Sau Khi Kẻ Thù Tặng Ta Thế Thân - Chương 46

Cập nhật lúc: 2026-04-15 06:20:48
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tàn lửa trong chân nến nổ lách tách, b.ắ.n một đốm sáng, chớp mắt châm ngòi cho ngọn lửa củi khô bốc cháy dữ dội trong căn phòng.

Cả hai gần như đều một thoáng trống rỗng trong tâm trí.

Đến khi định thần , trong phòng vang lên một tràng tiếng động loảng xoảng. Chiếc kỷ án giường Mai Trì Xuân tung một cước đá văng mất hút. Đôi bàn tay hành động cực kỳ dứt khoát, thoăn thoắt cởi bỏ giày tất và áo ngoài của nàng. Hắn nâng chân Lung Linh lên, nhoài tới, ép chặt nàng vách tường bên mép giường.

Thế nhưng, Mai Trì Xuân rốt cuộc vẫn còn giữ lý trí. Hắn thở hổn hển, dựa sức kiềm chế cực hạn để rời khỏi đôi môi mềm mại của nàng.

“...Đêm nay lúc. Nàng rong ruổi mấy ngày liền, vẫn còn mang thương tích. Đợi nàng khỏe ..."

"Có ?"

Lung Linh cũng đang há miệng thở dốc. Mái tóc đen rối bù, hai má nóng hầm hập, trông nàng như một nụ hoa trắng ngần, thơm ngát chìm trong sương mù nóng.

"Không thì để cho."

Đôi mắt hồ ly chìm đắm trong bể t.ì.n.h d.ụ.c hề chớp lấy một cái, ghim chặt nàng.

Đôi môi thiếu nữ vốn dĩ nhợt nhạt, nụ hôn say đắm dần hiện lên sắc đỏ hồng hào. Sắc môi kiều diễm kết hợp với hàm răng trắng bóng, càng khiến thêm phần mơ màng, xao xuyến.

Hắn bật : "Ta , thế chẳng lẽ nàng hiểu ?"

Trong căn phòng lờ mờ ánh nến, đôi mắt thiếu nữ sáng rực lên như loài linh miêu đang rình mồi. Nghe hỏi , nàng đắc ý khẽ hất cằm lên.

"Điển tịch ở Hồi Xuân Ổ bao la bát ngát. Nội chỉ sách về phòng trung thuật thôi cũng chất đầy cả một bức tường . Đáng tiếc thời gian eo hẹp, chỉ mới vội vàng lật giở vài cuốn. để đối phó với cái loại tay mơ như , bấy nhiêu đó là dư dật ."

Bị hai chữ "tay mơ" khiêu khích, trong lòng Mai Trì Xuân bỗng trào dâng vài phần háo thắng.

"Giỏi thế cơ ?"

Những ngón tay đang siết chặt cổ tay nàng dần dịch chuyển lên . Mười ngón tay đan chặt , đồng thời, Mai Trì Xuân đưa ngón tay nàng lên môi khẽ cắn.

"Thế mấy cuốn sách nàng , dạy nàng cái ?"

Hắn cúi đầu xuống. Lúc đầu chỉ là c.ắ.n nhẹ, nhưng càng về , những cái c.ắ.n chuyển thành những cái mơn trớn, l.i.ế.m láp đầy khiêu khích.

Tai hại , ánh mắt Mai Trì Xuân từ đầu chí cuối vẫn rời khỏi nàng. Đuôi mắt cong cong, đầy hứng thú quan sát từng phản ứng của nàng.

Lung Linh chống đỡ nổi sự trêu chọc, quyến rũ đến mức . Nàng tức thì cảm thấy xương cốt nhũn , mềm nhũn. Sức mạnh ngàn cân thường ngày bỗng chốc hóa thành dòng nước mùa xuân róc rách. Cả nàng giờ chỉ còn sức lực để thở dốc.Quả nhiên là sách vạn quyển bằng tự trải nghiệm.

Lung Linh mơ màng thầm nghĩ.Trí tưởng tượng của nàng giống thế .

Đáng lẽ Mai Trì Xuân nàng dăm ba chiêu đ.á.n.h cho tơi bời hoa lá, đầu hàng xin thua mới đúng chứ. Cớ giờ nàng trở thành kẻ chịu trận thế ?

Giữa lúc còn đang hoang mang, ấm ức, Lung Linh gã thanh niên mặt lột sạch từng lớp y phục, hệt như bóc vỏ măng. Trên nàng chỉ còn trơ trọi lớp áo lót mỏng manh. Cổ áo khẽ hé mở trong lúc hai ôm hôn cuồng nhiệt, để lộ xương quai xanh trắng ngần như tuyết.

