Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 117: Tôi Nhớ Cô

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:43:13
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tránh đường! Tránh đường!" Y tá đẩy băng ca chạy như bay từ phòng sinh sang phòng phẫu thuật. Đèn "Đang phẫu thuật" bật sáng. Sắc mặt cả nhà trắng bệch. Phạm Lam thấy rõ ràng một luồng oán khí bám chặt lấy chị họ trong. Cô lén chạy nhà vệ sinh, thi triển Ẩn Thân Chú lẻn phòng mổ.

Mùi m.á.u tanh nồng nặc. Cả bàn mổ bao bọc trong một kết giới trong suốt. Một thanh niên gầy gò đang vất vả duy trì kết giới, phát thần quang xanh lá, đích thị là một nhân viên thần chức. Trong kết giới, các bác sĩ đang căng thẳng việc, gì. Phía bàn mổ lơ lửng một con Túy hình cầu đỏ lòm như máu, to bằng nửa căn phòng, đang chảy chất lỏng ghê rợn.

"Tình hình gì đây?!”

Phạm Lam bung thần quang hộ thể. Thanh niên mừng rỡ: "Tiên hữu! là Lý Đại Sơn, Thổ Địa khu Bạch Hổ. Pháp trận ở đây đột nhiên mất linh, oán khí tụ thành Túy. Xin hãy giúp một tay!”

“Đệt! Dám động đến nhà bà!”

Phạm Lam nổi giận: “Chú Sau Khi Kiến Quốc Không Được Thành Tinh!" Một lá bùa vàng bay định tấn công: “Đừng!" Lý Đại Sơn hét lên: “Con Túy đó nuốt chửng một Địa đang dẫn hồn đầu thai!”

“Cái gì?!”

Phạm Lam vội thu bùa . Nhìn kỹ thì thấy bên trong con Túy ánh sáng hồn quang lấp lánh.

Tình hình bàn mổ ngàn cân treo sợi tóc: "Huyết áp tăng cao! Tim t.h.a.i yếu! Rạch da bụng!" Con Túy phình to, chất lỏng m.á.u tràn rung chuyển kết giới của Lý Đại Sơn khiến hộc máu: “Giới Chú... Khởi!”

Phạm Lam ném lớp kết giới mới: “Võ Triệu Chú... Khởi!" Tức Khâm bay , bọc lấy con Túy. Lý Đại Sơn ngơ ngác: "Đó... đó là con heo Peppa Pig?!"

Phạm Lam điều khiển Tức Khâm siết chặt từ từ. Cô xuyên qua lớp vỏ đỏ lòm, thấy bên trong nhân Túy là hai nữ Địa trẻ tuổi đang co cụm bảo vệ hai quả cầu hồn quang. Thần quang của họ đang chất lỏng ăn mòn xèo xèo. Phạm Lam thao tác cực kỳ tinh vi để bóc tách lớp vỏ Túy mà hại đến con tin. Tức Khâm vốn quen thói ăn tạp nên cứ đòi nuốt chửng tất cả, báo hại cô dùng sức mạnh tinh thần để kìm nó .

Tiếng bác sĩ vang lên dồn dập: "Tách lớp cơ! Mở phúc mạc!" Pháp lực của Phạm Lam tụt dốc phanh: 300... 500 hộc... Cô vã mồ hôi hột, cơ bắp run rẩy, tim đập thình thịch. Tức Khâm đột ngột siết mạnh khiến một Địa thương. Yên lặng! Phạm Lam gầm lên trong tâm trí. [Mệt quá... nhanh còn về nghỉ...] Tiếng Tức Khâm vang lên trong đầu cô, giọng điệu y hệt chủ nhân. Làm hỏng chuyện là tao xé xác mày đấy! [... Biết ...]

"Lấy t.h.a.i nhi ! Thai nhi thở!" Đến lúc quyết định! "Thu!" Tức Khâm khéo léo gột rửa lớp chất lỏng bám thần quang Địa nuốt trọn phần Túy còn . Phạm Lam phịch xuống đất, kiệt sức. Tức Khâm ợ một cái chui về điện thoại.

Hai nữ Địa tỉnh , bay đến bên hai đứa trẻ sơ sinh tím tái. Họ nhẹ nhàng thả hai quả cầu hồn quang màu cam lồng n.g.ự.c hai đứa bé: “Oa... Oa..." Tiếng chào đời vang lên: “Hô hấp bình thường! Một trai một gái! Mẹ tròn con vuông!" Bác sĩ và y tá reo mừng. Chị họ bật vì hạnh phúc.

