Sau Khi Kẻ Thù Tặng Ta Thế Thân - Chương 48

Cập nhật lúc: 2026-04-15 06:20:50
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Các lên núi, chặn hậu."

Nghe , Mai Trì Xuân đưa quyết định quyết đoán, dứt khoát chút do dự.

"Mười vạn vu giả đấy!" Tú Tú sợ hãi trừng lớn mắt, giọng cũng run lẩy bẩy: “Chặn hậu kiểu gì, định đem mạng để chặn !"

Hắn đáp lời, chỉ lặng lẽ Lung Linh đăm đắm.

“...Toàn bộ linh tu của chư t.ử bách gia cộng , e rằng tới hai mươi vạn . Vu Sơn tuyệt đối thể nào đủ mười vạn vu giả. Có thể là tà túy, cũng thể là nhiếp hồn thuật. Những thứ gộp đủ mười vạn quân, cũng chẳng nên trò trống gì."

Lung Linh cảm thấy cổ họng nghẹn đắng. Trong khoảnh khắc căng thẳng tột độ như thế , tốc độ của nàng chậm rãi đến lạ lùng, chút vội vã.

Sắc đỏ của hoàng hôn in bóng trong đôi mắt nàng, ánh lên một màu nhạt trong suốt, ẩn chứa sự tĩnh lặng và lý trí.

Có điều, ánh mắt nàng từ đầu chí cuối chỉ dán chặt vị thanh niên đang mỉm , hề rời dù chỉ một tích tắc.

"Quan trọng nhất là, chúng chỉ duy nhất cơ hội để chiếm lấy núi Long Hổ. Nếu chúng rút lui, Vu Sơn sẽ chiếm cứ lấy đường long mạch vô chủ . Một khi 'Thiên Âm Vân Hải' bóp nghẹt ở yết hầu quan trọng nhất, chúng sẽ tiêu tốn thêm vài năm, thậm chí cả chục năm nữa. Đến lúc đó, những lung lay niềm tin của chư t.ử bách gia đối với chúng , mà trong thời gian đó, sẽ còn vô bỏ mạng."

Nghe đến đây, nỗi hoảng loạn trong lòng Tú Tú bỗng chốc hóa thành một sự tĩnh lặng trắng xóa.

Cô nhóc rằng, hôm nay dù xảy chuyện gì, họ cũng chỉ thể t.ử chiến một phen.

"Nói đúng."

Mai Trì Xuân đưa tay áp lên gò má nàng. Đầu ngón tay vuốt ve dọc theo đường nét khuôn mặt nàng một cách đầy quyến luyến. Khóe môi vẫn vương một nụ nhàn nhạt, ung dung.

"Đi , chờ nàng tới hội quân với ...Ta sẽ chờ nàng."

Bóng tối dần buông trùm lấy dãy núi hùng vĩ. Trong khí bắt đầu bốc lên mùi đất ngai ngái xen lẫn màn sương ẩm ướt. Trước mắt Lung Linh chỉ còn ánh tà dương đỏ rực cùng những bóng cây đen kịt. Bên tai chỉ văng vẳng tiếng gió rít gào xuyên qua từng kẽ lá.

"Lung Linh tỷ..."

Tú Tú gần như Lung Linh bỏ xa tít tắp đến mức thấy bóng dáng nữa, nhưng cô nhóc vẫn dốc hết sức bình sinh để bám theo, thở hồng hộc : “Muội gửi tín hiệu báo cho Cự T.ử chuyện ở đây ! Bọn Vu Sơn dám xuất quân rầm rộ thế , chúng sẽ nhân cơ hội đ.á.n.h úp thẳng hang ổ của bọn chúng! Đám sâu bọ vô dụng của Vu Sơn chắc chắn thể nào truyền tin nhanh bằng Huyền Quy Lệnh của chúng !"

Lung Linh mang lưng chiếc hộp kiếm nặng trịch, mắt hề chớp.

Cứ cắm cúi chạy về phía đỉnh núi.

Tiến lên nơi cao hơn nữa.

Chẳng băng qua bóng tối bao lâu, ảnh lanh lẹ của thiếu nữ rốt cuộc cũng vọt khỏi khu rừng rậm rạp. Hiện mắt nàng là một quần thể đạo cung nguy nga tráng lệ, với những hàng cột sơn son vàng, ngói lưu ly lấp lánh.

