Sau Khi Kẻ Thù Tặng Ta Thế Thân - Chương 51

Cập nhật lúc: 2026-04-15 06:23:36
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hơi thở của Sư Nguyệt Khanh như ngưng trệ, nàng dám tin những gì thấy.

Mai Trì Xuân càng thấy như đang ở trong mộng.

Mới nửa canh giờ , còn nghĩ rằng, nếu Lung Linh thực sự c.h.ế.t âm mưu tính toán của những kẻ , thì cho dù trả bất cứ giá nào, cũng sẽ kéo tất cả bọn chúng chôn cùng để rửa hận cho nàng.

Vậy mà nửa canh giờ , nàng nhẹ nhàng bước tầm mắt , sống động và rạng rỡ, ôm lấy khuôn mặt ...

Nàng bằng lòng gả cho .

Mai Trì Xuân khẽ vuốt ve đôi môi nàng, thần sắc cuối cùng cũng trở vẻ điềm tĩnh, ung dung thường ngày.

“...Nàng mấy lời lúc , càng khiến c.h.ế.t vì kẻ khác nữa. Ta chỉ ích kỷ mà sống tạm bợ qua ngày thôi."

"Sống đời, cầu sống, chẳng lẽ cầu c.h.ế.t?"

Trong đôi mắt Lung Linh lấp lánh ánh nước, nhưng hề giọt lệ nào rơi xuống, khuôn mặt nàng càng thêm phần kiên định, rạng ngời.

"Khi là Thái t.ử Cơ Khí, c.h.ế.t vì sự diệt vong của nhà Chu. Khi là t.ử của Ngoại vương Nho gia Mạnh Đàn Uyên, chấm dứt cục diện chia năm xẻ bảy của Cửu Châu mà tiếc đối đầu với t.ử trận. Huynh bao giờ ích kỷ, thẹn với bất kỳ ai."

Thật kỳ lạ.

Con rõ ràng chẳng hiểu gì về âm mưu quỷ kế, mà dường như thấu hiểu cách thao túng nhân tâm hơn bất kỳ bậc trí giả nào.

Chỉ vài lời ngắn ngủi.

Hắn giống như một đạo chú phược kiên cố nhất, thể thoát rời nhất thế gian trói buộc.

Cam tâm tình nguyện, ngoan ngoãn đưa tay chịu trói.

Mai Trì Xuân lặng thinh, chỉ thầm gọi tên nàng vô nơi đầu quả tim.

Nàng sai .

Hắn thể tự hào thẹn với trong thiên hạ, nhưng tuyệt đối thể thẹn với bất kỳ ai, bởi vì...

Đám Tị Binh nhân từ bên trái ập tới cắt ngang dòng suy nghĩ của họ.

Mai Trì Xuân định giơ tay chống đỡ, Lung Linh bên cạnh tay . Nhanh như chớp, nàng phóng tựa mũi tên rời cung.

Chẳng ai rõ nàng tung chiêu thức gì, chỉ thấy một luồng linh lưu mang sức mạnh áp đảo, ầm ầm cuộn tới như cơn sóng thần.

Đám Tị Binh nhân phần lớn chỉ thực lực từ nhất cảnh đến nhị cảnh, thua xa nàng về sức mạnh, nhưng lấy lượng ưu thế. Dù đ.á.n.h , nhưng trừ khi nàng vung kiếm sát sinh, tay tàn độc, bằng , chúng cứ bám riết lấy cũng đủ kéo nàng đến kiệt sức.

"Lận...Thanh...Diệu..."

Ba chữ như nung trong ngọn lửa đỏ rực, ngưng tụ nỗi oán hận muộn màng nay mới trào dâng.

Ánh mắt Lung Linh vượt qua đám bách tính vô tội cuốn vòng xoáy chiến tranh, hướng về phía hai bóng đang sóng vai bầu trời u ám đằng xa.

Trong đôi đồng t.ử đen thẳm của nàng, một ngọn lửa đen tĩnh lặng cuồng nhiệt đang cháy rực.

Đây là đầu tiên nàng lớn tiếng gọi thẳng cả họ lẫn tên ngay mặt như .

Nghe thấy ba chữ lọt thỏm giữa tiếng c.h.é.m g.i.ế.c vang trời, Lận Thanh Diệu những tức giận mà còn bật .

.

Phải như thế chứ.

Dù là hận là yêu, Lận Thanh Diệu chẳng màng bận tâm nàng đang nghĩ gì. Hắn chỉ cần nàng giống như hiện tại, mãi mãi chỉ dõi theo một , cho dù...

Cho dù ánh mắt nàng ngập tràn sát ý chăng nữa, thì đối với , điều đó vẫn dễ chịu hơn cảnh tượng nàng ngang nhiên hôn Mai Trì Xuân ban nãy.

Chỉ cần nghĩ đến nụ hôn táo tợn đó, trong lòng Lận Thanh Diệu cuộn trào sóng gió.

Bị phản bội, sỉ nhục, vứt bỏ...Những cảm xúc như hàng vạn con kiến gặm nhấm trái tim , khiến chỉ lập tức xua quân xông lên băm vằm Mai Trì Xuân thành muôn mảnh!

lý trí kịp thời kìm hãm những ý nghĩ điên rồ .

