Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 133: Khôn Cảnh

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:43:29
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phạm Lam mơ cũng ngờ tới: "Khôn Cảnh" - nơi mà bấy lâu nay họ vẫn dùng bãi đậu xe mây và sân nướng thịt BBQ, hóa là một Thứ Nguyên Cảnh huyền thoại.

"Theo ghi chép trong Tam Giới Thần Thoại Tông Thần Sử Nghiên Luận Sách, Khôn Cảnh là di sản của tộc Nữ Oa lưu truyền từ thời thượng cổ."

Ngạc Nghĩa Viễn giơ một cuốn sách cổ dày cộp lôi từ , dõng dạc tuyên bố:

"Đây là Thứ Nguyên Cảnh duy nhất hiện nay tồn tại độc lập bên ngoài Tam Giới. cứ tưởng nó chỉ là truyền thuyết, ai ngờ Khôn Cảnh ngay trong cái miếu Thổ Địa bé tẹo của các vị."

Phạm Lam cạn lời. Trời đất ơi, cái bãi đất trống là Thứ Nguyên Cảnh oách xà lách thế ?

"Trời cao đất dày ơi! Dù gì đây cũng là di sản của Nữ Oa nương nương, các nỡ lòng nào bẩn nó thế ? Quá đáng lắm luôn !"

Ngọc Đế Hạo Ngọc bục cao bên hồ Khôn Cảnh, chỉ tay vết dầu mỡ loang lổ sàn, vẻ mặt đau khổ như sắp thổ huyết.

Kế Ngỗi đang bận túm lấy điện thoại của Cơ Đan để cưỡng chế chuyển khoản pháp lực. Phạm Lam nhận thông báo cộng hơn 5 vạn hộc tài khoản, Cơ Đan bên cạnh nhảy dựng lên như kiến đốt.

"Lão Kế! mới quyên góp bộ ngân khố của tộc Khổng Tước đấy!"

"Cậu vẫn còn quỹ đen mà.”

Kế Ngỗi tỉnh bơ.

"Ít nhất cũng chừa cho cái quần lót chứ!"

"Tình hình nguy cấp, khắc phục ."

"Này!"

Hạo Ngọc tập, tức tối gào lên: "Này !"

Ly Trạch lên tiếng giải vây: "Vết dầu mỡ đó hình như rớt xuống từ bữa tiệc BBQ hồi Lập Xuân mà."

Đào Khôi gãi đầu: "Hôm đó ai trực nhật nhỉ?"

An An chỉ tay: "Hỗn Độn..."

Con Hỗn Độn thấy tên bèn lăn tới, thè lưỡi l.i.ế.m một đường dài. Sàn nhà lập tức sạch bong kin kít như mới.

Các vị thần: "..."

Ngạc Nghĩa Viễn đẩy gọng kính: "Cách lau nhà của thuộc hạ các vị quả thực ... độc đáo và sáng tạo."

Phạm Lam ôm trán ngán ngẩm.

Cao Lộ và Đào Cảnh bên hồ, cả hai đều phấn khích tột độ. Cao Lộ giơ điện thoại chụp lia lịa, miệng lẩm bẩm những thuật ngữ chuyên ngành khó hiểu. Đào Cảnh triệu hồi một pháp khí giống hệt máy bay lái flycam, bên gắn một cái kính hiển vi khổng lồ, bay vè vè là là mặt nước để quét dữ liệu.

Dung Mộc lặng bên hồ, hai tay giấu trong ống tay áo rộng, ngẩng đầu ngắm trăng sáng, dáng vẻ phiêu diêu thoát tục như thi nhân sắp xuất khẩu thành thơ.

"Không phát hiện dòng chảy năng lượng. Dưới đáy hồ dường như còn một lớp kết giới nữa." Đào Cảnh báo cáo.

"Thượng Thần Dung Mộc, pháp chú mở kết giới ?" Cao Lộ hỏi vọng tới.

Dung Mộc đầu . Dưới ánh trăng, đôi mắt long lanh như nước hồ thu. Anh khẽ đáp:

"Không ."

Hạo Ngọc sửng sốt: "Cái gì?"

"Người thể Khôn Cảnh chỉ thần tộc Nữ Oa.”

Dung Mộc nhẹ nhàng : "Ngoài , chỉ ..."

Tim Phạm Lam chợt thót lên một nhịp. Người nhắc đến, chẳng lẽ là Dung Lăng?!

Chỉ thấy Dung Mộc bước lên một bước, mũi chân khẽ chạm mặt hồ. Một vòng gợn sóng lan tỏa. Đàn cá nhỏ trong suốt như đá quý hồ bỗng nháo nhác bơi lội, khuấy động mặt nước thành muôn vàn sắc màu cầu vồng. Ánh trăng rung rinh, mặt hồ lấp lánh. Một cánh cửa bằng nước từ từ dâng lên giữa trung, lấy ánh nước hoa văn, lấy đàn cá màu khung cửa, sừng sững giữa trời và nước, như một huyền thoại thuở hồng hoang.

