Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 13: Vẫn Nên Làm Cá Muối Thì Hơn
Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:40:53
Lượt xem: 77
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phạm Lam như bàn chông, Kế Ngỗi giúp Dung Mộc băng bó vết thương.
Vết thương cánh tay Dung Mộc trông đáng sợ... hai lỗ m.á.u do răng nanh của gấu trúc cắn, nhưng cách băng bó của Kế Ngỗi thực sự đáng lo ngại, chỉ dán hai miếng băng cá nhân lên đó.
Tim Phạm Lam đập thình thịch: "Ngài chứ?"
Dung Mộc mỉm : "Không ."
Kế Ngỗi: "Tại dùng thần quang hộ thể?"
Dung Mộc: "Tình thế cấp bách, quên mất."
Phạm Lam: "Thật sự chứ?"
Dung Mộc: "Không ."
Kế Ngỗi: "Tộc gấu trúc tuy yêu lực mạnh, nhưng cũng đến mức thần quang của ngài tổn thương đến gốc rễ."
Dung Mộc: "Quên thật mà."
Kế Ngỗi ấn mạnh một miếng băng cá nhân xuống, khuôn mặt tươi của Dung Mộc méo xệch .
Phạm Lam cẩn thận quan sát sắc mặt của Dung Mộc, phát hiện thần thái và biểu cảm của vẫn khá bình thường, hơn nữa vết thương cũng cầm m.á.u với tốc độ thể thấy bằng mắt thường.
Xem khả năng hồi phục của cơ thể thần tộc mạnh.
Phạm Lam thở phào, đầu , thấy một đám đông hóng chuyện đang xổm ở góc tường, mắt ai nấy đều trợn tròn, mặt mày hớn hở hóng drama.
"Mấy xử lý đây?”
Phạm Lam hỏi.
Kế Ngỗi lôi một chiếc mũ lưỡi trai đội lên đầu, vành mũ in logo "Đoàn du lịch Tuổi xế chiều", vẻ " chỉ ngang qua thôi".
Dung Mộc ngẩng mặt lên, chớp chớp đôi mắt to.
"Xã Công đại nhân.”
Phạm Lam nghiến răng: “ thủ ấn mở khóa Chú Quy Nguyên!"
Dung Mộc sang Kế Ngỗi, Kế Ngỗi kéo mũ xuống: “ dạy hai , thất bại."
Dung Mộc lúc mới lề mề tới, dừng một chút, ngang hai bước, chui lưng Phạm Lam, kéo dài tay áo hoodie, chỉ để lộ đầu ngón tay, cẩn thận nắm lấy cổ tay Phạm Lam qua lớp vải.
Phạm Lam: "..."
Ý gì đây?
Bộ hủi gì?
Dung Mộc: "Mở, mở pháp chú..."
Phạm Lam bấm nút "Chú Quy Nguyên".
Dung Mộc dẫn dắt cổ tay Phạm Lam, vẽ một đường cong tuyệt trong trung, ốp lưng điện thoại vạch một vệt sáng, như ánh khúc xạ.
Dung Mộc: "Hô tên chú."
Phạm Lam: "Chú Quy Nguyên... Khai!"
Một lá bùa màu xanh lá cây khổng lồ bay khỏi màn hình điện thoại, lớn dần theo gió, trong nháy mắt che kín cả bầu trời, hóa thành ánh sáng xanh lục rải xuống mặt đất.
Dung Mộc: "Nói ký ức thế."
Phạm Lam: "Hôm nay các vị thấy là hiện trường phim 'Yêu quái gấu trúc đại chiến hiệp sĩ shipper', mời xóa hết video và hình ảnh, đồng thời đăng bài đính chính."
Ánh mắt của trở nên đờ đẫn, họ lôi điện thoại , xóa video, hình ảnh, văn bản, livestream đính chính. Ánh sáng xanh hòa da họ, biến mất... cất điện thoại và gậy tự sướng, yên tại chỗ như những bóng ma.
Phạm Lam thở phào.
Dung Mộc giơ điện thoại lên: “Giới Chú... Thu."
Lớp màng kết giới vỡ tan biến mất, để lộ bầu trời xanh biếc. Bức tường sân hư hại và cây cổ thụ gãy trở nguyên trạng, đường sá thông thoáng trở , tỉnh táo , lượt rời .
Thế giới một nữa vận hành bình thường.
Trên bãi cỏ giữa sân, ba con gấu trúc yêu thẳng cẳng, ngáy khò khò, bụng lông xù phập phồng theo nhịp thở.
Dung Mộc xuống, cẩn thận kiểm tra một lượt, cau mày.
Kế Ngỗi: "Sao vẫn trở hình ?"
Dung Mộc: "Yêu lực của họ hút ."
