Sau Khi Kẻ Thù Tặng Ta Thế Thân - Chương 49

Cập nhật lúc: 2026-04-15 06:20:51
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“...Vị hôn thê?"

Ba chữ lập tức kéo sự chú ý của Lận Thanh Diệu từ vị Lý quân Pháp gia trở về.

Hắn trân trối Mai Trì Xuân một lúc lâu, đột ngột nở một nụ gằn lạnh lẽo. Bao nhiêu lửa giận nhen nhóm từ đoạn kiếm gãy nay trút sạch sang kẻ mặt.

"Nằm mơ giữa ban ngày ."

"Ả sống là bề của nhà họ Lận, c.h.ế.t cũng là ma của nhà họ Lận! Chờ đám Tị Binh nhân của giẫm nát ngươi thành đống thịt vụn, tự khắc chúng sẽ mang theo...mang ả về. Đến lúc nhắm mắt xuôi tay, ngươi cũng đừng hòng thấy ả thêm một nào nữa...G.i.ế.c cho !"

Lời thốt , mệnh lệnh lập tức thi hành. Mười vạn vu giả chịu sự sai khiến của lao đến với khí thế kinh hồn bạt vía.

Một lượng đông đảo đến , một thanh thế áp đảo đến thế, mà chỉ dùng để đối phó với một duy nhất, quả thực chẳng khác nào lấy đá chọi trứng!

"Lùi ...!"

Tiếng quát vang lên như rồng ngâm hổ gầm, chỉ một chữ thôi vững chãi tựa kim cô bổng.

Mặc cho đám Tị Binh nhân cuồn cuộn ập đến như sóng thần che trời lấp đất, vị thanh niên búi tóc cao, đội kim quan vẫn chẳng mảy may nhúc nhích lấy nửa bước. Một khi mệnh lệnh ban , toán quân tiên phong xông lên dẫn đầu ngay tức khắc chấn văng xa hàng chục trượng!

"Thiên T.ử Lệnh".

Đây tuyệt đối là thuật pháp thể học , mà là do năm xưa khi còn là Thái t.ử Cơ Khí, tuổi nhỏ mà thông minh xuất chúng, gánh vác niềm hy vọng của cả thiên hạ dành cho vương thất họ Chu, nên mới sở hữu vận khí của Thiên t.ử hội tụ .

Đứng quan sát từ cao, cả Lận Thanh Diệu và Lý quân Pháp gia đều cảm thấy nặng trĩu trong lòng.

Nếu kẻ thực sự dốc hết sức để đ.á.n.h một trận, e rằng trong cõi núi Long Hổ, chẳng một ai thể trốn thoát khỏi tay .

Thế nhưng...

Hắn thể buông thả bản để đ.á.n.h một trận sinh tử.

Lận Thanh Diệu dùng ánh mắt lạnh lẽo đám sâu kiến nhỏ bé chân.

Tuy cùng mang danh xưng Tị Binh nhân, nhưng đám khác một trời một vực so với Lung Linh.

Những Tị Binh nhân mắt , cho dù mài mòn hỉ nộ ái ố, trui rèn kinh mạch, thì sức mạnh cũng chỉ vặn chạm mốc linh tu nhất cảnh. Điểm đáng khen duy nhất của bọn chúng là sự ngoan ngoãn, tuyệt đối tuân lệnh phục tùng.

Hắn những con trần mắt thịt như những con rối giật dây , bọn chúng xông pha chiến đấu vì , coi cái c.h.ế.t nhẹ tựa lông hồng.

đồng thời, bọn chúng cũng là những con rối mất trí. Khi con d.a.o khắc hoa mai của Mai Trì Xuân kề sát cổ, những con bình thường cảm nhận cái c.h.ế.t cận kề , vẫn theo bản năng mà sinh sự sợ hãi, van nài cầu xin.

Lận Thanh Diệu thu tầm mắt sự chần chừ, khó xử của Mai Trì Xuân. Đã mấy bận âm thầm dồn sát chiêu, nhưng buộc dừng tay phút chót.

"Thật là thú vị.” Lận Thanh Diệu khẽ khẩy: “Đã đến nước , mà vẫn còn mềm lòng ? Hắn thực sự coi là Chu Thiên t.ử gì đó, coi đám là thần dân của đấy ?"

