Sau Khi Kẻ Thù Tặng Ta Thế Thân - Chương 38
Cập nhật lúc: 2026-04-14 15:49:27
Lượt xem: 46
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trái tim như hàng vạn sợi tơ vô hình siết chặt.
Càng đập mạnh mẽ, càng thắt đến m.á.u thịt lẫn lộn.
Mai Trì Xuân bảo nó đập chậm , bình tĩnh một chút, nhưng nó chịu lời ? Xưa nay, trái tim vốn chỉ tuân theo mệnh lệnh của mặt mà thôi.
Nàng yêu , thì cứ mặc vạn kiếp bất phục.
Chỉ một nụ hôn lướt qua nhẹ nhàng của nàng cũng đủ sức tảng băng dày tan chảy, khiến dòng nước xuân cuồn cuộn đổ về phía nàng.
Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi ngủi, Mai Trì Xuân ngắm nàng, trong ánh mắt trôi qua vô vàn ký ức của chuỗi năm tháng đằng đẵng. Ân oán tình thù đan xen, từ lâu chẳng thể tính rõ rốt cuộc ai nợ ai nhiều hơn.
Hắn l.i.ế.m môi, từ cổ họng phát một âm thanh khô khốc: “...Đáp án của câu hỏi , đối với nàng quan trọng đến thế ?"
"Quan trọng chứ.” Lung Linh nghĩ ngợi một lát: “Cũng quan trọng đến thế."
Chặn khi Mai Trì Xuân kịp mở miệng câu tiếp theo, nàng mím môi, cong khóe miệng .
"Huynh đến tỏ tình với , thì cũng sẽ đến tỏ tình với ."
"…"
Hô hấp như ngưng trệ, đôi mắt chằm chằm nàng, tựa hồ xác nhận thực giả trong lời qua gương mặt nàng.
" là lúc ."
Lung Linh đầu phía .
Bởi vì nàng phá rối đội hình của Vu Sơn, bên đó để an tạm rút lui rừng, chờ chấn chỉnh đội ngũ mới phản công. Các t.ử Nho gia nhờ mà chút thời gian thở dốc, đ.á.n.h lùi, dìu những thương nặng về phía chỗ Lung Linh.
"Linh Lung cô nương, bên các ngươi xảy chuyện gì ? Tại bên Vu Sơn đột nhiên xuất hiện một tứ cảnh vu giả lợi hại đến thế?"
"Nàng Linh Lung, là Lung Linh."
Mai Trì Xuân bất thình lình chen một câu. Đệ t.ử Nho gia sửng sốt, lập tức sửa miệng.
Thời gian cho bọn họ còn nhiều. Lung Linh vắn tắt kể chuyện về tên vu giả nhiếp hồn và Uất Trì Túc.
“...Hiện giờ núi vẫn còn hơn hai trăm trấn thủ. Sư Nguyệt Khanh điều động lực lượng chủ lực qua đối phó với các là vì sợ đ.á.n.h úp thành, ngược chúng kẹp giữa hai đầu. Cho nên, phòng tuyến của chúng tuyệt đối thể để nàng chọc thủng."
Sắc mặt đều trở nên vô cùng nghiêm trọng.
" mà, nếu tên vu giả của Vu Sơn thực sự thể sử dụng năng lực của Uất Trì Túc, chúng gồng gánh áp lực e là dễ dàng."
"Thầy và ? Tên Lận Thanh Diệu rút lui ?"
"Chỗ quá gần Vu Sơn, khó mà liệu các vu giả của mười hai điện khác tới tiếp viện . Đến lúc đó mới thực sự vô phương cứu vãn. Thầy và Cự T.ử Mặc gia bắt buộc trấn thủ hậu phương."
"Vậy bây giờ? Đám Vu Sơn vốn dĩ quen dùng tà môn ma đạo. Trước đây Linh...Lung Linh cô nương liên thủ với Uất Trì Túc còn cản nổi, giờ chỉ còn một Lung Linh cô nương chủ lực, chẳng càng thêm lực bất tòng tâm ?"
