Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 129: Nguyên Chú

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:43:25
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cả Thứ Nguyên Cảnh một mảnh tĩnh lặng c.h.ế.t chóc.

Tất cả các thần tộc đồng loạt trừng mắt Phạm Lam, vẻ mặt kinh ngạc.

"Một phần ba? Không thể nào." Cao Lộ : “Chỗ hiển thị lỗ hổng của đại trận đúng là chỉ 3.86%, và tính toán hơn mười , tuyệt đối thể sai."

" là lỗ hổng, mà là những miếng vá màu đen, khó tả, cảm giác dính dính, giống như chè vừng đen thiu.”

Phạm Lam .

"Cái gì?!" Cao Lộ thất kinh, bắt đầu gõ điên cuồng điện thoại. Các con màn hình nhanh chóng mới và đổi, như một chiếc máy tính nhiễm virus.

Dương Tiễn và Hạo Ngọc , lóe đến mặt Phạm Lam. Trán ông sáng lên ánh sáng vân mây, quét qua mắt Phạm Lam.

Phạm Lam chỉ cảm thấy nhãn cầu như tia laser lọc qua, hai mắt nóng rát, tầm phủ một lớp ánh sáng trắng. Khoảng vài giây , ánh sáng trắng biến mất.

Dương Tiễn nhắm chặt hai mắt, ánh sáng vân mây trán lúc sáng lúc tối. Đột nhiên, ánh sáng rực rỡ hình thành một luồng bạch quang b.ắ.n lên Trái Đất.

Tầng khí quyển bề mặt Trái Đất rung động nhẹ, Đại Trận Càn Khôn Tam Tài gợn lên một lớp ánh sáng nhạt. Vô đốm sáng li ti phiêu tán trong gian, thứ gì đó tách .

Sắc mặt các vị thần kinh biến. Mặt Dung Mộc lạnh như sương, Kế Ngỗi nghiến răng ken két, Cơ Đan buột miệng một tiếng "Vãi chưởng!". Cao Lộ ngây , rơi cả điện thoại. Hạo Ngọc hít một khí lạnh.

Rõ ràng, họ đều thấy những mảng đen đại trận.

"Đó rốt cuộc là cái gì?!”

Phạm Lam hỏi.

Không ai trả lời cô, các vị thần dường như đều cảnh tượng mắt cho kinh ngạc.

Cao Lộ túm lấy điện thoại, tung một chuỗi pháp chú. Trước mặt ông trải một bàn phím ánh sáng khổng lồ. Cùng với ngón tay gõ nhanh của ông , hàng trăm màn hình lớn hiện , che kín cả Thứ Nguyên Cảnh. Dữ liệu màn hình đổi còn kinh khủng hơn, Phạm Lam thậm chí thể nhận dư ảnh.

Rất nhanh, các con vài màn hình lớn dừng , chắc hẳn thành tính toán. Các con màn hình biến thành màu đỏ máu. Mặt Cao Lộ xanh mét. Ngày càng nhiều màn hình lớn bắt đầu hiển thị kết quả tính toán, màn hình màu đỏ ngày càng nhiều, sắc mặt các vị thần ngày càng tệ.

Trong đó, sắc mặt tệ nhất là Dung Mộc. Anh chằm chằm màn hình màu đỏ máu, cơ thể tỏa từng vòng từng vòng thần quang màu xanh băng, như một cái máy phát đang cố gắng kết nối tín hiệu. Thế nhưng dù cố gắng phát tín hiệu thế nào cũng nhận phản hồi từ đại trận.

"Hạo Ngọc!"

Dung Mộc khẽ gọi, ánh mắt như hai cây dùi băng "vút” một cái b.ắ.n qua, cơ thể Ngọc Đế bệ hạ kiểm soát mà run lên một cái.

"Sao thế ?”

Dung Mộc quát lớn: “Tại cảm nhận ?"