Đám Tị Binh nhân vị Thái t.ử trẻ tuổi, hùng mạnh của nhà Chu mặt, đôi mắt run rẩy, đôi môi mấp máy thành tiếng.

...Xin tha mạng, Thái t.ử Điện hạ!

...Cứu chúng với!

...Bọn thảo dân đều ép buộc, bọn thảo dân c.h.ế.t!

...Ngài là Thái t.ử của triều Chu, tất cả chúng đều là thần dân của ngài cơ mà! Tại ngài g.i.ế.c chúng ! Tại ngài cứu chúng !

Giữa tiếng kêu gào van xin vang vọng như sóng cuộn núi lở, gân xanh trán Mai Trì Xuân nổi hằn lên từng cục.

Ngay trong một thoáng chần chừ của , đám Tị Binh nhân mới lóc cầu xin tha mạng ban nãy ùa lên như một bầy thi quỷ, nháy mắt nhấn chìm .

nhanh đó, đám Tị Binh nhân đè một luồng linh lưu hất văng . Mai Trì Xuân ôm chặt lấy cổ, m.á.u tươi ồ ạt tuôn qua kẽ ngón tay.

Hắn thở hổn hển, đôi mắt đỏ ngầu như máu.

"Nếu c.h.ế.t, thì mau cút ."

Hắn nhặt nửa thanh Thiên Lục kiếm gãy đất lên, vung kiếm c.h.é.m c.h.ế.t một tên Tị Binh nhân vung d.a.o c.h.é.m cổ ban nãy.

"Ta chỉ lấy mạng Lận Thanh Diệu, kẻ nào dám cản đường, g.i.ế.c tha."

Một cơn mưa m.á.u tầm tã trút xuống. Vài giọt m.á.u b.ắ.n lên con bướm nhỏ, đôi cánh trở nên nặng trĩu, ngay cả tầm cũng nhuộm đỏ một màu, rõ.

"Hắn là ai? Hắn là ai ?"

Lung Linh cuống cuồng đập cánh, bay vội về phía con bướm Âm Dương.

Bướm Âm Dương thong thả đáp: "Trong mắt nhiều , là linh đan diệu d.ư.ợ.c khả năng cải t.ử sinh... tiếc , thế đạo vô phương cứu chữa, viên tiên đan của , chẳng cứu nổi trong thiên hạ ."

Giữa màn sương mù, càng ngày càng nhiều linh điệp sự náo động ở đây thu hút mà tụ tập .

"Nho gia nghĩ thế."

"Mặc gia cũng khoái cái trò dùng mạng của t.ử để luyện chế thứ linh đan diệu d.ư.ợ.c mà họ thèm khát."

"Đạo pháp tự nhiên, vô vi nhi trị (thuận theo tự nhiên, gì mà cai trị ). Đừng đến tính mạng, cho dù bắt nhổ một chiếc cánh để cứu thế, cũng quyết !"

Câu thốt , bầy bướm đồng loạt vỗ cánh reo hò tán thưởng.

Lung Linh bọn chúng một lượt, đưa mắt xuống , nơi vị thanh niên đang c.h.é.m g.i.ế.c giữa biển m.á.u thi sơn.

Hắn dường như dùng cái giá nhỏ nhất để phá vỡ vòng vây. Vì thế, lao vòng vây địch, mắt hướng thẳng về phía , dẫu bao vây tấn công đến trọng thương, bước chân cũng từng dừng , chỉ một lòng nhắm thẳng về phía đó, bóng hình đó...

Vị thanh niên mặc áo đỏ rực hóa thành ngọn lửa phục thù, dọc đường dùng thế chẻ tre nghiền nát thứ để thiêu rụi kẻ thù.

Xa xa , những con linh điệp nhẹ nhàng thanh thoát như tiên bay lượn tựa một dải lụa mỏng miên man bất tận. Bọn chúng bay về phía sương khói của núi xanh, nhưng khi chạm tới vùng chướng khí đen đặc đầu trở , tìm về chốn bồng lai tiên cảnh chút vướng bận ưu phiền .

Bọn chúng, đến cả ngọn núi cũng chẳng thể bay thoát.

Trên cõi đời , thực sự tồn tại một nơi gọi là Bạch Ngọc Kinh ?

"Vậy nhổ cánh của !"

Lung Linh đột ngột lên tiếng. Bầy linh điệp đang tụ tập xung quanh lặng thinh nàng.

