Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 123: Thế giới trong sách

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:43:19
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

________________________________________

Khi mặt trăng lên cao, Phạm Lam bắt đầu cảm thấy .

Dung Mộc và Kế Ngỗi... , gọi là Ninh Linh Nhi và Quỳnh Vương đang đối diện . Một xinh như ngọc, một tuấn tựa sơn tùng. Quan trọng hơn là, nửa canh giờ , thị nữ vương phủ cố ý đến bày trí phòng ngủ. Giờ phút , trong phòng ánh nến lung linh, lụa đỏ bay phấp phới, hương trầm lượn lờ, bầu khí mập mờ hết sức.

Dương Thời: "Hay chúng ngoài lánh mặt ?"

Dung Mộc: "Hả?"

Phạm Lam: "Thật , một câu nên ."

Kế Ngỗi: "Có rắm thì thả mau."

Phạm Lam và Dương Thời liếc , cảm thấy những lời sắp thật sự khó mở miệng.

Nếu Phạm Lam nhớ lầm thì hôm nay là ngày trăng tròn, cũng là ngày Ninh Linh Nhi và Quỳnh Vương "tiểu biệt thắng tân hôn". Hơn nữa, Quỳnh Vương tương tư thấu xương, nhịn lâu , cho nên mây mưa quấn quýt kéo dài tận ba ngày ba đêm...

Wow!

Phạm Lam ngửa mặt lên tưởng tượng một chút, đột nhiên cảm thấy hưng phấn. Có lẽ do trí tưởng tượng quá phong phú nên bây giờ cổ họng cô bắt đầu thấy khô nóng... nóng... nóng quá... ủa?

"Có cô cũng cảm thấy nóng ?" Dương Thời đột nhiên ghé sát hỏi.

Phạm Lam liếc xéo một cái.

Dương Thời thì thầm: "Hương thắp lên... là xuân d.ư.ợ.c đấy..."

Phạm Lam: "Cái gì?! Tại ?!"

Dương Thời: " từng một câu chú thích bên lề, đưa nội dung chính."

Phạm Lam: "..."

Phạm Lam thoáng qua vóc dáng hiện tại của Kế Ngỗi, liếc sang tạo hình liễu yếu đào tơ của Dung Mộc lúc . Cô cảm thấy... cô dám chắc Kế Ngỗi sẽ là !

Kinh khủng hơn là hai gò má Kế Ngỗi bắt đầu ửng hồng, trán lấm tấm mồ hôi, dường như hiệu quả của t.h.u.ố.c đang phát huy tác dụng. Anh nhíu mày, dậy cởi bớt áo khoác ngoài.

"Dung Mộc!" Phạm Lam nhảy dựng lên: "Chúng ngoài dạo chút !"

Kế Ngỗi trừng mắt Phạm Lam như một đứa thiểu năng.

Dung Mộc do dự: "Lúc ? Gió đêm lạnh lắm, e là..."

"Ánh trăng thế mà, mau ngắm trăng thôi!" Phạm Lam túm c.h.ặ.t t.a.y Dung Mộc lôi xềnh xệch chạy cửa như điên.

Dương Thời vội vàng bám theo: " cũng ..."

nửa câu của Kế Ngỗi chặn . Kế Ngỗi túm lấy lôi ngược trở , rầm một tiếng đóng sầm cửa phòng.

"Đừng mà..." Tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Dương Thời vọng thấu trời xanh.

Dương Thời, bảo trọng nhé!

Hy sinh một để đổi lấy hạnh phúc cho Tam Giới!

Phạm Lam âm thầm lau nước mắt, đồng cảm sâu sắc cho "hoa cúc" của Dương Thời, bước chân càng nhanh hơn, chạy một mạch tới hậu hoa viên Quỳnh Vương phủ mới dám thở phào nhẹ nhõm.

"Chỗ chắc an . Dung Mộc, ..."

Phạm Lam đầu , khỏi hít sâu một .

Ánh trăng như nước, màn đêm tựa biển. Dung Mộc mặc một bộ bạch y trong gió đêm, khóe mắt mỉm , môi đỏ như son, mái tóc khẽ bay trong gió, lượn lờ như trêu ngươi lòng .

Dung Mộc phiên bản chuyển giới đến mức kinh tâm động phách.

Phạm Lam nuốt nước miếng, lúc mới ý thức vẫn đang nắm c.h.ặ.t t.a.y Dung Mộc. Theo phản xạ điều kiện, cô định rút tay về, thế nhưng... rút . Tay cô Dung Mộc nắm chặt cứng.

Dung Mộc đột nhiên dùng sức kéo cô gần.

