Sau Khi Kẻ Thù Tặng Ta Thế Thân - Chương 32

Cập nhật lúc: 2026-04-14 12:22:11
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Như để minh chứng cho lời của Mai Trì Xuân, từ bầu trời quang đãng cơn mưa chợt vọng tới một âm thanh vang vọng.

"... Bọn mời mà đến, phiền hôn lễ của Đại tướng quân , thật thất lễ quá."

Những tà áo màu trắng nguyệt bay phần phật trong gió. Trong hai dẫn đầu, một tóc đen, một tóc bạc. Giọng cất lên mang vẻ trẻ trung, rõ ràng là của vị Nho giả tóc đen đội ngọc quan .

"Tại hạ là đại t.ử Mai Viện của Ngọc Hoàng Đỉnh, Giang Tái Tuyết. Nghe đồn một tiểu sư của Ngọc Hoàng Đỉnh Viện tôn Huyền Vũ viện của Binh gia là Hoắc Khải bắt cóc, nên đặc biệt dẫn theo ba ngàn t.ử Nho gia, tới đây để xin Đại tướng quân xác nhận ... Không cái hộ sơn đại trận của Sinh T.ử Trủng , là để bọn tự mở, là Đại tướng quân mở giúp bọn đây?"

Chỉ cái chất giọng ôn tồn, nhanh chậm , dễ dàng sinh ảo giác rằng đây là kẻ ôn hòa, dễ ức hiếp.

kỹ mà xem.

Tự mở?

Thế chẳng là đòi đ.á.n.h sập trận pháp tiến !

Đám t.ử Binh gia thung lũng nhất thời căng thẳng như gặp đại địch.

Dẫu cho tự tin địa thế và đại trận của Sinh T.ử Trủng đến mức nào, việc t.ử Nho gia của Ngọc Hoàng Đỉnh đột ngột kéo đến tấn công cũng đủ khiến lòng hoang mang, binh lính lo sợ.

Uất Trì Túc ngưng mắt ngước một lát, sang thiếu niên đang búi tóc cao bên cạnh.

"Ngươi là t.ử Nho gia? Ngươi Mai Trì Xuân?"

"Là , quan trọng đến thế ?" Thiếu niên lười nhác: “Đại tướng quân vẫn nên nghĩ cách giải quyết khốn cảnh mắt thì hơn."

Lung Linh quan sát nét mặt của Uất Trì Túc.

Sau thoáng chốc trầm ngưng, nhanh chóng lấy bình tĩnh. Khuôn mặt màu lúa mạch lộ thêm biểu cảm thừa thãi nào. Nhìn đám Nho giả đông đảo đỉnh đầu, dùng hai ngón tay trỏ và giữa ấn yết hầu, vận nội công truyền giọng vang vọng khắp thung lũng.

"Viện tôn Huyền Vũ viện Hoắc Khải lạm sát vô tội, xử lý theo quân pháp. Nếu chư vị xả giận cho tiểu sư khuất của , thể sai đưa t.h.i t.h.ể đến Ngọc Hoàng Đỉnh, tùy ý chư vị định đoạt."

Thi thể?

Chân mày Lung Linh khẽ động. Chuyển dòng suy nghĩ, nàng lập tức hiểu ý đồ của Uất Trì Túc.

... Hoắc Khải, kẻ chủ mưu bắt cóc Mai Trì Xuân, c.h.ế.t. Chỉ cần c.ắ.n c.h.ế.t chịu thừa nhận phận của Mai Trì Xuân, đám quân t.ử Nho gia luôn đặt nặng vấn đề danh chính ngôn thuận sẽ trở thành kẻ xuất quân vô danh.

Giống như việc Mặc gia hễ thấy Huyền Quy Lệnh phát tín hiệu là xuất quân cứu , Nho gia cũng tuyệt đối bao giờ tấn công Sinh T.ử Trủng khi danh chính, ngôn thuận.

