Sau Khi Kẻ Thù Tặng Ta Thế Thân - Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-03-19 03:54:22
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày từ biệt Mai Trì Xuân, Giang Tái Tuyết thừa hiểu vị sư sinh ngậm thìa vàng, sống trong nhung lụa. Dẫu cải đầu sang môn hạ Binh gia thì cũng nhanh chóng leo lên cái ghế Viện tôn Chu Tước viện hô mưa gọi gió. Cậu từng nếm trải một ngày gian khổ nào, nên lúc chia xa, Giang Tái Tuyết cố ý để cho sư một khoản tiền.

[A Thập]: Sư , gửi ít tiền tiêu vặt .

Ở đầu bên , Giang Tái Tuyết nhẩm tính ngày tháng.

[Văn Dĩ Tái Đạo]: Mới hai ngày, là tỳ hưu ăn tiền đấy ?

[Văn Dĩ Tái Đạo]: Ta nán gần trụ đá linh tấn sát Ngọc Hoàng Đỉnh nhất để trang viên phát tiền cho .

[A Thập]: Không cho thì chỉ còn nước đến Mặc gia ăn mày thôi.

[Văn Dĩ Tái Đạo]: Đệ dám! Dám mất mặt sư môn, lột da !

Nhìn những dòng chữ hiện lên Huyền Quy Lệnh, Mai Trì Xuân khẽ nhếch môi .

Hắn phản bội Nho gia . Ngoại trừ Giang Tái Tuyết, từ t.ử cho đến thầy Ngọc Hoàng Đỉnh, ai còn nhận đứa t.ử nữa ?

Lừa tiền xong, Mai Trì Xuân đẩy luôn bộ cẩm bào đang mặc quầy cầm đồ, đầu ngón tay gõ nhẹ: “Cầm."

Đợi đến khi Tú Tú và đại bá mẫu chợ mua thức ăn về, họ kinh ngạc phát hiện trong sân nhà họ Mai chật ních .

Một nhóm đang dọn dẹp mảnh đất hoang lâu ngày tu sửa ở sân ; một nhóm khác lục tục khuân ván gỗ, gạch ngói sân; dăm ba đang khiêng hẳn một sọt hoa quả tươi rói thẳng bếp. Phải rằng thành Thanh Đồng đất chật đông, tấc đất tấc vàng, chỗ trồng rau còn chẳng , thế nên sọt cam còn đắt giá hơn cả vàng.

Đại bá mẫu trợn tròn hai mắt: "Thế là..."

"Thời gian gấp gáp, cháu kịp bàn bạc với bá mẫu mà tự ý để bọn họ ."

Thiếu niên đang tựa lưng cây hòe trong viện nhẹ nhàng xoay nhảy xuống. Hắn tung hứng quả đào căng mọng trong tay, mỉm nhã nhặn đặt tay đại bá mẫu.

"Ban nãy thợ mộc mời đến thấy tường rào vài chỗ nứt nẻ, mái nhà cũng thiếu mấy viên ngói nên tiện tay lợp luôn. Bá mẫu chắc để bụng chứ?"

Tú Tú bên cạnh quả thực sững sờ đến mức há hốc mồm.

Rõ ràng hôm qua tên còn đe dọa nàng cơ mà? Sao hôm nay mặt bá mẫu, lật mặt nhanh như lật bánh tráng thế ?

Tú Tú vội vàng lên tiếng: "Kẻ lai lịch bất minh, còn tự ý bậy trong nhà chúng , bá mẫu tuyệt đối thể..."

"Ây da! bá mẫu để bụng cái gì cơ chứ!"

Đại bá mẫu quét sạch vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị như mùa đông tháng giá của ngày hôm qua. Thần sắc bà phút chốc như mùa xuân trở , nhiệt tình nắm chặt lấy tay Mai Trì Xuân.

"Cái đứa nhỏ , tốn kém quá đấy! Căn nhà xây lên là để cho Lung Linh ở ? bá mẫu cháu , cháu đừng thấy Lung Linh nhà chúng ngày thường ăn mặc giản dị, tô son điểm phấn. tướng mạo và tính tình con bé, chắc chắn là thiên kim tiểu thư cha nâng như hứng hoa, hứng như hứng trứng. Tuyệt đối xứng với tâm ý của cháu! Theo bá mẫu thấy, xây to thêm chút nữa cũng chẳng ..."

"Nói cứ như bá mẫu quen cha tỷ bằng. Chẳng bá mẫu vẫn bắt ngày ngày gánh nước việc nhà đó ... Ái da!"

