Sau Khi Kẻ Thù Tặng Ta Thế Thân - Chương 36

Cập nhật lúc: 2026-04-14 15:29:52
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thực , lời kể của vị sư Lan viện ít nhiều cũng phần thêm mắm dặm muối.

là Lung Linh chẳng mang biểu cảm gì mà đầu bỏ thật, nhưng điều đó nghĩa là nàng đang tức giận.

Nàng chỉ là phát hiện tới, chợt nhận hành động của chẳng khác nào lén, nên mới luống cuống bỏ chạy. Đến lúc định thần , nàng chạy tít bờ suối núi của khu nhà trúc tự lúc nào.

Dòng suối là một nhánh của sông Phạn Âm, ngược dòng lên thể hội lưu với đầm lầy Vân Mộng Đại Trạch của Vu Sơn.

Nói cách khác, khu nhà trúc xây dựng ngay giữa ranh giới Sinh T.ử Trủng của Binh gia và Vu Sơn.

Lung Linh vớt chút nước suối rửa mặt. Nhìn bóng phản chiếu mặt nước, dòng suy nghĩ của nàng chút miên man.

Cũng lắm nhỉ?

Vẫn là một đôi mắt, một cái mũi, một cái miệng, chẳng gì đặc biệt cả.

Nàng nghĩ ngợi m.ô.n.g lung, ngón tay chạm nhẹ xuống mặt nước thì hàng mi dài bỗng khẽ rung lên.

"...Đệ đừng nhiều lời nữa, cho là cho. Mạnh Đàn Uyên, giỏi thì đến Thanh Đồng Thành của Mặc gia bọn mà cướp. Không bản lĩnh thì ngậm miệng . Đến cái trụ đá linh tấn, cũng chỉ hẹp hòi cho phép bọn cắm ở phần đuôi long mạch Ngọc Hoàng Đỉnh của các , thế mà cũng ngượng khi mở miệng đòi hỏi ."

đang chuyện ở thượng nguồn.

Lung Linh thu ngón tay .

Pháp gia vốn rành rẽ các thuật thức tra khảo và trinh sát, thuật lén cũng tính là một trong đó.

Linh tu tu tập thuật thức Pháp gia thể phân biệt những âm vang bất thường truyền qua gợn sóng nước. Những kẻ mật đàm thường chỉ cảnh giác xem xung quanh qua , chứ chẳng ai đề phòng một con suối bình thường cả.

Hai đang chuyện, chắc hẳn là Khương Huyền Hi và Mạnh Đàn Uyên.

Nghe lén là một hành vi mấy lịch sự, Lung Linh cũng tự điều đó. nhớ hai chữ " cho" và "cướp" trong lời của họ ban nãy, nàng mím môi, dường như lờ mờ liên tưởng đến một chuyện gì đó.

Nàng một nữa nhúng ngón tay xuống dòng suối buốt lạnh, nhắm mắt , cẩn thận chắt lọc đoạn hội thoại truyền tới theo dòng nước.

Mạnh Đàn Uyên: "Chỉ cần Mặc gia chịu chia sẻ 'Thiên Âm Vân Hải' với Ngọc Hoàng Đỉnh, tỷ cắm trụ đá linh tấn ngay sơn môn Ngọc Hoàng Đỉnh cũng ."

Khương Huyền Hi: "Được thôi. Nho gia các cử một vạn t.ử biên chế đội 'Phi Công', theo bọn khắp Cửu Châu bảo trì trụ đá linh tấn, ứng cứu khi Huyền Quy Lệnh phát tín hiệu. Làm thế, 'Thiên Âm Vân Hải' của bọn lúc nào cũng rộng cửa chào đón các ."

Mạnh Đàn Uyên: "... Khương Huyền Hi, tỷ bao nhiêu tuổi ? Tỷ tưởng tỷ vẫn còn là t.ử Quỷ Cốc mười mấy tuổi năm xưa chắc? Bao nhiêu năm qua Mặc gia hy sinh bao nhiêu t.ử , tỷ vẫn khăng khăng bám víu lấy cái sự hy sinh vô vị ?"

"Thế nào gọi là vô vị, thế nào gọi là ý nghĩa?"

Khương Huyền Hi hề lớn tiếng gay gắt, chỉ lặng lẽ vị sư xa cách hàng trăm năm, nay mái tóc bạc trắng như sương .

