Sau Khi Kẻ Thù Tặng Ta Thế Thân - Chương 43
Cập nhật lúc: 2026-04-15 06:16:49
Lượt xem: 44
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lung Linh từng trải qua cảm giác mới lạ đến nhường .
Cảm giác như hụt chân, rơi tõm tầng mây ngập tràn hương hoa mai thoang thoảng. Một thứ khí tức trái ngược với nữ t.ử xâm chiếm giác quan. Nàng cảm nhận những cái nắn bóp nặng nhẹ ở gáy, nhưng đoán giây tiếp theo, sẽ chạm nơi nào khác.
Các thớ cơ nơi võng lưng theo phản xạ tự nhiên thắt chặt .
Là chỗ .
Một sát thủ quanh năm duy trì cảnh giác cao độ sẽ tuyệt đối bao giờ cho phép ai chạm điểm chí mạng . Ánh mắt Lung Linh bừng tỉnh trong nháy mắt, nhưng lộ vẻ hoang mang.
Bởi lẽ thứ xúc cảm đó hề truyền trực tiếp lên eo nàng. Nàng theo bản năng cự tuyệt, nhưng nghĩ , hình như chính nàng tự tay trao cho , chính nàng trao cho cái quyền tự do mơn trớn, chạm .
Nàng thu cái quyền đó ?
Nàng bảo dừng ?
Đầu óc đặc quánh như hồ dán của nàng chầm chậm suy nghĩ về vấn đề . Còn kịp đưa kết luận, hàm răng lẳng lặng cạy mở.
Đồng t.ử Lung Linh khẽ co rụt.
...Hả?
Sao đưa lưỡi ?
Từ từ , cách hôn của chẳng giống những gì nàng từng học chút nào ?
Nhịp thở dẫu luyện kiếm suốt một ngày một đêm cũng hề nhiễu loạn của nàng, nay bỗng chốc trật nhịp loạn cào cào.
Lung Linh cảm thấy đây chẳng thể gọi là một nụ hôn. Bởi vì Mai Trì Xuân dường như coi nàng là một viên kẹo ngọt nào đó. Bàn tay to lớn của áp lấy gáy nàng từ lúc nào , giữ chặt lấy môi răng nàng, vô mà l.i.ế.m láp chẳng theo quy luật nào.
Nàng bủa vây, gần như tan chảy trong thở ẩm ướt của .
Màn đêm xanh thẳm, vầng trăng khuyết mờ ảo soi bóng linh hồn nàng đang chìm nổi bồng bềnh ánh trăng.
Chẳng ai thời gian trôi qua bao lâu.
Khi tách , cả hai đều thở dốc hỗn loạn, mặt đỏ tai hồng. Ngay cả ánh mắt cũng chẳng đặt cho , huống hồ chi là mở lời chuyện.
Hai sóng vai , cứ như mộng du mà bước về nhà trúc.
Cuối cùng vẫn là Lung Linh phá vỡ sự im lặng.
"Ta hóa là cảm giác ...Ta sẽ bỏ túi cẩn thận, bình thường sẽ chạm lung tung ."
Hiếm khi thấy giọng nàng hạ thấp xuống, mang theo vẻ lúng túng như .
Sắc đỏ mặt Mai Trì Xuân phai nhạt nhiều, chỉ còn vành tai vẫn vương chút nóng. Dưới ánh trăng, liếc nhanh qua bờ môi bóng ướt của nàng, tỏ vẻ điềm nhiên "ừm" một tiếng.
"Ngày mai còn dậy sớm về Thanh Đồng Thành, ngủ sớm ."
Nói xong, toan lưng về phòng, nhưng ai đó níu vạt áo từ phía .
Ngoảnh , thấy một bàn tay trắng muốt đang xòe mặt.
"Huynh trả Hình nộm của ."
Như thể tự bản cũng cảm thấy yêu cầu phần vô lý, Lung Linh câu mà dám , giọng lí nhí.
Mai Trì Xuân đáp lời: "Được thôi. Vậy nàng cũng trả Hình nộm của đây."