Sở dĩ chư t.ử bách gia khác biệt với những thế lực nhỏ lẻ lôm côm chốn dân gian, chính là vì nhất cử nhất động của bọn họ đều tuân thủ nghiêm ngặt nguyên tắc hành sự của môn phái . Nếu , thể chỗ vững chắc giữa thời loạn thế, để vạn dân thiên hạ khuất phục?

Những ngón tay đang thiếu niên nắm chặt khẽ động đậy. Lung Linh từ từ siết ngược tay , ánh mắt Uất Trì Túc thêm vài phần cảnh giác.

Mai Trì Xuân mắt vẫn hướng thẳng về phía , nhưng ngón tay cũng nhè nhẹ bóp lấy tay nàng, như một hành động trấn an.

Giang Tái Tuyết khẽ cau mày, đáp: “Đại tướng quân đùa , tiểu sư của chẳng đang ngay cạnh ngài đó ?"

"Các hạ lầm . Ở đây t.ử Nho gia nào cả. Kẻ chính là tên phản đồ của Binh gia từng nuôi mưu đồ phản, định quy hàng Vu Sơn. Ngày hôm qua, sử dụng tuyệt học 'Phong Lâm Hỏa Sơn' của Binh gia bọn , t.ử Binh gia khắp Sinh T.ử Trủng đều chứng. Các hạ khăng khăng nhận t.ử Nho gia, lẽ nào là mượn cớ can thiệp chuyện nội bộ của Binh gia ?"

Mai Trì Xuân khẽ nhướng mày. Nếu bản chính là tên phản đồ trong miệng Uất Trì Túc, thật sự vỗ tay tán thưởng khả năng ứng biến tài tình của tên .

Mai Trì Xuân mỉm : “Chẳng trách năm xưa Uất Trì Vũ chứa nổi ngươi. Vừa thực lực, chút đầu óc, Uất Trì Vũ đang độ tráng niên, thể dung túng cho ngươi ngày ngày bên cạnh nhòm ngó như hổ rình mồi?"

"Ngươi nên thấy may mắn vì nếu lên cái ghế Đại tướng quân khi đó là , tuyệt đối sẽ cho ngươi cơ hội nắm binh quyền, càng để ngươi khả năng đầu quân cho Vu Sơn."

Sắc mặt Mai Trì Xuân phẳng lặng như nước, chút gợn sóng.

Lung Linh thì cau mày nhíu mặt.

Đầu quân cho Vu Sơn? Sao ?

Năm xưa nàng tuyệt tình với Mai Trì Xuân đương nhiên là nguyên do.

Tên Mai Trì Xuân của mười năm tuy lúc nào cũng bám lấy nàng, miệng luôn tuôn dăm ba câu bỡn cợt nửa đùa nửa thật, nhưng bao giờ vì thế mà nhường nhịn nàng nửa bước trong những trận chiến tranh giành long mạch.

Gặp chiến trường, những trận giao phong giữa nàng và dù thắng bại cũng đều thập t.ử nhất sinh.

Khi nàng phục mệnh Lận Thanh Diệu, đương nhiên sẽ dốc lực. Còn Mai Trì Xuân thì dường như một sự cố chấp đến kỳ lạ với việc đoạt lấy long mạch. Âm mưu dương mưu của tầng tầng lớp lớp, một khi c.ắ.n chặt mục tiêu là tuyệt đối nhả.

Cũng chính vì thế mà Uất Trì Vũ vô cùng tin tưởng Mai Trì Xuân, giao cho quyền thống lĩnh bộ Tứ Linh viện.

... cũng .

Tại trở thành t.ử Binh gia?

Trong ảo ảnh, Lung Linh tận mắt chứng kiến những ký ức của Ngọc Hoàng Đỉnh, còn tự chứng kiến quãng thời gian trăm năm Quỷ tướng của Binh gia.

Nếu thù hận Nho gia, năm xưa khi thế lực đang lên như diều gặp gió, thể xua quân Đông tiến, dẫn dắt Binh gia san bằng Ngọc Hoàng Đỉnh.

Nếu khao khát quyền lực danh vọng, nên công khai phận Thái t.ử Cơ Khí với thiên hạ. Cửu Châu vẫn còn nhiều kẻ sùng bái vương thất họ Chu. Với năng lực của , theo con đường đó chắc chắn sẽ thăng tiến nhanh hơn nhiều so với việc bắt đầu từ phận một t.ử Binh gia quèn.