Bề ngoài Mai Trì Xuân vẫn giữ vẻ trấn tĩnh, nhưng thực chất m.á.u trong đang sục sôi dữ dội. Hắn chỉ dám liếc vội một cái vội vã , tiện tay kéo tấm chăn gấm bên cạnh đắp lên nàng.

“...Lần tính.” Thiếu nữ với mái tóc rối bời, đôi mắt lấp lánh ánh nước, bướng bỉnh : “Đợi nghiên cứu thêm chút nữa, đổi để ."

Cách một lớp chăn gấm, Mai Trì Xuân ôm trọn nàng lòng, áp sát khuôn mặt nóng hổi của nàng. Vùi đầu hõm cổ nàng, : “Được thôi, đến lúc đó mong Linh Lung đại nhân...hạ thủ lưu tình."

Tuy định quá giới hạn, nhưng Mai Trì Xuân cũng chẳng rời . Hắn dăm ba câu hỏi han về những chuyện xảy với Lung Linh trong mấy tháng qua, cứ thế chần chừ mãi trong phòng nàng cho đến tận khi trăng ngả về Tây. Hắn viện cớ kêu buồn ngủ, tóm là sống c.h.ế.t ngủ cùng nàng.

Lung Linh thực sự cũng thấm mệt, đương nhiên chẳng lý do gì để từ chối.

Nghe nàng ậm ừ đồng ý, chỉ một lát , nhịp thở của nàng trở nên đều đặn, rõ ràng là chìm sâu giấc ngủ.

Mai Trì Xuân khẽ vuốt ve phần tóc trán nàng, thầm nghĩ:

Phàm phu tục t.ử quả nhiên là những kẻ nghiêm khắc với , khoan dung với . Mới dạo , còn tức ách chuyện Lận Thanh Diệu cứ lì lợm đóng cọc trong phòng Lung Linh chịu . Chẳng ngờ hôm nay, cái gã mặt dày vô sỉ đó đổi vai thành chính bản .

Đêm tĩnh mịch, ánh trăng vằng vặc dát bạc dòng sông lớn.

Trong lúc hai đang ôm say giấc nồng, ở tận Mười hai điện Vu Sơn xa xôi, Lận Thanh Diệu đột ngột bừng tỉnh.

Gió đêm ùa cuồn cuộn. Khung cửa sổ bật tung, đập chiếc bình sứ bàn, nó văng xuống sàn nhà vỡ tan tành. Hai tên vu giả canh gác ngoài cửa tiếng động vội xông . Vừa định dọn dẹp đống mảnh vỡ, thì thấy một bàn tay thò giật phắt rèm che, lớn tiếng quát: “Ai cho các ngươi ! Cút ngoài!"

Hai tên vu giả hoảng hốt lùi , trả sự tĩnh lặng cho căn phòng.

Thế nhưng, Lận Thanh Diệu chẳng tài nào ngủ nữa.

Tâm tư vốn nhiều sầu muộn, mắc chứng ngủ nông. Cứ mười ngày thì đến bảy, tám ngày ngủ trọn vẹn ba canh giờ. Hễ giấc ngủ ai phá ngang, nổi trận lôi đình.

Những lúc như thế , thường lui tới Thần Nữ Điện của Lung Linh.

Lận Thanh Diệu cũng chẳng hiểu tại , cứ đến Thần Nữ Điện là thể đ.á.n.h một giấc ngon lành. Hồi đó cứ đinh ninh rằng, chắc là do phong thủy nơi đó . Nếu vì Thần Nữ Điện quá đỗi tuềnh toàng, sớm đuổi Lung Linh để tự dọn đó ở .

Tuy nhiên.

Một mất ngủ, hai mất ngủ, cho đến tận bây giờ, rõ ràng Lận Thanh Diệu đang ngay trong Thần Nữ Điện, nhưng phát hiện thể nào cứ ngả lưng xuống là ngủ ngay như nữa. Lúc mới muộn màng nhận một sự thật...

Hóa thứ giúp yên giấc là Thần Nữ Điện, mà chính là chủ nhân của Thần Nữ Điện.

Đến khi nhận điều , Lận Thanh Diệu sừng sững chiếc giường nhỏ mà Lung Linh thường ngủ. Hắn trừng mắt chiếc giường, lồng n.g.ự.c như ngọn lửa thiêu đốt râm ran. Sự bực bội khiến hận thể thiêu rụi thứ mắt thành tro bụi.