“...Bình thường sẽ động bậy bạ ."
"Ta cũng động chạm gì Hình nộm của nàng. Nàng tin ?"
Bị Mai Trì Xuân dùng chính những lời nàng từng để chặn họng, Lung Linh chút hậm hực, ngước mắt chằm chằm : “Ban nãy chẳng động chạm bậy bạ đó ?"
"Nếu thế mà gọi là động chạm bậy bạ, những việc nàng đó tính là gì?"
Mai Trì Xuân dùng ngón tay móc chiếc túi vải đựng Hình nộm, buộc chặt nó vòng eo săn chắc của .
"Nàng lột sạch Hình nộm của , sờ nắn từ đầu tới chân suối nước nóng. So với nàng, những gì nãy thấm tháp ."
" thò lưỡi miệng ."
"..."
Bốn mắt , xung quanh nhà trúc im ắng tĩnh mịch.
Chỉ vì một câu , ký ức về màn đắm say đầy mê trong rừng trúc ban nãy trỗi dậy. Nhịp thở của cả hai đồng loạt ngưng trệ. Bầu khí xung quanh cũng bỗng chốc trở nên nóng rực một cách khó hiểu.
Cả hai cuối cùng cũng chịu đình chiến, ai thêm lời nào, tự giác về phòng đ.á.n.h răng rửa mặt ngủ.
Đến khi giường, Mai Trì Xuân một tay gối đầu, một tay nhón lấy con Hình nộm.
Ngắm nghía tới lui, xoay trái xoay , dường như thế nào cũng chán. Mãi đến khi sực tỉnh, mới nhận khóe môi cong lên từ lúc nào , đến mức hai má cũng bắt đầu mỏi nhừ.
Ánh trăng ngoài cửa sổ hắt qua bóng dáng Hình nộm, in bóng đôi mắt trong veo của thiếu niên.
Con thể mâu thuẫn đến nhường chứ?
Hắn từng chứng kiến dấu ấn sâu đậm mà nhà họ Lận khắc lên nàng, cũng từng chân thành hy vọng nàng thể rũ bỏ vướng bận, dạo chơi trần thế, tự do tự tại trói buộc bởi bất cứ điều gì.
, khi nàng đặt con Hình nộm lòng bàn tay , từ sâu thẳm trong nảy sinh một thứ hạnh phúc vô cùng ích kỷ.
Rõ ràng đây khi áp giải , cho dù trói gô bằng năm sợi dây thừng, nàng vẫn luôn ôm kiếm ngủ. Chỉ cần một tiếng gió lay cỏ động, nàng sẽ lập tức rút kiếm chĩa thẳng .
Vậy mà giờ đây, nàng tin tưởng đến thế, tin tưởng giao cho việc cất giữ con Hình nộm chung cảm giác với nàng.
Khi nhận điều , trong lồng n.g.ự.c Mai Trì Xuân cuộn trào một thứ tình cảm mãnh liệt ngoài tầm kiểm soát của .
Thứ tình cảm khiến tâm trí bình lặng đ.á.n.h thức một bản năng chiếm hữu mãnh liệt. Hắn chằm chằm con Hình nộm mặt, trong đầu liên tiếp lóe lên những ý nghĩ kỳ quái.
Đáng yêu quá.
Muốn nuốt trọn nó bụng.
Thích quá mất.
Có nên bóp nát nó nhỉ.
Cứ nghĩ đến việc Lung Linh lúc lẽ đang yên giấc say nồng ở căn phòng cách đây một vách tường, gì, Mai Trì Xuân đành sức kìm nén những ý nghĩ đen tối . Hắn sợ nếu lỡ để nàng phát giác, nàng sẽ bắt đầu cảnh giác, đề phòng .
Cho đến khi Mai Trì Xuân cảm nhận ... ai đó đang nắn bóp tay .
“...Nàng đang gì đấy?"
Nhà trúc vốn dĩ khả năng cách âm, chẳng ai thiết lập kết giới bất cứ thứ gì tương tự để ngăn cách. Đừng là tiếng chuyện, với thính giác nhạy bén của linh tu, ngay cả tiếng hít thở ở phòng bên cạnh cũng thể rõ mồn một.