"Nàng với Uất Trì Túc gọi là liên thủ, gọi là tên đó cản trở nàng thì ."
Thiếu niên tựa gốc cây ngước mắt về phía Lung Linh.
Kể từ khi gặp ở Lạc Ấp, đôi mắt lúc nào cũng vương vài phần lạnh lùng, giễu cợt. Thế nhưng giờ phút , khóe mắt khẽ cong lên, như một tầng băng mỏng tan, lan tỏa ánh sáng rực rỡ, mê đắm của ngày xuân rạng rỡ.
"Liên thủ với , sẽ giúp nàng còn vướng bận, dốc lực tiến về phía ."
Những ngọn lau đung đưa theo gió quét qua đầm Vân Mộng, lả tả rơi xuống chân núi cách đó xa.
Từ trong rừng sâu, Sư Nguyệt Khanh con "Nhất Tuyến Khiên" còn phản hồi trong tay, hồi lâu mới lên tiếng: “'Nhất Tuyến Khiên' của Lận Thanh Diệu mất tác dụng, tin tức lẽ truyền tới ."
"Nguyệt Khanh đại nhân quá lo lắng ?"
Vị vu giả phía nàng khoác áo bào đen tuyền. Dưới bóng râm của chiếc mũ trùm đầu là gương mặt một phụ nữ trung niên vẽ chằng chịt những hoa văn vu giả, bà : “Chỉ cần Mạnh Đàn Uyên và Khương Huyền Hi đến, Mai Trì Xuân hiện đang trọng thương, vị Linh Lung đại nhân chỉ còn sức mạnh của tam cảnh, Hình nộm của Uất Trì Túc thừa sức đối phó với đám . Cho dù Lận đại nhân tiếp viện, việc chúng chiếm lấy Sinh T.ử Trủng cũng chỉ là vấn đề thời gian."
Vứt bỏ con cổ trùng vô dụng sang một bên, Sư Nguyệt Khanh ngẩng đầu lên.
Ráng chiều xuyên qua chiếc trâm cài đang khẽ rung rinh tóc nàng, phủ lên khuôn mặt trái xoan thanh tú một màu hệt như sương máu.
"Chúng phạm một sai lầm chí mạng. Bây giờ, chỉ còn cách liều c.h.ế.t đ.á.n.h cược một phen thôi."
lầm chí mạng?
Vị vu giả cho là thật lời của Sư Nguyệt Khanh.
Bà phóng mắt xa. Ở sâu trong cánh rừng, đám vu giả bao vây chặt chẽ nhóm t.ử Nho gia chân núi.
Cho dù nửa đường kẻ ngáng đường xông , gián đoạn cuộc tấn công của bọn họ trong chốc lát, nhưng cô gái mặt sớm còn là Tư ngục Linh Lung ở thời kỳ đỉnh cao.
Nàng những thể dốc lực, còn đồng đội vướng víu tay chân. Nhìn kiểu gì cũng thấy chắc chắn bại vong. Kẻ liều mạng đ.á.n.h cược thể là họ chứ?
"Thời cơ đến, tiến công ."
Một tiếng lệnh vang lên, tiếng lục lạc khẽ rung đ.á.n.h động lòng .
“...Trăng sắp mọc, trời sắp lặn; Mị hồ ki bào, cơ vong Chu quốc..." (Lời sấm truyền về sự diệt vong của nhà Chu).
Tiếng hát quỷ dị hòa cùng tiếng lục lạc vang vọng khắp Vân Mộng Đại Trạch. Bầu trời cuồn cuộn đổi sắc, chút ánh dương cuối cùng nuốt chửng chân núi Cảnh Sơn. Dưới màn trời xanh sẫm, ngọn lửa từ hai phía tả hữu hợp vây lao lên, nháy mắt bao trùm lấy Lung Linh và trong.
