Sau Khi Kẻ Thù Tặng Ta Thế Thân - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-01 11:31:47
Lượt xem: 69

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong một khoảnh khắc, Lung Linh cảm thấy tim đập liên hồi. Một cái tên trào lên đến tận khóe môi, tưởng như giây tiếp theo sẽ thốt ngay khỏi miệng.

khi thực sự định lên tiếng, lý trí bỗng chốc kéo nàng về thực tại.

Không thể là . Người chỉ dung mạo giống , còn biểu cảm gương mặt thì xa lạ.

Lung Linh vẫn còn nhớ, thứ nàng ghét nhất chính là nụ của Mai Trì Xuân.

Lần đầu tiên bắt , bịt mắt, trói chặt cả tay lẫn chân áp giải Sắc Mệnh Quỷ Ngục. Vậy mà vẫn tủm tỉm, miệng ngân nga hát khúc ca dao, cứ như là khách quý Vu Sơn dùng kiệu tám khiêng rước về .

Cũng chính bằng nụ , lừa đám Vu Sơn Thập Nhị Điện mòng mòng, dụ họ cởi bỏ gông cùm, dâng lên hàng chục món trân bảo quý giá. Trong khi mấy vị Điện chủ còn đang mơ mộng đến mưu đồ bá nghiệp sát cánh cùng thì lợi dụng màn đêm buông xuống, ung dung trèo qua tường viện của Lung Linh mà đào tẩu.

Gió thanh trăng sáng, văng vẳng đưa tới lời khiêu khích ngông cuồng của thiếu niên: “Ngươi tên là Lung Linh ? Ta nhớ kỹ ngươi . Lần là do kẻ ngày ngày săn nhạn như nhạn mổ trúng mắt. Lần ngươi bắt , e là dễ dàng như ."

Sau , Lung Linh nhận lệnh truy bắt . Hắn sự đề phòng, quả thực còn dễ dàng như đầu, nhưng cũng chẳng đến mức quá khó khăn.

Đến khi bắt nữa, chỉ khẽ nhướng mày.

Rõ ràng thương tích nặng hơn gấp bội, những vết thương mặt Lung Linh bật khẽ.

"Thảo nào bảo Sắc Mệnh Quỷ Ngục của Vu Sơn hễ nhận lệnh là tuyệt đối về tay . Ngươi liều mạng còn hơn cả kẻ đang trốn chạy thế thì ai mà thoát khỏi lòng bàn tay ngươi cho ?"

"Tư ngục đại nhân, đừng liều mạng đến thế nữa. Dù danh tiếng của lớn, nhưng ngươi cũng đến mức khao khát bắt như chứ?"

Có những , nụ của họ dịu dàng như ngọc, mang cảm giác ấm áp tựa gió xuân. cũng những kẻ, nụ của chỉ để mua vui cho chính , ngoài liếc mắt một cái là bất giác nắm chặt nắm đấm, thêm cái thứ hai là nhất định lao đ.ấ.m cho một trận mới hả . Mai Trì Xuân rõ ràng thuộc loại thứ hai.

Cả đời Lung Linh chẳng thứ gì đặc biệt yêu thích, cũng hiếm khi chán ghét thứ gì. từ khi gặp Mai Trì Xuân, chỉ cần nghĩ đến , lúc mài kiếm nàng cũng dồn thêm vài phần sức lực.

Nàng từng vô cùng ghét cái dáng vẻ lúc .

Đại nương nhét đống vàng mã, hương nến mà Lung Linh mua tay nàng, lườm thiếu niên từ trời rơi xuống một cái: “Cái ăn khó thật đấy. Mua nhiều mua ít là ở tâm ý, bảo là keo kiệt! Lại đốt cho xen lo chuyện bao đồng?"

Mai Trì Xuân thầm nhủ trong lòng: Thiên hạ rộng lớn quả là chuyện quái gì cũng thể xảy , đống đồ đúng thật là đốt cho đấy. Sau khi rời khỏi Lạc Ấp, vốn định chạm mặt Lung Linh nữa.

