Sau Khi Kẻ Thù Tặng Ta Thế Thân - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-02-28 11:47:27
Lượt xem: 102

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ba khắc giờ Mão, cõi Nam Giao thành Lạc Ấp.

Mặt trời tròn vành vạnh lạnh lẽo treo lơ lửng chân núi. Ánh nắng hệt như lớp sương bạc rải xuống khu rừng rậm rạp chướng khí.

Lung Linh đưa tay gạt phăng những nhánh cây chắn đường, cúi đầu săm soi tấm địa đồ trong tay. Một luồng chướng khí ngưng tụ từ lũ côn trùng đen ngòm lặng lẽ sà tới. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc đám bọ đen sắp sửa bổ nhào nàng, chẳng rõ vì lẽ gì, chúng ngoảnh mặt ngó lơ, sượt qua bên nàng bay mất.

Lung Linh sớm quen với cảnh nên chẳng thèm bận tâm ngẩng lên . Nàng giơ tấm địa đồ, xoay tròn một vòng tại chỗ.

"Hình như... là hướng nhỉ!"

Ngay khi nhận tin báo của Tú Tú, Lung Linh lập tức xuất phát thẳng tiến Lạc Ấp.

Nàng một , đương nhiên là đến đám t.ử Mặc gia từ nội thành chi viện. khổ nỗi, nàng cũng giống như bao khác, nắm rõ vị trí chính xác của đội Tú Tú, đành rẽ hướng tìm đến tọa độ trụ đá Lạc Ấp đ.á.n.h dấu địa đồ Mặc gia.

Lý luận thì đúng đấy. Vấn đề duy nhất là: khu rừng chướng khí mịt mù, địa hình rối rắm ngoằn ngoèo, một bóng cũng chẳng thấy tăm .

địa đồ cầm tay, nàng vẫn lạc như thường.

Lung Linh cũng chẳng hề chán nản. Nàng xổm xuống trải thẳng tấm địa đồ, nghiêm túc rà soát từng ngã rẽ lối mòn cất bước qua, tỉ mỉ đối chiếu từng chi tiết.

Cái tật mù đường của Lung Linh bám theo nàng từ lâu .

Thuở nhỏ sống ở Lận gia, nàng chỉ giao nhiệm vụ chuyên tâm tu hành, cực kỳ hiếm khi rời núi. Về Lận gia gặp họa diệt môn, nàng cùng Lận Thanh Diệu bỏ trốn. Hắn chỉ nàng đó, đường nào giờ từng đến lượt nàng định đoạt, nàng đương nhiên cũng chẳng cần động não suy nghĩ .

Chính vì thế, năm xưa truy bắt Mai Trì Xuân, khó khăn lớn nhất của nàng là đ.á.n.h , mà là hễ bước chân khỏi Vu Sơn là y như rằng mù tịt phương hướng.

Hồi đó, để hàng phục tên kỳ phùng địch thủ ngàn năm một , nàng sẵn sàng học thứ, việc. Mà trở ngại đầu tiên nàng khắc phục chính là cái thói mù phương hướng .

Sau khi c.h.ế.t, Lung Linh cũng chễm chệ lên chiếc ghế Tư ngục đại nhân, cũng phó sứ tiền hô hậu ủng. Những kỹ năng nhờ ép buộc mới rèn giũa , rốt cuộc đắp chiếu mười năm ròng rã dịp dùng tới.

Chóp tai khẽ động đậy, dòng suy nghĩ của Lung Linh lập tức kéo về thực tại, dường như bắt một tiếng động nhỏ.

Lung Linh bừng tỉnh.

Thân là kẻ từ núi thây biển m.á.u ròng rã quanh năm, phản xạ cơ thể nàng nhanh nhạy hơn cả tư duy. Ngay khoảnh khắc mảnh đất chân chịu lực nện mạnh nổ tung bụi đất, thiếu nữ thoăn thoắt tung né đòn. Khi gót chân chạm đất, trong tay nàng nắm chắc một nhánh cây thẳng tắp tiện tay bẻ gãy.