Lung Linh vờ như chuyện gì, rụt tay .
"Vô ý chạm thôi...Còn đang gì đó?"
Một cơn ngứa ran lan từ dái tai xuống, Lung Linh bất giác rụt cổ , nổi da gà khắp .
"Ta cũng là vô ý thôi mà."
Đêm lạnh như nước, Mai Trì Xuân đợi một lúc lâu thấy phòng bên lên tiếng. Thay đó, thấy tiếng bước chân ngày một gần, xen lẫn tiếng gỗ cọ xát sàn nhà.
Là Lung Linh đang kéo chiếc giường nhỏ sát vách tường ngăn cách hai phòng.
“...Mai Trì Xuân."
Nàng đột nhiên cất tiếng. Khoảng cách gần đến mức chỉ cách một vách tường. Thiếu niên đang giường thoảng một chút hoang mang, cơ hồ sinh ảo giác như thể hai đang chung chăn chung gối.
"Ngoài , từng hôn ai khác ?"
Câu hỏi lập tức kéo Mai Trì Xuân từ những ảo tưởng viển vông trở về thực tại.
"Nàng hỏi cái kiểu gì thế." Hắn đáp nhanh như chớp: “Đương nhiên là từng !"
"Vậy tại ..."
Mai Trì Xuân chỉ sợ nàng lôi cái chuyện thò lưỡi với thút lưỡi , như thế thì đêm nay xác định mất ngủ luôn. Hắn vội vã cướp lời: “Mấy chuyện nam nhân vốn dĩ luôn rành rẽ hơn nữ nhân, gì mà lạ? Chưa từng ăn thịt heo, chẳng lẽ từng thấy heo chạy ?"
"..."
Đợi một lát, Mai Trì Xuân mừng thầm nghĩ bụng chắc nàng chịu im .
Lại thấy giọng ngái ngủ của nàng vọng sang: “Ta sẽ học."
"Lần , tuyệt đối thua ."
Mai Trì Xuân ngẩn . Dù ngăn cách bởi bức tường, vẫn như thấy rõ mồn một khuôn mặt bướng bỉnh mà nghiêm túc ngay mắt.
Ánh mắt ngập tràn ý .
Ngốc thật, ba cái chuyện gì chuyện phân bua thắng thua?
Bất kể thắng thua, thì chẳng vẫn là kẻ chiếm món hời lớn nhất đấy ?
Hắn nghiêng , gối đầu lên cánh tay, hướng mắt về phía bức tường ngăn, thì thầm nho nhỏ: “Ta thắng nàng lúc nào cơ chứ...Đời kiếp , thua nàng triệt để mất ."
Trong bóng tối tĩnh lặng, Lung Linh thoang thoảng bên tai câu thì thầm như như .
Trái tim như ngâm trong dòng nước ấm áp. Những gợn sóng nhè nhẹ cuốn trôi giông bão, giá rét của ngày xưa xa mãi xa. Ở phía là một chân tình nồng nàn, cháy bỏng, là một chân trời rộng lớn bao la.
Nàng thầm nghĩ...
Có nàng ở đây, , ai trong hai họ cũng sẽ chịu thua nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/sau-khi-ke-thu-tang-ta-the-than/chuong-43.html.]
Sáng tinh mơ hôm , trời tờ mờ sáng, hai theo chân Mặc gia khởi hành về Thanh Đồng Thành.
Lúc chuẩn lên đường, Mai Trì Xuân thấy bóng dáng Mạnh Đàn Uyên .
Nghe ông bận rộn sắp xếp đám vu giả Vu Sơn bắt tù binh để biên chế đội "Phi Công" cho kịp lúc t.ử Mặc gia khởi hành. Mấy ngày nay ông dốc lực xử lý việc , đến tận lúc trời sáng mới chợp mắt đôi chút.
Khương Huyền Hi thì bảo rằng cũng chẳng chuyện gì gấp gáp, những chuyện cần bàn giao bàn giao xong xuôi cả , cứ thế mà thôi.