Nàng dõng dạc: “Ta sợ! Nhổ một cánh cũng , hai cánh cũng . Chỉ cần cứu họ, cho dù thể đến Bạch Ngọc Kinh, dẫu một con sâu cánh, cũng cam lòng!"

Dường như một tiếng thét lớn vang lên từ tận đáy lòng Lung Linh.

Ta chạy trốn! Ta tuyệt đối trốn tránh!

Ta cứu !

"Chí khí lắm, nhưng ngươi định dùng cách nào để cứu bọn họ?"

Bướm Âm Dương khẽ: “Ngươi chỉ là một con bướm nhỏ, một con bướm nhỏ khát thì uống sương, đói thì hút mật hoa, ngoài những việc đó , chẳng gì, cũng chẳng suy nghĩ gì thêm."

"Ta !"

"Vậy ngươi hãy cho , ngươi là ai?"

“...Ta ." Lung Linh ngơ ngác trả lời: “Không là ai, thì thể cứu ?"

"Coi trọng thiên hạ như chính bản , yêu thương bản như yêu thương thiên hạ. Nếu ai ai cũng điều đó, thì hà cớ gì cần ai đó hy sinh, ai đó cứu thế? Trời đất vốn dĩ sinh sôi nảy nở ngừng, tự khắc thể tự cứu lấy chính ."

Giọng điệu của Đạo quân thật kiên nhẫn và ôn hòa.

"Bướm nhỏ , cứu khác, tiên ngươi tự cứu lấy chính ."

Lung Linh chẳng hiểu gì sất. Nàng cảm thấy lão chìm sâu cái thế giới loài bướm của lão, thể nào dứt .

Lung Linh quyết định thèm lão lảm nhảm nữa, ngoắt đầu, cắm cổ lao thẳng xuống bên .

Mặc kệ nàng là ai, nàng cũng thèm bướm nữa!

...

Như một linh cảm vô hình kết nối.

Vị thanh niên đang giữa biển m.á.u thi sơn, liên tục lôi kéo, nhấn chìm, trong một khoảnh khắc nào đó, bỗng ngẩng đầu lên.

Trên bầu trời xám xịt, bao la, một con linh điệp tỏa ánh sáng xanh biếc từ mây sà xuống, hiểu vì lý do gì cứ bay lượn vòng quanh đỉnh đầu , chịu rời .

"Mày cũng đến để ngăn cản tao ?"

Con bướm đậu nhẹ nhàng lên bàn tay đang cầm thanh kiếm gãy của .

Với thực lực của , thanh kiếm gãy chẳng chút giá trị nào. vẫn cố chấp nắm chặt, tựa hồ như , sẽ còn chiến đấu đơn độc một nữa.

"Hay là, mày điều gì với tao?"

Đám Tị Binh nhân xung quanh dè chừng đống xác c.h.ế.t la liệt chân , chực chờ sơ hở tiếp theo của .

Mai Trì Xuân nâng tay lên, ánh mắt lạnh lẽo chút độ ấm rơi con bướm nhỏ.

"Đám linh điệp các ngươi bay lượn khắp núi rừng, từng thấy chủ nhân của thanh kiếm ? Nếu linh hồn nàng vẫn còn vương vấn đây, thể phiền chuyển lời giúp với nàng rằng..."

"Đợi nàng rửa hận, sẽ lập tức đến gặp nàng."

Một giọt nước nóng hổi rơi tõm xuống đôi cánh vảy, Lung Linh chẳng hiểu đó là thứ gì.

Thế nhưng.

Một cảm xúc vô cùng mãnh liệt len lỏi, dâng trào trong từng nhịp thở của nàng.

Như dòng nước đóng băng nay giải phóng, từng giọt từng giọt ồ ạt chảy sâu thẳm tâm hồn nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/sau-khi-ke-thu-tang-ta-the-than/chuong-49.html.]

Trong đầu Lung Linh chợt lóe lên một tia sáng chói lóa...

Đêm nay là đêm nào?

Tấm là của ai?

Nàng thấy mây gió đất trời biến ảo khôn lường, vượt qua vô vàn dâu bể thăng trầm, từ màn sương mờ ảo của núi Long Hổ, trôi dạt về tận vùng đất nước Tề của mấy trăm năm .

