Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 120: Nữ Phụ Ác Độc?

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:43:16
Lượt xem: 55

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cái quái gì ?!

Phạm Lam giật , cô dùng tay quẹt một cái mắt, dòng chữ kỳ quái trong tầm mắt biến mất.

Ảo giác? Mệt quá ? Lẽ nào đại trận giở trò mèo gì nữa?

Phạm Lam sang Dung Mộc.

Dung Mộc chớp chớp mắt: “Có việc gì?"

"Lúc nãy ...”

Phạm Lam lắc đầu: “Thôi bỏ , lẽ là ảo giác."

[Cắt một đoạn thời gian chầm chậm trôi ~ Trôi trong ánh trăng khẽ gợn sóng ~]

Chuông điện thoại reo, là điện thoại của dì họ. Bà mặt mày vui, lẩm bẩm nhận điện thoại vài giây, sắc mặt biến đổi, liếc Phạm Lam một cái.

Cả bàn ăn bỗng dưng im lặng.

Dì họ dùng tay che micro, khom , giọng nhỏ: “Được , ."

Nói xong, bà cúp điện thoại, hít một thật sâu, nặn một nụ mấy tự nhiên: “Không , nhà chút chuyện nhỏ."

Trên bàn náo nhiệt trở . Dì họ ăn hai miếng, chớp lấy cơ hội chạy đến bên cạnh Phạm Lam, hiệu cho Phạm Lam, bảo cô theo bà phòng ngủ.

Phạm Lam: "Dì họ, chuyện gì ạ?"

"Cậu Tiểu Dương xem mắt với cháu buổi sáng xảy chuyện ." Dì họ .

Da đầu Phạm Lam tê dại: “Gì ạ?"

"Mẹ gọi điện qua , Tiểu Dương khi về nhà thì cứ ru rú trong phòng, cơm cũng ăn, gọi cửa cũng trả lời, ngay cả vệ sinh cũng . Mãi cho đến tối, thật sự yên tâm định cạy cửa, kết quả Tiểu Dương từ trong khe cửa nhét một tờ giấy." Dì họ mở Wechat, cho Phạm Lam xem ảnh.

Là một tờ giấy xé từ sổ tay, đó xiêu xiêu vẹo vẹo hai chữ.

[Phạm Lam]

Phạm Lam nheo mắt, một dự cảm chẳng lành.

"Tiểu Dương cháu từ chối nghĩ quẩn đấy chứ?" Dì họ hỏi.

"Dì họ, đưa cháu đến nhà Dương Thời.”

Phạm Lam ngoài.

"Ấy? mà bên ngoài...” Dì họ nửa câu thì nghẹn .

Dung Mộc và Kế Ngỗi một trái một ở cửa, như hai vị môn thần dán nhầm chỗ.

Dì họ lau mồ hôi lạnh, sức nháy mắt với Phạm Lam.

Phạm Lam nhướn mày: "Đi cùng ."

Kế Ngỗi liếc xéo một cái, cởi tạp dề. Dung Mộc gật đầu.

Dì họ vẻ mặt ngơ ngác: "Thế... thế hợp ?"

Phạm Lam : "Không thể hợp hơn nữa."

Nhà của Dương Thời cách nhà Phạm Lam chỉ bốn khu phố, bộ đến mười lăm phút. Cũng là khu nhà tập thể cũ, bốn tầng, hai phòng ngủ một phòng khách. Dương Thời là con một trong gia đình đơn , trong nhà chỉ một già. Căn nhà lạnh lẽo, trái ngược với khí náo nhiệt của nhà họ Phạm.

Mẹ của Dương Thời sáu mươi tuổi, nhưng trông ít nhất cũng bảy mươi, tóc bạc trắng, gầy gò nhỏ bé. Lúc Phạm Lam chút rụt rè, rõ ràng giỏi giao tiếp với ngoài.

"Chào bác ạ, cháu là Phạm Lam.”

Phạm Lam chào Dương Thời một tiếng, ánh mắt quét một vòng xung quanh.

Trong nhà bình thường, oán khí bất kỳ khí tức bất thường nào, chỉ là nhiệt độ của hệ thống sưởi dường như đủ, cả căn nhà chút lạnh.