Lung Linh đáp nhẹ xuống mái ngói vàng chóe của đạo cung. Những bước chân dồn dập như mưa rào, đạp mạnh qua nhiều tòa điện các, cuối cùng nàng cũng thấy vị trí tổ mạch của đạo cung mang tên Doanh Châu Khư .

Không một chút chần chừ chậm trễ, Lung Linh lập tức tháo chiếc hộp kiếm lưng xuống.

"Tư ngục Linh Lung!"

Đằng chợt vang lên giọng của một gã đàn ông lạ hoắc. Lung Linh ngước mắt lên, bắt gặp một gã đàn ông mang vẻ mặt kiêu ngạo, đang xách cổ Tú Tú, sừng sững ngay tại vị trí mà nàng định cắm trụ đá linh tấn.

Gã lạnh lùng cất lời: "Còn mau dừng tay! Bước thêm một bước nữa, đồng bọn của ngươi..."

Gã còn kịp dứt lời đe dọa, thấy Lung Linh tung một cú đá xoay . Tú Tú rõ ràng hề chớp mắt, nhưng ngay giây tiếp theo thấy chiếc hộp kiếm xuất hiện sát rạt bên cạnh cô nhóc, đập thẳng mặt gã đàn ông một cú trời giáng.

Rầm!!!

Hộp kiếm nổ tung, đồng thời nghiền nát bét cái đầu của gã đàn ông .

Lung Linh thở gấp, dặn dò Tú Tú: “Bám sát , ở đây mai phục."

Tú Tú gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, đó mới sực nhận .

Chẳng đám vu giả Vu Sơn đều đang tụ tập ở ngoại ô ?

Sao ở đây mai phục?

Đôi tai thính nhạy của Tú Tú bất ngờ bắt một tiếng động nhỏ xíu phát từ một hướng nào đó. Cô nhóc chút do dự giơ tay lên, b.ắ.n một mũi tên.

Bốn mũi linh tiễn mang theo linh lưu mạnh mẽ, đối với bình thường lẽ là một mối đe dọa đáng sợ. đối với kẻ đang ẩn náu trong bóng tối , nó chẳng khác nào cú đ.ấ.m của một đứa trẻ con, thật nực . Ả định tiện tay hất văng chúng thì chợt phát hiện , những mũi tên vốn hề nhắm bọn chúng.

“...Cẩn thận!"

Người phụ nữ lớn tiếng quát lên để cảnh báo, nhưng những mũi linh tiễn bay lên trung bắt đầu phát động.

Bốn mũi tên của Tú Tú chia cắm ở bốn góc, nối với tạo thành một ma trận linh vực, ụp xuống như một cái lồng chim khổng lồ, nhốt gọn đám linh tu đề phòng Tú Tú trong như bắt rùa trong rọ.

Mọi thậm chí còn kịp hiểu chuyện gì đang xảy , thấy những mũi linh tiễn như linh tính, bay dày đặc che kín bầu trời, bám sát theo từng cử động của họ mà trút xuống rào rào.

Bị nhốt trong linh vực , tránh cũng , trốn cũng xong. Chỉ trong nháy mắt, vô kẻ bỏ mạng.

"Cho các chê nhỏ bé , còn dám bắt con tin !"

Tú Tú kiêu hãnh hất cằm, sang giải thích với Lung Linh: “Đây là 'Thiên Chí Linh Cự' do chính tay Cự T.ử chế tạo, là một trong những cơ quan phòng thủ thành trì của Mặc gia. Số lượng nhiều . Cự T.ử theo tỷ nên đặc biệt cấp cho vài cái, để phòng , để hỗ trợ tỷ. Dù thì đám chắc chắn đề phòng một đứa trẻ con như ..."

Lời còn dứt, Lung Linh túm cổ áo Tú Tú kéo giật lưng.

Một thẻ tre trúc dấu hiệu báo xẹt ngang qua vị trí Tú Tú , ầm ầm đ.â.m thủng ba dãy cung điện phía lưng cô nhóc.

Tú Tú mới đắc ý đầy ba giây sợ đến mức cứng họng, mặt cắt còn một giọt máu.