"Phu nhân xem, lông mày giống , mũi giống cha, quả là một tiểu thư xinh xắn!"

"Tướng quân, vu chúc lúc nữ công t.ử giáng sinh, chòm Thất Sát mọc lên. Đó là vì chủ về hình phạt, g.i.ế.c chóc, cai quản sự sống c.h.ế.t. Vì chiếu mệnh, liệu ..."

"Thất Sát thì chứ! Ngôi thứ sáu của Nam Đẩu, chính là tướng tinh. Con gái nhất định sẽ là một đứa trẻ oai phong lẫm liệt, quả cảm can trường! Ngay cả lễ thôi nôi nó cũng khác thường, dám bốc ngay thanh bảo kiếm mà Thiên t.ử ban tặng đeo hông Tề vương. Ngoài con gái , còn ai to gan lớn mật đến thế? Ha ha ha ha ha..."

Lung Linh cảm giác như rơi tọt một giấc mộng rực rỡ hoa gấm, bên tai văng vẳng bao nhiêu thanh âm xa lạ quen thuộc.

Những là ai?

Nàng là ai?

Rốt cuộc là bướm hóa thành , hóa thành bướm?

Lung Linh ngơ ngác, lảo đảo bước trong giấc mộng, va sầm một cơ thể.

Đứng tấm gương đồng, nàng thấy một khuôn mặt còn nét ngây thơ, nhưng đôi mày và ánh mắt toát lên sự sắc sảo. Bé gái khoác bộ áo giáp rộng, ngắm nghía bản trong gương, bỗng chốc bật .

Lung Linh sững sờ.

Người là nàng ?

Sao nàng thể nở một nụ rạng rỡ đến thế?

"Huyền Nữ..."

Từ ngoài cửa vẳng một giọng dịu dàng nhưng pha lẫn chút bất lực.

"Bảo con cung là để bạn học cùng công chúa, thế mà con tự xin cho cái chức danh Thiếu tướng quân. Con nhận ân sủng lớn lao như từ công chúa, lấy cái gì để báo đáp đây?"

Trong ánh sáng mờ ảo, Lung Linh thấy phụ nữ gọi là Huyền Nữ đang chầm chậm bước tới, cẩn thận chỉnh áo giáp cho nàng.

Trên đôi mày nét giông giống nàng, phảng phất nỗi buồn man mác. Bà xoa nhẹ lên má Lung Linh.

"Con gái tài năng thiên bẩm, cả nước ai cũng . giờ đây Thiên t.ử u mê vô đạo, chướng khí Thái tuế hoành hành khắp Cửu Châu. Mẹ thà rằng con bất tài vô dụng, sống bình an một đời...Mẹ nghĩ , con giận ?"

Áo giáp thì lạnh lẽo cứng nhắc, nhưng vòng tay của phụ nữ mềm mại và tỏa hương thơm ngát.

Lung Linh cảm thấy thứ mắt tựa như một giấc mộng ảo ảnh, thấy mùi hương quanh quẩn nơi chóp mũi chân thực đến lạ lùng.

Bình yên, tĩnh lặng, và vững chãi.

Đó chính là mùi hương của mà nàng vẫn luôn ao ước.

Cô thiếu nữ rúc sâu vòng tay bà, đôi mắt sáng rực kiên định: “Mẹ đúng, Thiên t.ử u mê, cầu hôn công chúa. Con phong tướng quân, chắc chắn sẽ phụ lòng tin tưởng, cất nhắc của công chúa."

"Chỉ cần con còn sống ngày nào, con tuyệt đối sẽ để gót sắt của quân Chu giẫm lên cổng thành nước Tề, cướp công chúa của nước Tề chúng ... Dẫu cho cái tên Thái t.ử Cơ Khí đích trận, con cũng quyết c.h.é.m tha!"

Cơn mưa gió rục rịch kéo tới, một tiếng sấm rền vang x.é to.ạc bầu trời bao la, cũng đồng thời đ.á.n.h thức Lung Linh khỏi cơn mê mộng mị.

Huyền Nữ.

Công chúa nước Tề.

Chu Thiên t.ử và Thái t.ử Cơ Khí.

Những chuyện tiền trần vãng sự từng Tị Binh thuật tẩy trắng , giờ đây ùa về tràn ngập trong tâm trí nàng.