Lận Thanh Diệu lặng lẽ về phía . Thuở thiếu thời ngông cuồng, từng nếm đủ trái đắng vì hành sự theo cảm tính. Giờ đây, càng ở trong những tình huống như thế , càng ép bản giữ sự lạnh lùng và tỉnh táo.

Chỉ cần Mai Trì Xuân và Lung Linh nỡ tay sát hại đám Tị Binh nhân , bọn họ sớm muộn gì cũng sẽ vắt kiệt sức lực từng chút một.

“...Đánh chiếm núi Long Hổ, dẫn theo đám Tị Binh nhân xuôi dòng tiến lên, tiếp tục hạ gục Nông gia, Y gia. Cái kế hoạch 'Thiên Âm Vân Hải' ấp ủ hơn trăm năm của Mặc gia sẽ trở thành mộng tưởng hão huyền."

Thương Hoài thủng thẳng cất lời: “Tuy nhiên, nếu phá hỏng kế hoạch 'Thiên Âm Vân Hải', ngươi và Đông Quân Vu Sơn định dùng cách gì để xóa sổ Thái tuế, quét sạch tà túy Cửu Châu?"

Lận Thanh Diệu lạnh lùng đáp: “Chỉ cần Cửu Châu Đỉnh trong tay, Đông Quân thể phá vỡ tình trạng trời đất cách biệt hiện tại, kết nối trời đất, mượn sức mạnh thần linh để chấm dứt t.h.ả.m họa kéo dài hàng trăm năm ...Vu Sơn Mười hai điện sẽ là những kẻ cứu rỗi Cửu Châu, trở thành chủ nhân mới của vùng đất . Việc phiền Pháp gia bận tâm. Hay là, các cũng tranh giành với Vu Sơn?"

"Không."

Thương Hoài đăm đăm bóng dáng cô thiếu nữ áo đen.

"Ta chẳng chút hứng thú nào với dã tâm của các . Ta chỉ xem thử...giới hạn của Tị Binh thuật rốt cuộc ."

"Còn ngây đó gì!"

Mai Trì Xuân dứt khoát giải trừ "Thiên T.ử Lệnh" Sư Nguyệt Khanh, để linh lưu từ từ chảy ngược về tiên cơ. Hắn lạnh lùng phân tích cục diện trận chiến.

"Bọn chúng dùng mười vạn Tị Binh nhân để vắt kiệt sức chúng , đó mới tay tiêu diệt và chiếm lấy núi Long Hổ. Chúng thể để cả ba cùng mất mạng ở đây ...Ngươi và sẽ ở chặn hậu, để nàng phá vòng vây!"

Ban đầu Sư Nguyệt Khanh còn ý kháng cự giọng của , nhưng khi đến tám chữ cuối cùng, nàng lập tức vứt bỏ khúc mắc tạm thời.

"Không cần, một cũng đủ sức giúp nàng ."

Trong tay ả vẫn còn mười hai cuộn pháp giản mượn sức mạnh quy tắc của Thiên đạo. Trước khi pháp giản cạn kiệt, thực lực của ả vượt xa những linh tu phàm tục...

Nhịp tim bỗng đập liên hồi như trống trận.

Sư Nguyệt Khanh ôm chặt ngực, tiên cơ truyền đến một cơn đau xé rách, sống lưng ả tức thì túa một tầng mồ hôi lạnh.

Lung Linh đỡ lấy ả: “Ngươi !?"

"Là cấm chế."

Sư Nguyệt Khanh khó nhọc thốt ba chữ.

Những thợ đúc kiếm tạo Tị Binh nhân bao giờ quên để cho một con đường lui.

rõ điều đó, nhưng vì khao khát sức mạnh, khao khát tìm ký ức, ả vẫn cam tâm giao phó quyền định đoạt cơ thể cho Lận Thanh Diệu.

Lúc đó ả cứ đinh ninh rằng, cấm chế mà Lận Thanh Diệu đặt cùng lắm cũng chỉ để bảo vệ bản khỏi ả g.i.ế.c mà thôi. Lợi ích của cả hai vốn gắn liền với , ả lý do gì để g.i.ế.c .

đ.á.n.h giá kẻ địch quá thấp.

Và cũng coi sự tự do của bản quá rẻ mạt.

"Xin ."

Giọng Sư Nguyệt Khanh nghẹn ngào: “Năm xưa, trận chiến Vân Vũ Đài ở Vu Sơn, thiết kế để ngươi chuốc lấy thất bại, cướp vị trí Tư ngục Sắc Mệnh Quỷ Ngục của ngươi, đều do một tay dàn xếp. Lận Thanh Diệu thực chất từng ý định thực sự đuổi ngươi . Nếu , ngươi ..."

Lung Linh vỗ nhẹ lên lưng ả: “Mọi ân oán thị phi, trong lòng tự cân nhắc."

Lận Thanh Diệu lẽ lúc đó chỉ định dọa dẫm nàng.

thế thì chứng minh điều gì?

Trong mắt , nàng chẳng qua chỉ là một con chim ưng ch.ó săn ngoan ngoãn chờ lệnh. Một khi sinh lòng phản trắc, sẽ quất vài roi cho nàng nếm mùi đau khổ, chỉ mà thôi.