Giữa đống đổ nát, thẻ tre trúc mang sức mạnh kinh bay ngược tay Lung Linh. Thiếu nữ kẹp thẻ tre giữa hai ngón tay, xoay lật xem xét kỹ lưỡng. Phía khắc một hàng chữ triện màu đỏ rực, nét chữ thanh tú. Nhìn kỹ xong, Lung Linh thể khẳng định suy đoán của .

“...Sư Nguyệt Khanh, là ngươi ."

Bóng cây đung đưa xào xạc.

Dưới ánh mắt thể tin nổi của Tú Tú, linh vực bốn phương của "Thiên Chí Linh Cự" bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt.

Vết nứt ngày càng lan rộng, cuối cùng vỡ tung thành từng mảnh nhỏ. Cùng với những mảnh vỡ linh vực sắc lẹm, Lung Linh thấy một bóng dáng màu hồng phớt lướt khỏi rừng. Những ngón tay thon thả của đó vẫn còn nắm chặt một thẻ tre tỏa luồng linh khí cuồn cuộn.

Đó là pháp khí tầm thường, mà là pháp giản của Pháp gia.

"Không phân biệt sơ, chia sang hèn, tất cả đều quy về Pháp...Lung Linh, ngươi phản bội chủ nhân, phá vỡ cấm kỵ, lực lượng chứng nhận của đất trời phán ngươi tội. Ta mượn sức mạnh quy tắc của 'Luật Lệnh', ngươi chịu nhận tội ?"

Chỉ trong chớp mắt, khuôn mặt thanh nhã, điềm đạm tiến sát đến gần.

Đồng t.ử Lung Linh khẽ co , lập tức dựng kiếm lên đỡ đòn.

Thế nhưng Sư Nguyệt Khanh khi cầm pháp giản trong tay mạnh hơn gấp bội so với khi cầm kiếm!

Kiếm khí của Lung Linh định quấn lấy ả , pháp giản tay ả đang chĩa thẳng nàng bỗng phóng dải lụa vàng. Trên những dải lụa chi chít những dòng chữ triện khắc các điều luật. Chúng uốn lượn như những con rắn linh thiêng, ầm ầm đập nát kiếm khí đang lao tới của Lung Linh!

“...Ngươi thể nào chịu đựng nổi sức mạnh quy tắc của 'Luật Lệnh'."

Lung Linh đẩy lùi mấy chục trượng, nâng kiếm lên khó nhọc chống đỡ đòn tấn công của ả. Vừa vững với đôi chân loạng choạng, đôi mắt nàng khóa chặt lấy Sư Nguyệt Khanh.

"Với thiên phú của ngươi, việc lọt tứ cảnh là một kỳ tích . Trong một thời gian ngắn như , ngươi cái quái gì ?"

Lung Linh những lời để sỉ nhục ả, mà chỉ đang trần thuật một sự thật.

Thiên phú là thứ thể giả mạo, cũng chẳng thể che giấu.

Rất nhiều linh tu am hiểu hàng trăm thuật thức, tưởng chừng như phái nào cũng thông thạo đôi chút. Lung Linh chỉ cần một kiếm là thể dễ dàng phá vỡ, đó chính là sự chênh lệch về thiên phú.

Lung Linh từng giao đấu với Sư Nguyệt Khanh, nàng hiểu rõ. Tuy ả bước chân tứ cảnh, nhưng pháp và tư duy khi tiếp chiêu, phá chiêu cực kỳ tầm thường. Hoàn đạt đến đẳng cấp của một linh tu tứ cảnh. Cả đời tuyệt đối thể nào sự đột phá lớn lao nào nữa.

Thế nhưng hôm nay, ả cầm trong tay huyết thư pháp giản, khả năng mượn "Luật Lệnh" - thứ mang sức mạnh công nhận của đất trời.

"Luật Lệnh" gọi là tuyệt kỹ tối cao của Pháp gia.

Sức mạnh công nhận của bá tánh nhân gian đối với các điều luật, quy định sẽ nâng tầm thành một loại quy tắc vô hình của thiên đạo giữa đất trời.

Một t.ử Pháp gia đủ mạnh mẽ thể dùng m.á.u lên pháp giản, vận dụng thuật thức để mượn sức mạnh quy tắc của "Luật Lệnh" vượt xa phàm tục, trời định tội, dĩ hình chỉ hình (dùng hình phạt để chấm dứt hình phạt).