Cha nàng là Khương Di, thuộc tông thất nước Tề. Mẹ nàng là Cơ Túc Tinh, con gái quý tộc nước Vệ.

Nàng chính là con gái của Khương Di và Cơ Túc Tinh.

Tên nàng là Khương Huyền, đời tôn kính gọi nàng là...Huyền Nữ.

Ngoài cửa sổ mưa rơi gió rít, cơn mưa lạnh buốt của mấy trăm năm tạt mặt Lung Linh. Nàng xuất chinh giữa làn mưa lất phất, phó tướng nhà Uất Trì kề vai sát cánh theo ngay bên cạnh.

Trên tường thành nước Tề, công chúa nước Tề với mái tóc búi cao điểm xuyết châu báu, đội mưa tiễn.

"Huyền Nữ!"

Lung Linh ngoái đầu , liếc mắt một cái nhận ngay bóng dáng mảnh mai màu hồng phớt lầu thành.

"Nếu tỷ thắng trận trở về, sẽ mở tiệc ăn mừng cho tỷ! Nếu tỷ vì mà t.ử trận, , Khương Đàm xin thề, dẫu ngàn thu muôn trăng, sẽ bắt cả thiên hạ khắc ghi tên tỷ!"

Nàng bung ô, màn mưa giăng mắc như tơ, khuôn mặt thanh nhã tựa đóa hoa quỳnh nước mưa ướt sũng. Đôi mắt thường ngày vẫn dịu dàng cụp xuống, ngay khoảnh khắc bừng lên một tia sáng chói lóa từng thấy.

Huyền Nữ nhập cung nước Tề từ năm tám tuổi, lớn lên cùng Khương Đàm.

Khương Đàm coi nàng như bạn , như nhà, đ.á.n.h giá cao tài năng của nàng, nàng xoay xở đấu trí trong cung đình nước Tề, giúp nàng giành lấy chức vị thống lĩnh tam quân.

Khi Huyền Nữ Chu Linh Vương u mê vô đạo nước Tề cống nạp công chúa phi tần, giữa lúc cả triều đường im phăng phắc, chỉ nàng dõng dạc phản đối, kịch liệt yêu cầu khai chiến.

Lung Linh từng chính miệng Uất Trì Túc kể câu chuyện của bọn họ.

Ngay lúc , trong sâu thẳm cõi lòng Lung Linh trào dâng một nỗi bàng hoàng, nực và bi thương khó tả thành lời.

Người ...

Vị công chúa nước Tề ...

Rõ ràng là khuôn mặt giống hệt Sư Nguyệt Khanh!

Hoa quỳnh nở trăng, còn gọi là hoa quỳnh, thế nên mới mang cái tên Nguyệt Khanh.

Sư Nguyệt Khanh chính là Khương Đàm của ngày xưa, chính là vị công chúa nước Tề mà Huyền Nữ vì nàng mà trận, vì nàng mà t.ử chiến!

Đầu óc Lung Linh trống rỗng.

Đến khi định thần , trong đầu chỉ còn đọng hai cái tên.

Lận Thương Ngọc.

Lý quân Pháp gia Thương Hoài.

Cả thiên hạ ai cũng thể phận của họ, nhưng chỉ hai là tuyệt đối thể !

Chiến trường mưa xối xả, Huyền Nữ tay lăm lăm thanh trọng kiếm lúc mới mười tám tuổi, sử dụng loại kiếm kỹ khác biệt với Lung Linh, nhưng mang cùng một sự quả quyết, tàn nhẫn khi đoạt mạng kẻ thù, khí thế như chẻ tre.

Lãnh thổ nước Tề chính là nơi tọa lạc Ngọc Hoàng Đỉnh của Nho gia, cũng là cái nôi khởi nguồn của Nho gia.

Tâm pháp mà Huyền Nữ tu luyện chính là tâm pháp Nho gia. Từng chiêu từng thức đều toát lên thứ hạo nhiên chính khí của Nho gia.

Ký ức như dòng nước ùa tâm trí Lung Linh. Trong giấc mộng ảo ảnh đảo lộn cả thời gian và gian , trong những trận c.h.é.m g.i.ế.c khốc liệt, chỉ thể xác hai hòa một, mà ngay cả tâm trí cũng dần đan xen, giao thoa.

Huyền Nữ cầm kiếm, cũng giống như nàng đang vung kiếm.