Sư Nguyệt Khanh rơm rớm nước mắt, lặng lẽ gật đầu, nhưng ngay giây tiếp theo túm chặt lấy ống tay áo nàng: “...Ngươi từng hỏi bái ai sư phụ, hỏi liên quan gì đến vụ t.h.ả.m án diệt môn nhà họ Lận. Lung Linh, kẻ dính líu đến chuyện đó , mà chính là nuôi nấng khôn lớn, Lý quân của Pháp gia!"

"Năm đó, hai họ cùng nghiên cứu Tị Binh thuật, ôm mộng cải tạo bộ binh lính nước Vệ thành Tị Binh nhân, giúp nước Vệ xưng bá Cửu Châu. Thế nhưng, Lận Thương Ngọc hiểu vì lý do gì, đột ngột từ bỏ kế hoạch đó."

"Cái đêm rời khỏi Vệ Cung, Lận Thương Ngọc tự tay hạ sát hơn một ngàn t.ử Pháp gia am hiểu Tị Binh thuật, trong đó cả Thương Hoài. Tuy nhiên, Thương Hoài may mắn thoát c.h.ế.t. Bảy năm , việc đầu tiên khi lên nhậm chức Lý quân Pháp gia chính là đến Nhạn Vụ Pha để ám sát Lận Thương Ngọc đang ở ẩn, nhằm cướp trọn vẹn bí kíp Tị Binh thuật!"

Sư Nguyệt Khanh kể đến đây, lục phủ ngũ tạng đau đớn như d.a.o cắt.

Nàng nửa dựa lòng Lung Linh, góc nghiêng của Lung Linh mà thầm nghĩ...

Năm xưa khi Lung Linh kích hoạt cấm chế, liệu cũng chịu đựng nỗi đau xé ruột xé gan như thế ?

Nàng đẩy mạnh Lung Linh .

"Nhân lúc cấm chế khống chế , đ.á.n.h nhanh diệt gọn ...Mai Trì Xuân!"

Vị thanh niên đang cảnh giác phía nghiêng đầu, lạnh lùng nàng .

Sư Nguyệt Khanh quả quyết: " như ngươi , ngươi và sẽ ở chặn hậu, đưa nàng phá vòng vây!"

Tú Tú nấp phía thấy bóng ba lướt như rồng bay, cùng lúc đó, Huyền Quy Lệnh cũng nhận tin nhắn truyền tới từ xa.

Tú Tú liếc vội qua, nét mặt lộ rõ sự vui mừng hớn hở: “...Lung Linh tỷ! Cấp Ẩn đại nhân báo rằng, Mặc gia và Nho gia lượt đặt chân lên Vu Sơn và Bắc Minh, đang tiến hành cắm trụ đá linh tấn. Nếu thành công, chướng khí Thái tuế Cửu Châu sẽ tan biến hết, Binh gia sẽ nhanh chóng đến chi viện cho chúng !"

"Chốn thanh tu của Đạo gia, há để bọn vô các loạn!"

Vị tiểu thiên sư từng gặp trong hang động lúc nãy, nay dẫn theo các sư sư tỷ đồng môn tới nơi.

Tiểu thiên sư nghiêm giọng quát Tú Tú: “Nhìn cái gì? Còn mau lui..."

"Giỏi quá mất! Đệ gọi nhiều đến thế! Ta còn giỏi hơn, thực sự lừa... nhầm, gọi bao nhiêu viện binh tới đây !"

Tú Tú túm lấy vạt áo đạo bào của tiểu thiên sư lắc lấy lắc để, chỉ tay về phía Lận Thanh Diệu và Lý quân Pháp gia ở đằng xa, la lớn: “Bọn họ mới là những kẻ đang loạn! Bọn chỉ đang bảo vệ ngọn núi các thôi. các vị thiên sư cũng cần cảm kích bọn quá , mau tay giúp một tay !!"

“Ngươi ngươi ngươi...buông tay ! Buông !"

Vị tiểu thiên sư vốn đang giữ vẻ mặt nghiêm túc Tú Tú lắc cho chóng mày chóng mặt, mấy sư sư tỷ đồng môn khỏi che miệng thầm.

Từ phía đám đông, một nam nhân mang dung mạo khôi ngô nhưng khí độ điềm đạm, vững chãi như một ông lão qua tuổi tám mươi chầm chậm bước . Đó chính là Đạo quân Nam Tế Vân.

Phóng tầm mắt xa, đạo quân Tị Binh nhân gồm mười vạn đông như kiến cỏ, trải dài ngút tầm mắt. Đa phần đều là những bá tánh bình thường ăn mặc rách rưới.

So với những t.ử huấn luyện bài bản của chư t.ử bách gia, thì dù biến thành Tị Binh nhân, đột nhiên sở hữu linh khí nhất cảnh nhị cảnh, thì bọn họ vẫn chỉ nhỏ bé và yếu ớt như những con kiến.

Nam Tế Vân khẽ thở dài: "Bậc chân nhân thời xưa, sinh mừng, c.h.ế.t chối từ. khắp thiên hạ, chúng sinh muôn loài đều chỉ là những kẻ phàm phu tục tử, thể lấy tiêu chuẩn của chân nhân để ép buộc họ xem nhẹ sống c.h.ế.t, siêu thoát khỏi vật chất?"