“...Lận đại nhân."

Ngoài cửa, một tên vu giả rụt rè lên tiếng.

"Chỗ Đông Quân tin mật báo, xin ngài qua đó một chuyến."

Bên trong ai đáp , chỉ tiếng đá thình thịch vang lên trầm đục.

Một nén nhang , Lận Thanh Diệu chỉnh tề y phục, mặt mày cau về phía Đăng Long Điện.

Đỉnh Đăng Long nhấp nhô uốn lượn như dáng hình loài rồng, thoắt ẩn thoắt hiện giữa tầng mây mờ ảo. Lúc màn đêm buông xuống đen đặc. Những chiếc đèn lồng treo lơ lửng, lập lòe trong sương đêm mới đủ phác họa đường nét nhấp nhô của những ngọn núi, toát lên một bầu khí u ám, rợn .

"Thuộc hạ Lận Thanh Diệu bái kiến Đông Quân."

Vị tế tư trong chiếc áo bào vu giả chắp tay nơi ngọn gió núi lạnh buốt, hề đầu , ánh mắt chỉ đau đáu hướng về phía đầm lầy Vân Mộng Đại Trạch ở phương xa. Nơi đó hàng vạn mái nhà, là những bá tánh đang nương tựa Vu Sơn mà sống.

"Đây là tình báo gửi về từ Đào Nguyên Đảo, ngươi xem qua ."

Lận Thanh Diệu đón lấy, lướt một lượt, sắc mặt bỗng chốc biến đổi: “Mai Trì Xuân, dám..."

"Xem những lời đồn đại về việc Thái t.ử Cơ Khí mang trong Cửu Châu Đỉnh quả nhiên sai. Nếu nhờ món thần khí , Cửu Châu từ tới nay từng thứ hai khả năng cải t.ử sinh. Đặc biệt là, còn c.h.ế.t lưỡi kiếm Thiên Lục."

Lận Thanh Diệu nhíu chặt mày, giọng điệu lạnh lùng: “ Thiên Lục kiếm là tuyệt học tối thượng của Pháp gia. Dù Mai Trì Xuân thể cưỡng ép hồi sinh, nhưng thần hồn của chắc chắn cũng kiếm ý của Thiên Lục tàn phá. Làm thể khôi phục như lúc ban đầu ? Dù Nho gia thuật Tụ Hồn, cũng thể nào phá vỡ kiếm ý của Thiên Lục kiếm mới ."

Đông Quân trầm ngâm một lát, bất ngờ hỏi: “Lung Linh rời núi từ bao giờ?"

Lận Thanh Diệu phản ứng nhạy. Nghe Đông Quân hỏi , lập tức móc nối hai sự việc với .

Tuy nhiên, kết luận càng khiến khó lòng chấp nhận nổi.

“...Ý của ngài là, Lung Linh thà chịu kích hoạt cấm chế, linh khí phong ấn, thậm chí là xa lánh cả Thiên Lục kiếm, tất cả đều là để hồi sinh Mai Trì Xuân?"

Câu thốt từ miệng , cứ như phả từng luồng khí lạnh buốt, sát khí dày đặc.

Đông Quân mỉm , dõi mắt xuống non sông chân: “Là nàng cố tình thế, chỉ thuận nước đẩy thuyền, chỉ chính bản nàng mới rõ. nay hai kẻ đó liên thủ, cộng thêm sự hậu thuẫn của Mặc gia, Nho gia và Binh gia phía , giờ thu phục cả Y gia và Nông gia, e rằng kế hoạch 'Thiên Âm Vân Hải' của Mặc gia chắc chắn đạt ."

Đứng lập trường của Vu Sơn, việc ngăn cản họ thực hiện kế hoạch "Thiên Âm Vân Hải" là một chuyện cần bàn cãi.

Cứu vớt Cửu Châu khỏi nguy cơ sụp đổ, thôi, nhưng chuyện bắt buộc do Vu Sơn nhúng tay . Nếu , cho dù họ thực sự áp chế Thái tuế, quét sạch tà túy Cửu Châu, thì Mặc gia nhất định sẽ trở thành kẻ xưng bá một phương. Lúc đó, Vu Sơn sẽ chẳng còn chốn dung nữa.

Tuy nhiên...

Nghe đến đây, Lận Thanh Diệu nén mà liếc Đông Quân một cái.