Thiên địa lục khí thiêu rụi trong ánh lửa.
Lần , so với trận pháp gặp diễn võ trường ở Sinh T.ử Trủng đó, phạm vi còn rộng hơn, mức độ tàn khốc còn sâu sắc hơn.
Mọi linh tu bên trong vòng lửa, khả năng điều động linh khí chỉ còn tới năm, sáu phần mười so với lúc bình thường.
“...Đây là cái trận pháp quái quỷ gì !?"
"Không trận pháp, là nghi thức giáng thần."
Trong mắt Lung Linh phản chiếu ánh lửa đỏ rực: “Cách tu hành của vu giả nước Sở và chư t.ử bách gia giống . Linh tu tu luyện thuật dưỡng tâm trị khí, nhưng vu giả tin rằng thiên mệnh an bài. Vì thế, bọn họ chỉ mượn sức mạnh của thần linh. Thứ bọn chúng đang mượn lúc , chính là sức mạnh của Chúc Dung - vị thần cai quản hỏa chính."
Ngọc Hoàng Đỉnh cách Vu Sơn núi cao sông dài. Quân t.ử Nho gia và vu giả Vu Sơn càng hiếm cơ hội giao chiến.
Thế nhưng Lung Linh nhắc nhở, các t.ử Nho gia lục lọi kiến thức từng học, lập tức bừng tỉnh hiểu .
Mọi đưa mắt về phía Mai Trì Xuân. Nhận cái gật đầu của , tất cả lấy Lung Linh trung tâm, đám t.ử Nho gia tung kiếm hợp trận. Luồng hạo nhiên chi khí màu xanh thẫm ồ ạt xông dập tắt ngọn lửa xung quanh...
"Nhân tâm duy nguy, đạo tâm duy vi, duy tinh duy nhất, doãn chấp quyết trung."*
*Đạo thì gian nan nguy hiểm, đạo lý tinh vi sâu xa, chỉ chuyên tâm nhất trí mới thể giữ sự trung dung.
Nhìn ngọn lửa luồng linh khí áp chế, vị vu giả trùm đầu chậm rãi ngâm xướng.
"Trận pháp Mười sáu chữ quyết của Nho gia quả nhiên danh bất hư truyền. mà, sức lực của con chống cự với thần lực thông thiên?"
như dự đoán.
Lời dứt, tiếng lục lạc và vu nhạc một nữa vang lên. Ánh lửa chẳng những dập tắt, ngược còn hóa thành một con Hỏa Phượng Hoàng tung cánh hất văng nhóm t.ử Nho gia đang kết trận, đó vút bay lên trời cao. Ánh lửa rực sáng gần như thắp sáng cả màn đêm đen tối.
Vu Sơn tôn thờ lửa và Phượng Hoàng. Giờ phút chứng kiến linh phượng ngưng tụ từ thiên địa lục khí, vị vu giả trùm đầu để lộ ánh mắt xúc động, thành kính chắp tay.
"Thiên địa minh đức, quang chiếu nhật hải (Đức sáng của đất trời, chiếu rọi khắp biển rộng). Đám t.ử Nho gia c.h.ế.t sức mạnh của 'Thuần Hỏa Linh Phượng' cũng coi như là c.h.ế.t ý nghĩa ."
"Thế ?"
Giọng bình thản của Sư Nguyệt Khanh cắt ngang sự say mê tự mãn của vị vu giả trùm đầu.
"Tương phu nhân, , liều c.h.ế.t đ.á.n.h cược mới mong cơ hội giành phần thắng. Bà vui mừng sớm đấy."
Sư Nguyệt Khanh ngẩng đầu lên con linh phượng trời. Tiếng phượng hoàng cất tiếng vang vọng tầng mây, nhưng lẫn trong đó vài phần bi thương, thê thiết, như tiếng kêu cứu xé lòng.