Tú Tú đang lầm bầm liền bá mẫu tát đét một cái.

Mai Trì Xuân đó, với vẻ mặt như .

Nhờ ưu điểm vung tiền rộng rãi , Mai Trì Xuân trong mắt đại bá mẫu bỗng chốc hóa thành bức tượng thần mạ vàng chói lọi. Đến bữa tối, bà chẳng tiếc lôi cả rượu ngon thức lạ chiêu đãi .

Tú Tú tức tối, điên cuồng ăn cam với khí thế thề ăn cho sạt nghiệp mới thôi. Trái , Lung Linh chỉ lẳng lặng chằm chằm bộ y phục .

"Bộ y phục đây của ?"

Mai Trì Xuân đang cúi đầu bóc cam, liền nhướng mắt liếc nàng. Đôi bàn tay với những khớp xương rõ ràng vẫn thong thả bóc từng lớp vỏ.

"Sao, bộ ?"

Cũng hẳn là .

Dưới ánh đèn lờ mờ trong viện, bóng dáng thiếu niên lọt tầm mắt Lung Linh hiện lên thật cao ngất, vai rộng eo thon. Dẫu chỉ là bộ y phục vải thô bần hàn, nhưng từng cử chỉ ung dung của toát lên một vẻ phong lưu, phóng khoáng đến lạ thường.

Chỉ là ánh mắt Lung Linh như xuyên qua mặt, trong đầu bỗng hiện lên một hình bóng luôn vận hoa phục rực rỡ trong ký ức.

Tư ngục đại nhân, Vu Sơn các thật sự nghèo đến thế ? Sao nào gặp, ngài cũng mặc cái bộ đồ đen thui như quạ thế ? Chi bằng ngài sớm sớm quy hàng Binh gia chúng , lụa là gấm vóc, lộng lẫy sắc màu, thế mới xứng với vẻ oai phong lẫm liệt của Tư ngục đại nhân chứ.

Lung Linh tài nào hình dung nổi dáng vẻ của khi khoác lên những bộ hoa phục lộng lẫy sắc màu .

Mai Trì Xuân trong ấn tượng của nàng, cho dù ở Sắc Mệnh Quỷ Ngục vận bạch y, dái tai vẫn luôn lủng lẳng một đôi khuyên tai nạm ngọc lam tinh xảo. Đôi khuyên tai đong đưa, giống hệt như ý luôn lấp lánh môi .

Một tinh tế từ đầu đến chân như .

Chỉ duy nhất ngày bỏ mạng, y phục m.á.u nhuộm thẫm. Trên gương mặt nhợt nhạt chỉ là m.á.u và bụi đất lau mãi chẳng sạch.

"A Thập mặc gì cũng ."

Lung Linh , ánh mắt vô cùng chân thành.

Mai Trì Xuân vốn chỉ hỏi bâng quơ, chẳng ngờ nàng trả lời nghiêm túc đến thế. Đáy lòng chợt dâng lên một tư vị kỳ lạ, kịp phân định là vui giận thì bắt gặp chút xuất thần, lơ đãng trong đôi mắt đen láy của nàng.

"Cái cho ." Lung Linh đưa cho một lọ sứ nhỏ. "Dùng để bôi vết thương ngoài da . Ta hỏi qua Thương y , ông chỉ cần mấy ngày tới đừng để dính nước, mặt sẽ để sẹo."

Mai Trì Xuân đưa tay sờ lên những vết xước nhỏ mặt do cơ quan trong Thiên Cơ Các để .

Ngọn lửa nhỏ nhen nhóm thứ tư vị kỳ lạ trong lòng cháy lên hừng hực vài nhịp, bỗng chốc vụt tắt ngấm.

"Lung Linh cô nương vẻ bận tâm đến gương mặt của nhỉ?" Hắn nhạt hỏi.

"Huynh gọi là Lung Linh là ."

Khóe mắt nàng liếc bàn tay đang cầm lọ sứ của . Trên mu bàn tay, những đường gân xanh lờ mờ gồ lên. Chiếc lọ sứ tròn trịa bàn tay to lớn bóp bóp , tưởng chừng như giây tiếp theo sẽ vỡ vụn.

Nàng chút khó hiểu: "Đương nhiên là bận tâm . Gương mặt tuấn tú thế , để sẹo thì tiếc lắm."

Bàn tay đang bóp lọ sứ khựng .

