chuột đào lên cứu .]
[ ngất xỉu, trong mơ màng hình như thấy một con châu chấu khổng lồ?]
[ thấy...]
[ thì ...]
"Cho nên, chắc chắn là chúng gặp thần tiên !" Anh kỹ sư vỗ n.g.ự.c thề thốt.
Chu Công lẩm bẩm: " vốn là theo chủ nghĩa duy vật kiên định..."
"Vậy cho rằng chuyện là..."
Chu Công ngửa đầu lên bầu trời. Trời quang mây tạnh, nắng gió mát, quả thực là một ngày trời.
Chu Công mỉm .
"Có lẽ là... một kỳ tích đang hiện hữu để bảo vệ thế giới ."
Thiên đình nghèo quá nên chơi trội luôn.