Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 107: Chào Mừng Anh Về Nhà, Dung Mộc

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:43:03
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

[Hứa Bình An. Sinh ngày ** tháng ** năm 201. Mất ngày 27 tháng 1 năm 202*. Cho phép nhập cảnh.]*

Màn hình lớn màu vàng của Sổ Sinh T.ử hiện giữa trung, soi sáng cả phòng phẫu thuật lạnh lẽo. Hồn thể của bé An An vẻ m.ô.n.g lung. Cô bé quanh, khi thấy Ly Trạch, em nở một nụ rạng rỡ.

[Ly Trạch, đến tìm tớ chơi ?]

Ly Trạch sững sờ vài giây, liếc màn hình Sổ Sinh Tử, hốc mắt đỏ hoe. Cậu bé tiến lên, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của An An: "Ừm, tớ đến tìm chơi đây."

[Thích quá! Mẹ bảo đợi tớ phẫu thuật xong là ăn hai cây kẹo mút, lúc đó tớ cho một cây nhé.] An An ngây thơ.

Ly Trạch nghẹn ngào: "... Được."

"Sao thế?!”

Phạm Lam kinh ngạc thốt lên. Hồn thể của An An rõ ràng sáng ngời trong veo như , chứng tỏ công đức cao. Theo lý mà , tuổi thọ thể ngắn ngủi như thế !

Bác sĩ mổ chính An An bất động bàn phẫu thuật một lúc lâu, thở dài bước khỏi phòng mổ. Phạm Lam thấy tiếng từ bên ngoài vọng . Cô thể tả âm thanh đó - nó như thể tiếng cổ họng ai đó xé toạc, một âm thanh đẫm m.á.u và tuyệt vọng.

[Là ?] An An cửa. [Tại ?]

Xung quanh im lặng. Bạch Huyên, Kế Ngỗi, Dung Mộc và Phạm Lam , ai trả lời thế nào: “Bởi vì sắp đến Địa Giới .”

Ly Trạch khẽ .

An An nghiêng đầu: [Địa Giới? Là ở ?]

Mắt Ly Trạch đỏ hoe: "Đừng sợ, đó là một nơi . Có tàu cao tốc màu đỏ rực bay, biển mây màu tím, những tòa lâu đài lơ lửng trời, và cả mì Dương Xuân ngon nữa."

[Vậy tớ thể đưa bố cùng ?]

Ly Trạch cúi đầu: "... Cậu chỉ thể một thôi."

"Anh trai đưa em nhé?" Bạch Huyên xổm xuống, thẳng mắt An An, dịu dàng .

An An Bạch Huyên, Ly Trạch, cúi xuống tay . Cô bé dường như hiểu điều gì đó, mím môi. [Em thể thăm một chút ?]

Bạch Huyên ngập ngừng: "Chuyện ...”

Ly Trạch ngẩng đầu Bạch Huyên, đôi mắt to tròn đong đầy nước mắt cầu khẩn. Bạch Huyên ôm n.g.ự.c như trúng tên: "Được , nhưng chỉ một lát thôi nhé."

"Tớ cùng .”

Ly Trạch dắt tay An An khỏi phòng phẫu thuật.

Phạm Lam thấy của An An. Bà quỳ sụp đất, mặt trắng bệch đáng sợ, ánh mắt trống rỗng. Nước mắt bà chảy thành dòng mà trào như vòi nước vỡ van. Bên cạnh bà, đàn ông bệt xuống sàn, vẻ mặt đờ đẫn, , chỉ lắc đầu liên tục như thể c.h.ế.t cũng tin sự thật.

Hồn thể An An chạy tới, dang hai tay : [Mẹ ơi, ôm con.] hồn thể cô bé xuyên qua , ôm gì cả. An An sững sờ. Nước mắt Ly Trạch tuôn rơi. Cậu bé chạy tới ôm lấy An An, nghẹn ngào nên lời.

"Xin , chúng cố gắng hết sức." Bác sĩ mổ chính : “Xin gia đình nén đau thương."

Mẹ An An ngẩng đầu bác sĩ nhưng ánh mắt vô hồn. Bà lắc đầu, lồng n.g.ự.c co thắt dữ dội. Cánh tay bà giơ lên định níu kéo buông thõng xuống bất lực. Tất cả sức sống dường như theo nước mắt trôi hết.

