Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 115: Miếu Thổ Địa = Trường Mẫu Giáo
Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:43:11
Lượt xem: 57
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một tiếng .
Phạm Lam đang trong Điện Lăng Tiêu vàng son lộng lẫy mà lòng đầy hoang mang.
Xung quanh là hàng trăm cột rồng vàng vút lên tận trời xanh. Sàn nhà bằng pha lê trong suốt thấu xuống biển mây cuồn cuộn bên . Cô chiếc ghế ngọc chạm trổ tinh xảo, mặt bày đầy hoa quả tiên. Nổi bật nhất là quả đào tiên to bằng cái bát, dán tem vàng chóe: "500 năm mới chín - Hàng chính hãng".
Dung Mộc và Kế Ngỗi hai bên như hai hộ pháp. Kế Ngỗi mặt lạnh tanh, chằm chằm đĩa hoa quả như đang tính toán xem ép bao nhiêu ly nước. Còn Dung Mộc sắc mặt tái nhợt, liên tục dùng tay áo gom mây chân để... lót sàn. Cũng , cái sàn nhà thấu vực sâu đúng là ác mộng với sợ độ cao như .
Trên ngai vàng, Ngọc Đế Hạo Ngọc và Dương Tiễn họ với ánh mắt đầy ẩn ý.
"Dung Mộc , ..."
"LY TRẠCH CỐ LÊN! LY TRẠCH CỐ LÊN!"
Tiếng hò hét ầm ĩ cắt ngang lời Ngọc Đế.
Ngoài lan can, Na Tra đạp Phong Hỏa Luân bay vèo qua. Bám sát nút là Ly Trạch cưỡi chiếc xe mây 007, đầu đội con Hỗn Độn, lưng chở bé An An.
"Đừng bám theo nữa!" Na Tra gào lên: “Anh Na Tra đợi em với! Chơi chung mà!”
An An hí hửng gọi: “Na Tra! Đứng chụp kiểu ảnh với An An !”
Ly Trạch hét: “Chít chít chít!" Hỗn Độn cổ vũ.
Mười mấy tiên nữ vất vả đuổi theo phía : "Na Tra thượng thần, Ly Trạch đại nhân! Cấm bay lượn trong Điện Lăng Tiêu! Xin giữ trật tự..."
Phạm Lam cạn lời. Cái cảnh tượng bát nháo thật sự diễn ở Thiên Đình uy nghiêm ?
"Khụ, xem An An hợp cạ với Ly Trạch nhỉ.”
Hạo Ngọc tằng hắng.
Kế Ngỗi bắt đầu gặm đào rau ráu. Dung Mộc xây xong cái ổ mây chân, ung dung uống .
Dương Tiễn hắng giọng nhắc nhở: "Hừm hừm!"
Phạm Lam thở dài: "Thầy Hạo Ngọc, thầy Dương Tiễn, quen cả , gì hai thầy cứ thẳng ạ."
Hạo Ngọc thở phào, Phạm Lam đầy vẻ hài lòng: "Tình trạng của An An đặc biệt. Hồn là nhưng xác nở từ trứng thần hấp thụ linh khí trời đất. kiểm tra , thần thể con bé đạt cấp Thượng Thần."
Phạm Lam trố mắt: "Vãi chưởng?!"
"An An trải qua trăm kiếp thiện lương, kiếp hy sinh cứu bảy mạng nên công đức tăng vọt, Thiên Đạo chọn tái sinh Thần.”
Dương Tiễn giải thích thêm.
Phạm Lam gật gù. Ra là thế, An An chọn "lòng đỏ trứng thần" nhờ công đức siêu khủng.
"Về lý thuyết, An An cũng coi là Thần tộc thuần chủng giống Dung Mộc. Trong Tam Giới giờ chỉ còn mỗi Dung Mộc là cùng hệ, nên trách nhiệm nuôi dạy con bé đương nhiên thuộc về .”
Hạo Ngọc chốt hạ.
Phạm Lam hiểu . Hóa Ngọc Đế coi cái sở của cô là nhà trẻ. Cô liếc hai gã đàn ông bên cạnh: Kế Ngỗi mải ăn, Dung Mộc mải uống .
"Xã Công đại nhân, Trù Thần đại nhân, tính đây?"
Dung Mộc hiền từ, Kế Ngỗi lườm một cái. Ý tứ quá rõ ràng: Cô tự mà lo liệu.
là trông cậy gì!
Phạm Lam hít sâu, bắt đầu màn mặc cả: "Lệnh của Bệ hạ thì chúng thần dám cãi. sở nghèo rớt mồng tơi, nợ nần chồng chất, đang nuôi báo cô hai con 'quái thú' là Cửu Vĩ Hồ và Hỗn Độn. Giờ thêm một miệng ăn nữa thì... lực bất tòng tâm ạ!"
Hạo Ngọc: "Trợ cấp nuôi dưỡng mỗi tháng 50 vạn hộc."
Dương Tiễn: "Báo cáo năm nay cho điểm A+, điểm GCV cộng thêm 15%."
