Sau Khi Kẻ Thù Tặng Ta Thế Thân - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-02-28 11:47:26
Lượt xem: 94

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc rời khỏi thành Thanh Đồng thì trời nhá nhem tối. Mặt trời lặn hẳn, mà vầng trăng treo lơ lửng bầu trời xanh thẳm mù sương.

"Tú Tú sư , vị cô nương cùng ban nãy là thế nào với !"

Tú Tú tút cuối hàng đang thả hồn lơ lửng, tiếng gọi thì giật nảy . Quay đầu , cô bé thấy nam thanh niên mang nụ ấm áp đang ngay lưng . Đó chính là Tiêu Ly - Thống lĩnh của "Tổ Huyền".

là Lung Linh tỷ hả!"

Tú Tú lúng liếng xoay tròng mắt, đáp lời: “Tỷ ... là bạn của ca ca . Gia đình tỷ gặp nạn, nên mới tới thành Thanh Đồng nương nhờ nhà ."

"Ca ca ! Mai T.ử Dư á!" Từ trong đội ngũ ai xen : “Ta Mai T.ử Dư mà, còn từng uống rượu chung vài bận nữa. Thằng ranh đó từ thuở nhỏ đến lớn cắm rễ ở thành Thanh Đồng, đào bạn bè ngoại thành chứ!"

"Mai T.ử Dư là đường ca ( họ) của . Người nhắc tới là ruột thịt cơ." Tú Tú mặt đổi sắc bốc phét.

Vị sư tỷ cùng nhóm phần ngạc nhiên: "Anh ruột ư! Tú Tú, nay từng đả động đến chuyện còn một ruột!"

Tú Tú liền đưa mắt ngước vầng trăng khuyết treo cành khô, khuôn mặt bầu bĩnh non nớt thoáng hiện lên vẻ sầu muộn như thôi.

Sư tỷ bỗng nhiên tỉnh ngộ. Suýt chút nữa thì quên mất, gia đình Tú Tú vốn sống ở thành Thanh Đồng. Rất thể ca ca cũng giống như phụ mẫu cô bé, c.h.ế.t t.h.ả.m trong vụ tà túy tàn sát thôn làng năm xưa, nên bình thường cô bé mới nhắc !

là lỡ mồm lỡ miệng, tự nhiên chạm nỗi đau của .

"Sư , sư tỷ. Muội một chuyện mãi vẫn nghĩ , thỉnh giáo hai ."

Tú Tú khéo léo đổi chủ đề: “Hai xem, một rõ ràng tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t một khác. Vậy trong cảnh nào, đó tỏ vô cùng để tâm đến kẻ khuất, để tâm đến mức chăm sóc luôn cả nhà của kẻ đó !"

Một vị sư đáp: "Ăn năn hối hận chăng!"

Người khác chen : "Bù đắp vì áy náy!"

"Khoan ." Vị sư tỷ ban nãy vô cùng nhạy bén bắt trọng điểm, nheo nheo mắt hỏi: "Hai cái nhắc tới, là một nam một nữ !"

Tú Tú gật đầu với vẻ mặt cực kỳ trang nghiêm.

Sư tỷ nhếch mép lạnh, chiều thấu hồng trần: “Chắc chắn là tên cẩu nam nhân đó thấy lợi quên nghĩa, nhẫn tâm hạ độc thủ. Đến lúc c.h.ế.t mới bắt đầu tỏ vẻ thâm tình, chăm lo bù đắp cho để cầu sự an tâm đây mà. Dăm ba cái chuyện si nam oán nữ , chán chê thoại bản !"

Đám t.ử Mặc gia xung quanh ai nấy đều lộ vẻ như khai sáng. Đến ngay cả Tú Tú cũng chiều bừng tỉnh đại ngộ, gật gù lia lịa.

Thảo nào khi ở nhà họ Mai, đám đại bá nương đối xử tệ bạc với tỷ như thế mà tỷ vẫn cam chịu. Hóa là do lòng mang áy náy.

Nghĩ theo hướng , cảm giác tội trong lòng Tú Tú cũng vơi đôi chút.

khoan .

Hóa Tư ngục Linh Lung tư tình với Mai Trì Xuân !

Hả! Nghe rợn cả gai ốc thế !