Vẻ mặt bác sĩ đầy xót xa. Ông do dự vài giây hít sâu một : "Về chuyện... quyết định đây của hai vị, đổi ?" Bố An An dìu dậy, lắc đầu kiên định. Các y bác sĩ đồng loạt lùi một bước, cúi gập chín mươi độ hai vợ chồng: “Cảm ơn!"

Một y tá đưa tờ giấy mời ký tên. Phạm Lam thấy tiêu đề: “Đơn Đăng ký Hiến tặng Nội tạng Người”. Mẹ An An dùng hai tay ôm chặt cây bút, run rẩy ký tên : “ còn thể xem An An một chút ?" Bà hỏi. Bác sĩ gật đầu.

Các y tá đẩy giường An An . Thi thể cô bé đó thanh thản như đang ngủ say. Bố An An nhào đến bên giường, gào t.h.ả.m thiết đến mức run rẩy, gần như kiệt sức. Mẹ An An bình tĩnh hơn lạ thường. Bà hít sâu, lau nước mắt, lấy từ trong túi hai cây kẹo mút. Bà tiến , nhẹ nhàng gỡ những ngón tay nhỏ bé của con gái, đặt kẹo lòng bàn tay lạnh lẽo .

"An An, hôm nay con giỏi, dũng cảm." Bà mỉm với con. Nụ giống hệt đầu Phạm Lam gặp bà - ấm áp và tràn đầy yêu thương của một dành cho con .

An An ngắm bố thật lâu. Cô bé bay tới, nhẹ nhàng ôm lưng bố, ôm chân . [Xin bố , con vẫn c.h.ế.t ...]

Ly Trạch lén lau nước mắt, tiến lên xoa đầu An An. Hai bóng hình nhỏ bé tay trong tay ở hành lang dài, lặng lẽ các bác sĩ và bố đẩy t.h.i t.h.ể An An rời . Hốc mắt Phạm Lam cay xè. Cô nín thở thật mạnh để bật .

Bạch Huyên xuống, đưa tay : "An An, chúng thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-107-chao-mung-anh-ve-nha-dung-moc.html.]

[Ly Trạch,] An An sang bạn, [Sau thể giúp tớ chăm sóc bố ?] Ly Trạch vỗ ngực: "Yên tâm, tớ nhất định sẽ .”

An An , kiễng chân ôm nhẹ Ly Trạch một cái. Hốc mắt và gáy Ly Trạch đều đỏ ửng: “Sau tớ sẽ đến thăm ." [Được.]

Bạch Huyên vẽ những đường sáng vàng trung. Cánh cổng nhập cảnh Địa Giới rực rỡ hiện , từ từ mở rộng. Anh nắm tay An An bước về phía ánh sáng...

lúc , Phạm Lam cảm thấy da đầu nhói lên như kim châm. Cơn đau lan dọc theo chân tóc tận xương sọ. Cô phắt . Cuối hành lang xuất hiện một . Thân hình gầy gò, đầu đội mũ bảo hiểm shipper tai thỏ. Dưới ánh đèn bệnh viện trắng lạnh, đường nét đó nhợt nhạt đến rợn . Tuy rõ mặt, nhưng Phạm Lam lập tức gọi tên : "Thiện Văn Thành?!"

Sắc mặt Dung Mộc và Kế Ngỗi biến đổi. Họ xoay chắn mặt Phạm Lam. Ly Trạch cũng lùi bảo vệ cô. Con Hỗn Độn xông lên nhất, sáu cánh trắng bung điên cuồng vỗ loạn xạ.

Bạch Huyên và An An kinh ngạc dừng bước: “Hai mau!”

Phạm Lam hét: “Có thể nhắm An An!" Bạch Huyên biến sắc, vội ôm lấy An An lao cổng nhập cảnh. Cánh cổng lóe sáng tan biến thành những đốm sáng nhỏ.

Thiện Văn Thành yên ở cuối hành lang, lặng lẽ quan sát tất cả... chính xác hơn, chỉ chằm chằm Phạm Lam. Đèn hành lang chớp tắt một cái. Chưa đầy nửa giây khi đèn sáng , Thiện Văn Thành biến mất.