Giống hệt như kiếm ý của thanh Thiên Lục kiếm trong tay Lung Linh.

Nữ nhân sừng sững giữa trận cuồng phong cát bụi mù mịt, tay ôm chặt cuộn pháp giản. Nếu những vệt m.á.u b.ắ.n đầy vạt áo, thoạt trông hệt như một vị tiểu thư khuê các xuất từ gia đình quyền quý, mang đậm phong thái thư hương.

“Ngươi sai."

Sư Nguyệt Khanh ôm pháp giản trong lòng, phong thái điềm tĩnh, giọng cất lên giữa chốn khói lửa mịt mù.

"Sự khác biệt về thiên phú ông trời định sẵn. Nhìn khắp Cửu Châu , quả thực thể tìm thứ hai căn cốt kỳ tài bẩm sinh như ngươi."

Tú Tú trốn chui trốn nhủi mái nhà tơi tả, lén xuống mười mấy tên t.ử Pháp gia bên . Cô nhóc đang phân vân nên lẻn phóng thêm một "Thiên Chí Linh Cự" nữa , thì thấy những lời Sư Nguyệt Khanh , bất giác đưa mắt về phía ả .

Sao đ.á.n.h khen nức nở thế ?

“... ngươi bao giờ nghĩ , với thiên phú bậc , khi trở thành một Tị Binh nhân quên sạch chuyện cũ, ngươi tuyệt đối thể là kẻ vô danh tiểu . Lẽ nào ngươi , thực sự là ai ?"

Sư Nguyệt Khanh thong thả nhả từng chữ. Đôi mắt trong trẻo như nước mùa thu chút gợn sóng, nhưng mang theo một sức cám dỗ lạ kỳ khiến dễ dàng sa lầy.

Lúc Tú Tú mới chợt hiểu .

đến để đ.á.n.h bại Lung Linh, ả đến để chiêu mộ Lung Linh!

Sư Nguyệt Khanh ngước vài con linh điệp đang lén lút rình rập ở đằng xa, cất giọng êm ái: “Nghe kể Trang Chu mộng hóa bướm, chẳng phân định nổi là mơ thấy bướm, là bướm hóa thành . Đối với Tị Binh nhân mà , chẳng cũng y hệt như ? Dù sống ở hiện tại, nhưng Tị Binh nhân quá khứ, nguồn cội, chẳng qua chỉ là một cái xác hồn. Ký ức lúc sinh tiền mới là minh chứng chân thực nhất cho sự tồn tại của Tị Binh nhân với tư cách là một con ."

"Lung Linh, chỉ cần ngươi từ bỏ việc thành 'Thiên Âm Vân Hải' của Mặc gia, buông tha cho đạo cung Doanh Châu Khư . Đợi Lận Thanh Diệu tiếp quản nơi đây, ngươi sẽ , rốt cuộc ngươi là ai."

Lung Linh lặng lẽ thấu tâm can ả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sau-khi-ke-thu-tang-ta-the-than/chuong-48.html.]

"Sư Nguyệt Khanh, ngươi cũng là Tị Binh nhân. Hơn nữa, ngươi còn là loại Tị Binh nhân giống hệt , đúng ?"

Bầu khí xung quanh dường như đông cứng ngay khoảnh khắc đó.

Sư Nguyệt Khanh đáp, nhưng Lung Linh hộ tiếng lòng của ả: “Ngươi tuân theo mệnh lệnh của Pháp gia, thà hy sinh cả hạnh phúc hôn nhân của . Cho dù bắt tù binh, cũng c.ắ.n răng chịu khai kẻ . Để hôm nay, ngươi mới thể thốt những lời với ..."

"Chỉ Tị Binh nhân mới thấu hiểu Tị Binh nhân quan tâm điều gì nhất. Kẻ thực sự khao khát tìm ký ức lúc sinh tiền, là ngươi mới , đúng ?"

Đôi nhãn cầu đen láy khuôn mặt thanh nhã tỏa thứ hàn khí buốt giá. Đất trời câm lặng, chỉ còn ánh mắt giao cuồn cuộn sóng trào giữa hai .

"Là thì ?"

Sư Nguyệt Khanh bất ngờ bùng nổ sức mạnh, một nữa lao tới tấn công Lung Linh.

