Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 100: Anh Cười Một Cái Là Tôi Không Đau Nữa

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:42:56
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có câu : "Ra vẻ nhất thời, hành động tan xác.”

Phạm Lam bám vách đá cheo leo, trong lòng ròng. Tại là "trong lòng"? Vì lúc , Vinh Mậu "cẩn thận" dặn dò thêm mấy câu, thế là tiếng [Ting] vang lên, cô khóa chế độ "Đại Hắc tự động lái". Cũng may là thế, chứ với thể lực của cô thì mơ mới leo nổi cái vách núi dựng 90 độ .

"Đại Hắc, cô chắc chắn hang mãng xà ở đó ?" Nam Đạt bám đá hỏi, mồ hôi đầm đìa: “Không sai." Miệng Đại Hắc trả lời chắc nịch. Phạm Lam gào thét trong tâm trí: Đại ca ơi, lấy tự tin thế? Có cơ sở khoa học nào ? Hay nghỉ tí ..: “Đi!" Cơ thể cô tự động leo tiếp.

Phạm Lam: C.h.ế.t mất! mệt c.h.ế.t mất!

Sau bốn tiếng đồng hồ vật lộn, cuối cùng họ cũng lên đến đỉnh. Khoảnh khắc chạm đất bằng, cơ thể Đại Hắc và thần thức Phạm Lam đồng bộ : cùng bẹp dí thở hồng hộc như chó.

"Đại Hắc, cô xem kìa..." Nam Đạt gọi. Phạm Lam lồm cồm bò dậy, sững sờ. Trên đỉnh núi là một hồ nước trong vắt phản chiếu ánh trăng. Bên bờ mọc đầy hoa cỏ kỳ lạ phát ánh sáng mờ ảo như hàng ngàn ngọn đèn nhỏ. Cảnh tượng như chốn bồng lai.

"Đẹp quá!”

“Tiên cảnh là đây chứ !" Các thợ săn trầm trồ.

"Mọi bôi bột xương rắn lên . Cẩn thận chút.”

Phạm Lam lệnh. Mùi tanh hôi của bột xương khiến cô suýt nôn: “Ánh sáng cỏ màu gì?" Cô hỏi, tay cầm cuộn da bò: “Đỏ, vàng, nâu..." Nam Đạt liệt kê: “Đỏ là Hỏa, vàng là Kim, nâu là Thổ. Chúng cần loại màu xanh lam (Thủy) và xanh lá (Mộc).”

“Kia kìa! Bên bờ hồ cả mảng sáng xanh lá!"

Mọi lao đào bới. Ánh sáng từ cỏ rơi xuống lấp lánh như mưa đá quý. Phạm Lam đào lo. Mọi chuyện thuận lợi quá mức, dự cảm chẳng lành cứ dâng lên trong lòng.

"A A A A!" Một thợ săn hét lên t.h.ả.m thiết, bỏ chạy trối c.h.ế.t. Mặt đất phía phồng lên, một luồng gió mạnh phá đất lao : “Yêu quái! Cứu mạng!"

Phạm Lam c.h.ế.t trân. Con quái vật mắt... trông giống một con giun đất khổng lồ to bằng cái cây, đầu đuôi, da nhăn nheo dính đầy đất: “Là giun đất! Đừng hoảng! Nó mắt !”

Phạm Lam hét lớn. Mọi nín thở. Con giun lắc lư một lúc chui tọt xuống đất biến mất.

"Nhanh tay lên!”

Phạm Lam giục. Chưa đầy nửa giờ, họ đào hai túi lớn linh thảo: “Rút!" Nam Đạt nấn ná: "Đại Hắc, mặt hồ ánh sáng xanh lam, là lấy ít nước?”

Phạm Lam do dự. Tuyệt đối đừng! Đừng tìm c.h.ế.t! May , Đại Hắc đồng tình: " cảm thấy hồ nước đó nguy hiểm.”

“Mau thôi."

Vừa buộc dây thừng cọc gỗ để đu xuống thì mặt hồ sủi bọt ùng ục: “Chạy mau!”

Phạm Lam gầm lên. Tất cả nhảy xuống vách đá. Gió rít bên tai, cảm giác mất trọng lượng khiến lục phủ ngũ tạng đảo lộn. Một tiếng hí đinh tai nhức óc vang lên từ đỉnh núi. Vách đá rung chuyển, đá rơi như mưa. Mọi kinh hoàng né tránh.

