Sau Khi Kẻ Thù Tặng Ta Thế Thân - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-03-01 11:31:48
Lượt xem: 74
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tại một nhà trọ nào đó trong thành Nguyệt Xuyên.
“Đệ còn hổ mà truyền tin cho cứ điểm ở Ngọc Hoàng Đỉnh! Lại còn dám dùng cái Huyền Quy Lệnh của Mặc gia! Nếu để mấy vị thầy , chắc chắn sẽ cho tức c.h.ế.t!"
Trong phòng, nam thanh niên vận y phục màu trắng xám mặt lạnh như tiền. Kể từ lúc bước chân phòng, cứ tới lui, mắng mỏ ngừng nghỉ.
Mai Trì Xuân đang bức bình phong thắt đai lưng, uể oải đáp: “Hết cách , ai bảo trụ đá Linh Tấn của Mặc gia rải rác khắp Cửu Châu, đường truyền bốn phương tám hướng nhanh nhạy thế chi. Cái thẻ tre Hiển Văn của Nho gia chúng , bảy chữ truyền mất bảy ngày. Đợi tin đến tay , chắc c.h.ế.t đói từ tám đời ."
"Ai mà c.h.ế.t đói ?"
Giang Tải Tuyết hừ lạnh một tiếng.
"Trăm năm phản bội sư môn, Ngọc Hoàng Đỉnh xuất động ba trăm t.ử lùng sục cũng tìm thấy tung tích . Cuối cùng nhoằng một cái, chễm chệ lên cái ghế Viện tôn Chu Tước Viện của Binh gia. Mai Trì Xuân, rạng danh thầy quá mất."
Mai Trì Xuân giơ tay cài khuy áo ở cổ tay, hờ hững đáp: “Quá khen, quá khen."
"Khen cái rắm!"
"Ấy, sư , quân t.ử Nho gia thốt những lời thô thiển như thế?"
Hắn vén rèm bước , đ.á.n.h giá Giang Tải Tuyết bằng nụ nửa miệng quen thuộc.
"Đã lâu gặp, công lực của sư thâm hậu hơn ."
Giang Tải Tuyết : “Công lực tăng, cùng thầy vớt từ cõi âm về ? Nhát kiếm đó của Tư ngục Linh Lung quả thực là tuyệt thế vô song. Nhờ huyết mạch của đặc thù nên mới mất ròng rã mười năm mới thể tụ hồn. Nếu , hồn phách của e là đến một chút cặn bã cũng chẳng còn."
Nụ môi Mai Trì Xuân vụt tắt.
Nhìn thấy bộ dạng của , cơn giận của Giang Tải Tuyết mới dịu đôi chút: “Không dài dòng với nữa. Thầy dặn, xác chịu nổi hồn phách của . Chậm nhất là một năm, nhất định tìm nhục thực sự của . Bằng sẽ rơi cảnh hồn bay phách tán mãi mãi."
"Bởi mới định đến Vu Sơn."
"Nhục của ở Vu Sơn, ?"
Mai Trì Xuân sững , bật nhạo báng: “... Người c.h.ế.t , bằng niềm tin ? Vu Sơn g.i.ế.c chẳng vì rõ phận của nên đoạt nhục ? Làm chuyện..."
Giang Tải Tuyết bắt đầu từ tốn kể ngọn ngành.
Mười năm , trận quyết chiến với Lung Linh ở Lạc Ấp, khi gục ngã kiếm của nàng, Ngọc Hoàng Đỉnh nhờ lưu giữ linh hỏa bổn mạng của phát giác sự tình bất và lập tức cử t.ử đến ứng cứu.
chẳng ai ngờ , Mặc gia nhảy nẫng tay . Bọn họ ở gần đó hơn, nên khi t.ử Nho gia kịp tới nơi, họ thành công cướp t.h.i t.h.ể Mai Trì Xuân từ tay Lung Linh.
"Dù rơi tay Mặc gia, nhưng thầy , Cự T.ử Mặc gia lẽ chỉ lo ngại t.h.i t.h.ể của Vu Sơn lợi dụng mà thôi, sẽ rủi ro gì. Thầy tiện trực tiếp mặt đòi t.h.i t.h.ể từ Mặc gia Cự T.ử giúp , nên việc giành nhục tự lo liệu ."