"Lung Linh, thực sự ghen tị với ngươi. Lận Thương Ngọc tạo Tị Binh nhân, nhưng ngươi là tác phẩm hảo duy nhất. Còn , chỉ là một phế phẩm đào thải, Lý quân mang về Bắc Minh Pháp gia. Hao tổn tâm huyết hàng trăm năm của Lý quân, cũng chỉ miễn cưỡng đạt tới cảnh giới tứ cảnh."

“Ngươi dễ dàng vứt bỏ thứ sức mạnh vô giá chỉ vì mấy thứ tình ái vô bổ. Ngươi hao tổn bao nhiêu tâm cơ, nếm mật gai khổ sở đến nhường nào mới sức mạnh như ngày hôm nay ? Ta thậm chí thể vứt bỏ cả những thứ quý giá nhất của một con !"

Đôi mày Lung Linh nhíu chặt: “Ngươi vứt bỏ thứ gì!?"

"Ta thỏa thuận với Lận Thanh Diệu. Ta tự nguyện vật thí nghiệm cho tầng cuối cùng của Tị Binh thuật mà đang rèn luyện. Nếu thành công, sẽ giúp thoát khỏi sự thao túng của Lý quân, tìm ký ức lúc sinh tiền. Hơn nữa, sẽ trở thành thê t.ử của , cùng chia sẻ quyền lực và vinh quang . Còn nếu thất bại..."

hết câu, nhưng Lung Linh thừa đáp án.

Một khi Tị Binh thuật thất bại, đừng là tìm ký ức, ả chỉ duy nhất một con đường c.h.ế.t là t.ử đạo tiêu.

thực sự đ.á.n.h cược bằng chính mạng sống quý giá nhất của .

“...Ngươi đúng là điên , thế căn bản đáng chút nào." Lung Linh thẳng mắt ả, .

"Kẻ đáng là ngươi mới đúng."

Sư Nguyệt Khanh lạnh lùng đáp trả: “Phục tùng Pháp gia thì ? Gả cho thì ? Cái thể xác chẳng qua cũng chỉ là một món vũ khí đúc khi xác c.h.ế.t tan biến. Ngay cả cái tên cũng chỉ là một danh xưng vô nghĩa, tất cả đều là giả dối hết!"

"Lung Linh, con đường thênh thang ngươi , cứ đ.â.m đầu chuốc lấy khổ đau của thứ gọi là ái hận tình cừu! Nếu ngươi vẫn vứt bỏ thất tình lục d.ụ.c như ngày , cho dù Lận Thanh Diệu dùng Tị Binh thuật tái tạo kinh mạch cho đến mức nào, cũng thể là đối thủ của ngươi. ngày hôm nay, ngoài con đường c.h.ế.t , ngươi chẳng còn con đường nào khác để ."

" là tà thuyết tà môn!"

Nhìn bộ dạng của ả, Lung Linh phảng phất như thấy chính ngày . Cơn giận dữ bùng lên ngùn ngụt trong lồng ngực.

"Làm gì chuyện con Sư Nguyệt Khanh mang một ý nghĩa nào! Lẽ nào mắt ngươi thấy, tai ngươi điếc ? Lẽ nào ngươi biến thành một kẻ ngốc nghếch ý chí riêng, lúc tái tạo kinh mạch cũng chẳng cảm nhận đau đớn !?"

"Tại ngươi thể vì những ký ức hư ảo, mờ mịt đó mà biến xác thành một bánh răng mặc cho kẻ khác tùy ý thế, đem mạng sống của công cụ tranh giành quyền lực cho kẻ khác cơ chứ!"

“Ngươi tưởng tìm ký ức là thể rũ bỏ phận Tị Binh nhân ? Nực thật! Chừng nào ngươi còn ấp ủ cái ý nghĩ đó, dẫu da đổi thịt, ngươi cũng sẽ tự biến trở thành một Tị Binh nhân sai khiến, đời đời kiếp kiếp, mãi mãi !"

Những lời sắc bén, đanh thép của Lung Linh như châm thêm mồi lửa phẫn nộ trong mắt Sư Nguyệt Khanh.

Cuộn pháp giản trong lòng ả vỡ vụn, hóa thành mười hai thẻ tre lấp lánh linh quang mang theo pháp lệnh lao vút tới.