Vị vu giả xưng là Tương phu nhân căng mắt kỹ, bất giác bước lên vài bước, đồng t.ử bóng râm kinh hoàng rung lên dữ dội.
Trong ánh lửa phượng hoàng, thế mà thấp thoáng một luồng linh quang xanh thẳm, phản chiếu một hình dáng mảnh khảnh, thon gầy!
"Nàng ...từ lúc nào..."
Chỉ trong tích tắc, Tương phu nhân mới vỡ lẽ. Trận pháp Mười sáu chữ quyết ban nãy vốn dùng để dập tắt "Thuần Hỏa", mà là để giúp kẻ đó mượn cớ thoát tiến lên g.i.ế.c phượng!
Tương phu nhân trừng trừng ngọn lửa đang ngày một lao tới gần , bước chân sững vội vã tháo lui về phía .
"Không đúng, nàng dường như...dường như đang xông thẳng về phía chúng . Nguyệt...Nguyệt Khanh đại nhân!"
Ngoảnh phía , còn bóng dáng thướt tha của nàng nữa?
"Nguyệt Khanh đại nhân! Chúng cứ thế mà rút lui thật ! Sinh T.ử Trủng ở ngay mắt , ngài thật sự cam tâm từ bỏ như !?"
Tỳ nữ lúp xúp chạy theo , hớt hải hỏi.
Dưới bóng lá rải đầy ánh trăng loang lổ, Sư Nguyệt Khanh ung dung trong rừng, môi nở nụ : “Chiếm Sinh T.ử Trủng, công lao cũng chẳng ghi tên . Ta là Tư ngục Linh Lung, vì một cái Sinh T.ử Trủng nhỏ bé mà liều mạng thì thật đáng."
" mà..."
Sư Nguyệt Khanh bỗng thò tay giật mạnh tỳ nữ bên cạnh, vội vã phanh gấp. Cùng lúc đó, một ngọn lửa như thiên thạch từ trời giáng xuống, rơi rầm ngay vị trí tỳ nữ định bước tới.
Cũng may Sư Nguyệt Khanh phản ứng nhanh nhạy, lập tức dùng khí "Quyết Âm Phượng Mộc" tạo lớp màng chắn bảo vệ cả hai.
Tương phu nhân tụt phía gặp may như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/sau-khi-ke-thu-tang-ta-the-than/chuong-38.html.]
Lung Linh bọc khí "Thái Âm Hàn Thủy" bao quanh . Một nhát kiếm xẻ nát "Thuần Hỏa Linh Phượng", tàn dư của "Thuần Hỏa" hừng hực bùng nổ như núi lửa phun trào, với sức tàn phá khủng khiếp thiêu rụi thứ cản đường.
Tương phu nhân mới chỉ ở cảnh giới tam cảnh đỉnh phong, khả năng tự sáng tạo linh khí hộ thể. Chưa kịp thốt lấy một tiếng thét gào, bà chớp mắt "Thuần Hỏa" biến thành tro bụi.
Tỳ nữ ngã bệt xuống đống tro đen nhẻm.
Sao thể như ...Khi nãy lúc giao thủ ở núi , Lung Linh rõ ràng mạnh đến thế cơ mà!
"Ta ngay mà."
Gió đêm cuốn theo lớp tro bụi bốc cháy mịt mù. Phía còn bóng cây che khuất, ánh trăng nghiêng nghiêng dát một tầng bạc lên bờ vai thẳng tắp của thiếu nữ.
"Để cô và Mai Trì Xuân hội ngộ quả là một sai lầm chí mạng. Kẻ thù đội trời chung năm xưa, nay kề vai sát cánh. Chắc chắn ai hiểu rõ cách kích phát bộ sức mạnh thực sự của cô hơn ."
Rắc...rắc...