Nhiều lúc, Mai Trì Xuân thật sự hoài nghi Lung Linh sớm đoán phận của , nên cố tình ở đây hươu vượn để đ.á.n.h lừa .

Trước đây quả thực tự nhận phong lưu tuấn dật, kiệt ngạo bất phàm. bao giờ thấy bất kỳ dáng vẻ ngượng ngùng xao xuyến của tiểu nữ nhi gương mặt Lung Linh.

Thiếu nữ gầy gò trong bộ hắc y như mực luôn thẳng lưng, ánh mắt kiên nghị, lúc nào cũng vây quanh bởi đám ngục quan mang sát khí đằng đằng của Quỷ ngục. Thực chất nàng cái uy nghiêm bẩm sinh, lẫm liệt thể xâm phạm của ở vị trí cao, nhưng thực lực cường đại bù đắp cho khuyết điểm đó.

Khi chỉ một ngẩn ngơ, nàng trông chẳng khác gì những thiếu nữ mười sáu, mười bảy tuổi bình thường.

Ánh mắt hiền hòa, pha chút mờ mịt, dường như lúc g.i.ế.c , nàng chẳng bất kỳ phương hướng hành động nào.

Khi , Mai Trì Xuân giam trong Quỷ ngục buồn chán vô cùng, thường cố ý kiếm chuyện trêu chọc nàng.

... Sao nàng bao giờ ?

... Ngươi đường đường là Tư ngục, thích dọn dẹp mấy cái bãi chiến trường đầy m.á.u me khi tra khảo thế ?

... Cái tên Lận Thanh Diệu thái độ với nàng tệ như , nàng đừng thèm để ý đến nữa, để ý , chắc chắn sẽ đối xử với nàng hơn .

Thường thì chỉ khi nhắc đến Lận Thanh Diệu, thiếu nữ mới chút phản ứng.

... Thiếu chủ là nguyện cả đời trung thành, ai thể hơn ngài .

Hình bóng trong ký ức chồng chéo lên dáng vẻ của nàng ngay lúc . Mai Trì Xuân dùng Thước Lượng Tội của Pháp gia để hỏi nàng xem, rốt cuộc câu nào là thật, câu nào là giả.

Hắn đưa chân đá đá Tú Tú đang ăn đến sắp biến thành quả cam vàng khè bên cạnh, mất kiên nhẫn quát: "Đi rửa bát."

Tú Tú tay dính đầy nước cam, trợn tròn mắt cãi: "Dựa ..."

"Phòng xây xong, ngươi ở một gian, ở phòng khách chỗ ngươi đang trải đệm ngủ đất bây giờ."

Thế mà phần của nàng nữa cơ ?

Tú Tú lập tức nuốt ngược lời cãi bướng bụng. Nàng săm soi Mai Trì Xuân từ xuống . Thôi bỏ , kẻ mạo danh hà cớ gì khó kẻ mạo danh, nể tình căn phòng mới, nàng tạm thời tha cho một ngày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/sau-khi-ke-thu-tang-ta-the-than/chuong-16.html.]

Nói xong, Tú Tú quệt miệng, hớn hở chạy bếp rửa bát.

Lung Linh chút bất ngờ. Trước đó nàng Mai Trì Xuân với thợ mộc là xây hai gian phòng, ngờ chuẩn cho cả Tú Tú.

Suy nghĩ một lúc, nàng ngập ngừng: "Thực thể..."

"Eo , thích ngủ đất, ngươi ý kiến gì ?"

Lung Linh thấy mặt đầy vẻ thiếu kiên nhẫn, chẳng hiểu sinh khí, đành ngoan ngoãn lắc đầu. Có phòng ở, cứ khăng khăng đòi ngủ đất ở phòng khách, nàng còn gì nữa?

Buổi tối Mai T.ử Dư uống vài chén rượu, ngà ngà say, dường như quên sạch bài học ban ngày. Lúc gã khoác vai , nụ đầy ẩn ý: "Eo á? Nhìn đấy , thấy mũi cao mắt sâu thế , ngờ cũng chỉ là cái thùng rỗng kêu to..."

Mai Trì Xuân mỉm , siết chặt cánh tay đang khoác cổ gã. Đại bá phụ cũng đang ngà ngà say, khuôn mặt đỏ bừng của con trai, liền lầm bầm mắng uống thì uống ít thôi.

Đêm dần khuya.

Đợi nhà họ Mai lục tục nghỉ, Lung Linh cũng đẩy cửa bước căn phòng nhỏ.

