Sau Khi Kẻ Thù Tặng Ta Thế Thân - Chương 24
Cập nhật lúc: 2026-04-07 07:38:24
Lượt xem: 48
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh trăng vằng vặc hắt lên làn da đẫm sương đêm, phản chiếu một thứ ánh sáng mượt mà tựa sứ trắng.
Nghe chất vấn, Lung Linh khựng . Đôi bàn tay còn đọng nước chạm tay nải mặt đất. Nàng từ từ ngẩng lên. Làn tóc mây ướt sũng xõa dọc theo bờ vai thanh mảnh. Đôi mắt nàng lộ rõ vẻ băn khoăn khi bóng lưng đang kiên quyết xoay của .
"Tại ?"
Câu hỏi hồn nhiên, thành thật khiến Mai Trì Xuân nhất thời á khẩu.
Đôi mày nhíu chặt: “Còn hỏi tại ? 'Kẻ thì che đậy phía , thì che đậy phía '. Con một khi khai mở linh trí, ắt đến cái gọi là sự liêm sỉ..."
"Huynh chuyện cứ như mấy lão già lẩm cẩm ."
Lung Linh lấy xong lọ hương lộ, xoay ngâm xuống dòng suối trong vắt, tiếp tục gột rửa mái tóc đen dài.
Mai Trì Xuân ngẩn , ngẫm lời , bất giác cũng phì .
Hồi còn ở Ngọc Hoàng Đỉnh, là chúa ghét cái điệu bộ "chi hồ giả dã", mở miệng là đạo lý thánh hiền của mấy lão hủ nho. Cứ hễ ai lên lớp thuyết giáo, kiểu gì cũng ngụy biện, vạch lá tìm sâu mà bật cho bằng . Trớ trêu , mấy cuốn kinh thư trí nhớ siêu phàm, qua một là nhớ như in, thành tích học tập luôn đầu, khiến các thầy đối với yêu hận thấu xương.
Chẳng ngờ, đến lượt lên lớp dạy đời kẻ khác, buột miệng thốt là những lời lẽ cổ hủ, tẻ nhạt đến .
"Mặc kệ giống ông già . Tóm từ nay về , lúc nàng đang tắm mà nam nhân nào dám nhòm ngó, liếc một cái thì chọc mù một mắt, rõ ?"
Thiếu niên khoanh tay ngực, lùi vài bước vững bờ. Ánh mắt phóng xa, dường như đang cảnh giới động tĩnh xung quanh.
"Không rõ."
Nửa khuôn mặt chìm trong nước, đôi đồng t.ử của thiếu nữ trong đêm tối sâu thẳm hệt như mực mài.
"Trước đây nhiệm vụ hành hình ở Sắc Mệnh Quỷ Ngục, nam nhân trần truồng thấy cũng nhiều . Đánh roi cũng đánh, chặt c.h.é.m cũng chặt, thậm chí cả việc thi hành cung hình (thiến) cũng tự tay . Con lúc sống chỉ là một đống thịt nhiệt độ, c.h.ế.t thì biến thành đống thịt lạnh ngắt, bốc mùi hôi thối. Cũng chỉ là một bộ da mà thôi, gì mà chứ?"
"…"
Cuối cùng thì cũng thấu hiểu cái cảm giác bất lực của mấy vị thầy hồi xưa mỗi cãi cùn .
"Vu Sơn dạy nàng thế hả?" Hắn gằn.
"Không , là nhà họ Lận."
Lung Linh vớt mái tóc dài gội sạch lên, búi gọn .
"Huynh từng đến cái tên Vạn Binh Chi Mẫu Lận Thương Ngọc bao giờ ? Ta là do một tay bà nuôi nấng. Hồi nhỏ, bà chọn giữa một bầy trẻ con. Bà bảo, là đứa thiên phú cao nhất, bởi vì trong đầu chẳng nghĩ ngợi gì cả. Tâm tạp niệm, tu hành mới thể tiến triển thần tốc."