"Thôi , dấn cõi hồng trần một chuyến, công thành, danh toại, thoái, đó cũng là lẽ thường tình của thiên đạo!"

Tú Tú ngơ ngẩn vị lão gia gia trai xoa xoa đầu .

"Tiểu hữu, vất vả cho cháu ."

Mai Trì Xuân đang chiến đấu sâu trong trận tuyến kẻ địch nhanh nhận sự gia nhập của các vị thiên sư Đạo gia.

Hắn khẽ nhếch khóe môi: “Vừa nãy thấy chúng yếu thế thì giả bướm lượn lờ xem kịch , giờ thấy chúng chiếm ưu thế nhảy thêm hoa gấm. Nghe đồn Đạo gia xưa nay luôn giữ cái thói 'c.h.ế.t đạo hữu c.h.ế.t bần đạo', hôm nay tận mắt chứng kiến, quả nhiên danh bất hư truyền."

Một vị thiên sư Đạo gia đến hỗ trợ bên cạnh híp mắt đáp : “Khách khí khách khí, lát nữa nếu tình hình biến, đám 'bướm lượn' bọn sẽ cho ngài thấy thế nào mới thực sự gọi là 'c.h.ế.t đạo hữu c.h.ế.t bần đạo'."

"..."

Mai Trì Xuân chẳng thời gian mà đôi co với họ. Hắn hướng mắt về phía Lung Linh đang cản bước ở phía .

Không hiểu , cứ cảm giác những chiêu thức Lung Linh thi triển vẻ khang khác so với . Dù trong tay kiếm, nhưng Mai Trì Xuân vẫn nhận cách nàng vận khí lưu chuyển xung quanh cơ thể giống với tâm pháp của Pháp gia.

Nàng dường như lĩnh ngộ một thuật thức mới, nhưng vì thành thạo, thiếu vũ khí tay, nên chỉ đang mò mẫm hành động dựa bản năng.

Với thiên phú của nàng, một khi khai mở linh khiếu, thì chắc chắn đó là thứ mà bình thường thể với tới.

Nàng cần thời gian, và cần một môi trường đủ để nàng phát huy hết khả năng.

“...Lung Linh, ngươi còn định ngoan cố chống cự đến bao giờ?"

Lận Thanh Diệu Đại tướng quân nước Vệ tay cầm trọng kiếm, c.h.é.m thẳng về phía Lung Linh đang trong tay tấc sắt.

Trong mắt , Lung Linh lúc rối loạn trận tuyến.

Đối với một kiếm tu, việc c.h.é.m đứt mệnh kiếm chẳng khác nào c.h.é.m đứt đạo tâm. Vừa , nếu Đạo quân Nam Tế Vân tay can thiệp, e rằng Lung Linh trở thành vong hồn tay Sư Nguyệt Khanh.

Chính vì thế, giờ đây nàng mới loạn cào cào ngay cả những tâm pháp cơ bản nhất của Pháp gia. Việc nàng thể cầm cự những đòn tấn công của Đại tướng quân nước Vệ, là nhờ nguồn sáng sinh linh khí quá đỗi mạnh mẽ của nàng.

trong cuộc so tài giữa những cao thủ, chỉ linh khí thôi là đủ.

Cục diện thất bại của nàng định sẵn.

"Lận Thanh Diệu."

Giữa lúc giao tranh, Lung Linh ngước mắt lên, xuyên qua khói lửa mù mịt, lạnh lùng thẳng : “Ngươi là đồ ngốc ?"

"..."

Dù Lận Thanh Diệu giỏi giữ bình tĩnh đến , khi cô thiếu nữ lúc nào cũng cúi đầu ngoan ngoãn thốt những lời lẽ thô lỗ như , nét mặt cũng khỏi méo mó trong chốc lát.

“...Ngươi cái gì?"

"Ta .” Lung Linh gằn từng chữ: “Lận Thanh Diệu, ngươi đúng là một tên đại ngốc. Ngươi kẻ đang bên cạnh ngươi là ai ?"

Lận Thanh Diệu khẩy: “Ngươi với chuyện ? Trên chiến trường bàn chuyện riêng tư. Nếu ngươi dùng mấy chuyện vặt vãnh để chia rẽ Vu Sơn và Pháp gia..."

"Vụ t.h.ả.m án diệt môn nhà họ Lận cũng là chuyện vặt vãnh !"

Lung Linh né tránh một nhát kiếm sắc bén tựa chẻ non xẻ núi, và đúng như dự đoán, nàng thấy vẻ mặt Lận Thanh Diệu bỗng chốc cứng đờ.

“...Ngươi còn dám nhắc đến mối thù diệt môn của nhà họ Lận!"

Đôi lông mày Lận Thanh Diệu sa sầm, ngọn lửa giận dữ bốc lên ngùn ngụt: “Chính miệng ngươi từng sẽ luôn ở bên , chờ ngày cùng báo thù cho nhà họ Lận! Bây giờ ngươi đang cái quái gì ! Ta hỏi ngươi, ngươi đang sát cánh cùng ai, và đang đối đầu với ai!"

Hắn căn bản chẳng thèm quan tâm Lý quân của Pháp gia là ai, cũng chẳng màng đến việc cha ruột của là ai!