Những tiếng nứt gãy vang lên liên tiếp. Tay Lung Linh nhẹ bẫng, thanh kiếm cướp từ Nha Cửu cuối cùng cũng trụ nổi nữa mà vỡ vụn.
"Ngươi cũng rõ lắm còn gì?"
Lung Linh, hai bên thái dương ướt đẫm mồ hôi, đôi mắt như nước hồ thu gột rửa tỏa thứ khí thế bức : “Nếu , trận chiến Vân Vũ Đài ở Vu Sơn năm xưa, cho dù chỉ cho ngươi cách đ.á.n.h bại , ngươi cũng thể nào vận dụng một cách thuần thục, kín kẽ một kẽ hở đến ."
Sư Nguyệt Khanh chỉ mà đáp.
Giây tiếp theo, từ phía đám bụi tro mù mịt cuộn lên, một ảo ảnh lưu chuyển ánh vàng kim đang lao nhanh về phía .
Là Hình nộm của Uất Trì Túc!
Lung Linh lập tức phân biệt kẻ tới từ luồng khí tức đó. Tuy nhiên, trong tay nàng lúc chẳng lấy một tấc vũ khí. Nàng đành vội vã lộn vòng mặt đất để né tránh. Vừa vững, mũi chân nàng miết nhẹ xuống đất xoay , đổi hướng định công kích Sư Nguyệt Khanh.
Trên cổ tay Sư Nguyệt Khanh đeo một chiếc vòng kiếm. Đó chính là Thiên Lục kiếm của nàng!
"Muốn thứ ư?" Sư Nguyệt Khanh vén tay áo để lộ cổ tay trắng ngần, khẽ : “E là Linh Lung đại nhân tốn chút sức lực ."
Hình nộm mang sức mạnh của tứ cảnh chỉ trong chớp mắt chắn ngang mặt Sư Nguyệt Khanh, ép Lung Linh hiểm hóc né tránh trong đường tơ kẽ tóc.
Theo như kế hoạch, Mai Trì Xuân tìm tên vu giả nhiếp hồn giấu mặt . Chỉ cần tên đó c.h.ế.t, Hình nộm ai điều khiển, dù mạnh đến cũng chỉ là một vật c.h.ế.t vô tri.
...Điều kiện tiên quyết là nàng một chống đỡ đợt tấn công của Hình nộm tứ cảnh.
Đây là điều thể.
Lung Linh nhanh chóng đưa quyết định, lao thẳng về phía Sư Nguyệt Khanh.
Sư Nguyệt Khanh vững như Thái Sơn, tựa hồ sớm đoán nước cờ của nàng, chỉ đợi Hình nộm ép nàng lùi bước.
Thế nhưng, Lung Linh lách né thanh đao lớn của Hình nộm, đồng thời bàn tay vươn tóm gọn lấy một chiếc cổ thon thả...
"Tiểu thư cứu mạng!"
"Bảo Hình nộm dừng . Cô bước thêm một bước, sẽ bẻ gãy cổ ả."
Sư Nguyệt Khanh tỳ nữ đang trong tay Lung Linh, sắc mặt khẽ sầm xuống.
"Muốn dùng mạng một tỳ nữ quèn để đe dọa ? Lung Linh, cô cũng là bước từ Vu Sơn, chẳng lẽ ý nghĩ ngây thơ đến mức nào ư?"
Sợi dây nguyền rủa siết chặt quanh cổ nữ tỳ. Tỳ nữ vốn là một linh tu nhị cảnh, nhưng đến tận lúc mới bàng hoàng nhận , dù cho Tư ngục Linh Lung phong ấn linh khí chăng nữa, ả vẫn chẳng nổi một chút năng lực phản kháng nào tay nàng.
Lung Linh kéo lê ả nhảy lên vách núi, chỉ buông đúng bốn chữ: “Ngươi sẽ cứu ả."
Sư Nguyệt Khanh mỉm : "Vậy thì mời Lung Linh cô nương cứ việc thử xem."