Khoảng cách giữa họ chỉ còn đầy 20cm.

Lông mi Dung Mộc phủ một lớp ánh trăng bàng bạc, đôi mắt lấp lánh như nước hồ thu: "Ánh trăng quả nhiên ."

Hả...

Hình như gì đó sai sai.

Lúc Phạm Lam mới phát hiện tay Dung Mộc nóng, khác hẳn với nhiệt độ cơ thể ấm áp bình thường, giống như một khối ngọc đang nung lửa.

Mà đôi môi dường như cũng đỏ một cách bất thường.

C.h.ế.t tiệt, tên cũng trúng xuân d.ư.ợ.c đấy chứ?!

"Này , thế?!" Phạm Lam hỏi nhỏ.

Dung Mộc chớp mắt khẽ, tiến thêm một bước về phía cô.

"Dung mỗ... ."

Hương thơm Dung Mộc tựa như sương sớm, tươi mát mà ôn nhu, khiến cho thần kinh đang căng thẳng của cô bất giác buông lỏng. Trong đầu Phạm Lam đột nhiên hiện lên ba chữ... Ôn Nhu Hương.

Phạm Lam, mày còn chờ gì nữa, đây là cơ hội ngàn năm một đấy!

Cái gọi là thiên thời địa lợi nhân hòa, lúc "xơi" thì đợi đến bao giờ!

Phạm Lam hít sâu một , một tay vòng qua eo nhỏ của Dung Mộc. Dung Mộc mở to hai mắt ngạc nhiên.

Vòng eo Dung Mộc thon gọn đầy một vòng tay, cánh tay Phạm Lam run rẩy.

"Dung... Dung Mộc, lời với ..."

Lông mi Dung Mộc run lên bần bật, quanh nổi lên một cơn gió nhẹ. Vạt áo trắng muốt tựa như hoa quỳnh nở rộ trong đêm, từng tầng sóng ánh sáng mờ ảo lan tỏa. Ngoại hình và vóc dáng của bắt đầu đổi: vòng eo và đôi chân thon thả trở nên cứng cáp dẻo dai, gương mặt kiều diễm trở về nét dịu dàng nam tính, lồng n.g.ự.c trở nên bằng phẳng... Anh trở thành đàn ông!

Từng lớp thần quang bao quanh , tựa như dát lên một tầng ánh sáng vàng kim. Luồng sáng dường như linh tính, lan sang cả Phạm Lam. Quần áo Phạm Lam bay phấp phới, cổ tay, đầu ngón tay, làn da bắt đầu biến đổi... Cô thấy hình ảnh phản chiếu của trong mắt Dung Mộc... cô cũng biến trở hình dạng ban đầu.

Cái quái gì thế , nguyên lý kiểu gì ?!

Phạm Lam còn đang choáng váng kịp hồn thì cảm thấy thắt lưng siết chặt. Dung Mộc "phản khách vi chủ", vòng tay ôm lấy eo cô.

Tai Dung Mộc đỏ bừng, nhưng ánh mắt trở nên trầm lắng. Hơi thở của phả gần, Phạm Lam cảm giác tê dại.

Từng tấc, từng tấc cơ thể dán chặt lồng n.g.ự.c Dung Mộc.

Khoan... khoan ! Sao cô cảm thấy sống lưng lạnh toát thế ? Dường như Dung Mộc lúc còn nguy hiểm hơn cả Kế Ngỗi...

"Bíp bíp bíp..." Tiếng cảnh báo chói tai x.é to.ạc bầu trời. Ánh mắt Dung Mộc đột nhiên trở nên sắc bén, ôm Phạm Lam xoay nhảy lùi về phía mấy mét.

Ba khối lập phương khổng lồ rơi rầm xuống đất, đập mạnh ngay chỗ họ .

[Cảnh báo vi phạm! Cấm miêu tả tiếp xúc mật từ cổ trở xuống!]

[Cảnh báo vi phạm! Cấm miêu tả tiếp xúc mật từ cổ trở xuống!]

[Cảnh báo vi phạm! Cấm miêu tả tiếp xúc mật từ cổ trở xuống!]

Phạm Lam: "..."

Hả?!

Tiếp xúc mật từ cổ trở xuống là cái quái gì chứ!?!

Dung Mộc dường như chấn động mạnh. Anh sững sờ vài giây đột ngột buông Phạm Lam , nhảy sang bên cạnh vài bước, khuôn mặt đỏ bừng như sắp nhỏ máu.

Phạm Lam: "Hả?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-123-the-gioi-trong-sach.html.]