Cả gia tộc họ Lận diệt vong, đời còn lấy một . Kẻ duy nhất chứng kiến những năm tháng thiếu thời và mối huyết hải thâm thù của , chỉ còn nàng.

C.h.ế.t hụt ở Nhạn Vụ Pha.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/sau-khi-ke-thu-tang-ta-the-than/chuong-51.html.]

Nương tựa sưởi ấm trong ngôi miếu hoang đêm tuyết rơi.

Nàng cõng qua ba trăm dặm bình nguyên đầy chướng khí. Một vị thiếu gia từng lo cái ăn cái mặc, nay chia từng mẩu bánh xin cùng nàng.

"Ta cứ ngỡ...dù tất cả quên mối huyết thù của nhà họ Lận, thì ít nhất vẫn còn ngươi và khắc ghi."

Hai mắt Lận Thanh Diệu đỏ ngầu, chằm chằm nàng, gào lên: “ ngươi cũng quên ! Ngươi thà vì một gã đàn ông chẳng liên quan, thậm chí chỉ vì một đứa rõ thật giả của , mà dễ dàng từ bỏ linh khí, từ bỏ mối thù của chúng , để chọn một kẻ phàm phu tục tử! Lung Linh, chính ngươi phản bội !"

Những lời tuôn khỏi miệng, đến cả Lận Thanh Diệu cũng dám tin thể thốt những lời đầy oán trách và bi thương đến thế.

, thấy cõi lòng nhẹ bẫng, hệt như những đám mây đen xua tan, để lộ bầu trời quang đãng.

Cô thiếu nữ ở phía cuối tầm mắt vẫn y hệt như ngày xưa, nhưng ánh mắt nàng dường như đổi.

...Hóa .

Đó mới là lý do thực sự khiến chỉ thể an giấc trong phòng của Lung Linh.

Vì thế, nhiều năm về , khi chứng kiến Lung Linh và Mai Trì Xuân ở bên , mới nảy sinh thứ cảm giác ghen tuông khó gọi tên .

Hóa ...

Hóa ...

"Ta bao giờ quên."

Ánh mắt Lung Linh sắc như lưỡi dao, nghiêm nghị : “Trong Vệ Cung, ở Nhạn Vụ Pha, dù đa phần đều là những ký ức tồi tệ, nhưng đó cũng là một phần con . Ta bao giờ quên dù chỉ một khoảnh khắc. Kẻ quên mối thù của nhà họ Lận, chính là ngươi mới đúng."

"Nếu , tại ngươi vẫn nhận , kẻ đang ngay cạnh ngươi, chính là cha đẻ của ngươi, và cũng là kẻ đầu sỏ tàn sát cả gia tộc họ Lận chỉ vì Tị Binh thuật!"

Trời đất bỗng chốc rơi tĩnh lặng.

Máu trong Lận Thanh Diệu như đóng băng, ngay giây tiếp theo cuồn cuộn chảy ngược, dồn hết lên não.

"Không thể nào..."

"Ngươi từng thấy kiếm pháp của Sư Nguyệt Khanh ?"

Ánh mắt Lung Linh chất chứa sự thất vọng, xen lẫn cả sự thương hại.

"Ngươi coi thường nàng , chỉ xem nàng như một vợ, một kẻ bề . nếu ngươi chịu nàng lấy một t.ử tế, ngươi sẽ nhận kiếm kỹ của nàng giống hệt đám ở Nhạn Vụ Pha năm xưa nhanh hơn cả ."

Trong tiếng gió rít gào lạnh lẽo, Thương Hoài từ đầu đến cuối hề cắt ngang cuộc đối thoại của họ, cũng chẳng thèm buông nửa lời bình luận.

Chỉ đến khi Lung Linh dứt lời, ông mới ngẩng đầu lên, lên bầu trời, lẩm bẩm: “Linh vực kết thành...Khương Huyền Hi và Mạnh Đàn Uyên, dù cũng từng là một cặp thanh mai trúc mã, đến cuối cùng, ăn ý đến ."

Linh vực trung tỏa ánh sáng vàng nhạt, từng lớp gợn sóng lan tỏa xung quanh, như đang hô ứng với những long mạch ở phương xa.

Giữa lúc còn đang ngước lên bầu trời, Lung Linh nghiêm giọng quát Thương Hoài: “Các thua , còn vùng vẫy nữa ?"

Thương Hoài mỉm nhạt: “Thua ? Tiểu Lung Linh , đời chuyện gì cũng rạch ròi phân định thắng thua . Bọn chắc thua, mà các cũng chắc thắng...Linh vực tuy kết thành, nhưng ngươi hãy kỹ xem, ở những nơi xa xôi ngoài địa khí của long mạch, chướng khí Thái tuế tuy nhạt , nhưng vẫn biến mất."

Trái tim Lung Linh thót lên, một dự cảm chẳng lành bất chợt ập đến.

Tranh thủ lúc Vệ Vô Tinh ngừng tay, nàng lấy Huyền Quy Lệnh kiểm tra, mới phát hiện lời Thương Hoài là sự thật.

Trên tấm bản đồ Cửu Châu hiển thị qua Huyền Quy Lệnh, chướng khí Thái tuế ở các cấp Giáp, Ất, Bính, Đinh xóa sổ. một lớp chướng khí mỏng manh vẫn bao phủ lấy tấm bản đồ, tan biến .