"Có cần ngăn cản ?" Hắn vẫn lên tiếng hỏi một câu lấy lệ.

"Đương nhiên , hỏi ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/sau-khi-ke-thu-tang-ta-the-than/chuong-46.html.]

Lận Thanh Diệu im bặt. Cả hai đều hiểu rõ những điều trong lòng .

Hắn theo phò tá Đông Quân ngót nghét cả trăm năm. Đông Quân coi Lận Thanh Diệu như tay chân tâm phúc, như một bậc bề , một tay nâng đỡ lên chức vị Điện chủ Đệ thập nhị điện Vu Sơn.

Trong chuyện , hiển nhiên một phần nguyên nhân là do Lận Thanh Diệu dâng Tị Binh thuật khi gia nhập Vu Sơn. còn một lý do khác nữa, đó là Đông Quân và Lận Thương Ngọc vốn dĩ là cùng một sư môn.

Hồi Lận Thanh Diệu còn nhỏ, thỉnh thoảng cũng kể về thời gian tu học ở Quỷ Cốc.

ít khi nhắc đến vị Đông Quân , nhưng ngần năm gắn bó ở Vu Sơn, thỉnh thoảng Lận Thanh Diệu cũng trộm nghĩ...

Liệu cha ruột của , khi nào chính là Đông Quân ?

Suy đoán chẳng cơ sở gì, chỉ là một ý nghĩ xẹt qua trong đầu mỗi khi nhận sự ưu ái đặc biệt từ Đông Quân mà thôi.

sự thật là Đông Quân quả thực phần thiết với hơn hẳn những khác. Nhờ , mới rằng, năm xưa khi Đông Quân còn tu học ở Quỷ Cốc, ông và vị Cự T.ử tiền nhiệm của Mặc gia, Hề Minh, chính là đôi bạn tri kỷ.

Đã là bạn , Đông Quân chẳng nỡ tâm huyết mấy chục năm của Hề Minh - cái kế hoạch "Thiên Âm Vân Hải" - đổ sông đổ bể.

Thế nhưng, vị tế tư trong bộ áo bào vu giả hướng mắt về hàng vạn ánh đèn xa xa, khóe môi hé một nụ : “Năm đó, chính vì cái kế hoạch , mà Hề Minh uổng mạng gục ngã cổng thành nước Sở. Ta tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t Đại vu của nước Sở, bước lên đỉnh cao quyền lực của Mười hai điện Vu Sơn. Ta chỉ để báo thù cho , mà còn để nghiền nát cái kế hoạch hủy hoại cả cuộc đời ."

Hoa đỗ quyên Vu Sơn gió thổi qua, rụng lả tả, rực đỏ trải t.h.ả.m khắp một vùng đất.

Vị tế tư bóng lá cây đung đưa đỉnh núi, mắt như hiện lên cảnh tượng hoa đào, hoa mận cùng nở một cành cây năm nào.

...Hề Minh! Rốt cuộc là thực sự hồ đồ đang giả vờ hồ đồ đấy! Cho dù cái "Thiên Âm Vân Hải" của vẻ khả thi lý thuyết, nhưng một kế hoạch thể thực hiện thì cũng chỉ là lâu đài xây cát mà thôi!...Thay vì ôm hy vọng hão huyền việc trong thiên hạ sẽ vứt bỏ lòng tư lợi để yêu thương, đùm bọc lẫn , chi bằng hãy đặt niềm tin Tị Binh chi pháp của Lận Thương Ngọc và Thương Hoài. Đệ thực sự cách nào mới hy vọng biến thành hiện thực hơn ?

Chàng thiếu niên hướng nội, nhưng vô cùng bướng bỉnh và cứng đầu , chỉ mỉm ....Tị Binh chi pháp, tiêu diệt nhân tính, tuy , nhưng tuyệt đối thể . Nếu con chỉ thể sống sót bằng cách biến thành những con quái vật vứt bỏ nhân tính, thì rốt cuộc chúng đang cứu thế, là đang diệt thế?

Đông Quân bóp nát bông hoa đỗ quyên tím đỏ trong lòng bàn tay.

Những cuộc tranh cãi năm xưa vẫn văng vẳng bên tai.

Bao năm qua, lúc nào Đông Quân thôi khao khát Hề Minh thể mở mắt để tận mắt chứng kiến.

Cái kế hoạch "Thiên Âm Vân Hải" của dẫu trăm năm trôi qua vẫn chẳng đến . Còn thì chờ đứa con trai của Lận Thương Ngọc mang theo Tị Binh thuật, cùng với một Tị Binh nhân hảo nhất thế gian xuất hiện.