Mẹ Dương Thời gật đầu với Phạm Lam, Dung Mộc và Kế Ngỗi lưng cô chút nghi hoặc, sang dì họ.

Dì họ vô cùng lúng túng: “Hai vị là của Lam Lam... khụ... cái đó..."

"Chúng là đồng nghiệp của cô .”

Kế Ngỗi : “Phòng của Dương Thời là phòng nào?"

Giọng điệu của Kế Ngỗi quá áp đặt, Dương Thời theo phản xạ chỉ trong nhà, Kế Ngỗi thẳng .

Dì họ bây giờ cuối cùng cũng cảm thấy gì đó : “Lam Lam, các cháu rốt cuộc...”

Phạm Lam vỗ vai dì họ: “Công việc thường ngày của ủy ban phường thôi, dì yên tâm, chúng cháu ở đây, ."

"Phạm Lam!”

Kế Ngỗi hét lớn.

Phạm Lam cho Dương Thời một ánh mắt an ủi, nhanh đến cửa phòng ngủ của Dương Thời.

Kế Ngỗi hiệu về phía cánh cửa. Phạm Lam dùng tay chạm , cửa nóng bỏng, xét về nhiệt độ thì thể sánh ngang với tấm sắt nung đỏ, nhưng bề ngoài trông gì bất thường.

"Cửa thế?" Dì họ vỗ một cái cửa.

"Cẩn thận!”

Phạm Lam một tay kéo tay dì họ : “Dì chứ?"

Dì họ: "Không ."

Phạm Lam tay bà, bỏng, thậm chí còn đỏ.

Lẽ nào...

"Dì họ, lúc nãy dì sờ cánh cửa thấy nóng ?”

Phạm Lam hỏi.

Dì họ ngơ ngác lắc đầu.

Phạm Lam và Dung Mộc, Kế Ngỗi , đều chút ngạc nhiên. Nói cách khác, nhiệt độ thường thể cảm nhận .

"Tờ giấy đó thể cho xem ?”

Dung Mộc hỏi.

Mẹ Dương Thời đưa tờ giấy tên Phạm Lam. Lòng bàn tay Dung Mộc bung tỏa thần quang nhẹ nhàng lướt qua, nhíu mày : "Có sức mạnh tinh thần yếu ớt."

Kế Ngỗi lắc điện thoại, cuốn sách của Dương Thời từ trong màn hình điện thoại rơi . Bề mặt bìa sách phủ một lớp linh quang màu đỏ rực, như thể giây tiếp theo sẽ bốc cháy.

"Sách... sách sách từ trong điện thoại...” Mẹ Dương Thời hét lên.

Dì họ: "Lam Lam, lúc nãy dì hoa mắt !"

Kế Ngỗi thở dài: "Cơ Đan!"

"Ôi chao, tới đây tới đây!" Cơ Đan cầm một cái đùi gà bay lơ lửng đến, trong lòng ôm An An, bên cạnh Ly Trạch, đầu đội Hỗn Độn.

Mẹ Dương Thời và dì họ ngây vài giây, đồng thời trợn trắng mắt, ngất thẳng cẳng.

Cơ Đan ném Giới Chú bảo vệ hai : “Lão Kế các cũng quá chuyên nghiệp đấy, Tết nhất còn tăng ca ? Đây địa bàn của chúng , vẫn nên thông báo cho miếu Thổ Địa ở đây đến xử lý thì hợp lý hơn."

"Thứ bên trong đích danh bảo đến đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-120-nu-phu-ac-doc.html.]

Phạm Lam nhướn mày: “Công trạng dâng tận miệng, thể chắp tay nhường cho khác ."

"Chúng xem thử, các ở ngoài tiếp ứng.”

Kế Ngỗi dùng tay phù c.h.é.m trung, cửa phòng ngủ "rắc” một tiếng vỡ tan.

Bên trong cửa khí nóng cuồn cuộn, cảnh tượng vặn vẹo, như một lò luyện nhiệt độ mấy vạn độ, những tia lửa nhỏ li ti bay tung tóe.