“...Sao thế ?"

Lung Linh sững sờ, ngẩng phắt lên lườm Thương Hoài một cách giận dữ: “Các giở trò gì!"

Thương Hoài chỉ mỉm đáp. Đương nhiên là ông sẽ bụng nhắc nhở nàng .

Giải pháp mà nàng hằng tin tưởng giờ đây sụp đổ . Tâm trí Lung Linh rối bời, trống rỗng.

Những trụ đá bằng thanh đồng của Cửu Châu đều trả về long mạch, cớ vẫn thể khởi động long mạch?

Nếu kế hoạch "Thiên Âm Vân Hải" vốn dĩ thể thành công, nỗ lực của ý nghĩa gì? Sự hy sinh của các t.ử Mặc gia ý nghĩa gì?

Lung Linh thể nào chấp nhận sự thật .

Nhân lúc nàng đang thẫn thờ, Vệ Vô Tinh tiếp tục tung đòn tấn công. Vị đại tướng lầm lỳ, ít là đồ của Thương Hoài, nhưng khác với Sư Nguyệt Khanh. Hắn và Lung Linh cùng xuất phát từ một cội nguồn, tu luyện cùng một loại tâm pháp, từng chiêu từng thức đều nhắm thẳng điểm yếu của nàng.

Vừa Lung Linh dốc lực mới miễn cưỡng đối phó , huống hồ bây giờ nàng còn đang phân tâm.

Rầm...!!

"Đường đường là Đại tướng quân nước Vệ, tay cầm thần binh lợi khí, giao đấu với một tiểu nữ t.ử tay tấc sắt, mà còn dùng trò đ.á.n.h lén. Ngươi thấy nhục nhã ?"

Một con Mặc Lỗi từ phía Mai Trì Xuân phóng , tựa như cánh tay thứ ba của , đỡ trọn lấy thanh trọng kiếm mang theo sát khí sắc bén ngay giữa trung.

Vệ Vô Tinh suýt nữa thì thổ huyết vì câu khích tướng .

Tiểu nữ t.ử tay tấc sắt!?

Chính bản còn từng là bại tướng tay "tiểu nữ tử" đấy. Giờ đổi vị trí, đó mát mẻ ngượng mồm!

Mai Trì Xuân bỏ ngoài tai ánh mắt nảy lửa của Vệ Vô Tinh. Hắn đầu, mỉm với Lung Linh đang thẫn thờ: “Đừng lo lắng. Mười vạn Tị Binh nhân , vị Đạo quân của Đạo gia cùng với t.ử của lão đang dùng phép tạm thời hóa bướm để khống chế . Thế là chúng bớt một mối lo phía . Còn về linh vực ... vấn đề ."

"Kế hoạch 'Thiên Âm Vân Hải' hề sơ hở. Linh vực Cửu Châu kết thành, quả thực thể khởi động long mạch, để địa khí của long mạch tự thanh tẩy chướng khí Thái tuế bộ Cửu Châu...Chỉ là, linh vực tuy hình thành, nhưng vẫn thiếu mất một chiếc chìa khóa để mở toang bộ long mạch."

Trong một khoảnh khắc, đầu óc Lung Linh trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết, nàng lập tức hiểu điều đang nghĩ trong lòng.

Nàng mấp máy môi, giọng run rẩy mà chính bản nàng cũng nhận .

"Không..."

Nụ nhạt trong mắt Thương Hoài đông cứng .

ý khóe mắt, chân mày Mai Trì Xuân càng lúc càng đậm. Hắn ngờ rằng, cái định mệnh mà từng cố sức trốn tránh, giờ đây một vòng luẩn quẩn, do chính miệng : “Chiếc chìa khóa đó, chính là Cửu Châu Đỉnh. Nói cách khác, chính là mắt xích cuối cùng của kế hoạch ..."

Lời còn dứt, một cái tát giòn giã giáng mạnh xuống má Mai Trì Xuân, ngoắt mặt .

"Tự cao tự đại!"

Ngay cả mười năm , Lung Linh cũng từng nổi giận, to tiếng với đến thế. Nàng tát một cái vẫn hả giận, còn mạnh tay đẩy xa.

"Cửu Châu Đỉnh cái gì chứ! Chẳng qua chỉ là một đống đồng nát sắt vụn! Đợi g.i.ế.c sạch bọn chúng, hội quân với Cự Tử, chắc chắn sẽ tìm cách khác!!"

Nói xong, Lung Linh , tiếp tục lao tấn công Vệ Vô Tinh.

Lần , lục khí luân chuyển quanh nàng, một phương thức vận hành khí tức khác biệt ngày càng hiện rõ.

Nàng dùng thuật thức của Pháp gia, mà dùng tâm pháp của Nho gia dung hợp với thuật thức Pháp gia!

Chuyện từng , từng thấy! Đạo tu hành vốn đề cao sự trong sáng của tâm niệm, giữ vững một con đường duy nhất. Xưa nay từng thấy ai thể dung hợp hai đạo lý trái ngược đến mức thông suốt như . Điều thể xảy !

