Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 122: Anh hùng bàn phím
Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:43:18
Lượt xem: 52
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
________________________________________
Đây là cái quái gì ? Phạm Lam cây tên đen và những bong bóng thoại mặt đất, cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Phạm Lam: "Này, các thấy ?" Dung Mộc: "Oán khí?" Kế Ngỗi: "Cẩn thận!"
Anh còn dứt lời thì trung truyền đến một tiếng vút. Hàng trăm mũi tên từ trời giáng xuống, b.ắ.n về phía Phạm Lam.
Mắt Phạm Lam hoa lên, cô Dung Mộc kéo phía . Kế Ngỗi bay vút lên trời, trường kiếm loảng xoảng bổ quét trung. Mũi tên chặt đứt, ngay khoảnh khắc mũi tên đứt, mấy luồng khí đen chảy từ vết đứt tạo thành một mảng lớn bong bóng thoại đen, giống như hàng trăm quả bóng bay màu đen. Phông chữ màu huỳnh quang trong bong bóng khí ẩn hiện chập chờn.
[Tác giả thế, chương nào chương nấy lo bơm nước thôi.] [Độc giả cũ, thành thật mà , bây giờ cảm thấy thất vọng với tác giả.] [Chán ghét Lý Diễm Nhi, đúng là xanh!] [Quỳnh Vương quá cặn bã, bảo vệ Lý Diễm Nhi.] [Đọc đến đây, khiếp sợ, hóa là song khiết*! Bỏ xem!] (*)Song khiết hai loại, một là tình cảm khiết, ý là nam nữ chính trong mắt chỉ đối phương; thế khiết, tức là nam nữ chính chỉ mật với đối phương... Túm váy là kiểu yêu đương sạch sẽ thứ ba. [Tác giả bệnh , cũng là song khiết, vì chịu bỏ sạn ?!] [Lầu , dựa cái gì tác giả bỏ sạn?] [Mấy thật lắm chuyện, thích xem thì xem, xem thì cút!] [Bây giờ vứt sạn đều là tiêu chuẩn đó, tác giả còn vứt sạn thì thèm coi!] ......
Những bong bóng thoại lơ lửng bay lên, hắc khí bên trong cuồn cuộn bắt đầu chuyển động, càng lúc càng lớn. Chúng ma sát, va chạm lẫn , phát tiếng kêu quỷ dị. Đột nhiên, một bong bóng nổ tung, hắc khí phun ... Phạm Lam ngửi thấy một mùi hương khó thể diễn tả thành lời, giống như mùi thùng rác để ba năm, cực kỳ hôi thối.
Phạm Lam gần như hít thở thông, sắc mặt Dung Mộc trắng bệch, mặt Kế Ngỗi xanh mét.
"Đi!" Kế Ngỗi lăng c.h.é.m một cái, kiếm bổ hắc khí hai nửa, nhưng những hắc khí dường như sinh mệnh, lập tức hình thành xoáy ốc quỷ quái gào thét cuốn trở .
"Mẹ kiếp, đây là cái quỷ gì..." Phạm Lam kịp xong một câu, cảm thấy môi miệng lạnh lẽo... Dung Mộc che miệng cô... Lòng bàn tay lạnh lẽo còn mang theo mồ hôi, thở như sương mai che mùi hôi thối .
Phạm Lam khỏi hít sâu một , tay Dung Mộc run lên, liếc Phạm Lam một cái.
Tuy rằng hợp thời, nhưng Phạm Lam thật sự cảm thấy cái liếc mắt của Dung Mộc phiên bản chuyển giới... là yêu kiều.
"Là nồng độ oán khí cao." Kế Ngỗi từ lấy một chiếc khăn che miệng mũi. Anh ngửa đầu vòng xoáy hắc khí, trường kiếm trong tay rung lắc, lưỡi kiếm tỏa từng lớp ánh sáng, giống thần quang, càng giống như... kiếm khí?
Xem Kế Ngỗi cũng giống như cô, mắt cũng cách nào dùng thần quang, chỉ thể sử dụng kỹ năng của nhân vật trong sách... Quỳnh Vương là một cao thủ võ công.
Đột nhiên, cổ tay Kế Ngỗi chuyển, kiếm quang ngưng tụ xông về phía trung tâm vòng xoáy, hắc khí trong chớp mắt chậm , thế nhưng tổn hại chút nào, tốc độ của vòng xoáy càng nhanh hơn. Đáng sợ hơn là Phạm Lam thấy nhiều âm thanh kỳ quái, giống như nguyền rủa, giống như oán giận, giống như trào phúng. Những âm thanh cuốn trong vòng xoáy hắc khí, hết lớp đến lớp khác, ầm ĩ khiến cho màng nhĩ đau nhức.
Kế Ngỗi nhíu mày liếc Dung Mộc một cái. Dung Mộc hiệu bảo Phạm Lam tự che miệng mũi, đó tiến lên sát vai Kế Ngỗi. Bạch y bay múa theo gió lộ thắt lưng mảnh khảnh. Ngón tay vẽ bùa chú phức tạp giữa trung, bùa chú bay đến kiếm của Kế Ngỗi.