Dù ngay từ cái đầu tiên Lung Linh nhận , nhưng Mai Trì Xuân tin chắc đó là do mắt nàng vấn đề, chứ tuyệt đối vì bộ da giống diện mạo thật của . Cứ lượn lờ mặt nàng mãi, lỡ khiến nàng tỉnh ngộ, tiện tay thọc cho thêm một đao thì hỏng bét.

Sáng mai bọn họ sẽ đến một nhánh tiểu long mạch. Lúc đó sẽ tách khỏi đội ngũ, tìm một thành trấn long mạch địa khí che chở để nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, đó liên lạc với cố nhân mới tiến về Vu Sơn để tìm nhục của .

Mai Trì Xuân chắc chắn rằng nhục của vẫn hủy hoại. Bằng , cho dù là Thánh giả đích tay, cũng chẳng thể nào gọi hồn phách về.

Có điều... Lung Linh thực sự tức đến bật .

Nàng đường đường là Tư ngục của Sắc Mệnh Quỷ Ngục cơ mà. Cho dù diễn kịch cho ngoài xem thì ít cũng tỏ chút thành ý chứ?

Mua cho chút vàng mã, hương nến mà cũng chọn loại rẻ tiền nhất, keo kiệt đến c.h.ế.t luôn ?

"Cái trả cho ngươi." Lung Linh đưa túi tiền cho : “Tâm ý của thể để ngoài bỏ tiền , đa tạ ý của ngươi."

Mai Trì Xuân rủ nửa hàng mi, khóe môi bất chợt nở một nụ đầy ẩn ý: “Đến nửa điếu tiền cũng nỡ bỏ , xem cái tâm ý của ngươi cũng chẳng sâu nặng cho cam."

Trời tối mịt, ánh lửa từ đống lửa trại hắt hiu mờ ảo. Sau khi phun một tràng mỉa mai, Mai Trì Xuân ngẩng đầu lên thì phát hiện thiếu nữ đối diện ghé sát mặt từ lúc nào, đang chằm chằm chớp mắt.

Đôi con ngươi đen láy tập trung cao độ hệt như một con ly miêu đang rình mồi, mang theo mùi hương hoa nhài thoang thoảng m.ô.n.g lung.

" mà, trong túi tiền của ngươi cũng bao nhiêu tiền ."

Nàng bình thản lên tiếng, kéo Mai Trì Xuân vội vàng bừng tỉnh.

Hắn cầm túi tiền ước lượng một chút. Quả đúng như lời nàng , móc sạch sành sanh chắc cũng chỉ đúng một điếu tiền. Thật sự là sạch túi còn hơn cả sạch mặt. Đồ nghèo kiết xác! Đổi ngày , tiện tay gỡ một viên bảo thạch đai lưng xuống cũng đủ mua cả đống hương nến, đốt ròng rã bảy ngày bảy đêm hết.

"Ngươi đừng lo, ngươi đốt phần ngươi, đốt phần ." Mai Trì Xuân sang với đại nương: “Lấy cho đống loại lớn . Hôm nay tâm trạng đang vui, góp thêm một phần."

Mấy vị đại nương ngơ ngác.

Tú Tú nấp trong bụi cỏ lén lút quan sát, suýt chút nữa thì trợn ngược mắt.

Tên điên !

"Lung Linh tỷ!"

Đợi đến khi Lung Linh ôm đồ cúng bờ sông một , Tú Tú mới nắm lấy cơ hội, lon ton chạy tới dèm pha: “Muội thấy cái tên mắt đào hoa đó tám phần . Tỷ chiều nay thấy gì ? Hắn lén lút lân la hỏi chuyện đám t.ử Mặc gia đấy!"

Lung Linh cẩn thận bày biện từng món đồ , hỏi: "Mắt đào hoa gì cơ?"

"Thì cái kiểu mắt xếch cong lên như móc câu ... đúng, thấy gọi là mắt hồ ly, mắt chồn cáo mới chuẩn. Tóm , mặt là một bụng mưu hèn kế bẩn ... Mà đây điểm chính!"

Sắc mặt Tú Tú bỗng chốc trở nên nghiêm trọng: “Điểm chính là, đang la l.i.ế.m dò hỏi chuyện của Nho gia. Tỷ xem, ở nhờ chỗ Mặc gia chúng hỏi chuyện Nho gia, là rắp tâm ý đồ ? Rõ ràng Mặc gia chúng và Nho gia như nước với lửa, lẽ nào đang nhân cơ hội dò la xem Mặc gia chúng nắm bao nhiêu tình hình của Nho gia?"