Quay đầu , một nam nhân với hình dặt dẹo tứ chi chống đất đang phủ phục nền đất ẩm. Ẩn lớp y phục rách nát tả tơi là một làn da màu xám xanh nhợt nhạt.

Cú vồ trượt mục tiêu chuyển dời thể, nhưng cái đầu thì vặn ngoặt 180 độ, đối diện trực diện với Lung Linh phía . Hai hốc mắt trống rỗng tứa m.á.u đăm đăm chằm chằm nàng, nửa hàm rữa nát nham nhở nhe hai hàm răng lởm chởm trắng ởn, tựa như đang nhếch mép .

Đây chính là "Thi quỷ" Thái tuế dị hóa mà thành.

"Cô nương cẩn thận!"

Từ trong rừng vọng tiếng bước chân dồn dập, hỗn loạn.

Lung Linh liếc mắt, ánh rơi nam thanh niên đang tất tả chạy tới nhất.

Nhìn xa xa thấy bộ đồ giặt đến bạc màu bóng loáng ngay t.ử Mặc gia. Hắn vội vã dừng chân vững, những tiếng xé gió "vút vút" vang lên, từ trong tay áo liên tiếp b.ắ.n hơn chục mũi tên đ.â.m thẳng thể con thi quỷ.

"Cô nương chứ!"

Vừa thở hổn hển lấy , gã thanh niên lo lắng hỏi han thiếu nữ tay tấc sắt phía .

Nàng khẽ "ồ" lên một tiếng đầy kinh ngạc, đáp lời: “Mười mấy mũi tên bắn, chẳng mũi nào trúng chỗ hiểm cả, kiểu gì mà !"

Đệ t.ử trẻ tuổi: !

nàng chẳng sai chút nào. Điểm yếu chí mạng của thi quỷ ở khớp nối giữa đầu và cổ, mà hơn chục mũi tên chỉ găm chằng chịt tứ chi của cái xác sống. Con quái vật b.ắ.n bay văng xa gầm rú t.h.ả.m thiết, bốn chi cào cấu xuống mặt đất, thủ thế chuẩn phản công.

Lung Linh trân trân con thi quỷ đang lăm le vồ tới, vung vẩy nhánh cây trong tay, đôi mắt đen bỗng sáng rực lên.

Vút!

Một mũi tên nặng trịch xé gió lao qua từ phía . Lung Linh khựng , giây tiếp theo thấy cổ con thi quỷ xuất hiện một lỗ thủng bê bết máu.

Rầm một tiếng! Dưới sức sát thương kinh hoàng của mũi tên bọc linh khí cường hãn, con thi quỷ va gãy ba gốc cây ngã quỵ xuống đất, tắt thở.

Bàn tay nắm nhánh cây của Lung Linh buông lỏng lực đạo.

.

Thế mới đúng là uy lực thực sự của linh nỗ Mặc gia chứ.

"Cô nương đây chí lý. Cừu sư , tiễn thuật của , lúc về siêng năng luyện tập thêm ."

Từ trong rừng vọng tiếng lá rụng xào xạc.

Lung Linh ngẩng đầu ngó lên cao, chỉ thấy bốn tên t.ử Mặc gia đang đu dây bay lượn, thủ uyển chuyển hệt như chim diều hâu. Chớp mắt một cái hạ phàm đáp xuống ngay mặt hai . Kẻ dẫn đầu chẳng ai xa lạ, chính là Thống lĩnh Tiêu Ly vội vã lướt qua nàng ban chiều ở cổng thành.

Thống lĩnh Tiêu Ly liếc thấy điệu bộ của nàng bèn bật : “Cô nương định dùng cái que củi nện con thi quỷ đó ! Khá lắm, tài cao gan lớn, thưởng thức."

Ba t.ử Mặc gia cạnh bụm miệng trộm.

Lung Linh chẳng hiểu bọn họ cái gì, dẫu mỗi khi chạm trán nàng, phần lớn t.ử Mặc gia đều chẳng tâm trạng nào mà nổi.

"Các Mai Uẩn Tú của 'Tổ Huyền' !" Lung Linh cất tiếng hỏi.

