Thật kỳ diệu!
Phạm Lam khẽ cử động ngón tay, ngắm khung cảnh sống động xung quanh: bán kẹo hồ lô rao hàng, lũ trẻ chạy nhảy nô đùa, các cô nương xúng xính váy áo... Và cả Dương Thời đang ngẩn tơ giữa đường.
"Công tử, ăn bánh bao ? Bánh bao nóng hổi thổi ăn đây!"
Dương Thời chạm tay chiếc bánh bao nóng hổi, rạng rỡ: "Bánh bao còn nóng nguyên!"
Đôi mắt vẫn đỏ hoe nhưng tràn ngập niềm vui sướng như tìm thấy kho báu.
"Dung Mộc, cái bùa dán cho lúc nãy là gì thế? Không cần pháp lực cũng dùng ?”
Phạm Lam thì thầm.
"Đó là Nguyên Chú của tộc Nữ Oa.”
Dung Mộc , mặt ửng hồng: "Muốn học ? dạy."
"Cô cái gì thế?" Dương Thời chạy tới: "Truyện mở khóa hả?"
"... hình như chạm một sợi dây..."
"Dây gì? Mạch chữ ?"
Kế Ngỗi giải thích: "Mạch chữ là năng lượng tinh thần của con chữ, giống như mạch m.á.u của cuốn sách ."
" đúng là thiên tài!" Dương Thời sướng rơn.
"Này, thấy chúng đang vây xem ?”
Phạm Lam nhắc nhở.
Cả trăm dân trong thành đang vây quanh họ, chỉ trỏ bàn tán đầy phấn khích.
"Mấy vị trông như phát sáng nhỉ?”
“Nhìn họ là thấy khỏe cả !"
Quả thật, nhóm Phạm Lam đang tỏa ánh hào quang nhè nhẹ. Thế giới trong sách còn giam cầm thần thức của họ nữa.
"Nhân vật trong truyện ý thức !" Dương Thời reo lên: "Họ sống thật ! giỏi quá !"
"Bớt ảo tưởng. Là nhờ Phạm Lam vô tình truyền thần thức mạch chữ đấy.”
Kế Ngỗi dội gáo nước lạnh.
"Đi thôi.”
Kế Ngỗi lệnh.
"Đi ?"
"Sửa truyện."
"Sửa kiểu gì?"
"Tìm chỗ mạch chữ tắc nghẽn, đó là chỗ khóa, sửa nội dung.”
Dung Mộc giải thích.
Phạm Lam quan sát một hồi lắc đầu: "Chương mạch chữ thông suốt. Chắc ở chương ."
"Lên đường!"
"Đi ?" Dương Thời ngơ ngác.
Ba chán nản.
"Cậu là tác giả mà nhớ cốt truyện ?"
"Chương cái gì?"
Dương Thời vò đầu bứt tai: "... quên ! Viết cả năm ai mà nhớ nổi!"
Kế Ngỗi túm cổ áo lắc mạnh: "Nghĩ mau!"
"Không nhớ thật mà! Lúc đó chạy deadline mỗi ngày vạn chữ, xong là quên sạch!"
"Phạm Lam, cô mà? Tình tiết tiếp theo là gì?"
"Để nhớ xem... Ninh Linh Nhi về phủ... ân ái với Quỳnh Vương một tháng... bỏ nhà bụi... đến...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-124-hau-qua-cua-viec-xem-sach-lau.html.]
Phạm Lam ấp úng.
"Đến ?"
Phạm Lam toát mồ hôi. C.h.ế.t dở, đoạn đó cô bản lậu thiếu chương!
"... bản lậu, nhảy cóc..."
"Cái gì?!" Dương Thời gầm lên: "Cô dám lậu tâm huyết của ? Cô sẽ sét đánh..."
Đùng!
Một tia sét giáng thẳng xuống ngay chỗ họ . Dung Mộc nhanh tay kéo Phạm Lam né kịp. Một cái hố đen sì bốc khói nghi ngút hiện mặt đất.
Trên trời hiện dòng chữ đếm ngược: [Thời gian sửa truyện còn : 19 giờ 59 phút 55 giây]
Dương Thời sợ xanh mặt, bỗng hét toáng lên: "Nhớ ! Đại hội võ lâm ở thành Huyền Vũ!"
________________________________________
Thành Huyền Vũ là một ốc đảo xinh giữa sa mạc, do Mộ Dung Minh Châu cai quản.
"Thấy ? Thiết kế của đấy, đỉnh ?" Dương Thời tự hào.
"Cái tên phèn chúa.”
Kế Ngỗi bĩu môi.
" nghĩ mất mấy ngày đấy!"
Nhóm bốn phi ngựa băng qua sa mạc. Tốc độ thời gian trong sách chậm hơn thực tế nên họ thêm chút lợi thế.
Khi thành, họ thấy một cảnh tượng quen thuộc: Mọi thứ tĩnh lặng như tờ, dân bất động như tượng: “Khí" ở đây yếu ớt, mạch chữ chuyển sang màu đỏ sẫm báo hiệu nguy hiểm.
"Chỗ vấn đề.”
Phạm Lam nhận định: “Chắc chắn ở đây."
"Mộ Dung Minh Châu là boss phụ, luyện công tà môn, bắt cóc cao thủ về hút nội lực. Chắc đoạn bạo lực quá nên khóa." Dương Thời đoán.
Họ phi thẳng đến phủ thành chủ. Cổng mở toang, một bóng .
Trong đại sảnh, Mộ Dung Minh Châu bệ cao, trai nhưng vô hồn như búp bê. Mạch chữ đầu đen sì, đứt đoạn.
"Thử xem.”
Kế Ngỗi hất hàm.
Phạm Lam tiến gần, khẽ chạm mạch chữ. Một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
Mạch chữ bay : [Mộ Dung Minh Châu ở trong mật thất...]
Đột nhiên, dòng chữ hóa thành khói đen, lao thẳng Phạm Lam.
"Cẩn thận!"
Kế Ngỗi và Dung Mộc đồng loạt tay ứng cứu. Khói đen tụ thành hình con rắn khổng lồ tấn công Kế Ngỗi.
"Là oán khí hóa thành Túy!”
Phạm Lam cảnh báo.
Kế Ngỗi c.h.é.m tan con rắn oán khí. từ trong đám sương mù, một tia sáng đen b.ắ.n , xuyên thủng n.g.ự.c Dương Thời.
"Dương Thời!"
Tia sáng đó hóa là một sợi mạch chữ đen ngòm, nối liền tim Dương Thời với đỉnh đầu Mộ Dung Minh Châu.
Mộ Dung Minh Châu mở mắt, mỉm . Không khí xung quanh gợn sóng.
Đầu Phạm Lam đau như búa bổ, Thiên Nhãn kích thích dữ dội. Cô lảo đảo ngã lòng Dung Mộc.
"Cậu là ai?”
Dung Mộc lạnh lùng hỏi.
Mộ Dung Minh Châu nghiêng đầu với Phạm Lam, gương mặt dần biến đổi thành Thiện Văn Thành.
"Chị ơi, cuối cùng chị cũng đến . Em đợi chị lâu lắm đấy."
Khuôn mặt của chậm rãi biến hóa... biến thành Thiện Văn Thành.