Phạm Lam: " chúng còn nợ Địa Giới 1,6 tỷ...”
Hạo Ngọc: "Thiên Đình trả hết."
"KPI tu tiên của chúng ...”
Dương Tiễn: "Cộng thêm 5% GCV."
" thêm đồ , trả lương thực tập...”
Dương Tiễn: "Trợ cấp thực tập sinh 100 hộc/tháng."
"Tiền ăn của con Hỗn Độn...”
“Thanh toán ngay trong 3 ngày, Thiên Đình bao thầu."
Phạm Lam nhướn mày, sang đồng đội. Dung Mộc dậy chắp tay: "Đã thì Dung mỗ xin cung kính bằng tuân mệnh.”
Kế Ngỗi: "Có gói chỗ hoa quả mang về ?"
" thấy mùi bẫy đây.”
Phạm Lam nghi ngờ: "Chỉ nuôi một đứa trẻ mà ưu đãi khủng thế , sai sai."
Dung Mộc nhấp : "Ly Trạch vui là .”
Kế Ngỗi bưng một chậu kẹo mạch nha to tướng đặt lên bàn: "Lệnh vua thể trái. Kiếm mớ là hời to . Ăn ."
"Nhiều thế?”
“Ngoài sân còn đầy."
Kế Ngỗi kéo rèm cửa sổ. Sân một cái bể bơi phao khổng lồ chứa đầy kẹo mạch nha. Hỗn Độn đang bơi lội trong đó, bơi ăn. Ly Trạch và An An cũng đang vùng vẫy trong biển kẹo, khanh khách.
"Hôm nay 23 tháng Chạp, ăn kẹo mạch nha cho ngọt giọng để Táo Quân báo cáo . Bánh Bao, ăn mạnh !"
Phạm Lam ngán ngẩm: "Để con Hỗn Độn ăn là đủ chứ?"
"Theo quy định, nhân viên Thần Thị đích tiêu thụ 1% cống phẩm, là phạt tội tắc trách đấy."
Dung Mộc thở dài ai oán, bốc một nắm kẹo bỏ miệng nhai rôm rốp. Kế Ngỗi cũng nhăn nhó gặm kẹo. Giờ Phạm Lam mới hiểu nỗi khổ của họ, ăn ngọt kiểu ai mà chịu nổi!
"Đào Khôi! Đừng đó nữa, đây giúp một tay!”
Phạm Lam gọi với .
Đào Khôi mặt đầy vạch đen, lưng đeo kiếm gỗ đào, xuống bàn gia nhập đội quân diệt kẹo.
"Sao vẫn còn ở đây?”
Kế Ngỗi thắc mắc: “Phái Mao Sơn quy định sư phụ lo ăn ở cho t.ử mà.”
“Lát chuyển cho 50 hộc, tự khách sạn mà ở.”
“ ví điện t.ử thần tiên, nhận .”
“ đổi tiền mặt cho.”
“ thích ở khách sạn.”
“Thế nhà nghỉ?”
“...”
Đào Khôi im lặng một hồi: " sân thượng ngủ cũng ."
Phạm Lam liếc nhiệt độ ngoài trời: âm 18 độ C.
"Hay là... Kế Ngỗi..."
Rắc! Kế Ngỗi c.ắ.n vỡ viên kẹo, nghiến răng kèn kẹt. Con Hỗn Độn từ bể kẹo nhảy lên kêu "chít chít" phản đối kịch liệt.
Phạm Lam sang Dung Mộc. Anh chớp mắt, cô với vẻ mặt u uất khiến lương tâm cô c.ắ.n rứt.
"Ngủ với .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-115-mieu-tho-dia-truong-mau-giao.html.]
Ly Trạch thò đầu : "Trong phòng còn thừa một cái ổ đấy."
Mặt Đào Khôi giật giật.
"Tối nay em ngủ cùng chị Phạm Lam ạ?”
An An chạy , mặc bộ đồ ngủ hình dâu tây siêu dễ thương, đôi mắt long lanh Phạm Lam.
"Đương nhiên là !”
Phạm Lam ôm chầm lấy cô bé.
"Tạm thời thế . Mai gọi đội xây dựng đến cơi nới thêm phòng.”
Ly Trạch tuyên bố.
"Vãi, tiền ?”
“ trả chứ ai. Trông chờ các mà đê."
Cả ba lớn im bặt.
"Vậy con ngủ đây ạ. Chào Kế Ngỗi, chào ông Dung Mộc.”
An An lễ phép.
"Khụ khụ!”
Dung Mộc sặc kẹo: "Con... con gọi là gì?”
“Ly Trạch bảo tuổi ông ngang với ông nội , nên con gọi bằng ông."
Mặt Dung Mộc cứng đờ. Đào Khôi ngạc nhiên: "Ủa? Dung Mộc đại nhân già thế á?”
Ly Trạch lăn lộn: "Ha ha ha ha!”
Phạm Lam và Kế Ngỗi cũng nhịn .
"An An, gọi sai .”
Kế Ngỗi nghiêm túc chỉnh: "Phải gọi là cụ tổ mới đúng."