Dung Mộc lặng lẽ đó, ánh trăng phủ lên một lớp hào quang hư ảo.

Các vị thần đều sững sờ cảnh tượng kỳ vĩ.

Hạo Ngọc quát: "Dung Mộc! Ngươi định gì?"

Dung Mộc mỉm . Nụ nhẹ nhàng quyết liệt. Đột nhiên, hình lóe lên, trong nháy mắt xuất hiện ngay cánh cửa nước.

Đầu Phạm Lam ong lên một tiếng. Khi cô kịp phản ứng thì cơ thể tự lao theo. chân chạm mặt nước, cô như đ.â.m sầm một bức tường vô hình và hất văng trở .

[Dung Đao Lâm Thế!]

Ngọn lửa cuộn theo nước rít qua đỉnh đầu Phạm Lam. Kế Ngỗi lao tới, và đao hợp nhất, khoan thủng một lỗ kết giới vô hình vút một cái chui tọt trong.

"Cái lũ bậy!”

Hạo Ngọc phất tay áo, cũng bay theo kết giới.

Cao Lộ, Đào Cảnh, Đào Khôi, Cơ Đan, Ly Trạch và các vị thần khác cũng thi tung pháp khí, mỗi một kiểu xông bên trong.

Phạm Lam bệt bên bờ hồ, ngơ ngác: "..."

"Ý gì đây?! Tại chỉ ?!"

Phạm Lam nổi điên, bung tỏa lá chắn thần quang, xông lên thứ hai. Kết quả t.h.ả.m hại hơn, cô ném mạnh bờ, ngã sấp mặt, mắt nổ đom đóm.

An An ôm Hỗn Độn xổm bên cạnh, ái ngại hỏi: "Chị Phạm Lam, là chị Khôn Cảnh ghét ?"

"..."

" tin!”

Phạm Lam gào lên: "Võ Triệu Chú! Khởi!"

Tức Khâm lao khỏi màn hình điện thoại, mang theo gió lốc và sát khí ập xuống mặt hồ, x.é to.ạc một lỗ hổng trong gian. Phạm Lam tung chui , chân đạp nước lướt theo hình chữ Z.

50 mét... 30 mét... 20 mét... 10 mét...

Đột nhiên, trung vang lên một loạt tiếng la hét thất thanh. Cao Lộ, Đào Khôi, Đào Cảnh, Ly Trạch... tất cả các vị thần chui kết giới bỗng dưng hiện giữa trung, như một bàn tay vô hình tóm lấy ném ngược trở bờ. Ngay cả Ngọc Đế Hạo Ngọc cũng "trục xuất" thương tiếc.

thấy Kế Ngỗi . Vậy là vẫn còn cơ hội!

Tức Khâm ngược gió xông lên, nuốt chửng chướng ngại vật để mở đường. Gió, ánh sáng, bóng tối vùn vụt lướt qua mắt Phạm Lam thành những vệt sáng sắc lẹm. Sau lưng dường như ai đó đang hét gọi tên cô, nhưng Phạm Lam rõ, cũng chẳng rảnh để .

Tốc độ của cô vượt quá giới hạn. Chỉ một tiếng bốp, Tức Khâm biến mất. Phạm Lam ngay cánh cửa nước tuyệt , chỉ cần đưa tay là chạm tới làn nước mát lạnh.

Xung quanh tĩnh lặng như tờ, chỉ còn tiếng nước chảy róc rách. Đàn cá tách khỏi khung cửa, như những chuỗi đá quý sống động bơi quanh Phạm Lam. Miệng chúng đóng mở liên hồi, và Phạm Lam thấy hàng chục giọng vang lên trong đầu:

[Ngươi tộc Nữ Oa.]

[Không thể Khôn Cảnh.]

[Đi .]

[Cấm .]

Những âm thanh chui tọt tai cô, sắc nhọn như hàng vạn cây kim châm.

"Tránh ! !"

[Tại ?]

[Tại ?]

" bảo vệ Dung Mộc!"

[Bảo vệ?]

[Tộc Nữ Oa là bảo vệ Tam Giới.]

[Tộc Nữ Oa cần kẻ khác bảo vệ.]

"Vớ vẩn!”

Phạm Lam quát.

[Vớ vẩn là ai?]

[Là tên của ngươi ?]

[Ngươi là ai?]

"Còn tránh , đừng trách bà đây khách sáo!”

Phạm Lam giơ tay kết ấn: "Võ Triệu Chú..."

[Là ngươi!]

[Trong thần quang của ngươi ấn ký Nguyên Chú của tộc Nữ Oa.]

[Là Nguyên Chú.]