Dung Mộc ấp úng: "Dung mỗ nhất thời... Không... Ngay cả... là ... hương ..."

Anh nghiêng , hai tay giấu trong ống tay áo đặt ngực, dáng vẻ như cố ý che giấu bộ phận nào đó.

Phạm Lam: "..."

Không... ... như cô nghĩ đấy chứ?!

Dung Mộc nhanh chóng lẩn bóng cây, cả trông toát lên vẻ yếu đuối và vô tội.

Phạm Lam cảm thấy nên đổi chủ đề ngay, nếu Dung Mộc sẽ chui tọt khe cây mất.

"Khụ, ... cái đó, tại chúng đột nhiên khôi phục hình dạng cũ ?"

Dung Mộc đỏ mặt liếc Phạm Lam một cái lảng tránh ánh mắt.

Phạm Lam: "..."

"Hẳn là quyển sách thể chống đỡ nổi sức mạnh tinh thần của Thần tộc nữa, chúng sắp thoát ngoài ." Một giọng từ trời vọng xuống. Là Kế Ngỗi, cũng khôi phục ngoại hình vốn , chỉ là vẫn còn mặc y phục của Quỳnh Vương, tay xách theo Dương Thời.

"Cái là cái gì?" Kế Ngỗi chỉ mấy khối lập phương mặt đất hỏi.

"Chẳng lẽ..." Dương Thời tiến lên sờ sờ vài cái: "Đây là hệ thống kiểm duyệt nội dung của trang web? Tại hiện cảnh báo?"

Kế Ngỗi liếc dòng chữ khối lập phương, ánh mắt lạnh lẽo đầy sát khí quét qua.

"Phạm Lam, cô cái gì?!"

Phạm Lam: Cái gì gọi là gì? Lương tâm trời đất chứng giám, căn bản còn kịp nhé!

Có lẽ do biểu cảm của Phạm Lam quá mức dữ tợn, mí mắt Kế Ngỗi giật giật, sang lẳng lặng Dung Mộc.

Dung Mộc rụt sâu hơn trong bóng cây.

Phạm Lam rõ tiếng Kế Ngỗi nghiến răng ken két, như thể nhai nát xương cô .

"Vậy... cái , khôi phục , nghĩa là chúng sắp thể ngoài ?" Dương Thời rụt rè hỏi.

Dung Mộc im lặng, Kế Ngỗi trợn trắng mắt, Phạm Lam gật đầu: "Tám phần mười là ."

Dương Thời reo lên: "Tuyệt vời! Đợi khi ngoài, chắc chắn sẽ lấy trải nghiệm thành một cuốn tiểu thuyết mới, đảm bảo sẽ nổi đình nổi đám!"

"Bíp bíp."

Đột nhiên, xung quanh vang lên tiếng chuông cảnh báo đinh tai nhức óc, mặt đất rung chuyển dữ dội. Bầu trời nổi lên từng tầng gợn sóng nhanh chóng chuyển sang màu đỏ như máu. Ánh trăng mới sáng trong như ngọc cũng biến thành vầng trăng m.á.u rợn .

Một chuỗi các dòng chữ khổng lồ màu đen hiện lên bề mặt mặt trăng.

[Thông báo kiểm duyệt: Bộ truyện "Tiểu kiều thê sủng ái nhất" vi phạm nghiêm trọng quy định, tiến hành khóa truyện!]

[Yêu cầu tác giả thành việc chỉnh sửa trong vòng 24 giờ, nếu , nền tảng sẽ xóa truyện và xóa vĩnh viễn bút danh!]

Ba vị Thần: "..."

Dương Thời ngã phịch xuống đất.

________________________________________

Hậu quả của việc một cuốn tiểu thuyết mạng khóa là gì?

Trước , cảm nhận trực quan nhất của Phạm Lam chỉ là bộ danh mục chương truyện đ.á.n.h dấu chữ "Khóa" màu đỏ, kèm theo đó là vô bình luận c.h.ử.i bới, la ó của độc giả bên .

khi cô xuyên trong sách, cô mới việc khóa truyện đối với thế giới trong sách chính là một tai họa diệt thế.

Đã ba tiếng trôi qua kể từ khi thông báo xuất hiện. Trời vẫn sáng nhưng ánh nắng đỏ như máu, vầng trăng m.á.u thế bằng mặt trời máu.

Phạm Lam, Dung Mộc, Kế Ngỗi và Dương Thời đường cái. Xung quanh tĩnh mịch đến đáng sợ, ngay cả gió cũng ngừng thổi. Tất cả đường phố đều giữ nguyên tư thế bất động, giống như những bức tượng sáp hảo.