Sau khi Tú Tú khơi mào chủ đề , ý thức trượng nghĩa mộc mạc của mấy t.ử Mặc gia xung quanh khiến bọn họ cãi chí chóe suốt dọc đường về "tên cẩu nam nhân đáng ngàn đao băm vằm" và "ả đàn bà ngu ngốc đ.â.m đầu yêu đương màng sống c.h.ế.t".

Tú Tú ngoan ngoãn im lặng lắng , thầm rụt cổ lẩm nhẩm:

... Mong bọn họ cả đời cũng đừng cái bọn họ đang rủa xả nãy giờ rốt cuộc là ai.

Mưa vơi dần. Lung Linh cất bước dọc theo những con ngõ lầy lội đầy vũng nước đọng, trở trong thành.

"Quân ăn bám! Ngày nào cũng đường vác mặt về sớm mà việc, chui rúc xó nào lười biếng ! Mày mở mắt xem bây giờ là giờ nào ! Còn mau gánh nước! Đợi lão nương nấu cơm hầu nước tận miệng cho mày uống chắc!"

Vừa mới đặt một chân bước qua bậu cửa nhà họ Mai, một chiếc đòn gánh nhét thẳng tay Lung Linh. Giọng điệu đanh đá chua ngoa của đại bá nương gầm vang như sấm nổ bên tai.

Lung Linh ôm gọn chiếc đòn gánh lòng, hề giận dỗi, chỉ hít hít mũi, đôi mắt đột nhiên sáng rỡ: “Tối nay nhà ăn thịt kho tàu ạ!"

"Tao thấy mày giống thịt kho tàu thì ! Còn lề mề nữa thì tối nay một hạt gạo tao cũng cho mày tớp !"

Đại bá nhà họ Mai đang uống trêu ch.ó giữa sân.

Nhìn thấy hai chiếc thùng lớn bằng đồng thau nặng trịch vác vai Lung Linh, ông lộ vẻ xót xa, ôn tồn khuyên nhủ: “Nhà chẳng đường ống dẫn nước ngầm từ nội thành ! Mở vòi nước là dùng ngay, cớ gì cứ đày đọa con bé ..."

"Lấy mười thăng nước từ vòi là tốn tong một điếu tiền đấy! Có đứa ăn bám trong nhà, tội gì sai nó , bắt ông bỏ tiền oan ! Ông mà xót nó thì ông tự xách m.ô.n.g gánh nước !"

Nghe tiếng sư t.ử rống, đàn ông trung niên đang ngả lưng ghế mây lập tức mặt giả c.h.ế.t, tiếp tục tặc tặc đầu lưỡi trêu đùa con ch.ó vàng nhỏ.

"Lung Linh cô nương đói hả! Ta chút đồ lót đây, cô nương chê ."

Một nam thanh niên lúi húi thò đầu từ nhà bếp. Lung Linh ngoái , đập mắt là khuôn mặt gầy guộc chóp bu quen thuộc.

Nhìn kỹ thì khuôn mặt cũng đến nỗi gọi là xí. Chỉ ngặt nỗi mỗi nặn nụ , đôi mắt vốn ti hí càng nheo tịt , trông chẳng khác nào vết bấm móng tay hằn mặt. Thứ ánh sáng mờ ám, tà tâm le lói lọt từ kẽ mắt khiến đối diện bất giác dâng lên một cảm giác ghê rợn, khó chịu vô cùng.

Lung Linh chẳng mảy may để lộ sự ghét bỏ. Nàng cứ dùng đôi mắt đen láy chớp chớp chằm chằm.

Rõ ràng là một nhà, diện mạo chẳng nét nào giống thế nhỉ!

"Được chứ." Lung Linh vô tư đón lấy quả dưa chuột thó từ trong bếp , còn quên tiện miệng lời cảm ơn.

Mai T.ử Dư lã lơi: "Cứ tự nhiên với , đừng ngại. Muội cũng cần sợ nương . Bà khẩu xà tâm phật, cái miệng quát tháo thế thôi chứ ăn h.i.ế.p ."

Lung Linh khẽ gật đầu: "Ta mà."

là cô bé ngoan ngoãn hiểu chuyện, khiến chỉ nâng niu trìu mến.

Mai T.ử Dư đảo cặp mắt đầy ẩn ý dò xét thiếu nữ mặt.