[Có Nguyên Chú tức là tộc Nữ Oa.]

[Cho phép .]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-133-khon-canh.html.]

Phạm Lam ngớ : "Hả?"

Đàn cá bỗng nhiên tản rào rào như mưa đá quý. Cánh cửa nước lung linh từ từ mở rộng. Phạm Lam hít một thật sâu, bước qua ngưỡng cửa.

Một làn nước mát lạnh ập mặt. Trước mắt Phạm Lam bừng sáng. Cô thấy đang mặt hồ phẳng lặng như gương. Xa xa là núi non trùng điệp như tranh vẽ, chân là đàn cá bảy màu bơi lội tung tăng.

Tình hình gì đây? Vẫn là Khôn Cảnh ư? Chẳng lẽ đá ngoài ?

Phạm Lam đầu bờ hồ. Không một bóng . Không chỉ , con đường tre, cái lều của Kế Ngỗi, chiếc ghế lười của Dung Mộc, cả cái lò nướng thịt của Cơ Đan... tất cả đều biến mất.

Đây là Khôn Cảnh mà cô .

Phạm Lam giật ngẩng đầu lên.

Bầu trời kỳ lạ chia hai nửa: một nửa xanh biếc, một nửa đen kịt; một nửa nắng vàng rực rỡ, một nửa trăng sáng treo cao.

Cô nhớ ! Cô từng thấy nơi trong mơ. Khi đó, Dung Mộc ánh trăng, còn ánh mặt trời là... Dung Lăng.

Trong lòng Phạm Lam bùng lên ngọn lửa giận dữ. Lại là Dung Lăng! Cái tên âm hồn bất tán !

Phạm Lam hít sâu, quan sát xung quanh. Trực giác mách bảo cô lên bờ ngay.

"Dung Mộc! Anh ở ? Kế Ngỗi! Anh thấy ?"

Tiếng gọi của cô cộng hưởng với mặt nước, tạo thành những vòng sóng âm vang vọng. Tiếng vọng theo gió luồn rừng cây, lá cây xào xạc như tiếng thì thầm của ngàn vạn . Mắt Phạm Lam đau nhức, cơ thể lúc nóng lúc lạnh, khó chịu như cảm nặng.

Điềm . Phạm Lam rón rén bước , cảnh giác cao độ, sợ rằng bụi rậm phía sẽ nhảy xổ ... hai gã Dung Lăng.

Một vệt vàng óng ánh hiện sâu trong rừng. Phạm Lam nhận ngay đó là cây ngân hạnh quen thuộc của miếu Thổ Địa. Cô tăng tốc chạy về phía đó.

Trên bãi cỏ xanh mướt, cây ngân hạnh cổ thụ sừng sững, tán lá vàng rực như chiếc ô khổng lồ che rợp đất trời. Lá vàng rơi lả tả như mưa.

Dưới gốc cây một đang , dáng thẳng tắp, tay cầm thanh đao lửa to bản.

"Kế Ngỗi!"

Phạm Lam mừng rỡ chạy tới: "May quá, thấy Dung Mộc..."

Keng!

Lưỡi đao sắc bén kề ngay cổ họng Phạm Lam, chỉ cách nửa tấc. Cô thấy khuôn mặt Kế Ngỗi lạnh lùng, tàn khốc, sát khí đằng đằng.

"Kế... Kế Ngỗi?"

Ánh mắt Kế Ngỗi lạnh như băng, thốt từng chữ: "Nếu cô thì mấy."

Giọng sắc lẻm như d.a.o cứa da đầu Phạm Lam, đau điếng.

"Anh... cái gì cơ?"

"Nếu cô, Mộc sẽ chỉ thuộc về một ."

Trời đất quỷ thần ơi?! Cô thấy cái gì ?!

Chẳng lẽ Kế Ngỗi... m.á.u chiếm hữu Dung Mộc đến mức ? Chẳng lẽ cô đang lạc kịch bản đam mỹ cẩu huyết? Chẳng lẽ cô mới là kỳ đà cản mũi giữa hai họ?!

Hàng loạt suy diễn điên rồ chạy qua đầu Phạm Lam. Cô cố gắng trấn tĩnh .

"... Kế Ngỗi, thật đấy ?!"

Ầm! Ngọn lửa từ Dung Đao bùng lên, táp thẳng mặt Phạm Lam.

"Tự Do - Bình Đẳng - Công Chính - Pháp Trị!"

Tấm khiên vàng hiện kịp chặn ngọn lửa. Phạm Lam toát mồ hôi hột.

"Kế Ngỗi! Anh trúng tà hả?!"

Kế Ngỗi xoay cổ tay, c.h.é.m mạnh xuống. Tấm khiên nứt toác với tiếng rắc rắc ghê rợn.

Vãi chưởng!

