Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 104: Tôi Thực Sự Đến Nói Chính Sự

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:43:00
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Là Bạch Trạc! Lại còn là Bạch Trạc chỉ mặc độc một chiếc váy ngủ! Là Bạch Trạc chỉ mặc một chiếc váy ngủ đang lả lơi giường!

Đầu óc Phạm Lam trống rỗng mất vài giây, ngay lập tức, một phương trình hiện mắt: [Văn hóa phẩm đồi trụy + Gài bẫy = Nguy hiểm c.h.ế.t !]

Không !

Phạm Lam đầu bỏ chạy. chạy hai bước, đầu cô đập "rầm" một cái kết giới màu hồng bán trong suốt.

"Tiểu Lam Lam, cô đau lòng quá . Sao đến định ?"

Giọng của Bạch Trạc vang lên từ phía , mang theo ý , mang theo sự ngọt ngào, sự quyến rũ và cả sự chiếm hữu chắc chắn .

Má ơi! Phạm Lam điên cuồng lắc chiếc điện thoại tay: "Võ Triệu Chú..."

Tách.

Những ngón tay mềm mại như xương đặt lên vai Phạm Lam, dọa cho nửa câu của cô trôi tuột xuống họng, chỉ kịp kêu cái "ực".

Đầu ngón tay Bạch Trạc lóe lên những tia sét nhỏ li ti như sợi tóc, quấn quanh da thịt Phạm Lam, len lỏi lỗ chân lông, sâu mạch máu, khiến nửa cô tê dại.

Phạm Lam ép định thần , khó khăn xoay , lưng dán chặt kết giới nhích dần sang bên cạnh, cuối cùng cũng thoát khỏi bàn tay của Bạch Trạc.

"Bạch... Bạch Trạc điện hạ, chào... chào buổi tối! Ha ha... ha ha... Cái đó... gọi qua đây việc gì quan trọng ạ?"

Bạch Trạc chân trần mặt Phạm Lam. Chiếc váy ngủ bằng voan đen mỏng tang, nửa kín nửa hở lướt qua bắp chân bà . Mắt Phạm Lam như bỏ bùa, cứ thế di chuyển từng tấc lên : vòng eo thon thả đó, xương quai xanh gợi cảm đó, làn da trắng muốt đó, mái tóc bồng bềnh đó...

Phạm Lam ngây . Bây giờ cô mới thấm thía, vẻ lộng lẫy gây chấn động giác quan thế , thì bất kỳ sự khác biệt nào về giới tính chủng tộc đều trở nên vô nghĩa.

"Bạch Trạc điện hạ... quá...”

Phạm Lam lẩm bẩm trong vô thức.

Bạch Trạc bật . Bà tiến lên một bước, nâng cằm Phạm Lam, thở thơm ngát phả mặt cô: "Vậy, cô bằng lòng ở bên cạnh ?"

"Được...”

Phạm Lam nuốt nước bọt, sực tỉnh: "... Hình như là ."

Bạch Trạc nhướn mày: "Hửm?"

" còn bảo vệ Dung Mộc, Kế Ngỗi và cả Ly Trạch nữa."

Bạch Trạc sững sờ: "Hả?"

Phạm Lam hít một thật sâu, dịch sang bên cạnh vài bước để thoát khỏi phạm vi "tấn công quyến rũ", nghiêm mặt hành lễ:

"Dù hỏi bao nhiêu nữa, câu trả lời của vẫn như . Đa tạ sự ưu ái của Bạch Trạc điện hạ, nhưng thể đồng ý lời mời của ."

Bạch Trạc Phạm Lam chăm chú một lúc lâu, đột nhiên bật .

"Cô giống bọn họ lắm."

Phạm Lam ngơ ngác: "Dạ?"

Bạch Trạc thướt tha về phía giường, từ lôi một chiếc gương trang điểm, soi kỹ bản từ xuống , trái qua , đó thở dài thườn thượt.

"Nghĩ mà xem, Bạch Trạc một đời oanh liệt, liên tiếp ba thất bại tay cùng một cái miếu Thổ Địa rách nát. Đây rốt cuộc là duyên là nghiệt hả trời?"

Phạm Lam lau mồ hôi trán. Anh thể đổi một cái miếu Thổ Địa khác để hành hạ ?

"Thôi bỏ , gọi cô đến là việc chính." Bạch Trạc vuốt tóc .

Phạm Lam liếc xung quanh. Đây rõ ràng là phòng ngủ của Bạch Trạc. Nhìn cái giường rộng thênh thang , bộ váy ngủ chẳng khác gì nội y tình thú , còn mùi hương thoang thoảng đầy khiêu khích nữa... Đây giống nơi để bàn chuyện chính sự?

"Khụ, việc chính mà là gì ạ?"

Bạch Trạc tiện tay vơ một chiếc áo choàng giá khoác lên , hất hàm hiệu: "Đi theo ."

