Sau Khi Kẻ Thù Tặng Ta Thế Thân - Chương 40

Cập nhật lúc: 2026-04-14 15:55:20
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kề sát bên , Lung Linh thoang thoảng ngửi thấy một mùi hương hoa mai thanh mát, tinh khiết theo gió bay tới từ .

Khóe mắt nàng vô tình lướt qua bờ vai sương sớm ướt sũng của .

Sương mù ban mai giăng kín núi rừng, gian quanh nhà trúc tĩnh mịch lạ thường. Mùi m.á.u tanh trong giấc mộng lẫn ngoài hiện thực đều phai nhạt, chỉ còn tiếng chim hót, hoa rơi và tiếng suối róc rách của mùa xuân.

Qua một lúc lâu, Lung Linh đáp câu trêu ghẹo của mà hỏi ngược : “Mùa sương xuống dày, tại chờ tỉnh ở bên ngoài?"

Hàng mi dài rợp bóng của thiếu niên chớp nhẹ, môi nở nụ : “Sao nào? Mặc dù thường ngày câu nệ tiểu tiết, nhưng ít cũng mang danh t.ử Nho gia. Căn nhà trúc chỉ hai chúng , nếu thầy thấy nhân lúc nàng hôn mê mà ở chung một phòng, chắc chắn ông sẽ đ.á.n.h thành con mất..."

" Lận Thanh Diệu thì sẽ thế."

Nụ nhạt mặt Mai Trì Xuân chợt cứng .

Mái tóc đen nhánh một cọng bạc buông rủ vạt áo trắng muốt. Nàng khẽ ngước lên, trút bỏ vẻ dũng, dứt khoát gì cản nổi mỗi lúc cầm kiếm, trông như một đứa trẻ sơ sinh đang trầm tư, lục lọi những ký ức: “Mỗi mất ngủ giữa đêm, đều xông thẳng tẩm điện của , đuổi chiếc giường nhỏ bên cạnh ngủ."

"Thực thích mùi Vân Thủy Yên, nhưng mỗi tới, trong màn trướng của đều ám cái mùi hương ngọt lịm đến nhức mũi . Cái mùi đó len lỏi từng ngóc ngách, giống hệt như Lận Thanh Diệu . Hắn cho phép bất cứ một góc riêng tư nào thuộc về ."

Nàng thỏ thẻ kể , giọng điệu hề mang chút oán trách than vãn.

Kể những chuyện cho , giống như nàng đang mở toang những nỗi đau chất chứa bao năm thể chấp nhận , từ từ, cẩn thận dùng tay miết phẳng từng chút một.

Mai Trì Xuân tựa khung cửa, hề cắt ngang lời nàng, chỉ khẽ rũ mắt xuống, bàn tay nắm lấy những ngón tay của nàng.

"Còn gì nữa ?"

"Hắn vứt mất tấm thẻ gỗ tặng ." Lung Linh thẳng : “Xin , là do bảo quản cẩn thận."

“...Lung Linh, đừng xin ."

Hắn nắm tay nàng một cách dịu dàng nhưng đầy kiên định, đôi mắt đen thăm thẳm, giọng điệu nhấn mạnh từng chữ: “Nàng với bất kỳ ai cả. Nàng chẳng sai điều gì hết."

Lung Linh khẽ lắc đầu, đôi đồng t.ử đen trắng rõ ràng dường như một lớp sương mờ bao phủ: “Huynh mới là chẳng sai điều gì cả."

Mai Trì Xuân lặng im giọt nước đọng nơi khóe mắt nàng.

"Trận chiến mười năm , cả đều dốc lực. Ta vốn dĩ thể đoạt mạng , cũng thừa khả năng c.h.é.m đứt một cánh tay của . Tại tay?"

Ánh mắt nàng cố chấp, hệt như đang truy vấn gắt gao.

Thế nhưng Mai Trì Xuân chỉ đưa tay vuốt nhẹ mái tóc đen của nàng. Suối tóc mềm mượt như tơ lụa , một nhát c.h.é.m cắt ngang tàng nơi đuôi tóc. Đó chính là vết đao để từ mười năm .

"Bởi vì dáng vẻ múa kiếm của nàng... lắm."

Khóe mắt cong cong như lưỡi câu, vô vàn nét nhu tình chợt dâng trào nơi đáy mắt.