"Phú Cường - Dân Chủ - Văn Minh - Hài Hòa!”

Phạm Lam tự buff cho bùa Tăng Tốc, lăn một vòng né đòn trong gang tấc.

Tấm khiên vỡ tan tành. Kế Ngỗi bước từ trong lửa đỏ, xuống Phạm Lam với nụ lạnh lẽo:

"G.i.ế.c cô , Mộc sẽ vĩnh viễn là của !"

[Dung Đao Giải Phóng!]

Lửa Tam Muội hóa thành con rồng lửa gầm thét lao tới.

Lần Phạm Lam né, cũng dùng phép thuật. Tim cô đập như vỡ lồng ngực, nhưng đầu óc tỉnh táo lạ thường.

Phát hiện ! Phải đ.á.n.h cược một phen!

Ngọn lửa Tam Muội chạm da thịt cô bỗng hóa thành làn khói trắng vô hại tan biến.

Gương mặt lạnh lùng của Kế Ngỗi hiện làn khói.

"Anh là Kế Ngỗi.”

Phạm Lam dậy phủi bụi: "Kế Ngỗi sẽ bao giờ những lời sến súa đó. Kế Ngỗi ý định độc chiếm Dung Mộc. Kế Ngỗi đểu như thế. Và quan trọng nhất, Dung Đao của Kế Ngỗi... bao giờ yếu nhớt như !"

Thanh đao tay Kế Ngỗi biến mất. lặng lẽ Phạm Lam, đôi mắt dần hắc khí xâm chiếm, biến thành màu đen đặc như đá vỏ chai, phản chiếu bóng hình cô.

Là Túy... , là Tâm Yểm!

Phạm Lam siết chặt điện thoại, run lên. Trực giác mách bảo con Yểm khác thường. Cô thấy nguồn năng lượng "oán khí" của nó.

Con Yểm mỉm với khuôn mặt của Kế Ngỗi, trông quái dị vô cùng.

Nó cất tiếng: [Kế Ngỗi sẽ thế, nhưng còn chính cô thì ?]

"Gì cơ?"

[Nếu Kế Ngỗi, Dung Mộc sẽ chỉ thuộc về một . Chẳng lẽ cô bao giờ suy nghĩ đó ?]

Tim Phạm Lam hẫng một nhịp.

Nếu Kế Ngỗi... Dung Mộc... sẽ là của riêng ...

Hóa là thế! Hóa là thế!

Phạm Lam bật thành tiếng, đến chảy cả nước mắt. Con Yểm vẫn chằm chằm cô.

" từng nghĩ thế.”

Phạm Lam thừa nhận: "Không chỉ một ."

Hình dáng con Yểm bắt đầu rung lắc dữ dội.

" ngưỡng mộ Kế Ngỗi vì bên cạnh Dung Mộc suốt tám ngàn năm. Thậm chí, còn ghen tị với ."

" . thì chứ?"

"Ngưỡng mộ, ghen tị, tức giận, căm ghét... vốn dĩ đều là những cảm xúc bình thường của con ."

Cơ thể con Yểm bắt đầu trở nên mờ ảo.

"Không chỉ thế, còn yêu thích, si mê, ham chiếm hữu. Chính vì đủ những cảm xúc phức tạp đó, mới là ."

Oán khí đen sì bốc lên quanh con Yểm. Phạm Lam tắt nụ , chậm rãi bước về phía nó.

"Ngươi là sự ghen tị trong lòng . Là Tâm Yểm của ."

Hắc khí cuộn trào nuốt chửng hình hài giả mạo, tụ thành một quả cầu Túy lơ lửng giữa cơn mưa lá vàng.

Phạm Lam vươn tay chạm nhẹ nó, thì thầm:

"Thừa nhận sự tồn tại của ngươi, cũng chẳng gì to tát cả."

Khối Túy rung lên bần bật, phát luồng ánh sáng trắng chói lòa vỡ tan. Những mảnh vỡ ánh sáng rơi xuống, hòa cơ thể Phạm Lam.

Một mảnh vỡ xẹt qua trung, để một vết nứt mờ ảo với mép cong lên như góc trang sách.

Phạm Lam nắm lấy góc trang đó, x.é to.ạc một cái roẹt.

Không gian xung quanh như một cuốn sách khổng lồ lật sang trang mới. Cảnh vật đổi đột ngột.

Dưới bầu trời đêm xanh thẫm, gió lốc xoáy qua bãi cỏ. Một cây trắng bệch sừng sững giữa trời đất, cành lá khẳng khiu chọc thẳng lên trời. Lá ngân hạnh trắng toát va kêu lốp bốp.

Trên cây xù xì, những sợi dây leo to bằng ngón tay quấn chặt như những con rắn xanh đang trườn bò.

Và trong khe hở của đám dây leo , lộ một bàn tay.

________________________________________

 

Loading...