Nghĩ tới đây, Lung Linh mới chợt nhận dường như quá ít về .

Nàng luôn thụ động tiếp nhận tình yêu và sự thù hận của , nhưng bao giờ nghĩ đến việc chủ động tiến bước để tìm hiểu con thật của .

"... Nếu Mai Trì Xuân thật sự đầu quân cho Vu Sơn, thì đến mức mười năm bỏ mạng tay Tư ngục Linh Lung?"

Giữa lúc thế trận đang bế tắc, giọng bình thản mà đầy uy lực của thiếu nữ bỗng nhiên vang lên.

Uất Trì Túc thoáng biến sắc, phóng ánh thâm trầm về phía nàng. Phía Sinh T.ử Trủng, đám Giang Tái Tuyết cũng chú ý tới bóng dáng đang sóng vai cùng Mai Trì Xuân, chăm chú lắng những lời tiếp theo của nàng.

"Kẻ phản đồ Binh gia mà ngươi tới, trong thời gian nắm binh quyền, chẳng chính là thời kỳ Binh gia cường thịnh nhất trong vòng một trăm năm qua ?"

"Binh gia của mười năm thực lực hùng hậu, đủ sức ngang hàng với ba nhà Vu Sơn, Mặc gia, Nho gia. Hắn bỏ hàng chục năm ròng rã tiến hành cải cách mạnh tay, kết giao với Nông gia, để t.ử Binh gia còn sống dựa nghề cướp bóc, g.i.ế.c chóc."

"Người đời c.h.ử.i rủa Mai Trì Xuân là tên ác ma gieo rắc vô ngọn lửa chiến tranh khắp Cửu Châu, nhưng các ngươi thể thừa nhận rằng, một gánh vác tội danh của Binh gia. Hắn c.h.ế.t , tiếng ác của Binh gia trong mắt thế nhân cũng xóa bỏ . Ngươi kế vị ngôi chủ Binh gia, tuy là dựa thực lực để leo lên, nhưng cho đến nay, ngươi vẫn đang nền móng do gây dựng, hưởng thụ bóng râm mà để ... Uất Trì Túc, ngươi dám phủ nhận điều ?"

Giọng mang theo vẻ đanh đá, cay nghiệt của thiếu nữ vang vọng khắp đáy thung lũng Sinh T.ử Trủng. Lời dứt, xung quanh chìm một tĩnh lặng c.h.ế.t chóc.

... Suýt chút nữa thì quên mất.

Thiếu nữ mắt chỉ là trong lòng dây dưa ân oán tình thù với suốt cả trăm năm, mà còn là duy nhất trong thiên hạ đủ sức sánh ngang với , là tri kỷ kết giao giữa lằn ranh sinh tử.

Mai Trì Xuân khẽ mỉm .

Đứng lẫn trong đám đông, Công Tôn Bỉnh nhạy bén nhận lòng đang d.a.o động, dường như bắt đầu nghiêng về một phe.

Uất Trì Túc trầm mặc giây lát hỏi: "Nếu cứ nhất quyết đòi g.i.ế.c thì ?"

Bộ áo cưới thiếu nữ đỏ rực như lửa, nhưng trong tay nàng lăm lăm một lưỡi kiếm sắc bén, lạc quẻ với vẻ ung dung, quý phái của trang phục. Ngón cái đẩy nhẹ chuôi kiếm, sát khí sắc lạnh âm thầm tỏa .

"Vậy thì chỉ đành mời ngươi nghĩ nữa mà thôi."

Lời buông xuống, một lát , trong đám đông là tên lính mãng phu nào bỗng dưng cất tiếng hô to: “Xin Đại tướng quân nghĩ !"

Công Tôn Bỉnh cúi đầu, chẳng lấy gì lạ, bắt đầu đếm ngược trong lòng.

Ba, hai, một...