Hạo Ngọc gãi đầu: “Thực vẫn nghĩ thông báo cho ngươi tin . Sau những nỗ lực ngừng của Cục Nghiên cứu và Phát triển Kỹ thuật Tam Giới, thần quang của ngươi, và cả Thiên Nhãn của Phạm Lam tỷ lệ tách rời khỏi đại trận vượt quá 99.9999%. Những tổn thương của đại trận còn phản phệ lên các nữa...”

Dung Mộc: "Bắt đầu từ khi nào?!"

Hạo Ngọc: "Cỡ một tháng nay nhỉ...”

"Tại ?!"

"Đó là đương nhiên, chúng dùng công nghệ mới nhất, tuyệt đối thể thần quỷ ...”

Hạo Ngọc Dung Mộc đến toát mồ hôi, lẩm bẩm một câu: “Ngươi cũng tám vạn tuổi , nên nghỉ hưu ..."

Dung Mộc: "..."

Dung Mộc nhắm mắt, thử tỏa thần quang mấy , nhưng thể cộng hưởng với đại trận nữa.

Phạm Lam và Kế Ngỗi . Tuy hợp thời điểm, nhưng hai gần như đồng thời thở phào nhẹ nhõm. May mà Dung Mộc hiện tại an .

Dung Mộc dường như nghĩ . Sắc mặt tái mét, nắm đ.ấ.m siết chặt khẽ run, rõ ràng là tức đến nhẹ.

Một khác sắc mặt còn tệ hơn cả Dung Mộc là Cao Lộ. Mỗi khi một màn hình thành tính toán, vẻ mặt ông càng thêm quắn quéo. Đợi đến khi tất cả các tính toán kết thúc, mặt ông xoắn thành một khúc lòng vịt.

Hạo Ngọc: "Thế nào?"

Cao Lộ lau mồ hôi, gõ hai cái điện thoại. Tất cả các màn hình "vù” một tiếng bay lên , nối thành một màn hình hiển thị khổng lồ, đó là một bản báo cáo tính toán.

"Lỗ hổng của đại trận đúng là chỉ 3.86%, nhưng một loại năng lượng lấy lỗ hổng điểm đột phá, xâm thực đại trận, diện tích xâm thực lên đến 33.36%. Loại năng lượng và những miếng vá lỗ hổng đại trận mà chúng đây cực kỳ tương tự... Không, thậm chí còn vặn hơn cả miếng vá, gần như kết nối liền mạch với đại trận, kỹ thuật vô cùng hảo." Cao Lộ : “Cho nên, đây khi chúng giám sát lỗ hổng đại trận thể phát hiện , nếu nhờ Thiên Nhãn của Phạm Lam thượng thần...”

Kế Ngỗi: "Ý ngươi là, miếng vá BUG mới cho đại trận?"

Na Tra: "Đó là chuyện ?"

"Hoàn ngược .” Cao Lộ mồ hôi đầm đìa: “Miếng vá đổi thuật toán phương trình của đại trận. Sau khi dung hợp với đại trận, nó đang âm thầm tiến hành chuỗi phản ứng liên hợp nghịch đảo...”

Bạch Trạc: "Ngươi tiếng ?"

Cao Lộ: "Nói cách khác là năng lực tinh lọc và tuần của đại trận đều suy yếu nghiêm trọng. Thì , thì ! Chẳng trách chỉ 3.86% lỗ hổng gây sự tê liệt quy mô lớn như . Người thiết kế đúng là thiên tài, lợi dụng hảo lỗ hổng của hệ thống kiểm tra Đại Trận Tam Tài, việc thần quỷ , rốt cuộc là thế nào... blah blah blah..."

Sắc mặt của các vị thần đều cho lắm.

Phạm Lam hiểu .

Nói trắng , là hệ thống đại trận một loại virus quỷ dị xâm nhập, dẫn đến thể tinh lọc oán khí, tỷ lệ chuyển hóa CGV cũng giảm mạnh...