Dung Mộc dùng tay phù vẽ một đường cong tuyệt . Những đường nét ngưng kết thành một đạo thần phù màu xanh băng, ép thẳng trong, gợn lên sóng nước, nhiệt độ cả căn phòng hạ xuống.

"An An, trông chừng họ, đừng để họ ăn tiêu.”

Phạm Lam đầu dặn dò.

An An vỗ ngực: "Chị Phạm Lam chị yên tâm."

"Đi thôi.”

Dung Mộc nắm tay Phạm Lam .

Phạm Lam kinh ngạc, cô liếc Dung Mộc. Dung Mộc dời mắt , khẽ ho một tiếng. Tay ấm lạnh như ngọc, thể cảm nhận nhịp đập của mạch, gần như trùng khớp với nhịp tim của Phạm Lam.

Trời sắp mưa m.á.u ? Phạm Lam nghĩ. Lão già bắt đầu chủ động ? Lẽ nào là điềm báo chẳng lành?

Kế Ngỗi liếc xéo một cái, thẳng cửa.

Dung Mộc dắt Phạm Lam bước qua ngưỡng cửa. Màng nhĩ Phạm Lam "xẹt” một tiếng, như một lưỡi d.a.o rạch qua da đầu. Giây tiếp theo, cô trong một tối đen... đen vô tận, tĩnh lặng đến đáng sợ. Chỉ một cô, thấy Kế Ngỗi, Dung Mộc cũng biến mất. Tay cô trống rỗng, vẫn còn lưu nhiệt độ của Dung Mộc.

Đệt!

Phạm Lam thầm kêu , tình huống cô quá quen thuộc , cô lẽ Thiên nhãn thần phú kéo một giấc mơ kỳ quặc.

Phạm Lam đành bấm bụng mò mẫm về phía . Bóng tối xung quanh dính nhớp như lớp bùn lắng đọng ngàn năm, mỗi bước tiến đều vô cùng khó khăn. Phạm Lam đầy một phút mệt đến thở hổn hển, như thể bộ khí trong bóng tối vô biên hút cạn.

Hay là thôi bỏ , cứ xuống ngủ một giấc, lẽ tỉnh dậy là thể ngoài. Phạm Lam nghĩ.

Bóng tối như dò suy nghĩ của cô, bắt đầu từ từ cuộn trào, lùi . Phía xuất hiện một luồng sáng, trắng bệch pha chút xanh lam, dường như đang kêu gọi cô.

Phạm Lam tiếp tục về phía .

Luồng sáng đó ngày càng sáng, dần dần huyễn hóa thành một khối sáng hình chữ nhật, lơ lửng trong bóng tối... là một màn hình máy tính.

Dưới màn hình là một chiếc bàn , đặt một bàn phím cơ màu đen, bề mặt các phím mài đến bóng loáng. Bên bàn phím là một con chuột dây cũ kỹ, còn một miếng lót chuột sờn mép.

Trong màn hình máy tính là một tài liệu trống, đó con trỏ nhấp nháy liên tục.

Phạm Lam giơ tay gõ phím cách.

Trong tài liệu hiện một hàng chữ đỏ.

[Mau đến, đợi ...]

Giống hệt như những gì Thiên nhãn thần phú thấy lúc nãy.

Phạm Lam chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh từ cột sống xộc ngược lên, kích thích đến mức tóc gáy dựng .

Màn hình xèo xèo kêu, dòng chữ đỏ biến mất, xuất hiện một giao diện đăng nhập.

[Bút danh: ]

[Mật khẩu: ]

"Lách cách”, “lách cách". Bàn phím tự chuyển động, các phím chữ như một bàn tay vô hình nhấn xuống nhanh chóng. Ngay đó, các phím lõm xuống một chuỗi, Phạm Lam thậm chí còn rõ là những nào. Màn hình lóe lên, hiện một hộp thoại.

[Đăng nhập thành công]

Ngay lập tức, cả màn hình ánh sáng xanh rực rỡ như một cơn lũ dữ dội phun , nhấn chìm Phạm Lam.

Phạm Lam mở mắt, phát hiện đang đất, mặt đất lạnh lẽo cấn đến mức lưng cô đau nhói.