"Hút thế nào? Nguyên lý là gì?”
Phạm Lam vuốt ve cái bụng trắng muốt của Điền Ngạo Nhu: “Không thấy gì bất thường cả."
Kế Ngỗi: "..."
"Khụ, Ngỗi, liên hệ bệnh viện trung ương Tam Giới đến cấp cứu. Phạm Lam.”
Dung Mộc : “Đưa cái hộp cô tìm cho xem."
"... Ồ.”
Phạm Lam lưu luyến sờ sờ bụng nhỏ của Điền Ngạo Nhu nữa, bê hộp bánh quy đất lên. Mặc dù bên ngoài hộp bọc áo khoác, cũng che luồng khí tím kỳ dị, chúng len lỏi qua các nếp gấp của quần áo, cố gắng lan xung quanh, như những bộ rễ đang cố gắng hút chất dinh dưỡng.
Kế Ngỗi mở lớp áo ... là một hộp bánh quy bơ, hình tròn, hiệu thường thấy trong siêu thị, bề mặt dính một lớp đất, ngoài luồng khí tím bao phủ bên ngoài, trông bình thường.
Kế Ngỗi dùng tay chạm : “Rất nóng."
Dung Mộc: "Có mở ?"
Kế Ngỗi: "Chú Phá Tà cần 100 hộc pháp lực. đủ."
Dung Mộc: "... chỉ còn 10 hộc..."
Hai sang Phạm Lam.
Phạm Lam nhặt một cành cây: “Sự khác biệt giữa con và khỉ là con dùng công cụ."
Kế Ngỗi im lặng nhận lấy cành cây, Phạm Lam giơ điện thoại lên mở camera: "Nào, video đập hộp."
Kế Ngỗi vung cành cây đập mạnh hộp bánh, chỉ một tiếng "phụt", cành cây bật , luồng khí tím xung quanh hộp trở nên đậm đặc hơn, như thể đang bảo vệ cái hộp.
"Chờ .”
Phạm Lam đưa điện thoại cho Dung Mộc: “Anh tiếp ."
Dung Mộc ngơ ngác nhận lấy.
Phạm Lam quan sát kỹ hộp bánh một lượt, quỹ đạo lưu chuyển của luồng khí tím vốn quy luật, nhưng bây giờ khí tím đổi, Phạm Lam phát hiện manh mối.
Chính giữa nắp hộp một xoáy khí tím nhỏ chỉ bằng cái cúc áo, trung tâm xoáy dường như đang lờ mờ phát sáng.
"Thử chỗ xem.”
Phạm Lam chỉ điểm sáng.
Kế Ngỗi đ.â.m mạnh cành cây xuống.
Nắp hộp "bùm" một tiếng nổ tung lên , ngọn lửa tím vọt lên trời. Phạm Lam dường như thấy một thứ gì đó bay , trong nháy mắt thiêu rụi sạch sẽ.
Phạm Lam: "..."
"Không , !”
Dung Mộc tự tin .
"Để xem.”
Phạm Lam giật lấy điện thoại liếc một cái... một cái... cái...
Máy tại chuyển thành chế độ chụp ảnh, tệ hơn nữa là, ảnh cháy sáng, mất nét, góc chụp hiểm hóc.
" đầu , cảm giác tay .”
Dung Mộc .
Phạm Lam: "..."
Cảm giác bóp c.h.ế.t chắc chắn còn hơn!
Một giờ chiều, Phạm Lam trong văn phòng miếu Thổ Địa, pha một tô mì bò hầm.
"Anh thấy đây là cái gì?" cô hỏi Giáp Dịch đối diện.
Giáp Dịch cầm điện thoại của Phạm Lam nheo mắt nhíu mày nửa ngày: “Bà Thổ Địa của ơi, ngài tìm cái ảnh nát , chụp cái quái gì thế , cho dù mời cả Nhị Lang Chân Quân đến cũng đây là cái gì !"
Phạm Lam: "Đây là tác phẩm của Xã Công đại nhân nhà chúng ."
Giáp Dịch hít một : "Nhìn kỹ , bố cục của tác phẩm sử dụng kiểu đường thẳng song song tỏa , tạo hiệu ứng tập trung tự nhiên về mặt thị giác, khiến cho bố cục cảm giác sáng sủa, phá vỡ sự đơn điệu của khung hình, đơn giản mà phóng khoáng."
Phạm Lam: "..."
Bức ảnh chụp khoảnh khắc thứ trong hộp thiêu rụi, đường nét, chắc là một tờ giấy hình chữ nhật hoặc hình vuông, mép cháy cong , giấy trắng mà in hoa văn gì đó, chắc là màu xanh đậm, hoặc... xám đậm.
Tóm , mờ thấy gì.
Thế mà cũng tâng bốc lên tận mây xanh ?