Thanh Thiên Lục kiếm bắt đầu rung lên bần bật.

Một thanh Thiên Lục kiếm đ.á.n.h mất kiếm ý, dù là binh khí do Vạn Binh Chi Mẫu Lận Thương Ngọc rèn , dù tiếp thêm linh khí đỉnh phong tứ cảnh của Lung Linh, thì chống đỡ nổi sức mạnh của thiên địa pháp tắc mà Sư Nguyệt Khanh mượn tới?

Rắc...Rắc...

Giữa cơn bão cuồng phong dữ dội, ngay cả Tú Tú đang trốn ở tít xa cũng thấy thanh Thiên Lục kiếm trong tay Lung Linh phát những âm thanh rạn nứt báo hiệu điềm chẳng lành.

Không .

Làm thể như thế !

Đó là Thiên Lục kiếm cơ mà! Thanh danh kiếm một Cửu Châu!

Tú Tú lảo đảo bước tới mấy bước về hướng đó, đôi chân như dẫm bông, cảm giác vô cùng chân thực. dẫu cho cô bé tin đến thế nào chăng nữa, thì ngay giây tiếp theo, thanh Thiên Lục kiếm trong tay Lung Linh lóe lên một tia sáng chói lóa, gãy gập đôi một cách tàn nhẫn...!

Thiên Lục kiếm gãy !

Đôi mắt tĩnh lặng như nước mùa thu của Sư Nguyệt Khanh xẹt qua một tia sáng, hẳn là vui mừng, mà mang theo một cảm xúc vô cùng phức tạp khó tả.

ngay giây phút đó, ả thấy một giọng từ trong đống hỗn chiến truyền đến tận tai :

[Chớ chủ quan, bọn chúng tay ...]

Bọn chúng?

Sư Nguyệt Khanh kịp hiểu ý nghĩa thực sự của câu thì đất trời xung quanh bỗng nhiên đổi, mặt đất chân bỗng chốc trống .

Cả Sư Nguyệt Khanh và Lung Linh đều đồng loạt cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, linh đài trong sáng, tĩnh tại tì vết, tựa như linh hồn gột rửa sạch sẽ. Tuy nhiên, Lung Linh vẫn thoát khỏi sự kinh hoàng và bàng hoàng vì thanh kiếm gãy, theo phản xạ nàng kiểm tra xem thanh kiếm của đang ở .

Nàng cúi đầu xuống bàn tay .

...

Bàn tay là cái gì ?

"Ngươi đang cái gì thế? Chỗ đ.á.n.h kinh khủng quá, còn chịu bay ?"

Lung Linh ngẩng đầu lên, phát hiện dường như đang lơ lửng giữa trung, xung quanh là một bầy bướm đủ màu sắc sặc sỡ.

“...Ngươi đang gọi ?"

Con bướm với hai màu đen trắng đập đập cánh giữa làn mây mù, đáp: “Chẳng gọi ngươi thì gọi ai, bay lẹ , đám đ.â.m c.h.é.m chán phèo. Hay là theo bọn tới Bạch Ngọc Kinh, tha hồ mà vô lo vô nghĩ, tự do tự tại..."

Lung Linh cũng vỗ vỗ đôi cánh của , ngẫm nghĩ một lát: “ còn việc quan trọng ."

"Trời đất tự luật sinh sôi nảy nở của nó. Ngươi chỉ là một con bướm nhỏ, thể gì chứ? Tốt nhất là cứ thuận theo tự nhiên ."

Giọng mang theo ý , êm ái chảy qua như một dòng suối nhỏ.

Lung Linh sực tỉnh.

Hóa . Mình là một con bướm nhỏ cơ mà, bướm nhỏ thì chuyện gì to tát chứ?

Nàng đập cánh, bay theo bầy bướm đồng loại luồn lách qua những đám mây mù. Nàng hỏi những con bướm khác rằng chúng đang . Bọn chúng hớn hở trả lời nàng...

Không nữa.

Khát thì uống chút sương, đói thì ăn chút mật hoa, buồn ngủ thì ngả lưng bụi hoa. Chẳng cần cả, loài bướm nhỏ bé của chúng đều sống như thế đấy.