Ánh mắt Lung Linh vẫn hề lay động: “Trước đây, nữ quan ghi chép theo ở Sắc Mệnh Quỷ Ngục, ngươi g.i.ế.c nàng, chỉ giáng nàng xuống lính canh gác. Cho nên, chỉ cần giao nộp Hình nộm của Uất Trì Túc, cũng thể tha mạng cho của ngươi."
Đôi mắt mùa thu trong trẻo tĩnh lặng nàng đăm đăm.
"Hình nộm luyện từ linh tu tứ cảnh, mà đòi đổi lấy một ả tỳ nữ, ngươi nghĩ khả năng ?"
Dây nguyền rủa mỗi lúc một siết chặt. Ả tỳ nữ mặt đỏ gay gắt, gân xanh nổi đầy trán, ú ớ nên lời.
Lung Linh thẳng mắt Sư Nguyệt Khanh: “Ta thấy khả năng, ngươi thấy ?"
Sư Nguyệt Khanh im bặt.
Ngay khoảnh khắc xương cổ ả tỳ nữ vang lên tiếng nứt gãy khe khẽ, ánh trăng, nữ t.ử mang dung mạo đài các, quý phái cuối cùng cũng tay.
Thế nhưng, chính lúc nàng xuất thủ, đồng t.ử Lung Linh bỗng nhiên co rụt .
Nhát kiếm , nàng từng thấy một thứ kiếm khí giống hệt nó một thời điểm lâu lâu về ...
Trước mắt nàng như vụt qua những bông hoa núi đẫm m.á.u ở Nhạn Vụ Pha.
Đèn lồng hoa giẫm nát tươm.
Máu của tộc nhân nhà họ Lận.
Những hình ảnh phủ bụi trong ký ức ập đến nhanh như chớp giật, cuồn cuộn trào dâng.
Lung Linh chỉ thất thần trong một nhịp thở vô cùng ngắn ngủi, Thiên Lục kiếm trong tay Sư Nguyệt Khanh kề sát tận mặt. Khoảng cách quá gần khiến nàng buộc né tránh. Lợi dụng khe hở phù du , Sư Nguyệt Khanh kịp cứu tỳ nữ .
"Ngươi bái ai thầy! Thảm án diệt môn nhà họ Lận liên quan gì đến ngươi!"
Lung Linh buột miệng bật câu hỏi.
Sư Nguyệt Khanh thoáng chút kinh ngạc, nhưng nhanh đó khôi phục vẻ bình thản thường ngày.
"Linh Lung đại nhân vẫn còn tâm trạng hỏi chuyện ? Giờ trong tay ngươi còn con tin, nhất là hãy lo để sống sót tay Hình nộm tứ cảnh ."
Tên gỗ vô diện siết chặt thanh đại đao, nhảy bổ tới c.h.é.m về phía Lung Linh.
Lung Linh vẫn chìm đắm trong sự kinh ngạc nhát kiếm kinh thiên động địa của Sư Nguyệt Khanh.
Trên đời ai tường tận hơn nàng về những chiêu thức mà nhóm sát thủ năm đó sử dụng. Chư t.ử bách gia, mỗi phái đều tuyệt học riêng, nhưng đám gây họa diệt môn sử dụng một mớ hỗn độn thuật pháp của đủ các phái, khiến thể nào lai lịch của kẻ .
Tuy nhiên, một ngoại lệ.
Năm xưa, khi nàng cõng Lận Thanh Diệu trọng thương tháo chạy về hướng Vu Sơn, từng một kẻ suýt chút nữa lấy mạng nàng.
Kẻ đó dùng kiếm chiêu giống hệt Sư Nguyệt Khanh, mục tiêu cực kỳ rõ ràng, chính là nhắm Lận Thanh Diệu.
Sư Nguyệt Khanh tại liên hệ với bọn t.h.ả.m sát gia tộc họ Lận?