"Đôi bàn tay nhỏ nhắn thế , thể thi triển kiếm kỹ tinh diệu nhất thiên hạ. Mũi kiếm chĩa đến , vô hùng hào kiệt Cửu Châu cúi đầu khuất phục... Khi đó nghĩ, chơi chịu. Là do tự nguyện mạo hiểm, cam tâm tình nguyện theo đuổi nàng, bám riết lấy nàng. Bao nhiêu năm như , dù cho nếm trái đắng, cũng là do tự tự chịu, cớ lôi kéo nàng theo gì?"

"Huống hồ, nàng vốn dĩ cũng thích .” Giọng Mai Trì Xuân trầm xuống. Rõ ràng là đang , nhưng nụ chất chứa nỗi đắng cay khôn tả: “Lỡ như khi c.h.ế.t, nàng nhớ bộ đều là những điểm của , thì c.h.ế.t cũng nhắm mắt nổi."

Tí tách.

Một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mu bàn tay , hàng mi thiếu niên khẽ rung lên.

Hắn thấy tiếng nàng nghẹn ngào: “Đâu thích ."

"Huynh tặng thẻ gỗ, bất ngờ. Chỉ mới để tâm xem đói , vui. Chưa bao giờ ai trân trọng đồ đạc của , chỉ mới chịu ăn mấy bát hoành thánh gói nát bét đó... Những chuyện , luôn, luôn nhớ rõ. Chỉ là."

Lung Linh siết chặt lấy tay . Những giọt nước mắt lăn dài thành dòng, nhưng nàng cố rặn một nụ đượm buồn: “Chỉ là... ai cho , đó chính là thích."

"Mai Trì Xuân, hóa từ lâu, lâu về , thích mất ."

Rõ ràng là những lời khao khát đợi mong hàng vạn, hàng triệu . ngay tại khoảnh khắc , khi những lời thực sự lọt tai, một cơn đau âm ỉ, trĩu nặng lấn át cả niềm hân hoan. Giống như một mũi d.a.o đang từ từ, chậm rãi cứa tim , nỗi đau còn buốt nhói hơn cả nhát kiếm nàng c.h.é.m đứt yết hầu năm nào.

Người con gái đầu tiên rung động trong đời.

Người con gái mà khắc cốt ghi tâm suốt trăm năm, trằn trọc mãi quên.

Mai Trì Xuân từng thầm nghĩ, may mà vương triều nhà Chu sụp đổ, may mà còn là Thái t.ử Cơ Khí nữa. Nếu , chắc chắn sẽ trở thành một tên hôn quân mù quáng vì mỹ sắc. Mặc kệ thiên hạ chìm trong bể m.á.u chăng nữa, chỉ dâng lên con gái trong lòng những bảo vật trân quý nhất thế gian.

Nàng ngây thơ, chân thành và thông minh đến . Nếu sinh và lớn lên trong một gia đình bình thường, chắc chắn sẽ cha nâng niu, chị em sủng ái. Lớn lên đến độ tuổi trăng tròn, đôi bàn tay chẳng cần vấy máu, vẫn thể trở thành một thiên tài đời ngưỡng vọng.

Sao bọn họ nhẫn tâm đối xử với nàng như ?

Yết hầu khẽ chuyển động, Mai Trì Xuân nâng nhẹ khuôn mặt đẫm lệ của nàng lên, khẽ: “Ta mà, thích chứ?"

Giọng điệu của thật nhẹ nhõm, nhưng lọt tai Lung Linh mang theo nỗi xót xa vô bờ.

Nàng : “Lần đừng ngây ngoài đó nữa. Ta chỉ là thích khác tùy tiện xông phòng , lục lọi đồ đạc của , chứ là cấm cửa ... Huynh trong ' khác' đó. Huynh lúc nào cũng , gì cũng ."

"Được." Mai Trì Xuân chẳng buồn bắt bẻ cái câu đầy ẩn ý dễ gây hiểu lầm của nàng.

"Và cũng đừng mấy câu kiểu hôn một cái là xí xóa chuyện nữa.” Sắc mặt Lung Linh cực kỳ nghiêm túc: “Chuyện nào chuyện đó, hôn bao nhiêu cái cũng , nhưng những chuyện tuyệt đối thể dễ dàng xí xóa."

Hàng lông mày Mai Trì Xuân giật giật, thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/sau-khi-ke-thu-tang-ta-the-than/chuong-40.html.]

Hắn cảm thấy Lung Linh hiểu đang cái gì cả.

"Ừ ừ, ."