Phạm Lam ngây .
Vì Dung Mộc thần quang thế nhưng vẫn thể dùng bùa chú? Hơn nữa xem tạo hình thì còn là bùa chú vẽ tay của Thần tộc?
Cô nhớ là Ninh Linh Nhi kỹ năng mà!
Đây là nguyên lý gì đây?
Thoáng chốc trường kiếm của Kế Ngỗi trở nên sáng ngời. Anh trở tay hướng lên , hình thành cột sáng phá tan vòng xoáy hắc khí. Hắc khí giãy dụa vặn vẹo tản , bao lâu hóa thành vô hình.
Cả câu lạc bộ thơ đều trở nên tĩnh mịch, tất cả ngơ ngác tại chỗ, ánh mắt dại giống như một con rối gỗ khiến cho rét mà run.
Phạm Lam, Dung Mộc, Kế Ngỗi ba dựa lưng thẳng, trầm mặc xung quanh nghiêm túc chờ đợi.
Một giây, hai giây... năm giây, mười giây... Không bất kỳ biến hóa nào, dường như thời gian gian lúc dừng ... Đột nhiên, vỏ kiếm của Kế Ngỗi vang lên một tiếng kêu, xông lên tầng hai túm lấy một bay trở về.
Đó là một thanh niên hai mươi tuổi, dáng vẻ mi thanh mục tú, trắng nõn, mặc một bộ trường bào thư sinh. Khuôn mặt sợ tới mức trắng bệch, run rẩy.
Anh là duy nhất trong hội trường ý thức của bản .
"Đừng g.i.ế.c , đừng g.i.ế.c , thấy gì cả?!" Thanh niên hét lên.
"Bình tĩnh." Phạm Lam hỏi: "Anh là ai?" ", là Liễu Nhã." Người đàn ông .
Liễu Nhã, nhất tài t.ử trong quyển sách .
Phạm Lam, Dung Mộc và Kế Ngỗi liếc .
"Anh mới thấy gì?" Kế Ngỗi hỏi. "Mũi tên, tiếng kêu kỳ quái, còn ... hắc khí..." Liễu Nhã : "Các, các là yêu quái ?"
Anh còn dứt lời, quần chúng quan sát xung quanh đột nhiên động đậy.
"Oa, vị là Quỳnh Vương phi!" "Đẹp quá!" "Trời ạ, Liễu Nhã cũng ở đây, trai quá!" "Quỳnh Vương, Quỳnh Vương điện hạ !" "Lý Diễm Nhi ở đây?"
Quần chúng khôi phục ý thức, bắt đầu nhiệt liệt đàm luận. Bọn họ dường như cũng những hắc khí ảnh hưởng, cũng ký ức về hắc khí, vẫn tận tâm tận lực theo cốt truyện.
"Bây giờ ?" Phạm Lam hỏi.
Dung Mộc Kế Ngỗi.
Kế Ngỗi: "Hồi phủ."
Thị vệ áo đen xung quanh ôm quyền: "Cung nghênh Vương gia, Vương phi hồi phủ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-122-anh-hung-ban-phim.html.]
Liễu Nhã giật , đầu định bỏ chạy thì Phạm Lam túm lấy thắt lưng quần.
"Anh cũng cùng ." Phạm Lam . Liễu Nhã: "Hả?" * "Chúng hãy giải quyết vấn đề đầu tiên ." Phạm Lam : "Chúng ngoài bằng cách nào?"
Dung Mộc, Kế Ngỗi trong phòng ngủ của Quỳnh Vương, đốt hương, nấu , ăn điểm tâm, dáng vẻ an nhàn hưởng thụ, dường như thèm quan tâm vấn đề mắt.
"Này! Các thể tỏ cấp bách chút ?" Phạm Lam đập bàn. "Không ." Dung Mộc : "Nếu thật sự như lời Phạm Lam thì nơi là ở trong một quyển sách, cứ an tâm chờ là ." Phạm Lam: "Hả?"
"Sách là phương tiện vận chuyển năng lượng tinh thần cao, thể hấp thụ sức mạnh tinh thần của đám mẫn cảm trong điều kiện cụ thể, nhưng năng lượng của thần tộc vượt xa nhân tộc, chỉ là một quyển sách thôi nên thể chấp nhận ." Kế Ngỗi : "Huống chi quyển sách dối ẩu, logic thông, văn phong nát bét, thiết lập nhân vật hỗn loạn, căn bản thể chịu đựng sức mạnh tinh thần siêu mạnh. Vì , nếu t.a.i n.ạ.n xảy thì chúng sẽ sớm ngoài thôi."
Phạm Lam: "..."
Xem Kế Ngỗi cực kỳ hài lòng với hình tượng cẩu huyết của Quỳnh Vương.
"Thứ duy nhất cho Dung mỗ cảm thấy bất ngờ đó là..." Dung Mộc đặt chén xuống: "Những oán khí ngày hôm nay."