Vèo! Một bóng đen khổng lồ xé gió lao xuống. Dưới ánh trăng, lớp vảy lấp lánh như gấm, đôi mắt vàng rực lồi dữ tợn: “A a a! Là rồng!”

Phạm Lam: Kiến thức kém quá! Đây rõ ràng là con thuồng luồng!

Con Giao lao về phía Nam Đạt. Phạm Lam nhanh tay ném rìu c.h.é.m mắt nó. Lưỡi rìu trượt qua vảy chỉ để vệt trắng. Con quái vật sang tấn công cô, phun một cột nước tanh hôi. Trước mắt Phạm Lam tối sầm. Tiếng [Ting!] vang lên. Cô nuốt chửng một gian tối tăm, nhầy nhụa và hôi thối.

Phạm Lam: Vãi! Không thể nào!

Cô đang một khối thịt mềm nhũn co bóp liên tục. Chất lỏng tanh tưởi dính đầy , gây cảm giác bỏng rát. Cô Giao nuốt ? Cô thể c.h.ế.t ở đây! Cô còn bảo vệ Dung Mộc và Kế Ngỗi! Phạm Lam rút mũi tên lông vũ đ.â.m mạnh xuống. Phụt! Chất lỏng b.ắ.n như axit. Con quái vật rống lên đau đớn, co bóp dữ dội hất văng cô . Mũi tên gãy đôi. Một luồng lực mạnh đẩy cô văng ngoài. Ánh sáng trở . Cô đang rơi tự do. Phía , con Giao đang quằn quại phun nước xanh rút lui lên vách núi.

Phạm Lam rơi vùn vụt, đá nhọn lướt qua mặt. Đột nhiên, bảy tám sợi dây thừng quăng tới, quấn chặt lấy chân cô. Rắc! Cơn đau buốt óc truyền đến từ bắp chân. Cơ thể cô may mắn dừng lơ lửng giữa trời.

Các thợ săn hì hục kéo cô lên: “Đại Hắc, cô chứ?!”

Phạm Lam vật đất, nôn thốc nôn tháo: "Vẫn... khụ... còn sống...”

“Đại Hắc lợi hại quá! Đánh đuổi cả rồng!”

“Đó là Giao... khụ khụ..."

"Mau về làng thôi!”

Phạm Lam rên rỉ: "Gãy chân , ." Nam Đạt xung phong: " cõng!”

“Cậu cõng nổi , Đại Hắc nặng lắm." Một khác : “Khiêng !" Bốn thợ săn xốc nách cô lên. Vừa họ hát hò dzo dzo hò: "Hê dô hê, hê dô hê! Hê hê dô dô!”

Phạm Lam: "..." Đây là điệu nhảy khiêng quan tài phiên bản tiền sử ? Làm ơn nghiêm túc chút !

________________________________________

Về đến nhà, Phạm Lam liệt giường. Kế Ngỗi bên cạnh, đầu bốc khói. Dung Mộc phía , sắc mặt tái nhợt. Vinh Mậu khen ngợi: "Đại Hắc giỏi lắm! Không hổ danh nhất xạ thủ!”

Kế Ngỗi nghiến răng ken két.

Phạm Lam phát hiện điều bất thường: Khi chuyện với Vinh Mậu, tiếng [Ting] còn xuất hiện nữa. Có cô và Đại Hắc dung hợp sâu hơn? giờ cô đau quá, nghĩ nổi nữa. Chân gãy, tay axit ăn mòn lột da. Cô ngủ: “ buồn ngủ quá."

Vinh Mậu xắn tay áo: "Để nối xương cho. Hơn 50 năm qua y điển...”

Phạm Lam hoảng hốt: "Trưởng thôn, chắc đấy?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-100-anh-cuoi-mot-cai-la-toi-khong-dau-nua.html.]

Kế Ngỗi đẩy ông già : "Để .”

“Khoan , bây giờ là ai..." Rắc! "A...”

Phạm Lam hét lên một tiếng ngất lịm.

Kế Ngỗi nẹp chân cho cô xong, sang bàn với Vinh Mậu về việc đắp t.h.u.ố.c cho tay. Hai ngoài, để gian cho Dung Mộc và Phạm Lam. Phạm Lam rên rỉ trong lòng. Tên Kế Ngỗi đúng là đồ tể!