Hắn rút khăn tay, cẩn thận, tỉ mỉ lau sạch những giọt nước mắt mặt nàng, giọng dịu dàng hẳn : “Nằm xuống nghỉ ngơi . Y sư nàng gắng sức phá vỡ phong ấn, tiên cơ tổn thương. Mấy ngày tới tuyệt đối động đến linh khí, nếu sẽ dễ để di chứng, ảnh hưởng đến việc tu hành ."

Nhân lúc Lung Linh đang ngoan ngoãn xuống, Mai Trì Xuân mới thong thả vòng qua cửa , bước buồng trong.

Rót cho nàng một cốc nước đặt bên mép giường, Mai Trì Xuân nửa quỳ nửa , đưa tay vén những lọn tóc lòa xòa trán nàng, khẽ: “Có đói ? Muốn ăn gì nào?"

Lung Linh chớp mắt, vẻ mặt ngập tràn mong đợi: “Huynh nấu những món gì?"

"Nhiều lắm."

Hắn khẽ nhướng đuôi chân mày, vẻ mặt đầy tự mãn: “Ngày ở Ngọc Hoàng Đỉnh ăn sung mặc sướng nên miệng lưỡi cũng kén cá chọn canh. Không nuốt nổi cái mớ hỗn độn bọn dã nhân Binh gia nấu, đành thi thoảng tự bếp trổ tài tự thưởng cho bản . Nàng cứ thoải mái gọi món , những món nàng từng ăn, chắc chắn món nào khó ."

Lung Linh bật .

"Vậy thì nấu món thích , nếm thử món thích ăn."

Mai Trì Xuân lẳng lặng nàng: “Được thôi, nhưng ở đây chẳng sẵn nguyên liệu, ngoài một chuyến. Xung quanh nhà trúc ngoài cấm chế đặt từ , thầy và Cự T.ử cũng gia cố thêm . Nàng cứ yên tâm nghỉ ngơi, đợi về."

Lung Linh ngoan ngoãn gật đầu, để mặc cho Mai Trì Xuân cẩn thận đắp chăn cho .

Từ đầu đến cuối, môi Mai Trì Xuân luôn thường trực nụ mỉm ấm áp như gió xuân. Mãi cho đến khi bước chân vượt qua ngưỡng cửa nhà trúc, nụ gương mặt tuấn tú tuyệt trần mới tắt lịm, nhường chỗ cho ngọn lửa giận dữ kìm nén từ lâu.

Địa lao của Sinh T.ử Trủng tối tăm, lạnh lẽo. Sư Nguyệt Khanh thấy tiếng bước chân vội vã dồn dập vang lên, liền chầm chậm mở mắt trong bóng tối.

Giang Tái Tuyết, đang gác ngục, đang mải mê tán dóc với đám lính Binh gia. Lũ t.ử Nho gia quanh năm ru rú Ngọc Hoàng Đỉnh, hiếm hoi lắm mới dịp giao lưu với ngoài môn phái, hai bên chuyện vô cùng rôm rả.

Thấy bóng dáng áo thanh kim lướt qua tối thung lũng Sinh T.ử Trủng tới, Giang Tái Tuyết lên tiếng: “Nghe Lung Linh cô nương tỉnh hả? Sao ở đó mà chăm sóc, chạy tới đây g..."

Mai Trì Xuân chẳng thèm để ý đến ai, một cước đạp văng cánh cửa địa lao, lao xộc trong. Vừa thấy đám vu giả Vu Sơn bên trong, luồng sát khí âm u quanh càng thèm che giấu.

Một tên thủ hạ trung thành thấy Mai Trì Xuân lao thẳng về phía Sư Nguyệt Khanh liền xông cản đường: “Ngươi định gì! Ngoại vương Nho gia và Cự T.ử Mặc gia hạ lệnh, dùng tư hình với bọn t..."

"Cút!"

Cú đá nặng tựa ngàn cân sấm sét giáng xuống cùng tiếng quát khẽ. Bọn vu giả đều dính chú phược, linh khí phong ấn, chịu nổi một cước của Mai Trì Xuân? Tên đó lập tức văng đập mạnh vách đá, hộc m.á.u tươi.

Cũng may vết thương của Mai Trì Xuân vẫn lành hẳn, nên tên mới chỉ hộc m.á.u chứ toi mạng tại chỗ.

Tỳ nữ phía sợ hãi run rẩy như cầy sấy. Hơi thở Sư Nguyệt Khanh cũng ngưng bặt. Nàng chậm rãi ngước mắt, ánh dừng gã Quỷ tướng Binh gia mang danh ác ma khét tiếng .

