Phạm Lam giao diện hậu đài của Thần Tín Thiên Đình, lòng vui như nở hoa. Số dư pháp lực: 15 vạn hộc. Hệ thống Thần Tín cuối cùng cũng khôi phục, dư pháp lực của cô trở !
điều quan trọng hơn, , quan trọng nhất là hôm qua Dung Mộc truyền thụ Nguyên Chú cho cô. Và mấu chốt của vấn đề ở câu cuối cùng của : "Nguyên Chú, tộc Nữ Oa, thể truyền thụ."
Đây là gì? Đây rõ ràng là tỏ tình mà! Quy tròn thì là cầu hôn chứ còn gì nữa! là "nắng hạn gặp mưa rào", bao ngày tháng cay đắng cuối cùng cũng thấy chút ngọt ngào. Phạm Lam càng nghĩ càng thấy lâng lâng, cảm giác dù Tường Vân cũng sắp bay lên trời . Nhìn xem, bầu trời hôm nay mà xanh thế, mây trắng thế, gió mát thế... Ngay cả đống gạch vụn ngói vỡ của cái miếu Thổ Địa tan hoang trông cũng nghệ thuật lạ lùng...
Bốp! Một cái tát giáng thẳng xuống trán Phạm Lam, kéo cô tuột dốc phanh về thực tại: “Dậy việc! Đừng lười biếng!”
Kế Ngỗi hầm hầm quát. Anh đội mũ bảo hộ, tay cầm bản vẽ, dáng một gã cai thầu xây dựng chính hiệu.
"Nỗ lực! Bê gạch! Phấn đấu!!”
Phạm Lam giơ tay hô khẩu hiệu lấy lệ. Kế Ngỗi cô như bệnh nhân tâm thần trốn trại.
Sau trận chiến kinh thiên động địa với con yêu gấu đen, miếu Thổ Địa gần như san phẳng. Nếu thuê Cục Xây dựng Nhân Giới, chỉ mất hai canh giờ là xong, nhưng cái giá trả là 1 triệu hộc pháp lực. Trong khi đó, ngân sách của miếu và lương bổng của ba vị thần đều cắt giảm thê t.h.ả.m do đại trận sụp đổ. Tóm : Miếu Thổ Địa khu Thanh Long một nữa lâm cảnh nghèo rớt mồng tơi. Sau khi phân tích chán chê, họ đành chọn phương án "cây nhà lá vườn" nhất: Tự tay lấy cho ấm no hạnh phúc.
Tin tức miếu Thổ Địa khu Thanh Long tự xây nhà lan truyền nhanh chóng, trở thành sự kiện hot nhất giới yêu ma. Một phần ba yêu tộc trong khu kéo đến xem, thậm chí còn livestream câu like. Nhiều yêu tộc bản địa bụng cũng xắn tay áo giúp. Công trường tái thiết bỗng chốc rộn ràng như trẩy hội.
Sau hơn mười ngày nỗ lực, nền móng xong, khung thép cũng dựng thuận lợi. Dự kiến hai ba tháng nữa sẽ miếu mới khang trang. Kế Ngỗi kiêm chức Tổng công trình sư, quyết tâm mở rộng miếu lên ba tầng. Ất Nhĩ giám sát thi công. Hỗn Độn với sức mạnh trời phú đảm nhận vai trò... máy cẩu. Đào Khôi dùng thuật ngự kiếm phi hành để lắp ráp khung thép cao. Giáp Dị, Đinh Tứ dẫn đầu đội bê gạch. Còn Bính Thiện và An An phụ trách bàn tiếp dân dã chiến ngay tại cổng.
Người nhàn rỗi nhất là Dung Mộc, trở về linh vật trang trí. Còn Phạm Lam xui xẻo lãnh nhiệm vụ hậu cần.
"Lại đây nào! Hôm nay ăn gì? Order nhanh!”
Phạm Lam mở app đặt đồ ăn, hét lớn. Đám yêu tộc nhao nhao: "Cơm hộp hôm qua ngon lắm!”
“Nhờ Kế Ngỗi đại nhân ép nước trái cây ạ?”
“Cho xin thêm cái đùi gà!"
"Chốt đơn! 30 suất cơm hộp thêm đùi gà.”
Phạm Lam sang hỏi "ban lãnh đạo": "Mọi thì ?"