Sau ba tiếng đếm nhẩm trong yên lặng, thung lũng thêm tiếng hô "Nghĩ ", hệt như những đốm lửa nhỏ rơi đống cỏ khô, châm ngòi cho một thế lửa dữ dội thể cản phá. Chớp mắt, những tiếng hô lan rộng thành một khí thế long trời lở đất.

"Xin Đại tướng quân nghĩ !"

Từng tiếng hô như những đợt sóng vỗ vách thung lũng, lớp lớp cuộn trào vọng lên trời cao.

"Tế Minh."

Giang Tái Tuyết thấy tiếng gọi, lập tức xoay về phía vị Nho giả tóc bạc, cúi đầu khom lưng.

"Lão sư gì căn dặn?"

Vị Nho giả tóc bạc mang dung mạo chừng ngoài ba mươi, trán cao râu , dáng vẻ xuất chúng phi phàm. Linh tu vốn dĩ dung nhan khó già, nhưng chỉ mái tóc bạc trắng , cũng đủ đoán tuổi tác của ông bét nhất cũng ngoài hai trăm.

"Cô nương cạnh Hiến Chi , con là ai ?"

Giang Tái Tuyết liếc mắt , lắc đầu đáp: “Học trò . lăn lộn ở Binh gia trăm năm, vài thủ hạ trung thành theo, đôi ba tri kỷ thâm giao cũng gì lạ... Lão sư, tên Uất Trì Túc chỉ là đang nhắm trúng t.ử huyệt của Nho gia chúng nên mới đổi trắng đen thôi. Sư mượn xác khác mà gắng gượng tới tận bây giờ là cực hạn . Chậm trễ dễ sinh biến, xin lão sư mau chóng hạ lệnh giải cứu sư ."

Vị Nho giả tóc bạc lặng thinh Lung Linh ở bên .

Ánh mắt tĩnh mịch tựa tảng băng ngàn năm, trong cái vô thanh vô tức , tưởng chừng như trôi qua cả một quãng thời gian dâu bể.

Lung Linh rõ ánh mắt của ông , nhưng nàng thể cảm nhận dường như đang săm soi . Thứ áp bách tuyệt đối đến từ một kẻ đạt đến đỉnh cao tứ cảnh, dẫu chỉ truyền qua ánh mắt cũng đủ khiến dựng tóc gáy.

Ông nhận nàng là Tư ngục Linh Lung ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/sau-khi-ke-thu-tang-ta-the-than/chuong-32.html.]

Không, trực giác mách bảo Lung Linh rằng, ánh mắt của ông lúc tuyệt đối chỉ dừng ở đó.

Vị Nho giả tóc bạc từ từ giơ tay lên.

Uất Trì Túc ở bên ánh mắt chùng xuống. Xung quanh tỏa một luồng khí lưu cương mãnh, ầm ầm quét qua đám binh lính đang gào thét thung lũng. Lụa đỏ bay phấp phới như lửa cháy. Dưới áp lực linh khí của vị linh tu tứ cảnh , đám tướng sĩ rốt cuộc cũng im bặt.

"Các nếu cố tình tự tiện xông , vạn dân Cửu Châu hỏi đến ngọn nguồn câu chuyện hôm nay, Nho gia sẽ lấy cớ gì để giải thích cho hành động xông thẳng Sinh T.ử Trủng đây?"

Uất Trì Túc lớn tiếng quát, giữa hai hàng lông mày cuối cùng cũng hiện lên chút vẻ giận dữ.

Lại thấy giọng bình thản của vị Nho giả tóc bạc vang vọng từ cao: “Mượn cớ? Ngụy biện dối trá, nhân phẩm tâm thuật ắt điểm đáng ngờ. Quân t.ử Nho gia tuyệt đối bóp méo sự thật, để điều tiếng cho kẻ khác. Hôm nay dẫn ba ngàn quân t.ử phá Sinh T.ử Trủng, là do Binh gia bắt , đổi trắng đen . Ngươi mồm mép giảo hoạt chịu giao , cũng chẳng thèm phí lời với ngươi nữa. Ngươi danh chính ngôn thuận, sẽ cho ngươi một cái danh chính ngôn thuận..."