Cô vịn eo dậy, xung quanh.

Đây là một căn nhà dân cổ đại, bàn gỗ, ghế gỗ, còn gương đồng và bàn trang điểm. Diện tích hơn một trăm mét vuông, treo rèm sa màu hồng. Trong chiếc bình nước tinh xảo ở cửa cắm đầy hoa tươi, rõ ràng là mức sống trung lưu.

Chỉ là giường.

Phạm Lam chút ngơ ngác. Phản ứng đầu tiên của cô là: lẽ nào cô thông qua Luân Hồi Cảnh xuyên ?

Rất nhanh, cô phủ định ý nghĩ . Bởi vì trong gương đồng, cô thấy ngoại hình của .

Mặt trái xoan, mày lá liễu, mắt hạnh nhân, eo thon đủ một vòng tay, một váy dài sa hồng, mái tóc đen dày óng ả rủ xuống eo, quả thực thể quảng cáo dầu gội.

Đây là mặt cô, càng đo của cô!

Xuyên hồn?!

Phạm Lam xòe lòng bàn tay, thử bung tỏa thần quang. Không bất kỳ hiệu quả nào, cô thậm chí cảm nhận nguồn năng lượng của thần quang.

Phạm Lam cảm thấy .

Cửa "kẽo kẹt” một tiếng mở . Bốn thiếu nữ ăn mặc như nha nối đuôi , lượt bưng chậu rửa mặt, khăn mặt, nước súc miệng. Nha đầu một đôi mắt híp, trông vui vẻ, cô nhanh tới, hành lễ với Phạm Lam.

"Tiểu thư, mời rửa mặt."

Hai chữ "tiểu thư" thốt , đầu óc Phạm Lam khỏi ong lên một tiếng.

Trong lòng cô nảy một suy đoán chẳng lành.

Nha mắt híp trật tự hầu hạ Phạm Lam rửa mặt xong, mời Phạm Lam bàn trang điểm, giúp Phạm Lam chải đầu lải nhải.

"Tiểu thư, theo dặn dò của ngóng , quả như tiểu thư dự đoán, Quỳnh Vương phi quả thực bỏ nhà ." Ngón tay của nha linh hoạt luồn qua tóc Phạm Lam, búi thành búi tóc hình bướm: “Nghe Quỳnh Vương tức điên lên, phái tìm khắp thành, còn tuyên bố ai thể tìm về Vương phi, thưởng vạn lượng vàng."

Phạm Lam cằm trong gương rớt xuống đất.

Nha tiếp tục: “Nghe các tiểu thư xuất giá trong thành đều đổ xô đến Bạch Vân Am thắp hương, cầu cho vị Vương phi ngàn vạn đừng về."

Phạm Lam đỡ cằm lên, mặt kiểm soát mà bắt đầu co giật.

"Một con nha đầu quê mùa, dựa thể Vương phi của Quỳnh Vương, thật tự lượng sức ." Nha cắm cho Phạm Lam một cây trâm vàng bộ diêu, quan sát một chút nở nụ hài lòng: “Theo thấy, chỉ tiểu thư sắc nước hương trời thế mới xứng với Quỳnh Vương."

Trong đầu Phạm Lam ong ong, hỏi một câu.

"Vị Quỳnh Vương phi đó tên là gì?"

"Ôi chao, cũng nhớ rõ, hình như là Linh Đang gì đó."

"Ninh Linh Nhi?"

" đúng đúng, vẫn là tiểu thư trí nhớ ... Tiểu thư, sắc mặt của tệ thế? Không cảm lạnh chứ? mời đại phu ngay."

Các nha ào ào rút lui, để một Phạm Lam gương, hoài nghi sâu sắc về cuộc đời.

Quỳnh Vương, Ninh Linh Nhi...

Đây là nam nữ chính trong “Vợ Yêu Bé Bỏng Được Cưng Nhất”!

Và những lời nha , rõ ràng là lời thoại của nha nhà nữ phụ.

Cho nên, cô xuyên thành nữ phụ độc ác trong truyện ngọt sủng?!

Tác giả lời :Bất ngờ ? Ngạc nhiên ?

 

Loading...