Lúc Phạm Lam mới phát hiện, hóa bên trái phòng ngủ còn một cánh cửa gỗ cổ kính. Bước trong là một thư phòng... Không, gọi là một thư viện nhỏ mới đúng. Lầu các cao ba tầng, từ xuống chất đầy sách vở. Số lượng sách Phạm Lam thể ước tính nổi, nhưng ít nhất cũng mấy vạn cuốn. Ánh sáng ở đây rực rỡ lạ thường, như thể trần nhà và các bức tường đều đang tự phát sáng.

Chính giữa phòng là một chiếc bàn gỗ hoa lê nặng trịch, diện tích mặt bàn ít nhất cũng mười mét vuông, đó chất đầy tài liệu, chỉ chừa một trống nhỏ đặt chiếc máy tính xách tay màu bạc. Sau bàn là một chiếc ghế công thái học màu trắng hiện đại.

Bạch Trạc xuống ghế, búng tay một cái, một chiếc ghế sofa đơn tự động trượt đến lưng Phạm Lam.

"Ngồi ."

Lúc búi tóc lên, còn đeo thêm một chiếc kính đơn tròng, trông hệt như một nữ học giả xinh và uyên bác.

Phạm Lam chút kinh ngạc, rón rén xuống sofa. Nhìn tạo hình của Bạch Trạc, lẽ nào bà thật sự chuyện nghiêm túc?

"Tất cả những nội dung sắp đều là tài liệu tuyệt mật, giải mã khi phong ấn Luân Hồi Cảnh gỡ bỏ."

Bạch Trạc mở máy tính, gõ nhanh vài cái. Một màn hình lớn màu vàng bán trong suốt hiện giữa trung, hiển thị một sơ đồ cây vô cùng phức tạp. Trên mỗi nhánh cây đều những điểm sáng vàng đang di chuyển.

"Mục thứ nhất: Hồ sơ theo dõi luân hồi trong 9788 năm của 376 hồn thể thuộc làng Nữ Oa."

Phạm Lam ngơ ngác: "... Làng gì cơ ạ?"

"Là ngôi làng mà Dung Mộc vượt kiếp trong Luân Hồi Cảnh. Để tiện cho việc nghiên cứu, chúng gọi nó là làng Nữ Oa."

Phạm Lam gật đầu, trong lòng dấy lên một cảm giác kỳ lạ.

"Giống như những gì cô thấy, 376 hồn thể hiến tế hồn quang cho Dung Mộc, cho nên khi hồn thể phục hồi, họ đều tích lũy một lượng lớn điểm công đức."

Bạch Trạc chỉ tay sơ đồ cây. Một điểm sáng vàng rực rỡ nhất nhánh cây cao nhất lóe lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-104-toi-thuc-su-den-noi-chinh-su.html.]

"Đây là Kế Ngỗi. Điểm công đức của cao nhất trong tất cả, chỉ mất ba trăm năm luân hồi tu thành Thần tộc. Có thể là độc nhất vô nhị trong Tam Giới."

Ngón tay Bạch Trạc lướt xuống, dừng ở nhánh cây ngắn nhất cùng. Ở đó cũng một điểm sáng, nhưng yếu ớt.

"Còn đây là cô."

Phạm Lam giật : "Hả?!"

"Mức độ tổn hại hồn thể của cô là nặng nhất. Sau gần một vạn năm phục hồi, cuối cùng cũng đạt tiêu chuẩn để tiến hệ thống luân hồi. Theo mật lệnh của Diêm Vương tiền nhiệm, cô bắt buộc luân hồi với tần suất cao để đẩy nhanh tốc độ thanh lọc hồn thể và tích lũy công đức."

"Khoan ...”

Phạm Lam ngắt lời: "Ý là... việc đột t.ử liên tục là vì..."

"Đã Sổ Sinh T.ử sắp đặt."

Phạm Lam thầm gào thét: Cái quái gì trời!

"Theo tính toán của chúng , nếu gì bất ngờ, cô chỉ cần trải qua 525 luân hồi là thể tu thành tiên thể."

"Vậy là c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử 524 hả?"

"Không, kiếp đầu tiên cô tham gia luân hồi."

"Hả???"

"Để đảm bảo quá trình thanh lọc can thiệp, Diêm Vương tiền nhiệm kích hoạt 'Chú Lưới Chắn Hồn Quang Mật Độ Cao' để bảo vệ tín hiệu hồn thể của cô. Mục đích là để tránh..." Bạch Trạc nhướn mày đầy ẩn ý: "... một vị Thần tộc nào đó lạm dụng quyền riêng tư để đổi mệnh của cô."

Nhìn vẻ mặt của Bạch Trạc, Phạm Lam lờ mờ đoán "vị Thần tộc nào đó" chắc chắn là đang ám chỉ Dung Mộc.

"Vốn tưởng kế hoạch vẹn , ai ngờ..."

Bạch Trạc mở một biểu đồ dạng sóng, trông giống biểu đồ chứng khoán. Trục hoành là thời gian, trục tung là một giá trị mà Phạm Lam hiểu. Đường sóng đang xuống định thì đột ngột tụt thẳng xuống đáy, như ai đó chặt đứt, tạo thành một khe nứt lớn.