Đào Khôi: " ăn chay."
Kế Ngỗi: "No là ."
Ly Trạch: "Bít tết, chín bảy phần."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-130chung-ta-giong-nhau.html.]
An An: "Pizza!"
Hỗn Độn: "Chíp chíp chíp!" (Thịt thịt thịt!)
Phạm Lam thoăn thoắt đặt món, ngó nghiêng tìm kiếm: "Dung Mộc, ăn gì... Ơ, ?" Trên cây ngân hạnh trống trơn. Linh vật Dung Mộc biến mất. An An giơ tay: "Anh Dung Mộc ngoài nửa tiếng ạ, vẻ mặt bí hiểm lắm."
Phạm Lam gọi điện nhưng ai bắt máy. Tên chạy lung tung ? "Ly Trạch! Đi tìm Dung Mộc với !" Cô túm lấy con hồ ly: “Ngửi xem ở ...”
“Ọe!!”
Ly Trạch đột nhiên nôn thốc nôn tháo. Phạm Lam hoảng hồn ném vội xa. Bãi nôn của Ly Trạch khiến cả đám yêu quái chạy tán loạn: "Ghê quá!”
“Thối quá trời ơi!”
“Đại nhân bầu ?"
Ly Trạch bẹp dí, mắt mòng mòng, thều thào: "Mau... chạy ..." Mọi ngơ ngác: "Hả?"
"Có chuyện gì thế?”
Dung Mộc xách hai túi ni lông to đùng chui kết giới, vẻ mặt ngây thơ vô tội: "Sao Ly Trạch đất thế ?”
Ly Trạch trợn trắng mắt, ngất xỉu ngay lập tức.
Không gian im phăng phắc. Mọi ánh mắt đổ dồn hai cái túi tay Dung Mộc. Bên trong là hàng chục hộp cơm thủy tinh chứa những thứ hỗn độn đủ màu sắc: đen sì, xanh lè, tím ngắt... trông vô cùng đáng sợ. Phạm Lam run rẩy: "Dung... Dung Mộc, cái... cái gì thế ?”
Dung Mộc chớp mắt, rạng rỡ như thiên thần: "Đây là bữa trưa Dung mỗ tự tay cho đấy."
Gió thổi lá ngân hạnh rơi lả tả, nền cho nụ "tử thần" của Dung Mộc: “Chíp!" Hỗn Độn là kẻ đầu tiên phản ứng, bung cánh định đào tẩu. kịp bay lên Kế Ngỗi tát cho một cái ngất xỉu, rơi bộp xuống cạnh Ly Trạch. Đám yêu quái thấy thế bèn viện đủ cớ chuồn thẳng: "Vợ gọi về ăn cơm!": “ đau bụng quá!": “Chiều nhé!"
Dung Mộc ngơ ngác quanh. Các nhân viên trong miếu cũng lảng tránh ánh mắt : "Chúng là tinh quái, đói.”
“Con ăn sáng no quá tiêu.”
“ đang tịnh cốc." Cuối cùng, ánh mắt tội nghiệp của Dung Mộc dừng ở Kế Ngỗi. Kế Ngỗi vớ vội điện thoại, giả vờ máy: "A lô, Cơ Đan ? Mời cơm hả? Ok đến ngay!" Rồi nhảy lên xe đạp phóng vút .
Chỉ còn Phạm Lam. Hốc mắt Dung Mộc đỏ lên, cô chằm chằm. Phạm Lam ròng trong lòng. Lời tỏ tình ngọt ngào đêm qua giờ hiện thực phũ phàng vả cho tơi tả: “Dung mỗ nghiên cứu kỹ, chắc chắn ngon." Hàng mi rung rinh, ánh mắt long lanh đầy mong đợi. Tim Phạm Lam mềm nhũn. Thôi thì... hy sinh vì tình yêu : “Được... để nếm thử."
Phạm Lam tự trấn an: Mình là thần, biên chế, c.h.ế.t ! Cô mở hộp, chọc đũa đống hổ lốn màu xanh. Nó rung rinh một cách đáng ngờ. Cô nín thở, xúc một miếng bỏ miệng. Dung Mộc hồi hộp: "Sao ?" Đầu óc Phạm Lam trống rỗng trong ba giây. Sau đó, mắt cô trợn ngược, ngã lăn đất bất tỉnh nhân sự.