Nàng vung kiếm c.h.é.m xuống, cũng giống như lưỡi kiếm của Huyền Nữ đang sát địch.

Thanh Thiên Lục kiếm đây vốn thể đồng điệu với tâm ý của Lung Linh, nay bỗng chốc hòa quyện trọn vẹn với kiếm của Huyền Nữ.

Kiếm khí vung lên, bên ngoài bao bọc bởi hạo nhiên chính khí của Nho gia, bên trong chứa đựng sát ý tàn nhẫn, lạnh lùng dùng hình phạt để chấm dứt hình phạt của Pháp gia. Lấy lòng nhân từ cốt lõi cai quản trật tự, dùng cái tâm tĩnh lặng để điều hòa bản ngã, tu dưỡng tính, thì thiên địa lục khí tự khắc sẽ hội tụ về một mối.

Khoảnh khắc Lung Linh mở mang linh đài, giác ngộ thiên lý, cũng chính là lúc nàng trong mộng bỏ mạng.

Trận chiến đó, Huyền Nữ b.ắ.n hạ hươu, giao tranh với đại quân vương thất nhà Chu tại Lạc Ấp. Chư hầu khắp Cửu Châu nhất tề hưởng ứng, còn chịu thần phục vị Chu Linh Vương u tối nữa. Đây cũng là sự kiện mở thời kỳ chư t.ử bách gia vùng lên cứu thế...

Điều khiến đời tiếc nuối là, dẫu cho vương thất nhà Chu mạt vận, thì vẫn còn đó vị Thái t.ử Cơ Khí mới mười tuổi.

Hắn thông tuệ từ nhỏ, học một mười, tám tuổi đọcu làu làu kinh thư trong thiên hạ, mười tuổi thạo thuật bày binh bố trận. Khi đại quân nước Tề kéo đến chân thành, can gián Chu Linh Vương rằng chỉ cần g.i.ế.c chủ tướng, quân Tề ắt sẽ lui binh.

Chu Linh Vương Huyền Nữ cho khiếp đảm mất mật, lập tức giao quyền chỉ huy cho đứa con trai út của .

Hai tháng , Huyền Nữ t.ử trận, quân Tề rút lui.

Vào một ngày tuyết rơi dày đặc, đất trời khoác lên tấm áo trắng toát, Lung Linh thấy một vạt áo màu thanh kim từ trong xác của Huyền Nữ. Lớp thêu vàng áo tỏa sáng rực rỡ, mỗi bước dường như còn thoang thoảng mùi hương hoa mai của mùa đông quanh quẩn nơi đầu mũi.

Vị thiếu niên quyền quý, cao ngạo quỳ gối t.h.i t.h.ể của nàng.

Đến tận lúc , Lung Linh mới rõ gương mặt của .

"Vương thất nhà Chu chẳng mấy chốc nữa sẽ tứ phân ngũ liệt. Ta hứng thú cứu vớt, nhưng cũng thể để Quốc chủ nước Tề trở thành Thiên t.ử mới. Cửu Châu cần thêm một vị Thiên t.ử nào nữa."

"Nàng vốn là một bậc kỳ tài, hôm nay vì quỷ kế của mà bỏ mạng. Nếu trong lòng còn uất hận, kiếp cứ việc tìm Cơ Khí mà đòi nợ."

Khuôn mặt Lung Linh vùi quá nửa trong đống tuyết, thở thoi thóp, nàng thấy khuôn mặt quen thuộc cúi rạp bái lạy nàng.

“...Thái t.ử Điện hạ."

Nàng thấy tiếng một truyền tới từ phía .

"Đã theo như phân phó của ngài, Thiên t.ử đang chuẩn yến tiệc mừng công... trói ."

"Biết ." Vị thiếu niên với giọng còn vương nét trẻ thơ lạnh lùng đáp: “Đổi tiệc mừng công thành tiệc tang . Thái tuế giáng trần, Thiên t.ử và Thái t.ử của vương thất nhà Chu tự nhận tội mà chỗ c.h.ế.t, cũng xứng đáng với một bữa tiệc hoành tráng."

"Thêm nữa."

Một bàn tay ấm áp phủi lớp tuyết bẩn má nàng.

"Thu dọn hài cốt của Huyền Nữ, đưa về nước Tề, an táng cùng với vị công chúa tự vẫn của nước Tề , nhớ hậu táng."

Loading...