Giang Tải Tuyết cằn nhằn mắng mỏ một hồi cũng thấy mệt, giữa hai hàng lông mày hiện rõ nét mệt mỏi cùng với một sự an ủi nhàn nhạt.
Hắn vỗ vỗ vai Mai Trì Xuân: “Thực cũng coi như tự cứu lấy chính . Nếu lúc lâm chung đả thương nặng Tư ngục Linh Lung thì với thực lực của ả, đám Mặc gia dốc lực cũng chẳng thể cướp t.h.i t.h.ể , chứ đừng là rút lui bảo lực lượng... Nghe phong phanh Tư ngục Linh Lung khi trở về chịu hình phạt vô cùng t.h.ả.m khốc, giam tầng sâu nhất của Sắc Mệnh Quỷ Ngục ròng rã nửa năm trời. Coi như cũng trả thù cho ."
Nước nóng rực bốc khói, những đốt ngón tay đang nắm chặt tách của Mai Trì Xuân trắng bệch.
"Trọng thương?"
Hắn nhấc mi mắt, tĩnh lặng hướng tầm ngoài khung cửa sổ, giọng nhẹ tựa như tiếng lẩm bẩm thì thầm.
"Không, nàng hề trọng thương. Cho dù là khi c.h.ế.t, nàng vẫn thừa dư sức lực để đối phó với bọn họ."
Vào đến địa phận thành Nguyệt Xuyên, chướng khí tan biến , ánh nắng chan hòa rực rỡ, đều đồng loạt thu cất đao kiếm cung nỗ.
Thành Nguyệt Xuyên là một thành trì nhỏ, quy mô bằng một phần mười thành Thanh Đồng. Phần lớn công trình xây dựng ngay đoạn đuôi của tiểu long mạch. Tuy nhiên, gọi là tiểu long mạch cũng lý do của nó, bởi khả năng ngăn cản chướng khí Thái tuế ở đây yếu kém hơn nhiều. Do đó, trong thành thỉnh thoảng vẫn lác đác vài con tà túy đột kích lúc nửa đêm.
Thế nhưng, đối với những bá tánh chạy nạn từ thành Mục Dã mà , nơi là một tòa thành lớn mà họ dám mơ tưởng tới.
Nếu nhờ "Tổ Huyền" của Mặc gia hộ tống dọc đường, những dân thường thể tự băng qua quãng đường hàng trăm dặm đầy rẫy hiểm nguy để đến đây.
Tiêu Thống lĩnh lên tiếng: "Chúng đưa đông đảo bá tánh đến đây, đích thành một chuyến để đ.á.n.h tiếng với thành chủ thành Nguyệt Xuyên. Cấp Ẩn, dẫn thương binh về thành Thanh Đồng , bên lo liệu thỏa sẽ về ."
Cấp Ẩn nhíu mày: "Không , để cho. Huynh cũng đang thương, thể..."
"Thằng nhóc , lên Thống lĩnh mà dám lệnh cho ?"
Tiêu Thống lĩnh ngắt lời , sang với Lung Linh phía : “Mặc kệ cô nương gia nhập Mặc gia , tay cứu giúp Mặc gia chúng xin ghi tạc trong lòng. Ngày nếu việc gì cần giúp đỡ, cứ thoải mái lên tiếng với chúng !"
Lung Linh đáp: "Không gì , cũng gây cho các ít phiền phức mà."
Chất giọng của nàng mỏng nhẹ, nhịp điệu khi chuyện cũng đều đều hòa hoãn, tạo cảm giác vô cùng trịnh trọng và nghiêm túc.
Vài vị sư tỷ Mặc gia cạnh thấy nàng cả quấn băng gạc kín mít mà vẫn thốt những lời lẽ khách sáo thế , kìm bèn kéo Tú Tú thì thầm: “Vị tỷ tỷ của ăn khách khí ghê, thấy cũng đáng yêu phết."
Tú Tú ngước mắt, định mở miệng thôi. Sư tỷ , lúc của Vu Sơn đuổi chạy trối c.h.ế.t, tỷ còn ngửa mặt gào thét "Trời cao giáng sấm sét đ.á.n.h c.h.ế.t Tư ngục Linh Lung " cơ mà.
Sau khi chia tay ở thành Nguyệt Xuyên, đoàn tiếp tục hướng thẳng về phương Bắc. Đến đầu giờ chiều, bóng dáng khổng lồ của tòa thành đúc bằng đồng thiếc hiện rõ rệt ánh mặt trời.