Mai Trì Xuân ngoái về hướng Sinh T.ử Trủng, chép miệng : “May mà chuồn lẹ. Làm t.ử Nho gia lâu ngày quả nhiên là mất hết tính . Thế mà ông cũng nhịn cho bằng . là quân t.ử nhất Nho gia, chứ đổi là á...hừ hừ."
Hắn chuyện mập mờ, úp úp mở mở, khiến Tú Tú cạnh mà cứ như vịt sấm.
"Huynh đang ai ?"
Lung Linh đáp: "Chắc là Cự T.ử và vị Ngoại vương Nho gia ."
"Nói năng xằng bậy gì thế!"
Cấp Ẩn đằng đầu , vẻ mặt bất mãn: “Cự T.ử nhà chúng và cái tên Mạnh Đàn Uyên đó chẳng qua chỉ là quan hệ đồng môn mà thôi! Cự T.ử với Cự T.ử tiền nhiệm mới đúng là tâm đầu ý hợp, là một cặp trời sinh! Bớt hóng hớt mấy cái tin đồn thất thiệt bên ngoài về đây bịa đặt !"
Thường ngày Mai Trì Xuân lớn tiếng chê bai sư môn , nhưng hễ ngoài dám hé răng nửa câu mặt , lập tức xù lông lên bảo vệ: “Tâm đầu ý hợp thì sai, nhưng bảo là một cặp trời sinh thì chắc . Hồi sáu kiệt xuất Quỷ Cốc còn học chung một sư môn, ai mà chẳng thầy và Cự T.ử Mặc gia là thanh mai trúc mã, đều xuất danh gia vọng tộc? Còn tên Cự T.ử tiền nhiệm nhà các thì nghèo kiết xác, đến mức tiền lộ phí Quỷ Cốc còn nhờ Mặc gia gom góp cho cơ mà. Hai đó thì lấy tiếng chung..."
Cấp Ẩn nhạt: "Nói cứ như thể tận mắt thấy ."
"Ai từng tận mắt chứng kiến?" Mai Trì Xuân nhướng mày.
Hắn thấy á?
Tú Tú bấm đốt ngón tay nhẩm tính, tái mét mặt mày sang với Lung Linh: “Tỷ ơi, từng kể chuyện , Thái t.ử Cơ Khí là sống cách đây ngót nghét ba trăm năm ! Hóa mới là lão khọm già thực sự! Khoác lên cái vỏ bọc thiếu niên, nhưng thực chất là trâu già gặm cỏ non đấy Lung Linh tỷ ơi!"
Lung Linh Tú Tú bấu chặt lấy cánh tay lắc lư qua . Sắc mặt Mai Trì Xuân xám ngoét, vội xách cổ cô nhóc xa khỏi Lung Linh.
"Sống ba trăm năm thì nghĩa là ba trăm tuổi ? Con nhóc nhà quê đúng là thiếu hiểu ."
"Ta thiếu hiểu còn hơn cái đồ tính toán kém cỏi nhà !"
Bắt gặp ánh mắt tò mò của Lung Linh, Mai Trì Xuân cáu kỉnh : “Đừng con nhóc đó ăn xằng bậy. Ta lấy ba trăm tuổi? Nếu ba trăm tuổi thật thì thành ông lão giống như thầy của !"
Thấy để tâm đến chuyện tuổi tác đến , còn sức đính chính, Lung Linh mím môi tủm tỉm.
"Biết cũng ba trăm tuổi thì ? Huynh thử nghĩ xem, vốn là c.h.ế.t một , ai mà đó sống bao nhiêu tuổi? Có khi là một bà lão già khụ cũng nên. Huynh là ông lão ba trăm tuổi, là bà lão mấy trăm tuổi, đúng là xứng lứa đôi."
Mai Trì Xuân sững một lúc lâu.
...Thật hiểu nổi nàng thể một câu bi thương đến bằng cái giọng điệu nhẹ bẫng như .
"Dù nàng là bà lão thì cũng vẫn thích... thực sự ba trăm tuổi ."