Dù chỉ một ngày, ngay cả những thợ mộc thạo nghề của Mặc gia cũng khó lòng thiện đến mức thập thập mỹ. cho dù mới chỉ là bộ khung, Lung Linh ngắm khắp lượt, góc nào cũng thấy vui vẻ trong lòng.

Trong phòng gần như chẳng đồ đạc gì, chỉ kịp kê một chiếc giường và một cái bàn.

Dẫu , chăn đệm giường đều là loại vải vóc nhất, gối đầu êm ái, bên dường như còn nhét một túi thơm. Vừa lật chăn lên, một mùi hương thanh khiết, nhẹ dịu liền thoang thoảng bay .

thực đây là thứ khiến Lung Linh bận tâm nhất.

Nàng phía cửa, đó treo một ổ khóa nhỏ.

Một ổ khóa nhỏ bé như đương nhiên chẳng thể ngăn cản bất kỳ linh tu nào. Thế nhưng giữa màn đêm tĩnh mịch, Lung Linh trịnh trọng khóa nó , cảm giác như đang tự tay khóa chặt lấy tấm bình phong ngoài tẩm điện Vu Sơn, tấm bình phong vốn chẳng thể cản bước Lận Thanh Diệu.

Thực với cảnh giới của nàng khi đó, chỉ cần nàng , trong thiên hạ ai cản bước chân nàng?

Trái , giờ đây linh khí phong ấn.

Lung Linh ổ khóa nhỏ, thầm nghĩ: Lần , nàng cuối cùng cũng thể tự chủ bản .

Nhà mới họ Mai cất mấy ngày, trận chiến giữ thành của Mặc gia cũng kéo dài bấy nhiêu ngày.

Tú Tú thì cần khỏi thành sửa trụ đá linh tấn, Lung Linh cũng chẳng cách nào đến bãi tha ma ngoài thành. Mấy ngày nay việc gì , hai đành thông qua Huyền Quy Lệnh theo dõi tiến trình của trận chiến phòng thủ .

[Ba ngày , đợt vu giả Vu Sơn thế mà vẫn lui binh, ngoan cường thật đấy.]

[Kỷ lục công phá thành Thanh Đồng là bao nhiêu ngày nhỉ?]

[Mười ngày?]

[Chín ngày thôi, kỷ lục đó do Nho gia lập năm xưa đấy.]

[Đích Ngoại Vương của Nho gia trận mà còn chẳng hạ thành Thanh Đồng, kẻ nào cứng đầu thế?]

[Nghe kẻ công thành là ngục quan của Sắc Mệnh Quỷ Ngục. Dù thấy ai dùng Huyền Quy Lệnh chụp kẻ cầm đầu, nhưng rõ ràng chẳng là cái nàng Sư Nguyệt Khanh đ.á.n.h bại Tư ngục Linh Lung đó ?]

[Quan mới nhậm chức thường thích đốt ba mồi lửa thị uy. Đốt đốt nhắm thành Thanh Đồng chúng , xem chuyến tốn công vô ích .]

"Thiên Âm Vân Hải" chỉ chức năng truyền tin một đối một, mà còn thể lưu giữ những phát ngôn công khai phát từ Huyền Quy Lệnh. Chức năng ban đầu dùng để bá tánh bình thường mang theo Huyền Quy Lệnh cầu cứu Mặc gia. lâu dần, nhận ngày thường dùng nó để tán gẫu cũng tiện chán.

Lúc , phần lớn nội dung gửi về từ "Thiên Âm Vân Hải" đều là lời bàn tán vặt vãnh của dân trong thành Thanh Đồng. Nhìn chung đều bình tĩnh, tâm thái vững vàng.

Lung Linh vẫn cảm thấy điểm gì đó đúng.

Ba ngày .

Sư Nguyệt Khanh bao giờ chuyện vô ích, Quý Diễn cũng tuyệt đối cho phép Sư Nguyệt Khanh lãng phí nhiều thời gian và nhân lực đến thế.

Họ đang kiên trì vì điều gì? Đang đợi cái gì?

"Nhìn nửa ngày cũng chẳng ho, chuyện rõ rành rành đấy thôi? Cơ quan thủ thành bên ngoài thành Thanh Đồng của chúng đối phó với mười vạn vu giả còn thừa sức, huống hồ gì mấy kẻ lèo tèo mắt. Chẳng mấy bữa nữa là bọn chúng tự khắc vác xác về thôi."

Tú Tú kéo kéo chiếc ghế của Lung Linh đang trầm ngâm.

"Đi thôi thôi, hôm nay còn định dạo phố ?"