Trông nàng độ chừng mười bảy mười tám tuổi, dáng gầy mảnh như liễu rủ, nhưng thẳng tắp như hạc kiêu. Khuôn mặt thanh khiết trắng ngần tựa ngọc hoa nhài. Đây đích thị là kiểu nữ t.ử chỉ cần nam nhân lướt qua một ánh là lập tức bùng lên khao khát chở che.

Chỉ là đôi mắt to đen thăm thẳm , luôn mang đến một cảm giác dị thường chẳng giống phàm.

Cứ như thể giây tiếp theo, cho dù tay nàng vung đao c.h.é.m rớt đầu , sắc mặt nàng vẫn sẽ tĩnh lặng như mặt hồ chút gợn sóng.

Vứt bỏ cái liên tưởng kỳ quái đầu, Mai T.ử Dư xích gần Lung Linh thêm chút nữa. Vừa vặn gốc cây lớn che khuất bóng dáng của cả hai.

Hắn vờ như vô ý, vươn tay khoác hờ lên vai nàng, giọng tỉ tê: “ mà, nếu thực sự chịu uất ức gì, nhất định cho . Dù trời sập xuống, cũng sẽ chống lưng cho . Kể cả nương , cũng chẳng nể nang gì..."

"Thật thế ! Cớ hôm qua còn thấy thó một điếu tiền của gia đình đại bá nương tát lật mặt thế!"

Lung Linh c.ắ.n một miếng dưa chuột, tiếng nhai giòn rụm vang lên giữa hai hàm răng sắc bén.

"Hơn nữa đại bá nương đối xử với , lấy tư cách gì mà đòi chống lưng cho !"

Chân mày Mai T.ử Dư lập tức nhíu chặt , ngơ ngác hiểu.

Đối xử với nàng á!

Bắt nàng nha nhóm lửa gánh nước mà gọi là đối xử á!

"Những lời , đừng kể với nương nhé. Bà với như thế, thi thoảng còn ninh canh tẩm bổ cho , gì cũng bênh vực bà mới đạo."

"Từ từ." Mai T.ử Dư cắt ngang lời nàng: “Canh tẩm bổ gì cơ!"

Lung Linh nhoắng cái gặm sạch trơn quả dưa chuột, phồng má nhai trệu trạo: “Trước đây chẳng cứ nằng nặc đòi uống canh ngẩu pín bò ! Đại bá nương sai chạy quanh thành mấy ngày trời cũng chẳng mua . Hết cách đành đổi nguyên liệu khác. Dù cũng đều là pín cả, công dụng chắc cũng thế thôi."

Sắc mặt Mai T.ử Dư thoắt xanh thoắt trắng.

"... Muội... đổi thành cái gì!"

"Đương nhiên là lấy nguyên liệu tại chỗ . Đồ tươi mới thì ăn mới yên tâm chứ."

Lấy nguyên liệu tại chỗ.

Đồ tươi mới.

Mai T.ử Dư sững sờ trong giây lát, đột nhiên liên tưởng đến đống t.h.i t.h.ể mà nàng hàng ngày kéo lộc cộc gom nhặt khắp thành.

"Ọe."

Lung Linh trơ mặt hoang mang thanh niên lao ngoài nôn thốc nôn tháo. Dưới chân nàng, con ch.ó vàng nhỏ thò đầu cọ cọ ống chân. Lung Linh thụp xuống xoa xoa đầu nó, nghiêng đầu săm soi vết thương phía m.ô.n.g con vật.

"Không đau đúng !"

Lung Linh ôm chú ch.ó nhỏ lòng, chóp mũi cọ cọ mỉm : “Chắc chắn là đau . Trong ngũ hình Mặc, Tị, Phí, Cung, Đại Tịch, thứ giỏi nhất chính là Cung hình (thiến) đấy nhé."

Chú ch.ó "ẳng" lên một tiếng, cái đuôi cụp rịt xuống.

Lúc gánh nước trở về, trời ngả tối hẳn. Nhà nhà trong thành Thanh Đồng lượt thắp đèn. Từ trong ngõ hẻm vọng tiếng lớn í ới giục trẻ nhỏ về ăn cơm. Lung Linh vai vác đòn gánh trĩu hai thùng nước bước bếp, thấy đĩa thức ăn mà đại bá nương phần cho .

Đóng kín cửa bếp, ngay ngắn chiếc bàn gỗ nhỏ xíu, Lung Linh thầm nghĩ, nhà họ Mai thực sự đối xử với nàng .