Thế giới trong cuốn sách ngừng hoạt động.

Dương Thời giữa đường, hốc mắt đỏ hoe.

"Dựa cái gì mà khóa truyện của ? khiếu nại!" Anh gào lên tuyệt vọng.

Đáp chỉ bầu trời đỏ m.á.u trống rỗng.

Phạm Lam quan sát xung quanh, cô một linh cảm chẳng lành.

"Nếu khóa truyện thì chúng nhốt kẹt luôn ở trong ?" Cô lo lắng hỏi.

Dung Mộc im lặng, Kế Ngỗi hừ lạnh một tiếng.

Dương Thời: " ngoài! xem dữ liệu hậu trường!"

"Ồn ào c.h.ế.t ." Kế Ngỗi gắt: "Đều tại cái loại truyện rác rưởi nên mới xảy lắm chuyện như đấy!"

Dương Thời ngậm miệng, vẻ mặt tủi , miệng lầm bầm: "Đây là truyện rác, ba năm trời , đây là một trong những cuốn thành tích nhất của đó..."

Kế Ngỗi bĩu môi: "Chỉ thế thôi á?"

Dương Thời đưa tay lau nước mắt.

Kế Ngỗi đảo mắt lên trời ngán ngẩm.

"Phạm Lam, cô thấy gì ?" Dung Mộc hỏi.

Phạm Lam thở dài: "Thiên Nhãn mất tác dụng ."

Dung Mộc nhíu mày, đầu ngón tay vẽ một lá bùa màu trắng giữa trung, đó thu lòng bàn tay, nhẹ nhàng ấn lên trán Phạm Lam.

Trán cô đột nhiên lạnh buốt như một giọt sương thấm não, Phạm Lam giật , mắt bừng sáng.

thấy "khí" vận hành trong thế giới .

Tất cả nhà cửa, đường xá, sạp hàng, xe ngựa, rau củ, bể nước, con , trẻ em, đàn ông, phụ nữ, ch.ó mèo, và thậm chí cả những đám mây trời đều "khí" riêng. Những luồng khí khác với khí trong thế giới thực, chúng đầy màu sắc, tươi sáng, trông giống như hiệu ứng màu nước của phim hoạt hình 2D.

Cả thế giới yên, nhưng những luồng khí vẫn đang chuyển động... chúng vẫn còn "sống".

Phạm Lam cảm nhận chúng chính là năng lượng vận hành của thế giới .

Điều kỳ diệu nhất là giữa những luồng khí đều một tia sáng nhỏ li ti ánh mặt trời m.á.u chiếu rọi, giống như từng sợi mao mạch mảnh mai. Chúng ngưng tụ thành một bó lớn vươn thẳng lên bầu trời, thấy điểm cuối, tựa như hàng ngàn sợi tơ mưa.

"Đây là cái gì?" Phạm Lam giơ tay nhẹ nhàng chạm một sợi.

Sợi ánh sáng đỏ phát tiếng "Đinh" lanh lảnh, từng dòng chữ nhảy .

[Phía Đông ngoài Quỳnh Vương phủ là chợ, cứ mỗi dịp mùng một, mười lăm, dân chúng chợ nườm nượp dứt, vô cùng náo nhiệt.]

Những dòng chữ bay lên trung rơi xuống các sợi chỉ đỏ khác, khơi dậy một loạt tiếng kêu leng keng vui tai, thêm mấy dòng chữ nữa hiện lên.

[Chợ cả trăm thương gia tụ hội, cờ xí như mây, tiếng bán hàng rong rao bán vang rộn rã.]

[Còn bánh hoa quế Điền thị gia truyền trăm năm, là món ăn vặt mà dân chúng trong thành yêu thích nhất.]

[Người đến xếp hàng mua mỗi ngày đông đúc đếm xuể.]

Chữ bay lên trung, rơi xuống các sợi tơ khác, những đường màu đỏ rung lên, nhân vật xuất hiện, rơi xuống. Cứ lặp lặp vài như thế, tiếng các tia sáng đỏ vang lên thánh thót như tiếng đàn cổ tranh, tạo thành sóng âm lan tỏa từng tầng lớp. Sóng âm tới , gió nổi mây bay, chim hót mèo kêu, dân chúng bắt đầu , thương nhân bắt đầu rao hàng. Dòng xếp hàng rồng rắn cửa tiệm "Bánh hoa quế Điền thị", nhộn nhịp đùa, trò chuyện rôm rả, y hệt những gì dòng chữ miêu tả.

Khu chợ sống .

 

 

 

Loading...