Trải qua một phen sinh t.ử dọc đường, mãi đến khoảnh khắc thấy thành Thanh Đồng , Tú Tú mới trút tảng đá đè nặng trong lòng. Cô bé sung sướng giật giật vạt áo của Lung Linh: “Cuối cùng cũng về đến nhà , hôm nay đại bá nương nấu món gì ngon đây..."
Nói một nửa, Tú Tú nghiêng đầu sang mới nhận Lung Linh hề luyên thuyên. Ánh mắt nàng xa xăm trống rỗng, mí mắt khép hờ, đang suy nghĩ điều gì.
Chẳng lẽ đang tương tư cái gã mắt hồ ly xa đó ?
Ngẫm thì, hình như lúc nãy cũng kịp hỏi tên .
đằng nào thì cũng là đời kiếp chẳng bao giờ gặp nữa, tên tuổi cũng chẳng quan trọng.
Quan trọng là , và bép xép bí mật của cô bé cho Lung Linh tỷ . Tú Tú cứ thế thở phào nhẹ nhõm như trút gánh nặng.
Cô bé mang tâm trạng vô cùng vui vẻ, chân sáo nhảy nhót băng qua những con hẻm nhỏ hẹp quen thuộc, xô cửa bước nhà họ Mai.
"Đại bá nương! Chúng cháu về..."
Lời còn dứt, Tú Tú và Lung Linh đại bá nương bóp chặt gáy túm tuột trong nhà.
"Hai đứa ăn bám , chạy hoang ở hả! Hai ngày nay biệt tăm biệt tích, định tìm đường c.h.ế.t hả! Bỏ cả đống việc nhà cho ai ... Mà thế ? Sao cả hai đứa mẩy đầy thương tích thế, đứa nào ! Kẻ nào to gan dám động nhà họ Mai của Liêu chủ Tây Liêu chúng !"
Lung Linh định hé miệng giải thích, khóe mắt quét ngang qua sân, đậu nhóm lạ mặt đang tụ tập ở gian nhà chính.
Mai trạch vốn rộng rãi gì, ngày thường Tú Tú còn trải đệm ngủ sàn nhà chính. Thế mà giờ đây tự dưng nhét thêm mười bảy, mười tám tên linh tu giắt kiếm bên hông, khiến căn nhà chật ních đến mức còn chỗ đặt chân. Có mấy tên linh tu đành nghiêm trang ngay bậc thềm cửa sổ, trông gò bó nực .
“Hiền , còn do dự cái gì nữa! Bây giờ những kẻ ở thành Thanh Đồng đầu quân cho Vu Sơn nhiều như cá chép qua sông . Nhờ chạy vạy đút lót ít mối quan hệ mới giữ chỗ trống cho đấy. Nếu cứ chần chừ thêm nữa, dám chắc giữ chỗ !"
Giọng ồm ồm oang oang vang lên từ một gã đàn ông trung niên vóc dáng vạm vỡ. Gã tầm bốn mươi tuổi, mang tướng mạo đầu báo mắt hùm, mỗi mở miệng là khí thế bức .
Mai đại bá đối diện luồng uy áp đè nặng đến mức ngóc đầu lên nổi, chỉ nở nụ trừ: “Đệ , . Chỉ là khoản thù lao , quả thực chút..."
"Tiền tài chỉ là vật ngoài ! Đã đến nước , hiền còn tính toán... Ai đây?"
Cuộc hội thoại đột ngột đứt quãng, hai trong sân đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía Lung Linh và Tú Tú.
Đáy mắt gã trung niên lóe lên sự đề phòng cảnh giác. Nữ t.ử chễm chệ cạnh gã tay nâng chén , cổ tay trắng nõn nà như ngọc điểm xuyết, y phục lộng lẫy kiêu sa đối lập với chiếc bàn gỗ lê sứt sẹo mộc mạc mặt.
Nàng chậm rãi ngước mắt, ánh lạnh lẽo như mặt hồ thu đậu Lung Linh.
Mai đại bá vội vàng giải thích: "Người nhà thôi, thích ở xa tới nương nhờ."
" đúng đúng.” Đại bá nương cũng ấn đầu hai xuống: “Còn mau hành lễ với Công chúa Vệ quốc."
Lung Linh cúi đầu những viên gạch xanh lởm chởm đất, trong lòng chút bất ngờ.