Mọi bàng hoàng. Dung Mộc và Kế Ngỗi sang Phạm Lam. Ly Trạch hỏi: "Này, thật sự là Thiện Văn Thành ? Cô nhầm ?”

“Không, chắc chắn là .”

Kế Ngỗi: "Hắn đến gì?”

“Chắc chắn nhắm hồn thể của An An.”

Phạm Lam suy luận: “Công đức và năng lượng hồn thể của An An cao, hồn quang tinh khiết, thậm chí còn cao hơn cả Đào Khôi."

Ly Trạch hoảng hốt: "Hắn cần hồn thể An An gì?!”

Phạm Lam liếc Dung Mộc: "Bạch Trạc Thiện Văn Thành thể biến thành con rối của thần thức Dung Lăng." Đồng t.ử Dung Mộc co rút dữ dội, đen kịt . Kế Ngỗi gặng hỏi: "Ý là ?”

đoán Dung Lăng đang tìm kiếm vật chứa mới. Những hồn thể công đức cao hoặc bán tiên đều là mục tiêu của ."

Kế Ngỗi hừ lạnh: "Cô tin lời ma quỷ của bà già Bạch Trạc đó ?”

Phạm Lam: "...”

Dung Mộc trầm ngâm: "Chỉ là... Thiện Văn Thành, cảm nhận khí tức của Dung Lăng.”

Ly Trạch: "Chẳng lẽ tiến hóa ?"

Hỗn Độn đột nhiên kêu ré lên: "Chít chít chít chít oa u u!”

Ly Trạch càu nhàu: "Cái bánh bao hú hét cái gì thế?”

“Oa u u hu hu!" Hỗn Độn nhảy lên đầu Kế Ngỗi nhún hai cái, bất ngờ lao tường bép một cái, gặm rào rạo một mảng tường lớn. Ly Trạch: "Vãi! Nó đói !”

Phạm Lam hoảng hốt: "Mau cho nó ăn ! Nó mà ăn cả bệnh viện thì bán nhà cũng đền nổi !”

Kế Ngỗi tóm lấy Hỗn Độn, lôi nó khỏi bức tường: "Im miệng!”

“Oa u u u...”

Phạm Lam lệnh: "Về miếu Thổ Địa ngay!"

Kế Ngỗi vẽ Vân Thược Chú. Vài giây , đám mây 007 lảo đảo bay đến đậu ngoài cửa sổ. Cả nhóm vội vã nhảy lên mây. Phạm Lam suýt trượt chân, may Dung Mộc đỡ kịp. Ly Trạch vắt vẻo ở mép mây, tay còn kéo theo bốn cái vali hành lý. Kế Ngỗi một tay túm chặt con Hỗn Độn đang giãy giụa, một tay lái mây lạng lách bay trong tiếng la hét thất thanh "A a a a a!" vì sợ độ cao của Dung Mộc.

Nhìn xuống phố xá tấp nập, xe cộ qua và khu chợ Thu Nguyệt nhộn nhịp, thở cuộc sống khiến Phạm Lam thả lỏng đôi chút. Bụp! Tường vân xuyên qua kết giới, đáp xuống sân miếu Thổ Địa. Lá bạch quả vàng óng bay lả tả: “Chào mừng các vị đại nhân về!" Giáp Dịch dẫn đầu đám nhân viên đón.

Dung Mộc định gì đó thì Kế Ngỗi lệnh: "Ất Nhĩ, siêu thị mua 30 cân thịt bò, 30 cân thịt lợn, 50 cân rau củ. Bính Thiện hóa đơn ghi nợ cho Địa Binh Bộ!" Rồi xách con Hỗn Độn thẳng bếp. Ly Trạch cũng kêu oai oái: "Giáp Dị, Đinh Tứ, xách hộ cái vali, gãy tay !"

Trong nháy mắt, sân miếu chỉ còn Phạm Lam và Dung Mộc. Dung Mộc chớp mắt, vẻ mặt tủi , liếc Phạm Lam. Phạm Lam cong mắt : "Chào mừng về nhà, Dung Mộc.”

Dung Mộc cô thật lâu, đáy mắt dâng lên một tầng nước mỏng, nở nụ dịu dàng: "Ừm, về ."

 

Loading...