"Tú Tú á! Đã lệnh rút chạy về phía Nam từ lâu . Nếu gì bất trắc thì chắc hẳn hội ngộ với nhánh quân ở thành Mục Dã ... Ê ê ê! Phía Nam Cấp Ẩn lo liệu , an hơn cô nương nhiều! Cô nương mau theo chúng , đám Binh gia lai lịch bất thiện hung hãn lắm, một cô nương chống đỡ nổi !"

Bị Thống lĩnh Tiêu Ly kéo , Lung Linh khẽ chớp chớp mắt.

"... Binh gia!"

"Chúng điều tra rõ, nồng độ Thái tuế bộ lãnh thổ Lạc Ấp hề cao. Điều chứng tỏ đám tà túy do Thái tuế phun trào tại đây dị hóa mà thành, thể là kẻ đang dùng thuật thức của cố tình ngụy tạo tà túy."

" !"

Tên Cừu sư với tài b.ắ.n cung cùi bắp ban nãy vội vàng hùa theo: “Chính là thuật 'Ngưng Sát' của Binh gia! Mà nơi trùng hợp là Lạc Ấp, mảnh đất chôn giấu vô vàn cổ chiến trường. Chẳng năm xưa tên Binh gia quỷ tướng Mai Trì Xuân , đạo Binh Âm Dương do phát dương quang đại cũng lợi dụng địa thế địa khí để thao túng những thứ tà môn quỷ quyệt !"

Nghe đồn cả trăm năm , quanh vùng Trác Lộc từng bùng nổ một trận "Hắc Triều".

Khi đó, Binh gia sự chỉ huy của Binh thánh Uất Trì Vũ đang rục rịch tiến công đ.á.n.h chiếm Nho gia, ai dè xui xẻo đụng độ "Hắc Triều".

Ngay lúc mười vạn tướng sĩ Binh gia sắp sửa tà túy vây nhốt bức tử, chẳng ai thể ngờ tới, một tên lính quèn vô danh tiểu trướng Uất Trì Vũ bất ngờ kích hoạt cổ chiến trường "Trác Lộc" giữa thời khắc nguy nan.

Đêm đó, trăng m.á.u treo lơ lửng, m.á.u tươi nhuộm đỏ đất đai, binh khí của âm binh suối vàng ngưng tụ thành hình khối, cổ chiến trường nghìn năm hiên ngang tái thế.

Nam thanh niên khoác trường bào màu lam ngọc cưỡi lưng ngựa xương khô, vung cao ngọn cờ cất tiếng hô vang. Mặc kệ bọn tà ma ngoại đạo sừng sỏ cỡ nào, tất cả đều gót sắt âm binh xéo nát thành đống bùn nhão chân.

Chàng thanh niên đó ai khác chính là Mai Trì Xuân.

Chẳng ai tỏ tường quá khứ của khi bái nhập Binh gia.

Thế nhân chỉ tin Mai Trì Xuân một trận thành danh trận Trác Lộc, một bước nhảy vọt trở thành Viện tôn của Chu Tước Viện, một trong tứ đại linh viện của Binh gia.

Chu Tước Viện sự thống lãnh của bách chiến bách thắng, từng nếm mùi thất bại. Hắn chinh nam phạt bắc, vơ vét chín tiểu long mạch về tay Binh gia. Thuật "Chú Vực”, “Ngưng Sát" của Binh gia trong tay càng đạt đến cảnh giới đăng phong tạo cực. Ngay cả hạng cùng hung cực ác đến đại danh của cũng kinh hồn bạt vía.

May mắn , Tư ngục Linh Lung hoành xuất thế, chặn dã tâm bừng bừng thâu tóm Cửu Châu của Mai Trì Xuân, đồng thời giáng cho Binh gia một đòn thương cân động cốt, suốt mười năm đó dám ló mặt khỏi vùng Côn Ngô.

Cừu sư tiếp lời: "Hơn nữa, bây giờ trùng hợp đúng lúc Tư ngục Linh Lung chiến bại quy ẩn. Rất thể Binh gia cũng vì lý do mà bắt đầu nhấp nhổm ngứa ngáy, toan tính thôn tính long mạch, xưng bá Cửu Châu!"