Công chúa Vệ quốc .
Lung Linh đối với vị Công chúa Vệ quốc Cơ Chiếu Dung hề xa lạ. Không những xa lạ, mà thậm chí thể coi là quen cũ.
Bởi vì, suốt bảy năm đầu đời, Lung Linh chính là lớn lên ở vương cung Vệ quốc.
Chuyện nhắc đến Gia chủ Lận thị, cũng chính là mẫu của Lận Thanh Diệu - Lận Thương Ngọc.
Người phụ nữ thế nhân tôn xưng là Mẹ của vạn binh khí, thiên tài cơ quan thuật xuất từ Thần Cơ Môn của Mặc gia. Bà xuất sĩ quan ở Vệ quốc khi tuổi đời còn trẻ, Quốc quân Vệ quốc vô cùng trọng dụng. Ở thời kỳ đỉnh cao quyền lực, bà giữ chức Thượng khanh, ăn bổng lộc bảy thành, quyền khuynh triều dã, chỉ tay che trời.
Cả đời Lận Thương Ngọc chế tạo vô thần binh lợi khí đếm xuể, nhưng tất thảy thế nhân đều công nhận rằng, kiệt tác xuất sắc nhất của bà là đao kiếm binh khí.
Tư ngục Linh Lung, mới chính là kiệt tác vĩ đại nhất của bà.
Lận Thương Ngọc rước danh sư Pháp gia về dạy dỗ nàng, tự tay rèn đúc thanh bản mệnh kiếm Thiên Lục cho nàng, mỉm b.í.m tóc đen nhánh mượt mà của nàng ngày một dài thêm . Theo lệ cũ, linh tu Lận thị nếu bại trận sẽ cắt tóc, nhưng từ năm năm tuổi bắt đầu cầm kiếm, Lung Linh từng nếm mùi thất bại.
Mỗi ngày, phụ nữ vận y phục màu tím đều ân cần tết tóc cho Lung Linh, dịu dàng nhắc nhở: “Lung Linh, con luôn khắc cốt ghi tâm, cả đời của con, sống là vì A Diệu."
Ngoài thời gian tu hành, Lung Linh lúc nào cũng như hình với bóng bên Lận Thanh Diệu.
Với phận Thiếu chủ Lận thị, Lận Thanh Diệu thường xuyên tự do vương cung Vệ quốc, kết giao với các công t.ử vương thất. Đôi khi ở lì trong cung ba bốn ngày liền. Người trong cung Vệ quốc hầu như ai cũng Lận Thanh Diệu luôn dắt theo một cái đuôi nhỏ lầm lầm lì lì.
Cái đuôi nhỏ là t.ử sĩ Lận Thương Ngọc đại nhân đích bồi dưỡng, đồn thực lực thâm hậu. chẳng ai từng thấy nàng tay bao giờ, thoạt qua chỉ thấy là một đứa dễ bắt nạt.
Và Công chúa Vệ quốc Cơ Chiếu Dung chính là kẻ thường xuyên bắt nạt nàng nhất.
Lung Linh vẫn nhớ, Cơ Chiếu Dung nhỏ hơn nàng một tuổi thích bám đuôi Lận Thanh Diệu. Lận Thanh Diệu cực kỳ ghét chơi đùa với con gái, nên mỗi bực bội phiền nhiễu, đều bắt Lung Linh tìm cách chặn Cơ Chiếu Dung .
Lần đầu tiên, Lung Linh nặng nhẹ đẩy Cơ Chiếu Dung ngã sóng soài, kết quả phạt ăn hai mươi gậy đình trượng.
Lần thứ hai, Cơ Chiếu Dung chặn đường, bèn sinh lòng oán hận, cố tình vấp ngã ăn vạ. Lần Lung Linh phạt ăn năm mươi gậy.
Đó cũng là đầu tiên Lung Linh ngộ một chân lý: Dù tâng bốc nàng là kỳ tài ngút trời, tương lai tràn trề hy vọng trở thành nhất Cửu Châu chăng nữa thì tóm vẫn ăn đòn như thường.
May mắn , năm bảy tuổi, Lung Linh bao giờ chịu đình trượng nữa.
Lận Thương Ngọc trở mặt với Vệ quốc, từ quan lui về ở ẩn.