Trong đôi mắt tĩnh lặng như giếng cổ của Vệ Vô Tinh bắt đầu gợn sóng. Nhìn những chiêu thức ngày càng điêu luyện, luồng linh khí ngày càng thuần khiết của cô thiếu nữ mặt, những gợn sóng dần biến thành những cơn sóng thần kinh hoàng.

Lận Thanh Diệu ngẩng đầu lên.

Đôi mắt của Lý quân Pháp gia sáng rực như lửa.

...Quả nhiên.

Mai Trì Xuân dõi theo luồng ánh sáng màu xanh lam lướt qua giữa trung. Sát khí tàn nhẫn, khát m.á.u của Pháp gia bao bọc bởi khí vận hư linh, minh giác* của Nho gia, uy thế chẳng những giảm mà còn tăng lên gấp bội.

*Trống rỗng, linh thiêng, sáng suốt, giác ngộ.

Đây là thuật thức của bất kỳ môn phái nào trong chư t.ử bách gia.

Đây là con đường mà nàng tự khai phá bằng m.á.u và nước mắt của cả hai kiếp .

“...Ngươi vẫn hiểu ? Vu Sơn chính là lối thoát duy nhất của nàng ."

Lận Thanh Diệu bóng đang cuồng trong trận chiến, bỗng nhiên lạnh lùng cất lời.

"Kế sách của Mặc gia cứu nổi Cửu Châu. Lung Linh, hãy trở về Mười hai điện Vu Sơn. Nếu ngươi cứu mạng Mai Trì Xuân, đó là sự lựa chọn duy nhất của ngươi..."

"Ngươi câm miệng cho !"

Dây chú phược quấn chặt lấy bàn tay đang cầm kiếm của Vệ Vô Tinh. Hắn cố sức giằng nhưng phát hiện đó là chú phược thông thường.

Mười sáu chữ quyết của Nho gia...nàng thể luyện bản mệnh tự quyết của Nho gia, phong ấn kiếm khí của !

"Lận Thanh Diệu, trong mắt ngươi, giống một con ngốc lắm ? Ngươi cũng tin, ngươi ngoắc ngón tay một cái là lời ngươi răm rắp ?"

Vệ Vô Tinh đành tự chặt đứt một cánh tay để thoát . Máu tươi b.ắ.n tung tóe, chảy dọc theo mí mắt Lung Linh, hệt như những giọt huyết lệ.

trong mắt nàng hề nước mắt. Nàng chỉ ngoan cố chất vấn, như đang hỏi , như đang hỏi cả đất trời: “Tất cả các đều g.i.ế.c , chẳng một ai sống tiếp. Tại ? Nhân gian Cửu Châu rộng lớn là thế, tại thể chừa cho một chốn dung ?"

Giọng nàng nhẹ đến mức tưởng chừng như sẽ tan biến trong gió, nhưng nhẹ nhàng thổi bay trăm năm cam lòng, trăm năm đau khổ của .

Mai Trì Xuân thầm nghĩ...

Thế là đủ .

Dưới ánh sáng lờ mờ, Lận Thanh Diệu thấy thanh niên đôi mắt hồ ly nắm chặt cổ tay Lung Linh, kéo tuột nàng lòng .

Vệ Vô Tinh định nhân cơ hội tấn công, nhưng một cuộn pháp giản màu vàng kim bay vút tới, cắm phập xuống lớp đất chân . Ngay đó, những điều luật do các chữ triện màu vàng ngưng tụ tung bay như dải lụa, ép Vệ Vô Tinh liên tục lùi bước.

"Nguyệt Khanh." Thương Hoài đăm đăm ả: “Ngươi đang cái trò gì ?"

Sư Nguyệt Khanh đàn ông một tay nuôi nấng khôn lớn.

khao khát thoát khỏi sự thao túng của , thể phủ nhận một sự thật rằng, nuôi nướng ả nên , truyền thụ võ nghệ cho ả, và ban cho ả sinh mệnh thứ hai.

...Cũng chính vì lẽ đó.

Hắn còn đáng hận hơn cả Lận Thương Ngọc và Lận Thanh Diệu! Càng thể tha thứ!

"Ta là Sư Nguyệt Khanh của ông."

"Ta tên là Khương Đàm, là con gái của Tề Cảnh Công. Sinh năm Tề Cảnh thứ bốn mươi hai, c.h.ế.t tháng Mười hai khi nước Tề bại trận. Lúc sống thề c.h.ế.t chịu gả cho Chu Linh Vương, lúc c.h.ế.t cũng thuận theo ý nguyện của . Một đời mưu cầu hổ thẹn với ai, chỉ mong hổ thẹn với chính bản !"

Sức mạnh mượn như nước tuột khỏi kẽ tay, Sư Nguyệt Khanh là đối thủ của Vệ Vô Tinh, nhưng ả cũng chịu lùi bước nửa phân.

Ả trừng mắt Thương Hoài trân trối, gằn từng chữ: “Cho dù là lấy trứng chọi đá, cũng sẽ cho ông cái giá trả khi dám đùa giỡn với !"

...

Lung Linh Sư Nguyệt Khanh ở đằng xa, xuống cổ tay đang Mai Trì Xuân nắm chặt.

Nàng theo bản năng vùng , nhưng lực đạo của Mai Trì Xuân lúc lớn đến mức từng thấy. Lung Linh nhất thời giằng .