Lời dứt, chẳng một ai lên tiếng phản bác, hiển nhiên đều chung suy nghĩ .

Lung Linh cũng im lặng hồi lâu, định mở miệng gì đó thì sắc mặt bỗng nhiên đanh .

"Chúng bao vây ."

Thống lĩnh Tiêu Ly ngẩn mất một nhịp. Tuy đo lường thực lực cụ thể của Lung Linh, nhưng việc phán đoán linh khí của nàng thấp hơn trọn một cảnh giới lớn thì trong tầm tay.

Theo lẽ thường, biến động gì, phát giác sớm hơn thiếu nữ mới đúng.

Tuy nhiên, hề nghi ngờ lời Lung Linh, lập tức truyền lệnh: “Cừu sư , Thanh Diên dò đường. Những còn bảo vệ cô nương Lung Linh, cảnh giới tại chỗ!"

"Rõ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/sau-khi-ke-thu-tang-ta-the-than/chuong-3.html.]

Năm thao luyện bài bản, nháy mắt tạo thành một vòng tròn khép kín, đẩy Lung Linh, đang chút hoang mang vòng tay bảo vệ ở giữa.

Cừu sư một bên móc một khối gỗ vuông vức cỡ lòng bàn tay. Trên khối gỗ khảm nhiều con chạy. Cùng với thao tác trượt đẩy thoăn thoắt của , bầu trung bỗng vang lên tiếng vỗ cánh phành phạch của loài chim.

Lung Linh tiếng ngước lên.

Không, đó là chim, mà là một con diều hâu máy móc đúc bằng đồng thiếc.

Bay đến những nơi con thể chạm tới, thấu những điều con thể thấy. Con diều hâu cơ quan bằng đồng lao vun vút xuyên qua chướng khí dày đặc. Con mắt lưu ly khảm nó sẽ phản chiếu bộ những gì nó chứng kiến mắt kính lưu ly mà điều khiển đang đeo.

Lung Linh tò mò rướn cổ ngó.

Hóa thể xa đến , thảo nào đám t.ử Mặc gia khó g.i.ế.c đến thế.

Đang mải mê suy nghĩ, bỗng thấy ánh mắt lớp kính lưu ly của Cừu sư biến sắc, bộ tầm đỏ rực một màu máu.

"... Chu Tước Ly Hỏa, là Chu Tước Ly Hỏa của Chu Tước Viện Binh gia!" Giọng Cừu sư lạc hẳn : “Quả nhiên là bọn Binh gia giăng bẫy phục kích chúng ! Mệnh tướng Binh gia vốn giỏi chiến đấu, giờ đang nắm lợi thế tiên phong..."

Lung Linh đăm đăm bầu trời đỏ rực ánh lửa Chu Tước Ly Hỏa, đôi con ngươi đen kịt lạnh lẽo cũng ánh lửa hắt bừng sáng.

Bao lâu thấy ngọn lửa Chu Tước Ly Hỏa lá cờ Chu Tước!

Nàng còn đinh ninh rằng, từ khi Mai Trì Xuân nhắm mắt xuôi tay, ngọn lửa Chu Tước Ly Hỏa vĩnh viễn còn cơ hội tái xuất giang hồ nữa cơ.

Giờ mới sực nhớ , nếu Vu Sơn thể tìm kẻ thế nàng lên ghế Tư ngục Sắc Mệnh Quỷ Ngục thì Binh gia tất nhiên cũng sẽ thế hệ Viện tôn Chu Tước Viện tiếp theo.

"Phe đối phương hiện bao nhiêu ." Thống lĩnh Tiêu Ly nhíu mày gặng hỏi.

"Tà túy mười con, linh tu mười ba tên, vây chặt bốn phía. Tạm thời cấp bậc tà túy, nhưng nếu từ cấp Đinh trở lên, e là phần thắng của chúng càng mong manh hơn."