Ba năm , Thái tuế giáng thế. Đừng là Vệ quốc, ngay cả vương thất nhà Chu cũng bất lực lũ tà túy hung hãn khó lường. Các quốc gia chư hầu lớn nhỏ cứ thế diệt vong, tan tác phân ly.
Đó là lý do vì vị công chúa lá ngọc cành vàng của vương cung Vệ quốc năm nào, ngày hôm nay xuất hiện trong một căn nhà của tên Liêu chủ cỏn con ở thành Thanh Đồng.
Lung Linh cúi gầm mặt chờ đợi một lúc, chợt giọng nữ lạnh nhạt vang lên từ phía : “Tên nàng là gì?"
Đại bá nương đáp rắp lự: "Bẩm Công chúa, nó tên là Lung Linh."
"Lung Linh?" Cái tên cuộn một vòng trong miệng Cơ Chiếu Dung, nàng khẽ nhíu mày: “Nghe tên thấy ghét, mặt mũi trông cũng đáng ghét nốt."
Đại bá nương vội vàng đỡ lời: “Vâng , nó chỉ là con nha đầu nhóm lửa tạp vụ trong nhà, xứng lên mặt bàn lớn, để Công chúa chê ... Lung Linh, còn đực đấy gì? Còn mau xuống bếp đun nước nhặt rau !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/sau-khi-ke-thu-tang-ta-the-than/chuong-7.html.]
Bà nháy mắt hiệu liên hồi với Lung Linh, chỉ sợ con ranh ngoan cố buông mấy lời chướng tai gai mắt.
Lung Linh cư xử bình thường đến bất ngờ. Nàng đầu im lặng lẻn thẳng bếp.
Cơ Chiếu Dung nhận nàng cũng chẳng gì kỳ lạ.
Lúc còn ở vương cung Vệ quốc, Cơ Chiếu Dung mới chỉ là một con nhóc sáu tuổi. Cả trăm năm trôi qua, ai rảnh rỗi mà nhớ dung mạo của một kẻ gặp từ hồi còn vắt mũi sạch cơ chứ?
Hơn nữa, ngày nhỏ Lận Thanh Diệu chỉ ghét Cơ Chiếu Dung, mà còn ghét lây sang cả Lung Linh. Việc nàng thường xuyên gọi nhầm thành Linh Lung, cũng là do giờ từng gọi đúng tên nàng bao giờ. Cái tên Lung Linh , đối với Cơ Chiếu Dung mà , khi trở nên quá đỗi xa lạ.
Tuy nhiên, rốt cuộc nàng lặn lội đến tận đây để cái gì?
Lung Linh nhét thêm củi bếp lò, dỏng tai lên hóng hớt động tĩnh gian nhà chính.
Lúc mới thấy thầm ơn Mai trạch chật hẹp. Chứ với năng lực hiện tại của Lung Linh, nếu nhà cửa rộng rãi thêm chút nữa, chắc chắn nàng sẽ thể rõ bọn họ đang xì xầm to nhỏ cái gì.
"Công chúa xin đừng bực dọc với đám hạ nhân gì, chúng cứ chuyện chính ."
Gã trung niên bên cạnh Cơ Chiếu Dung tiếp tục lên tiếng: “Mai Liêu chủ, tiền tài quan trọng bằng cái mạng! Chuyện xảy ở Lạc Ấp và Mục Dã mấy hôm , các phong phanh gì ? Vu Sơn và Binh gia bắt tay để đối phó với Mặc gia !"
Mai đại bá: "Có , , trưa nay nhận tin báo... mà, chẳng 'Tổ Huyền' đại thắng trở về ?"
"Đại thắng cái nỗi gì!"
Mai T.ử Dư tít đằng chen ngang một câu: “Phụ , chuyện thì cha . Nghe đồn là do bọn họ trúng mánh ch.ó ngáp ruồi, gặp hai vị tuyệt thế cao thủ tay tương trợ nên mới thoát c.h.ế.t! Nếu , bọn họ sớm kẻ nội gián bán , c.h.ế.t chừa một mống !"
Vị "tuyệt thế cao thủ" đang khói bếp hun cho mặt mũi lấm lem bụi than bất giác hắt xì một cái rõ to.
"Vị tiểu qua là sáng suốt."
Gã trung niên vẻ thần bí khó đoán: “Kể từ cái c.h.ế.t vì đại nghĩa của vị Cự T.ử đời cùng đám tinh Mặc gia trăm năm về , các xem, đám đang nắm quyền điều hành Mặc gia hiện tại là thể loại gì? Từ Cự T.ử đến Cung chính, rặt một đám đàn bà con gái! Mặc gia bây giờ như tòa cao ốc sắp sập, bệnh đến xương tủy, hết đường cứu chữa !"