Mai Trì Xuân hướng mắt về phía rặng cây rợp bóng phía xa: “Với tư cách là Thái t.ử Cơ Khí, sống đến năm mười tuổi. Chứng kiến nước Tề b.ắ.n hươu, ngọn lửa chiến tranh lan khắp Cửu Châu, tuy giúp phụ vương dẹp yên phiến quân nước Tề, nhưng cũng hiểu rõ vương triều nhà Chu mạt vận. Quả nhiên lâu , chính biến Lạc Ấp nổ , phụ vương dắt chạy trốn khỏi vương cung. Ông u mê cả một đời, đến cuối cùng toát lên chút khí phách, kiên quyết chịu qua sông Lạc Thủy để kéo dài tàn, thế là mang theo và Cửu Châu Đỉnh cùng nhảy xuống sông tự vẫn."
Lung Linh ngắm sườn mặt trầm tĩnh của , lặng lẽ lắng kể chuyện xưa.
"Chẳng là may rủi, thần lực của Cửu Châu Đỉnh cứu một mạng. Thầy bảo, Cửu Châu Đỉnh dung hợp với , nhưng theo thấy, chắc là nó ký sinh thì đúng hơn. Nếu , thể chìm giấc ngủ vùi suốt hàng trăm năm trời vì nó cơ chứ?"
Thiếu niên đầu nàng, nụ rạng rỡ đong đầy trong khóe mắt: “Nàng xem, tính thì, chúng trạc tuổi ? Đâu là ông lão lão gì nhỉ?"
Đối với linh tu, hơn trăm tuổi thực sự coi là già.
Thực , Mạnh Đàn Uyên dù ngoài ba trăm tuổi cũng vẫn đang ở độ tuổi tráng niên. Nếu thì tại Khương Huyền Hi, bằng tuổi ông , vẫn rạng ngời sức sống phơi phới đến ?
Lung Linh im lặng một lát: “Vậy khi tỉnh giấc ngủ dài, tại nhớ phận của ?"
"Tất nhiên là do thầy bày trò ."
Giọng điệu đều đều, phẳng lặng: “Ông tin phụ vương kéo dìm xuống sông, liền vớt lên. Phát hiện trong cơ thể Cửu Châu Đỉnh, đoán chắc vẫn còn tia hy vọng sống sót, bèn đưa về Ngọc Hoàng Đỉnh, chờ đợi suốt cả trăm năm."
"Sau khi tỉnh dậy, bọn họ liền xóa sạch ký ức của . Để như một trang giấy trắng, trở thành một t.ử bình thường của Ngọc Hoàng Đỉnh, lớn lên theo đúng khuôn mẫu mà bọn họ sắp đặt. Mãi đến khi đủ thực lực để nắm giữ sức mạnh của Cửu Châu Đỉnh, bọn họ mới nhồi nhét chân tướng và ký ức đầu ."
Hai tuốt phía đoàn Mặc gia, nhịp bước đạp lên đám lá rụng vang lên những tiếng xào xạc.
Mai Trì Xuân nghiêng đầu hỏi: "Sao gì? Thấy đau lòng ?"
"Không ." Lung Linh thành thật đáp: “Ta chỉ đang thắc mắc tóc thầy của bạc trắng sớm thế. Ngày ngày suy tính mấy trò thiếu đạo đức thế , tóc bạc mới là lạ đấy?"
Mai Trì Xuân nhịn mà phì thành tiếng.
"Thôi bỏ , nể tình ông bạc trắng cả đầu vì sầu não, cũng chẳng buồn tính toán mấy chuyện với ông nữa."
Đang , thiếu niên bên cạnh bỗng đan những ngón tay tay nàng, mười ngón tay siết chặt, khẽ đung đưa theo từng bước chân.
"Đợi lấy xác, chúng sẽ bỏ trốn. Mặc xác bọn họ tự mà lo liệu đống rắc rối . Dù thì cũng sẽ chịu c.h.ế.t . Trước , bây giờ càng . Chỉ tiếc là khu nhà trúc bọn họ phát hiện mất . Cơ mà chẳng , cùng lắm thì tốn chút thời gian và công sức, tìm một nơi ẩn náu bí mật khác thôi. Hồi cũng chuẩn sẵn mấy chỗ dự phòng ..."