"Đây là biểu đồ biến động năng lượng của Đại trận Càn Khôn Tam Tài. Gần một vạn năm nay, năng lượng của đại trận tuy giảm dần nhưng vẫn định. Chỉ riêng thời điểm xuất hiện biến động bất thường cực lớn."

Phạm Lam mốc thời gian ghi chú: 1 giờ 43 phút, ngày 18 tháng 2 năm 202.*

Thời điểm ... quen thế nhỉ?

Bạch Trạc giải đáp: "Đó là thời gian cô nhập cảnh Địa Giới."

Phạm Lam kinh ngạc: "Cái gì cơ?!"

"Cô còn nhớ lúc nhập cảnh xảy chuyện gì ?"

Phạm Lam lục lọi trí nhớ: "Hình như hệ thống Sổ Sinh T.ử , nhập cảnh ."

Bạch Trạc gật đầu: "Không sai. Lúc đó hệ thống Sổ Sinh T.ử đột nhiên sập nguồn, cô nhập cảnh thất bại. Điều cũng dẫn đến việc hồn thể của cô xảy dị biến."

Phạm Lam mà lông tóc dựng . Dị biến ư? Nghe cứ như cô sắp biến thành quái vật bằng.

"Từ khoảnh khắc cô sống , năng lượng hồn thể bắt đầu tăng vọt. 11 tiếng , năng lượng vượt qua ngưỡng giới hạn, khiến cô một bước từ phàm tu thành Nhân Tiên." Bạch Trạc tiếp tục: "Đồng thời, lưới chắn bảo vệ tín hiệu của cô cũng mất tác dụng."

Phạm Lam nhẩm tính. Đó là lúc cô đến công ty xin nghỉ việc, mở Thiên Nhãn và đầu tiên gặp Dung Mộc.

Bạch Trạc thở dài: "Chúng vắt óc suy nghĩ, nhưng ngàn vạn ngờ cô cứ thế mà thành tiên."

Phạm Lam khổ. He he, lúc đó cũng hoang mang lắm chứ bộ.

"Tình huống của cô quá đặc biệt, Tam Giới từng tiền lệ. Các bộ phận liên quan tra cứu lâu mà nguyên nhân. Cộng thêm việc Dung Mộc nộp thư giới thiệu cho Hạo Ngọc, nên chúng đành thủ tục cho cô thành thần theo quy trình." Bạch Trạc ngập ngừng một chút: "Mãi cho đến khi Luân Hồi Cảnh khởi động, chúng mới hiểu rõ ngọn ngành."

"Nguyên nhân là gì ạ?"

Bạch Trạc chép miệng, vẻ mặt trở nên đầy ý vị:

"Tuy Địa Giới che chắn tín hiệu của cô khiến các Thần Thị khác cảm ứng , nhưng chúng bỏ sót một vấn đề cơ bản nhất... Đó là Đại trận Càn Khôn Tam Tài ngưng luyện từ chính thần quang của một vị thần nào đó."

Phạm Lam lặng .

"Ngay khoảnh khắc cô nhập cảnh, Đại trận bắt tín hiệu năng lượng của cô. Cảm nhận cô đang gặp nguy hiểm đến tính mạng, nó lập tức bơm cho cô một lượng năng lượng mật độ cao. Và tất cả những điều ..." Bạch Trạc mỉm: "... bản vị thần trụ cột trận pháp cũng hề . Có thể , đó là phản ứng tự động, đúng hơn là hành động trong vô thức của . Phải công nhận, đúng với phong cách của ."

Tim Phạm Lam thắt , sống mũi cay cay.

"Đừng vội cảm động." Bạch Trạc đẩy gọng kính: "Phần đây mới là trọng điểm."

Phạm Lam hít sâu một , tập trung tinh thần cao độ: "Mời tiếp."

"Sự dị động của Đại trận còn gây hai hậu quả khó lường. Thứ nhất, năng lượng phát tán một luồng thần thức của Hồ tộc nuôi trong lò Tam Đàn Hương bắt , thúc đẩy sự thức tỉnh của nó."

Phạm Lam kinh hãi: "Ý là... Dung Lăng?!"

Bạch Trạc gật đầu: " . Dung Lăng và Dung Mộc cùng chung huyết mạch Thần tộc, sự liên kết bẩm sinh nên bắt năng lượng là chuyện bình thường. Hơn nữa, những năm gần đây Đại trận xuất hiện nhiều lỗ hổng, tạo cơ hội cho lợi dụng."

Phạm Lam nín thở, cảm giác Bạch Trạc vẫn hết.

Bạch Trạc tiếp tục lướt sơ đồ, chỉ một nhánh cây dài nhất ở cuối cùng.

"Đây là hồn thể luân hồi nhiều nhất trong làng Nữ Oa. Nếu gì bất ngờ, chỉ cần bốn luân hồi nữa, công đức của sẽ đủ để thành thần. Thế nhưng, biến động của Đại trận cũng ảnh hưởng đến . Năng lượng hồn thể của tăng vọt 22.37%, tuy biến thái như cô nhưng cũng đủ kinh ."

Tim Phạm Lam đập thình thịch: "Anh là ai?"

"Thiện Văn Thành."

 

Loading...