Chẳng nàng là vị hôn thê của Lận Thanh Diệu ? Phải chăng việc nàng tiếp cận Lận Thanh Diệu mang một ý đồ sâu xa nào khác?
Đầu óc Lung Linh rối bời. Nhìn lưỡi đao sáng loáng giương cao đỉnh đầu, ngọn lửa phẫn nộ trong lồng n.g.ự.c nàng càng bùng lên dữ dội...
Trong gia tộc họ Lận, ngoại trừ Lận Thương Ngọc và Lận Thanh Diệu, còn bao nhiêu lão nhân gia nàng lớn lên, những nữ tỳ từng tỉ mẩn vá áo cho nàng. Dù nhà họ Lận đối đãi với nàng , cũng thể đổi sự thật rằng nàng lớn lên ở nơi đó.
Những kẻ hại nhà họ Lận cửa nát nhà tan, hại nàng lưu lạc khốn khổ, bao phen cận kề cái c.h.ế.t.
"Tiểu thư cẩn thận!"
Tỳ nữ vẫn còn đang xoa bóp cổ họng, khóe mắt chợt liếc thấy một bóng đen lướt tới liền kinh hô lên, kéo sự chú ý của Sư Nguyệt Khanh trở .
nàng hồn quá muộn. Bóng đen lao tới nhanh như cắt, đụng nàng ngã nhào xuống đất. Sư Nguyệt Khanh sửng sốt Hình nộm sừng sững mặt.
Hình nộm từ chui !?
Không !
Sư Nguyệt Khanh phắt . Quả nhiên, Hình nộm đang giương đao chuẩn bổ xuống đầu Lung Linh bỗng cứng đờ , dừng phắt động tác.
Sơn quỷ điều khiển Hình nộm bắt !
Ngay khi nhận điều , Sư Nguyệt Khanh cảm thấy cổ tay nhói đau. Thu tầm mắt xuống, nàng hoảng hốt phát hiện Hình nộm khắc lên chiếc vòng kiếm cổ tay một chữ.
Chữ "Ly" (Rời ).
Mười sáu chữ quyết của Nho gia thể luyện thành bản mệnh tự quyết, thì phép thuật hiệu nghiệm . Chữ "Ly" in dấu lên cổ tay, chiếc vòng kiếm lập tức rơi xuống đất vang lên một tiếng "keng"!
Đủ sức áp chế nàng, thực lực của Hình nộm chắc chắn cũng ở tứ cảnh!
Linh tu tứ cảnh.
Gom hết Binh gia, Nho gia, Mặc gia , còn dư mấy đạt đến tứ cảnh linh tu chứ?
Sư Nguyệt Khanh chằm chằm con Hình nộm vô diện mặt, trong đầu mường tượng ngay phận của kẻ nó.
...Là Mai Trì Xuân!
Chỉ cái tên điên từng c.h.ế.t tay Tư ngục Linh Lung, sống mà vẫn ngoan cố về phe nàng , mới nghĩ cái trò điên rồ tự nguyện biến thành Hình nộm để giải phóng bộ sức mạnh nguyên bản của !!
"Lung Linh cô nương! Mau đón lấy kiếm!"
Hình nộm vô diện ném mạnh vòng kiếm về phía Lung Linh.
Ngay khoảnh khắc chiếc vòng chạm tay nàng, một luồng linh khí phóng thẳng lên trời, biến nó thành một thanh trường kiếm. Khí "Thái Âm Hàn Thủy" phủ kín dọc theo lưỡi kiếm sắc lạnh.
Lung Linh, lúc đang ở đỉnh cao của tam cảnh, Hình nộm vô diện cạnh Sư Nguyệt Khanh. Linh khí bên trong tiên cơ, nung nấu bởi cơn thịnh nộ của nàng, vẫn đang ngừng tuôn trào cuồn cuộn.