Chẳng trách gần đây tỷ lệ hình thành Túy tăng nhanh chóng mặt. , còn cả con yêu gấu , tốc độ Túy hóa và Yểm hóa đều nhanh đến kinh . Còn cả hệ thống Thần Tín Thiên Đình đột ngột sụp đổ, chắc chắn đều là do con virus gây .

Hạo Ngọc: "Loại năng lượng rốt cuộc là gì?"

Cao Lộ vạch ngón tay giữa trung, màn hình lớn hiện một biểu đồ. Là một biểu đồ hình tròn đen thui.

"Phân tích sơ bộ, thành phần của loại năng lượng đặc biệt, 63.77% thành phần tương tự như sức mạnh tinh thần, 22.69% thành phần là tín ngưỡng lực, còn 13.54% thành phần thể xác định. Nhìn chung, nó 88.97% trùng khớp với một loại năng lượng nào đó."

Hạo Ngọc: "Nói thẳng."

Cao Lộ liếc Hạo Ngọc một cái: “Là ma khí."

Các vị thần hít một khí lạnh.

Cao Lộ: "Chỉ là thành phần, tỷ lệ chuyển đổi và tốc độ xâm thực của loại năng lượng đều vượt xa hiệu quả của ma khí vạn năm . Có lẽ dữ liệu nghiên cứu của chúng về ma khí vẫn thiện, hoặc là, đây là một loại 'khí' mới. Có lẽ chúng thể gọi nó là 'ma khí mới', giá trị nghiên cứu."

Các vị thần: "..."

Bạch Trạc ôm trán: "Cao Lộ, đừng lo chuyện nghiên cứu học thuật của ngươi nữa. Tình hình bây giờ cách nào sửa chữa ?"

"Đầu tiên, cần phân tích chi tiết thành phần của loại ma khí mới . Thứ hai, chúng tìm phương trình liên kết của nó với đại trận. cảm giác, ma khí mới quy mô lớn như tự nhiên hình thành, là do tác dụng của một chất xúc tác nào đó. Wow, rốt cuộc thế nào mà ? Đây là một ý tưởng thiên tài... blah blah blah..."

Vẻ mặt của các vị thần dường như thổ huyết.

"Ngọc Đế bệ hạ, cứ thế , cả Tam Giới sẽ toi đời hết." Bạch Trạc lườm Hạo Ngọc một cái.

"Khụ, đừng vội, tuy tình hình chút ngoài dự liệu của chúng , nhưng chúng sớm phương án dự phòng.”

Hạo Ngọc : “Thực hôm nay triệu tập các vị đến đây là để công bố một kế hoạch ấp ủ từ lâu."

Nói xong, ông nhẹ nhàng phất tay áo.

Chỉ thấy bề mặt Trái Đất từ từ nổi lên một lớp lưới trận màu trắng, như thể là cái bóng của Đại Trận Càn Khôn Tam Tài, chồng lên và bao phủ bên ngoài tầng khí quyển. Những đường sáng trắng tinh khiết như cáp quang, càng tinh tế, càng đẽ, chỉ là một bộ phận ánh sáng yếu, chút đứt quãng.

"Đây là bản thế Đại Trận Càn Khôn Tam Tài mà Cục Nghiên cứu và Phát triển Kỹ thuật Tam Giới mất hàng trăm năm để ngưng luyện, gọi nó là Kế hoạch Càn! Có nó, chúng thể thế hảo đại trận, hình thành hệ thống tuần khí mới của Tam Giới!”

Hạo Ngọc giơ tay hô cao.

Các vị thần: "..."

"Loay hoay mấy trăm năm chỉ cái thứ ?" Bạch Trạc khịt mũi coi thường: “Nhìn là hàng bán thành phẩm !"

Hạo Ngọc gãi mặt: “Ngân sách của Kế hoạch Càn đủ, tốc độ theo kịp."

Bạch Trạc: "Vậy thì ?!"