"Đệ mượn 'Cửu Châu Đỉnh' mà Chu Linh Vương phong ấn trong cơ thể Thái t.ử Cơ Khí để thanh tẩy Thái tuế. Mà 'Cửu Châu Đỉnh' kết nối chặt chẽ với trái tim của . Cho nên nuôi dưỡng khôn lớn, dạy lễ nhạc nhân nghĩa, để ép cam tâm tình nguyện hiến tế bản cho 'Cửu Châu Đỉnh'... Đó chính là sự hy sinh đúng đắn trong mắt ?"

"Cửu Châu Đỉnh"!

Lung Linh đang ở hạ nguồn khẽ mở to mắt.

Hóa .

Đây chính là lý do bọn họ Mai Trì Xuân vì trong thiên hạ mà chỗ c.h.ế.t!

Giống như ngày đó ở thành Hàm Đan, Mặc gia dùng trụ đá linh tấn để ngăn chặn chướng khí Thái tuế sắp sửa phun trào, đó là vì trụ đá linh tấn cũng đúc từ thanh đồng long mạch Cửu Châu.

Những cây trụ đá linh tấn chẳng qua chỉ là vật liệu thừa thãi trong quá trình đúc "Cửu Châu Đỉnh" năm xưa mà mang sức mạnh nhường , huống hồ gì là "Cửu Châu Đỉnh" chân chính.

Chẳng trách Nho gia nảy sinh ý định .

Đối phương im lặng một lúc.

"Hy sinh bàn chuyện đúng sai, chỉ xét xem hữu dụng . Nếu trong lòng Hiến Chi oán hận, thì ba trăm phu t.ử của Ngọc Hoàng Đỉnh, bao gồm cả , đều nguyện ý cùng nó cõi c.h.ế.t."

"Có bệnh! Muốn c.h.ế.t thì các tự mà c.h.ế.t, bớt lôi cái cớ đó hù dọa !"

Khương Huyền Hi lạnh giọng: “Đệ chỉ thể đảm bảo rằng thanh đồng xuất xứ từ Cửu Châu khả năng khắc chế chướng khí Thái tuế, nhưng ai dám vỗ n.g.ự.c bảo đảm với rằng 'Cửu Châu Đỉnh' nhất định thể thanh tẩy triệt để Thái tuế? Đó chẳng qua chỉ là sự phỏng đoán của đám Nho gia các mà thôi!"

"Trụ đá linh tấn cũng đúc từ thanh đồng Cửu Châu. Chỉ cần cắm chúng chín đường long mạch của Cửu Châu để chúng hô ứng lẫn , kết thành linh vực, thì thể khuếch tán địa khí của long mạch bộ Cửu Châu. Đến lúc đó, Thái tuế sẽ đ.á.n.h mà tự tan! Điều rõ hơn ai hết!"

"Vậy mà cứ nhất quyết đem mạng sống của đồ để đ.á.n.h cược một cái khả năng mà chẳng ai kết quả !?"

"Khương Huyền Hi!"

Giọng Mạnh Đàn Uyên dằn xuống, mang theo sự tức giận khó lòng kìm nén.

"Hề Minh c.h.ế.t ! Chỉ vì cái kế hoạch 'Thiên Âm Vân Hải' của các . Để thực hiện lời hứa, dẫn dắt hơn phân nửa tinh nhuệ Mặc gia đến nước Sở cứu , nhưng vấp tà túy tụ tập thành 'Hắc triều'. Nước Sở đóng cửa thành, mở trận pháp phòng ngự, cấm t.ử Mặc gia bước long mạch, khiến Hề Minh và bộ tinh nhuệ Mặc gia bỏ mạng tại Vân Mộng Đại Trạch! Hắn ném cho tỷ một đám già yếu phụ nhụ, để tỷ khổ sở chống đỡ suốt trăm năm qua!"

"Cái c.h.ế.t của vẫn đủ để thức tỉnh các ?"

"Chư t.ử bách gia bao giờ chuyện chung tay liên thủ. Chín đường long mạch chỉ cần thiếu một đường, thì kế hoạch 'Thiên Âm Vân Hải' tuyệt đối thể thành công! Thứ đạo nghĩa của Mặc gia cứu nổi thiên hạ, mà chỉ hại c.h.ế.t chính các mà thôi!"