Cơ Chiếu Dung liếc xéo gã, lén lút trợn ngược mắt.
"Hiền , hôm nay nể tình giao tình bao năm của chúng , vi cũng giấu gì . Vị mà Công chúa dẫn dắt tới Vu Sơn nương nhờ ai xa lạ, chính là Sư Nguyệt Khanh - đ.á.n.h bại Tư ngục Linh Lung, bước lên ngôi vị Tân Tư ngục Sắc Mệnh Quỷ Ngục!"
Động tác chêm củi của Lung Linh khựng .
Cơ Chiếu Dung chễm chệ ghế mang vẻ mặt chán ngán, dường như chẳng hề để tâm đến những chuyện gã đang , ánh mắt cứ thẩn thơ ngoài cửa sổ.
"Sư Nguyệt Khanh!?"
Cha con nhà họ Mai đều đồng loạt kinh ngạc lẫn vui mừng.
" , Công chúa và Sư Nguyệt Khanh đều là Vệ quốc, quen từ nhỏ, vốn là tỷ khuê các chí cốt."
Nhìn thấy hai cha con hù dọa thành công, gã trung niên vẻ đắc ý, thao thao bất tuyệt: “Dù chướng khí Thái tuế chia cắt Cửu Châu khiến tin tức truyền chậm chạp, nhưng những linh tu từng tham dự Đại hội Trạch Vu ngày hôm đó sớm muộn gì cũng mang tin lan truyền khắp ngõ ngách Cửu Châu. Đến lúc đó, cái gì mà Tư ngục Linh Lung? Toàn là dĩ vãng hết thời . Sư Nguyệt Khanh tiểu thư mới chính là nhất linh tu của Cửu Châu!"
"Nếu chịu dẫn dắt các cơ quan sư và thợ đúc kiếm của Mặc gia đến nương nhờ môn hạ của Sư tiểu thư, rèn cho nàng một thanh bảo kiếm tuyệt thế thì ngày vang danh sử sách chắc chắn còn xa vời !"
Mai đại bá suy tôn Liêu chủ Tây Liêu dựa cái gọi là uy vọng gì cả, mà bản lĩnh lớn nhất của ông chính là thuật đúc kiếm.
Toàn bộ khu Tây Liêu rải rác hàng loạt các xưởng đúc kiếm và xưởng cơ quan, các vị phường chủ đều nể phục tay nghề của Mai đại bá. Vậy nên, lúc bầu chọn Liêu chủ, mới nhất trí đưa ông lên vị trí .
Bình thường, Mai đại bá giải quyết ba cái vụ xích mích xóm làng lặt vặt.
trong mắt những kẻ dã tâm, uy tín của Mai đại bá giữa hàng ngũ thợ đúc kiếm và cơ quan sư mang một giá trị lợi dụng khổng lồ.
Mai đại bá vốn dĩ đang lộ vẻ phân vân khó xử, khi xong những lời đường mật , gương mặt từ từ giãn , dường như đang chìm đắm trong viễn cảnh huy hoàng mà gã trung niên vẽ nên.
Biết bao thợ đúc kiếm vắt kiệt tâm huyết cả một đời cũng chỉ mong rèn một thanh tuyệt thế linh kiếm. linh kiếm sắc bén đến thì cũng chỉ là vật vô tri vô giác. Chỉ khi nào đặt tay một cường giả chân chính, nó mới thể trở thành lưỡi đao c.h.é.m đứt núi non, xẻ đôi biển cả.
Với tư cách là một thợ đúc kiếm, đến việc cơ hội rèn kiếm cho nhất cường giả Cửu Châu, lý nào xiêu lòng?
"Ông lừa đấy." Lung Linh đột ngột lên tiếng xen .
Dòng suy nghĩ của Mai đại bá đứt đoạn, ông ngoái đầu trừng mắt con ranh nhảy xổ phá đám, mặt mũi sa sầm vui.
"Người lớn chuyện, trẻ con cấm xía mồm ." Ông sang gượng nịnh nọt gã trung niên: “Con nít ranh hiểu chuyện, mong ngài đừng để bụng."