Hạo Ngọc nghiêm mặt , trịnh trọng chắp tay: “Các vị, lúc đến thời khắc sinh t.ử tồn vong của Tam Giới, mong rằng các vị thần Tam Giới lấy đại cục trọng, hy sinh cái nhỏ, thành cái lớn."

Tim Phạm Lam chợt nảy lên một nhịp, một dự cảm lành.

Các vị thần vẻ mặt nghiêm nghị, cúi hành lễ.

"Bất kể khó khăn thế nào, chúng thần nhất định tuân theo mệnh lệnh của Ngọc Đế!”

“Là lúc vạn chúng một lòng, nếu cần, quyết từ chối!”

“Núi đao biển lửa, từ nan!"

Hạo Ngọc hài lòng gật đầu, thở một dài, hai tay chắp trong tay áo, ngẩng đầu, giọng vang vọng khắp Tam Giới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-129-nguyen-chu.html.]

"Thiên Đình quyết định, kể từ hôm nay, các bộ các ty các cục của Tam Giới cắt giảm mạnh ngân sách GCV. Tất cả các bộ phận thần tộc, ngân sách cắt giảm sáu phần. Tất cả thượng thần, bổng lộc cắt giảm tám phần. Tất cả trung thần, bổng lộc giảm một nửa. Tất cả hạ thần, bổng lộc cắt giảm ba phần!"

"Tổ nghiêng trứng lành?”

Phạm Lam liệt Tường Vân : “Hehe, , cả Tam Giới thành nghèo rớt mồng tơi."

"May mà còn chút tiền tiết kiệm, nếu ngay cả Tường Vân cũng nuôi nổi." Cơ Đan khổ mặt .

Kế Ngỗi lướt lướt điện thoại, chắc là đang xem tiền tiết kiệm, day day trán.

"Lão Kế, còn tiền ăn cơm ? Hay là đến chỗ ăn chực?" Cơ Đan hỏi.

Kế Ngỗi: "Cút!"

Cơ Đan hề hề một tiếng, liếc đuôi mây, hiệu cho Phạm Lam.

Phạm Lam: "..."

Phạm Lam cũng bất đắc dĩ. Đừng là cô, bây giờ ngay cả Kế Ngỗi cũng dám chọc Xã Công đại nhân của họ nữa.

Dung Mộc ngay ngắn ở đuôi mây. Cái bình thường sợ độ cao c.h.ế.t, bây giờ coi thường độ cao của thập trọng thiên, ưỡn thẳng lưng, nghểnh cổ, tay áo trắng như tuyết gió thổi phồng lên.

Ông già tám vạn tuổi nổi giận .

Hơn nữa là giận bình thường, mà là giận.

Phạm Lam liếc Kế Ngỗi.

Kế Ngỗi thở dài, giật lấy điện thoại của Cơ Đan ấn một cái, Tường Vân vang lên giọng nữ máy móc.

[Tường Vân khởi động chế độ phân tách, vui lòng bám chắc.]

Chỉ thấy đám mây rung chuyển dữ dội, ở giữa phồng lên một cục mây: “bốp” một tiếng nổ tung, tách đám mây thành hai khúc . Cơ Đan ở khúc . Kế Ngỗi, Phạm Lam và Dung Mộc ở khúc . Kế Ngỗi nhảy một bước, đến bên cạnh Cơ Đan, cắm điện thoại đầu mây, drift một cú mắt, chở Cơ Đan bay vút như một làn khói.

Phạm Lam: "..."

Điện thoại "ong” một tiếng.

[Trù Thần: Cô dỗ Mộc .]

Phạm Lam: Này !

Phạm Lam chút đau đầu, đầu Dung Mộc.

Anh vẫn còn chìm trong khí giận dỗi, ý thức xung quanh xảy chuyện gì.

Thôi , dỗ thì dỗ.