Lung Linh bám đuôi bọn chúng lướt mây đạp gió, vô tình liếc mắt xuống , bắt gặp những chấm đen nhỏ xíu lít nhít như bầy kiến, và trong đám chấm đen nổi bật lên một bóng đỏ rực rỡ.

"Bọn họ là cái gì ?"

"Bọn họ ..." Có con bướm trả lời nàng: “Tiểu sư nhớ tu hành cho cẩn thận, tuyệt đối đừng luyến tiếc chốn hồng trần, kẻo chịu cảnh giằng xé khổ ải như bọn họ."

Lung Linh gật gật đầu chiều hiểu hiểu, nhưng cơ thể bất giác bay về phía bóng đỏ .

Nàng thấy ném một đoạn kiếm gãy tít xa, rơi phịch xuống ngay mặt .

“...Lung Linh c.h.ế.t, Thái t.ử Cơ Khí, ngươi ngoan cố chống cự thêm cũng vô ích thôi. Nếu ngươi tự nguyện moi t.i.m hiến dâng bảo đỉnh, thể trả thây của nàng cho ngươi."

Lung Linh thấy một biểu cảm cực kỳ đáng sợ khuôn mặt xinh đẽ .

Chẳng hiểu , nàng bỗng cảm thấy n.g.ự.c đau nhói. Mặc dù nàng loài bướm nhỏ trái tim , nhưng nàng chắc một điều, nàng thấy mang vẻ mặt như .

"Không thể nào...!"

Một bóng dáng áo tím đội ngân quan khác chợt lao tới. Hắn thương tích đầy , túm chặt lấy cổ áo kẻ ném thanh kiếm gãy, gầm lên giận dữ: “Ông chính là Lý quân của Pháp gia!? Ông lấy tư cách gì mà dám Lung Linh c.h.ế.t! Nàng thể nào c.h.ế.t ! Ai cho phép các g.i.ế.c nàng ! Sư Nguyệt Khanh ! Ta cấm nàng lấy mạng Lung Linh cơ mà! Lung Linh là của , nàng dám đụng nàng khi sự cho phép của !"

"Sư Nguyệt Khanh đồng quy vu tận cùng nàng ."

Người đàn ông gọi là Lý quân của Pháp gia nắm lấy cổ tay , chậm rãi nhưng vô cùng kiên quyết gạt tay .

"Thanh Diệu, chút chuyện cỏn con mà lu loa ầm ĩ lên thế , ngươi dạy dỗ ngươi như thế ?"

Đôi mắt đỏ ngầu của Lận Thanh Diệu dán chặt ông . Trong con ngươi , những cảm xúc cứ biến đổi liên tục, từ phẫn nộ, đến kinh ngạc, sang bàng hoàng khiếp sợ.

"Ông..."

"Xem ngươi đoán . Tuy nhiên, lúc là lúc để hàn huyên chuyện riêng tư."

Lý quân Pháp gia phóng mắt về phía bóng dáng đằng xa .

Hàng vạn vu giả bao vây tấn công, mà cũng chẳng tạo thế áp đảo, thậm chí còn chẳng lấy một vết xước. Có thể tưởng tượng , nếu nhận những vu giả đều là bách tính bình thường luyện hóa thành Tị Binh nhân, thì sớm đại khai sát giới, lấy thẳng mạng Lận Thanh Diệu .

Và lúc , vị Thái t.ử Điện hạ với lời tựa như lệnh trời đang đăm đăm đoạn kiếm gãy mặt.

Sau một lặng dài dằng dặc, ánh mắt vượt qua đám Tị Binh nhân chặn ngoài linh vực, dừng Lý quân Pháp gia.

"Các thể g.i.ế.c nàng ."

Hắn nhả từng chữ thật chậm rãi, mỗi chữ như thể lăn từ mũi đao, tẩm đẫm m.á.u tươi, nhuốm đầy thù hận.

" hôm nay, lấy danh nghĩa Thái t.ử Cơ Khí thề rằng, nếu vị hôn thê của bỏ mạng vì tuẫn đạo, các đừng hòng kẻ nào rời khỏi đây mà còn sống."

Con bướm nhỏ đậu vai vỗ vỗ đôi cánh.

Ây da.

Rốt cuộc tại tức giận đến thế nhỉ?

 

Loading...