"Chạy trốn?" Lung Linh chớp mắt.
"Đương nhiên , nếu thì nàng định thế nào?"
Mai Trì Xuân thẳng về phía , đôi con ngươi đen láy như mực phẳng lặng chút gợn sóng, khiến chẳng thể đoán đang nghĩ gì.
"Thầy công bố phận Thái t.ử Cơ Khí của cho thiên hạ , nàng nghĩ là vì cái gì? Vương triều nhà Chu tuy diệt vong, nhưng Cửu Châu vẫn còn vô tôn sùng Chu thất là chính thống, ngày đêm mong mỏi vị Thái t.ử Cơ Khí sẽ cứu vớt họ khỏi cảnh lầm than. Thầy nhận trách nhiệm của , ông lặn lội ngàn dặm tới đây để cứu một mạng vô ích."
" nàng cứ yên tâm, cho dù bọn họ mắng c.h.ử.i là kẻ tham sống sợ c.h.ế.t, thì cũng một gánh vác. Cứ để họ chửi, c.h.ử.i vài câu cũng rụng miếng thịt nào ."
Lung Linh để mặc nắm tay, hề lên tiếng phản bác.
Khi Mặc gia tức tốc đến Sinh T.ử Trủng chi viện thì gặp nhiều may mắn, đường êm ả. chuyến trở về thì suôn sẻ như thế. Dọc đường , họ hai đụng độ những bầy tà túy quy mô tương đối lớn, chậm trễ ít thời gian, còn khiến một t.ử thương.
May mắn là ai mất mạng. Năm ngày , cả đoàn cuối cùng cũng thấy hình bóng Thanh Đồng Thành mờ ảo phía chân trời.
Điều khiến kinh ngạc là, xác của Mai Trì Xuân cất giấu trong Thiên Cơ Các của Mặc gia, mà đặt ở hầm chứa xác - nơi chuyên dùng để quàn t.h.i t.h.ể của các t.ử Mặc gia t.ử trận.
Bên cỗ quan tài chỉ dán độc một tờ bùa niêm phong qua loa, như thể bên trong là Thái t.ử Cơ Khí cao quý, cũng chẳng chứa đựng Cửu Châu Đỉnh gì sất, mà chỉ đơn thuần là một cái xác vô danh vô chủ.
Khương Huyền Hi vô cùng đắc ý vỗ vỗ lên chiếc quan tài băng: “Bao nhiêu năm qua, chẳng lấy một nào hoài nghi cả. Tiểu tử, học hỏi nhé. Đây mới gọi là kẻ ẩn dật tài ba nhất là ẩn giữa chốn phồn hoa đô hội!"
Mai Trì Xuân hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ.
Trước lúc lên đường, Mạnh Đàn Uyên truyền đạt bí pháp dẫn hồn nhập xác cho Khương Huyền Hi.
Người bình thường chỉ mất ba ngày là hồn phách thể quy vị. vì Mai Trì Xuân phận đặc thù, mang Cửu Châu Đỉnh trong , nên Mạnh Đàn Uyên tính toán rằng, quá trình nhanh thì mười ngày, chậm thì đến hai, ba tháng. Hắn cần chuẩn sẵn tinh thần.
Mai Trì Xuân vốn nghĩ thể lấy cơ thể là vạn hạnh, mấy ngày trời chờ đợi thì xá gì?
Tuy nhiên, khi xuống, thấy thiếu nữ đang túc trực bên giường, bất thình lình nắm lấy cổ tay nàng, dặn dò: “Không ngó ngàng tới tên Uất Trì Túc . Hắn mà dám hé răng đòi cưới xin gì nữa, nàng cứ tát cho một bạt tai."
“...Thế bất lịch sự quá ?"
"Lúc nàng đ.á.n.h thì thế."
"Chuyện đó khác mà, định đ.á.n.h thật."