"Cô... đau lắm ?”

Dung Mộc hỏi: “ là Bà Thổ Địa, đau thế chỉ như muỗi đốt thôi.”

Phạm Lam cứng miệng dù nước mắt đang rơi lã chã. Dung Mộc cô chăm chú, cúi dùng vạt áo lau nước mắt cho cô: “Anh gì thế?" Anh đáp, chỉ nhẹ nhàng lau: “Đừng với Bếp nhé. Anh sẽ .”

“Ừm.”

“Anh thể cho xem một cái ? Anh sẽ hết đau."

Dung Mộc trừng mắt cô, vớ lấy cái chăn trùm kín đầu cô.

Phạm Lam: "..." Đã xui còn xui hơn.

________________________________________

Những ngày dưỡng thương đúng là địa ngục. Không TV, điện thoại, đồ ăn vặt, còn uống thứ t.h.u.ố.c đen sì kinh dị do Kế Ngỗi sắc: “ uống!”

“Phải uống.”

“C.h.ế.t cũng uống!”

“C.h.ế.t hẵng tính!”

Kế Ngỗi gằn giọng: "Cô học tập Mộc !"

Dung Mộc bên cạnh, tao nhã bưng bát t.h.u.ố.c xanh lè uống cạn một , mặt đổi sắc, còn giơ bát rỗng cho cô xem.

Phạm Lam: "..." Tên cố ý!

Kế Ngỗi định cưỡng chế đổ thuốc. Dung Mộc lên tiếng: "Đỡ cô dậy." Anh cầm bát t.h.u.ố.c của cô, thổi nguội đưa đến tận miệng. Phạm Lam mím chặt môi. Dung Mộc im lặng cô. Một giây, hai giây... chớp mắt nhẹ nhàng.

Phạm Lam: Đệt, bán manh ? Dung Mộc chớp mắt thêm hai cái, ánh mắt long lanh. Thôi xong, Phạm Lam đầu hàng vô điều kiện, há miệng uống thuốc. Dung Mộc khẽ cong đuôi mắt.

Kế Ngỗi hừ mũi: "Cứ đà cô bán bất toại mất.”

“Bản cô nương đây mới đôi tám xuân xanh, hãy gọi là thiếu nữ!”

Dung Mộc ho sặc sụa.

Kế Ngỗi khỏi, Phạm Lam lè lưỡi kêu đắng: "Nước nước nước!”

“Không uống nước ngay.”

Dung Mộc đưa cho cô một chiếc lá xanh: “Lá Nam, ngọt lắm.”

Phạm Lam ngậm chiếc lá, vị ngọt mát lan tỏa như sương sớm. Tay Dung Mộc khựng bên môi cô, run rẩy rụt về. Anh lưng nhanh cửa, vành tai đỏ ửng nắng.

Phạm Lam: "...”

Dung Mộc ngại kìa!

________________________________________

Có linh thảo, Dung Mộc hồi phục nhanh. Hai tháng bình thường. Ngược , Phạm Lam và Kế Ngỗi ngày càng lún sâu nhân vật. Họ còn mất kiểm soát cơ thể, trừ khi cố tình nhắc đến tương lai. Phạm Lam dưỡng thương chán chê, giờ ngày nào cũng đầu làng phơi nắng ngắm mây, đám trẻ con của Nhị Đản quấy rầy.

"Đại Hắc, kể chuyện rồng !”

buồn ngủ .”

“Khúc gỗ bảo cô ngủ nhiều sẽ biến thành heo đấy.”

Phạm Lam: "..." Nghe bọn trẻ kể chuyện, cô mới Dung Mộc trong mắt dân làng giờ đây giỏi giang thế nào: chữ, thuốc, trồng trọt, một tay nâng xà nhà...

Dung Mộc tới. Đám trẻ ùa khoe thành tích "giúp Đại Hắc đỡ chán". Dung Mộc gật đầu hài lòng xuống kiểm tra chân cô: “Hôm nay thấy thế nào?”

“Buồn ngủ.”

“Đừng ngủ nữa. Cô định Lười Thần ?”

“Đó là ước mơ cuối cùng của .”

Dung Mộc , khóe miệng dường như khẽ nhếch lên. Phạm Lam ngẩn ngơ. Vừa ... ?

 

Loading...