Nho gia?

Lung Linh chút bất ngờ.

Trận hỗn chiến kéo theo ba nhà Mặc, Binh, Vu tham dự. Cho dù là giỏi mưu mô đấu đá như Lung Linh cũng ngửi thấy mùi giông bão sắp kéo đến. Nếu giờ lôi thêm cả Nho gia cuộc thì cục diện sẽ còn rối ren đến mức nào.

mà, những chuyện vốn dĩ chẳng còn liên quan gì đến nàng của hiện tại nữa.

"Có lẽ ... Muội đồ mồi lửa ?"

Tú Tú lôi một chiếc hộp đ.á.n.h lửa vỏ đồng. Đây cũng là một món đồ chơi nhỏ do Mặc gia chế tạo, chỉ cần ấn nhẹ một cái, bánh xe thép ma sát với đá lửa sẽ lập tức châm bén dầu hỏa bên trong.

Hương nến và vàng mã tĩnh lặng bốc cháy.

Gió thổi qua, tàn lửa bay lả tả xuôi theo dòng nước, mang theo mùi tro tàn bay lẫn trong khí.

"Tú Tú, ghét lắm ?"

Tú Tú sững một chốc, đó gật đầu cái rụp. Cái tên đó nắm thóp bí mật của cô bé, còn tí là lôi đe dọa, cô bé ghét mới lạ!

" mà..." Lung Linh chống cằm, nghiêng đầu Tú Tú chớp chớp mắt: “Hắn trông giống ca ca đấy, giống hơn đường ca của nhiều."

Đường ca của cô bé á?

Tú Tú giờ mới vỡ lẽ. Thảo nào Mai T.ử Dư cứ ảo tưởng Lung Linh trộm , chắc chắn là thích . Hóa Mai T.ử Dư tự đa tình, mà là Lung Linh thực sự đang cố tìm hình bóng của Mai Trì Xuân gương mặt ?

Khoan .

Cái tên khốn kiếp mắt hồ ly đó giống Mai Trì Xuân ?

Mai Trì Xuân mà trông như thế á??

Nhớ bộ mặt hung thần ác sát lúc đe dọa , bao nhiêu ảo mộng của Tú Tú bỗng chốc vỡ vụn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/sau-khi-ke-thu-tang-ta-the-than/chuong-6.html.]

"Trên... đời giống thiếu gì! Chỉ là tình cờ giống chút thôi, chẳng gì đặc biệt cả. Lung Linh tỷ , tỷ với ca ca tình sâu nghĩa nặng, thể để một tên hàng giả mạo thế..."

"Đang đấy ?"

Một giọng quen thuộc bất thình lình vang lên lưng khiến Tú Tú im bặt, lảo đảo lùi nấp tịt lưng Lung Linh.

Lung Linh thiếu niên nọ cực kỳ tự nhiên xổm xuống bên cạnh, thắp nến dâng hương. Đứng phía là Tiêu Thống lĩnh và Cấp Ẩn. Tiêu Thống lĩnh cũng nhận lấy một nén nhang từ tay , vái vài vái lên tiếng: “Thì hôm nay là ngày giỗ vong phu của Lung Linh cô nương. Thật ngờ, cô nương tuổi hãy còn trẻ mà ..."

"Vong phu?" Lung Linh ngơ ngác nghiêng đầu hỏi .

"Không vong phu ?" Hắn vẫn giữ tư thế nửa nửa xổm, vứt thêm vài thỏi vàng mã đống lửa, giọng điệu nhẹ bẫng nhưng ngập tràn ác ý khó tả: “Ta vị cô nương tên Tú Tú gọi ngươi là tẩu tẩu, bảo ca ca ruột của qua đời, nên cứ tưởng mà ngươi cúng tế hôm nay chính là chứ."

Hắn rõ ràng đang cố tình nàng buồn nôn.

Làm gì đạo lý hung thủ g.i.ế.c đạo đức giả cúng bái kẻ c.h.ế.t tay ?