"Tôn phò Chu thất, dẹp loạn nghịch thần, nghênh đón Thái t.ử Cơ Khí, chính danh thiên hạ!"

... Thái t.ử Cơ Khí!

Thân phận của Mai Trì Xuân ngoài dự tính của Uất Trì Túc.

Không chỉ , e rằng trong thiên hạ cũng chẳng ai ngờ tới, kẻ từng châm ngòi cho vô ngọn lửa chiến tranh khắp Cửu Châu, đời phỉ nhổ là ma đầu Mai Trì Xuân, chính là vị Thái t.ử Cơ Khí thông minh thiên bẩm, lòng dân, lẽ trở thành Thiên t.ử của Cửu Châu!

Chẳng trách kinh động đến ba ngàn t.ử Ngọc Hoàng Đỉnh, chẳng trách ngay cả Ngoại Vương Mạnh Đàn Uyên bao giờ lộ diện nay cũng đích xuất mã.

Nho gia vốn là những kẻ ủng hộ vương thất họ Chu mạnh mẽ nhất. Hiện tại khắp Cửu Châu, bọn họ là những kẻ tin tưởng vương thất chân thành nhất, nhận định rằng chỉ hậu duệ mang chân mệnh thiên t.ử của nhà Chu mới thể thanh tẩy Thái tuế, bình định thiên hạ!

Tất cả đồng loạt hướng mắt về phía thiếu niên mang khuôn mặt tái nhợt vì trọng thương. Thế nhưng, thiếu niên hề tỏ kiêu ngạo, hống hách của một kẻ phận siêu phàm, ngược , mặt mày bỗng cứng đờ, tay nắm chặt lấy tay Lung Linh.

"Không , mau chạy thôi!"

Lúc nãy tâm trí Lung Linh còn phận của Mai Trì Xuân chiếm cứ, giờ mới lờ mờ chắp nối ba phận Thái t.ử Cơ Khí, Mai Trì Xuân và A Thập một.

Còn kịp định thần, nàng thấy một tiếng nổ rung trời chuyển đất vang lên từ cao.

"... Là chân ngôn tự quyết luyện từ mười sáu tự quyết của Nho gia!"

Nhìn chữ triện màu đen khổng lồ đ.â.m sầm hộ sơn đại trận của Sinh T.ử Trủng giữa trung, Công Tôn Bỉnh kiến thức uyên bác hoảng hốt thốt lên.

Chỉ bằng sức mạnh của một chữ mà húc thẳng cả một hộ sơn đại trận mà vỡ nát, kẻ tuyệt đối là một linh tu tứ cảnh tầm thường!

Giữa trận cuồng phong gầm rít, Lung Linh cũng nhận khuôn mặt thoang thoảng nét quen thuộc .

Năm đó trong linh vực "Thương Quân Phương Thăng", nàng từng giáp mặt trong ảo ảnh của Mai Trì Xuân. Ông chính là mà Mai Trì Xuân gọi là thầy…

"Ngoại vương Nho gia, một trong sáu vị kiệt xuất của Quỷ Cốc, Mạnh Đàn Uyên."

Lận Thanh Diệu xa xăm về bóng hình mặc áo trắng nguyệt trời, nghiến răng rít từng chữ.

Nếu tính vai vế, là Lận Thương Ngọc còn là đồng môn.

cái mối quan hệ chẳng ý nghĩa gì cả.

Sáu kẻ kiệt xuất của Quỷ Cốc năm xưa, khi nghiệp hạ sơn đường ai nấy , mạnh ai nấy lo. Cho dù là đồng môn thuở , vì tín ngưỡng của riêng , c.h.é.m g.i.ế.c cũng tuyệt đối chùn tay.

Nếu Mai Trì Xuân thực sự là Thái t.ử Cơ Khí, chư t.ử bách gia vô vàn bí thuật, mang dòng m.á.u vương thất họ Chu, chân mệnh thiên t.ử bảo hộ, chuyện cải t.ử sinh cũng vô lý.