Phạm Lam thiết lập định vị ấn chú tay, lái Tường Vân lướt qua ánh trăng. Đuôi mây vẽ một đường sáng bạc trong đêm. Tường Vân xuyên qua bảy tầng kết giới của Thiên Giới, bay về phía phủ Thành phố Xuân. Gió đêm thổi nhẹ, đuôi mây phiêu đãng, chân là thành phố rực rỡ ánh đèn. Sông Xuân Thủy uốn lượn trải dài đến đường phân chia của trời đất. Vạn ánh đèn đuốc phản chiếu mặt sông, sóng gợn lăn tăn, như vạn ngôi nở rộ.

Phạm Lam dừng Tường Vân trung sông Xuân Thủy, bên cạnh Dung Mộc, vươn vai một cái thật dài.

Tiếng ồn ào của đường phố, sự náo nhiệt của khu phố, tiếng nhạc khiêu vũ quảng trường từ bờ sông xa xa bay tới, lượn một vòng quanh họ, theo gió đêm bay xa.

Phạm Lam cũng vội, cứ yên lặng cùng Dung Mộc, dường như cứ bầu bạn như đến thiên hoang địa lão cũng tệ.

Không qua bao lâu, cuối cùng, Dung Mộc nhẹ nhàng thở dài một .

Anh cụp mắt, hàng mi dài thấm đẫm ánh trăng, trong veo lành lạnh, cảm xúc gì. Tuy nhiên, Phạm Lam cơ bản thể đoán tâm tư của đến tám chín phần mười.

"Thầy Hạo Ngọc lo lắng cho , sợ lỗ hổng của đại trận sẽ gây phản phệ cho ."

"..."

"Ông cho , là vì chắc chắn sẽ đồng ý."

"..."

"Anh đó, bề ngoài trông ôn hòa dịu dàng, thực bướng bỉnh c.h.ế.t."

"..."

"Bây giờ Kế hoạch Càn , đại trận và đều thể công thành thoái. Anh xem cũng tám vạn tuổi , cũng nên nghỉ ngơi cho thật ...”

"Dung mỗ mới bảy vạn chín nghìn bảy trăm bốn mươi tuổi."

Dung Mộc đột nhiên buột một câu, Phạm Lam giật .

Dung Mộc cau mày cô, bĩu môi, trông cực kỳ tủi .

Phạm Lam "phụt” một tiếng bật : “Ăn Tết xong, bảy vạn chín nghìn bảy trăm bốn mươi mốt tuổi ."

Dung Mộc căng tròn mắt.

"Được , Thượng Thần Dung Mộc của chúng mãi mãi thanh xuân, mãi mãi là thần tộc yêu thích nhất Tam Giới, mãi mãi là ánh sáng của Tam Giới, ?”

Phạm Lam .

Dung Mộc tiếp tục trừng mắt cô.

Phạm Lam gãi đầu, thở dài một , nhẹ nhàng nắm lấy tay Dung Mộc.

Dung Mộc run lên.

"Em , là thần tộc thuần mạch của tộc Nữ Oa, vĩnh viễn thể gỡ bỏ trách nhiệm của , nhưng...”

Phạm Lam mắt Dung Mộc : “Nếu ... một ngày đó, em hy vọng nhớ rằng, em, Kế Ngỗi, tất cả các vị thần chúng , đều thể kề vai chiến đấu cùng . Lần , tuyệt đối sẽ đơn độc một !"

Ánh mắt Dung Mộc rung động dữ dội, mày mắt dịu , ánh tựa nước từ trong đồng t.ử tràn , đọng hàng mi dài của .

Anh khẽ mỉm , như ánh trăng sáng tỏ gợn lên những con sóng say lòng .

Đột nhiên, nhẹ nhàng dựa tới, trán chạm trán Phạm Lam.

Cảm giác ấm áp lành lạnh khiến Phạm Lam nhẹ nhàng thở một . Cô tưởng rằng tim sẽ đập nhanh, nhưng , cô chỉ cảm thấy cả thể xác và tinh thần đều hòa dòng nước ấm, thư thái, như vô chiếc lông vũ mềm mại đang vuốt ve khắp cô...