Hương hoa nhài thoang thoảng từ lọ hương lộ hòa quyện cùng ấm cơ thể nàng, nương theo gió đêm phảng phất bay lướt qua mặt suối, vấn vít nơi chóp mũi thiếu niên.
Mai Trì Xuân rũ mắt.
Dẫu trong thiên hạ đều Tư ngục Linh Lung xuất từ nhà họ Lận, là "kiệt tác" mỹ nhất của Lận Thương Ngọc, nhưng đây là đầu tiên chính miệng nàng kể về quá khứ của .
"Vậy bà cũng yêu cầu Lận Thanh Diệu như thế ?"
Tiếng nước khỏa suối chợt ngừng bặt. Mai Trì Xuân vẫn điềm nhiên tiếp lời: “Chắc là , nếu thì Lận Thanh Diệu điện chủ mười hai điện Vu Sơn cái quái gì. Lẽ nên tìm một cái hang động hẻo lánh nào đó bế quan tu luyện mới đạo chứ. Nàng và tên Lận Thanh Diệu đó chẳng là lớn lên cùng ? Lúc tắm rửa, bao giờ cho phép kẻ khác chầu chực bên cạnh ? Hắn tự coi cơ thể như một miếng thịt phơi cho chiêm ngưỡng ?"
Lung Linh ngẫm nghĩ một lát đáp: "Hắn giống ."
Xung quanh chìm tĩnh lặng, chỉ còn văng vẳng tiếng dế kêu râm ran lẫn trong bụi cỏ.
"Thực ngươi cũng đúng. Thể xác , ai cũng chỉ là một khối thịt mà thôi, nếu thì chia nam xưng nữ, phân biệt giới hạn gì cho rườm rà."
Thiếu niên vốn luôn xoay lưng nãy giờ bỗng đầu. Hắn xổm bên bờ suối, một tay buông thõng nghịch nước, như : “Thế thì cũng chẳng cần đợi ngươi tắm xong mới tới phiên . Cứ việc cởi áo xuống tắm chung với ngươi bây giờ luôn chẳng ? Trở về thành Thanh Đồng, mắc mớ gì ngủ ngoài phòng khách, ngủ chung một giường với ngươi chắc cũng chẳng nhỉ?"
Lung Linh nhạy bén, lập tức bắt một sự giận dữ nhen nhóm trong giọng điệu mang ý của .
Hắn hình như giận , nhưng Lung Linh vẫn chẳng hiểu nổi tại giận.
"Được thôi."
Lung Linh thăm dò: “Nếu bảo , bớt giận ?"
Ngón tay đang nghịch nước khẽ khựng . Mai Trì Xuân chằm chằm hình bóng phản chiếu mặt suối. Người trong nước hai hàng lông mày nhíu chặt, đôi môi mím thành một đường thẳng tắp, ngọn lửa giận dữ trong đáy mắt tưởng chừng sắp sửa bùng cháy thiêu rụi thứ.
ngọn lửa , hề hướng về phía Lung Linh.
"Ngươi mơ ." Hắn phắt dậy, đầu , giơ tay vẩy vẩy mấy giọt nước về phía thiếu nữ lưng: “Không tam thư lục lễ đàng hoàng mà đòi xem chùa thể , bở thế ai ăn cho."
Lung Linh: ?
Trở về điểm đóng quân ngoài thành Nguyệt Xuyên, Mai Trì Xuân nhận mật thư truyền tới từ Ngọc Hoàng Đỉnh.
[Văn Dĩ Tái Đạo]: Tiền sai đưa tới thành Thanh Đồng , tiêu pha cho tiết kiệm . Tình hình bên và Tư ngục Linh Lung dạo thế nào ?
Mai Trì Xuân ườn gốc cây, chẳng buồn nghĩ ngợi mà đưa tay vạch chữ trả lời ngay tắp lự.
[A Thập]: Mọi chuyện thuận lợi.