"Tác phẩm nghệ thuật cao siêu như , thuộc hạ thực sự thể lĩnh hội .” Giáp Dịch hề hề, đưa cho Phạm Lam đôi đũa dùng một : “Bà Thổ Địa, đúng ba phút, mì chín , mời ngài dùng."
Váng mỡ của mì gói nổi mặt nước canh, điểm xuyết vài cọng hành hoa, tuy mắt nhưng đủ để lấp bụng.
Phạm Lam ăn thầm thắc mắc.
Cô đói đến mức bụng dính lưng, nhưng hai vị đại thần còn trong văn phòng, dường như ý định dùng bữa.
Kế Ngỗi mang lên một thùng cam từ lầu, bóc vỏ cắt miếng, xem định ép nước, Dung Mộc ngay ngắn ghế, thong thả pha đạo.
Chẳng lẽ chỉ vị thần tiên là cô đây cần ăn cơm? sáng nay rõ ràng thấy Kế Ngỗi ăn mì khô nóng mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-13-van-nen-lam-ca-muoi-thi-hon.html.]
Thôi, thích ăn , liên quan gì đến .
Phạm Lam quyết định bỏ qua tiểu tiết, thẳng vấn đề chính: “Luồng khí tím đó là gì?"
"Trong trời đất, chỉ một khí mà thôi, âm dương ngũ hành, bản chất của vạn vật đều là khí.”
Dung Mộc uống một ngụm : “Người cũng là khí, yêu cũng là khí, thần tiên cũng là khí."
Phạm Lam: "Nói tiếng ."
Kế Ngỗi: "Không thể phán đoán."
Phạm Lam: "Này, mấy là thần ?"
"Nói là sai , Phạm Lam cô cũng là thần tộc, còn thần phú Thiên Nhãn hiếm , chắc chắn rõ hơn chúng .”
Dung Mộc .
"... đổi cách hỏi khác.”
Phạm Lam : “Tình trạng yêu lực hút thường gặp ?"
Kế Ngỗi: "Không nhiều. Các trường hợp đây đa là đoạt yêu đan."
"Vật trong hộp, hẳn là pháp bảo hoặc pháp chú hút yêu lực.”
Dung Mộc cau mày: “Chỉ là nếu yêu đan gốc, dù hút yêu lực của yêu quái khác, cũng thể ngưng tụ lâu dài, huống hồ gấu trúc yêu thường sống ở nhân gian, yêu lực pha tạp khói lửa nhân gian, thuần khiết..."
"Nghĩ .”
Kế Ngỗi .
Phạm Lam húp mì soàm soạp, chìm suy tư.
Nói cách khác kẻ chôn pháp khí hoặc pháp chú trong sân nhà gấu trúc, để hút thứ yêu lực thể sử dụng lâu dài và đủ thuần khiết... để gì?
Để cho cả nhà gấu trúc hiện nguyên hình vuốt lông cho sướng tay ?
Để buôn lậu quốc bảo kiếm lời ?
Nhảm nhí quá .
"Có thể lấy lời khai của ba nhà họ Điền ?”
Phạm Lam hỏi.
Kế Ngỗi: "Bệnh viện trung ương Tam Giới gọi điện thông báo, ba nhà họ Điền yêu lực tiêu tán, cần tĩnh dưỡng một thời gian mới thể tỉnh ."
Phạm Lam: "Bao lâu? Chúng thể đợi."
"Ít nhất bảy tám năm."
"..."
Dung Mộc: "May mà còn giữ một tấm ảnh manh mối."
Phạm Lam: Mờ đến mức đó thì tác dụng quái gì.
Kế Ngỗi đặt hai ly nước ép xay xong lên bàn của Dung Mộc và Phạm Lam.
"Gửi ảnh cho .”
Kế Ngỗi .
Phạm Lam: "Anh cách ?"
Kế Ngỗi: "Thử xem."
Phạm Lam thêm WeChat của Kế Ngỗi, biệt danh của vô cùng thiếu đặc sắc, mà tên là [Trù Thần], avatar là một cái chảo sắt.
Kế Ngỗi cầm điện thoại khỏi văn phòng.
Phạm Lam uống một ngụm nước cam, kinh ngạc.
Nước cam ngọt ngào lạ thường, mát tận ruột gan, ngay cả thở cũng mang theo hương thơm.
Mẹ ơi, ngon quá mất.
Phạm Lam uống ừng ực hết một ly, vẫn còn thòm thèm, mắt đảo một vòng, thấy Dung Mộc đang nâng ly lên.
Phạm Lam trừng mắt Dung Mộc.
Dung Mộc chớp chớp mắt.
Phạm Lam tiếp tục trừng mắt Dung Mộc.
Dung Mộc đặt ly xuống: “ ... thích nước ép..."