Hai trừng mắt , ai nhường ai nửa bước.

Thế nhưng, chỉ chốc lát , Mạnh Đàn Uyên bắt gặp ánh lệ mỏng manh vụt qua nơi đáy mắt đối phương.

Hàng chân mày đang nhíu chặt của ông khẽ buông lỏng.

Khương Huyền Hi lảng tránh ánh mắt ông, dùng đầu ngón tay vội vàng lau khóe mắt.

"'Coi nước như nước , coi nhà như nhà , coi như '. Hề Minh lúc lâm chung vẫn luôn câu đó."

"Chàng chặn 'Hắc triều' ngay cổng thành nước Sở, bảo vệ những bá tánh bình thường của nước Sở. Chàng hối hận, cũng chẳng cần sục sôi oán hận ."

Mạnh Đàn Uyên còn thể nữa.

Không chung chí hướng thì thể bàn mưu tính kế cùng . Đạo lý , từ ngày sáu kiệt xuất của Quỷ Cốc hạ sơn cứu đời, phân chia thế lực để mưu cầu lý tưởng riêng, ông hiểu .

"Hắn là phu quân của tỷ, đương nhiên tới lượt sục sôi oán hận."

Mạnh Đàn Uyên nhạt giọng: "Nếu , cũng chẳng còn gì để nữa. Trước , vẫn cứ như ."

Khương Huyền Hi đáp.

"Chỉ là một chuyện với tỷ. Tỷ còn nhớ hồi ở Quỷ Cốc, thứ mà Lận Thương Ngọc và Thương Hoài cùng nghiên cứu là gì ?"

"... Đệ Tị Binh thuật?"

Khương Huyền Hi khẽ chau mày.

"Tị Binh thuật từ khi Thương Ngọc qua đời thất truyền . Ngay cả con trai tỷ cũng thể tạo Tư ngục Linh Lung thứ hai. Đệ gì?"

"Người đến, chính là Tư ngục Linh Lung."

Mạnh Đàn Uyên nhớ khuôn mặt , ngưng mắt : “Tỷ thấy, con bé giống một ..."

Đột nhiên, ánh mắt ông khẽ động, cùng lúc với Khương Huyền Hi phắt về phía rừng trúc.

Bắt gặp ánh mắt của Lung Linh, dòng suy nghĩ của Khương Huyền Hi vẫn còn dừng ở câu trọn vẹn của Mạnh Đàn Uyên.

Rất lâu về , Khương Huyền Hi từng thấy dáng vẻ của Lận Thương Ngọc khi vùi đầu nghiên cứu Tị Binh thuật.

Vị thiên tài một Quỷ Cốc dung mạo nhạt nhòa , tính tình cực kỳ cô độc. Khác hẳn với một Khương Huyền Hi lúc nào cũng tụ tập bạn bè, nàng luôn thu lủi thủi, chẳng bao giờ lãng phí thời gian những thú vui của đám bạn đồng trang lứa. Cả cái Quỷ Cốc rộng lớn, duy nhất thể bước gần nàng chỉ hai .

Một là Pháp gia Lý quân - Thương Hoài hiện tại. Người còn , chính là Khương Huyền Hi - kẻ thể dễ dàng hòa đồng với bất kỳ ai.

Dựa sự chai mặt bám đuôi mệt mỏi, Khương Huyền Hi vất vả lắm mới miễn cưỡng trở thành bạn với vị nhất Quỷ Cốc , cũng từ đó bí mật về Tị Binh thuật mà nàng cùng Thương Hoài đang dốc sức nghiên cứu.

... Nếu Tị Binh thuật thành công, thể khiến c.h.ế.t hồi sinh, trở thành vũ khí thần binh sắc bén trong tay họ, chĩa mũi kiếm về phía thiên hạ.

Khương Huyền Hi hứng thú, thậm chí còn thấy thất đức, nhưng hai bọn họ tràn đầy nhiệt huyết.

Sau , sáu kiệt xuất Quỷ Cốc chia ngả khắp Cửu Châu. Khương Huyền Hi trở thành Cung chính Mặc gia. Nghe những chuyện liên quan đến Lận Thương Ngọc và Tư ngục Linh Lung, nàng mới , Lận Thương Ngọc thực sự .