[Văn Dĩ Tái Đạo]: Vậy thì . Trạm tình báo của Binh gia bên báo tin về, đội t.ử Binh gia từng mai phục t.ử Mặc gia ở Lạc Ấp dạo vài kẻ may mắn trốn thoát trở về. Bọn chúng từng chứng kiến tay, khó liệu nhận phận của . Oán thù giữa và Binh gia sâu nặng nhường nào tự rõ, hãy tự đề phòng cẩn thận.
Mai Trì Xuân ngẩn đăm đăm dòng chữ cuối cùng.
Vừa khéo lúc đó, mấy t.ử Mặc gia quanh đống lửa gần đấy đang rôm rả bàn tán chuyện về Binh gia.
"... Nếu Binh gia và Vu Sơn cấu kết với , Tiêu thống lĩnh cũng đến nỗi trọng thương ở Lạc Ấp. Nếu trọng thương, thể hy sinh lãng xẹt ở cái thành Nguyệt Xuyên cỏn con chứ? Vị tân Tư ngục của Vu Sơn tay ác độc quá. Đem so sánh thì Tư ngục Linh Lung đời quả thực là Bồ Tát sống bỗng hóa thành tiên nhân nhân từ nương tay ."
"Ai chứ. Luận về tài g.i.ế.c , ai mà qua mặt Tư ngục Linh Lung... Cơ mà, từ cái ngày Tư ngục Linh Lung tự tay c.h.é.m c.h.ế.t Quỷ tướng Binh gia Mai Trì Xuân, Vu Sơn giáng cho Binh gia một đòn chí mạng. Hai nhà thủy hỏa bất dung, tự nhiên bắt tay hợp tác?"
Mọi trong nhóm ai nấy đều mang chung vẻ mặt hoang mang, lý giải nổi.
Bỗng một luồng hương hoa nhài thoảng qua. Mai Trì Xuân khẽ nâng mí mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/sau-khi-ke-thu-tang-ta-the-than/chuong-24.html.]
"Bởi vì Tư ngục Linh Lung và Mai Trì Xuân đều còn nữa chứ ."
Lung Linh tiến gần đống lửa hong khô tóc. Nghe thấy câu chuyện của họ, nàng thuận miệng giải thích: “Thời thế đổi . Năm xưa Binh gia khí thế bừng bừng, Vu Sơn e ngại Binh gia trỗi dậy nên hai nhà mới như nước với lửa. Còn Binh gia hiện tại, từ khi Mai Trì Xuân và Thượng nhiệm Thánh giả Uất Trì Vũ qua đời, thế lực ngày càng sa sút. Ngược , danh tiếng của Mặc gia trong lòng bá tánh càng lúc càng lên cao. Khi chung một kẻ thù, lẽ dĩ nhiên bọn chúng sẽ bắt tay ."
Ánh lửa bập bùng hắt lên khuôn mặt trắng ngần tựa ngọc của thiếu nữ. Mái tóc dài ẩm ướt rủ xuống mềm mại, khiến một Lung Linh thường ngày vẻ xa cách, khó gần nay toát lên vẻ dịu dàng đến lạ.
Đệ t.ử Mặc gia đối diện kìm mà trộm nàng mấy bận.
"Lung Linh cô nương, bình thường ít thấy nàng lên tiếng, ngờ nàng am hiểu tường tận thế sự đến . Thật lợi hại."
Mai Trì Xuân hờ hững liếc kẻ một cái.
Tên t.ử nọ hề lườm, vẫn thao thao bất tuyệt: “ ngẫm cũng . Ta từng một vài lời đồn đại, rằng Thánh giả Binh gia Uất Trì Vũ c.h.ế.t vì thương tích bệnh tật, mà là chính tay tên Mai Trì Xuân dã tâm bừng bừng, rắp tâm soán ngôi đoạt vị sát hại. Binh gia chi chủ hiện tại chính là đích trưởng t.ử của Uất Trì Vũ. Tư ngục Linh Lung của Vu Sơn tay diệt trừ kẻ thù g.i.ế.c cha , hai bên đình chiến bắt tay cũng là chuyện dễ hiểu..."