Một nỗi sợ hãi tột cùng bò dọc từ lòng bàn chân lên.

"Huynh buông ! Huynh mau thả ! Tự thể , thể g.i.ế.c sạch bọn chúng...!!!"

Lòng bàn tay dày dặn, ấm áp của Mai Trì Xuân giữ chặt lấy gáy nàng, áp trán trán nàng. Ở cách cực gần, Lung Linh thấy trong đôi mắt sự luyến tiếc mãnh liệt đối với sự sống.

nắm lấy những ngón tay của nàng, đ.â.m xuyên qua chính lồng n.g.ự.c .

“...Hôm nay nàng , nàng bằng lòng gả cho ...Ta thực sự vui..."

Rõ ràng bao vong hồn gục ngã tay , nhưng khoảnh khắc những ngón tay chạm dòng m.á.u ấm nóng, đầu óc Lung Linh vẫn trống rỗng , cứng đờ thể nhúc nhích.

"Nàng đúng...Có nhiều ... nhiều đều c.h.ế.t...Ta dối nàng, phụ thực hề tự nguyện chỗ c.h.ế.t. Đó chỉ là chút sĩ diện cuối cùng dành cho vương thất nhà Chu mà thôi. Lúc sắp c.h.ế.t, ông giãy giụa trông t.h.ả.m hại, chẳng chút phong thái nào của một bậc Thiên t.ử cả. Lúc đó còn nhỏ, giữ thể diện, nên cố tình vẻ hề sợ hãi. Trải qua một c.h.ế.t sống mới thấm thía...Cái c.h.ế.t quả thực là điều đáng sợ nhất cõi đời ...Lung Linh, thật sự, thật sự, hề c.h.ế.t chút nào..."

Hắn , khoét sâu hơn lồng n.g.ự.c .

Hàng trăm năm , Cửu Châu Đỉnh cứu một mạng, nhưng cái mạng giá trả.

Nó ký sinh , cắm sâu m.á.u thịt . Trừ phi tự nguyện m.ó.c t.i.m , bằng , cho dù c.h.ế.t, sức mạnh của Cửu Châu Đỉnh vẫn sẽ bảo vệ cơ thể mang dòng m.á.u Thiên t.ử , ngoại lực thể nào tách rời.

Mai Trì Xuân tựa đầu vai Lung Linh, thầm nghĩ tại cơn đau thể khiến c.h.ế.t quách cho , cảm nhận những giọt nước mắt nóng hổi của nàng rơi xuống gáy , từng giọt từng giọt, nóng đến mức luống cuống .

Hắn bỗng nghĩ, c.h.ế.t cam tâm, lẽ chỉ vì nhận nước mắt của nàng.

Lần như ý nguyện, tâm trạng trở nên tĩnh lặng đến lạ thường.

“...Dùng nó đúc một thanh kiếm . Thái t.ử Cơ Khí chẳng thứ gì thuộc về riêng cả. Bọn họ đều moi t.i.m để cứu thế, nhưng nhất quyết cứu, chỉ cứu nương t.ử của thôi."

Lung Linh phản ứng .

Hắn nắm lấy tay nàng đ.â.m sâu trái tim, nắm lấy Cửu Châu Đỉnh hòa một với m.á.u thịt của . Nàng giãy giụa, nhưng khi giãy giụa thấy tiếng m.á.u thịt xé rách. Đó quả thực là âm thanh đáng sợ nhất mà nàng từng trong đời.

Nàng kêu cứu.

Nàng cầu xin, lóc van nài ông trời.

linh vực cao vẫn bình lặng lưu chuyển, chực chờ phát động. Xung quanh m.á.u chảy thành sông, xác chất thành núi. Chúng sinh còn đang mải lo cho , chật vật giãy giụa, chẳng ai thể đáp nàng.

Nàng vất vả lắm mới đem lòng yêu thương chốn nhân gian , cớ nhân gian chịu rủ lòng thương xót cho nàng yêu?

Mọi âm thanh đều tan biến.

Chỉ còn tiếng m.á.u chảy róc rách, và nhịp đập thình thịch của trái tim.

Đất trời vạn vật trở nên trống rỗng, mờ mịt. Nàng cầu nguyện, van xin tất thảy những gì lọt tầm mắt, nhưng chẳng vớ bất kỳ một cọng rơm cứu mạng nào. Giống như đang ngừng rơi tự do trong một vực thẳm đáy, nàng chẳng điểm dừng ở , chỉ cứ rơi mãi, rơi mãi.

"Ta nàng từ nay về còn trói buộc bởi bất cứ thứ gì, thiên hạ vô địch."

"Thanh kiếm dùng để bảo vệ nương t.ử của , đặt tên là...Hộ Hoa Linh."

Giọng vỡ vụn như ngọc rơi. Trong khoảnh khắc , linh hồn bốc cháy thành ngọn lửa. Cửu Châu Đỉnh đúc bằng tinh hoa của các long mạch Cửu Châu, sự luyện của "Thiếu Dương Quân Hỏa", hóa thành một thanh bảo kiếm vô song, độc nhất vô nhị thế gian.

Kiếng kiếm ngân vang tựa hàng vạn tiếng chuông reo.

Lung Linh thấy những âm vang của tình yêu vọng dứt.

Loading...