Sắc mặt Cừu sư trắng bệch, lướt qua , nghiến răng với Thống lĩnh Tiêu Ly: “Tiêu Thống lĩnh! Người của 'Tổ Huyền' chắc chắn cầm chắc cái c.h.ế.t, nhưng chúng vẫn còn đường lui! Nếu tiếp tục ở đây cầm chân tà túy, tất cả chúng đều khó bảo mạng sống!"

"Đệ đang ăn hàm hồ gì !" Một đồng môn lập tức phản bác: “Đồng liêu 'Tổ Huyền' còn đang bán mạng tu sửa trụ đá, chúng thể lâm trận bỏ trốn!"

"Sửa xong trụ đá thì ! Cũng chỉ là mớ đồng nát! Chẳng lẽ quý giá hơn tính mạng của chúng !" Hắn kích động gào to.

Tiêu Thống lĩnh nhíu chặt đôi mày.

Hắn hiểu rõ, lúc cưỡng ép ở cũng vô ích.

"Đừng ồn ào nữa!"

Hắn cao giọng cắt ngang cuộc tranh cãi, quả quyết hạ lệnh: “Mặc gia đến tự do, ai rời giữ. Kẻ nào nguyện ở thì theo mở một đường máu, đưa cô nương Lung Linh về phía Nam , đó bọc hậu vu hồi giao chiến với địch. Bằng giá, trụ vững cho đến khi 'Tổ Huyền' sửa xong trụ... Lung Linh cô nương!"

Lần Tiêu Thống lĩnh tài nào túm Lung Linh.

Bóng thiếu nữ thoắt cái biến mất, nháy mắt thấy nàng đạp nhẹ lên mũi lá bay vút lên cao, xách theo thanh củi gãy thẳng thừng bổ xống một mục tiêu nào đó.

Tiêu Thống lĩnh ngay lập tức nhận linh khí của thiếu nữ .

Quả nhiên, chỉ là linh tu Đệ nhất cảnh.

Đối thủ của Lung Linh cũng cảm nhận điều đó ngay khoảnh khắc chạm trán. Gã nam nhân bề trơ mắt bóng dáng gầy mảnh lao tới, ngón tay cái vẫn thong dong ấn nhẹ lên chuôi kiếm.

Nhạy bén đấy.

Có điều, thực lực cỡ , đủ tư cách ép rút kiếm.

"Bắt ả ."

Tên phó tướng bên cạnh ngứa ngáy chân tay từ lâu.

Dựa thế thời, mượn sức quỷ thần mà , trong đạo Binh Âm Dương do Mai Trì Xuân sáng tạo, thuật "Ngưng Sát" mở cổ chiến trường gần như chẳng mấy ai học nổi, nhưng thuật "Chú Vực" dùng để hiệu triệu tà túy trong một linh vực nhất định thì chẳng khó khăn gì.

Phó tướng nhắm chuẩn điểm rơi tiếp theo của Lung Linh, chỉ đợi nàng tiến thêm một bước, lọt phạm vi "Chú Vực", chỉ cần một nhịp thở, sẽ điều khiển tà túy xé xác nàng thành trăm mảnh... Ơ kìa!

Thiếu nữ lẽ sập bẫy bước "Chú Vực" tự dưng như quỷ thần nhập , xoay né tránh ngay khoảnh khắc dẫm chân trận địa, uyển chuyển đáp ngay xuống vị trí an duy nhất trong trận pháp.

Phó tướng trợn trừng mắt kinh hoàng.

là tà môn!

Kể cả Mai Trì Xuân sống dậy đích tới đây cũng chắc đạp chuẩn xác đến thế!

Chủ tướng phía cũng giật nhận điều bất thường, ánh mắt sắc lạnh chuẩn rút kiếm. chiến trường, ai cho phép coi khinh đối thủ như thế! Huống hồ kẻ đang đối mặt chẳng là linh tu hạng bét, bỏ lỡ thời cơ rút kiếm hoàng kim .

Thế là, thanh kiếm mới lóe sáng ba tấc một cước đạp thẳng trở vỏ. Giây tiếp theo, bóng chớp động, mang theo một luồng kình phong nện thẳng từ đỉnh đầu xuống!