Khoan !

Phạm Lam đột nhiên cảm thấy gì đó đúng. Cô giãy giụa một chút, nhưng Dung Mộc ôm chặt eo, thể động đậy.

Thần quang màu xanh băng của Dung Mộc như dòng nước quấn lấy cơ thể cô, lướt qua cơ thể cô, gột rửa làn da cô. Lông tơ cô tê dại, tim bắt đầu khẽ run, thần quang của cô kiểm soát mà tỏa , quyện , quấn quýt với thần quang của Dung Mộc, trong vắt và chói lọi.

Cảm giác , hình như chút quen thuộc?

thần quang và thở của Dung Mộc bao bọc, cơ thể từng đợt mềm nhũn. Đột nhiên, trong đầu cô sáng lên một đốm lửa đom đóm yếu ớt, nhẹ nhàng lưu chuyển, vẽ những đường nét thanh linh.

Những đường nét đó như sinh mệnh, huyễn hóa thành nhiều ký tự thần bí, tựa như chữ hình nêm, tựa như chữ tượng hình, còn những hình giống như quẻ bát quái. Phạm Lam rõ ràng nhận những chữ đó, nhưng cảm thấy chúng vô cùng quen thuộc, như thể dòng thời gian vạn năm chảy trong linh hồn. Tuy thể thấy thể chạm, nhưng nó vẫn luôn ở đó, cùng cô qua biển xanh hóa nương dâu.

Các ký tự nhảy múa, ngừng sắp xếp và kết hợp, nối thành chuỗi, xếp thành hàng, như ngàn đầy trời phủ kín bóng tối. Phạm Lam thấy những đường sáng kết nối giữa chúng, và hình dạng trận pháp của Đại Trận Càn Khôn Tam Tài cực kỳ tương tự, như một phiên bản nháp của đại trận.

Ở đó tên của các vị thần, những truyền thuyết thần thoại xa xưa, những chiến công của các hùng từ xưa đến nay, thi ca từ phú, cổ tịch sử sách, tất cả những văn tự và hình ảnh mà cô thể nghĩ đến, tạo thành một sức mạnh dịu dàng. Loại sức mạnh khiến cô cảm thấy ấm áp và trường tồn, rộng lớn và sâu thẳm. Cô bất giác rơi lệ.

Trong ánh lệ, cô thấy gương mặt ửng đỏ của Dung Mộc, mắt thật đen, thật sáng. Phạm Lam thấy tiếng tim đập, thình thịch, thình thịch, hòa cùng nhịp đập của trời đất.

Phạm Lam nuốt nước bọt, cô cảm giác dường như xảy chuyện gì đó ghê gớm.

"Đó là gì?" cô hỏi.

Dung Mộc mỉm , dùng đầu ngón tay vẽ một chuỗi ánh sáng giữa trung. Thần quang màu xanh băng ngưng tụ thành một đạo phù chú lộng lẫy, sóng ánh sáng gợn lên, vô cùng đẽ.

Phạm Lam bất giác cũng theo ngón tay , vẽ một đạo phù chú y hệt trong trung.

"Dung mỗ mới dạy cho em, là Nguyên Chú."

"Hả?"

"Đó là những chữ đầu tiên của tộc Nữ Oa, cũng là chú pháp khởi nguồn của Đại Trận Càn Khôn Tam Tài."

Nói đến đây, yết hầu Dung Mộc động đậy, trong mắt gợn lên những con sóng như nước.

"Nguyên Chú, tộc Nữ Oa, thể truyền thụ."

Gió nổi lên, mây rối loạn.

Lời tác giả: Lão t.ử hôm qua chính thức nghỉ việc , từ hôm nay chính thức trở thành một kẻ lách thời gian chờ c.h.ế.t, tung hoa. Cái gì? Thêm chương? Không , hahahahahaha.

 

Loading...