Đại bá nương mỗi ngày đều nhớ phần cơm dẻo canh ngọt cho nàng. Đại bá thỉnh thoảng sẽ hỏi han ngủ trong bếp lạnh , dù chỉ là hỏi cho lệ. Còn Mai T.ử Dư, dù ánh mắt nàng cứ nhớp nháp dính dính buồn nôn, nhưng bao giờ xông bừa lúc nàng đang ngủ để chiếm chỗ táy máy đồ đạc của nàng.

Trước Mai Trì Xuân luôn chê bai Vu Sơn đối xử thậm tệ với nàng, bảo nàng kiến thức thiển cận, sống thế mà cũng thế nào là sung sướng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/sau-khi-ke-thu-tang-ta-the-than/chuong-2.html.]

Thì tháng ngày sung sướng là như thế đây.

Cơm no rượu say, Lung Linh hớn hở rửa sạch bát đũa cho cả nhà. Sau khi lau chùi dọn dẹp nhà bếp trong ngoài bóng lộn, nàng ngả lưng xuống chiếc giường nhỏ do chính tay đại bá nương kê cho, rút từ trong một chiếc mai rùa màu đen cỡ chừng bằng lòng bàn tay.

Không Linh Lung là Lung Linh: Sửa xong trụ đá Linh Tấn !

Bảy chữ nàng lấy tay vẽ lập tức hóa thành một luồng ánh sáng chui tọt mai rùa. Lung Linh kiên nhẫn chờ hồi âm từ phía Tú Tú.

Thứ gọi là Huyền Quy Lệnh, là một trong những kỳ quan máy móc tâm đắc nhất của các cơ quan sư Mặc gia.

Ở cái thời đại mà vùng đất liền Cửu Châu chướng khí Thái tuế băm vằm chia cắt thành từng mảnh nhỏ, phù lục chú thuật của chư t.ử bách gia do chướng khí cản trở nên chỉ thể liên lạc với cách gần. Nếu lỡ xui xẻo lọt vùng chướng khí dày đặc thì coi như bặt vô âm tín.

Thế nhưng, chỉ cần bỏ tiền mua một chiếc Huyền Quy Lệnh cùng một chuỗi tự Ngũ Hành, thể phớt lờ ảnh hưởng của chướng khí, tùy ý liên lạc với bất kỳ ai cũng sở hữu Huyền Quy Lệnh.

Tất nhiên, món đồ cũng điều kiện kèm.

Sự cộng hưởng giữa các Huyền Quy Lệnh phụ thuộc một linh vực mang tên "Thiên Âm Vân Hải".

Linh vực mượn lực từ những khối đá tảng đúc bằng đồng xanh Cửu Châu để thiết lập nên. đó chính là thứ mà thiên hạ vẫn gọi là trụ đá Linh Tấn.

Đáng buồn , những trụ đá chỉ dễ Thái tuế ăn mòn, mà còn thường xuyên các thế lực nhòm ngó phá hoại. Vậy nên Mặc gia đành cử "Tổ Huyền" rày đây mai đó khắp nơi, chỉ để chuyên tâm sửa chữa, bảo trì trụ đá Linh Tấn: “Tổ Huyền" của Tú Tú chính là đội ngũ gánh vác trách nhiệm .

Lung Linh đợi một lúc lâu, Huyền Quy Lệnh vẫn im lìm động tĩnh.

Không hồi đáp cũng là một loại hồi đáp. Điều đó chứng tỏ trụ đá ở Lạc Ấp vẫn sửa xong.

Ngọn đèn dầu leo lét như hạt đậu hắt bóng xuống chiếc giường nhỏ nơi góc bếp. Lung Linh gối đầu lên chiếc gối vỏ kiều mạch do chính tay đại bá nương khâu, mí mắt bắt đầu nặng trịch.

Đang mơ màng sắp chìm giấc ngủ, Huyền Quy Lệnh bỗng xẹt lên một tia sáng.

Tú Tú: Tỷ tỷ cứu mạng!

Tú Tú: Muội , nhưng sư của ...

Dòng chữ cuối cùng còn kịp hiện rõ ràng vụt tắt mặt mai rùa.

Tình huống do cầm lệnh chủ động cắt đứt liên lạc, mà là trụ đá Linh Tấn phía bên gặp sự cố.