Gã trung niên nheo mắt đầy ẩn ý săm soi Lung Linh.
Cái con nhãi ranh hai mắt đen kịt âm u như ma quỷ, tự dưng thốt một câu xanh rờn tim gã giật thót, sinh lòng nghi ngờ con ranh nắm nội tình gì .
Cơ Chiếu Dung nãy giờ hồn vía bay lơ lửng mây cũng thu ánh , dò xét Lung Linh.
Gã trung niên : "Cô nương , lòng chỉ cho nhà họ Mai các một con đường sống. Cô nương bằng chứng, dựa mà dám bảo lừa ?"
Bởi vì Sư Nguyệt Khanh dùng kiếm.
Câu lượn lờ nơi đầu lưỡi, nhưng ngay khoảnh khắc chuẩn buông lời, Lung Linh chợt sực nhớ phận hiện tại của , đành âm thầm nuốt ngược bụng.
Thấy nàng á khẩu nên lời, gã trung niên mới thu ánh mắt : “Mai lão , những lời cần vi cũng hết . Nếu bằng lòng dẫn dắt các vị sư phụ Tây Liêu theo , nội trong hai ngày hãy cho một câu trả lời dứt khoát. Quá thời hạn , chúng thể nán chờ thêm nữa ."
Nói xong, mặc kệ cha con nhà họ Mai sức níu kéo, gã trung niên dứt khoát dậy cáo từ.
Bước hai bước, gã khựng , vội vàng lui nửa bước để Cơ Chiếu Dung . Đám thị vệ lập tức tiến lên hộ tống Cơ Chiếu Dung rời khỏi Mai trạch.
"Đứng ngây đấy gì!" Đại bá nương vỗ đét một phát lưng Lung Linh: “Cái con ranh cái mồm giữ mồm giữ miệng! Còn mau chuồn trốn, đợi ăn đòn !"
Ngẩng đầu lên, quả nhiên thấy Mai đại bá đang hầm hầm sát khí hùng hổ bước tới.
"Lung Linh! Mày bây giờ đúng là coi trời bằng vung! Ai cho phép mày xen mồm ! Đứng đó cho tao!"
Tú Tú nhanh tay lẹ mắt, lập tức hất tung cánh cửa sổ phòng cho Lung Linh. Lung Linh chớp mắt hiểu ý, vớ đại củ khoai lang nướng bàn leo phắt lên bệ cửa sổ. Động tác đu thuần thục lưu loát, thoắt cái nhảy nhót lớp ngói san sát, chớp mắt chạy tót khỏi con hẻm nhà họ Mai.
Tình cờ , đoàn của Cơ Chiếu Dung khỏi Mai trạch cũng đang rảo bước ngang qua con hẻm hẹp bên chân nàng.
Lung Linh nín thở chằm chằm bọn chúng, đôi con ngươi đen kịt đặc quánh.
Lung Linh sống hơn trăm năm, từng căm ghét thứ gì, cũng từng bản thích gì. một điều nàng thể khẳng định chắc nịch, đó là những tháng ngày sống tại Mai gia mang cho nàng cảm giác thanh thản hơn tất thảy thời gian gộp từ đến nay.
Nàng rời khỏi đây, cũng nhà họ Mai bỏ xứ mà .
... Chỉ cần g.i.ế.c sạch bọn chúng thì sẽ chẳng còn kẻ nào đến dụ dỗ nhà họ Mai rời Vu Sơn nữa đúng ?
Lung Linh gườm gườm gáy gã trung niên , ngoạm một miếng khoai lang nhai bỏm bẻm.
"Cái thá gì mà Liêu chủ! Chẳng qua cũng chỉ là một thằng thợ rèn hạ tiện! Dám bắt lão t.ử tốn bao nước bọt thuyết phục. Nếu đang ở thành Thanh Đồng tiện dùng vũ lực thì trói quách bọn chúng lôi thẳng đến Vu Sơn !"
Từ bên vọng lên tiếng rủa xả của gã trung niên.
"Cơ mà thấy đám ngu ngốc đó cũng vẻ c.ắ.n câu . Còn coi như điều. Đợi khi đưa bọn chúng Vu Sơn trót lọt, cái thứ hai cha con , cùng với con ranh con dám xen mồm lúc nãy, đến lúc đó sẽ từ từ tính sổ chúng nó!"