"Cũng đúng.” Mai Trì Xuân suy tính : “Thôi đừng tát gì. Hắn da dày thịt béo, sợ nàng tát xong thấy sướng quá."
Lung Linh thầm nghĩ chắc . Nếu nàng dốc lực giáng một cái bạt tai, thì cái đầu còn giữ cổ là phúc đức ba đời .
"Thế nàng nhớ ngày nào cũng đến thăm đấy. Đám là t.ử Nho gia , sợ nhân lúc thể phản kháng, bọn họ sẽ trả đũa."
Lung Linh nghiêm túc đáp: "Sẽ . Đệ t.ử Mặc gia tuyệt đối mấy chuyện mờ ám đó."
Mai Trì Xuân nàng chằm chằm một lúc lâu: “...Nàng cứ bắt thẳng toẹt là mở mắt thấy nàng thì nàng mới chịu hiểu ?"
Ra là ý .
Theo bản năng, Lung Linh định gật đầu đồng ý, nhưng nhớ đến vài chuyện khác. Ấp úng nửa ngày, nàng mới thốt lên một câu: “Ta sẽ cố gắng."
...Cái gì mà cố gắng!
Nàng thể bày chút biểu cảm lưu luyến nỡ rời xa giống như ?
Hắn níu kéo Lung Linh rả rích một hồi lâu, lâu đến mức Khương Huyền Hi ở bên ngoài buồn ngủ rũ rượi, mới chịu buông tay nàng , nhắm mắt xuống bên cạnh xác vốn của .
Thế nhưng, Lung Linh vội bước gọi ngay.
Nàng nửa nửa quỳ bên cỗ t.h.i t.h.ể phong ấn suốt mười năm ròng rã. Ánh mắt nàng lướt qua chi chít những vết thương cơ thể , cuối cùng dừng ở vết cắt chí mạng ngay cuống họng. Những hình ảnh chẳng nhớ từ mười năm bỗng dưng sống rõ mồn một trong tâm trí.
Thì lúc đó, nàng thể nhẫn tâm hạ thủ tàn độc đến thế.
Trái tim khẽ nhói lên một nỗi đau âm ỉ. Lung Linh ngắm khuôn mặt thiếu niên cuối cùng.
Lần tới gặp mặt, hẳn sẽ là lúc khôi phục diện mạo thật sự của chính .
...Chỉ mong lúc đó, nàng sẽ quá mức nhếch nhác, t.h.ả.m hại.
Lung Linh lùi khỏi hầm chứa xác, bước lên từng bậc thềm đá, hướng thẳng đến nơi ở của hai em nhà họ Cơ trong nội thành Mặc gia.
Cơ Linh Uyên đang say giấc nồng, hồn vía như đang lơ lửng tận chín tầng mây, bỗng giật b.ắ.n tỉnh giấc bởi tiếng đập cửa dồn dập. Hắn còn ngái ngủ tưởng là quân phản loạn xông cung đình, sợ hãi bật phắt dậy khỏi giường, một lúc mới định thần nhận chỉ là đang gõ cửa.
“...Lung Linh cô nương?"
Cơ Linh Uyên lâu gặp nàng, phần ngạc nhiên.
“Ngươi về lúc nào ? Ta các trải qua ít chuyện ở Sinh T.ử Trủng...Phải , ngươi tìm việc gì gấp ?"
Hắn thấy mái tóc rối bời của Lung Linh vì chạy một mạch đến đây.
Lung Linh mím chặt môi, trải rộng tấm bản đồ vị trí các trụ đá linh tấn của Mặc gia mặt : “ là việc gấp."
Cơ Linh Uyên chớp chớp mắt, vẻ mặt ngơ ngác hiểu gì: “...Việc gấp gì cơ?"
"Ngươi và tỷ tỷ ngươi, cùng một chuyến. Chúng sẽ đến bái phỏng các phái khác trong chư t.ử bách gia. Ta thuyết phục bọn họ, cắm trụ đá linh tấn, khởi động long mạch, giải cứu Cửu Châu."