Thậm chí, Mai Trì Xuân - kẻ mà ông định dùng vị trí Điện chủ Đệ thập nhị điện Vu Sơn để lôi kéo - cũng vô tình phát hiện là t.ử chân truyền của Mạnh Đàn Uyên, khả năng chính là Thái t.ử Cơ Khí mang trong Cửu Châu Đỉnh.

Lung Linh - một Tị Binh nhân - thể dọn dẹp chướng ngại vật cho Vu Sơn, thống nhất Cửu Châu.

Và Cửu Châu Đỉnh nắm giữ khả năng thanh tẩy Thái tuế.

Vô hình trung, ý trời vốn dĩ về phía ông. Chỉ cần thuận theo dòng nước, việc ắt hẳn sẽ xuôi chèo mát mái.

Đông Quân phủi những cánh hoa nát vụn tay, nhạt giọng : “Nếu ngươi giữ mạng sống cho Lung Linh, cách duy nhất là khiến nàng trở Tư ngục Linh Lung như . Bằng , cho dù Vu Sơn nương tay, thì với sự xuất hiện của Pháp gia hiện tại, vị hôn thê nhiều ân oán với nàng của ngươi cũng sẽ buông tha cho nàng ."

Nhắc đến Sư Nguyệt Khanh, ánh mắt Lận Thanh Diệu trở nên lạnh lẽo: “Sau đừng nhắc đến hai chữ 'vị hôn thê' nữa. Nàng Binh gia bắt giữ, đang đau đầu lên kế hoạch đích giải cứu, nào ngờ lưng nàng Pháp gia Lý quân chống lưng! Rốt cuộc nàng là vị hôn thê chọn cho , là gian tế do Pháp gia cử đến để đ.á.n.h cắp Tị Binh thuật? Để một kẻ như thế bên cạnh, e là càng ăn ngon ngủ yên mất."

Đông Quân đáp lời , trong đôi mắt hiện lên một thứ ánh sáng kỳ lạ.

Chính ông cũng chỉ khi Pháp gia phái tay cứu Sư Nguyệt Khanh, mới nữ nhân bề ngoài vẻ dịu dàng, thục đức , hóa quan hệ sâu xa với Pháp gia đến .

Sư Nguyệt Khanh...Nguyệt Khanh...

Đông Quân nhẩm nhẩm cái tên trong lòng, lờ mờ đoán điều gì đó, nhưng thể chắc chắn.

Ông chỉ : “Dù nữa, hiện tại Vu Sơn và Pháp gia cùng chung một chí hướng. Nhóm Lung Linh mục tiêu tiếp theo chính là Đạo gia ở núi Long Hổ. Nếu để bọn họ cắm trụ đá linh tấn ở đó, linh vực 'Thiên Âm Vân Hải' sẽ thực sự bao phủ tám phần đất liền Cửu Châu. Tình thế sẽ nghiêng về phía bọn họ...Lần , Vu Sơn bắt buộc dốc lực, ngươi hiểu rõ chứ?"

Lận Thanh Diệu chần chừ trong chốc lát, từ từ giơ tay lên, nhận lấy cây quyền trượng vu sư từ tay Đông Quân.

Mái tóc lòa xòa lướt qua đôi mắt lạnh lẽo như vầng trăng mùa thu, nghiêng đầu, phóng ánh mắt về phía đầm lầy Vân Mộng Đại Trạch ở phương xa.

Đôi mắt sâu thẳm dần phản chiếu luồng linh lưu màu vàng kim của "Dương Minh Táo Kim". Không từ bao giờ, cây quyền trượng hóa thành một cây cung lớn. Theo động tác giương cung cài tên của Lận Thanh Diệu, luồng linh lưu hóa thành mười hai mũi quỷ tiễn, chĩa thẳng hàng vạn ánh đèn leo lét của Vân Mộng Đại Trạch.

Vạt áo bào gấm tím bay phấp phới trong gió cuồng.

Lận Thanh Diệu hít một thật sâu, đôi đồng t.ử đang rung lên bần bật dần bình . Hắn âm thầm nhẩm trong đầu: “Vạn pháp lăng trì, huyền hà chú hỏa."*

*Vạn pháp trừng phạt, sông treo đổ lửa.

Mười hai mũi Tị Binh quỷ tiễn như dòng nham thạch cuồn cuộn trút xuống, x.é to.ạc màn đêm tĩnh lặng, mang theo thở của t.ử thần.