"Cô nương đó... he he, dáng dấp trông cũng xinh xắn đáo để." Một tên thị vệ trong đám bỗng buông lời bỡn cợt.
Vị nữ t.ử mặc y phục hoa lệ đằng buông giọng lạnh ngắt: “Câm mồm , thúi c.h.ế.t ."
Tên thị vệ lấm lét ngậm miệng , nhưng ánh mắt vẫn lóe lên vẻ bất phục, len lén liếc sang gã trung niên.
Gã trung niên định lên tiếng thì đột nhiên khựng bước: “Ai!"
Lung Linh đang thu nấp nóc nhà nắm sẵn chuôi đao gỉ thắt lưng. Ngay khoảnh khắc định phi lao xuống, bờ vai nàng bỗng ai đó giữ chặt .
"Kẻ bên là linh tu Đệ nhị cảnh, hơn chục tên thủ hạ cũng là hạng cao thủ. Ngươi định nộp mạng ?"
Lung Linh ngoắt phắt đầu , bắt gặp một đôi mắt đang vương chút tức giận mỏng manh.
"Là ngươi ." Cánh tay đang căng cứng sẵn sàng xuất kích bỗng nới lỏng, đôi mắt Lung Linh sáng rực lên: “Ngươi ? Sao ở đây?"
Mai Trì Xuân mang ánh phức tạp đ.á.n.h giá Lung Linh.
Hắn mượn tên của Tú Tú nên dễ dàng dò la địa chỉ nhà họ Mai. Vốn dĩ chỉ định tiện đường ghé qua liếc một cái, ai ngờ đụng ngay cảnh Lung Linh đằng đằng sát khí chuẩn đại khai sát giới.
Đổi là của quá khứ, còn thèm liếc thêm một cái mới lạ.
xui xẻo , tại Lạc Ấp tận mắt chứng kiến lượng linh khí nghèo nàn đáng thương của nàng. Mặc dù vẫn tra nguyên nhân thực sự, nhưng khi não kịp nảy thì cơ thể dịch chuyển đến ngay lưng nàng .
Ngón tay chạm lên vai nàng cứ như lửa đốt, Mai Trì Xuân giật buông thõng tay.
"Bây giờ lúc chuyện ."
Lung Linh thuận theo ánh mắt xuống phía .
Giờ đây, đám đồng loạt vận khởi linh khí sát khí đằng đằng. Lung Linh suy xét kỹ lưỡng một chút, mới phát hiện phần thắng của quả thực mong manh.
Bọn chúng phận của nàng, nên chắc chắn sẽ hoảng loạn đ.á.n.h mất lý trí như tên Sư Nguyên Long ở Lạc Ấp để nàng dễ bề c.h.é.m đứt cánh tay.
Lại càng t.ử "Tổ Huyền" hiệp trợ tấn công bên cạnh. Bọn chúng cũng chẳng dùng thứ trận pháp Binh gia nào để Lung Linh thể mượn lực phản kích.
Cứ xông thẳng tới một cách liều lĩnh thế , quả thực chút khó nhằn.
Mai Trì Xuân rõ Lung Linh ân oán gì với đám , nhưng rõ cái nết đ.á.n.h lộn của Lung Linh. Nàng đúng chuẩn là một con điên, thấy m.á.u thì quyết buông tha, khuyên can cũng bằng thừa.
Hắn liếc mắt về hướng nội thành Mặc gia.
Mai trạch cách nội thành xa, cũng nghĩa là lực lượng tuần tra bảo vệ an ninh thành Thanh Đồng là "Chỉ Qua Vệ" đang ở gần đây.
"Tốt nhất là chúng nên tới..."
Bất thình lình, cổ tay ai đó túm chặt.
Lòng bàn tay quanh năm cầm kiếm của thiếu nữ nóng rực. Mai Trì Xuân còn kịp phản ứng, thiếu nữ lỗ mãng kéo lê chạy thục mạng mấy bước liền.
Nàng thèm ngoái đầu , lực siết ở cổ tay cực kỳ mạnh mẽ.
"Bám sát ."
Phía vang lên những tiếng bước chân dồn dập truy sát. Sát khí bám riết lạnh lẽo lưng, gió rít ào ạt bên tai.
Khoảnh khắc những sợi tóc vương mùi hoa nhài tạt thẳng mặt Mai Trì Xuân, đột nhiên lóe lên một ý nghĩ:
Hình như đây là đầu tiên bóng lưng nàng thì .