Trong màn đêm tăm tối, đôi con ngươi đen đặc bỗng chốc bừng tỉnh rạng ngời.

Ở một đầu khác, Tú Tú đang cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng. Cô bé ngoái đầu trụ đá sừng sững đổ ầm xuống đất, một cỗ lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

Trụ đá Linh Tấn vỡ vụn .

Không trụ đá Linh Tấn, cô bé cách nào dùng Huyền Quy Lệnh để truyền tin ngoài nữa. Trụ đá gần nhất cũng cách đây hai mươi dặm đường, Tú Tú dám chắc thể giữ mạng chạy đến nơi đó .

Hình ảnh các sư , sư tỷ xả hộ tống cô bé mở đường m.á.u trốn chạy cứ lởn vởn mãi mắt Tú Tú.

"Tất cả ở chặn ! Tú Tú, chạy về hướng thành Mục Dã !"

"Phó Thống lĩnh Cấp Ẩn ở thành Mục Dã nhận tin báo . chỉ rõ vị trí chính xác của chúng . Nhanh đến Mục Dã gọi họ tới tiếp viện! Đừng sợ, sư sư tỷ sẽ ở đây chờ !"

Chướng khí vẩn đục sục thẳng lồng ngực. Những cành cây dại mọc lởm chởm thi quệt lên mặt Tú Tú, rạch thành vô vết xước rướm máu. Trong lúc hoảng loạn hỗn độn, cô bé đưa tay áo lên quệt mạnh nước mắt.

là một cái bẫy!

Chuyến đến Lạc Ấp , vốn dĩ nhiệm vụ của họ chỉ là sửa chữa trụ đá tại đây. Thế nhưng nửa đường, cả đội bỗng dưng nhận tín hiệu cầu cứu khẩn cấp từ bá tánh thành Mục Dã.

Vì thế, Thống lĩnh Tiêu Ly và Phó Thống lĩnh Cấp Ẩn đành chia "Tổ Huyền" hai nhánh hành động. Ai mà ngờ , hóa kẻ cố tình phá hoại trụ đá Linh Tấn ở Lạc Ấp, mục đích chính là dựng lên cái bẫy ở đây để tiêu diệt trọn ổ nhánh quân của họ!

Len lỏi trong khu rừng rậm mù mịt chướng khí, Tú Tú vắt óc cũng nghĩ rốt cuộc là kẻ nào giăng bẫy. Cô bé chỉ cắm đầu chạy thục mạng.

Chạy nhanh lên!

Chạy nhanh hơn nữa! Mọi vẫn đang đợi cô bé!

Đột nhiên, từ phía vật gì đó quật mạnh lưng khiến Tú Tú kịp phòng , vấp ngã sõng soài lăn cù đất!

Quay đầu , một sợi dây leo to cỡ bắp tay đang vặn vẹo múa may điên cuồng trong rừng, đảo chớp mắt quật gãy ngang hàng loạt cây.

Tú Tú chẳng dám dừng lấy một giây. Cô bé lồm cồm bò dậy lăn né tránh. Trong lúc ngã, một chiếc la bàn màu đen tròn vành vạnh văng , kim chỉ nam xoay tít thò lò mấy vòng dừng phắt ở chữ "Bính".

Tiêu đời .

Đây là Thái Ất Bàn, dùng để đo lường cấp bậc tà túy.

Giáp, Ất, Bính, Đinh, Mậu chia năm cấp. Chẳng ngờ sợi dây leo dị hóa thành "Vật yêu" mắt là một con tà túy cấp Bính!

Phía sợi dây leo, một bóng lướt qua thoắt ẩn thoắt hiện như quỷ mị.

Đệ t.ử Mặc gia việc đường hoàng, tuyệt đối lén lút trốn chui trốn nhủi thế . Tú Tú ngay lập tức liên tưởng đến kẻ thủ ác giăng bẫy ngày hôm nay, lẽ nào chính là !

"Ngươi là của phe nào!"

Tú Tú bò lết né đòn, gân cổ lên gào to: “Ta... cho ngươi , sớm t.ử Mặc gia nữa ! Ngươi thả , sẽ coi như chuyện gì xảy . Nếu ngươi dám g.i.ế.c , sẽ mà ngươi đắc tội nổi đến tính sổ với ngươi đấy!"

Sợi dây leo đang cuồng vũ trong làn sương đen bỗng khựng .