" siêu thích nước ép.”
Phạm Lam chạy qua bê ly nước ép lên: “Cảm ơn."
Dung Mộc chỉ đành khổ sở tiếp tục uống .
Phạm Lam vui vẻ bưng ly nước ép, suy nghĩ một lát, quyết định chuyện chính: “Thủ ấn mở khóa mà ngài dạy ..."
Cánh tay Dung Mộc run lên, nước trong ly đổ hết .
"Vừa, ... chuyện, chuyện đó là do tình thế cấp bách, cho, cho nên , nhiều mạo phạm, tuy cô và cùng thần một sở, nhưng nhưng nam nữ thụ thụ bất , nên, nên cái, cái đó..."
Phạm Lam: "..."
Phạm Lam: "Ý là, nên tổ chức một buổi đào tạo công việc cho ?"
Dung Mộc: "Ế?"
" xuất là con , khái niệm và kiến thức thông thường về Thiên Đình, Tam Giới và cả Yêu tộc đều mơ hồ, bất lợi cho việc triển khai công việc cụ thể của . Nhất là hôm nay, thậm chí dùng pháp chú còn cần thủ ấn mở khóa, suýt nữa thì hỏng chuyện lớn.”
Phạm Lam : “Cho nên, xin ngài nhất định hãy sắp xếp giúp ."
Dung Mộc bừng tỉnh ngộ: "Không cô tìm hiểu về những gì?"
Phạm Lam: "Trách nhiệm công việc cụ thể của miếu Thổ Địa!"
Dung Mộc liếc cái hòm rách nát .
"Không cái đó, là cái !”
Phạm Lam giơ điện thoại lên.
Trong APP Thần Tín Thiên Đình một bản “Bản mô tả trách nhiệm của miếu Thổ Địa”.
[Miếu Thổ Địa là cơ quan quản lý cấp cơ sở do Thiên Đình thiết lập tại nhân gian, trực thuộc Sở Thành Hoàng các thành phố. Căn cứ phương vị khu vực quản hạt, chia thành bốn quận Chu Tước, Thanh Long, Huyền Vũ, Bạch Hổ, mỗi sở thiết lập một Thổ Địa chính thần, một Trù Thần, một vài Bà Thổ Địa, một vài quản sự yêu quái.]
[Đánh giá hiệu suất của miếu Thổ Địa lấy GCV hàng năm chỉ tiêu chính. Tiêu chuẩn đ.á.n.h giá cụ thể do Thành Hoàng các nơi tự xây dựng.]
[Trách nhiệm cơ bản của miếu Thổ Địa: Một, duy trì sự hài hòa và định của Tam Giới; Hai, giữ bí mật về sự tồn tại của Tam Giới đối với Nhân tộc; Ba, các việc khác.]
Dung Mộc: "Có gì ?"
"Không lớn luôn .”
Phạm Lam : “Công thức đ.á.n.h giá hiệu suất cụ thể là gì? Chi tiết trách nhiệm là gì? Mấy cái đều rõ. Hơn nữa, còn cái điên hơn nữa.”
Phạm Lam click sang trang tiếp theo, một hộp thoại hiện .
[Quyền hạn của bạn đủ, thể chi tiết.]
Phạm Lam: "Cái quái gì đây?"
"Vì cô vẫn đang trong thời gian thực tập.”
Dung Mộc .
"... Gì cơ?"
"Đợi cô trở thành Thần Thị chính thức, sẽ tự nhiên quyền hạn tìm hiểu các nội dung khác."
"Thời gian thực tập bao lâu?"
"Ít thì ba bốn năm, nhiều thì bảy tám năm, ba mươi bốn năm cũng là chuyện thường."
"... Đào tạo khi nhận việc thì ?"
"Sau khi lên chính thức hình như một buổi."
Phạm Lam: "..."
Phạm Lam uống cạn ly nước ép trong tay, ném ngược cái ly thùng rác, ghế, chỉnh đệm dựa, lôi gối chữ U đeo cổ, đắp chăn san hô, hai chân gác lên đồ gác chân.
"Ảnh phục hồi một phần, gửi WeChat của cô... cô gì ?”
Kế Ngỗi bước văn phòng hỏi.
Phạm Lam nhắm mắt: "Ngủ trưa."
Kế Ngỗi: "... Hả?"
Dung Mộc: "Ta thể xin rút ngắn thời gian thực tập..."
Phạm Lam: "Khò khò khò..."
"Đụng gối là ngủ.”
Kế Ngỗi cau mày: “Quả nhiên là cô gái lười biếng."
Dung Mộc gượng.
Phạm Lam "ngủ say" tặc lưỡi một cái.
"Thực tập sinh" như cô đây cứ thoải mái cá muối thôi.