Ngay cả cơ hội để phản đòn cũng ! Bởi vì từng cú đ.á.n.h của đều nhắm thẳng điểm yếu, chỉ trong cái chớp mắt, nện xuống đất hệt như đóng cọc!

Quá nhanh!

Và cũng quá hiểm!

Chưa đầy hai nhịp thở thành xong chuỗi động tác: phát lực, phá trận, tuyệt sát. Thiếu nữ chỉ am tường thuật thức Binh gia đến mức khó tin, mà còn sở hữu ý thức chiến đấu đạt đến độ thượng thừa.

Phó tướng dám tưởng tượng nổi, nếu thứ nàng nắm trong tay lúc nãy là kiếm, e rằng...

Thiếu nữ mặc áo vải thô kệch vứt toẹt khúc củi gãy nát sang một bên.

Quả nhiên.

Dù là lúc rèn luyện ngày thường, là khi xông pha thực chiến gươm đao m.á.u lửa như hôm nay, bất kể nàng điên cuồng xung kích thế nào, nguồn linh khí thuở vẫn khóa chặt trong tiên cơ, mảy may tìm thấy lối thoát.

Nàng gỡ một đoạn dây đai vải c.ắ.n chặt một đầu, thoăn thoắt xắn cao ống áo vướng víu, đó cúi đầu xuống : “Nếu còn để thấy các ngươi dám múa may thuật 'Chú Vực' của Mai Trì Xuân thêm nữa, ngươi chắc chắn sẽ c.h.ế.t."

Đám t.ử Mặc gia bên há hốc mồm ngây dại bóng dáng .

Họ hiểu sự tinh vi ảo diệu trong pha phá trận của Lung Linh lúc nãy, chỉ kinh hãi tột độ khi thấy Lung Linh dùng tu vi Đệ nhất cảnh giáng một đòn chí mạng khiến tên linh tu Đệ nhị cảnh ngã gục.

Căn cứ năng lực "Ngự Khí" cao thấp, linh tu chia thành bốn đại cảnh giới. Tuy trong mỗi cảnh giới vẫn xảy những màn khiêu chiến vượt cấp, nhưng mỗi ranh giới là một vực sâu vạn trượng. Linh tu cảnh giới sở hữu sức mạnh nghiền ép áp đảo linh tu cảnh giới .

Cô nàng cách nào mà... đúng , cái tên nàng đóng cọc xuống đất còn kịp trở tay nữa là.

"Sao cô nương thuần thục cách phá giải trận pháp Binh gia đến thế!" Tiêu Thống lĩnh đám Binh gia mặt mày tái mét há hốc miệng, khóe môi khép .

Lung Linh đáp, chợt reo lên vui sướng: “Thiên Âm Vân Hải khôi phục ! Người 'Tổ Huyền' sửa xong trụ đá !"

Trụ đá Linh Tấn sửa xong!

Điều đồng nghĩa với việc viện binh Mặc gia từ nội thành thể định vị chính xác vị trí của họ, nguy nan giải trừ! Bọn họ c.h.ế.t nữa!

Vài t.ử Mặc gia vui mừng đến mức phát rồ. Cừu sư trong nhóm ngẩn ngơ thất thần, rõ đang nghĩ ngợi điều gì.

Lung Linh cúi đầu Huyền Quy Lệnh.

Những đoạn tin nhắn kịp gửi đó bỗng chốc tuôn ào ào khi trụ đá phục hồi. Lung Linh gõ tiếp phía những tin nhắn .

Không Linh Lung là Lung Linh: Ta cùng Tổ Huyền, khi nào an nhớ báo cho .

Phía bên gần như phản hồi ngay tắp lự.

Lung Linh ngơ ngác hai từ ngữ khí kỳ quặc , chẳng hiểu mô tê gì.

Không Linh Lung là Lung Linh: Muội !

Lần đối phương cuối cùng cũng nhảy chữ lung tung nữa.

Tú Tú: Muội lắm, tỷ thất vọng .

Tú Tú: Tỷ tự tìm xem kẻ phản bội bên cạnh , nếu , với tình hình Mặc gia lúc , tỷ sắp chầu Diêm vương đấy.

Lung Linh: !!

 

Loading...