Tú Tú càng thêm đinh ninh, kẻ đích thị là chủ mưu.

"Ồ!"

Giọng vọng từ trong chướng khí thở dốc, xen lẫn chút ý biếng nhác. Giữa thời khắc thập t.ử nhất sinh , chất giọng toát lên một vẻ ngông cuồng bất cần đời.

"Trong khắp cõi Cửu Châu , mấy kẻ mà đắc tội nổi. Muội t.ử cứ thử xem, t.ử chỗ dựa lớn đến cỡ nào!"

Đứng giữa ranh giới sinh tử, đầu óc Tú Tú rối như tơ vò. Một đứa nhóc nổi tiếng lém lỉnh, mồm mép tép nhảy như cô bé mà giờ phút cũng á khẩu.

Lôi tên tuổi ai để dọa bây giờ!

Ai mới đủ sức răn đe kẻ đối diện!

... Không đúng. Lúc các sư sư tỷ tập kích từng nhắc đến việc nhóm mai phục thể là của Binh gia!

Tú Tú ưỡn n.g.ự.c thẳng: "Đừng ngông cuồng! Tẩu tẩu của là Tư ngục Sắc Mệnh Quỷ Ngục của Vu Sơn, Linh Lung!"

Kẻ đối diện đột ngột tắt tiếng. Trong rừng chỉ còn những tiếng xào xạc lục sục của lũ tà túy ẩn nấp trong bóng tối.

"Tư ngục Linh Lung... là tẩu tẩu của nhóc!"

Hắn lặp câu bằng một ngữ điệu vô cùng kỳ quái, hệt như một chuyện đường râu nực nhất trần đời. Giọng trầm xuống, mỗi chữ nhả dường như đều mang theo thở lạnh lẽo buốt giá.

"Nhóc thì... vốn dĩ g.i.ế.c nhóc, giờ cũng thành thể g.i.ế.c ."

Tú Tú há hốc mồm kinh hãi.

Không thể nào!

Cô bé cứ đinh ninh rằng năm xưa Lung Linh giáng cho Binh gia một đòn chí mạng, của Binh gia dù ít dù nhiều cũng e dè cái tên Tư ngục Linh Lung.

Lẽ nào cô bé nhọ đến mức vô tình đụng độ ngay kẻ thù đội trời chung của Lung Linh!

Khoan khoan ! Vẫn còn cơ hội xoay chuyển!

Nếu đối phương thực sự là kẻ thù của Lung Linh thì kẻ thù của kẻ thù chính là bạn!

Tú Tú vội vàng lấp liếm: "Đợi ! Ngươi... ngươi ca ca là ai !"

"Liên quan quái gì đến ."

Tiếng nhạt vọng từ màn sương đen, một lặng, lạnh lùng cất lời: “Nhóc họ gì! Đừng với là họ Lận nhé!"

Gia tộc họ Lận tuyệt tự từ tám hoảnh, nay từng Lận Thanh Diệu còn đứa em gái nào.

"Đương nhiên là !"

Tú Tú vội vàng nâng miếng ngọc bội hoa mai đeo cổ lên cao: “Nhìn thấy ! Miếng ngọc bội ! Ngươi nhận !"

Chẳng hiểu vì lý do gì, khi cô bé trưng miếng ngọc bội , đối phương chìm im lặng.

Tình thế cấp bách cho phép nghĩ ngợi nhiều, Tú Tú c.ắ.n răng hét lớn: “Đây là ngọc bội của Mai Trì Xuân! Ca ca là Mai Trì Xuân! Ta là của Mai Trì Xuân và Tư ngục Linh Lung! Ngươi dám đụng một sợi tóc của , bất kể ngươi trốn tới chân trời góc bể, bất kể ngươi là thần thánh phương nào! Tẩu tẩu ! Nhất định! Sẽ lột da ngươi!"

Giọng hét lảnh lót tràn trề sinh lực của cô bé hết đến khác vang vọng giữa khu rừng rậm đầy hiểm nguy.

Sâu trong rừng rậm, lớp sương mù đen đặc bắt đầu tản mác.

Chàng trai đạp chân con đằng yêu, đôi chân mày khẽ giãn . Trong tích tắc, đầu óc vốn sắc bén hiếm hoi trống rỗng, hóa đá ngay tại chỗ.

 

Loading...