Lúc còn sống thì đuổi cùng g.i.ế.c tận, đến khi c.h.ế.t chăm bẵm nâng niu một đứa em gái giả mạo. Trên đời cái đạo lý nực như thế?

"Tẩu tẩu?" Lung Linh sang Tú Tú đang chột .

Tú Tú rụt cổ , túm lấy ống tay áo của Lung Linh giả bộ đáng thương: “Muội... tuy ca ca c.h.ế.t sớm, hai duyên phận, nhưng ngay từ đầu thấy tỷ, tỷ chính là tẩu tẩu định mệnh của ! Cho dù tỷ ở bên ai chăng nữa, chúng vẫn mãi là một nhà!"

Mai Trì Xuân lạnh mắt bàng quan màn diễn xuất vụng về của con nhóc.

Nếu đứa ranh con đang cố bám lấy đùi to thì đúng là mù thật .

Lung Linh xoa đầu Tú Tú, trong mắt như lóe lên vẻ cảm động. Nàng trầm ngâm một lát sang nghiêm túc với Tiêu Thống lĩnh: “Ừm, là vong phu."

Sự mỉa mai trong mắt Mai Trì Xuân bỗng chốc đông cứng , ánh mắt găm chặt lấy khuôn mặt nàng.

... Đầu óc nàng bệnh .

Tiêu Thống lĩnh nhận sóng ngầm đang cuộn trào giữa ba , gượng khỏa lấp: “Đấy, đoán sai . Dù thì, Lung Linh cô nương cũng nén bi thương nhé. Cô nương hãy còn trẻ, quãng đời phía còn dài. Chưa xa, nội trong Mặc gia chúng cũng thiếu gì thanh niên tuấn kiệt..."

"Tiêu sư .” Cấp Ẩn cạn lời cắt ngang: “Trong ngày giỗ vong phu của mấy lời thì cho lắm ."

"À ừ đúng đúng, chuyện để hẵng bàn tiếp."

Tiêu Thống lĩnh lộ vẻ áy náy.

"Đêm nay đến đây, là hỏi hai vị thiếu hiệp. Thiên phú của hai vị xuất chúng như thế, chắc hẳn cam lòng chôn vùi phần đời còn trong sự bình đạm nhạt nhòa."

"Hiện tại Cửu Châu chia cắt, tà túy hoành hành, chư t.ử bách gia mỗi bên hùng cứ một phương. Những bá tánh nhận sự che chở của long mạch địa khí ngày đêm sống bóng ma của Thái tuế. Mặc gia chúng tiêu tốn ròng rã năm mươi năm để kiến tạo 'Thiên Âm Vân Hải', dựng lập trụ đá Linh Tấn trải khắp vùng đất Cửu Châu, hễ ai cầm Huyền Quy Lệnh gặp tà túy, chúng đều sẽ lập tức ứng cứu."

"Chỉ cần 'Thiên Âm Vân Hải' của Mặc gia thể vươn rộng cõi Cửu Châu, nhà nhà đều thể tương trợ lẫn . Đến khi đó, tin tức thông suốt, bách gia đồng lòng, chắc chắn thể tìm thời cơ dự đoán 'Hắc Triều' xuất hiện, thậm chí là tìm phương pháp áp chế Thái tuế."

Nụ mặt Tiêu Thống lĩnh thu , thần sắc nghiêm nghị từng : “Những việc Mặc gia đang vô cùng hung hiểm. Cấp Ẩn vốn đồng tình với việc chủ động chiêu mộ hai vị, nhưng trận chiến ở Lạc Ấp, hai vị xả cứu giúp. Vậy nên, cho dù chỉ một tia hy vọng mỏng manh, Tiêu mỗ cũng to gan thử một ."

Quả thực là to gan thật.

Đến cả kẻ từng xách kiếm truy sát "Tổ Huyền" của Mặc gia như nàng mà cũng dám ngỏ lời chiêu mộ.

Lung Linh ngầm cân nhắc những lời trong đầu.

"Đây chính là thứ gọi là tín ngưỡng của t.ử Mặc gia mà nhắc đến đó ?" Lung Linh Cấp Ẩn.

Dường như ngờ nàng sẽ bất ngờ hỏi câu , Cấp Ẩn mím môi, cảnh giác trừng mắt nàng: “Sao? Cô nương định nhạo chúng ?"