"Lận đại nhân! Binh gia hiện tại lo cho còn xong, đây chính là thời cơ để chúng rút lui!" Nha Cửu lên tiếng.

Lận Thanh Diệu thu hồi tầm mắt, về phía hai đang t.ử Binh gia hộ tống rút lui ở cách đó xa.

Hắn lạnh lùng : "Không vội."

Mạng lưới đường mòn đáy Sinh T.ử Trủng chằng chịt, phức tạp. Chỉ binh tướng của Huyền Vũ viện mới phân biệt là đường cụt, là ngõ ngách thông tứ phía.

Tên lính Binh gia đang dẫn đường cho bọn Lung Linh dặn dò: “... Cứ men theo đường , hễ gặp ngã rẽ, thấy ba lối thì chọn lối giữa, thấy bốn lối thì rẽ , bên ..."

"Rẽ đường thì lên ." Mai Trì Xuân cướp lời: “Ngươi yên tâm, thế nào mà."

Tên lính ngạc nhiên: "Sao ngài ?"

"Ngươi ngốc ! Sinh T.ử Trủng năm xưa cũng là một trong những cứ điểm của Chu Tước viện. Mấy cái ám đạo ngầm đều do chính tay Mai Viện tôn xây dựng đấy!"

! Ta cứ thắc mắc mãi ai mà tài ba thế, thể dựa địa thế của Sinh T.ử Trủng mà đào cái ám đạo ngầm chỉ thể thể , hóa là Mai Viện tôn! Thế thì hợp lý quá !"

Hai tên lính quèn trạc độ mười lăm, mười sáu tuổi đều lớn lên cùng những giai thoại về Mai Trì Xuân. Nào ngờ hôm nay tận mắt diện kiến thần tượng bằng xương bằng thịt, kích động đến nỗi mặt đỏ bừng bừng. Bọn họ chỉ đưa hai đến tận cửa ám đạo mà còn nằng nặc đòi đưa tiễn thêm một đoạn.

Mai Trì Xuân lên tiếng cản .

"Quay về giúp Đại tướng quân của các ngươi t.ử thủ Sinh T.ử Trủng . Đi theo nữa là ghép tội đồng đảng của đấy. Sau Uất Trì Túc mà thanh trừng, coi chừng mất mạng như chơi."

Hai , đột nhiên quỳ rạp xuống đất: “Mạt tướng nguyện thề c.h.ế.t theo Mai Viện tôn!"

"Không chỉ hai chúng ! Trong Tứ Linh viện vẫn còn nhiều một lòng coi Mai Viện tôn là chủ. Chỉ cần ngài đồng ý, chúng nguyện góp chút sức mọn, cầu nối, dẫn dắt những theo ngài tách khỏi Binh gia, thề c.h.ế.t theo Mai Viện tôn!"

Ám đạo ẩm ướt, chật hẹp, tỏa luồng khí lạnh lẽo.

Nghe những lời đầy nhiệt huyết sục sôi của hai tên lính nhỏ , Mai Trì Xuân cảm thấy như hòn đá nhỏ ném tõm xuống mặt hồ trong tim, gợn lên một tầng sóng lăn tăn... nhưng cũng chỉ là sóng gợn mà thôi.

Vật đổi dời, vị trí hiện tại khác xưa, những kế hoạch năm đó đương nhiên cũng hủy bỏ.

"Các ngươi theo Quỷ tướng Binh gia Mai Trì Xuân, theo Mai Trì Xuân mang danh hiệu Thái t.ử Cơ Khí? Triều Chu sụp đổ từ lâu . Các ngươi còn trẻ tuổi như , giống mấy lão già Nho gia , cứ tin mấy cái đạo lý dở ?"

Giọng mang theo ý nhàn nhạt, nhưng lời sắc bén, đ.â.m trúng tim đen hai gã lính trẻ.

"Về . Ta nay chỉ là kẻ trắng tay, mấy chuyện vương hầu khanh tướng sớm chẳng còn can dự gì đến nữa. Cùng lắm thì cũng chỉ là tên mặt bám váy phụ nữ ăn bám mà thôi."