Cô thiếu nữ mặc váy đỏ tía, tóc đen như mực tay cầm kiếm bước tới. Gió thanh mát ven suối thổi tung dải ruy băng màu ngọc đỏ nhạt tóc nàng. Đôi mắt đen lay láy như ngọc lưu ly vô cùng tĩnh lặng, cứ thế thẳng về phía họ.

Ánh mắt Khương Huyền Hi chút phức tạp.

"Cự Tử." Đi cùng Lung Linh còn Đằng Giáng Tuyết. Nàng : “Vừa nhận tin tình báo, Sư Nguyệt Khanh của Vu Sơn đang dẫn theo ba ngàn vu giả kéo tới, chắc chắn là do Lận Thanh Diệu hạ lệnh."

Khương Huyền Hi day day trán: “Vị Đại tướng quân của Binh gia đúng là xem náo nhiệt chê chuyện lớn... Hắn định mượn ba để trực tiếp châm ngòi cuộc chiến giữa ba nhà đây mà. Hắn cũng sợ chơi với lửa ngày c.h.ế.t cháy..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/sau-khi-ke-thu-tang-ta-the-than/chuong-36.html.]

Danh tiếng của Lận Thanh Diệu, Khương Huyền Hi sớm danh.

Đứa con trai của Lận Thương Ngọc kế thừa trọn vẹn dã tâm và sự tàn độc của . Từ khi gia nhập Vu Sơn, giống hệt như bộ rễ tre bò ngầm lòng đất Vu Sơn, hoang dã cạy tung chướng ngại vật mắt, chỉ mải miết cắm rễ sinh trưởng, mặc kệ việc cướp đoạt chất dinh dưỡng của kẻ khác .

Không chỉ dẫn dắt Đệ thập nhị điện Vu Sơn tranh đoạt long mạch với bách gia, mà ngay cả Âm Dương gia cũng diệt môn tay .

Giờ còn cấu kết với Binh gia, chẳng đang mưu tính chuyện gì.

"Bọn sáu trăm tử, các bao nhiêu ?" Khương Huyền Hi hỏi.

"Một ngàn .” Mạnh Đàn Uyên ánh mắt thâm trầm: “Tỷ và liên thủ, cộng thêm , chắc cũng miễn cưỡng đối phó . Binh gia đang như hổ rình mồi phía , chỉ sợ đợi chúng và Vu Sơn lưỡng bại câu thương, bọn chúng sẽ ngư ông đắc lợi."

"Các mang theo trụ đá linh tấn ?"

Lung Linh đột ngột lên tiếng, phá vỡ bầu khí căng thẳng.

Cả ba đồng loạt ném cho nàng ánh mắt khó hiểu.

"Lận Thanh Diệu tuy bề ngoài vẻ nóng nảy dễ cáu giận, nhưng khi trận bao giờ hành sự theo cảm tính. Cho dù các tiêu diệt quân, thì đối với và Vu Sơn cũng chẳng mang lợi ích thực tế nào. Vu Sơn chỉ luận công dựa lượng long mạch giành ."

Khương Huyền Hi khẽ nhướng mày, tỏ vẻ hứng thú.

"Nói tiếp ."

Lung Linh điềm nhiên đáp: "Hắn sẽ vẻ đích dẫn dắt vu giả Vu Sơn đối đầu với các , nhưng thực chất phía sẽ phái một đội đ.á.n.h chiếm Sinh T.ử Trủng... Thứ là bắt t.ử Binh gia về luyện thành Tị Binh nhân lệnh , và hết, chiếm lấy cứ điểm Sinh T.ử Trủng . Những chuyện khác đều chỉ là thứ yếu."

Đừng thấy ban nãy đuổi g.i.ế.c nàng và Mai Trì Xuân trối c.h.ế.t, đó chẳng qua chỉ là tiện đường mà thôi. Nơi thực sự đến, là hội quân với Sư Nguyệt Khanh.

"... là cha truyền con nối, , truyền con nối."

Khương Huyền Hi thở dài bất đắc dĩ. Lận Thương Ngọc ít còn dùng xác c.h.ế.t để luyện, con trai nàng còn điên rồ hơn, bắt cả sống sờ sờ mà luyện.

"Vậy ngươi cần trụ đá linh tấn để gì?"

Nghe , Lung Linh im lặng một thoáng.

"Những lời hai ban nãy, đều thấy cả ."