Phạm Lam: "Đó là hiệu ứng thực thể của độc giả bình luận về chi tiết trong cuốn sách. nhớ tháng Ngạc Nghĩa Viễn xuất bản một bài báo tạp chí CCI về sự tích hợp oán giận của lệ khí mạng, rằng trong mười lăm năm qua, tỷ lệ khiếu nại của lệ khí mạng tăng lên đáng kể, còn ... sự lây nhiễm của một loại oán khí mới mạnh mẽ sinh thể kiểm soát ."
Tay Dung Mộc đang bưng chén dừng , Kế Ngỗi chậc một tiếng.
"Hơn nữa." Phạm Lam hạ thấp giọng: "Quyển sách xuất bản nền tảng mạng, cách khác là sức ảnh hưởng của nó phóng đại, lượng độc giả cũng tăng trưởng theo cấp nhân. Như sức mạnh tinh thần ngưng tụ thể cũng phóng đại theo cấp nhân ?"
Dung Mộc và Kế Ngỗi liếc , đồng loạt Phạm Lam.
Phạm Lam: "Nhìn gì?" Dung Mộc: "Dung mỗ đối với mạng... thực sự nhiều." Kế Ngỗi: " tiểu thuyết trực tuyến." Phạm Lam: "..." Dung Mộc: "Nếu như thế..." Kế Ngỗi: "Vậy thì chỉ thể dựa cô ." Phạm Lam: "..."
Mẹ nó!
"Vậy, thể chứ?" Liễu Nhã trong góc giơ tay lên hỏi.
Phạm Lam, Dung Mộc, Kế Ngỗi đồng loạt về phía .
Phạm Lam: "Các nghĩ tại ý thức?" Dung Mộc: "Bởi vì sức mạnh tinh thần mạnh mẽ." Kế Ngỗi: "Có thể sức mạnh tinh thần lớn như thế ở trong quyển sách , chỉ ..." Phạm Lam: "Tác giả, Quả Tương Tương." Liễu Nhã: "Hả?"
"Còn giả vờ!" Phạm Lam vỗ đầu Liễu Nhã: "Anh là xem mắt thất bại nên trả thù chúng đó chứ?" Liễu Nhã: "Lý tiểu thư lời ? Ta và ngươi xưa nay giao tình gì, chớ bậy, hỏng sự trong sạch của ..."
Đầu ngón tay Dung Mộc vẽ một đạo bùa chú trung, đập ót Liễu Nhã.
Liễu Nhã cứng đờ, đồng t.ử của nổi lên một tầng ánh sáng vàng. Ánh sáng lấy mắt trung tâm tản , giống như nhân vật trong trò chơi trang phục online, ánh sáng vàng rực rỡ đổi lớp da ngoài.
Anh trở về Dương Thời.
Phạm Lam: "Ha ha, thật đúng là luôn!"
Dương Thời chớp chớp mắt, xung quanh hét một tiếng bệt xuống đất.
"Mẹ kiếp, nó, xuyên sách ?!"
Phạm Lam vẫy tay: "Tác giả đại nhân, xin chào."
Dương Thời trợn to hai mắt: "Cô, cô chẳng lẽ là Lý Diễm Nhi?"
Nói xong, ánh mắt của bắt đầu trợn lớn, điên cuồng nuốt nước miếng. Phạm Lam lúc mới nhớ tới Lý Diễm Nhi trong sách miêu tả theo thẩm mỹ của thẳng nam "lồi lõm điện nước đầy đủ".
Một luồng ánh sáng trắng đột nhiên hiện , Dương Thời sấp mặt đất. Thứ đ.á.n.h cho sấp là ống tay áo của Dung Mộc.
Dương Thời lúc mới thấy Dung Mộc... , thấy "Ninh Linh Nhi". Tác giả trai thẳng đỏ mặt, đỏ tai, còn chảy hai hàng m.á.u mũi.
Lại một luồng gió đen hiện lên, đỉnh đầu Dương Thời xuất hiện một cục u lớn, lúc là Kế Ngỗi đánh.
Mặt mũi Dương Thời trông giống như đang .
Phạm Lam ôm váy xổm mặt Dương Thời, mặt mày lạnh lùng: "Tác giả đại nhân, bây giờ cần một lời giải thích." Dương Thời: " cũng chuyện gì đang xảy ? tiểu thuyết ngọt sủng, cũng tiểu thuyết xuyên . cũng các vì ở đây? Vì ở đây? cũng hiểu vì nữa!"
"Ai hỏi điều ?!" Phạm Lam hung hăng gõ lên đỉnh đầu một cái: " hỏi là vì mặt nữ chính và Dung Mộc giống như thế?!" Dương Thời: "Hả?"
"Con dám suy nghĩ lệch lạc với Dung Mộc hả?!" "Hả?!"
Kế Ngỗi rút kiếm khỏi vỏ: "G.i.ế.c!"
Dương Thời choáng váng, Dương Thời rơi lệ, Dương Thời quỳ xuống. Anh chỉ Kế Ngỗi và Dung Mộc kêu to: " , , nào dám! chỉ nghĩ rằng họ phù hợp thôi!"
Sau một khắc trầm mặc, Phạm Lam đạp một cước mặt Dương Thời.
Phù hợp con !