Nói xong, chẳng đợi hai kịp phản ứng, Mai Trì Xuân nắm tay Lung Linh bước trong ám đạo, thẳng sâu bên trong.

Tầm dần chìm bóng tối. Hình dáng của hai tên t.ử Binh gia cũng nhạt dần theo ánh sáng lùi phía . Giờ đây, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt trong ám đạo ẩm thấp, tiếng bước chân, và tiếng hít thở đan xen của hai khi di chuyển.

"Ban nãy mồm mép lanh lợi thế cơ mà, tự dưng câm như hến ?"

Lung Linh đang kéo , nhịn bèn hỏi với lên từ phía .

"…"

Bản Mai Trì Xuân cũng thấy kỳ lạ. Bình thường đến mức mồm mép trơn tuột, nhưng cũng xếp hàng mồm mép giảo hoạt, ba phần thật trộn bảy phần giả, năng thao thao bất tuyệt từng vấp váp là gì.

Thế mà cứ mặt nàng là như chuột thấy mèo.

Nhất là khi ngửa bài lật tẩy phận mặt Uất Trì Túc hôm nay, còn những lời bênh vực mặt bao của nàng, lúc giống hệt một thiếu niên mới lớn đầu yêu, ăn vụng về, lắp bắp, cứ chần chừ đắn đo mãi từng câu chữ.

"Nhìn bộ dạng của nàng vẻ chẳng ngạc nhiên chút nào. Có nàng đoán phận của từ lâu nên cố tình giả ngây giả ngốc ?"

Nghĩ tới nghĩ lui, Mai Trì Xuân quyết định chơi trò " ăn cướp la làng".

"Đâu ."

Lung Linh suy nghĩ một lát trả lời vô cùng thành thật: “Từ tối qua lờ mờ đoán . mấy chỗ nghĩ mãi thông, thấy vẻ đúng lắm, nghĩ tới nghĩ lui kết quả nên lười nghĩ luôn."

"Vậy rốt cuộc là ai, đối với nàng chẳng quan trọng chút nào đúng ? Nàng cũng chẳng buồn vắt óc suy nghĩ cặn kẽ xem. Dù thì chỉ cần một kẻ như mua vui cho nàng những lúc buồn chán là , ý nàng là chứ gì?"

"Đâu thế."

Ám đạo tối đen như mực, Lung Linh chỉ thấy giọng điệu ngang phè phè của , phân biệt nổi rốt cuộc đang giận thật chỉ là giả vờ bất mãn.

"A Thập..."

đúng, nên gọi là Cơ Khí? Cơ Hiến Chi? Sao lắm tên thế?"

Lung Linh nghiêm túc cân nhắc một hồi, cuối cùng quyết định dùng cái tên mà nàng quen thuộc nhất, cái tên mà mười năm qua nàng thầm gọi vô trong lòng nhưng chẳng bao giờ nhận lời hồi đáp.

"Mai Trì Xuân."

Cô thiếu nữ c.ắ.n răn nhẹ nhàng, khi nghiêm túc gọi ba chữ mang một sức mạnh kỳ lạ mà ai khác .

Một lát , trong bóng tối vang lên tiếng đáp hờ hững của thiếu niên: “Làm ?"

"Huynh đang giận ?" Nàng hỏi.

Nàng thể giống mấy gã đàn ông khô khan, hiểu phong tình, mà cứ huỵch toẹt hỏi thẳng cái câu ngớ ngẩn như thế?

Mai Trì Xuân thấy bực , bực dọc đáp: “Nàng xem? Nàng chuyện buồn thật đấy. Nạn nhân mặt hung thủ g.i.ế.c thì phép tức giận ?"

Nói xong câu đó, phía bỗng im bặt. Mai Trì Xuân giật thót tim, thầm hối hận hiểu khơi chuyện . Ngay đó, thấy một giọng mang chút giận dỗi, lạnh lùng hơn ban nãy vài phần cất lên từ phía : “Đương nhiên là ."

"Thế thì phiền nàng giữ cách với hung thủ một chút, đừng nắm tay hung thủ nắn tới nắn lui nữa ?"

 

Loading...