Giữa ánh mắt phần ngạc nhiên của hai , Lung Linh hướng về phía Mạnh Đàn Uyên, dõng dạc : “Nếu đó chính là lý do ông bắt c.h.ế.t, thể hiểu . tuyệt đối cho phép ông như . Vì thế..."

Cô thiếu nữ váy đỏ như lửa cạnh Khương Huyền Hi, ánh mắt rực sáng như đuốc.

"Cho dù kế hoạch đó viển vông đến mức nào, cũng nguyện ý thử một ."

"Cơ Hiến Chi...!! Đệ điên !! Chẳng kế hoạch riêng của ! Lại ăn hàm hồ nữa !!!"

Tiếng Giang Tái Tuyết giận dữ gào thét vang lên từ phía , nhưng Mai Trì Xuân chẳng buồn ngoảnh đầu .

Hắn lấy tay ôm chặt vết thương bụng, sắc mặt âm u, sải bước dài lướt qua Mạnh Đàn Uyên.

"Đứng ."

Mạnh Đàn Uyên từ bờ suối về, lên tiếng gọi.

"Con đ.â.m đầu chạy , đang tìm gì thế?"

Mai Trì Xuân nội thương ngoại thương kéo đau nhức, những bước sải dài càng khiến đau đớn như xé rách. Vốn chẳng buồn đáp lời, nhưng nghĩ ngợi thế nào, dừng bước : “Thầy thấy nàng ?"

"Ai cơ?"

"Đừng giả vờ ngây ngốc, con đang ai mà."

Mạnh Đàn Uyên bình thản thiếu niên sắc mặt âm trầm: “Không cần đuổi theo, cô ."

Thiếu niên như gậy đập trúng đầu. Cơn đau buốt từ những đường kinh mạch xé rách bên trong dường như cũng chẳng sánh nổi với sức nặng của câu .

"...Nàng ?"

Mạnh Đàn Uyên lẳng lặng .

Đứa đồ của ông, thứ đều hảo. Thiên phú cao, từ khi rời khỏi Nho gia đến nay, Ngọc Hoàng Đỉnh từng thứ hai xuất sắc hơn nó.

Tính tình cũng . Tuy lắm lúc bướng bỉnh chịu lời, nhưng các phu t.ử Ngọc Hoàng Đỉnh gõ đầu vài bận, ai nấy đều thực tâm yêu quý tên hậu bối hăng hái đầy tự tin .

Trên Ngọc Hoàng Đỉnh, ai mà thích Cơ Hiến Chi?

Nếu Thái tuế giáng trần, Cửu Châu ly tán, Mạnh Đàn Uyên hẳn lấy phận Đế sư mà xuất thế, phò tá đứa đồ trở thành một bậc minh quân.

Thế nhưng, khi Mạnh Đàn Uyên vớt vị tiểu Thái t.ử thoi thóp từ dòng Lạc Thủy lên, phát hiện "Cửu Châu Đỉnh" phong ấn cơ thể nó, ông hiểu rằng, thầy trò họ kiếp sẽ bao giờ cơ hội đóng vai minh quân - hiền thần nữa.

Trăm năm qua, Mạnh Đàn Uyên sớm nhận mệnh.

Thế nhưng, thấy ngọn lửa kiên định trong mắt cô thiếu nữ , chút hy vọng nhỏ nhoi chôn sâu đáy lòng ông một nữa rung lên, le lói chực chờ bùng cháy.

Nếu đổi khác, Mạnh Đàn Uyên tuyệt đối d.a.o động. đó, cô thiếu nữ đó, là một kẻ bình thường.

Khuôn mặt mang nét quen thuộc ...

"Nàng thì can dự gì tới một kẻ sắp c.h.ế.t như con? Cự T.ử Mặc gia cự tuyệt việc giao thi cốt của con, con lo cho cái ."

Trong lòng Mai Trì Xuân vốn dĩ đang cực kỳ bực dọc, thấy câu liền nặn một nụ mỉa mai: “Không Cự T.ử Mặc gia giao , mà e là giao cho thầy mà thôi. Suy cho cùng, hai bất đồng chính kiến nhiều năm. Nếu vì chuyện , vị Cự T.ử đó cũng chẳng đến nỗi đường ai nấy với ngài, gả cho Cự T.ử tiền nhiệm Hề Minh, đúng ?"