Cả đám trận vỡ bụng. Dung Mộc chỉ gào lên bất lực: “NGỖI!"
________________________________________
Đêm đó.
Phạm Lam trằn trọc, lo cho Đào Khôi. Một đạo sĩ chuyên bắt yêu quái ngủ chung phòng với Cửu Vĩ Hồ thượng cổ, liệu xảy án mạng nhỉ?
Mai bảo Dung Mộc xây thêm phòng riêng cho Đào Khôi mới .
Đột nhiên giường rung nhẹ. Phạm Lam tưởng nhà đ.á.n.h , nhưng hóa là An An đang run rẩy. Cô bé cuộn tròn trong chăn, thút thít .
"An An?" Tiếng ngừng bặt. Phạm Lam kéo chăn , thấy cô bé sấp, mặt úp gối, co giật từng cơn.
"Sao thế em? Khó chịu ở ?”
“Em... em sợ bóng tối...”
An An ngẩng lên, nước mắt đầm đìa.
Phạm Lam xót xa ôm cô bé lòng, vỗ về: "Đừng sợ. Em bây giờ là vị thần lợi hại lắm đấy, quái vật nào cũng sợ em.”
“Em vẫn sợ...”
“Em thấy Ly Trạch giỏi ?”
“Giỏi ạ.”
“Cậu sẽ bảo vệ em.”
“Giống như Dung Mộc và Kế Ngỗi bảo vệ chị á?”
“ . Là chị bảo vệ hai chứ.”
“Vì chị lợi hại ạ?”
“Đương nhiên.”
“Sau em lợi hại như chị ?”
“Em giờ lợi hại hơn chị . Chị mới là Trung Thần, em là Thượng Thần đấy.”
“Thế thì em bảo vệ Ly Trạch mới đúng nhỉ.”
“Chuẩn luôn. An An thông minh quá."
An An mỉm , rúc lòng Phạm Lam : “Em thích chị Phạm Lam lắm. Ôm chị thích như ôm em ..."
Nhìn cô bé ngủ say, Phạm Lam thở dài nhớ lời Hạo Ngọc: " linh cảm An An liên hệ mật thiết với vận mệnh Tam Giới." mắt, cô bé cũng chỉ là một đứa trẻ sáu tuổi nhớ mà thôi.
Sáng hôm .
Việc đầu tiên Phạm Lam là tìm Dung Mộc: "Cho An An gặp ?”
Dung Mộc còn đang ngái ngủ, mắt nhắm mắt mở: "Hả?"
Kế Ngỗi bưng bữa sáng : "An An khác Mộc. Con bé c.h.ế.t mới thành thần, tính giống Quỷ hơn. Mẹ con bé gặp cũng nhận ."
Bữa sáng là sủi cảo tí hon bảy màu nấu canh chua. Trên cùng là quả trứng ốp la hình mặt trời toe toét. Con Hỗn Độn phấn khích nhảy nhót đầu Kế Ngỗi.
Phạm Lam cảm thán: Tiêu chuẩn ăn uống nhà ngày càng giống trường mẫu giáo .
" điên mất thôi!”
Ly Trạch từ tầng hai nhảy xuống, giũ lông: "Phạm Lam, cô quản lý đồ của cô ! Cả đêm qua hành ngủ !"
Đào Khôi lảo đảo bước xuống, mắt mũi đỏ hoe, giọng khàn đặc như xong: "Chào buổi sáng."
Phạm Lam há hốc mồm, đầu óc bắt đầu "đen tối": "Hai ... tối qua gì thế?"
Ly Trạch gào lên: "Hắn hắt xì cả đêm!"
"Hả?"
Đào Khôi sụt sịt: "Hình như dị ứng lông hồ ly..."
Ly Trạch: "Điêu! Sao đây ?"
"Tối qua đả tọa, đột phá cảnh giới mới, nhạy cảm hơn nên... hắt xì! Dị ứng luôn."
Cả nhà cạn lời.
Hỗn Độn bỗng kêu "chít chít" báo hiệu An An xuống. Ly Trạch hí hửng biến thành đón, nhưng An An lơ , chạy thẳng lòng Phạm Lam.
Mặt Ly Trạch đen sì như đ.í.t nồi.
An An dụi Phạm Lam nũng nịu: "Chị Phạm Lam mềm mềm, thơm thơm, thích quá ..."
Cả phòng ăn im phăng phắc.
Kế Ngỗi lạnh lùng dậy: "Còn hai món nữa bưng.”
Đào Khôi cắm mặt bát mì ăn lấy ăn để. Ly Trạch hít hít mũi: "Thơm ở ? Sao chả ngửi thấy gì?"
"Khụ!”
Dung Mộc ho khan một tiếng. Vành tai đỏ bừng. Anh gắp một sợi mì, c.ắ.n miếng nhỏ xíu, lén liếc trộm Phạm Lam một cái, tai chuyển hẳn sang màu đỏ gấc.
Nhìn biểu cảm của Dung Mộc, Phạm Lam chép miệng, trong đầu nảy một ý nghĩ vô cùng "hài hòa".