"Ôi dào, nhưng mà Mai Trì Xuân c.h.ế.t âu cũng là chuyện . Nếu còn sống, e là Mặc gia chúng gặp họa từ đời thuở nào ! Cứ cái đà ngạo nghễ của Mai Trì Xuân năm xưa mà xem. Long mạch khắp nơi ngoại trừ chín mạch chính thì hầu như đều rơi tay Binh gia cả. Nếu Tư ngục Linh Lung kịp thời tay ngăn chặn, e là thực sự định dấy binh càn quét Cửu Châu, nuốt trọn bách gia !"
Lung Linh đăm đăm đống lửa đang nổ lách tách mặt.
Thiếu niên tựa lưng cây lưng nàng, bắt chéo chân, tay tung hứng khối Huyền Quy Lệnh, lặng thinh một lời.
"Không ."
Lung Linh đột ngột lên tiếng. Mấy t.ử Mặc gia ngơ ngác sang nàng.
"Không chuyện gì cơ?"
"Mai Trì Xuân là loại dã tâm bừng bừng, rắp tâm soán ngôi đoạt vị."
Tên t.ử Mặc gia tỏ vẻ thương hại: “Lung Linh cô nương, ngươi tâm tính lương thiện nên ai cũng thấy họ lương thiện. Mặc dù Mai Trì Xuân một tay Uất Trì Vũ đề bạt, cất nhắc, gần như coi là nghĩa tử, nhưng cường quyền tư lợi, đến cha con ruột thịt còn c.h.é.m g.i.ế.c lẫn , huống hồ gì là đứa nghĩa t.ử nhặt giữa chừng?"
"Vị tiểu chí lý," Mai Trì Xuân gật đầu hùa theo: “Đã là t.ử Binh gia , còn bày đặt giả vờ thuần lương gì? Tư ngục Linh Lung trấn ma trừ túy, tay nàng lẽ nào từng g.i.ế.c nhầm một oan hồn nào ?"
Lung Linh đột ngột trừng mắt chằm chằm. Đôi đồng t.ử đen láy phản chiếu ánh lửa lập lòe, tản thứ duệ khí bức , nhưng cũng kiều diễm đến kinh tâm động phách.
Ai cho phép ăn về đó như !
Thực Mai Trì Xuân thèm để tâm đến mấy lời xì xào bàn tán . Lúc sinh thời, khi quyền thế của còn đang ở đỉnh cao, bên tai cũng chẳng thiếu những lời gièm pha cay nghiệt như , huống chi nay khuất bóng bao năm.
Hắn cố nhịn , tỏ vẻ vô tội, nhướng mày hỏi: “Ta sai gì ?"
Lung Linh một lời, phắt dậy thẳng về phía đám nữ t.ử ngủ.
"Cãi ?"
Có vài nữ t.ử để ý tới động tĩnh bên đó, thấy Lung Linh hầm hầm bước tới liền nhịn mà sán hóng hớt.
"Lung Linh, ngươi với cái A Thập đó rốt cuộc là quan hệ gì thế?"
" đấy, hôm nọ ở cổng thành, hai rõ ràng còn đ.á.n.h chí chóe, thoắt cái hòa như từng chuyện gì xảy ?"
Khu vực của các nữ t.ử ai uống rượu, giường chiếu trải tạm cũng gọn gàng sạch sẽ, hề mùi mồ hôi chua loét. Bị một đám thiếu nữ vây chặt lấy ở cự ly quá gần, Lung Linh nhất thời chút lúng túng.
"… Không quan hệ gì cả..."
"Thật ?"
Mọi hiển nhiên tin. Đến cả Tú Tú còn bù lu bù loa bảo thiếu niên cứ mặt dày bám riết, sống c.h.ế.t đòi ăn vạ ở nhà họ Mai cơ mà.