Hai nhịp thở trôi qua.

Ngọn lửa bùng lên dữ dội, cả vùng Vân Mộng Đại Trạch như chìm trong biển lửa, soi sáng khuôn mặt góc cạnh lúc sáng lúc tối của vị thanh niên đội ngân quan.

Linh hỏa do Tị Binh quỷ tiễn dẫn tới là ngọn lửa thông thường, nó thiêu rụi thể xác của họ. Mười ngày , những con phàm trần quanh năm lụng vất vả sẽ sở hữu sức mạnh của linh tu, trở thành những Tị Binh nhân vứt bỏ thất tình lục dục, dũng mãnh, sợ hãi là gì.

Lận Thanh Diệu bình tĩnh chứng kiến ngọn lửa luyện .

Trong ánh lửa nhảy múa chập chờn, dường như thấy hình bóng của Lung Linh.

Khi ánh lửa tàn lụi, khói xanh từ chân nến bốc lên, Lung Linh giật mở bừng đôi mắt.

Tiếng chim lảnh lót ngoài song cửa, tán cây hòe rọi xuống những đốm nắng nhấp nháy, lay động theo từng làn gió thoảng.

Không do cơ thể bình phục , Lung Linh tỉnh giấc, cả ướt đẫm mồ hôi lạnh, như thể trải qua một cơn ác mộng kinh hoàng. Nàng thẫn thờ một lúc lâu, chẳng đang ở .

Cánh tay đang ôm lưng siết , kéo cả Lung Linh lọt thỏm một vòng tay ấm áp.

Lung Linh thấy giọng trầm ấm, lười biếng của thanh niên vang lên đỉnh đầu: “Mơ thấy gì mà sợ toát mồ hôi thế ?"

Lung Linh im lặng một lát, đáp: "Ta mơ thấy Lận Thanh Diệu."

“...Vậy thì đáng sợ thật đấy." Bàn tay đang đặt eo nàng siết chặt thêm một chút: “Mơ thấy ?"

"Không nhớ nữa."

Lung Linh trân trối đôi mắt đen trắng rõ ràng, trái tim vẫn còn đập loạn nhịp vì bất an.

"Hình như đang giận, vẻ mặt đáng sợ."

Trong lòng Mai Trì Xuân cảm thấy chút vi diệu.

Hắn thích Lung Linh nhắc đến Lận Thanh Diệu bằng cái giọng điệu nghiêm trọng như . Điều đó khiến nhớ những ngày Lung Linh luôn răm rắp lời gã đàn ông đó.

"Tức giận thì ? Cái trình của cũng chỉ xếp ngang hàng với Sư Nguyệt Khanh thôi, chẳng cao tay hơn ả là bao. Nàng quan tâm giận gì? Sau thấy chúng lúc nào cũng đôi cặp, còn giận dài dài."

Lung Linh bồn chồn, để mặc cho Mai Trì Xuân nghịch lọn tóc của . Một lúc lâu , nàng mới chậm rãi nhận một điều.

“...Huynh chui đây từ lúc nào thế?"

Rõ ràng tối qua lúc ngủ, vẫn còn ngoài chăn cơ mà.

Mai Trì Xuân chớp mắt: "Trời lạnh thế, nàng nỡ để c.h.ế.t cóng ?"

"Giờ là tháng Sáu ."

"Bản vốn liễu yếu đào tơ, nàng mau chóng quen với việc ."

Khuôn mặt Lung Linh gần như áp sát vòm n.g.ự.c để trần của . Nàng cảm nhận làn da nóng hổi, khuôn n.g.ự.c rộng lớn, vững chãi, chẳng chút nào liên quan đến bốn chữ "liễu yếu đào tơ" cả.

Có điều, khuôn n.g.ự.c trắng tuyết chằng chịt những vết thương cũ. Lung Linh dám chắc, những vết sâu nhất trong đó đều do nàng gây .

Nàng khẽ thở dài: “Thôi , cái liễu yếu đào tơ là cứ tiếp tục ngủ , còn kẻ sức vóc trâu bò như chào tạm biệt mấy vị trưởng lão Nông gia ."

Trong lòng Lung Linh đang dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Bởi vì ngoài những ký ức liên quan đến Lận Thanh Diệu, nàng dường như còn mơ thấy Sư Nguyệt Khanh.

...

Đó là một dáng vẻ khác với Sư Nguyệt Khanh mà nàng từng quen .

 

Loading...