"Nghe đồn Thái t.ử Cơ Khí vốn thông tuệ từ nhỏ, mười tuổi thể bàn luận thế cục chiến trường, tấm lòng nhân hậu, lạm sát tù binh, ép buộc nhập ngũ, mang phong thái của một bậc minh quân. Cứ ngỡ từ hàng trăm năm , Thái t.ử Điện hạ chìm sâu xuống đáy Lạc Thủy cùng Cửu Châu Đỉnh, chẳng ngờ hôm nay diễm phúc tận mắt diện kiến chân dung."

Bốn mắt chạm , một bên lạnh lùng như nước, một bên sục sôi như lửa.

Mai Trì Xuân gằn mắt chừng hai nhịp thở, từng câu từng chữ rõ ràng, buông một câu rành rọt: “Hân hạnh cái tổ tông nhà ngươi."

Khóe mắt Sư Nguyệt Khanh giật giật, tròng mắt ả tỳ nữ phía cũng suýt rớt ngoài.

Đường đường là Thái t.ử nhà Chu, phun rặt mấy lời thô bỉ, tục tĩu thế !

Hắn liếc mắt sang tên ngục quan Binh gia đang khúm núm ở góc tường. Chẳng hiểu , tên t.ử Binh gia hiểu ý đến kỳ lạ, vội vàng cung kính khúm núm bưng một chiếc ghế đến.

Mai Trì Xuân vung vạt áo xuống, tên vu giả ăn trọn cú đá của hỏi: “C.h.ế.t ?"

Tên vu giả miệng đầy m.á.u tươi, ho sặc sụa.

"Xem c.h.ế.t." Mai Trì Xuân thu ánh , lạnh lùng từ cao rũ mắt xuống nữ nhân đang mười sáu sợi chú phược trói chặt: “Kẻ đầu tiên nhảy cản đường, chắc hẳn là ch.ó săn trung thành của ngươi . Nhận cú đá ngươi cũng coi như đá nhầm ."

Sư Nguyệt Khanh mím chặt môi. Khuôn mặt dịu dàng, tao nhã chút sơ hở nay cũng trở nên lạnh lẽo vài phần.

Mai Trì Xuân khẽ ngả , tựa lưng ghế, nhưng nụ môi tỏa luồng hàn khí buốt xương.

"Tiếp theo đây, hỏi, ngươi đáp. Ta nhiều trò hành hạ hoa mỹ như Sắc Mệnh Quỷ Ngục của các , thủ đoạn của thô bạo lắm. Nếu ngươi trả lời, hoặc cảm thấy ngươi đang dối...Ta thấy mấy tên vu giả bảo vệ ngươi tướng mạo cũng thanh tú lắm. Người nước Sở eo thon gọn, chắc hẳn bọn lính Binh gia sẽ khoái khoản lắm đấy."

Mấy tên vu giả lập tức mặt mày trắng bệch, bất giác lùi vài bước, khép chặt hai chân.

Vẫn thường đồn quân luật Binh gia vô cùng nghiêm ngặt, cấm tuyệt đối nữ nhân xuất nhập quân doanh, nhưng cũng thể... thể chuyển sang ham mê nam sắc chứ!

Giọng Sư Nguyệt Khanh lạnh tanh: “Các hạ hỏi chuyện về Lung Linh cô nương, cứ việc thẳng, hà tất buông lời sỉ nhục khác?"

"Miệng nam mô bụng một bồ d.a.o găm, mồm mép giảo hoạt, một câu mà vòng vèo uốn lượn, giấu tám trăm cái tâm nhãn. Cả đời ghét nhất là loại như các . Rõ ràng là đang chịu cảnh tù đày, mà vẫn bản lĩnh xoay xở dò la tin tức chính là Thái t.ử Cơ Khí. Nếu cho ngươi chút sắc mặt hòa hoãn, e là ngươi đằng chân lân đằng đầu, đúng , Sư cô nương?"

Sư Nguyệt Khanh khuôn mặt miệng mà mắt như chứa d.a.o của , chợt nảy sinh một thứ cảm giác chán ghét đồng loại sâu sắc.

"Các hạ điều gì?"

"Để nghĩ xem nào."

Hắn bộ như đang nghiêm túc đăm chiêu suy nghĩ. Đôi chân mày cau , từ từ giãn , để lộ một nụ mỉa mai, bễ nghễ.

"Bắt đầu từ việc...cái mớ võ công mèo cào mục nát, cùi bắp đến độ xách dép cho Tư ngục Linh Lung cũng xứng của ngươi, rốt cuộc là do ai truyền thụ ."

Loading...