"Nghịch đồ."

Đôi lông mày lạnh lẽo như sương của Mạnh Đàn Uyên vẫn hề nhúc nhích.

"Tự mất trong lòng trút giận lên khác ? Chuyện sống c.h.ế.t đến nơi mà còn tâm trí nhớ thương khác, tiền đồ của con chỉ đến thế thôi ?"

"Người đúng, con quả thực chẳng tiền đồ gì cả."

Mồ hôi hột túa trán, cơn đau tột cùng mài mòn sức chịu đựng của . Mai Trì Xuân ánh mắt lạnh lẽo, buông lời: “Làm phiền phí tâm bao năm qua, cũng chẳng đào tạo một Chu Thiên t.ử đạt chuẩn, cam tâm tình nguyện chỗ c.h.ế.t vì trong thiên hạ. Chẳng những bản tham sinh úy tử, con còn chướng mắt cảnh khác cũng giống như con, mập mờ lừa gạt nộp mạng. Kết quả cứu thành, chuốc lấy cái kết g.i.ế.c ngược ."

" thầy , dẫu là như thế, con từng hối hận lấy nửa phần. Con sợ c.h.ế.t thêm một nữa trong vô danh tiểu , con chỉ sợ đến lúc c.h.ế.t , đời kiếp vẫn từng sống vì chính dù chỉ một ."

Hai thầy trò bốn mắt chạm . Cách một cách sinh t.ử trăm năm, dường như đến khoảnh khắc , họ mới thực sự tính là trùng phùng.

Rất lâu , Mạnh Đàn Uyên mới cất lời: “Con sống danh phận, quả thực tiền đồ hơn vi sư nhiều."

Mai Trì Xuân khẽ nhíu mày.

Còn kịp hỏi rõ ngọn ngành, thấy một t.ử Nho gia chạy tới bẩm báo.

"Thầy, thanh diều của Mặc gia tung tích của vu giả Vu Sơn. Quả nhiên Lận Thanh Diệu hội quân với bọn chúng. Sư Nguyệt Khanh thấy bóng dáng , chắc là dẫn theo một toán quân vòng phía đ.á.n.h úp Sinh T.ử Trủng ."

"Biết ."

Mạnh Đàn Uyên hạ lệnh ngắn gọn súc tích: “Vẫn theo kế hoạch cũ, Nho Mặc hai nhà liên thủ nghênh chiến... Cơ Hiến Chi, con định cắm đầu chạy ?"

Mai Trì Xuân đầu : "Đệ t.ử tiền đồ thì tự khắc chỗ tiền đồ để ."

"Vu Sơn ba ngàn vu giả, chúng tới một ngàn sáu trăm . Bọn chúng chia binh hai ngả, con ở đốc chiến một ngả, để vi sư mở mang tầm mắt xem mấy năm nay con học mấy thứ hổ lốn gì ở Binh gia."

Mạnh Đàn Uyên ngừng một chút, thủng thẳng tiếp: “Nếu thắng , con sẽ tung tích của Lung Linh cô nương."

Gió thổi rừng trúc, lá rụng lả tả. Xa xa tại Sinh T.ử Trủng, Lung Linh bóng cây lay động trong sân, trong đầu đều là những lời đối thoại ngày hôm nay.

Nàng nhanh chóng tìm cách cắm trụ đá linh tấn ở các long mạch còn .

Nói lý xong thì đành dùng vũ lực.

Phải triệt để giải trừ cấm chế trong cơ thể nàng... Lẽ nào g.i.ế.c Tú Tú? Dù cô nhóc cũng là giả của Mai Trì Xuân mà.

mà, nếu Tú Tú của Mai Trì Xuân, tại cấm chế trong nàng vẫn tồn tại?

Cái cấm chế rốt cuộc kích hoạt bởi thứ gì?

Lung Linh hiếm khi chịu vắt óc suy nghĩ nhiều như . Suy nghĩ một hồi lâu, nàng mới sực nhớ ...

Lúc nàng vội vã quá, quên với Mai Trì Xuân rằng nàng đến Sinh T.ử Trủng để thuyết phục Uất Trì Túc giúp Mặc gia.

mà Mạnh Đàn Uyên và Khương Huyền Hi đều nàng .

Chắc là... vấn đề gì lớn nhỉ?

Loading...