"Nếu quan hệ gì... Hay là nhường cho sư nhé? Sư lén khen A Thập đó trai mấy đấy!"
Lung Linh lập tức xoay , nghiêm mặt cự tuyệt: “Không , nhường ."
Mấy cô gái thấy bộ dạng nghiêm túc như bà cụ non của nàng, kìm phá lên khúc khích. Bị trêu chọc, khí thế của Lung Linh xẹp lép, hai má nóng lên, đành lưng vờ nhắm mắt ngủ.
bảo là ngủ, Lung Linh trằn trọc mãi chợp mắt nổi.
Năm xưa Vu Sơn lệnh cho nàng bắt sống Mai Trì Xuân, là chuyện vô cớ sinh sự.
Khi đó, Mai Trì Xuân và Uất Trì Vũ đều chung một mục tiêu: dường như bọn họ dùng tốc độ nhanh nhất để hợp nhất chư t.ử bách gia đang chia năm xẻ bảy khắp Cửu Châu.
Thực chất, trong chư t.ử bách gia ai Cửu Châu quy về một mối?
Bởi vì tất cả đều hiểu rằng, chỉ khi chư t.ử bách gia đồng tâm hiệp lực, mới hy vọng chống Thái tuế. Chỉ điều, nhà nào cũng nung nấu tham vọng chính sẽ là thống nhất thiên hạ, và Binh gia cũng ngoại lệ.
Mà phương thức duy nhất của Binh gia chính là chinh phạt.
Thủ đoạn tuy tàn bạo nhưng vô cùng hiệu quả. Chỉ trong một thời gian ngắn ngủi, Mai Trì Xuân thu phục hàng loạt các thành trì rải rác lân cận, sáp nhập chúng bản đồ Binh gia. Hắn còn cưỡng chế đ.á.n.h chiếm vài điểm long mạch nhỏ, ép buộc các thành trì mở cổng thu dung những bá tánh lưu lạc, nơi nương tựa, đó tiến hành phân bổ bộ tài nguyên.
Có kẻ đắc lợi ắt kẻ chịu thiệt.
Hành động của Mai Trì Xuân khiến thực lực Binh gia tăng vọt từng ngày, nhưng đồng thời cũng cho các phe phái chư t.ử bách gia tổn thất vô nhân mạng cảm thấy ăn ngủ yên.
Có thể bản Mai Trì Xuân vẫn còn chút lý trí, nhưng lũ võ biền Binh gia quanh năm chỉ tới c.h.é.m g.i.ế.c thì nào màng tới đạo lý.
Chẳng ai dám vỗ n.g.ự.c bảo đảm rằng, một khi Binh gia nắm quyền cai trị Cửu Châu, bọn chúng sẽ vung đao đồ sát bộ chư t.ử bách gia để độc tôn Binh gia.
Giữa lúc đó, Lung Linh đột ngột xuất hiện giữa bầu trời, dùng một đường kiếm lạnh lùng chặn bước tiến vũ bão của Binh gia.
Đã nhiều năm trôi qua, Lung Linh vẫn luôn tự hỏi, rốt cuộc vì cớ gì mà Mai Trì Xuân mang nặng chấp niệm thống nhất Cửu Châu đến .
Bề ngoài rõ ràng giống kẻ mang dã tâm tham vọng gì.
Nhiều lúc...
Nàng thậm chí còn mơ hồ cảm thấy, dường như căm ghét những cuộc c.h.é.m g.i.ế.c tranh giành quyền lực .
Đợi đến khi các nữ t.ử xung quanh đều chìm giấc ngủ, vạn vật chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn tiếng dế kêu rỉ rả. Lung Linh nhắm mắt . Có lẽ những lời đàm tiếu của mấy t.ử Mặc gia ban ngày ám ảnh nàng, trong cơn nửa tỉnh nửa mê, Lung Linh chìm một cơn ác mộng mà nhiều năm nàng từng gặp .