"Đâu .” Lung Linh nở nụ : “Ta chỉ đang nghĩ, hóa đây mới là lý do khiến t.ử Mặc gia các khó g.i.ế.c đến ."

Cấp Ẩn: ?

Rốt cuộc nàng đang khen đang c.h.ử.i đây?

"Dù khâm phục các , nhưng thôi bỏ , cái tín ngưỡng lớn lao như ."

Lung Linh tiếp: “Thiên hạ yên ngày nào thì sống yên ngày . Nếu lỡ sóng gió nổi lên thì cũng đành chịu, dù thiên hạ cũng do bóp méo. Cùng lắm thì cùng c.h.ế.t, cả thiên hạ chôn cùng, c.h.ế.t cũng chẳng tính là cô đơn."

"..."

Cấp Ẩn liếc Tiêu Thống lĩnh.

Hắn cảm thấy loại thế thu nhận cửa cũng là một điều .

"Còn ngươi thì ?" Tiêu Thống lĩnh sang hỏi Mai Trì Xuân.

"Ta ư?"

Thiếu niên ném nốt thỏi vàng mã cuối cùng đống lửa. Hắn phủi phủi tro bụi tay, dậy đáp: “Sáng sớm mai tiện đường ghé qua thành Nguyệt Xuyên, sẽ dừng chân ở đó nương nhờ . Đa tạ thịnh tình chiêu mộ của Mặc gia, nhưng đành uyển chuyển từ chối ."

Tiêu Thống lĩnh và Lung Linh đồng loạt buông tiếng thở dài đầy tiếc nuối.

Tiêu Thống lĩnh ngạc nhiên hỏi: "Cô nương thở dài cái gì?"

Lung Linh chớp chớp mắt, đáp.

Sáng sớm hôm , trời hửng sáng, Mai Trì Xuân tỉnh dậy chạc cây, sửa soạn đồ đạc chuẩn độc hành.

Chất vải của bộ đồng phục t.ử Mặc gia thô ráp quá. Đợi thành, tìm một cửa tiệm sắm sửa một bộ t.ử tế mới . Còn cả đôi giày nữa, Mặc gia đúng là nghèo rớt mồng tơi ngoài sức tưởng tượng. Trên đế giày chắp vá ít nhất cũng khắc tên ba , truyền qua bao nhiêu đời tử.

ngẫm , tỷ lệ thương vong của t.ử Mặc gia cao như , chắc cũng bao lâu.

Mai Trì Xuân âm thầm thở dài, búi mái tóc dài. Trước khi rời , vẫn nhịn phóng tầm mắt xuống gốc cây.

Hắn nghĩ rằng hận nàng.

Lúc c.h.ế.t mang theo oán hận, lúc sống tỉnh giấc vẫn là oán hận. Thậm chí đêm qua cây trằn trọc ngủ , còn cảm nhận những ký ức kiếp đang gào thét cam lòng, hối thúc nhân lúc nàng đang say giấc mà tay trả thù rửa hận.

chỉ cần xoay một cái, bắt gặp cảnh tượng thiếu nữ đang lơ mơ ngái ngủ, theo bản năng kéo chăn đắp cho cô bé cạnh.

Hình ảnh chẳng giống chút nào với Tư ngục Linh Lung trong ấn tượng của .

Sự cảnh giác của nàng cao độ chẳng khác nào một con mèo hoang. Nhớ áp giải về Vu Sơn năm xưa, đêm đến nàng bao giờ chợp mắt, chỉ ôm khư khư thanh Thiên Lục Kiếm thu lu một góc, mặt đối diện với , tư thế tựa như đang đả tọa nhập định. Chỉ cần lúc ngủ cựa một cái, thanh kiếm sẽ lập tức kề sát cổ .

Thế mà bây giờ, nàng đắp chăn nửa đêm cho một đứa tự xưng là em gái ?

Mai Trì Xuân đăm đăm hồi lâu. Chẳng rõ trong lòng lúc sự mỉa mai nhiều hơn, là phẫn uất nhiều hơn. Hận tới hận lui, bỗng chốc cảm thấy thứ thật tẻ nhạt.

Con , quả thực chẳng tí thú vị nào.

 

Loading...