Phạm Lam ngắm hai đứa cháu đỏ hỏn nhăn nheo nhưng thấy thương lạ lùng. Hai nữ Địa ban phước lành cuối cùng cho bọn trẻ bằng một bài ca d.a.o cổ xưa, gợi nhớ đến khúc chiến ca của tộc Nữ Oa về sự luân hồi và tiếp nối sự sống. Mắt Phạm Lam cay cay.

"Cảm ơn tiên hữu!" Lý Đại Sơn chắp tay cảm kích: “Dám hỏi đại danh?”

“Phạm Lam." Hai nữ Địa mắt sáng rực: "Bà Thổ Địa Phạm Lam khu Thanh Long?! Người sở hữu Tức Khâm trong truyền thuyết?!”

“Phải...”

“Trời ơi! Về khoe cả 500 năm!" Lý Đại Sơn còn lôi sổ xin chữ ký. Phạm Lam cạn lời.

Ra khỏi phòng mổ, cả nhà họ Phạm đang ôm ăn mừng: “Phạm Lam, em chạy thế? Anh rể em như mưa kìa!" Em họ út gọi điện khoe khoang: "Tao lên chức mày ơi!" Mẹ và dì hai nắm tay rưng rưng: "Đủ nếp đủ tẻ, phúc lớn quá.”

Phạm Lam mỉm . Làm Bà Thổ Địa thật bao.

________________________________________

Tối hôm đó, Phạm Lam gọi video cho Kế Ngỗi: “Tình hình đại trận tệ. Anh Mộc gần đây buồn ngủ, chắc do ảnh hưởng của lỗ hổng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-117-toi-nho-co.html.]

Kế Ngỗi với vẻ mặt lo lắng: “Không vá ?”

“Đang nghiên cứu phương án. Hiện tại Dung Mộc gánh 50% công suất duy trì đại trận, là giới hạn ."

Ly Trạch xen : " còn tưởng Dung Mộc cô lây bệnh ngủ nhiều đấy. Hai hôm nay cứ ngẩn ngơ, tâm sự nặng trĩu.”

“Khi nào cô về?”

Kế Ngỗi hỏi: “Chắc qua mùng mười.”

“Muộn quá. Mùng sáu chúng đến đón cô.”

“Này!”

“Để Mộc chuyện."

Kế Ngỗi cầm điện thoại ngoài. Phạm Lam thấy khung cảnh bữa tất niên hoành tráng ở nhà Cơ Đan: bãi đậu mây sang chảnh, tiệc tùng linh đình, Hỗn Độn chạy loạn xạ. Kế Ngỗi đến một góc sân. Dung Mộc đang gốc mai nở rộ, cánh hoa rơi đầy vai áo choàng. Khung cảnh như tranh vẽ khiến tim Phạm Lam hẫng một nhịp.

Dung Mộc màn hình, ánh mắt long lanh: “Anh... đang gì thế?" Anh im lặng ngắm cô thật lâu, thở một khói trắng, mỉm : "Em béo lên .”

Phạm Lam: "...”

thì gầy .”

Dung Mộc tiếp lời, giọng tủi : “Nhà Cơ Đan lạnh, cơm ngon bằng Ngỗi nấu, ồn ào...”

“Năm nào chẳng đến, quen chứ?”

“Năm nay giống. Bởi vì..." Anh ngập ngừng, tai đỏ lên: “Bởi vì em..."

"BỞI VÌ CÁI ĐỒ KHÔNG NGHĨA KHÍ NHÀ CÔ!" Cơ Đan bất ngờ dí sát mặt màn hình Phạm Lam giật b.ắ.n : “Về quê mà báo một tiếng! Quá đáng!”

“Thôi xin can, nhà thường chịu nổi sự kinh hãi của các .”

“Lão Mộc nhớ ngươi lắm đấy! Chúc tết cái coi!"

"Phạm Lam! Ra ăn cơm!" Mẹ gọi.

Phạm Lam vội tắt máy, nhắn tin: [Năm mới vui vẻ.]

Dung Mộc nhắn : [Năm mới vui vẻ ^^]

Lão già còn dùng icon dễ thương nữa chứ.

 

Loading...