Lung Linh lúc mới dậy. "Dạo phố mua gì?"

Mai Trì Xuân ngủ một giấc tới gần giữa trưa mới dậy. Hắn buộc tóc, uể oải bước .

Lung Linh thấy quầng thâm mắt liền vô cùng quan tâm hỏi han: "Tối qua ngủ ngon ?"

Hắn khẽ nhếch khóe môi, tạo thành một nụ cực nhạt.

Nửa đêm đầu, bận suy tính xem thế nào để lẻn nội thành Mặc gia. Nửa đêm , tự rủa xả bản lúc đó vòng về đón Lung Linh, thừa sức tự bảo vệ , vì đ.â.m lao thì theo lao, phá phách Thiên Cơ Các cho đến cùng.

Với tình trạng đó, nửa đêm bật dậy bóp cổ Lung Linh là may mắn lắm , mà ngủ ngon cho ?

Tú Tú bất mãn: "Không thấy Lung Linh tỷ đang quan tâm ? Tỷ còn bảo lát nữa dẫn dạo phố, thái độ của thế là hả!"

"Dạo phố thì thôi , hứng."

Nghe , Lung Linh cũng tiện ép buộc, đành gật đầu: "Không , dù gì kích cỡ cũng ước lượng tám chín phần mười , cắt may y phục cũng cần đích ."

Nàng định may y phục cho ?

Mai Trì Xuân xoay định bước liền khựng .

Tú Tú đảo tròng mắt tinh ranh, hừ hừ : "Huynh thì thôi, bảo Lung Linh tỷ tiện thể may cho một bộ mới luôn. lúc sẽ giúp tỷ chọn đồ, cơ hội thế ai cũng ..."

"Nha đầu thôn quê thì cái gì gọi là thẩm mỹ, xê một bên."

Mai Trì Xuân lách qua giữa Tú Tú và Lung Linh, đẩy văng Tú Tú .

"Huynh mới là đồ nhà quê !"

Lung Linh mím môi khẽ, bước theo hai . Vừa khỏi con ngõ nhỏ, đầu phố Tây Liêu thấy dòng qua tấp nập, vẻ gì là hoảng loạn của một thành trì đang vây hãm ba ngày.

Cùng lúc đó, lẫn trong đám đông, một đôi mắt đang từ xa âm thầm dõi theo bóng lưng Lung Linh.

Con cổ trùng nhỏ màu đỏ tía đang rung lên trong lòng bàn tay .

[Đã xác nhận vị trí của Linh Lung đại nhân. Quả đúng như lời Quý Diễn đại nhân , ngài đang sống ở ngõ Yến Tử, phố Tây Liêu của thành Thanh Đồng.]

Đợi một lát, đầu bên truyền hồi âm.

[Không vội cứu nàng. Cứ để nàng ở cái chốn rách nát đó thêm vài ngày nữa. Đợi khi Nguyệt Khanh chính thức phát động thế trận, đợi đến lúc nàng bước đường cùng, quỳ gối van xin Vu Sơn đưa nàng , lúc đó cứu cũng muộn. Phải cho nàng một bài học nhớ đời.]

Đôi mắt nọ lặng lẽ quan sát.

Những ngày qua, Mặc gia xuất động "Chỉ Qua Vệ" càn quét thành. Giờ đây trong nội thành thành Thanh Đồng, là tai mắt duy nhất còn sót của Vu Sơn, hành sự càng cẩn trọng hơn.

nâng lên đặt xuống suy tính hồi lâu, hình ảnh đọng trong mắt vẫn chỉ là nụ tươi tắn, rạng rỡ của thiếu nữ ở phía xa.

Nàng bước khỏi tiệm may y phục với đôi chân sáo nhẹ nhàng. Tà váy màu nguyệt bạch tầng tầng lớp lớp xòe khép theo nhịp nàng đầu thiếu niên phía . Trên mái tóc đen nhánh chẳng cài trâm cài lược gì, gió thổi qua, chỉ dải lụa dài phất phơ bay múa.

Giữa con phố chật hẹp, chen chúc, nàng giống như bông hoa nhài nhỏ trắng muốt mọc chen qua khe gạch.

Hắn điều khiển cổ trùng trong tay, cẩn thận cân nhắc từng chữ để hồi đáp:

[Linh Lung đại nhân dường như hề chê nơi rách nát.]

[Hơn nữa, trông vẻ... ngài tuyệt đối sẽ cầu xin chúng đưa .]

 

Loading...